Chờ một ngày nắng - Chương 02 - Phần 1
Chương 2:
Anh chàng giả tạo
Thẩm
Quân Tắc đưa Tiêu Tinh đến gần khu phố người Hoa. Tiêu Tinh thấy nhàm chán nên
mở cửa xe nhìn ra ngoài, không biết vì sao, đột nhiên cô bật cười.
Thẩm
Quân Tắc cau mày: “Cô cười cái gì thế?”.
Tiêu
Tinh chỉ tay về phía cách đó không xa. Thẩm Quân Tắc nhìn theo ngón tay của cô,
thấy một tấm biển quảng cáo kỳ lạ.
“Tin
mới, sản phẩm Solo Sum mới nhất của Mỹ, hiệu quả, nhanh chóng, an toàn. Giảm mỡ
bụng, mỡ dạ dày, mỡ hông, đùi…”.
Thẩm
Quân Tắc không kìm được run run khóe miệng.
Tiêu
Tinh cười và nói: “Đúng là khắp nơi đều thịnh hành giảm béo. Trong nước cũng thế,
thuốc giảm béo trên Taobao(*) rất đắt hàng. Cái quảng cáo này cũng rất thú vị,
mỡ bụng, mỡ dạ dày, mỡ hông, một lần đánh bay hết”.
(*)
Trang web bán hàng online của Trung Quốc (BTV).
Thẩm Quân Tắc khẽ “ừ” một tiếng,
coi như là đáp lại.
Tiêu Tinh lại nhìn thấy thứ gì đó mới
mẻ, sôi sục bầu nhiệt huyết chỉ tay về phía tấm biển và nói: “Ở kia có một phòng
khám tư, bác sĩ tên là ‘Triệu Mai Diễm Phương’, rất thú vị”. Nói rồi cô quay
sang nhìn Thẩm Quân Tắc, “Có phải cô gái tên là Mai Diễm Phương lấy anh chàng họ
Triệu, vì thế đổi tên là Triệu Mai Diễm Phương không?”.
“Ừ”, Thẩm Quân Tắc gật đầu như cái
máy.
“Hình như bên Hồng Kông cũng có
phong tục này. Hồi tôi học đại học có một giảng viên tên là Châu Mao Huệ Lâm.
Các bạn trong lớp thường nói đùa, may là chồng cô ấy không mang họ Chư, nếu
không sau khi lấy người đó cô ấy sẽ đổi tên là ‘Chư Mao’ (lông lợn)”.
Thẩm Quân Tắc không nói gì.
Tiêu Tinh tiếp tục nói một mình,
“Anh nói xem, nếu để Âu Dương Phong lấy Đông Phương Bất Bại, thế thì chẳng phải
sẽ gọi là ‘Đông Phương Âu Dương Phong’. Nếu Lý Mạc Sầu lấy một người họ Phi, thế
thì sẽ gọi là ‘Phi Lễ, Mạc Sầu(*)”.
(*)
Trong tiếng Trung, Lý và Lễ đồng âm. Phi Lễ, Mạc Sầu có nghĩa là vô lễ, đừng buồn
(ND).
Nhìn dáng vẻ phấn khích của Tiêu
Tinh qua gương chiếu hậu, các cơ bắp trên khuôn mặt của Thẩm Quân Tắc bắt đầu
đông cứng.
Cái gì mà Âu Dương Phong? Cái gì mà
Đông Phương Bất Bại? Cái gì mà Phi Lễ, Mạc Sầu? Rất nực cười sao? Không biết cô
ta đang cười cái gì, lại còn mở cửa xe tò mò nhìn ra bên ngoài…
Tiểu thư đài các? Dịu dàng nết na?
Nói chuyện cũng e thẹn đỏ mặt? Ai nói với anh những điều đó!
Thẩm Quân Tắc lái xe, khuôn mặt
không chút biểu cảm. Tiêu Tinh thì rất có tinh thần tự mua vui cho mình. Người
bên cạnh không nói chuyện cô cũng không thấy ngượng ngùng, quay đầu sang, tò mò
hỏi: “À đúng rồi, anh sống ở đây bao nhiêu năm rồi?”.
“Hơn chục năm”.
“Lâu vậy sao?”. Tiêu Tinh ngừng một
lát, “Vậy anh học bên này suốt à?”.
“Ừ”.
