Hôm nay tóc tôi màu vàng - Phần 1 chương 2
Chúng tôi rời phòng rồi ngồi xuống ghế ở hành lang. Tại sao lại
thế thì tôi cũng không biết, tuần sau mới có kết quả chụp bức xạ. Có lẽ
vì chúng tôi cần một phút để nghi ngơi. Người trợ lý làm việc bên chiếc
máy chụp phóng xạ bước ra nói mọi việc đều ổn. Tôi không hiểu, chẳng
phải vị bác sĩ mới của tôi mới là người được phép đưa ra chẩn đoán? Ban
đầu tôi nghĩ anh ta chi muốn thông báo rằng việc chiếu chụp đã diễn ra
thành công. Nghĩa là “đủ độ sáng” và “thực hiện đúng cách”. May mắn thay
mẹ tôi hiểu ra ngay. Sự hồi hộp hiện rõ trên gương mặt chúng tôi đã
khiến anh chàng đó muốn tới báo ngay cho chúng tôi biết tin tốt đẹp đó
dù là tin chưa chính thức. Anh ta phải nhắc lại tới ba lần tôi mới bắt
đầu hiểu. Tôi choàng tay ôm cổ anh ta, mẹ tôi cũng làm theo. Hai người
phụ nữ là tôi và mẹ để lại hai vết hôn trên hai má anh. Chúng tôi chạy
vội xuống cầu thang đến nơi bố đang đợi. Ông cũng chạy tới chỗ chúng tôi
từ phía cuối hành lang bên kia. Tôi lao về ông và gọi: “Bố, bố, không
có gì ở xương hết. Xương của con hoàn toàn bình thường, con sẽ khỏe trở
lại!” Tôi lao vào vòng tay của bố còn ông ngồi thụp xuống. Sau này ông
kể lại rằng đó là khoảnh khắc hằn sâu nhất trong ký ức của ông về quãng
thời gian tồi tệ này.
Tuy nhiên những cuộc xét nghiệm còn chưa kết
thúc. Ngày hôm sau tôi phải tới khoa xét nghiệm tủy xương. Tôi không
muốn tới bệnh viện thêm lần nào nữa, tôi ghét vị bác sĩ mới của mình,
tôi ghét tất cả những gì xung quanh ông ta. Ông ta cảnh báo tôi về những
cơn đau nhưng tại thời điểm đó đau đớn đối với tôi cũng chẳng có nghĩa
lý gì. Ông ta lấy ra một chiếc kim dài, một chiếc tô vít rồi cùng với bộ
đồ nghề của mình nhìn xuống hông. Tất nhiên là hông tôi. Chọc khoan
hông tôi.
Vết khoan để lại một lỗ thủng nhỏ, chị y tá dán vào đó
một miếng băng trắng lớn. “Xong rồi. Em khá lắm.” Đó là một chị y tá dễ
thương với mái tóc ngắn giống kiểu của nam giới và đôi hoa tai bắt mắt.
Ngay lập tức chúng tôi làm quen với nhau bởi chị ấy cũng biết mẹ tôi.
Chị cầm lấy tay tôi và nhìn thẳng vào mắt tôi. Tôi run rẩy vì sợ hãi. Sợ
hãi trước những lời đáng sợ của các bác sĩ. Sợ hãi trước căn bệnh ung
thư. Và hơn hết là sợ những điều sẽ còn xảy đến.
Thứ Bảy ngày 29 tháng Giêng năm 2005
Tôi
giận dữ giơ cả hai ngón tay giữa lên. Đó là một ngày thứ Bảy và tất cả
đều khác thường. Không, hôm nay tôi không đi chợ và cũng không uống ly
cà phê nào trên phố Westerstraat. Không, cuối tuần này tôi không chuẩn
bị bài vở cho học kỳ mới. Thứ Hai ngày 31 tháng Giêng tôi sẽ phải trải
qua đợt hóa trị đầu tiên tại bệnh viện OLVG. Trong hai tháng tới tuần
nào tôi cũng sẽ được truyền các chất như Vincristin, Etoposid, Iosfamid.
Tôi đứng trước ống kính máy ảnh, phía sau vang lên tiếng nhạc của Mick
Jagger. Tôi thích chất giọng khàn khàn của Mick Jagger cùng tiếng ghi ta
phong cách hard rock của Keith Richard. Tôi cũng thích chụp ảnh. Tôi
nhờ Martijn, nhiếp ảnh gia đồng thời là cậu bạn tốt của tôi ghi lại
những khoảnh khắc của một Sophie không bị ung thư.
