Dịu Dàng Yêu Em - Chương 159 -> 161
159.
CÒN CHƯA ĐỦ
SAO
Cằm bị bóp mạnh,
Ngải Ái nghe loáng thoáng bên tai tiếng xương cằm
bị gãy.
Cô sụt sịt lắc
đầu:
“Tại sao lại là tôi? Tại
sao luôn ép tôi? Tôi không muốn ở với cậu. Tôi không đồng
ý đâu. Đừng nhốt tôi nữa. Tôi không muốn có liên quan tới cậu…”
Anh ngậm chặt môi cô, ngăn không cho cô nói tiếp. Rồi
cắn bờ
môi cô mặc cho cô chống cự
đem cô đặt lên bệ cửa sổ.
Mộc Duệ Thần
bắt đầu
ngấu nghiến
đôi môi cô. Ánh mắt anh không hề có chút cảm
tình nào.
“Không muốn liên quan
tới tôi à?”. Anh rời môi cô, mỉm
cười. “Muộn
rồi, bé con. Em đã là người của
tôi”.
“Dù sao cũng chỉ là một đứa
con gái bình thường, dù sao chúng ta
cũng chỉ mới
quan hệ có hai lần. Cậu đường đường
là tổng giám đốc cao quý sao lại chú ý tới một
đứa như tôi?”. Cô oán hận nói. “Tôi không đồng ý ở với cậu.
Tôi ghét cậu. Tôi ghét cậu. Cậu
đừng quấn
lấy tôi, làm phiền tôi nữa. Tôi…”
“Em… sao?”. Anh nhìn cô bằng
đôi mắt sắc
bén. “Nói cho tôi biết, em có thể làm được
gì?”
Ngải Ái cắn môi nhận
ra cô hiện giờ không biết phải làm thế
nào. Cô không hề có khả năng chống
lại Mộc
Duệ Thần,
người đàn ông thích chiếm đoạt.
Từ cái lúc biết chủ
mưu đằng sau chuyện xảy
ra với Thang Tiểu Y năm năm trước…
Từ khi biết anh không muốn
cứu người,
càng nhận ra rằng anh chỉ coi cô như một con thú cưng không hơn…
Và cô chỉ biết rằng
cô phải chạy
trốn, nhất
định phải
chạy trốn…
Mộc Duệ Thần
buông cằm cô ra, ôm cô vào ngực:
“Em nói đi, tôi có nên trừng
phạt em hay không?”
Ngải Ái nắm chặt
hay tay, quay mặt đi.
Bàn tay to lớn của anh thò vào trong mép váy vuốt ve làn da mịn
màng còn tay kia thì xé toạc áo của cô.
“Không!”. Ngải Ái hét
toáng, giơ tay che bờ ngực trần.
“Tôi xin cậu đấy… Đừng ở đây…”
Toa xe này vốn không
có người nhưng lúc này đang ở trong nhà ga nhìn ra ngoài ô cửa thấy
có rất nhiều
người đứng
trong trạm.
Tiếng van nài của cô bị
anh dùng miệng chặn lại. Mặc cho cô vùng vẫy
chống cự,
hai tay nắm lấy bầu ngực căng tròn ra sức xoa bóp, đau tới mức cô bật
khóc.
Ngải Ái không có cách
nào có thể ngăn việc anh đưa lưỡi
vào miệng mình, chỉ có biết
cắn phập
anh.
Máu trào ra trong miệng
cả hai. Lúc anh buông cô ra, cô la oái,
bụm miệng
máu.
Cô đã cắn lưỡi của
anh. Còn anh cắn môi cô. Cô đau quá khóc
nức nở…
Trên đôi môi dính máu, anh mỉm
cười tàn nhẫn…
“Em dám cắn tôi, tôi
sẽ cắn
cả người
em”. Mộc Duệ Thần đe dọa, rồi
cúi đầu cắn
một cái vào cổ cô.
Anh cắn lên làn da cô
như muốn xẻ thịt
cô ra.
“Không!” Làn da quá nhạy
cảm không thể chịu được đau, Ngải
Ái nắm chặt
vai anh. “Đừng làm thế… Đau lắm…Tôi
sai rồi… Đau quá… Đừng!”
Mộc Duệ Thần
buông cô ra, hài lòng nhìn vết cắn lên làn da trắn
nõn rướm máu, đưa mắt nhìn cô chăm chú:
“Sai? Em mà biết mình
sai à?”
