Nợ Em Một Đời Hạnh Phúc - Chương 12 - Phần 1
CHƯƠNG 12
Đàm Tĩnh đã được học về
hồi sức tim phổi, cô vừa đếm nhịp mạch vừa làm hồi sức. Không phải cô chưa bao
giờ nghĩ đến việc này, chỉ là không ngờ nó lại đột ngột như thế. Cô vốn tưởng
mình đã chuẩn bị tâm lý rất tốt, nhưng khi nó xảy ra, cô vẫn có cảm giác như trời
đất sụp đổ. Xe cấp cứu đến rất nhanh, bác sĩ đi theo lập tức đưa Tôn Bình lên
xe, Đàm Tĩnh không biết mình đã lên xe thế nào, làm thế nào vào bệnh viện, cả khu
cấp cứu đầy những âm thanh hỗn loạn, khắp nơi đều là bệnh nhân và bác sĩ. Cô chạy
theo chiếc giường đẩy, dép tuột lúc nào cũng không hay, Vương Vũ Linh nhặt lên
giúp cô rồi đuổi theo phía sau. Tôn Bình được đẩy vào phòng Cấp cứu, các bác sĩ
trên xe cấp cứu thuật lại tình hình bệnh nhân: “Tôn Bình, nam, sáu tuổi, bị chứng
Fallot bẩm sinh, từng khám tại bệnh viện chúng ta, chưa có tiền nên chưa phẫu
thuật…”
Vị bác sĩ kia dường như
quay lại nhìn cô, Đàm Tĩnh lúc này đã hồn bay phách lạc, chẳng còn biết gì nữa.
Nhiếp Vũ Thịnh vừa mổ
xong thì bị gọi đi. Bình thường anh vẫn có thói quen ở lại chờ khâu lại vết mổ
xong mới đi. Nhưng hôm nay trợ lý của anh mới khâu được hai mũi, y tá đã chạy
vào thông báo bên phòng Cấp cứu có việc gấp cần tìm anh nên anh đành ra trước,
đi rửa tay, cởi áo phẫu thuật rồi tới phòng Cấp cứu. Phòng Cấp cứu lúc nào cũng
ồn ào như thế, âm thanh từ đủ các loại máy móc, tiếng bệnh nhân rên rỉ, tiếng
bác sĩ xôn xao… Bác sĩ Lý trán mướt mát mồ hôi vừa thấy anh liền kéo lại: “Bệnh
nhân của anh, giao cho anh đấy!”
“Cái gì?”
“Tôn Bình, bệnh nhân hạng
mục CM của cậu.”
Nhiếp Vũ Thịnh sững người,
nhìn đứa bé sắc mặt xám xịt nằm trên giường. Vì tim không bơm đủ máu nên cả
gương mặt nó tím tái lại, dưới mặt nạ ôxy trông lại càng thêm yếu ớt.
Bác sĩ Lý nhanh chóng
nói lại tình hình dùng thuốc và nhịp tim của bệnh nhân rồi đi cấp cứu cho người
khác.
Mọi việc bác sĩ Lý làm
đều đúng, Nhiếp Vũ Thịnh nhìn màn hình thiết bị thấy không cần phải dùng thêm
thuốc gì nữa, bèn hỏi y tá: “Người nhà bệnh nhân đâu?”
“Ở đằng kia ạ.”
Anh thấy Đàm Tĩnh cúi đầu
ngồi đó, có lẽ không còn sức đứng dậy nữa, bên cạnh cô, một người phụ nữ đi
cùng đang ra sức an ủi. Chân cô có đến mấy vết thương lớn đang chảy máu, cô
không xỏ dép, chỉ để chân trần giẫm lên trên dép. Máu đã nhuốm cả nửa chiếc dép
dưới chân cô, vậy mà vết thương vẫn không ngừng chảy máu, xem ra đã bị thứ gì
đó rạch phải. Nhưng dường như cô không còn cảm giác gì nữa, chỉ ngây ngẩn nhìn
ngón tay mình.
Nhiếp Vũ Thịnh gắng lấy
giọng thật bình tĩnh: “Người nhà của Tôn Bình.”
Đàm Tĩnh ngẩng lên nhìn
anh.
