Ly dị, tuyệt vọng và dễ thương - Chương 28
Lacy
đậu xe tải trước xe moóc của Kathy rồi vừa nấc cụt, vừa lau nước mắt, nàng bước
xuống xe. Sau tiếng gõ cửa nàng đã nghe tiếng Kathy gọi với ra bảo nàng cứ vào
tự nhiên.
Lacy
lấy lại bình tĩnh và bước vào, lòng thầm hi vọng nếu Kathy có giết nàng thì hãy
nhằm thẳng vào tim nàng, vì bây giờ tim nàng đau đến nỗi thà cắt bỏ nó một lần
cho xong.
Kathy
nhổm dậy từ bàn nơi bé Tommy đang ngồi với cuốn tập mở rộng trước mặt. “Tớ bắt
đầu thấy lo đây.” Kathy vươn vai mở miệng định ngáp thì khựng lại khi nhìn thấy
nước mắt của nàng. “Có chuyện gì vậy, Lacy?”
Lacy
nấc lên và nước mắt lại tuôn như mưa xuống mặt nàng. “Dị ứng ấy mà,” nàng nói,
nhìn qua Tommy. “Chào cháu.”
Tommy
cười hồn nhiên. “Cháu chào dì Lacy. Con cá hồi này thế nào hả dì?”
“Nó
khỏe. Vẫn hát như thường.” Lacy gượng cười. “Cá ngoan lắm Tommy. Không thấy đòi
ăn gì cả.”
Lacy
đến bên bàn ăn, ngồi phịch xuống ghế và chớp mắt lia lịa để cố nín khóc. “Cậu sẽ
giết tớ mất.”
Kathy
kéo ghế ngồi đối diện nàng. “Vậy là cậu ngủ với anh thợ sửa ống nước chứ gì?”
“Không.”
Lacy sụt sịt lắc đầu. “Là Voi Trắng kia.”
“Ô,
thế ra cậu ngủ với Voi Trắng nhà tớ à?” Kathy trêu.
Lacy
bặm môi rồi buông ngay. “Còn nhớ cậu đã dặn tớ không được làm xước một đường nhỏ
nào trên xe không?”
Hai
màu Kathy chau lại. Cô nhìn ra cửa chính. “Xe trầy xước có nặng không?” Cô đẩy
hộp khăn giấy về phía bạn.
“Nặng.
Nhưng cậu biết là tớ sẽ trả tiền sửa mà. Không thiếu một xu đâu. Tớ thề tớ sẽ
trả hết.” Lacy rút một tấm khăn giấy và xì mũi.
“Liệu
tớ có phải khóc khi nhìn thấy nó không đây?” Kathy đứng lên.
“Có
lẽ cậu không nên nhìn nó thì hơn. Tớ sẽ lái nó về nhà tớ để mai tớ đem đi sửa
luôn.”
Kathy
đi thêm hai bước ra cửa rồi ngần ngừ hỏi. “Không ai bị thương chứ?”
“Không.
Chỉ mình Voi Trắng thôi.”
“Thế
nó, kiểu như là, chỉ đi khập khiễng thôi hay là ngáp ngáp hơi thở cuối cùng rồi?”
“Cả
hai.”
“Xe
bị hỏng đằng đuôi hay đằng mũi?”
Lacy
nhăn mặt. “Cả hai.”
“Phải
hay trái”
“Cả
hai.” Lacy chỉ muốn gục đầu xuống bàn khóc nức nở.
“Xe
hỏng cả bốn bên cơ à?” Kathy đặt tay lên ngang ngực. “Cậu đâm vào mấy cái xe tất
cả thế?”
“Chỉ
hai xe thôi,” Lacy giải thích, cảm thấy một cơn lo lăng chực chờ trỗi dậy trong
nàng .
“Nhưng
hai bên sườn thì bị trúng đạn.”
“Trúng
đạn ư?” Cặp mắt hạt dẻ cảu Kathy mở lớn. “Có người bắn vào xe tớ à? Bằng đạn thật
ư?”