Tôi là người
nhiều xúc cảm. Lần đầu tiên kể từ thứ Tư tuần trước tôi không được động
viên và tôi cũng chẳng động viên ai, song qua những cử động và khuôn mặt
mình trong máy ảnh của Martijn tôi nhận thấy những xúc cảm của mình vẫn
đang lao vùn vụt trong người với tốc độ như những ngày vừa qua. Đôi mắt
tôi sáng rực. Tôi bước đi và hoàn toàn phó mặc mình cho đôi chân, điều
đó thật tuyệt diệu. Cùng lúc tôi cảm thấy vừa sợ hãi, vừa mạnh mẽ, nhưng
bây giờ, trước ống kính máy ảnh tôi cảm thấy mạnh mẽ nhiều hơn là sợ
hãi. Quỷ tha ma bắt căn bệnh ung thư. Quỷ tha ma bắt bệnh viện OLVG. Quỷ
tha ma bắt những người mặc bờ lu trắng.
Thứ Hai ngày 31 tháng Giêng năm 2005
VITA
BREVIS là tên ngôi nhà bên kia con kênh. Đó là ngôi nhà cao và rộng
nhất khu, nổi bật hẳn so với những ngôi nhà khác và trông xuống căn hộ
của chúng tôi. Kể từ khi cây du gần đó bị bệnh sùi nấm, ngôi nhà càng
trở nên dễ nhận ra hơn.
VITA BREVIS. Một ngôi nhà có từ thế kỷ 16, đã hơn bốn trăm tuổi. Những cư dân đầu tiên ở khu phố này biết rõ điều đó.
Tôi
đóng gói những đồ đạc cuối cùng rồi xách va li ra ngoài. Như thể tôi đi
nghi vậy. Bố quẳng hành lý của tôi lên ô tô. Mẹ, chị gái và tôi chỉ
đứng quan sát. Đối với những người khác thì đó cũng là một cuộc phiêu
lưu lạ kỳ và đáng sợ hệt như đối với tôi, chỉ có khác biệt là tôi là tôi
và họ là họ. Chi có tôi mới là người bị ung thư, dù vẫn chưa cảm thấy
nó rõ ràng. Xa cách sẽ chỉ được cảm nhận rõ rệt trong bệnh viện nơi
chúng tôi chỉ đặt trước được một chiếc giường. Đôi mắt tôi mở to. Sẽ thế
nào, tôi sẽ cảm thấy thế nào – nếu tôi hiểu đúng lời của bác sĩ - khi
có lẽ tôi sẽ phải chết?
Trong những ngày này tôi cảm thấy cái chết
đang đến thật gần. Tôi được xếp vào một phòng lớn nhiều giường ở khu C6
mặc dù tôi đã nhìn bác sĩ L, bác sĩ mới của tôi, bằng ánh mắt van vỉ
với hy vọng ông sẽ cho tôi và nỗi bất hạnh của tôi một phòng riêng. Bác
sĩ L hay còn gọi là bác sĩ “tôi không thân thiện nhưng tôi luôn có ý
tốt”. Hay rút gọn lại là “Bác sĩ khó tính”. Một bà cụ bò lổm ngổm trên
sàn nhà xung quanh giường mình rồi rít lên những âm thanh kỳ dị chi có ở
khoa tâm thần. Nước mắt tôi trào ra. Một lát sau, nam y tá Bas - nghề
này thường dành cho phụ nữ cơ mà - chạy qua chạy lại để sửa soạn cho tôi
một căn phòng riêng.
Chúng tôi đi qua một phòng họp có rất nhiều y
tá cùng vài bác sĩ. Chúng tôi quay ra nhìn nhau và hoán đổi một nụ cười
thận trọng. Trong căn phòng mới tôi hồ hởi lại gần chiếc giường của
mình, sau đó là đến bố mẹ và chị gái. Chị y tá, người sẽ chăm sóc tôi
trong những ngày tới, sở hữu những lọn tóc đỏ dài và hai lúm đồng tiền
sâu hoắm ở hai bên má. Tên chị là Hanneke. Rất điềm tĩnh, Hanneke nói
rằng tôi sẽ có một phòng tắm riêng. Cũng với sự điềm tĩnh ấy chị thông
báo tóc tôi sẽ bắt đầu rụng sau ba tuần nữa.