Ngải Ái nhìn người đàn ông như ma vương:
“Tôi nên… làm gì đây?”
“Hầu hạ tôi đi”. Anh vỗ
mặt cô mấy
cái, lạnh lùng nói. “Ngay tại đây cho đến
khi nào tôi hài lòng mới thôi”.
Cô hoảng sợ ngước
mắt lên nhìn ánh mắt lạnh
lùng của anh, bỗng chốc cảm thấy
từ đầu
tới chân lạnh
như băng.
“Nhất định… phải
ở đây sao?”
“Bé con, cấm mặc cả”.
Ngải Ái run rẩy ôm hông anh. Hai hàng nước mắt
chảy dài hai bên má. Cô hôn lên đôi môi
lạnh lẽo
của anh:
“Được… Tôi sẽ hầu hạ cậu…
Cho đến khi cậu hài lòng mới thôi”.
*************
Những tiếng thở
hổn hển
– rên rỉ vang lên trong xe lửa. Ngải
Ái vòng tay qua vai Mộc Duệ Thần
ôm chặt anh để che đi bờ ngực trần
trụi.
“Xin cậu cho tôi được kéo rèm lại…
Bên ngoài có rất nhiều người”.
Mặt cô đỏ ửng,
giạng chân vòng qua người Mộc
Duệ Thần,
ôm chặt anh. “Mộc Duệ Thần, Mộc
Duệ Thần,
tôi xin cậu đấy”.
Mộc Duệ Thần
đỡ eo cô, mạnh mẽ tiến vào.
Ngải Ái hét lên, ôm
anh thở dốc,
cả người
bắt đầu
nóng bừng.
“Em sẽ chủ động
hầu hạ
tôi chứ?”. Mộc Duệ Thần vuốt
ve tấm lưng trần
bên trong áo. “Trừng phạt em không đơn giản
như thế này.. Nếu không muốn
bị người
khác nhìn thấy thì em đừng nên làm những
việc ngu ngốc”.
Cô muốn mở miệng
nói thì nhận ra cả người bị anh xoay lại
cho ngồi lên trên.
Mộc Duệ Thần
xâm nhập vào trong cơ
thể cô, trong đôi mắt mơ màng có cả cơn cuồng
phong:
“Dù sao cũng chỉ là một đứa
con gái bình thường, dù sao chúng ta
cũng chỉ mới
quan hệ có hai lần. Những câu này mà em
cũng dám nói với tôi sao?”
Không để cho cô chống cư, anh kéo váy của cô, nhếch
môi cười lạnh
lẽo:
“Giờ em có thể kéo rèm được
rồi đấy”.
Trong ghế ngồi chật
hẹp, cô không thấy thoải mái chút nào, khổ sở vươn
tay kép rèm cửa sổ.
Anh bất ngờ hôn môi cô, cả
cơ thể cao lớn đè lên trên người cô. Cô nắm chặt rèm cửa
không dám thả tay ra.
Mộc Duệ Thần
nhìn cô vùng vằng, lên tiếng nhắc
nhở:
“Bé con, nếu không muốn bị
người ta nhìn thấy thì nhanh đi nhưng đừng
có giãy dụa nữa, nếu không… Em biết hậu
quả thế
nào rồi đấy”.
Túm rèm cửa kéo lại, Ngải
Ái cũng không giãy dụa nữa, trước
sự tấn
công như vũ bão của anh, đành quặp hai chân quanh hông anh, đu người theo từng
động tác của
anh.
Một Duệ Thần
mỉm cười
kiêu ngạo, hôn lên má cô:
“Ngoan lắm”.
Cô rên rỉ một cách khổ
sở. Có một
luồng điện
chạy dọc
cơ thể.
Cô sụt sịt khóc đón nhận
hình phạt của Mộc Duệ Thần.
“Vẫn còn chưa
đủ sao…”. Cô van nài. “Tôi sẽ không chạy
trốn nữa.
Tôi sẽ quay về với cậu. Đừng
làm vậy nữa…
Dừng lại
được không?”
Mộc Duệ Thần
cười hì:
“Ngốc, tôi đang yêu
em”.
Hết lần này tới
lần khác… Với anh… Cô không có sức chống cự.
160.
