Xin chào, vợ đồng chí - chương 07 - 08

07.

 

Thăm Dò

Hùng Khải hạnh phúc lật xem
hình chụp Tu Dĩnh, tấm nào tấm nấy đều tươi cười rạng rỡ, đầy ngọt ngào, đây có
thật là cô gái anh muốn quen không?

Anh còn nhớ cảm giác hưng
phấn lúc thêm tên Tu Dĩnh trên QQ. Do mấy ngày nay đêm khuya đều trò chuyện với
Tu Dĩnh đến rạng sáng, thậm chí có hôm nói tới sáng, mấy ngày liền như vậy làm
anh ăn không tiêu, nên hôm ấy buổi trưa anh không nói chuyện với Tu Dĩnh nữa mà
đi ngủ trưa.

Quy định của bộ đội rất
nghiêm ngặt, buổi trưa phải ngủ trưa, sẽ có đội tuần tra đi giám sát tình hình
nghỉ trưa của binh sĩ. Từ sau khi quen Tu Dĩnh, giờ nghỉ trưa mỗi ngày anh đều
tặng hết cho cô, mặc kệ bản thân vừa mệt vừa buồn ngủ vẫn kiên trì trò chuyện
với cô. Cũng vì như vậy, kết quả dẫn tới công tác huấn luyện của anh càng thêm
vất vả, lại không chăm chỉ.

“Trung đội trưởng, có phải
cậu đang yêu không?” Tiểu đội trưởng tiểu đội 2 đến ngồi cạnh Hùng Khải, cười
cười hỏi anh.

Tiểu đội trưởng tiểu đội 2
Vương Thắng là đồng hương với Hùng Khải. Lúc đó hai người cùng nhập ngũ, lại
cùng vào huấn luyện ở một đại đội, sau đó cùng đi chuyên nghiệp. Chẳng qua từ
đó tới nay Hùng Khải vẫn giữ chức trung đội trưởng, mà Vương Thắng vẫn luôn là
tiểu đội trưởng tiểu đội 2, vĩnh viễn là cấp dưới của Hùng Khải.

“Không, không có! Cậu nghe ai
nói bậy thế?!” Mặt Hùng Khải vì câu này của tiểu đội trưởng đội 2 mà đỏ lên.

“Tớ thấy mấy ngày nay cậu cứ
ôm cái điện thoại, có lúc còn cười ngớ ngẩn, nói cho anh em biết, có phải yêu
đương không?” Tiểu đội trưởng đội 2 hỏi nhỏ.

Hùng Khải gật, rồi lại lắc.

“Tóm lại là phải hay không
phải? Cậu hết gật rồi lắc, là ý gì đây?”

“Là tớ nhìn trúng người ta
nhưng người ta không vừa mắt tớ!” Hùng Khải nghĩ thật lâu, phun ra được một câu
như vậy.

Tiểu đội trưởng đội 2 trợn to
mắt, lại nói: “Không phải chứ? Cô gái đó là ai, sao có thể không vừa mắt trung
đội trưởng Hùng đẹp trai nhà chúng ta chứ?”

“Cô ấy là người thành phố H,
làm ở công ty địa ốc.” Hùng Khải nói đơn giản.

“Theo đuổi con gái, cậu phải
ngọt miệng. Bọn họ đều ăn chiêu này, chỉ cần cậu dỗ các cô vui vẻ, bảo đảm các
cô đi theo cậu ngay.” Tiểu đội trưởng đội 2 giảng giải kinh nghiệm.

Hùng Khải nhớ đến màn truyền
kinh nghiệm của tiểu đội trưởng đội 2 trưa hôm đó, nhưng chân chính áp dụng
trên người mình sao lại không được việc nhỉ?

Tối hôm đó, bọn Hùng Khải
huấn luyện ban đêm. đợi bọn họ tập xong đã hơn 10 giờ, tắm rửa xong xuôi bò lên
giường đã gần 11 giờ, đá quá giờ tắt đèn từ lâu. Anh vội vàng mở điện thoại lên
QQ, lại không thấy biểu tượng của Tu Dĩnh sáng, chẳng lẽ cô ấy xuống rồi? Anh
hấp tấp gửi 1 biểu tượng qua, lại nói: Em ngủ rồi sao?