“Lần này tôi đến trường đại học S học
ngành quản lý thương mại, anh có biết trường đại học này không?”.
“Đại học ngoại thương trực thuộc đại
học S?”. Thẩm Quân Tắc có chút ngạc nhiên, ngừng một lát mới nói, “Tôi tốt nghiệp
trường đó”.
“Trùng hợp vậy sao!”. Tiêu Tinh phấn
khích ngồi thẳng người, quay sang nhìn anh, “Nói như vậy anh là tiền bối của
tôi rồi, chúng ta đúng là có duyên”.
“… Ừ”.
Có duyên quá đi chứ! Nếu sớm biết
thì đã không nói rồi.
“Đúng rồi, anh nói anh quen Thẩm
Quân Tắc, anh ta cũng học ở đó sao? Hai người cùng khóa, hay là…”. Hy vọng anh
ta cũng tốt nghiệp rồi, đừng có gặp nhau trong trường, tránh để cả hai đều thấy
khó xử.
“Chúng tôi cùng học ở đại học ngoại
thương. Cậu ấy… cũng tốt nghiệp rồi”. Thẩm Quân Tắc bình tĩnh nói. Dĩ nhiên anh
ta và Thẩm Quân Tắc không thể tách rời, cùng đi học, cùng tốt nghiệp.
“Ồ”. Tiêu Tinh lo lắng hỏi, “Nói
như vậy hai người là bạn học bao nhiêu năm, chắc chắn quan hệ giữa hai người rất
tốt?”.
“Ừ”. Thẩm Quân Tắc gật đầu không
chút do dự. Nhảm nhí, mình với mình mà quan hệ không tốt thì sẽ bị tâm thần
phân liệt.
Dường như Tiêu Tinh có chút buồn
phiền, cô nhìn anh ta rồi chần chừ nói: “Hôm nay tôi nguyền rủa anh ta nhiều lần
như vậy cũng vì quá tức giận. Đã nói là đến đón nhưng lại không xuất hiện. Quả
thực anh ta không nên như thế, đúng không?”.
Nguyền rủa bạn thân nhất của người
ta, lại còn bị bắt quả tang, quả thực là một chuyện rất đáng xấu hổ, huống hồ
người này còn có lòng giúp đỡ mình, nói thế nào cũng nên xoa dịu tình hình.
Tiêu Tinh mỉm cười thành khẩn và nói: “Anh đừng để bụng, tôi chỉ mắng anh ta
trút giận mà thôi. Dù sao thì tôi nguyền rủa người khác, lần nào cũng linh nghiệm
với tôi”.
Nhìn dáng vẻ ướt như chuột lột của
Tiêu Tinh, Thẩm Quân Tắc không kìm được nhếch mép cười, “Tôi sẽ không để bụng,
cô nguyền rủa cậu ta cũng không sai. Nếu có người cho tôi leo cây, tôi cũng sẽ
tức giận”.
“Thế thì tốt”. Tiêu Tinh vui vẻ
tươi cười.
Chiếc xe nhanh chóng lái vào bãi đỗ
xe của khách sạn. Thẩm Quân Tắc đưa ô cho Tiêu Tinh rồi lấy chiếc vali ngoại cỡ
sau xe. Tiêu Tinh đi lên trước, định lấy chiếc túi da nhỏ nhưng anh lại đặt tay
lên tay kéo, kéo đi trước.
“Cứ để tôi”. Thẩm Quân Tắc khẽ nói.
“Cảm… cảm ơn”. Thấy anh ta mỗi tay
một chiếc vali, nhẹ nhàng xách vào khách sạn, Tiêu Tinh cảm động đến trợn tròn
mắt, vội vàng cầm chiếc túi đeo bên mình, đi theo sau anh giống như một nha
hoàn.
“Đúng rồi, tiền bối, ở khách sạn
này cần những giấy tờ gì? Visa và hộ chiếu của tôi đều ở trong vali, để tôi
tìm…”.
“Không cần”. Thẩm Quân Tắc tiếp tục
đi về phía trước, không ngoảnh đầu lại mà nói, “Thủ tục tôi làm giúp cô”.
… Đúng là người tốt.
“Cảm ơn anh”. Tiêu Tinh sắp cảm động
đến rớt nước mắt, không hề phát hiện Thẩm Quân Tắc đi trước mặt mình đang nở nụ
cười rất tinh quái.
