Chờ một ngày nắng - Chương 01 - Phần 2
Máy bay nhanh chóng hạ cánh, người
đàn ông ngồi cạnh cầm chiếc laptop rồi đi ngay, dường như không muốn ở cùng
Tiêu Tinh thêm một giây nào nữa.
Tiêu Tinh cũng chẳng bận tâm, tiếp
tục chậm rãi chỉnh lại chiếc túi xách tay. Ai cần biết anh ta là thần thánh
phương nào, dù sao cũng chỉ là người xa lạ gặp trên máy bay. Ai sợ ai chứ? Hơn
nữa, mỗi công dân đều có tự do “nói mê”. Tuy những lời nói mê của cô có kỳ lạ một
chút, bao gồm nhiều nội dung như võ hiệp Trung Quốc, truyện kỳ ảo phương Tây,
truyện kinh dị nhưng điều đó cũng chứng minh cô hiểu biết sâu rộng, tư duy
nhanh nhạy.
Ặc… Xung quanh có rất nhiều người
đang nhìn cô.
Tiêu Tinh nhanh chóng kéo hành lý,
chuồn xuống máy bay.
Một giấc ngủ dài khiến tinh thần hoảng
hốt, lúc ngủ là buổi chiều, lúc tỉnh dậy vẫn là buổi chiều, cô chưa quen chênh
lệch múi giờ, lúc đi ra sân bay thấy có chút chóng mặt. Tiêu Tinh một tay xách
túi đeo chéo và túi da, một tay kéo chiếc vali ngoại cỡ, chầm chậm lê từng bước
về phía trước. Hai con mắt không ngừng nghỉ chút nào, căng thẳng liếc nhìn xung
quanh, mong chờ nhìn thấy tấm biển có viết hai chữ “Tiêu Tinh”.
Theo Tiêu Tinh được biết, hôm nay
có hai người đến đón cô. Một người là Vu Giai, người chị họ thần bí trong truyền
thuyết. Còn có một người tên là Thẩm Quân Tắc, trước đó cô chưa từng nghe nói đến
anh ta, hình như là nhà họ Thẩm có quan hệ làm ăn với bố nên mới nhờ anh ta đến
đón cô.
Dĩ nhiên ai đến đón cô cũng không bận
tâm, cô chỉ muốn nhanh chóng nhìn thấy người đến đón mình để nhét chiếc vali
ngoại cỡ trong tay cho người đó…
Tiêu Tinh liếc nhìn một lượt từ
trái sang phải nhưng vẫn không nhìn thấy bất kỳ tấm biển nào có viết hai chữ
“Tiêu Tinh”. Không cam tâm, cô lại liếc một lượt từ phải sang trái, cuối cùng
buồn rầu cúi đầu.
Rất rõ ràng, người đến đón cô không
đến sân bay đúng giờ.
Cô đang bức xúc thì đột nhiên điện
thoại đổ chuông. Vừa nhấc máy, bên tai vang lên giọng nói lanh lảnh của một cô
gái:
“Em yêu, em đến chưa? Đến chưa?”.
Tiêu Tinh sững người, đang định hỏi
“ai là em yêu của cô” thì nghe thấy người phụ nữ kia cười rất sảng khoái: “Chị
là chị họ của em, Vu Giai”.
Chị họ trong truyền thuyết? Tiêu
Tinh vội vàng tươi cười, vờ ra vẻ ngoan ngoãn, lễ phép cười nói: “Em chào chị,
em vừa xuống máy bay”. Liếc nhìn xung quanh, không phát hiện ra người phụ nữ
nào khí thế với giọng nói trầm bổng réo rắt như thế, mơ hồ hỏi: “Chị, chị đang ở
đâu?”.
“À, ngại quá, hôm nay chị có chút
chuyện không đến sân bay được, chị bảo Quân Tắc đến đón em rồi. Cậu ta đến
chưa?”.
