Bỏ rơi ma vương tổng tài - Chương 371 - 372

Chương 371

Mân Huyên không nói gì, chỉ mỉm cười. Nếu cô ta đã thích
diễn trò đến như vậy, vậy cô cũng để cho cô ta diễn. Ban nãy Chu Hiếu Linh nói
nhà cô ta có tới bảy cái khách sạn, nhưng cô nghĩ không phải như vậy, bởi nếu
cô ta đã là thiên kim đại tiểu thư thì sao còn phải chịu khổ làm việc ở tòa
soạn này?

Nhưng cô cũng không nghĩ nhiều về việc đó bởi cô còn đang
bận tâm nên hỏi bố nuôi như thế nào khi đến bệnh viện một lát nữa.

Lâm Hạo Ngôn đi về phía bãi đỗ xe, còn Chu
Hiếu Linh đi theo phía sau cô. Cô mặc kệ cô ta, vẫn đi thẳng tới vị trí Doãn
Lạc Hàn vẫn hay đỗ xe nhưng kì lạ là hôm nay lại không thấy chiếc xe quen thuộc
đâu…

Cô quay đầu nhìn trái phải, đoán có lẽ hôm nay hắn có việc
bận nên đến hơi muộn, vì vậy đứng lại định kiên nhẫn chờ đợi, nhưng Chu Hiếu
Linh lại từ từ đi tới.“Cô đang đợi Doãn Lạc Hàn sao? Hôm nay anh ấy sẽ không
tới đâu.”

Giọng Chu Hiếu Linh rất chắc chắn khiến cô cho dù không muốn
để tâm cũng không được. Làm sao cô ta biết được Doãn Lạc Hàn hôm nay sẽ không
tới? Rõ ràng trưa nay cô và hắn còn hẹn nhau mà… Cô quay mặt đi, quyết định coi
cô ta như không khí.

“Cô không tin cũng được, nhưng tôi sẽ ở đây chờ cũng cô để
xem rốt cục hôm nay Doãn Lạc Hàn có tới hay không!” Chu Hiếu Linh ngửa đầu ra
phía sau cười điên dại, ngạo mạn khoanh tay như là đang chờ xem kịch hay.

Đối với những hành động không bình thường này của Chu Hiếu
Linh, Mân Huyên đã quá quen đến mức nhàm chán. Cô không để ý tiếp tục chờ đợi,
nhưng ba mươi phút sau vẫn không thấy bóng dáng Doãn Lạc Hàn đâu. Cô bắt đầu
sốt ruột gọi điện thoại cho hắn, nhưng điện thoại lại đang bị tắt. Chẳng lẽ
thật sự như Chu Hiếu Linh nói, cô ta biết tất cả mọi việc Doãn Lạc Hàn đang làm
hay sao?

Nhìn ra sự hoài nghi trên gương mặt cô, Chu Hiếu Linh càng
thêm đắc chí “Thấy chưa, tôi đã nói rồi mà còn không tin. Ngày nào anh ấy chẳng
gọi điện nói cho tôi biết anh ấy đang làm gì… hahaha……”

Mân Huyên muốn phản bác nhưng cô cứ mấp máy miệng mãi không
nói nên lời. Doãn Lạc Hàn… đồ tồi… đồ đáng ghét! Cô thầm chửi rủa hắn mấy ngàn
mấy vạn lần.

Đúng lúc này, một chiếc Cadillac từ từ xuất hiện ngã tư
đường gần đó, cuối cùng dừng lại trước mặt hai người.

Lái xe Tiểu Khả vội chạy ra khỏi xe, vừa lau mồ hôi vừa liên
tục xin lỗi “Lăng tiểu thư, rất xin lỗi, tôi đã đến chậm nửa tiếng. Tổng giám
đốc đang bận họp nên giao cho tôi đến đón cô, nhưng nhà tôi xảy ra việc đột
xuất nên tôi tới trễ… Xin lỗi cô, xin cô đừng nói chuyện này cho tổng giám đốc
biết, nếu không tiền lương tháng này của tôi sẽ không còn mất… Xin lỗi cô, rất
xin lỗi cô……”

Thì ra là như vậy, Mân Huyên vội lắc đầu “Không sao đâu, tôi
sẽ không nói cho anh ấy biết.”