Tôi lấy tay bới đám
tóc của mình và cố tưởng tượng ra một chiếc đầu trọc lốc trên đó. Tôi
chưa bao giờ để một kiểu tóc lạ nào song giờ đây cả những sợi lưa thưa
trên đầu cũng khiến tôi cảm thấy hài lòng.
“Thế còn lông mi và lông mày ạ?” tôi hỏi.
Có lẽ chúng cũng sẽ rụng. Vậy còn lông mu?”
“Cũng vậy.
“Tuyệt thật, vậy cái của em sẽ trở lại làm em bé.
Bas gắn thanh truyền vào người tôi và chúng tôi cùng đợi túi hóa chất đầu tiên.
Bas
cạo trọc đầu, cổ đeo một dây xích. Chừng đó thôi cũng đủ để khiến người
ta không muốn giao du với anh, nhưng không, sự thật thì Bas lành như
một chú gấu Teddy vạm vờ. Anh ân cần buộc túi nước truyền cho tôi, bên
cạnh rất nhiều túi chất lỏng khác như thể chúng được treo trên đó để làm
đẹp cho thanh truyền của tôi. ISOFAMID, VINCRISTIN, DACTINOMYCIN. Tôi
được truyền hóa chất trong ba ngày và mỗi ngày có thể kéo dài tới tám
tiếng. Các chị y tá mỗi ngày đều mang những túi chất lỏng mới đến. Sau
đó tôi sẽ được lọc rửa vùng bụng trong hai ngày. Hanneke buộc thứ gì đó
vào ống dẫn còn đống chất lỏng không màu kia dần dần chuyển thành vàng.
“Đó là truyền hóa chất ạ?”
“Đúng.”
Tôi
chăm chú theo dõi cái thứ màu vàng đó bởi nó ngày càng dài ra và đến
gần tôi hơn. Tôi nhìn vào cổ tay mình và phân vân không biết có nên rụt
tay khỏi cái thứ vàng vàng kia hay không. “Liệu em có bị nôn không?”
“Có thể,” Hanneke nói, “nhưng cũng chưa chắc. Hiện nay có thuốc chống nôn rất tốt.”
Dexamethason
là tên một loại thần dược. Sau vài tiếng đồng hồ người tôi căng phình
như quả bóng bay chứa đầy chất lỏng. Tôi không bị nôn song lại cảm thấy
người mình nôn nao và đó mới là điều tệ hại hơn. Cuối cùng tôi cũng cảm
nhận được một chút sức sống. Tôi ngửi thấy mùi bữa ăn gần đây nhất của
mình: Bánh mì và xa lát cá ngừ. Tôi sẽ cạch xa lát cá ngừ đến già.
Không còn chút bực tức nào nữa và tôi không phải ngồi bô cả đêm - đó là may mắn đầu tiên của tôi ở đây.
Thứ Ba ngày mùng 1 tháng Hai năm 2005
Mỗi
thành viên trong gia đình tôi nhận một nhiệm vụ mới. Tuần này mẹ sẽ ở
bên cạnh tôi 24/24 để cùng tôi mơ cơn ác mộng đó. Mà nào có đủ thời gian
để mơ. Mới bảy giờ hai mươi chúng tôi đã bị một đám y tá cùng hộ lý
đánh thức. Là một con bé bị ung thư nên tôi cần mẹ hơn lúc nào hết. Nếu
tôi phải đi vệ sinh, mẹ nới lỏng dây ở ổ cắm cho tôi vì chiếc bơm trên
thanh truyền nước được cắm vào đó. Còn nếu tôi cảm thấy uể oải khi ngủ
dậy, mẹ một tay đánh răng cho tôi còn tay kia giữ một cái bát nhỏ ở dưới
cằm. Như vậy mẹ đã giúp các chị y tá chăm sóc tôi bởi lẽ ra đó là việc
của họ. Khi tôi ngủ mẹ cũng ngủ cùng một lúc.
Bố tôi sắp đặt mọi
thứ có thể sắp đặt được. Ông tìm thông tin về bác sĩ L ở những người bạn
cũng là bác sĩ của mình và tìm hiểu về căn bệnh của tôi trên mạng.