“Quân Tắc? Em không quen…”.
“Không sao, em không quen cậu ta
nhưng cậu ta biết em. Cậu ta đã xem ảnh của em, sẽ chủ động đến tìm em. Em
ngoan ngoãn đứng ở cửa chờ là được rồi. Cậu ta vẫn chưa đến, có thể là đang
trên đường đi”.
Tiêu Tinh sững người, Thẩm Quân Tắc
biết cô? Sao có thể thế được?
Bình thường cô rất ít chụp ảnh,
càng ít khi post ảnh lên mạng, bức ảnh mà Thẩm Quân Tắc nhìn thấy… không phải
là những tấm ảnh cô đã post trên trang web của trường chứ? Oh No, tấm ảnh đó là
tấm ảnh của Xuân Ca(*). Lúc đầu mấy chị em cùng lập trang web của trường đã
post ảnh của Xuân Ca! Ngày ngày bái Xuân Ca, đảm bảo thi sẽ qua, đây là danh
ngôn của thời sinh viên.
(*)
Hóa thân của Lý Vũ Xuân, ca sĩ nhạc Pop nổi tiếng Trung Quốc, từng giành ngôi
quán quân trong cuộc thi tiếng hát Super Girls năm 2005 (ND).
Nghe nói người nhà họ Thẩm sống ở
nước ngoài nhiều năm, ngộ nhỡ Thẩm Quân Tắc không hiểu rõ “phong tục” trong nước,
không biết “Xuân Ca” nổi tiếng, nhầm tưởng bức ảnh ấy là Tiêu Tinh, không tìm
thấy cô ở sân bay thì thật là thê thảm.
Tiêu Tinh nghĩ một lúc, thấy rằng
việc “tìm người qua ảnh” rất không đảm bảo, vội nói: “Chị, chị cho em số điện
thoại của anh ta, em hẹn anh ta địa điểm gặp mặt, như thế sẽ chắc chắn hơn. Tấm
ảnh của em… chụp từ rất lâu rồi, sợ anh ta không nhận ra”.
“Được, chị cho em số điện thoại của
cậu ta, em có chuyện gì thì gọi điện thoại tìm cậu ta”. Vu Giai rất dứt khoát,
đọc số điện thoại xong lại nói tiếp, “Thế nhé, không nói chuyện với em nữa, chị
phải vào phòng đẻ chờ sinh con”.
Tiêu Tinh sững người, “… Phòng…
sinh?”. Không nhầm chứ? Là “phòng sinh” sinh em bé?
Vu Giai cười nói: “Vốn dĩ thời gian
dự kiến sinh là tuần sau nhưng đột nhiên hôm nay bụng đau dữ dội, có thể là
sinh sớm”.
Nếu trong miệng Tiêu Tinh có nước
thì chắc chắn sẽ phun ra ba mét, nhưng không có nước, đành phải mím chặt môi,
giọng nói đắng chát: “Không… không sao. Chị… sinh con quan trọng hơn”.
“Ừ, có chuyện gì cần giúp đỡ thì em
tìm Quân Tắc nhé. Mấy hôm nay chị ở trong bệnh viện, không có thời gian ở cạnh
em, đợi chị ra viện rồi sẽ bế con đi thăm em. Bye bye, honey”.
Bị câu nói honey rất sến kích thích
đến nỗi sống lưng run lên, Tiêu Tinh vội vàng nuốt nước bọt, “Bye bye…”.
Sau khi cúp máy, Tiêu Tinh mới gườm
gườm nhìn lên trời rồi thở dài.
Đùa cái gì cơ chứ, sớm không sinh,
muộn không sinh, cô vừa xuống máy bay thì chị họ chạy vào phòng sinh, cứ như cô
đã trở thành bà đỡ ấy.
Hơn nữa bố mẹ cũng không nói với cô
Vu Giai là một bà bầu phóng khoáng, khiến cô không hề có một chút chuẩn bị nào
về mặt tâm lý.