BUÔNG THA CHO EM, TÔI CẢM
THẤY TIẾC
NUỐI
Ngải Ái không biết Mộc
Duệ Thần
đã muốn cô bao nhiêu lần mà chỉ
thấy hoa mắt
chóng mặt, bị anh chiếm đoạt lần
thứ n…
Tàn cuộc, Mộc Duệ
Thần hôn cô rồi nói:
“Bé con, em giống như
cây thuốc phiện, tôi nghiện
được ăn em, được hôn em…Buông tha cho em, tôi cảm
thấy tiếc
nuối…”
Cô mơ màng nhìn anh, mệt mỏi
cười khổ:
“Đây có thể coi là cậu đang thổ
lộ với
tôi không nhỉ?”
Đôi mắt sâu thẳm nhìn cô không chớp mắt, trả lời dứt dạc:
“Tất nhiên không phải”.
“Này Mộc Duệ Thần,
rốt cuộc
tôi là ai trong cuộc đời cậu?”
Anh cười:
“Em chỉ có thể là người
tình của tôi”.
“Tới bao giờ”
“Vĩnh viễn”.
Cô nhắm mắt lại,
không nói gì nữa.
*************
Bên ngoài nhà ga đã có chiếc
Cadillac màu đen đợi sẵn. Mộc
Giản mặc
vest đứng ngay cửa xe, bước lại gần
Mộc Duệ
Thần và Ngải
Ái cung kính:
“Cậu chủ, Ngải
tiểu thư”.
“Chú Giản, tôi sẽ tự
lái xe đưa cô ấy về”.
“Vâng, thưa cậu
chủ”.
Từ đầu tới
cuối Ngải
Ái đều im lặng không nói gì, lẳng lặng lên xe, lẳng
lặng ngồi
vào ghế đằng
trước.
Nhìn ra ngoài ô cửa
xe, sương mù đã tan khiến bầu trời
sáng bừng, ánh nắng chói chang chan hòa trên cảnh
vật. Cô ghé sát mặt vào kính nhìn ánh nắng
lung linh mà thừ người.
Mộc Duệ Thần
khởi động
rồi cho xe chạy đi. Ngải Ái nhìn thẳng về
phía trước hỏi:
“Đi đâu?”
“Trở lại thành phố
B”. Anh trả lời hờ hững. Ngải
Ái ngạc nhiên quay sang. “Không quay về New York à?”
“Có vài việc cần giải
quyết, tạm
thời không về”.
“Được thôi, thưa
Tổng giám đốc Mộc”.
Ngải Ái nhìn vẻ mặt lạnh băng của
anh một lúc rồi dựa lưng
vào ghế. Mộc Duệ Thần không nói gì nữa, cũng không quay sang nhìn cô.
Ngải Ái thở dài, lẩm
bẩm:
“Cậu là người không nên dây vào, Mộc Duệ
Thần, không nên…”
Chỉ trong chốc lát, chiếc
xe thể thao màu đen đã lao vù trên đường phố…
Chiếc xe lao đi với tốc
độ nhanh như tên bắn, biểu
hiện sự
tức giận
của người
lái xe và động cơ cực đỉnh
của siêu xe.
*************
Sau mấy tiếng đồng
hồ, chiếc
xe đỗ xịch
trước khu nhà trọ của Ngải Ái. Ngải
Ái bước xuống
xe, đi một mạch không thèm quan tâm tới
Mộc Duệ
Thần. Anh cũng ra khỏi xe, theo sát cô.
Lúc bước tới cầu
thang, Ngải Ái ngoái đầu lại
hỏi:
“Đi theo tôi làm gì?”
Anh cau màu:
“Về nhà”.
“Đây đâu phải nhà cậu”. Cô sừng
sỏ. “Vả
lại e rằng
chỗ này không xứng cho người cao sang như tổng giám độc
Mộc ở”.
“Tôi không để ý lắm”. Mộc
Duệ Thần
tiến lên phía trước, đi qua người Ngải Ái bước
lên cầu thang. “Tôi mệt rồi,
hai ta về ngủ thôi”.
Ngải Ái trừng mắt,
đứng chôn chân tại chỗ:
“Cậu làm như
đây là khách sạn năm sao muốn tới
thì tới hả!
Cậu để
tôi một mình yên tĩnh được không?”
Nghe cô nói, Mộc Duệ Thần
hơi nhướng mày:
“Vậy là hình phạt lúc nãy vẫn
không có tác dụng”.
Anh bước tới gần,
ôm chặt eo cô:
“Mới đó mà em quên việc mình đã rối
rít xin tôi tha thứ như
thế nào rồi sao? Hay em để tôi phải giúp em nhớ
lại?”