Hai người cùng đến quầy lễ tân, Thẩm
Quân Tắc thành thục lấy một tấm thẻ đưa cho nhân viên lễ tân. Tấm thẻ ánh vàng
lấp lánh, là thẻ hội viên VIP. Dường như cảm nhận được ánh mắt tò mò của Tiêu
Tinh, Thẩm Quân Tắc không kìm được quay đầu nhìn cô. Tiêu Tinh nở nụ cười rạng
rỡ với anh.
“Một phòng đôi”. Thẩm Quân Tắc quay
đầu đi, lạnh lùng nói.
Nụ cười của Tiêu Tinh đông cứng
trên khuôn mặt.
Phòng đôi?
Không phải chứ! Trông anh ta rất
quân tử, lẽ nào muốn chơi trò “đục nước béo cò”?
Thấy Thẩm Quân Tắc cầm tấm thẻ,
quay người đi về phía thang máy, Tiêu Tinh đứng ngây ở đó, đầu óc quay cuồng mấy
vòng mà vẫn chưa nghĩ ra chiêu thức ứng phó. Đang trong lúc lo lắng thì nghe thấy
anh ta thúc giục: “Đi thôi, đứng ngây ra đó làm gì”.
“Ồ…”.
Tiêu Tinh từ từ nhích lên trước, tốc
độ còn chậm hơn rùa.
Cuối cùng Thẩm Quân Tắc đã hiểu những
suy nghĩ loạn xị trong đầu cô, không kìm được ý nghĩ kích động muốn cốc vào đầu
cô. Anh thấp giọng nói: “Không có phòng đơn, chỉ có thể đặt phòng đôi. Một mình
cô ở không có vấn đề gì chứ?”.
“Không vấn đề! Không vấn đề!”. Bước
chân của Tiêu Tinh lập tức nhanh hơn hẳn, giống như đầu máy được gắn tên lửa,
bay thẳng lên cao, từ rùa biến thành thỏ, nhanh chóng chạy đến bên cạnh Thẩm
Quân Tắc, lại còn nở nụ cười rất thành khẩn.
Thẩm Quân Tắc im lặng nhìn cô,
khuôn mặt không chút biểu cảm, sau đó quay người đi vào thang máy.
Hai người đến tầng năm thì dừng lại,
Thẩm Quân Tắc đưa Tiêu Tinh đến phòng đã đặt, quẹt thẻ mở cửa, nhân tiện bật
đèn.
Tiêu Tinh theo anh vào phòng, lúc ấy
mới phát hiện khách sạn này quả thật rất sang trọng. Một chiếc giường đôi ngoại
cỡ đặt ở giữa, chiếc chăn màu vàng có in hình hoa văn nho nhã, trong phòng còn
trải thảm rất dày, cùng tông màu với rèm cửa, sofa, ga trải giường. Căn phòng
được bài trí rất ấm áp, dễ chịu, còn có chút không gian lãng mạn, ngay cả cốc
trên bàn cũng là cốc đôi. Căn phòng VIP này rõ ràng là được thiết kế dành riêng
cho các đôi tình nhân.
Tiêu Tinh không kìm được nhìn về
phía người đàn ông trước mặt. Khuôn mặt anh tuấn của anh ta lúc nhìn nghiêng vẫn
toát ra vẻ hờ hững thờ ơ, dường như trên trán còn viết dòng chữ “Sinh vật này rất
hung dữ, đừng lại gần”. Với tính cách đó của anh ta, cho dù có người yêu cũng
không lãng mạn đến mức đưa đối phương đến khách sạn, cũng không biết anh ta làm
thẻ hội viên làm gì.
Tiêu Tinh đang hoài nghi thì đột
nhiên Thẩm Quân Tắc ngoảnh đầu lại: “Vali đặt ở đây nhé!”.
Tiêu Tinh vội vàng cười và nói: “Được,
cảm ơn anh”.
Thẩm Quân Tắc quay người lại, rảo
bước đi đến trước mặt cô, bình tĩnh nói: “Cô tạm thời ở đây một đêm, tôi sẽ về
nói lại với Thẩm Quân Tắc, bảo cậu ta ngày mai đến đón cô”.
…
Thẩm Quân Tắc dám nói câu này, dĩ
nhiên là đã chuẩn bị rất sẵn sàng.