“Vâng, vâng, cám ơn cô, vậy là tốt rồi, mời cô lên xe.” Tiểu
Khả cúi đầu, mở cửa xe. Mân Huyên gật gật đầu, ngồi vào trong.

Cô liếc ra ngoài xe thấy Chu Hiếu Linh đang đứng ngây ra căm
tức nhìn cô ngồi trong Cadillac. Mân Huyên đột nhiên cảm thấy tâm tình tốt lên
rất nhiều.

Cadillac từ từ di chuyển. Một lát sau, cô càng nghĩ càng
giận. Doãn Lạc Hàn nói hắn và Chu Hiếu Linh không có gì, nhưng hôm nay vì sao
mà Chu Hiếu Linh lại biết hắn không đến? Rõ ràng hắn còn gạt cô chuyện gì…

Ngọn lửa trong lòng càng lúc càng bốc lên. Chỉ cần nhớ đến câu
nói của Chu Hiếu Linh rằng cô ta và hắn đã cùng nhau vượt qua một giai đoạn khó
khăn, một giai đoạn nào đó mà cô không biết, cô lại khó chịu vô cùng… Suy cho
cùng cũng là do Doãn Lạc Hàn dây dưa gì đó với Chu Hiếu Linh, nếu không làm sao
tự dưng cô ta lại cứ tìm cô gây chuyện?

Nghĩ như vậy, cô rốt cục không chịu được nữa, đột ngột nói
“Dừng xe, tôi muốn xuống xe.”

Xe vừa dừng lại, cô liền thở phì phì nhảy xuống. Cô thà đi
taxi chứ cũng không thèm đi xe của hắn!

“Lăng tiểu thư, cô vẫn giận tôi sao? Xin lỗi cô, tôi……” Lái
xe Tiểu Khả cuống quít chạy theo phía sau, ngăn cô lên taxi.

“Tiểu Khả, chuyện này không liên quan tới anh. Anh cứ về đi,
nếu anh ta có hỏi cứ nói tôi đi xe anh ta nhiều nên chán rồi, bảo anh ta đem xe
đi mà đón người phụ nữ khác!”

Cô ném câu nói sặc mùi thuốc súng đó lại, sau đó bước vào
trong taxi.

Ở siêu thị cạnh bệnh viện, cô mua vài loại hoa quả mà bố
nuôi thích ăn, sau đó đi đến phòng bố nuôi.

“Bố nuôi, con đến thăm bố đây!” Cô vừa vào cửa đã thấy Doãn
Lương Kiến đang đứng hóng gió ở ngoài ban công.

Nghe thấy tiếng cô, Doãn Lương Kiến quay người lại, cười đến
híp mắt “Ha ha…… Mân Huyên đó à… Hôm nay lại rảnh đến thăm bố sao? Nghe quản
gia nói con vừa đi công tác ở Luân Đôn phải không?”

“Dạ đúng ạ, con vừa về nước sáng nay.” Cô đặt giỏ trái cây
lên bàn, đi vào toilet rửa sạch tay, sau đó đi ra gọt táo.

“Haha vậy à?” Doãn Lương Kiến đi vào trong, ngồi trên ghế,
ngắm nhìn cô một lúc rồi vừa lòng gật đầu “Gần đây nhìn khí sắc của con tốt lên
nhiều rồi đó, xem ra là có chuyện vui gì hả?”

Cô nghĩ bố nuôi muốn nói đến công việc của cô, vì thế ngẩng
đầu cười nói “Con lại vừa được thăng chức lên Chủ biên ạ.”

“Ha ha…… Giỏi lắm! Nhưng mà bố thấy con vẫn gầy quá, phải ăn
nhiều một chút… Gần đây Lạc Hàn có bắt nạt con không?”

Tay cô đang gọt táo khựng
lại một chút, sau đó miễn cưỡng cười cười “Không ạ, anh ấy tốt với con lắm.”
Trong lòng cô lại bắt đầu bốc hỏa, hoàn toàn không ý thức được câu trả lời của
mình không khác nào đang thừa nhận mối quan hệ của hai người.

Doãn Lương Kiến vui mừng cười híp mắt lại. Mân Huyên gọt táo
xong thì đặt lên đĩa mời ông “Bố nuôi ăn táo đi ạ.”