Cho rằng cô đã ngủ thật, đột
nhiên lại thấy biểu tượng của cô sáng lên, cô đáp: Tôi còn chưa ngủ. Sao anh
lên muộn thế?

Hùng Khải: Hôm nay chúng tôi
có buổi tập đêm, huấn luyện xong đã hơn 10 giờ rồi, tôi cứ cho là em đã ngủ rồi
kia.

Tu Dĩnh: Giờ tập thói quen
ngủ trễ.

Hùng Khải: Em đang đợi tôi
sao?

Tin vừa gửi đi, tim Hùng Khải
đập thình thịch.

Bên kia im lặng một chút, Tu
Dĩnh đáp: Không có đâu, anh nghĩ nhiều quá! Tiểu Hùng, anh có ảnh chụp không?

Hùng Khải: Ảnh thì có, nhưng
không có ảnh thường phục.

Tu Dĩnh: Tôi muốn ảnh quân
phục, muốn xem dáng vẻ anh mặc quân phục.

Hùng Khải: Bộ đội không cho
phép đăng ảnh lên mạng, xin lỗi.

Lại nghĩ nghĩ, nhắn qua một
hàng chữ: Nếu không, em đưa số điện thoại cho tôi đi, tôi dùng tin nhắn hình
gửi qua cho em.

Gửi xong tin này, Hùng Khải
gần như ngừng thở, sợ cô cự tuyệt.

Tu Dĩnh ngược lại nghĩ cũng
không cần nghĩ: Hay quá! Số điện thoại của tôi là 139**********. Gửi xong một
hàng chữ số, Tu Dĩnh vui vẻ hài lòng chờ Hùng Khải gửi ảnh qua.

Nhưng Tu Dĩnh hoàn toàn không
thấy được ảnh mặc quân phục của Hùng Khải, thay vào đó cô đợi được cuộc điện
thoại của anh. Giọng nói rầu rầu, tựa hồ đang nằm sấp ở một chỗ nào đó nói
chuyện, giọng có vẻ hơi nghẹt. Nhưng đó là giọng nói của một người còn rất trẻ,
tiếng nói trầm thấp hùng hậu, giàu sức hút, chỉ một tiếng, Tu Dĩnh đã yêu giọng
nói này mất rồi.

“Tiểu Hùng?” Tu Dĩnh ngây
ngẩn không thua gì lần đầu tiên nhận được thư của Hùng Khải, dáng vẻ trợn mắt
há mồm, đủ sức nuốt cả một cái trứng gà.

Giọng của Tu Dĩnh không ngọt
ngào êm tai như các cô gái khác, ngược lại có hơi hơi khàn khàn. Nếu chỉ nghe
giọng, tuyệt đối sẽ cho rằng đó là một cô gái rất trung tính, bề ngoài tuyệt
đối không dễ thương. Tuy nhiên ngoại hình Tu Dĩnh ngược lại cực kỳ xinh đẹp
đáng yêu, lúc không nói chuyện vĩnh viễn là kiểu hấp dẫn ánh mắt người khác
nhưng một khi mở miệng, tiếng nói khàn khàn, thường khiến người ta nhăn mặt
nhíu mày, trong ngoài không phù hợp chút nào.

Có điều thanh âm này lọt vào
tai Hùng Khải lại có sức hấp dẫn trí mạng. Anh cũng không biết vì sao lại thích
giọng nói của cô, tóm lại nó khiến anh càng thêm yêu thích.

“Là anh!” Hùng Khải rầu rĩ
trong chăn, nói giọng hơi nghẹt.

“Sao anh nói gửi hình cho em
mà? Hình đâu?” Tu Dĩnh nhăn mày, nghĩ bụng, có phải mình bị lừa rồi không?

“Tu Dĩnh, em đừng giận. Một
lát nữa anh gửi hình qua cho em. Chỉ vì vừa nhìn thấy số điện thoại anh nhịn
không được gọi cho em, anh chỉ muốn nghe tiếng em một chút thôi.”

Tu Dĩnh ngẩn ngơ, lập tức
phản ứng lại: “Giọng em một chút cũng không dễ nghe, làm anh thất vọng rồi.”

“Không, rất dễ nghe, anh rất
thích!” Hùng Khải nói đến đây, miệng nở nụ cười, lâu thật lâu vẫn chưa tản đi.