Trong những ngày qua mối quan hệ mà ông tạo dựng được với vị bác sĩ mới
còn tốt hơn quan hệ của tôi với ông ta. Hai người đã vài lần nói chuyện
với nhau trong lúc tôi phải đưa mắt nhìn về một nơi nào đó. Bố thích
thuật lại những lần nói chuyện đó và phải nói tôi thấy rất mừng vì ông
đã tiết kiệm được cho tôi những cuộc nói chuyện với hàng đống ngôn từ y
học khó hiểu của bác sĩ L. Tôi chẳng thấy thích gặp ông ta lắm, tôi thấy
ông ta cũng kinh khủng y như căn bệnh của mình. Bố tôi làm quản trị
mạng, còn tôi cũng không biết nhiều về công việc mà ông phải làm từ chín
giờ sáng tới tận chín giờ tối. Cũng nhờ công việc của mình mà ông đã
tìm thấy điều gì đó từ bệnh viện Mayo ở Mỹ và nó trở thành mối quan tâm
mới của ông.
***
Không có khẳng định nào về việc đây là một
căn bệnh hiếm gặp, đó là điều tôi tìm ra được khi ngồi bên máy tính và
gõ từ “Rhabdomyosarkom”. 846.000 kết quả tìm kiếm trong vòng 0,17 giây.
Những dấu hiệu cảnh báo bệnh ung thư ở trẻ em: Rhabdomyosarcoma:
Rhabdomyosarcoma
là một loại khối u phát triển nhanh, thường là ác tính và là nguyên
nhân gây nên u Sacôm mô mỏng ở trẻ em. U rhabdomyosarcoma phát triển từ
tế bào cơ nguyên thủy có tên “rhabdomyoblast”. Thay vì phát triển thành
những tế bào cơ bình thường rhabdomyoblast sao chép sai lệch. Do loại cơ
này nằm rải rác khắp nơi trong cơ thể nên các khối u cùng có thể xuất
hiện ở nhiều điểm khác nhau.
Điều trị:
Rhabdomyosarcoma được điều trị kết hợp giữa phẫu thuật, hóa trị và xạ trị.
Thống kê:
- Là nguyên nhân dẫn đến 5-8% số bệnh ung thư ở trẻ em.
- 70% các trường hợp rhabdomyosarcoma được chẩn đoán trong vòng mười năm tuổi đầu tiên.
- Thường gặp ở trẻ em trong độ tuổi từ 2 tới 6 và từ 15 tới 19.
- Ti lệ mắc bệnh cao nhất là trẻ em ở độ tuổi từ 1 đến 5.
- 50% trẻ em mắc rhabdomyosarcoma sống được thêm 5 năm.
http://www.acor.org/pedonc/diseases/rhabdo.html
Tôi
lướt chuột qua nhanh. Càng thấy được rõ là tôi bị ung thư tôi càng ít
hy vọng. Và trong lúc này tất cả hy vọng đều là con số không. Chẳng còn
gì có thể làm tôi vui. Kể cả các bữa ăn lẫn những chiếc quần jeans mới
hay cả cuốn sách nằm trên bàn kia. Tôi chẳng quan tâm tới gì nữa, kể cả
những cơn đau do truyền dịch, kể cả những lần nôn mửa vào chiếc xô mà mẹ
tôi phải giữ.
Chưa bao giờ tôi cảm thấy trống rỗng như vậy.
Chị
gái tôi lo mọi việc ở nhà. Không chỉ đơn giản là đổ thêm thức ăn vào
bát cho chú mèo mù già và đãng trí, hay đi vứt rác mỗi thứ Năm và thứ
Hai, chị phải lo bữa ăn cho bố và tạo ngạc nhiên cho mẹ bằng các cuộc
gọi điện, bánh mì và tạp chí. Chỉ có Chúa mới biết chị lấy thời gian ở
đâu để mỗi lần đến thăm tôi đều mang theo một bát mì Ý, một bát xúp
nóng, một hộp kem dưỡng da và thêm vào đó là một nụ cười trong trẻo. Mỗi
ngày chị lại mang đến một thứ gì đó mới mẻ.