“Tình hình bệnh nhân hiện
nay không được tốt, lát nữa y tá sẽ đưa giấy thông báo về bệnh tình, mọi người
hãy suy nghĩ xem có làm phẫu thuật không. Có điều với tình hình hiện này, làm
phẫu thuật cũng rất nguy hiểm. Xin hãy chuẩn bị tâm lý trước.”
Thân hình Đàm Tĩnh lắc
lư mấy cái, có lẽ đã bị mấy câu nói ấy đả kích nghiêm trọng. Nhiếp Vũ Thịnh
không muốn nhìn thấy gương mặt tái nhợt của cô, bèn quay người toan bỏ đi.
Không ngờ cô bỗng lao tới nắm lấy áo anh: “Cứu nó với! Cầu xin anh hãy cứu nó!”
“Đàm Tĩnh!” Cô gái kia
gọi rồi tiến lại đỡ lấy cô. Các bác sĩ, y tá xung quanh đều giật mình, y tá
phòng Cấp cứu rất thường chứng kiến cảnh này, vội tới giải vây: “Ấy, chị đừng
lo, chúng tôi sẽ cố gắng hết sức! Chị buông bác sĩ ra để anh ấy còn đi cứu người.”
Nhưng nói gì Đàm Tĩnh
cũng không buông, cứ túm chặt lấy chiếc áo khoác trắng của anh, ánh mắt đầy vẻ
thê lương, giọng nói khàn đặc lại: “Cầu xin anh hãy cứu nó! Tôi xin anh!” Cô
nói đi nói lại cũng chỉ có hai câu đó. Nhiếp Vũ Thịnh chưa từng thấy một Đàm
Tĩnh điên cuồng như thế, cô thật giống một người điên, túm được áo anh là nắm
chặt không buông. Móng tay cô cắm sâu vào cánh tay khiến anh đau khói, nhưng
trái tim anh còn đau hơn. Anh bỗng thấy chán nản và thất vọng khôn tả, bởi khi
nhìn thấy cô vật vã van vỉ điên cuồng như thế, cảm giác duy nhất của anh, lại
là xót xa.
Người phụ nữ anh từng
yêu, người phụ nữ anh từng coi như châu báu, người phụ nữ từng khiến anh phải
khóc một cách đau đớn, người phụ nữ mà anh từng hàng nghìn hàng vạn lần nhủ
lòng phải căm hận, mãi đến bây giờ, mãi đến lúc này, anh mới hiểu, thì ra chỉ cần
nhìn thấy cô đau khổ, anh vẫn thấy xót xa.
Lại thêm nhiều người nữa
vây lại định kéo tay Đàm Tĩnh ra nhưng vô ích. Cô giống như dây tơ hồng vậy,
tuy rất mỏng manh yếu đuối nhưng lại dai dẳng đến gần như liều mạng, một mực
bám chắc lấy cái cây duy nhất không buông. Cuối cùng y tá trưởng nhanh trí nói:
“Nhanh lên, con chị tỉnh rồi! Chị mau đi xem xem!”
Đàm Tĩnh nghe thế lập tức
buông tay ra khiến Nhiếp Vũ Thịnh loạng choạng, may có người bên cạnh đỡ, anh mới
đứng vững lại được. Những người khác nhân lúc đó kéo Đàm Tĩnh ra, Nhiếp Vũ Thịnh
thấy gương mặt cô đã tái nhợt, ánh mắt trống rỗng đến tuyệt vọng. Móng tay Đàm
Tĩnh cào rách tay anh, y tá bên cạnh nhìn thấy, buột miệng kêu “ối” một tiếng,
y tá trưởng bèn đẩy Nhiếp Vũ Thịnh vào phòng trực, vừa đích thân lấy cồn i-ốt
sát trùng cho anh, vừa di tăm bông thấm cho sạch, miệng lẩm bẩm: “Đúng là loại
người nào cũng có. Bác sĩ Nhiếp, anh sợ lắm phải không?”