Lẽ nào sau này phải sống với bà mẹ
phóng khoáng này và đứa trẻ vừa mới chào đời sao? Trời ơi, đứa trẻ cứ khóc suốt
ngày là đáng sợ nhất, thêm vào đó là bà chị họ nói chuyện như đọc thơ, cùng với
ông anh rể người Pháp không biết nói tiếng Trung cũng không biết nói tiếng Anh…
Tiêu Tinh cảm thấy mình sắp bắt đầu một cuộc đời thê thảm và đầy bi kịch.
Điều khiến Tiêu Tinh bực mình hơn
là không biết có phải Vu Giai cho nhầm số điện thoại hay không mà không thể nào
liên lạc được với Thẩm Quân Tắc.
Thấy trời sắp tối, những hành khách
bên cạnh lần lượt ra khỏi sân bay với vẻ mặt rạng rỡ, Tiêu Tinh không kìm được
muốn phát điên lên. Cô cầm điện thoại, gọi cuộc điện thoại thứ mười cho Thẩm
Quân Tắc.
Nghe tiếng tút tút vang lên không
ngừng bên tai, cuối cùng Tiêu Tinh không kìm được khẽ gào lên:
“Thẩm Quân Tắc, tốt nhất là anh mau
chóng xuất hiện trước mặt tôi! Nếu không tôi nguyền rủa anh ngày nào ra cửa
cũng bị ướt như chuột lột!”.
Lời nguyền của Tiêu Tinh nhanh
chóng hiển linh, gần như là vừa đặt điện thoại xuống thì trời đổ mưa. Cơn mưa
rào bất ngờ ập tới khiến toàn thân Tiêu Tinh ướt đẫm.
Tiêu Tinh nhìn trời, không còn gì để
nói, làm cái gì thế, cô đang nguyền rủa người khác, sao lại nhanh chóng hiển
linh với cô, làm chuyện xấu cũng linh nghiệm quá đấy.
Tiêu Tinh thê thảm kéo một đống
hành lý đi tránh mưa, vừa rút khăn giấy lau nước mưa trên mặt, vừa phàn nàn,
“Cho dù có nhìn nhầm ảnh thì một người tóc đen da vàng như tôi vẫn rất dễ nhận
ra chứ? Sao cái tên xấu xa họ Thẩm kia vẫn chưa xuất hiện, rốt cuộc hắn chết ở
đâu rồi…”.
Có lẽ vì Tiêu Tinh quá bức xúc nên
không chú ý âm lượng, đột nhiên bên cạnh có một ánh mắt mơ hồ bắn về phía cô.
Cảm giác hơi lạnh thoáng qua cổ…
Tiêu Tinh ngoảnh đầu, nhìn thấy một
người đàn ông đứng cách đó không xa, nhìn cô với ánh mắt rất phức tạp.
Người đó đi đôi giày da bóng lộn, mặc
một bộ complet lịch sự, bên trong là chiếc áo sơ mi màu xám, tay xách laptop,
dáng vẻ của một bậc anh tài điển hình trong giới doanh nghiệp. Mái tóc của anh
ta đen như mực, đôi mắt sâu, sống mũi rất cao, những đường nét trên khuôn mặt đều
rất anh tuấn, là một mỹ nam phương Đông rất có khí chất.
Anh ta lặng lẽ đứng dưới mái hiên,
lạnh lùng nhìn cơn mưa bên ngoài, bờ môi mím chặt, đôi lông mày khẽ nhíu lại,
chỉ cần như vậy đã dễ dàng tạo ra được cá tính, phong cách, nhân tiện tập hợp
hơi lạnh xung quanh, giống như một bức tượng băng hoàn mỹ.