Nhiệm vụ còn lại
trong gia đình thuộc về tôi và nhiệm vụ đó rất đơn giản: trước hết là bị
bệnh, sau đó phải khỏe trở lại. Tôi nằm trên giường với một cơ thể ốm
đau và đầy sợ hãi, song cũng rất cương quyết để quên đi những điều chết
tiệt này. Mỗi lần nằm đó tôi đều hồi hộp khi nghe tiếng cửa mở và vị bác
sĩ tệ hại xuất hiện cùng với những đồng nghiệp cũng tệ hại không kém.
Ông ta gõ cửa, nhưng không phải để báo hiệu rằng ông ta đến thăm tôi.
Một con người thật kinh khủng. Tôi không hề có hứng thú nghe mỗi lần ông
ta mở miệng. Miệng ông ta chi phun ra thứ âm thanh kinh khủng và đáng
sợ.
Thứ Tư ngày mùng 2 tháng Hai năm 2005
“Không thể cứ để
cô ấy nằm mãi đó được. Nếu các ông không làm điều gì đó, tôi sẽ đưa cô
ấy đi.” Nằm trong phòng tôi nghe rõ giọng của Jan và tiếng Jochem cười
ngoài hành lang. Họ đang nói chuyện với bác sĩ L. Tiếng bác sĩ L nghe có
phần lo lắng và yếu ớt.
Người tôi bắt đầu phình ra như quả bóng,
gương mặt đỏ như cà chua, hai tay tôi cũng không còn được như trước.
Việc tôi tăng hơn ba cân không lọt qua được mắt của Jan và Jochem.
“Chào
tiểu thư, em có đôi má đẹp đấy. Màu cũng hay nữa.” Jan xuất hiện với
một vài cuốn tạp chí và một chai nước việt quất. “Để chống nhàm chán.”
Jochem
cũng mang theo hai chai nước quả màu đỏ đậm. “Nước quả cơm cháy” là tên
chai nước. “Anh đã hỏi loại quả nào chứa nhiều vitamin nhất”, anh thì
thầm. “Tốt cho em lắm đấy. Người bán hàng đã nói vậy.” Anh cúi người hôn
vào má tôi.
Ngoài gia đình tôi và Annabel thì Jan, Jochem, Rob và
Martijn là những người duy nhất tôi muốn có bên mình trong những ngày
này. Đây là lần thứ hai họ tới thăm tôi. Lần trước là khi tôi vẫn còn
nằm ở phòng bệnh của bác sĩ K và họ đã đợi tôi trong phòng chụp X-quang ở
tầng một. Lần ấy tôi được đưa đến đó để chụp phổi. Jochem mang tới tặng
tôi một bó hoa nhỏ còn Jan mang tới một chiếc kẹo mút to nhiều màu sặc
sỡ có hình trái tim. Và tất nhiên cả tạp chí nữa, những thứ đó anh ấy
không bao giờ quên. Chúng tôi cùng nhau uống cà phê ở tầng một rồi hai
người đưa tôi vào phòng khám của bác sĩ K để các bác sĩ kiểm tra liệu
tôi có bị lao hay không. Cũng tại đó Jan đã nhặng xị lên rồi nói các bác
sĩ nên bỏ tay họ ra khỏi người tôi và đừng có làm tôi đau.
Hôm
nay chúng tôi lại bị làm phiền. Y tá Bas phải đặt một chiếc kim tiêm mới
bởi chiếc hôm qua đã bị xê dịch. Khi Bas lấy chiếc kim ra khỏi túi tôi
nhận thấy cả Jan và Jochem đều chạnh lòng. Sophie, cô bạn của họ tự dưng
phải nằm bên những ống truyền dịch vì một thứ bệnh gì đó. Họ không nói
gì cả, thậm chí cũng không tếu táo nữa. Vô cùng thận trọng, họ bước ra
rồi tiếp tục cuộc nói chuyện của mình với một bác sĩ ở ngoài hành lang.
Thứ Sáu ngày mùng 4 tháng Hai năm 2005
Có
tiếng gõ cửa. Khúc gỗ thô kệch ở khoa Phổi, người đã mang tới cho tôi
cái tin xấu đó, bước vào phòng. Đó là một chàng bác sĩ tội nghiệp, người
hôm đó thay thế bác sĩ K yêu quý của tôi. Tôi giật mình khi thấy đầu
anh ta ló ra khỏi tấm rèm. Tấm rèm là thứ duy nhất che giường bệnh của
tôi khỏi cái bệnh viện này cùng tất cả những gì diễn ra ở đây. Anh ta
muốn biết tôi cảm thấy trong người ra sao. Tốt, tôi trả lời với cái đầu
nặng trịch. Tôi cũng không biết tại sao nhưng tôi luôn nói với bất cứ ai
rằng mình cảm thấy khỏe nếu họ muốn nghe điều đó. Rằng tôi sẽ sớm bình
phục.