“Tôi… Cậu định làm gì?”
Eo bất ngờ bị
bóp mạnh vào, sau đó chân nhẹ bẫng,
cả người
cô bị Mộc
Duệ Thần
xốc lên vai.
“Mộc Duệ Thần,
cậu đừng
làm những chuyện dã man nữa”.
“Em thấy rồi đấy
thôi”.
“Mộc Duệ Thần,
tôi nguyền rủa cậu. Tôi ghét cậu. Hận
cậu”.
“Tình yêu chưa chắc
đã là vĩnh cửu nhưng lòng hận thù thì sẽ
khắc cốt
ghi tâm”. Anh bật cười. “Nếu
em đã hận tôi, được thôi”.
Ngải Ái cứng họng
không biết phải đáp trả thế nào. Nói thật
cô chưa bao giờ thắng được
Mộc Duệ
Thần, đầu
óc người này không bình thường.
“Thả tôi xuống ngay, những
người hàng xóm sẽ nhìn thấy đấy”. Cô nhỏ
nhẹ nói. “Tôi ở trên lầu ba, cậu cứ
vác tôi thế này không thấy mệt
hả?”
Mộc Duệ Thần
nghĩ ngợi một lúc rồi thả cô xuống.
Cô toan bỏ chạy thì lại bị Mộc
Duệ Thần
túm tay kéo lại, loạng choạng
ngã ập vào người anh.
“Cậu định làm gì vậy!”.
Cô nổi cáu.
Anh nhìn vào đôi mắt
trong vắt tức giận của của
cô thấy thích thú, liền ra lệnh:
“Hôn tôi đi!”
“Hả?”. Ngải Ái bối
rối. “Cậu
mới nói gì nhỉ?”
“Hôn tôi đi!”. Mộc Duệ Thần
thiếu kiên nhẫn. “Sao nào, không chịu
hôn? Hay em muốn tôi và em chút nữa ôn lại
chuyện xảy
ra trong xe lửa?”
Ngải Ái bị ép sát vào người
anh, chỉ biết hít thở sâu kìm lửa giận
đang bùng phát dữ dội, quắc
mắt:
“Hôn thì hôn nhưng Mộc
Duệ Thần
này, cậu cũng không còn nhỏ nữa,
đừng chơi xấu
như trước đây. Tôi hôn cậu rồi
thì cậu phải
thả tôi ra”.
“Được”.
Anh đồng ý, mở to mắt
nhìn cô, mỉm cười:
“Nhanh đi, tôi không chờ
được”.
Ngải Ái nhắm mắt
lại, không dám ngó quanh quất nhìn những
người xung quanh cũng không dám nhìn dì
hàng xóm đang chơi với đứa con, gồng
người hôn lên đôi môi kia.
Chụt một cái, sau đó anh buông cô ra.
Được Mộc Duệ
Thần buông ra ngay lập tức,
Ngải Ái thầm
cảm ơn trời
cảm ơn đất
rồi quay đầu
định chạy
lên lầu.
Vừa mới quay lại,
liền chạm
phải đôi mắt
màu xanh lam. Cô sững sờ:
“Bắc…Bắc Hàn”.
“Tiểu Ái”. Bàn tay Bắc Hàn đặt
lên lan can nắm chặt lại,
cười gượng
gạo. “Anh tưởng… Em đi rồi… Giờ quay về,
quay về là tốt rồi”.
“Bắc Hàn, lúc nãy anh
có nhìn thấy…”. Cô rất muốn
giải thích nhưng lại không biết
phải giải
thích như thế nào, dù gì cô và
anh cũng chỉ là bạn, biết phải nói thế
nào đây”.
Nhưng khi nhìn vào đôi mắt buồn
bã của Bắc
Hàn, lòng Ngải Ái chợt nhói đau.
“Bắc Hàn, anh đừng hiểu
lầm nhé”. Cô không cam tâm. “Lúc nãy là
đánh cược đấy ạ. Bọn em chỉ
đùa cho vui thôi”.
Hắc Hàn ngẩng đầu
nhìn cô, mặt lộ vẻ hy vọng.
Sắc mặt Mộc
Duệ Thần
tối sầm,
nhìn chằm chằm vào Ngải Ái đang ra sức thanh minh.
“Thật chứ?”
“Đùa cho vui?”
161.
GIẰNG CO
“Thật chứ?”
“Đùa cho vui?”
