VHKB, Quyển 07, Chương 10 part 1

Chương 10: Bắt đầu tử chiến! (P1)

Người dịch: ngo_ngo

Trịnh Xá yên lặng đặt khẩu M82A1 xuống dưới
chân, bên cạnh là hơn mười viên đạn súng ngắm thuôn dài, đây là vũ khí hắn sắp
dùng để chiến đấu, cũng là vũ khí tầm xa duy nhất có thể áp chế Ác Ma đội.

Nhân tài bắn tỉa rất khó kiếm, mặc dù nghe
qua rất đơn giản, dùng ống ngắm trên súng nhắm chuẩn vào địch nhân, muốn trúng
đầu là trúng đầu, muốn trúng tim là trúng tim, nghe dễ ợt a, có vẻ như ai cũng
bắn tỉa được. trên thực thế khi thao tác thật sự, chỉ ngắm sai 1mm thôi, bắn đến
chỗ mục tiêu đã lệch đến cả mét rồi, bắn tỉa căn bản không cho phép có một chút
sai sót nào, cho nên mới nói trong phương diện này ngàn người không được một.

Lúc trước Zero còn ở trong đội, mặc dù
không mở cơ nhân tỏa các loại, nhưng hắn sử dụng súng ngắm Gauss, chỉ cần có
khoảng cách và thời gian thích hợp, lực công kích của Zero vượt xa bất kỳ ai hắn
từng gặp, thậm chí cả bản thân hắn. Khi giao chiến với Ấn Châu đội, chính do thực
lực của Zero đại bộc phát mới có thể một mực áp chế Ấn Châu đội, đến tận khi
đoàn diệt, có thể nói, chiến lực của một tay bắn tỉa tuyệt đối vượt xa thành
viên còn lại trong đoàn đội.

Nhưng cũng đồng dạng, người bắn tỉa cũng cực
kỳ yếu ớt, một khi tiếp cận, Triệu Anh Không và hắn chỉ một kích là kết liễu
lính bắn tỉa cho dù người kia cũng có chút năng lực cận chiến như Zero. Có thể
nói, tay bắn tỉa là một thể mâu thuẫn cực mạnh và cực yếu.

Nhưng hắn sẽ không phải băn khoăn về phương
diện này, năng lực cận chiến vốn là điểm mạnh nhất của hắn, mà thiên phú về
phương diện bắn tỉa hoàn toàn do mở cơ nhân tỏa tầng thứ ba, mặc dù không thể
kéo dài nhưng mô phỏng Zero nhất kích tất sát, đây là nguồn gốc thực lực bắn tỉa
của hắn!

“Trương Hằng, ngươi có thấy vị trí của ta
không?”

Trịnh Xá thông qua ý thức hỏi Trương Hằng.

Trương Hằng gật đầu đáp:

“Không thành vấn đề, nhìn được tới chỗ
ngươi nhưng có vẻ ngươi nằm sấp nên không thấy cụ thể ngươi đang ở chỗ nào, có
chuyện gì sao?”

Trịnh Xá thở ra một hơi nói:

“Trương Hằng, ngươi còn bao nhiêu tên? Phụ
ma tiễn +3 ấy.”

Trương Hằng đếm tên nói:

“Còn 37 mũi, cho dù liên tục sử dụng Bạo liệt
tiễn cũng hoàn toàn đủ, có thể bắn hơn mười lần Bạo liệt tiễn, địch nhân không
phải có khoảng mười người sao? Ta cảm thấy 37 mũi là hoàn toàn đủ, ngươi thì
sao?”

Trịnh Xá nói:

“Ta sẽ dùng súng ngắm triển khai công kích,
nếu như có thể ta cũng sẽ trợ giúp ngươi… Chuyện ta lo lắng không phải là tiễn
thuật của ngươi hay uy lực của Bạo liệt tiến, ta lo là ngươi không thể sử dụng
được lực lượng một cách bình thường. Phải biết rằng ngươi là một cung tiễn thủ,
là một chiến sỹ tầm xa, một khi ngươi không thể sử dụng tiễn thuật tấn công, đó
chúng là lúc ngươi xong đời, tính cách của ngươi thật sự làm người khác phải lo
lắng a.”

Trương Hằng cười hắc hắc nói:

“Yên tâm đi, tâm thần ngưng tụ sử dụng rất
tốt, mỗi lần sử dụng ta đều cảm thấy bản thân trở nên kiên cường hơn rất nhiều,
hơn nữa cho dù tính cách của ta không có thay đổi gì lớn, sau khi sử dụng tâm
thần ngưng tụ, ta cản bản sẽ không sợ bất cứ thứ gì, chuyện này ngươi cứ yên
tâm đi…”

Trịnh Xá thở dài nói:

“Chỉ có thể hy vọng là như vậy… Tóm lại
ngươi tực cẩn thận đó, phải biết rằng ngươi là người có viễn trình chiến lực mạnh
nhất trong chúng ta, nếu như ngươi cũng chết thì một khẩu M82A1 của ta rất có
thể không cách nào ngăn chặn nổi đối phương.”