Nhiếp Vũ Thịnh không
nói gì, sắc mặt của anh cũng chẳng tốt hơn Đàm Tĩnh là bao, cũng hồn bay phách
lạc như thế. Y tá trưởng cứ ngỡ anh bị một phen hoảng sợ, bèn an ủi: “Phòng Cấp
cứu loại người nào cũng có, hôm qua còn có một người uống thuốc tự tử, khi đưa
đến đây thì không cứu được nữa, nhưng người nhà anh ta cứ gây chuyện… suýt nữa
thì sập cả phòng Cấp cứu… Thời buổi này người nhà bệnh nhân cứ làm như bệnh viện
nợ họ ấy… Bác sĩ có phải thần thánh đâu, chỉ có thể cố hết sức, có cứu được hay
không phải xem số mệnh…”
Xử lý xong vết thương,
y tá trưởng dặn: “Xong rồi, trời nóng nên không băng cho anh, kẻo lại nhiễm
trùng. Lúc tắm thì lấy giấy bóng gói thức ăn bọc bên ngoài, tắm xong anh nhớ
bôi cồn i-ốt.”
Nhiếp Vũ Thịnh ngẩng
lên nói: “Chị gọi người nhà bệnh nhân vào đi, để tôi nói chuyện một lát.”
“Có gì để nói chứ? Bị bệnh
tim bẩm sinh mà không phẫu thuật ngay, lần lữa để con đến nỗi này còn gây chuyện.”
“Chị gọi cô ấy vào, tôi
có chuyện muốn nói.”
Y tá trưởng vừa đi ra vừa
lẩm bẩm gì đó, một lát sau Đàm Tĩnh đi vào, cô không còn khóc nữa, nhưng cả người
cứ đờ đẫn ra như mất hồn, cô gái dìu Đàm Tĩnh cầm dép giúp cô, chân cô vẫn còn
chảy máu.
Nhiếp Vũ Thịnh thấy cô
gái kia vẫn khá bình tĩnh, bèn hỏi: “Cô là?”
Vương Vũ Linh, bạn của
Đàm Tĩnh.”
Nhiếp Vũ Thịnh cầm lấy
dép trong tay cô, nói: “Cô Vương, phiền cô tránh đi một chút, tôi có chuyện cần
nói với người nhà bệnh nhân.”
Vương Vũ Linh tò mò
quan sát Nhiếp Vũ Thịnh, cảm thấy anh bác sĩ này nhìn rất quen, hình như gặp ở
đâu rồi thì phải. Có điều vẻ mặt anh ta nghiêm nghị, tuy không có vẻ giận dữ
nhưng lại vô cùng lạnh lùng, cảm giác xa cách vạn dặm. Chỉ là không biết tại
sao anh ta lại cầm lấy đôi dép của Đàm Tĩnh từ tay mình. Vương Vũ Linh đoán anh
ta có chuyện liên quan đến phương án điều trị, cần trao đổi với Đàm Tĩnh, nên
dù lòng rất nghi ngờ, cô vẫn ra ngoài, tiện tay đóng luôn cửa lại.
Nhiếp Vũ Thịnh quay người
lấy cồn i-ốt và băng cá nhân, cúi xuống xử lý vết thương cho Đàm Tĩnh. Vết
thương rất sâu, khi dính cồn vào rất đau, cuối cùng Đàm Tĩnh cũng rụt chân lại
theo bản năng, thẫn thờ nhìn anh.
“Đàm Tĩnh, cô biết rồi
đấy, bệnh của con cô kéo dài đến hôm nay, rủi ro trong phẫu thuật cũng ngày một
lớn hơn. Cô nhìn thẳng vào sự thực đi, mọi biện pháp cấp cứu đều đúng cả, nhưng
nếu không phẫu thuật ngay thì cũng chỉ có thể làm chậm lại sự phát triển của bệnh
tình mà thôi. Giờ cháu nó nhất định phải nhập viện, viện phí mỗi ngày có thế đến
hơn ba nghìn tệ, cô có bao nhiêu tiền, có thể nhập viện mấy ngày đây?”
Nước mắt cô nhỏ xuống đầu
anh, qua lớp tóc chầm chậm thấm vào da đầu. Tay anh bất giác khựng lại, nước mắt
cô thật nóng, thật ấm, như một mảnh vỡ của trái tim vậy. Anh hiểu cảm giác tan
nát con tim, anh cũng biết lúc này cô không phải đang rơi nước mắt, mà đang chầm
chậm xé nát trái tim đã vỡ ra thành từng mảnh. Thì ra cô cũng biết đau lòng, vì
một người khác.