Khúc gỗ thô kệch rời khỏi phòng, ngay lập tức bác sĩ L xuất hiện với một toán đồng nghiệp.
Không
khó để nhận ra họ coi trọng mình thế nào - tôi cũng vậy-, bởi họ tới
cùng một toán bác sĩ nghiên cứu mà không hề báo trước rồi dàn binh bố
trận xung quanh giường một bệnh nhân phải điều trị hóa chất vào thời
điểm không thích hợp chút nào. “Xin chào. Chúng tôi muốn kiểm tra tình
hình của cháu”, bác sĩ L nói.
Phải, tôi đâu có mù. Tôi thận trọng
đưa mắt nhìn nhóm bác sĩ lạ mặt đến từ khoa Ung thư nơi giờ đây là lành
thổ của tôi, mà cũng có thể là ga cuối trong hành trình của tôi. Đôi mắt
tôi cố gắng tìm kiếm một người. Một người từ khoa Phổi. Người sau khi
điều trị xong đã nhẹ nhàng đặt chiếc áo phông đẫm mồ hôi lên tấm lưng
trần của tôi. Người ngày nào cũng qua phòng tôi không chỉ để hỏi về tình
hình sức khỏe mà còn hỏi thăm cả những nhân vật trong cuốn sách tôi
mang tới đọc để chống lại những lúc nhàm chán. Nhưng bác sĩ K không có
trong nhóm đó.
Bác sĩ L hôm nay có gì đó hơi khác - ông ta cười.
“Tôi
có hai tin tốt lành cho cháu. Tin thứ nhất: Chúng tôi đã có kết quả
cuối cùng từ phòng thí nghiệm. Xương của cháu hoàn toàn không bị sao.
Tin thứ hai: Chúng tôi đã xem lại các kết quả hội chẩn của cháu và đưa
ra kết luận là khối u chính không nằm trong gan mà nằm ở thành phổi như
các u phụ khác. Điều đó có nghĩa các khối u vẫn chỉ nằm trong vùng ngực
mà chưa lan tới vùng bụng phải.”
Ôi chao!
“Những cơn đau
nhói mà cháu cảm thấy ở vùng gan là do chụp bức xạ. Đây là một di căn
nhưng không phải từ cơ quan này tới cơ quan khác và việc đó sẽ làm cho
các chẩn đoán trở nên thuận lợi hơn.”
Im lặng. Tôi vẫn chưa hiểu
hết mọi chi tiết. Gan, tủy, xương - mẹ tôi hét to lên rồi bắt đầu thổn
thức, vẫn là sự im lặng. Dần dần tôi mới hiểu đó là một tin cực tốt. Gan
không bị sao cả. Cái không khí u ám luôn bao quanh tôi trước kia khiến
tôi đưa ra kết luận rằng ung thư gan đồng nghĩa với việc đã có thể đặt
một chỗ trước ở nghĩa trang. Nhưng tôi không dám mừng vì bác sĩ L có thể
sẽ xem xét lại kết quả chiếu chụp của tôi lần nữa rồi lại thay đổi ý
kiến.
“Với những tin tốt lành như vậy bác có thể đến thường xuyên hơn”, tôi nói khi ông ta quay người đi thăm các bệnh nhân khác.
Thứ Năm ngày 17 tháng Hai năm 2005.
Tóc rụng đầy trên gối khi tôi tỉnh dậy. Tóc giắt đầy trên lược, nhiều hơn thường lệ.
Tôi chết lặng ở bồn rửa.
Một
tiếng sau tôi ngồi trên ghế và nhìn vào cô gái trong gương. Có gì đó
không ổn với mái tóc của tôi. Nó đang rụng dần, hàng ngàn sợi một. Từng
phút từng phút một.
Từng phút từng phút trôi qua tôi nhìn thấy
trong mình một đứa đầu trọc. Mới hôm qua thôi mọi việc vẫn còn bình
thường khi tôi gội đầu. Nhưng đó là hôm qua còn bây giờ là hôm nay. Hôm
nay tôi phải đeo tóc giả, đó là điều chắc chắn.