Trương Hằng gật đầu cũng không nói gì thêm,
Trịnh Xá chuyển sang Triệu Anh Không hỏi:

“Triệu Anh Không, ngươi đang ở đâu? Vị trí
hiện tại có thể nhìn thấy chúng ta không?”

Triệu Anh Không trầm mặc một lúc lâu rồi mới
nói:

“Không thể thấy các ngươi, nhưng ta có thể
nhìn thấy người ở khu vực xung quanh…”

Trịnh Xá cười nói:

“Như vậy dưới đất ta giao cho ngươi. Nhớ kỹ,
mục đích của chúng ta không phải liều mạng, mà là tranh thủ thời gian cho những
người còn lại, chỉ cần bọn họ tiến vào trạm kiểm tra trước vậy chúng ta có thể
tùy lúc rút lui khỏi chỗ này. tóm lại, mọi người trước hệt tự bảo hộ chính
mình, trong tình huống đảm bảo cho bản thân mới triển khai công kích, nhớ kỹ đấy!”

Vừa dứt lời, ba người đều rất quỷ dị nhìn về
phía chân trời, từ trong tinh thần lực tảo miêu bọn họ thấy được, phía đó có
hơn mười người đang cực kỳ nhanh chóng bay tới chỗ này, mặc dù khoảng cách còn
mấy chục km nhưng với tốc độ của bọn họ, cùng lắm chỉ trong chốc lát sẽ tới
đây. Mà cùng lúc đó, mấy người Chiêm Lam vẫn như cũ, từ từ tiến tới, cách trạm
kiểm tra hơn mười km, so sáng hai bên, mười người này muốn đuổi kịp bọn Chiêm
Lam chỉ cần khoảng hai mươi phút, khi đó mấy người Chiêm Lam còn cách trạm kiểm
tra mấy km nữa, thời gian căn bản không thể kịp!

Trịnh Xá trong lòng lo lắng vội vàng hô lên
trong ý thức với Chiêm Lam:

“Chiêm Lam! Hiển lộ vị trí của bọn ta ra,
không cần che giấu nữa! Nhanh một chút a, để chúng tới tấn công bọn ta!”

Thanh âm của Chiêm Lam ngần ngừ một lúc rồi
mới thì thào nói:

“Như vậy không được, các ngươi cần có tính
bất ngờ để tấn công, nếu như hoàn toàn bộc lộ vị trí của các ngươi vậy các
ngươi sẽ phơi ra trước họng súng của chúng… Trước đó bọn chúng khống chế trực
thăng rơi xuống có lẽ đã tiêu hao rất nhiều tinh thần lực, hiện tại không thể
phá vỡ được màn chắn tinh thần lực của ta, vì thế đừng nói đến chuyện để lộ vị
trí của các ngươi…”

Trịnh Xá trong lòng càng gấp rút, hắn gào
lên:

“Mẹ kiếp, bảo ngươi để lộ ra thì ngươi cứ
làm đi, sao nói nhiều thế! Nếu như để bọn chúng bay tới truy kích các ngươi, ba
người chúng ta cố ý chạy ra nghênh chiến địch nhân không phải là chẳng có chút
tác dụng gì sao? Nhanh lên đi, hiển lộ vị trí của bọn ta ra! Để chúng tới tấn
công chúng ta!

Thanh âm của Chiêm Lam lại trầm mặc một hồi
lâu, bấy giờ mới nói:

“Nếu như bọn chúng chuẩn bị toàn diệt chúng
ta, cho dù vị trí các ngươi bại lộ cũng không có cách nào ngăn cản, cho nên
không bằng để các ngươi ẩn nấp cho bọn chúng một cái kinh hỉ, ngươi thấy sao?”

Hặc là trước hết giết mấy thành viên mở cơ
nhân tỏa của Ác Ma đội, khi đó cho dù bọn họ có bị giết, Trịnh Xá cũng không vì
điểm thưởng âm mà bị delete… những lời này Chiêm Lam lại không nói ra.

Tiếp đó, mặc kệ Trịnh Xá quát tháo thế nào,
Chiêm Lam cũng không hề trả lời, cứ thế kéo dài mấy phút, mà tốc độ phi hanh của
mười người kia cực nhanh, bọn họ đã đã dần bay tới chỗ ba người Trịnh Xá. Khi bọn
họ đến cách ba người Trịnh Xá khoảng 20km, tinh thần lực tảo miêu của Chiêm Lam
với họ đột nhiên biến mất, ba người chỉ có thể dùng mắt thường xác nhận vị trí
địch nhân.

Trịnh Xá cũng không nói nữa, hắn bắt đầu
bình tĩnh tâm thần, ngoài khẩu súng ngắm trong tay hắn không còn nghĩ vê chuyện
gì khác nữa, cứ yên lặng nhìn bầu trời. Mặc dù trong lòng hắn vẫn còn có chút
lo lắng nhưng theo thời gian chậm tãi trôi, tâm hắn cuối cũng cũng lãnh tĩnh
như gương.