Hai người đồng thanh nói.
Bắc Hàn nhìn Mộc Duệ
Thần lạnh
lùng nói:
“Này cậu bạn nhỏ,
mong cậu đừng
đùa cợt Ngải
Ái. Đúng là cô ấy hơi
ngốc, hơi ngốc một
chút và thường bị người khác lừa. Nếu
cô ấy đánh cược và thua tiền cậu thì cậu
cứ nói với
tôi, tôi sẽ đưa cho cậu, đừng
quấy rầy
cô ấy nữa”.
Cậu bạn nhỏ ư?
Không khí ảm đạm hẳn
đi, dường như mùi thuốc súng đang lan tỏa.
Mộc Duệ Thần
nhìn chằm chằm vào người đàn ông trước mặt,
nheo hai mắt lại, hơi thở
anh phả ra mùi nguy hiểm, miệng
hơi cong lên, nở nụ cười:
“Dám gọi tôi như vậy, anh là người
thứ hai”.
Bắc Hàn bước xuống
mấy bậc
cầu thang, nhìn thẳng vào mặt
anh:
“Ha ha… Mặc dù không
phải là người
đầu tiên nhưng tôi rất vinh hạnh”.
“Sao?”. Mộc Duệ Thần
không cười nữa, nắm chặt tay trái Ngải
Ái. “Anh có biết người đầu
tiên gọi tôi là cậu bạn nhỏ đã phải
ở trong tù giam Aziz chưa
đầy ba ngày liền tự
sát. Tôi nghĩ anh cũng nên giống như
anh ta, tới đó bóc lịch”.
“Ồ, tù giam Aziz
chính là Địa Ngục Hắc Sắc do mafia dựng
nên, tù giam khủng khiếp nhất
trong truyền thuyết”. Đôi mắt xanh lam của Bắc
Hàn đầy khiêu khích.
Anh nắm tay phải của
Ngải Ái nói:
“Tôi đã từng đọc qua về
nhà tù đó trên báo cũng muốn tham quan
cho biết nhưng rất tiếc
tôi đang đảm trách công việc của
tổ chức
y tế thế
giới, Mỹ
và các quan chức cấp cao trên thế
giới đều
cần tôi nên tôi không đi đến đó được
đâu. Thật đáng tiếc”.
Mộc Duệ Thần
nhếch môi cười:
“Cũng khá đấy”.
Từ khi nào bên cạnh bé con đã xuất
hiện một
người đàn ông không rõ lai lịch, có nên phái người điều tra hắn ta không đây.
“Quá khen”. Bắc Hàn cười ôn hòa, không hề tỏ ra kiêu ngạo hay nịnh
bợ.
Anh nghĩ người đàn
ông kiêu căng này với ánh mắt có thể
giết người
kia khiến người khác phải nể sợ…
Tiểu Ái, cậu
ta rất nguy hiểm, cực kỳ nguy hiểm, tại
sao em lại chấp nhận đi với cậu
ta. Cậu ta rõ ràng không thể bảo vệ em mà chỉ
gây thương tích cho em…
Ngải Ái bị kẹt
giữa hai người đàn ông, hai tay đều bị cả
hai nắm chặt.
Mộc Duệ Thần
nắm tay cô rất chặt, dường như có chết anh cũng không buông ra làm cho cổ tay Ngải Ái đỏ lên, đau rát.
Bắc Hàn thì ngược lại.
Anh chỉ siết
nhẹ cổ
tay cô để cô không bị đau, không hề
dùng lực.
Hai người đàn ông cao
to đẹp tranh đối đầu tạo nên một
luồng không khí mạnh mẽ áp đảo tới
cả vạn
dặm… Dì hàng xóm đang ngồi trước
nhà với mấy
đứa con sợ
quá phải bế
con chạy vào nhà.
Còn lại hai người đàn ông… và cô.
Ngải Ái lúng túng
quay sang nhìn Bắc Hàn:
“Bắc Hàn, đây là bạn của
em, không phải người xấu…”
Cô biết Bắc Hàn quan tâm cô nhưng cô không Bắc Hàn không thể
có liên quan tới Mộc gia được.
Bắc Hàn dịu dàng hỏi:
“Tiểu Ái, có chuyện gì xảy
ra vậy? Lại
đây em. Đừng sợ. Hãy nói cho anh biết,
không sao đâu…”
Ngải Ái nhìn anh, đắn đo. Cô khá đắn
đo.
