Ánh nắng tại Đại lộ Gobelins - Chương 10
Tôi chưa bao giờ nghĩ mình sẽ là Sunny, tôi chưa bao giờ
nghĩ mình sẽ là cụ nội. Tất cả...chỉ là giấc mộng thôi, đúng không?
Mông lung
- Sunny
Tiếng Men gọi, tôi quay ra.
Trời ạ, tôi đang gục xuống bàn học, ngủ gật, đang ở trên lớp,
, và đây là đoạn hội thoại
giữa tôi và nó:
- Mày làm gì mà mặt mày ủ ê
thế?
- Tao buồn ngủ
-Sao giờ này còn ngủ?
-Hôm qua tao không ngủ
- Từ lúc đi Pháp về mày lạ
ghê.
Men chép miệng thốt ra một câu.
Tôi lấy tay che miệng rồi gục đầu xuống bàn, tiếp tục ngủ:
-Tao chẳng thấy lạ gì hết
10 phút sau
- Em Nguyễn Nhật Nguyệt Vi
đứng dậy.
-….
- Em cho tôi biết ý nghĩa của
Định Mệnh thông qua tác phẩm “Kiếp sau” của Marc Levy.
- Định mệnh ạ, dạ…không có. Tôi
đứng lên, buột miệng.
Men nhìn tôi bằng ánh mắt lạ,
rồi nó nhíu mày:
- Mày nói gì thế? Không phải
mày thích đọc truyện này lắm à?
-Ưm, không
- Em ngồi xuống, ai đó cho
tôi một ý kiến khác.
Giáo viên quay sang cả lớp
hỏi. Tôi thở phào, ngồi xuống đánh phịch.
Tiếng Men ơi ới đằng sau.
- Sunny, từ lúc đi Pháp về
mày lạ lắm. Có chuyện gì kể tao hết đi.
***
Giờ ra chơi
-Sao nào? Có chuyện gì không?
Men quay lại hỏi. Tôi gãi đầu
gãi tai:
-Ừ thì…
-Thì thì cái gì? Có gì nói
nhanh lên.
-…. Tao gặp ma ở khách
sạn….rồi thì ^&*(#$%@
-Nghĩa là…mày…ở với MA
Câu nói của Men khiến nửa
lớp quay lại.
-Mày nói nhỏ thôi được
không? Thực ra…con ma đó cũng tốt, hắn không làm gì tao cả, ngược lại còn
rất chăm nom giúp đỡ tao. Tôi bắt đầu tỉnh ngủ.
- Ma dù gì vẫn là ma. Sớm
muộn gì nó cũng hại mày.
-Không đến nỗi như thế đâu…tôi
xua tay
-- Tại sao mày không nói cho tao sớm.
Tôi nhíu mắt:
- Tao nói với mày còn gì? Mày
có tin đâu
Nó bỗng thở dài:
- Khổ thân em Sunny nhà tôi….
Tin tức: Tuần báo buổi sáng
Gần đây xuất hiện tin đồn về những bóng ma vẫn xuất hiện ở
nghĩa trang Nam Thi. Những bóng ma lởn vởn quanh các ngôi mộ, lúc sà xuống, lúc
nâng lên như tìm kiếm thứ gì đó. Một lát, chúng gào lên đập phá, bay tứ tung
quanh cửa sổ các nhà. Cảnh sát phải ngả mũ, người dân quanh khu vực đó đêm nào
cũng đóng cửa. Họ thì thầm bảo nhau: Trong nghĩa trang có “vua mộ”. Tuyệt đối
không được ra ngoài vào lúc nửa đêm không ma bắt mất.
Sự việc này khiến người trong khu đó và cả những khu vực
lân cận bó tay bất lực. Họ chỉ còn cách chuyển nhà, hoặc nếu có ở thì đêm nào
cũng kín cửa cài then, trẻ con phải im tiếng khóc. Vì tối đến lại có tiếng động
lẫn tiếng gào rú điên dại tràn ra từ ngóc ngách các khuôn phòng. Bọn ma đang
lần mò thứ gì đó. Chúng hất hết đất cát từ các ngôi mộ, mò cho những chiếc lọ
nhỏ. Những thứ không phải, chúng vứt tứ tung. Xác thịt ê hề trong mộ, chúng bỏ
ra chén cho thuê thỏa. Chỉ duy nhất một điều khiến người ta không sợ: chúng chỉ tung
hoành buổi tối. Còn sáng ra, khi mặt trời ló rạng, chúng vứt hết của cải nhậu
nhẹt, kéo nhau đi, chỉ để lại những đống nạt vụn kinh khủng. Lúc đầu người xem
còn tò mò háo hức nhìn ngó đống đổ nát từ bọn ma quỷ, sau rồi sợ, chẳng dám kéo
nhau đến nữa. Người ta truyền nhau có một nghĩa trang của lũ ma quỷ mọi rợ, cứ
đến tối khoảng 9, 10 giờ, những tiếng hét thất thanh từ đó chui ra. Những tiếng
kếu như : Giết… thuốc độc… đó là thuốc độc… phải lấy thuốc giải… cứ vang vang
trong cõi người chết.
Nghĩa trang Nam Thi thành địa bàn của lũ ma quỷ mọi rợ.
Một nhóm nhà khoa học hoài nghi về hiện tượng này đã đến
xem xét nhưng kết quả thật tệ hại: chỉ một người sống sót trở về. Người này sau
khi lắp bắp vài câu “có ma, có ma”…cũng hóa điên. Hiện tại, không ai dám lảng
vảng gần nghĩa trang Nam Thi. Các nhà dân gần đó cũng lần lượt chuyển địa điểm.
Nghĩa trang Nam Thi thành khu vực chết.
Phóng viên (tổng hợp)