Theo hiểu biết của anh ta lúc này,
Tiêu Tinh là một cô gái đơn thuần, không có nhiều mưu mô, trung thực thẳng thắn,
tính cách lại có chút nóng nảy, đôi lúc… Thông thường là lúc cầu xin người
khác, cô cũng sẽ làm ra vẻ hiền thục, mỉm cười rất ngọt ngào, dĩ nhiên, điều đó
có thể coi là tâm thần phân liệt, tạm thời bỏ qua không tính.
Về bản chất, cô vẫn là cô nữ sinh trung
thực thẳng thắn, là người rất dễ đối phó.
Cũng chính vì tính cách yêu hận rõ
ràng này của Tiêu Tinh, Thẩm Quân Tắc mới dám nhắm mắt nói bừa như thế. Bởi vì
anh ta dám chắc rằng Tiêu Tinh ghét “Thẩm Quân Tắc” như vậy, chắc chắn sẽ không
để mình phải chịu thiệt thòi đến sống ở nhà họ Thẩm.
Thẩm Quân Tắc ngoài miệng nói “bảo
Quân Tắc đến đón cô”, thực ra chỉ muốn cô nhớ lại sự thật Thẩm Quân Tắc đã cho
cô leo cây, từ đó khắc sâu ấn tượng không tốt với Thẩm Quân Tắc, đến nỗi cắt đứt
tất cả mọi khả năng cô vào nhà họ Thẩm.
Tiêu Tinh hoàn toàn không biết mưu
đồ trong đầu Thẩm Quân Tắc hoàn hảo như thế nào, lúc này cô đang buồn phiền cúi
đầu, do dự không biết phải làm thế nào.
Bảo Thẩm Quân Tắc đến đón?
Tiêu Tinh nghĩ đi nghĩ lại, thấy
không cần thiết phải làm như thế.
Lúc nãy ở sân bay thì mỏi cổ ngóng
chờ anh ta, nhưng anh ta không xuất hiện. Bây giờ thì hoàn toàn không muốn nhìn
thấy anh ta nữa.
Huống hồ cô đã nhắn tin nhắn đầy bạo
lực để trút giận tên họ Thẩm ấy, hả hê chửi hắn một trận, lại còn nói sẽ xâm phạm
đến an toàn thân thể của hắn, nói thì rất hung hăng nhưng nếu gặp mặt thật rồi
thì cô không dám ra tay. Với dáng người mảnh mai của cô, bị người ta cho một
cái bạt tai là đã lệch cả người rồi, huống hồ cái tên Thẩm Quân Tắc kia, xem ra
nhân phẩm cũng chẳng ra gì. Quân tử động khẩu không động thủ, với hạng tiểu
nhân ấy, không cần mở miệng, một tin nhắn là có thể bảo hắn biến đi, không cần
thiết phải gặp mặt.
Quan trọng hơn là Tiêu Tinh cũng
không muốn sống ở nhà họ. Nghe nói cả nhà họ sống trong một khu vườn lớn, ông nội,
bác trai bác gái, chú thím, bao nhiêu người như vậy, Tiêu Tinh đến đó cũng
không thấy tự nhiên.
Nghĩ đến đấy, Tiêu Tinh vội nói:
“Không cần phiền phức đâu, tạm thời tôi sống ở đây, vài ngày nữa khai giảng rồi
sẽ chuyển ra ngoài sống”.
Thẩm Quân Tắc đưa cho Tiêu Tinh một
sợi dây thừng, quả nhiên cô đã ngoan ngoãn bò theo sợi dây thừng đó.
Mặc dù đã sớm biết trước câu trả lời
nhưng Thẩm Quân Tắc vẫn thản nhiên như không, lạnh lùng nói: “Thế cô định ở lại
đây bao lâu?”.
Tiêu Tinh nghĩ một lúc rồi nói: “Ừm…
khoảng một tuần”.
Thẩm Quân Tắc gật đầu, “Cũng được,
lát nữa tôi sẽ xuống dưới gia hạn phòng cho cô. Cô cứ yên tâm sống ở đây một tuần
rồi tính”.
Tiêu Tinh vội vàng lắc đầu nói: “Thế
sao được, cứ để tôi tự trả tiền đi, hôm nay đã phiền anh lắm rồi”.