Trong vết thương của cô
có cát, anh lấy nhíp tỉ mỉ gắp ra từng chút một, đương nhiên rất đau, nhưng cô
không hề xuýt xoa, chỉ nói: “Tôi có ba vạn.”
Là ba vạn lần trước
mình đưa? Anh mím môi lại theo bản năng, cố kìm nén cơn giận trong lồng ngực, dửng
dưng nói: “Không đủ phí phẫu thuật.”
“Nhiếp Vũ Thịnh, tôi
xin anh…”
Anh lạnh lùng ngắt lời
cô: “Tôi không cho cô tiền nữa đâu.”
Cô không nói gì nữa, chỉ
cúi đầu, tựa đóa bồ công anh bị mưa gió vùi dập.
Nhiếp Vũ Thịnh đã xử lý
xong vết thương đáng sợ của cô, nếu sâu hơn, dài hơn chút nữa thì có lẽ phải
khâu vài mũi. Anh đặt miếng gạc sát trùng lên rồi xé băng dán lại, cuối cùngép
vào cho cô. Làm xong anh mới thấy mình hơi ngốc ngếch, trước đây, anh từng quỳ
xuống đi giày cho cô, nhưng giờ làm lại thì thật ngốc. Lúc đi dép vào chạm phải
vết thương, Đàm Tĩnh đau đến run rẩy. Vào khoảnh khắc ấy anh suýt chút nữa đã
buột miệng nói, Đàm Tĩnh, sao cô lại không biết chăm sóc mình như thế chứ?
Nhưng lời đến đầu lưỡi anh lại nuốt ngược vào trong. Anh có tư cách gì để nói
điều đó đây? Giờ quan hệ giữa họ chỉ sợ không bằng cả người đi đường. Thấy đôi
dép của cô toàn máu, anh tiện tay lấy giẻ lau sạch sẽ. Loại dép nhựa này đi vào
chắc chắn sẽ cọ vào chân, dù không thành vết thương thì cô cũng không nên đi loại
này.
Cô từng là công chúa của
anh, phải sống trong cung điện, đi giày thủy tinh, đợi anh đến mời khiêu vũ.
Cung điện san hô đã sụp
đổ từ lâu, những gì trong quá khứ chỉ còn là một đoạn hồi ức khó xử. Chỉ là anh
không thể khống chế được bản thân, hễ sơ ý một chút, sự cảm thông lại trào lên,
anh thường xuyên thấy xót xa cho cô, dù rằng từ lâu cô đã không cần anh xót nữa
rồi.
Anh đứng thẳng người dậy,
nói với cô bằng giọng công việc: “Cô hãy lo tiền đi. Nằm viện hay phẫu thuật
cũng đều phải có tiền.”
“Tôi không nghĩ được
cách nào nữa.” Đàm Tĩnh đờ đẫn chấp nhận số phận, như một chú dê đang chờ bị mổ
thịt. “Ghim cài áo của anh tặng tôi cũng bán rồi… trong nhà không còn thứ gì
đáng tiền cả… tôi cũng chẳng còn người bạn nào có thể vay tiền cả…”
“Vậy thì cứ nhập viện
trước, cô đi nộp tiền đặt cọc đi. Nhưng khi dùng hết tiền, bệnh viện sẽ dừng
thuốc, cô nên nghĩ cho kỹ.”
Cô đột nhiên ngẩng lên
nhìn anh, trong mấy giây đó, anh gần như muốn ngoảnh mặt đi, không muốn nhìn
vào mắt cô. Trong mắt cô ấm áp như cầu khẩn, bi thương, còn cả nỗi đau đớn sâu
sắc đến gần như tuyệt vọng mà anh không muốn thấy. Cô giống như con dã thú bị
ép tới đường cùng, ngay chút sức lực cuối cùng để giãy giụa cũng không còn nữa.
Môi cô mấp máy, dường như muốn nói điều gì đó, đúng lúc ấy, điện thoại của anh
đổ chuông.