“Tớ
đâm vào chiếc Buick đỏ đậu bên trái và va quệt vào chiếc bốn chỗ màu đen bên phải,
rồi sau đó tờ đâm thẳng vào cổng của bảo vệ tòa nhà cao ốc. Đạn trúng sườn phải
xe và cả đuôi xe nữa. Đạn bắn vỡ kính chắn gió. Còn thanh giảm xóc, tớ nghĩ họ
làm hỏng lúc họ kéo xe về đồn cảnh sát. Với lại, cửa xe hành khách coi như đi
tong rồi.” Lacy lại ngấn nước. “Tớ rất xin lỗi cậu.” Nàng nấc lên.
Kathy
lắp bắp, mặt mày thảng thốt. “Đồ.. ồn cảnh sát ư? Sao họ lại kéo xe của tớ về đồn
cảnh sát? Còn nữa, a.. ai bắn vào voi của tớ thế?”
“Chuyện
dài lắm.” Lacy hỉ mũi và trong người nàng lạ bắt đầu run rẩy. “Tuần trước,
Fabio tìm thấy anh ấy gần nhà kho.”
“Tìm
thấy ai cơ?”
“Chase.
Người tớ ngủ cùng.”
Kathy
đan tay vào nhau kê dưới cằm. “Cậu làm tình với người bị chó nhà cậu lôi vào
nhà ư?”
“Fabio
không lôi anh ấy vào nhà tớ. Nó chỉ tìm thấy anh ấy thôi. Sau đó tớ phát hiện
nó ở gần anh ấy. Anh ấy bị trúng đạn và tớ tưởng anh ấy định bắn Fabio và rồi
anh ấy còng tay tớ vào đầu giường rồi uống thuốc kháng sinh chống viêm nhiễm phụ
khoa của tớ.”
Nàng
sụt sịt. “Rồi đến Sue đến rồi bắt đầu lải nhải về việc trở thành đồng tính nữ.”
“Thế
cậu bị suy sụp thần kinh hay sao vậy?” Kathy nhíu mày. “Vì tớ có Prozac đây.”
“Không,
Tớ không suy sụp gì đâu.” Lacy lắc đầu. “Nhưng tớ yêu anh ấy.”
Kathy
há hốc mồm. “Cậu yêu anh chàng bị chó nhà cậu tìm thấy rồi anh ta còng tay cậu
vào đầu giường rồi uống thuốc kháng sinh chống viêm nhiễm phụ khoa của cậu ư?”
Lacy
gật đầu rồi lại nấc lên. “ Ừ. Bây giờ họ đang giam anh ấy để thẩm vấn. Không phải
vì tội bắn tay cảnh sát kia. Họ biết anh ấy không bắn người kia, nhưng họ vẫn
tưởng anh ấy lấy cắp thuốc.”
Một
bên mày Kathy nhướng lên. “Rồi, anh ấy không bắn cảnh sát. Nhưng họ đang thẩm vấn
anh ấy vì tội lấy cắp thuốc kháng sinh của cậu ư?”
“Không.
Họ nghi anh ấy lấy cặp cocaine.”
Kathy
lại há hốc mồm lần nữa. “Vậy ra cậu đã ngủ cùng và bây giờ là phải lòng tay
buôn ma túy luôn à?”
“Không
phải. Anh ấy là cảnh sát cơ mà.” Nước mắt chảy ròng ròng trên má nàng.
Kathy
giơ cả hai bàn tay lên trời. “Khoan đã. Nãy giờ tớ chẳng hiểu cậu nói gì cả. Thế
anh ấy là cảnh sát à?”
“Ừ.
Cậu có biết tay cảnh sát bữa giờ họ đang tìm kiếm ấy không?”
Kathy
trợn tròn mắt. “Là tay cảnh sát đó à? Có phải sáng nay họ tìm thấy xác hắn
ngoài hồ không?”
“Ừ,”
Lacy đáp. “Anh ấy đấy. Tớ phải lòng anh ấy.”
Kathy
cúi xuống đặt hai tay lên vai Lacy. “Cậu cứ ngồi đây chơi nhé, còn tớ đi lấy
thuốc Prozac đây.”