Thẩm Quân Tắc bình tĩnh nói: “Quân
Tắc không đến đón cô, cũng là lỗi của cậu ấy. Chi phí khách sạn của cô, cứ coi
như là tôi… thay cậu ấy trả”.
“Chuyện này…”, Tiêu Tinh do dự gãi
đầu. Nhưng nghĩ lại sự xui xẻo của cô đều là do Thẩm Quân Tắc gây ra, để Thẩm
Quân Tắc trả tiền, dĩ nhiên cô thấy rất thoải mái. Điều này… tuyệt đối có thể!
“Vậy thì cảm ơn anh”. Tiêu Tinh cười
rất vui vẻ.
“Không cần khách sáo”. Thẩm Quân Tắc
nhìn khuôn mặt lanh lợi của cô, không khỏi nhớ lại cảnh tượng cô hùng hổ chống nạnh
chửi bới, anh cố gắng kìm nén cơn co giật ở miệng, im lặng một lúc rất lâu mới
xé một tờ giấy trong cuốn giấy nhớ trên bàn, viết một dãy số đưa cho cô, “Sau
này có khó khăn gì, cô có thể tìm tôi”.
“Vâng”. Tiêu Tinh vội vàng cầm tờ
giấy anh đưa cho, cẩn thận nhét vào ngăn kéo.
Thẩm Quân Tắc thấy người cô ướt
sũng, nước không ngừng chảy từ tóc xuống, dáng vẻ rất đáng thương, không kìm được
nói: “Cô ngấm nước mưa rồi, mau đi tắm đi đã, nhớ nghỉ sớm, đừng để bị cảm”.
“Ừm, tôi biết rồi”. Tiêu Tinh ngẩng
đầu, nở nụ cười cảm kích.
Hiếm khi nói những lời quan tâm như
thế này, lại thêm ánh mắt cảm kích của đối phương khi nhìn mình, tâm trạng của
một người vừa mới bị cô nguyền rủa là “kẻ gây ra tai họa” như Thẩm Quân Tắc thật
sự là rất phức tạp. Trước nụ cười của cô, anh chỉ có thể lẳng lặng quay đầu đi,
khẽ ho một tiếng. Một lúc sau anh mới khẽ nói, “Vậy… tôi đi trước đây”.
“Vâng”. Tiêu Tinh đưa anh ra cửa,
nheo mắt cười rất thành khẩn, “Anh giúp tôi nhiều thế này, tôi không biết phải
nói gì. Hôm nay thật sự rất cảm ơn anh”.
“Không cần khách sáo”. Thẩm Quân Tắc
khẽ nói, “Cô nghỉ ngơi đi. Chúc ngủ ngon”.
“Ừm, bye bye. Đi đường cẩn thận”.
Đợi Tiêu Tinh đóng cửa, Thẩm Quân Tắc
mới đưa tay sờ khuôn mặt cứng đơ của mình.
Quá đủ rồi, gặp một cô nữ sinh khác
người như thế này, lúc nào cũng thách thức giới hạn chịu đựng của anh. Thái quá
hơn là anh đã mơ hồ đắc tội với cô gái này, lại còn bị cô ta nguyền rủa một
trăm lần ngay trước mặt…
Anh không phải là diễn viên giành
giải Oscar, giả bộ suốt đường đi, các cơ trên mặt đều đau nhức.
Thẩm Quân Tắc quay người đi xuống,
ngồi vào trong xe, nhìn vẻ mặt không chút biểu cảm của mình qua gương chiếu hậu,
không kìm được thở dài.
Bắt đầu từ lúc anh tận mắt chứng kiến
Tiêu Tinh nổi nóng nguyền rủa mình hai lần liên tiếp, anh đã nghĩ chuyện này…
dường như không dễ dàng kết thúc.
Đột nhiên điện thoại rung lên, anh
vừa nhìn thì thấy tin nhắn của Tiêu Tinh:
“Jesen, hôm nay thật sự rất cảm ơn
anh, cảm ơn anh đã giúp tôi nhiều như vậy. Vài ngày nữa khi tất cả đều ổn định,
tôi sẽ mời anh ăn cơm. ˆ -ˆ Rất vui vì đã quen một người bạn như anh. Tôi là
Tiêu Tinh”.
Thẩm Quân Tắc run run khóe miệng,
không kìm được mở tin nhắn trước.