Mặt Tu Dĩnh đỏ ửng, hờn dỗi:
“Anh nói gì thế? Miệng đàn ông ai cũng ngọt thế sao?”

“Không có, anh lúc nào cũng
nói thật mà!” Hùng Khải vội vã giải thích.

“Nhưng mà em rất thích nghe!”
Tu Dĩnh nói tiếp, làm tim Hùng Khải bay thẳng từ địa ngục lên thiên đường.

Tim Hùng Khải run rẩy. Câu
nói của Tu Dĩnh thật tình làm người nào đó suy nghĩ vẩn vơ, ý của cô ấy có phải
là thích anh không? Ý tưởng này đột nhiên khiến anh hưng phấn vô cùng, đến cả
giọng nói cũng run run, vì chui trong chăn nên giọng nói càng thêm run rẩy. Tu
Dĩnh nghe thấy rất kì cục, cô cảm giác giọng của anh lúc đầu không giống thế
này, bây giờ càng cảm thấy bất thường, cái giọng này rõ ràng là giọng mũi nghẹt
cứng còn có vẻ rầu rĩ nữa.

“Anh làm sao thế? Giọng nghe
lạ vậy? Không ngừng ho nữa chứ, anh bị bệnh sao?”

Hùng Khải vội vàng giải
thích: “Không có, anh trốn trong chăn nên giọng mới kì quặc vậy đó.”

“Chăn?” Tu Dĩnh kinh ngạc,
“Anh trốn trong chăn à? Không khí trong chăn dễ chịu lắm sao?”

“Không có! Bây giờ đã qua giờ
tắt đèn lâu rồi, mọi người đều đã đi ngủ. Nếu anh nói lớn tiếng sẽ ảnh hưởng
đến đồng đội nghỉ ngơi nên anh chỉ có thể trốn trong chăn gọi điện thoại cho
em, sợ đồng đội nghe được chúng ta trò chuyện.”

Lúc này Tu Dĩnh mới biết, hóa
ra anh gọi một cuộc điện thoại cũng bất tiện như thế, trước đó còn trách anh,
mới rồi cô còn cho là anh có sở thích quái đản nữa chứ.

“Tu Dĩnh, anh có một chuyện…”
Hùng Khải càng nói càng ngắc ngứ, làm Tu Dĩnh thấy rất kì quái, hỏi anh:
“Chuyện gì nào? Nói đi!”

Hùng Khải hít một hơi: “Anh
chưa có bạn gái, em cũng chưa có bạn trai, em có thể làm bạn gái tạm thời của
anh không?”

“Cái gì?” Giọng Tu Dĩnh không
tự chủ được to lên.

Hùng Khải liếm liếm môi, nói
nốt: “Ý của anh là, dù sao hiện giờ chúng ta đều độc thân. Em cũng chưa có đối
tượng thích hợp, đúng không? Vậy em làm bạn gái tạm thời của anh có được không?
Đợi đến khi em tìm được đối tượng rồi, chúng ta lại…” Câu sau anh không dám nói,
nếu có một ngày như thế thật, anh sẽ vui mừng mà đáp ứng sao?

Tu Dĩnh đột nhiên cười lên:
“Anh muốn em làm bạn gái của anh thì cứ nói thẳng đi!”

“Vậy em đồng ý làm bạn gái
tạm thời của anh chứ?” Hùng Khải nín thở hỏi.

Tu Dĩnh một mực không trả
lời. Anh sốt ruột, càng cảm thấy rúc trong chăn đúng là một chuyện khó chịu, hô
hấp càng lúc càng khó khăn. Anh vén chăn lên, muốn thò đầu ra hít không khí
mới, chờ một lát lại chui vào.

Ai ngờ vừa ló đầu ra lại nhìn
thấy trong bóng đêm, vô số cái đầu lấp ló bên ngoài chăn của mình, anh gào lên
một tiếng “á”.

“Á…” Mấy cái đầu kia cũng
đồng loạt rú lên.

 

08.

 

Gửi Hình

 

Bên này Tu Dĩnh cũng bị tiếng
la hoảng đó làm giật nảy người, cho là anh bên kia gặp chuyện, đang lo lắng
định hỏi, lại nghe giọng nói trầm thấp của anh ở đầu kia truyền tới: “Các cậu
làm gì thế?” Cô định hỏi coi chuyện gì, điện thoại đầu bên kia đã ngắt.