Điều đáng buồn là hình như anh ta
hiểu lời nguyền rủa mà Tiêu Tinh đã nói, vì thế mới nhìn cô bằng ánh mắt như
nhìn “đười ươi”, hình như hai câu nói mà cô nguyền rủa Thẩm Quân Tắc không lọt
tai chút nào.
Ngọn lửa tức giận trong lòng Tiêu
Tinh đang trào dâng dữ dội nhưng cũng không tiện nổi nóng với người xa lạ không
liên quan, huống hồ người xa lạ này lại rất đẹp trai. Thế nên cô ngoảnh đầu, nở
nụ cười rạng rỡ với anh ta để bày tỏ sự “thân thiện”.
Anh ta nhìn cô, gượng gạo quay đầu
đi.
Thật kỳ lạ, Tiêu Tinh có cảm giác động
tác lẳng lặng quay đầu đi của anh ta rất quen…
Gọi điện thoại cho Thẩm Quân Tắc mười
mấy lần mà không được, lại không dám gọi cho chị họ, sợ ảnh hưởng đến việc sinh
con của chị, Tiêu Tinh đành phải bực tức đứng chờ ở sân bay. Thấy cơn mưa càng
lúc càng to mà “sinh vật” có tên là Thẩm Quân Tắc kia vẫn không có dấu hiệu xuất
hiện, điện thoại cũng không có người nghe…
Thôi, xem ra chắc chắn tên xấu xa
kia đã quên chuyện đi đón người rồi, chi bằng trực tiếp bắt xe đến nhà hắn. May
mà tối hôm trước, lúc thu dọn hành lý, bố đã nhét cho cô một cuốn sổ nhỏ, trên
đó có ghi một đống địa chỉ, trong đó có địa chỉ nhà chị họ và nhà họ Thẩm.
Tiêu Tinh quyết định làm như vậy,
cô kéo hành lý nặng trịch lao ra giữa trời mưa, gọi một chiếc taxi đến nhà họ
Thẩm.
Bốn mươi phút sau, taxi dừng lại
trước cửa một khu vườn lớn. Cánh cửa đóng chặt, nhìn xuyên qua khe hở có thể thấy
một tòa nhà ba tầng, đặc biệt giống những ngôi nhà theo phong cách tiểu tư sản ở
Thượng Hải thời kỳ đầu giải phóng, nếu có thêm một chiếc xe hơi màu đen trước cửa
thì hoàn toàn có thể trở thành hiện trường quay phim của nữ sĩ Quỳnh Dao.
Phong cách của ông Thẩm quả là độc
đáo.
Tiêu Tinh đi lên trước nhấn chuông,
tiếng chuông thánh thót vang lên một hồi mà không có ai ra mở cửa.
Không phải chứ? Chị họ sinh con
không có nhà, cho dù Thẩm Quân Tắc cũng có việc bận không ở nhà, nhưng chẳng phải
nhà họ Thẩm có nhiều người lắm sao? Ông Thẩm, bác trai bác gái, cô chú, anh chị
em, lẽ nào tất cả bọn họ đều không có nhà, bay hơi hết cả?
Nếu không phải nước mưa lạnh buốt bắn
xối xả lên người, Tiêu Tinh thậm chí có ảo giác mình đang nằm mơ.
Quá đủ rồi, sao có thể xui xẻo đến
mức này cơ chứ.
Dĩ nhiên, kẻ cầm đầu gây tội ác khiến
Tiêu Tinh ra nông nỗi này chính là cái gã tên Thẩm Quân Tắc kia. Từ đầu đến cuối,
Tiêu Tinh luôn ghi nhớ điểm này trong lòng một cách sâu sắc. Chỉ trong thời
gian nửa ngày ngắn ngủi, ba chữ “Thẩm Quân Tắc” đã khiến cô khắc cốt ghi tâm.
Cái gã Thẩm Quân Tắc xấu xa, đã nói
là đến sân bay đón cô nhưng không giữ chữ tín, một người đàn ông mà ngay cả
chút thành thực giữ chữ tín tối thiểu này cũng không làm được thì cần phải dạy
dỗ lại.