“Thẩm Quân Tắc, tôi là Tiêu Tinh bị
anh cho leo cây! Trước mỗi bữa ăn tôi sẽ nguyền rủa anh bị tiêu chảy một trăm lần!”...
Đọc hai tin nhắn hoàn toàn khác
nhau, một tin nhắn dịu dàng hiền thục, kết thúc còn có hình mặt cười đáng yêu.
Tin nhắn kia thì đúng là hổ cái ăn thịt người, từng câu từng chữ đều mạnh mẽ đầy
uy vũ…
Thẩm Quân Tắc không kìm được day
huyệt Thái Dương.
Anh có một số điện thoại cá nhân, một
số điện thoại công việc, dùng điện thoại hai sim để kịp thời xử lý cả chuyện
riêng tư lẫn công việc. Rõ ràng là Vu Giai đã cho Tiêu Tinh số cá nhân, để
tránh cô nghi ngờ, Thẩm Quân Tắc mới cho cô số điện thoại công việc. Kết quả là
hai tin nhắn của Tiêu Tinh lần lượt nhắn cho hai số điện thoại khác nhau nhưng
lại ở trong cùng một chiếc điện thoại.
Cùng một người nhưng ngữ khí hoàn
toàn khác nhau. Xem ra… hình như là tâm thần phân liệt?
Thẩm Quân Tắc nhịn cười, tách số điện
thoại ấy lưu vào danh bạ điện thoại, đặt tên là “Bom Tinh”.
Giải thích một cách đơn giản: Tiêu
Tinh phát nổ.
Trong danh bạ điện thoại của anh có
một nhóm đặc biệt là nhóm Bom, hiện nay chỉ có ba người nhận được sự đãi ngộ đặc
biệt này. Bom Kiệt, cậu em trai nói nhiều. Bom Giai, người chị họ bốp chát. Bom
Tinh, hôm nay vừa mới quen, một Tiêu Tinh hết sức bạo lực, có tố chất của hổ
cái.
Mỗi lần “nhóm Bom” gọi điện đến,
nhìn thấy ảnh đại diện của nhóm, anh sẽ tắt máy với tốc độ nhanh nhất có thể.
Lúc Thẩm Quân Tắc về đến nhà đã là
chín giờ tối. Anh lái xe vào nhà xe, nhìn khu vườn quen thuộc, tâm trạng rất phức
tạp. Cảm giác ấy giống như có ai đó cào vào trái tim anh, khiến anh cảm thấy vô
cùng giằng xé.
Anh vẫn còn nhớ dáng vẻ kinh ngạc
và buồn rầu của Tiêu Tinh, cái miệng há hốc đến nỗi có thể nhét vừa một quả trứng
ngỗng cách đó không lâu, khi anh thản nhiên nói câu “nhà họ Thẩm chuyển nhà rồi”.
Chuyển nhà?
Thế mà anh cũng nghĩ ra được!
Nếu Tiêu Tinh thông minh một chút,
thậm chí có thể phát hiện, anh vừa nói xong câu ấy thì căn nhà ba tầng của nhà
họ Thẩm có một gian phòng sáng đèn.
Dĩ nhiên, trước mặt một cô gái mơ hồ
như Tiêu Tinh, anh chỉ cần thản nhiên nhích bước chân để che tầm mắt của cô rồi
nhanh chóng tìm cách đưa cô đi là được.
Khách sạn là một lựa chọn hoàn hảo.
Vì thế anh mới gợi ý Tiêu Tinh đến
khách sạn, hơn nữa đích thân đưa cô đến. Hay dùng một từ khác là đích thân “áp
giải”.
Thôi được, anh thừa nhận, anh có ác
độc một chút.
Nhưng lẽ nào lại bắt anh nói sự thật
trong tình huống như thế này hay sao?
“Rất vui được làm quen với cô, tôi
chính là tên xấu xa họ Thẩm nhân phẩm đồi bại, bị cô nguyền rủa tiêu chảy một
trăm lần. Lời nguyền của cô không sai chút nào, mời cô đến thăm hỏi lục phủ ngũ
tạng của tôi, nhân tiện xâm phạm an toàn thân thể của tôi. Tôi sẽ giữ phong độ,
quyết không đánh trả”.