 

“Á”, mấy cái đầu đột nhiên bị
giật mình, lăn từ trên giường xuống. Mấy tên bản lĩnh khá, lộn người một cái
liền đứng lên được, còn mấy tên không được nhanh nhẹn thì, “bịch” ngã lăn xuống
đất, đau đến nhe răng méo miệng, xoa xoa cái mông kêu đau.

Hùng Khải nhìn trừng trừng
mấy cái đầu trong bóng đêm, lông mày đã túm lại thành một cục.

Hùng Khải ngủ ở tầng trên. Vì
anh là trung đội trưởng nên nhường giường tầng dưới cho lính mới. Tiểu đội
trưởng cũng vậy, trung đội trưởng và tiểu đội trưởng đều phải ngủ tầng trên, đó
là thói quen duy trì bao nhiêu năm nay trong bộ đội. Lúc nãy núp trong chăn,
không biết đồng đội đã bò lên giường anh từ khi nào, mà anh thò đầu ra làm đầu
bọn họ đụng vào nhau. Cả đám bị giật mình mới té xuống giường, cũng vì giường
nằm trên cao nên cú ngã này, không nhẹ đâu!

“Các cậu làm cái gì? Leo hết
lên giường tôi làm gì hả?” Hùng Khải trừng mắt quát nhỏ.

Hiện giờ đã sớm tắt đèn rồi,
kỷ luật quân đội lại nghiêm minh, nên anh không dám lớn tiếng, sợ làm người đi
tuần tra bên ngoài chú ý, tuy vậy vẫn không quên nghiêm giọng quát mắng.

“Trung đội trưởng, anh gọi
điện thoại cho bạn gái hả?” Một binh sĩ nháy mắt với anh.

Tuy trong bóng đêm, Hùng Khải
không thấy được biểu tình trên mặt cậu ta nhưng nghe giọng điệu anh biết thằng
nhóc này bụng toàn nước bẩn.

“Nói tào lao cái gì, còn
không mau đi ngủ! Ai dám dậy làm loạn lần nữa, ngày mai tôi cho chạy 5 km!” Lão
hổ không ra oai còn tưởng anh là mèo bệnh.

“Trung đội trưởng, bọn em
nghe hết rồi, anh đừng có giấu nữa!” Một binh sĩ khác vỗ mông đứng dậy, giọng
điệu đầy nhạo báng.

Hùng Khải lúc này chỉ biết
trừng mắt, đã nói không nên lời rồi.

“Anh không có ý gì khác, anh
chỉ muốn nghe tiếng em một chút thôi.” Một binh sĩ bắt chước giọng Hùng Khải.

Một binh sĩ khác hấp tấp nhái
giọng Tu Dĩnh: “Không được đâu, giọng người ta không dễ nghe mà!”

“Dễ nghe, anh thích nghe!”
Binh sĩ kia lại nhái giọng Hùng Khải.

Binh sĩ bên này lập tức bắt
chước giọng Tu Dĩnh: “Anh xấu lắm, không nói với anh nữa!”

Hùng Khải bị nói tới nỗi mặt
đỏ tai hồng, phùng mang trợn má cố nói: “Các cậu học nói cái gì, còn không mau
đi ngủ!”

“Còn câu này nữa: dù sao em
cũng chưa có bạn trai, anh chưa có bạn gái, em làm bạn gái tạm thời của anh có
được không?”

“Anh muốn người ta làm bạn
gái của anh thì cứ nói thẳng đi!” Binh sĩ kia lại nhái lại.

Hùng Khải tức điên chụp cái
gối đầu ném qua: “Xem ra ngày mai các cậu không tăng cường huấn luyện thì ngứa
da, mỗi người chạy tăng thêm 5km mỗi ngày! Còn nữa, giờ cũng muốn chạy 5km phải
không?”

Cái đám ranh con này, bình
thường tốt với chúng quá, hiện tại lại dám phản ngược lại, trêu chọc anh, xem
ra phải tăng cường huấn luyện bọn chúng mới được.

“Nghiêm, đằng sau quay, bắt
đầu bước, mục tiêu thao trường, nhiệm vụ 5 km!” Hùng Khải đột nhiên hạ lệnh.