Nếu là cô, có bạn bè thân thích đến
bảo cô đi đón, cô sẽ tuyệt đối tích cực và nhiệt tình, đến sân bay chờ trước nửa
tiếng. Thẩm Quân Tắc không đến muộn mà là không thèm xuất hiện, đúng là đồ
không ra gì. Mức độ khinh bỉ của Tiêu Tinh với người này đã lên đến mức cao nhất.
Nhà họ Thẩm ở cuối đường, trời tối
đen, đèn đường bật sáng, xung quanh không có một bóng người, Tiêu Tinh co ro
trong góc, lạnh đến nỗi toàn thân run lên cầm cập, càng nghĩ càng thấy tức. Dù
sao thì xung quanh cũng không có ai, tâm trạng không vui cần được giải tỏa,
Tiêu Tinh xoa tay, quyết định lớn tiếng chửi rủa.
“Thẩm Quân Tắc, được lắm, anh dám
cho tôi leo cây! Tôi nguyền rủa anh mỗi lần đi tàu điện ngầm đều thấy tàu điện
ngầm phóng đi trước mặt mình! Mỗi lần đi ăn ở nhà hàng đều bị tiêu chảy! Mỗi lần
lái xe chưa đi được mười mét thì thủng lốp! Đúng rồi, sau này sẽ phải lấy người
phụ nữ mà mình ghét nhất, suốt đời làm nô lệ!”.
Đột nhiên một tia sáng chói mắt chiếu
thẳng tới, Tiêu Tinh vội vàng, lấy tay che mắt.
Chiếc xe màu đen đột ngột phanh kít
một tiếng bên cạnh cô. Tiêu Tinh có chút sợ hãi, tưởng rằng gặp bọn cướp của
trong truyền thuyết, đang chuẩn bị co cẳng chạy thì thấy cửa xe mở ra, một người
đàn ông cao to bình thản bước xuống xe.
Người đó đi thẳng đến trước mặt
Tiêu Tinh, chắn đường đi của cô, nhân tiện che ô cho cô.
Tiêu Tinh có chút ngỡ ngàng.
Không
phải cướp của à? Cái cách anh ta đỗ xe cũng quá “uy vũ” rồi đấy?
Tiêu
Tinh sững người nhìn người đàn ông cao hơn mình một cái đầu đang đứng trước mắt,
dưới ánh đèn mờ nhạt có thể lờ mờ nhìn thấy khuôn mặt của anh ta. Bờ môi mím chặt
vẫn toát ra vẻ lạnh lùng, ngay cả vẻ cau mày cũng vô cùng quen thuộc.
Chẳng
phải anh ta chính là người đàn ông cô đã gặp ở sân bay lúc nãy sao?
Tiêu
Tinh đang hoài nghi thì nghe thấy anh ta thấp giọng nói: “Sao lại là cô?”.
Tiêu
Tinh mỉm cười ngượng ngùng, giơ tay ra vuốt tóc, không trả lời. Mỗi lần lớn tiếng
chửi rủa người khác đều gặp anh ta. Đây cũng có thể coi là nghiệt duyên. Cô còn
muốn nói “sao lại là anh” nhưng lời thoại bị cướp, đành phải im lặng.
Thấy
Tiêu Tinh không nói gì, anh ta cũng im lặng. Một lúc sau, ánh mắt của anh ta lướt
qua tấm thân ướt đẫm của Tiêu Tinh, lạnh lùng hỏi: “Cô làm gì ở đây?”.
Thực
ra giọng nói của anh ta rất hay, trầm lắng nồng hậu, có điều ngữ khí lạnh lùng
khiến người ta nghe mà thấy ghét. Cho dù thế nào, gặp được đồng bào ở nơi đất
khách quê người, nghe thấy tiếng Trung, cảm giác vẫn rất thân thiết.