Đợi sau khi cô gái hung dữ này ra
tay với anh, chân đá tay đấm…
Anh sẽ ôm đôi mắt gấu trúc sưng vù,
vừa chảy máu mũi, vừa thành khẩn nói: “Xin lỗi, chuông cửa nhà tôi bị hỏng, bên
ngoài nghe thấy nhưng bên trong không nghe thấy. Tôi đưa cô vào trong nhé, lúc
này người nhà tôi đang đợi cô đấy”.
Anh đâu phải kẻ ngốc. Trong tình huống
này… sẽ không có ai nói sự thật.
Thẩm Quân Tắc khẽ thở dài, lấy chìa
khóa mở cửa.
Giày da giẫm lên nền gạch phát ra
tiếng cộp cộp, kết hợp với tiếng mưa tí tách rơi xuống ô. Không khí của đêm mưa
này có chút giống với hiện trường vụ án giết người. Càng tiến gần đến cửa, Thẩm
Quân Tắc càng cảm thấy như có một đám mây đen che phủ trên đầu, tâm trạng cũng
nặng nề hẳn đi.
Quả nhiên khi mở cửa, anh đã được
chào đón bằng ánh mắt của một đám người.
Thẩm Quân Tắc lặng lẽ thay dép đi
trong nhà, bình tĩnh đi vào phòng khách, đợi mọi người “tra khảo”.
Ông nội ngồi ở giữa, đang đọc báo,
thấy Thẩm Quân Tắc về liền đặt tờ báo đánh “bộp” một tiếng xuống bàn, cầm ba
toong gõ xuống sàn nhà: “Sao lại về có một mình? Người bảo cháu đi đón đâu?
Tiêu Tinh đâu?”.
Thẩm Quân Tắc lễ phép mỉm cười với
ông nội, bình thản nói: “Tiêu Tinh ạ, cô ấy nói là ngại không muốn làm phiền
nhà chúng ta nên cháu đưa cô ấy đến khách sạn rồi”.
Em trai Thẩm Quân Kiệt ngồi cạnh bịt
miệng nhịn cười, bị Thẩm Quân Tắc lườm cho một cái, vội vàng ngậm miệng, lấy một
quả chuối giả bộ bóc vỏ.
“Con bé là cháu gái của một chiến hữu
thân thiết của ta!”. Ông nội lườm anh, tức giận thổi bộ râu bạc trắng vừa mới
nuôi dài, “Chẳng phải ta đã nói với cháu rồi sao? Lần này nhất định phải đưa nó
đến sống ở nhà chúng ta để tiếp đón thật chu đáo! Cháu có phải dùng dây thừng
trói thì cũng nên trói nó về đây chứ!”.
Thẩm Quân Kiệt lỡ tay, quả chuối
rơi xuống đất gãy đôi. Ông nội lườm anh ta, sau đó tiếp tục hướng ngọn lửa tức
giận về phía Thẩm Quân Tắc, “Cháu nói xem, một đứa con gái một thân một mình ra
nước ngoài, không ai thân thích, cháu lại vứt người ta ở khách sạn? Khách sạn?
Thế mà cháu cũng nghĩ ra được!”.
Ông nội đang tức giận đập ba toong
lên sàn nhà, những anh chị em ngồi xung quanh đang che miệng cười thầm. Thẩm
Quân Tắc thì rất bình tĩnh, trước ánh mắt thách thức của mọi người, anh thản
nhiên nói: “Ông nội, Tiêu Tinh từ nhỏ chưa bao giờ đi xa, tính cách hướng nội,
lại có chút e thẹn, ngại tiếp xúc với người lạ. Nhà chúng ta đông người như vậy,
cô ấy đến đây cũng thấy không tự nhiên, chi bằng để cô ấy ở khách sạn một thời
gian để thích ứng”. Anh ngừng một lát rồi bổ sung, “Ông yên tâm, cháu đã cho cô
ấy số điện thoại, có gì khó khăn cô ấy sẽ tìm cháu”.
“Thật chứ?”. Ông nội nhìn anh với
ánh mắt đầy hoài nghi.
Thẩm Quân Tắc gật đầu, vẻ mặt rất
kiên định, “Cháu lừa ông làm gì”.
“Ừ…”. Ông nội rút ba toong lại,
tươi cười nói, “Cũng đúng, chắc cháu không dám lừa ta. Nói như vậy thì cháu đã
nghĩ rất chu đáo. Con bé Tiêu Tinh từ nhỏ đã rất ngoan, tính tình hiền dịu, e
thẹn cũng là chuyện bình thường”.