Đám binh sĩ thoạt tiên tuân
theo khẩu lệnh, nghiêm đằng sau quay, đi ra tới cửa, đột nhiên quay đầu lại,
đồng thanh la: “Không phải chứ, trung đội trưởng, anh làm thật hả?”

Hùng Khải sầm mặt: “Vậy mục tiêu
trên giường, nhiệm vụ ngủ, bắt đầu bước!”

Đám binh sĩ hấp tấp chạy về
giường, nhào vào trong chăn, tiếng ngáy vang lên, bắt đầu giả vờ ngủ, không ai
muốn đi chạy 5km cả.

Hùng Khải ngưng cười, leo lên
giường nằm lại, thấy gối đầu của mình mới rồi vì ném bọn họ đã rớt xuống đất,
liền quát: “Trần Tiểu Đông!”

Binh sĩ tầng dưới lập tức
búng người lên như cá chép, ưỡn thẳng người: “Có!”

“Nhặt gối đầu!”

Binh sĩ đó bật cười, cầm gối
đầu đưa cho anh, sau đó trở về giường nằm lại, cũng không dám nghe lén gì nữa.

Hùng Khải gọi lại cho Tu Dĩnh
lần nữa. Sợ đám lính lại nghe trộm, lần này anh vùi đầu vô chăn còn chừa lại
một lỗ tai thò ra ngoài, chỉ cần bên ngoài có động tĩnh gì, một cơn gió lùa qua
ngọn cỏ, anh cũng có thể lập tức xử trí.

“Mới rồi có chuyện gì à? Bên
cạnh anh có tiếng gì lạ thế?” Tu Dĩnh vừa thấy anh gọi điện lại liền hỏi.

“Không có gì, có mấy binh sĩ
mộng du, leo lên giường người khác ấy mà.” Hùng Khải nói nửa đùa nửa thật.

“Các anh có người bị mộng du
á, vậy đáng sợ quá, lỡ đâu làm ra chuyện 
khác người gì, còn không hù chết người mất!” Tu Dĩnh lè lưỡi.

“Không sao! Bọn họ mộng du
chẳng qua là bò lên giường anh, nghe lén chút chuyện thôi!”

Tu Dĩnh tưởng tượng tới vài
cảnh thú vị, đột nhiên bật cười, lại nhớ ra mình bây giờ không thể cười được,
liền che miệng, lúc sau mới nói: “Tiểu Hùng, anh nói sẽ gửi hình cho em, em chờ
nãy giờ, anh không được nuốt lời à!”

“Ừ, anh chỉ muốn nghe tiếng
em, đợi chút nữa anh gửi cho, em muốn bao nhiêu tấm anh gửi bấy nhiêu.”

Hai người nói chuyện điện
thoại không ít. Điện thoại so với thư, thậm chí là QQ tốt hơn nhiều. Kết quả
của việc trực tiếp trò chuyện đó là, hai người lại bắt đầu cảm thấy phương thức
liên lạc như thế này rất khó khăn, nếu có thể giáp mặt trò chuyện là tốt nhất.

Lại nói rất nhiều, mãi đến
rạng sáng, Hùng Khải mới nói muốn ngắt điện thoại. Khoảng thời gian này ngày
ngày trò chuyện, tinh lực của anh thật sự không đủ, nếu huấn luyện lại rớt bậc
sẽ bị lãnh đạo phê bình. Tương lai còn dài, tuy rằng anh cảm thấy trò chuyện
như thế này làm sao cũng không thấy đủ. Ngắt điện thoại xong, Hùng Khải lựa mấy
tấm hình mình hài lòng nhất, gửi cho Tu Dĩnh, còn kèm thêm tin nhắn: Mấy tấm
ảnh này em chỉ được xem một mình thôi, tuyệt đối không thể cho người thứ ba
xem.

Khoảnh khắc nhận được hình,
Tu Dĩnh cảm giác tim mình đập nhanh hơn hẳn.