Tiêu
Tinh ngẩng đầu, mỉm cười và nói: “Tôi đang đợi người, có một người tên là Thẩm
Quân Tắc đã nói là đến sân bay đón tôi nhưng đợi đến bây giờ vẫn không thấy
bóng dáng đâu, điện thoại cũng không gọi được, không biết có chuyện gì”.
“Cô
nói… Thẩm Quân Tắc?”. Anh ta hỏi, giọng điệu có chút kỳ lạ.
“Đúng
vậy”, Tiêu Tinh gật đầu, “cũng không biết chết ở đâu rồi. Tôi thật chưa bao giờ
gặp loại người nào như anh ta, đi đón người cũng quên được. Anh nói xem, còn có
cái gì là anh ta không thể quên?”.
Người
đàn ông đó nhìn Tiêu Tinh, im lặng không nói gì.
…
Khó
khăn lắm mới gặp đồng bào có thể hiểu được tiếng Trung, Tiêu Tinh không kìm được
trút tất cả mọi nỗi ấm ức mà mình đã phải nén nhịn suốt một tiếng đồng hồ, cô
khẽ lẩm bẩm: “Cái tên họ Thẩm ấy dám cho tôi leo cây, lại còn bắt tôi đứng chờ
dưới trời mưa suốt một tiếng đồng hồ. Nếu gặp anh ta, nhất định tôi sẽ hỏi thăm
lục phủ ngũ tạng của anh ta, để cho anh ta biết kết cục của việc cho người khác
leo cây!”.
Cứ
nhắc đến cái tên này Tiêu Tinh lại muốn nghiến răng nghiến lợi, hận một nỗi
không thể giẫm bẹt mặt hắn.
Một
mình cô đơn độc chạy ra nước ngoài, không một ai quen biết, cái tên Thẩm Quân Tắc
ấy nếu không muốn đến đón thì đừng có hứa trước để cho người ta chuẩn bị tâm
lý, đặt khách sạn gì gì đó. Đã hứa là đến đón, kết quả lại chơi trò mất tích, để
người ta ở sân bay đứng chờ như một con ngốc. Đúng là đồ không ra gì, nhân phẩm
thối nát đến cực điểm.
Chửi
Thẩm Quân Tắc xong, Tiêu Tinh mới mỉm cười và nói với người đàn ông trước mặt:
“Tôi không đợi được anh ta nên chạy đến nhà tìm anh ta, không ngờ nhà họ Thẩm lại
không có một người nào”.
Đột
nhiên đối phương nói: “Nhà họ Thẩm chuyển nhà rồi”.
Tiêu
Tinh ngạc nhiên nhìn anh ta, “Cái gì? Chuyển… chuyển nhà?”.
“Ừ,
vừa chuyển đi mấy hôm trước”, người đàn ông trước mặt bình tĩnh nói.
Tiêu
Tinh buồn rầu chùng vai xuống, “Vậy à…” đúng là xui xẻo. Có điều nếu anh ta đã
biết nhà họ Thẩm chuyển nhà, vậy thì chắc chắn là anh ta quen người nhà họ Thẩm?
Hai mắt Tiêu Tinh lóe sáng, vội vàng ngẩng đầu hỏi, “Đúng rồi, anh quen Thẩm
Quân Tắc chứ?”.
Anh
ta nghĩ một lúc, thấp giọng nói: “Cậu ấy là bạn tôi”.
Chả
trách khi thấy mình chửi rủa Thẩm Quân Tắc, vẻ mặt của anh ta lại kỳ lạ đến vậy…
Dù
sao thì Tiêu Tinh mặt dày, cũng không phải là lần đầu tiên làm trò cười trước mặt
anh ta, cô nhanh chóng lấy lại bình tĩnh, cười và hỏi: “Anh quen anh ta, vậy
anh có biết nhà anh ta chuyển đi đâu không?”.