Trong đầu Thẩm Quân Tắc không khỏi
hiện lên cảnh tượng Tiêu Tinh đang sục sôi bầu nhiệt huyết tự nói một mình trên
xe. Cái gì mà “Đông Phương Bất Bại”, “Phi Lễ, Mạc Sầu”, nói khoác cả một tràng
dài. Cô ta mà biết e thẹn… thì trái đất sẽ quay ngược mất.
Trong lòng thì đang cố nhịn cười
nhưng ngoài mặt thì vẫn tiếp tục giả bộ, Thẩm Quân Tắc bình tĩnh nói: “Ông nội
nói phải, hôm nay lúc nhìn thấy cháu, cô ấy còn căng thẳng đến đỏ cả mặt”.
Bác trai ngồi cạnh bật cười: “Quả
nhiên là rất ngoan, con gái bây giờ mà biết đỏ mặt thật sự rất ít”, nói rồi liếc
nhìn cô con gái đang ngấu nghiến gặm táo bên cạnh.
Ông nội bưng tách trà lên uống một
ngụm, khẽ ho một tiếng, nói với Quân Tắc: “Thế thì cứ làm như cháu nói, để con
bé sống ở khách sạn cho quen, một thời gian nữa mời nó đến nhà ăn bữa cơm”.
“Vâng”, Thẩm Quân Tắc đáp lại.
“À đúng rồi, nhân tiện cháu tìm hiểu
xem nó thích ăn gì, món ăn Tây hay món ăn Trung Quốc để chúng ta còn chuẩn bị
trước. Đi từ xa tới đây chẳng dễ dàng gì, đừng có sơ suất đấy”.
“Cháu biết rồi ạ”, Thẩm Quân Tắc gật
đầu, nghiêm túc nói, “Chuyện này cháu sẽ sắp xếp”.
Lúc ấy ông nội mới hài lòng mỉm cười,
đứng dậy và nói: “Ta đi ngủ đây, mọi người cứ nói chuyện đi”.
“Chúc ông ngủ ngon”.
Đợi đến khi hình bóng của ông nội
khuất khỏi tầm mắt, Thẩm Quân Kiệt mới mỉm cười tinh quái ghé sát lại gần, khẽ
nói với Quân Tắc: “Anh, anh cũng thật là biết giả bộ, nói dối mà vẫn thản nhiên
như thế, ngay cả em cũng sắp tin rồi. Nói thật đi, anh không hề đi đón cô ta,
đúng không?”.
Thẩm Quân Tắc sa sầm mặt xuống, khẽ
nói: “Lát nữa sang phòng anh, có chuyện muốn nói với chú”.
Sau khi chào hỏi từng người lớn tuổi
trong nhà, Thẩm Quân Tắc lấy cớ đi tắm, lên phòng ngủ trên tầng.
Thẩm Quân Tắc vào phòng bật đèn, cởi
áo khoác tiện tay ném xuống giường rồi ngồi xuống chiếc ghế xoay trước bàn đọc
sách, dựa người vào ghế, nhắm mắt thư giãn.
Sự việc đã đến nước này, để che lấp
những lời dối trá, chỉ có thể tiếp tục bịa hết lời nói dối này đến lời nói dối
khác, giống như quả cầu tuyết, càng lăn càng lớn. Quả nhiên đúng như anh dự
tính, việc này không dễ dàng kết thúc. Tiêu Tinh là cô gái mơ hồ, rất dễ đối
phó, cùng lắm thì tìm một diễn viên đóng thế qua mặt là xong, nhưng ông nội thì
không dễ lừa. Tuy tuổi đã cao nhưng nói thế nào cũng xông pha trên thương trường
nhiều năm, đầu óc vẫn còn rất minh mẫn. Mở miệng là nói “cháu gái của chiến hữu
cũ”, còn căng thẳng hơn cả cháu gái của mình. Cuộc tra khảo hôm nay tạm thời
qua được, nhưng tiếp theo anh còn phải mời Tiêu Tinh ăn cơm, không biết chừng
vài hôm nữa ông nội nổi hứng muốn mời Tiêu Tinh uống trà hay đi du lịch gì đó…
Cứ nghĩ đến đây là Thẩm Quân Tắc lại
thấy đau đầu.