Đây đã là lần thứ
tư tôi tới một cửa hàng tóc giả nhưng tôi vẫn không sao cảm thấy thoải
mái được. Hai lần đầu tiên tôi đến với mẹ vào năm ngoái cũng với nỗi khổ
của việc đầu tóc trọc lốc khi bà bị chẩn đoán ung thư vú.
Ký ức
đau buồn về những chiếc đầu ma nơ canh bên cửa sổ, về những chiếc máy
cắt tóc, và cả hai lần đều là về người phụ nữ khó tính ở cửa hàng đó vẫn
in đậm trong tôi. Mẹ tôi luôn để kiểu tóc buộc cao. Sau hai lần phẫu
thuật liên tiếp giờ thì tóc mẹ ngắn cũn và đen nhánh. Sở dĩ phẫu thuật
hai lần là do họ phải cắt đi một thứ gì đó ở ngực trong lần phẫu thuật
thứ hai. Các cuộc xét nghiệm cho thấy cần có cuộc phẫu thuật ấy, thêm
vào đó là năm tuần xạ trị ở bệnh viện Antoni-van- Leeuwenhoek và một đợt
hóa trị ở bệnh viện OLVG.
Mẹ đã vượt qua tất cả tuy bệnh của mẹ
có lúc diễn biến khá gay cấn. Các thuật ngữ y học mà bác sĩ dùng ngày
càng trở nên đáng sợ hơn, từ lần phẫu thuật thứ nhất đến lần thứ hai, từ
xạ trị đến điều trị hóa chất. Những từ này gieo rắc nỗi kinh hoàng cho
chúng tôi. Hóa chất. Rụng tóc. Chết. Cảm giác mách bảo những từ này nằm
thật gần nhau. Căn phòng trước kia mẹ tôi được điều trị hóa chất giờ là
nơi điều trị ngoại trú của tôi. Các y tá vẫn nhận ra chúng tôi. Căn
phòng này giống hệt căn phòng trong phim Sex and the City, ở
tập cả bốn nhân vật đứng xung quanh giường của Samantha khi cô được
truyền dịch và họ cùng nhau ăn kem hoa quả. Chỉ có khác là chúng tôi
không ăn kem hoa quả mà ăn bánh bích quy.
Bà chủ tiệm mang tới vài
thùng các tông với đủ kiểu tóc giả bên trong. Những mẫu tóc giả được
bảo quản trong hộp chứ không được trưng bày trên đầu ma nơ canh.
“Thật tiếc”, tôi nói. “Mọi việc diễn ra quá nhanh.”
Những
tấm hình khi tôi vẫn còn tóc thật nằm trên bàn. Tóc rụng trên vai, trên
đầu gối và cả trên sàn gỗ. Tóc giả. Giống kiểu tóc của Guns N’ Roses.
Mái tóc đen óng ả của Annabel. Zus - chị thật xinh xắn. Kiểu tóc ngắn
của mẹ, nơi tôi luôn thấy bóng dáng của căn bệnh ung thư.
Tôi làm gì ở đây thế này?
Hàng
xóm nhìn tôi với ánh mắt thương hại. Người bán rau cho tôi thêm một túi
rau quả nhiều vitamin vào giỏ hàng. Những người bạn ôm tôi thật chặt
vào lòng họ. Những thành viên trong gia đình, họ khóc cùng tôi. Miệng
tôi là một đường kẻ đáng sợ. Nước mắt tôi giàn giụa. Một bà trung niên
lạ lẫm.
Ba từ: ra đi, chạy trốn, chết tiệt?
Thứ Bảy ngày 19 tháng Hai năm 2005
“Trời ạ, trông tôi giống y cô gái trong bức họa của Vermeer, cái cô đeo hoa tai ngọc trai ấy.”
So
sánh như vậy còn khá hơn nhiều so với liên tưởng khi lần đầu tôi trông
thấy cái đầu trọc lốc của mình. Sau một hồi ngồi trước gương với đống
băng đô của Annabel và lọ keo tóc màu trắng của cô chủ tiệm tặng, tôi đi
thẳng xuống bếp. Mẹ cùng cô Maud, bạn mẹ đang ngồi uống cà phê ở đó.
Tôi cười, hôn vào má cô Maud rồi bật ấm đun nước và chạy lại bên chiếc
gương.