“Chuyện
này… tôi không rõ lắm”.
“Ồ”,
Tiêu Tinh có chút lúng túng gãi đầu, không biết nên nói gì nữa.
Hai
người đều im lặng. Một lúc sau, người đàn ông đó như chợt nhớ ra điều gì, đột
nhiên mở miệng nói: “Cô không có chỗ ở, đứng chờ ở đây cũng không phải cách
hay, trời sắp tối rồi, chi bằng đi tìm một khách sạn nào đó trước đã”.
Tiêu
Tinh cũng thấy trước mắt ở khách sạn là cách duy nhất. Có điều cô chỉ có một
mình, không quen biết ai, nếu người đàn ông này đã mở miệng giúp đỡ, chi bằng
nhân tiện nắm lấy cái phao cứu sinh này, để anh ta giúp thì giúp cho chót. Nguồn
tài nguyên đặt trước mặt, cần phải biết cách nắm lấy và lợi dụng.
Nghĩ
đến đây, Tiêu Tinh vội nở nụ cười, lễ phép nói: “Tôi không quen chỗ này lắm, ở
đây có khách sạn nào tốt? Giá cả không quá đắt, sạch sẽ một chút, tốt nhất là gần
khu phố người Hoa, anh có thể gợi ý giúp tôi được không? Cảm ơn anh”. Nói rồi
cô còn nở nụ cười ngọt ngào.
Người
đàn ông run run khóe miệng, dường như không quen lắm với sự khác biệt hình tượng
quá lớn của Tiêu Tinh.
Sau
một hồi im lặng anh ta mới nói: “Tôi đưa cô đi”.
Vốn
dĩ chỉ muốn nhờ anh ta giới thiệu khách sạn nào tốt một chút rồi tự bắt xe đi,
không tham vọng anh ta sẽ đưa đi. Không ngờ anh ta lại nói “tôi đưa cô đi” khiến
Tiêu Tinh không biết phản ứng thế nào, đến tận khi anh ta giơ tay ra đỡ hành lý,
cô mới giật mình bừng tỉnh, “Vậy thì cảm ơn anh quá, thật sự cảm ơn anh”.
“Không
có gì”.
Trước
sự cảm động rơi nước mắt của Tiêu Tinh, giọng nói của anh ta vô cùng bình tĩnh.
Nói rồi anh ta đưa ô cho Tiêu Tinh, đỡ hành lý trên tay cô, quay người đặt vào trong
xe.
Cán
ô vẫn còn lưu lại hơi ấm của anh ta khiến trong lòng Tiêu Tinh bỗng thấy vô
cùng ấm áp.
Chả
trách mà có một bài hát đã nói “Đồng hương gặp đồng hương, hai hàng lệ tuôn
rơi”. Cảm giác gặp được đồng bào ở nơi đất khách quê người quả thực rất xúc động.
Lúc khó khăn nhất được đồng bào giơ tay giúp đỡ, trong lòng Tiêu Tinh thực sự rất
cảm động. Tuy ấn tượng đầu tiên về người đàn ông này không được tốt lắm, thờ ơ
lạnh lùng cứ như người khác mắc nợ anh ta vậy. Có điều bây giờ nhìn lại, anh ta
cũng là người ngoài mặt thì lạnh lùng nhưng trái tim thì ấm áp. Tính cách kỳ
quái giống hệt người mẹ nữ hoàng băng giá ở nhà.
Thấy
người anh ta ướt đẫm nước mưa mà vẫn không hề bận tâm, đặt vali xong lại đỡ chiếc
túi da trên tay mình, còn chủ động mở cửa xe cho mình, Tiêu Tinh không kìm được
thầm giơ ngón cái trong lòng: Người này nhìn thì có vẻ lạnh lùng, thực ra là một
người rất có phong độ.