Gần như một loại bản
năng, anh vội chộp lấy điện thoại, vừa hay có thể nhân cơ hội này tránh khỏi
đôi mắt khiến người ta nhói lòng của Đàm Tĩnh.
Là Thư Cầm gọi: “Anh ăn
tối chưa?”
“Anh có ca cấp cứu, chắc
phải mổ.”
“Dù thế cũng phải ăn chứ.
Bác sĩ Nhiếp, em có thể đến đưa cơm, giao hàng toàn quốc đó.”
Anh hơi lúng túng, đôi
khi Thư Cầm rất thích đùa, nhưng không biết vì sao hôm nay anh lại không muốn
nhận điện của cô, đặc biệt là lúc này. Anh bất giác đưa mắt nhìn sang Đàm Tĩnh
rồi nói: “Em đợi một chút, lát anh gọi lại sao.”
“Không tiện nói chuyện
à? Vậy em nói anh nghe cũng được. Bánh chẻo rau cần được không? Em sẽ mua thịt
về làm nhân bánh, ngon hơn mua ngoài nhiều, với cả bánh chẻo đưa đến viện, nếu
nguội anh có thể cho vào lò vi sóng hâm lại rồi ăn.”
“Thế nào cũng được.”
Anh mở cửa đi ra ngoài nói với Thư Cầm. “Anh đang nói chuyện với người nhà bệnh
nhân, không có việc gì thì anh ngắt máy trước đây.”
“Cũng được, vậy em đi
siêu thị mua đồ. Tạm biệt anh!”
“Chào em.”
Anh ngắt máy, định thần,
quay người lại, vừa đúng lúc thấy Đàm Tĩnh đi ra, sắc mặt cô vẫn tái nhợt như vậy,
nhưng giọng nói không còn run nữa. Dường như vừa hạ một quyết tâm lớn, cô rất
bình tĩnh nói với anh: “Cảm ơn anh, bác sĩ Nhiếp, tôi sẽ đi gom tiền ngay, phiền
anh làm thủ tục nhập viện trước giúp tôi.”
Rồi không đợi anh nói
gì, cô quay người đi ra ngoài hành lang, bóng cô đổ một đường dài thật dài dưới
ánh sáng của những ngọn đèn sáng cả ngày lẫn đêm. Anh nhìn theo bóng lưng cô,
hiu quạnh tựa ngọn cỏ dại trong làn gió thu, mỏng manh đến mức cảm giác chỉ cần
chạm nhẹ vào là có thể vỡ vụn.
Kỳ thực, khi đi ra Đàm
Tĩnh không hề có bất cứ cách nào để xoay tiền. Cô ngồi lại một lúc trong vườn
hoa bệnh viện, nhưng có rất nhiều người đi qua đi lại, khiến cô không thể bình
tĩnh được. Cô điểm lại hết một lượt tất cả người thân và bạn bè. Người thân… Từ
khi mẹ qua đời, người bạn thân nhất của cô là Vương Vũ Linh, mà cửa hàng bánh
ngọt sắp khai trương đã ngốn hết sạch tiền tiết kiệm của cô ấy và Lương Nguyên
An. Vừa rồi, suýt nữa cô đã thốt ra một câu đáng sợ, chỉ một chút nữa thôi, nếu
Nhiếp Vũ Thịnh không có điện thoại. Khi anh nhận điện, cô thầm cảm thấy may mắn,
những đau khổ trong cuộc đời đã khiến cô trở nên ù lì chậm chạp, nhưng cô vẫn
đoán được ai vừa gọi tới, là bạn gái của bác sĩ Nhiếp, người phụ nữ mà cô y tá
nói là rất xinh đẹp, người đã phỏng vấn cô vào công ty, Giám đốc Thư. Khi nhận
điện, Nhiếp Vũ Thịnh thay đổi hẳn nét mặt, cô nghĩ, chắc vì anh rất để tâm đến
Giám đốc Thư.
Cô ấy và Nhiếp Vũ Thịnh
mới thực sự xứng đôi, mọi cử chỉ hành động đều là người cùng đi trên một con đường,
chứ không như cô và Nhiếp Vũ Thịnh, đã cách nhau trăm sông nghìn núi rồi. Có lẽ
đời này kiế này, cô không nên có bất cứ liên quan gì đến anh nữa.