Trong ảnh, nếu bạn muốn nói
Hùng Khải rất đẹp trai thì vẻ đẹp ấy lại không giống với các ngôi sao điện ảnh.
Cái đẹp của anh là loại mạnh khỏe, nước da đen, gầy, không thấp, đường nét
khuôn mặt rất rõ ràng, cái loại đẹp trai này nói là khôi ngô tuấn tú, chi bằng
nói là cường tráng. Người trong hình lúc đứng bên gốc cây, khi dựa vào xe tăng,
có khi cầm súng ngắm bắn, tư thế đủ kiểu. Mỗi một tấm đều thể hiện nét đẹp oai
hùng, hoang dã của đàn ông, Tu Dĩnh nhìn mà mắt sáng rỡ.

Đang thưởng thức ảnh chụp,
đột nhiên nhận được tin nhắn của Hùng Khải: Anh phải đi ngủ rồi, ngày mai phải
dậy sớm. Cuối tuần này anh sẽ nghĩ cách đi ra huyện lên mạng, anh với em gửi
webcam một chút đi.

Webcam? Ý này hay đấy, so với
gặp mặt cũng không khác nhau mấy, như vậy cô càng có thể nhìn thấy dáng vẻ anh
hoạt động. Nghĩ đến đó Tu Dĩnh vui đến không khép miệng lại được, một đêm này
cô ngủ đặc biệt ngon, tay nắm chặt điện thoại, trong lòng ngọt ngào khôn tả.

Ngày thứ hai, cô bị tin nhắn
đánh thức. Còn sớm, đại khái chừng 6 giờ thôi, cô nhận được tin nhắn, mơ mơ
màng màng mở di động ra, thì thấy tin nhắn viết: Bạn gái lâm thời, rời giường
rồi sao? Anh đã chạy 5km buổi sáng về rồi đây.

Bạn gái lâm thời? Ai vậy ta?
Tu Dĩnh ngáp, buông điện thoại, tiếp tục ngủ để dưỡng da, sớm đem chuyện tin
nhắn quăng ra sau đầu rồi.

Tám giờ sáng, lại nhận được
một tin nhắn nữa: Bạn gái lâm thời, bọn anh đã ăn cơm rồi, em còn chưa dậy sao?

Tu Dĩnh bị tin nhắn này làm
cho tỉnh hẳn, cũng không kịp coi nội dung tử tế, hấp tấp thay đồ đánh răng, tám
giờ rưỡi phải đi làm rồi, cô không thể đi trễ được. Đến bữa sáng cũng không kịp
ăn, lập tức chạy tới trạm xe điện ngầm, tới công ty vừa khớp thời gian.

“Tu Dĩnh, giờ giấc của cô lại
vừa vặn ăn khớp, không sai biệt chút nào.” Một đồng nghiệp chào hỏi cô xong
nói.

Tu Dĩnh hất mái tóc ngắn,
cười hi hi: “Tất nhiên, Tu Dĩnh tôi xưa nay không trễ bao giờ.”

“Tu Dĩnh, có phải cô chưa ăn
sáng? Tôi có mua thêm một tô miến nè, hay là đưa cho cô nha.” Một đồng nghiệp
nam nói.

Tu Dĩnh liếc anh ta một cái,
đồng nghiệp này luôn theo đuổi cô. Cô có ngu ngốc cỡ nào cũng nhận ra được, chỉ
là cô không hợp với anh ta, xẹt không ra lửa được. Cô cười nói: “Không cần đâu,
tôi đã ăn rồi.” Không khéo tí nào, bụng cô đột nhiên réo lên, làm cô cực kỳ xấu
hổ, mặt đỏ bừng.

“Cầm đi, để bụng đói không
tốt đâu.” Đồng nghiệp nam đó đặt hộp miến lên bàn cô.

“Thật sự không cần, trong
ngăn kéo của tôi còn một gói mì, tôi pha mì là được rồi.” Cầm hộp miến đặt lại
vào tay anh ta, lấy gói mì ra đi vào phòng pha trà.

Lúc pha mì xong quay lại thì,
Tu Dĩnh nhận được một cuộc điện thoại. Giọng nói rất quen, quen đến mức cô muốn
quên cũng quên không được: “Bạn gái lâm thời, em đang làm gì thế?” Thanh âm
mang theo ý cười, lúc này gương mặt kia nhất định cũng đang cười. Đột nhiên Tu
Dĩnh có cảm giác kích động muốn xông lên nhéo mặt anh.

Báo cáo nội dung xấu