Tiêu
Tinh ngồi ở ghế lái phụ, nhìn người đàn ông bên cạnh cúi đầu thắt dây an toàn,
không kìm được cảm kích nói: “Thật sự rất cảm ơn anh. Cảm ơn anh đã giúp tôi”.
“Đừng
khách sáo”, lời nói của anh ta rất ngắn gọn súc tích.
“Đúng
rồi, có thể biết tên anh được không?”. Một người ở nước ngoài có thêm một người
bạn cũng tốt, Tiêu Tinh cười nói, “Tôi là Tiêu Tinh, tốt nghiệp trường đại học
ngoại thương, sang bên này học thạc sĩ, còn anh?”.
“Jesen”.
Thật
là quá ngắn gọn súc tích… còn không nói tên tiếng Trung. Có lẽ những người sống
ở nước ngoài quen dùng tên tiếng Anh.
Tiêu
Tinh gật đầu, tỏ ra rất thấu hiểu, “Chào anh, Jesen, tên tiếng Anh của tôi là
Sunny. Tôi không có nhiều bạn bè ở đây, rất vui được làm quen với anh”. Nói rồi
cô mỉm cười giơ tay ra, bày tỏ sự thân thiện.
Đột
nhiên ghế sau vang lên tiếng chuông điện thoại, Jesen không bắt tay Tiêu Tinh,
ra hiệu tỏ ý xin lỗi rồi lấy điện thoại trong chiếc áo khoác ở ghế sau, nhấn
nút nghe, thấp giọng nói: “Ừ, anh đến rồi, về muộn một chút, không cần chờ anh
về ăn cơm”.
Không
biết bên kia đang nói gì, cằn nhằn một hồi lâu, Jesen có chút khó chịu, cau mày
nói: “Được rồi, về nhà nói với em sau”. Nói rồi liền cúp máy.
Tiêu
Tinh nhìn anh ta, lo lắng hỏi: “Anh có chuyện gì sao?”.
“Không
có gì”. Jesen cúp máy nhưng lại cúi đầu nhìn màn hình điện thoại.
Nhật
ký cuộc gọi có mười mấy cuộc gọi nhỡ, đều là cùng một số điện thoại lạ, cuối
cùng còn có một tin nhắn mới được gửi đến cách đây không lâu, cũng là số điện
thoại ấy.
Ngón
cái vừa nhấn nút, một hàng chữ nhảy ra trước mắt:
“Thẩm
Quân Tắc, tôi là Tiêu Tinh bị anh cho leo cây! Anh đã nhận lời Vu Giai đến đón
tôi nhưng lại không hề coi đó là chuyện của mình, hại tôi chờ anh một tiếng ở
sân bay! Loại người không giữ chữ tín như anh, trước mỗi bữa ăn tôi nhất định sẽ
nguyền rủa anh bị tiêu chảy một trăm lần! Thượng Đế phù hộ cho anh đừng có để
tôi gặp anh, nếu không tôi không đảm bảo mình sẽ có những hành động bạo lực,
xâm phạm đến an toàn thân thể của anh như thế nào đâu! Không nói tạm biệt!”.
Jesen
tắt tin nhắn, ngoảnh đầu sang nhìn Tiêu Tinh với ánh mắt đầy ẩn ý.
Tiêu
Tinh bị nhìn đến mơ hồ, cô mỉm cười, khẽ hỏi: “Sao thế?”.
“Trước
mỗi bữa ăn tôi nhất định sẽ nguyền rủa anh bị tiêu chảy một trăm lần!”. Lời
nguyền rủa này thật độc ác, mấy ngày hôm nay bụng dạ khó chịu, đang không ăn được…
Đọc
lại tin nhắn đầy bạo lực ấy một lần nữa, Thẩm Quân Tắc khẽ nhếch mép và nói:
“Không có gì”.
Sau
đó anh lẳng lặng quay đầu đi trước ánh mắt cảm kích của Tiêu Tinh rồi khởi động
xe.