Nhìn thái độ của Ngải
Ái, thấy cô hơi giật tay ra, nép người về phía Bắc Hàn, Mộc
Duệ Thần
rốt cuộc
không thế kìm nén cơn
giận dữ được nữa, nắm
chặt tay cô, lạnh lùng ra lệnh:
“Tới gần đây, ôm tôi”.
Ngải Ái bừng tỉnh,
giật bắn
mình.
Cô rút tay mình ra khỏi
bàn tay của Bắc Hàn, khoác cánh tay Mộc
Duệ Thần.
“Bắc Hàn, em bận rồi,
khi khác mình gặp nhau nhé. Đây là…”. Cô
cắn môi im lặng một lúc rồi buột
miệng nói. “Con nuôi của em”.
“Con nuôi à?”
“Em có giỏi thì nhắc lại
lần nữa
xem”.
Hai người đàn ông lại đồng
thanh nói.
Ngải Ái lôi mạnh Mộc
Duệ Thần
vừa đi lên cầu thang vừa nói:
“Em có việc gấp. Vậy
thôi nhé Bắc Hàn. Mình gặp nhau sau”.
Mộc Duệ Thần
bị cô kéo vào trong nhà trọ.
***
Vừa bước vào phòng, Mộc
Duệ Thần
đã đẩy cô ngã bịch xuống ghế nệm:
“Con nuôi! Em dám nói tôi là con nuôi của em”.
Anh nổi cáu. Bởi vì anh đang rất
tức giận.
“Em sợ gã kia biết mối
quan hệ giữa
tôi và em?”. Anh đè cô lún xuống ghế nệm, đôi
mắt chim ưng trừng
mắt nhìn cô. “Em còn mơ tưởng tới
người đàn ông khác được sao hả
bé con?”
Anh cúi đầu cắn môi cô một
cái, giọng nói trầm trầm:
“Con nuôi mà như thế
này à?”
Chiếc áo mỏng manh bị
anh xé rách vứt xuống đất,
Mộc Duệ
Thần mạnh
bạo nằm
đè lên trên cơ thể cô.
“Cũng sẽ không làm thế này”
Anh áp mặt vào ngực cô cắn
mấy cái. Ngải Ái la nhỏ cố sức đẩy hai vai anh ra. “Cậu lại còn muốn nữa ư…”
“Muốn. Thế thì sao nào? Tôi chỉ muốn chỉ cho em biết
con nuôi và người đàn ông khác nhau thế nào, đúng không nhỉ, bé con của tôi?”
Dứt lời, lại
quan hệ tình dục…
Ngải Ái mệt mỏi
nằm trên ghế nệm. Mùi tinh dịch hòa quyện
trong mùi hương của căn phòng cùng với mùi thuốc
xì gà lan tỏa khắp nơi…
Nhìn người đàn ông
thanh lịch ngồi bên cạnh, cô từ từ chống tay ngồi
dậy, giọng
nói rất khẽ,
có ý mỉa mai:
“Thanh niên trai tráng khỏe
quá ha, hết lần này tới lần khác”.
Anh quay mặt sang,
nhìn cô bằng ánh mắt sâu thẳm:
“Em nói vậy là có ý
gì?”
“Chẳng gì cả”.
Cô đặt chân xuống nền
nhà, từ từ
đi tới phòng tắm:
“Chừng nào cậu có thể
quan tâm tới cảm giác của tôi, làm cho
tôi không có cảm giác là món đồ chơi tình dục của cậu, thì tôi sẽ
thừa nhận”.
Quay người lại, Ngải
Ái nhấn mạnh:
“Tôi sẽ thừa nhận…
Cậu là người
đàn ông của tôi. Nhưng
tôi nghĩ, chắc sẽ chẳng
có khả năng đó đâu. Người tình chẳng
qua cũng chỉ là người để
thỏa mãn nhu cầu tình dục của cậu,
phải không nhỉ?”
Không chờ anh trả lời,
Ngải Ái đóng “rầm” cửa lại, ngồi
phịch xuống
đất, ánh mắt
vô hồn.
Mộc Duệ Thần
đờ người
một lúc rồi
dập tắt
điếu thuốc.
Lồng ngực
bất giác nhói đau. Cảm giác này thật
sự lạ
lẫm với
anh nhưng anh vẫn có thể nhận
biết rằng
mình đang đau lòng… Và vết thương
của anh cũng đang rất đau…