Cứ yên lặng chờ đợi, khoảng mấy phút sau, mấy
tấm ván trượt bằng kim loại bay cách mặt đất khoảng hai mươi mét xuất hiện,
nhanh chóng lao về con đường dẫn ra ngoài thành phố. Cùng lúc đó, hai mắt Trịnh
Xá đã từ từ trở nên mờ mịt.

“Trương Hằng, nhìn thấy ván trượt của chúng
không? Lát nữa ta bắn cái thứ nhất, ngươi bắn cái thứ ba, trực tiếp bắn vào đầu.
Trước đó đừng cử động, chờ bọn chúng tới giữa chỗ ngã tư này mới bắt đầu xạ
kích, chờ một chút…”

“Tấn công!”

Trịnh Xá gào lên trong ý thức, động tác của
hắn lập tức trở nên cực kỳ tiêu chuẩn, một mắt nhắm lại, ngắm chuẩn lên người đại
hán da trắng ở gần nhất. Oanh một tiếng, gã đại hán này rơi thẳng xuống đất, tấm
Glider cũng đâm sầm vào một vách tường, vỡ ra một đướng dài đến mười mét, mỹ nữ
tóc vàng trong lòng địa hán kia cũng hét lên ngã xuống đất.

Cùng lúc đó, Bạo liệt tiễn của Trương Hằng
cũng kéo theo một đạo quang mang vụt tới, ba một tiếng thanh thúy bắn vào đầu một
nam tử đứng phía sao. Nhưng một tiễn này lại không có hiệu quả như tưởng tượng,
bởi vì nam tử kia không ngờ lại dùng một tốc độ vô cùng quỷ dị, vung hai tay
lên, một thanh cự kiếm đầy lửa đen cứng rắn chặn mũi tên của Trương Hằng lại. Mặc
dù nam tử kia cũng bị uy lực cực lớn từ mũi tên đẩy rơi xuống đất nhưng cũng
không ảnh hưởng dến thực lực của hắn, vừa rơi xuống hắn đã lại từ từ bay lên,
sau lưng hắn là một đôi cách dơi màu đen đang vũ lộng.

Trịnh Xá giật nảy mình, bởi vì hắn từ ống
ngắm nhìn thấy dung mạo nam tử kia, hình dạng quả thật giống hắn như đúc, ngoại
trừ trên mặt có một vết sẹo dữ tợn ra, người này thật sự chính là hắn.

Trịnh Xá mặt có vết sẹo lạnh lùng cười, hắn
vung vung thanh hắc sắc hỏa diễm cự kiếm trong tay một chút rồi mới hỏi gã da
trắng cao lớn dưới đất:

- Francis, thế nào? Phát súng ngắm vừa rồi
chắc là không làm ngươi bị thương chứ?

Gã đại hán kia lắc lắc đầu, hắn đứng dậy
nhìn lại nói:

- Mẹ kiếp, là M82A1 a, uy lực mạnh thật,
năng lượng loáng cái đã tiêu hao mất 80%, không thể đỡ được một phát nữa.

Trịnh Xá mặt mang vết sẹo cười lạnh nói:

- Không sao cả, chiến đấu đã bắt đầu rồi, Sở
Hiên, đưa bọn họ tiếp tục truy sát thành viên còn lại của Trung Châu đội. Ở đây
có ba người, theo phân chia lúc trước, Triệu Chuế Không đối phó với muội muội
ngươi, Minh Yên Vi đi giết gã sử dụng cung tên kia, ta, Dekchai, Francis chuẩn
bị cận chiến, Richard sử dụng súng ngắm Gauss chuẩn bị tùy ý chi viện ba đội
ngũ…

Trịnh Xá mặt mang vết sẹo vừa nói vừa lấy
trong lòng ra một cuốn cổ thư dày nặng, màu đen, hắn cao giọng ngâm lên văn tự
trong sách bằng tiếng Ai Cập cổ đã thất truyền, cả người dựa vào đôi cánh thịt
lơ lửng giữa không trung.

Trịnh Xá đối với Phục chế thể của mình cũng
tuyệt đối không khách khí, hắn gào lên với Trương Hằng:

“Tự do bắn! Không cần quan tâm tới chuyện
khác, sử dụng kỹ năng Phong chi tiễn bắn đi!”

Cùng lúc nói, hắn đã đưa súng nhắm chuẩn
vào Phục chế thể.

Đoàng!

Một tiếng súng vang lên nhưng Trịnh Xá mặt
có vết sẹo đột nhiên lại biến thành dơi bay tứ tán, đến khi hắn xuất hiện lại,
chú ngữ Ai Cập cổ trong miệng hắn cũng hoàn thành.

- Nhà tù bóng tối!

 

Báo cáo nội dung xấu