“Được, ngoan lắm.” Doãn Lương Kiến cười ha ha cầm một miếng
táo, cắn một miếng. Đúng lúc này quản gia đi tới, thấy nụ cười sáng lạn của lão
gia sau khi Tần Phương Ngọc qua đời thì không khỏi mừng rỡ, lại lặng lẽ đi ra
ngoài.

Chương 372

Cô vừa chạy ra khỏi phòng bệnh thì bắt gặp một dáng người
cúi đầu ngồi yên lặng ở ngoài, vài sợt tóc nâu nâu vương trên trán che khuất
đôi mắt khiến khuôn mặt tuấn tú dường như phảng phất nỗi buồn.

Cô lo lắng chạy lại gần, từ từ chạm nhẹ vào cánh tay hắn
“Hàn……”

Yết hầu hắn hơi giựt giựt. Cô bỗng thấy xúc động vô cùng,
nức nở lao vào trong lòng hắn. Cô muốn nói chút gì đó để an ủi hắn, nhưng giờ
phút này, đến chính tâm tình của bản thân cô còn không kiểm soát được, làm
saocòn có thể nói được câu nào để chia sẻ với hắn?

Hắn nắm chặt tay cô, gục đầu vào vai cô. Hai người cứ ôm
nhau như vậy, không biết bao lâu sau, hắn nâng gương mặt đầy nước mắt của cô
lên, khàn khàn giọng nói “Tại sao em cứ tránh né anh vậy?”

Hắn làm sao mà biết được? Cô không khỏi cảm thấy có chút tủi
thân, lại sụt sịt vài cái.

“Huyên, em không thấy mọi chuyện thật kì quặc sao?” Hắn nheo
mắt nghi hoặc “Năm đó làm sao mà mẹ em lại có thể biết bố em đang ở khách sạn
để đuổi tới?”

Cô trầm ngâm một hồi để nhớ lại những kí ức đau lòng nhất
trong cuộc đời của mình, cuối cùng nói rành mạch “Có một cuộc gọi nặc danh gọi
đến. Tuy khi đó em còn nhỏ nhưng em vẫn nhớ rất rõ, không sai được… Nhận xong cuộc
gọi đó, mẹ em liền lao ra ngoài..….”

Hắn hơi mím môi, nhìn chăm chú vào cô “Em có nghi ngờ ai là
người gọi cuộc điện thoại đó không?”

Cô ngây ra một lúc. Nhìn sâu vào trong mắt hắn, cô biết hẳn
là hắn đã biết cái gì đó, vì vậy gật gật đầu nói ra suy nghĩ của mình “Thực ra…
em nghi có thể người đó chính là chú… Vì vậy ở Lăng trạch ba năm nay em luôn cố
gắng tìm kiếm chứng cứ, nhưng lại không thể tìm được gì…”

Ánh mắt hắn đầy phức tạp “Như vậy chỉ có hai khả năng… Một
là em nghi oan cho ông ta rồi, thực ra ông ta chẳng làm gì cả. Hai là ông ta
đúng là một con cáo già, tất cả những chứng cứ liên quan đều đã bị ông ta tiêu
hủy hết. Em nghĩ là khả năng nào?”

Cô suy nghĩ kĩ một hồi, sau đó cụp mắt nói “Khả năng thứ
hai.”

Từ ngày cô biết chú có liên quan đến Chu Hiếu Linh thì tất
cả những gì gọi là sự tin  tưởng còn sót lại trong lòng cô đối với chú đều
đã tiêu tan sạch sẽ.

“Vậy thì giờ cái duy nhất chúng ta thiếu chỉ là chứng cứ
thôi. Lăng Chính Đào quả nhiên là một con cáo già…” Hắn giơ tay lau nước mắt
trên gò má cô “Em phải cẩn thận đó! Nếu anh đoán không sai, vài ngày nữa nhất
định lão ta sẽ tới tìm em, đến lúc đó em không được tùy tiện gặp mặt mà có gì
nhất định phải nói cho anh biết để anh cũng đi với em, biết chưa?”

“Tìm em sao? Chẳng lẽ ông ấy còn muốn hại em sao?” Cô mở to
mắt “… Chuyện năm đó căn bản em không biết gì cả, hơn nữa hiện tại trong tay em
cũng không có chứng cứ gì gây bất lợi cho chú, em nghĩ ông ấy sẽ không……”

Hắn dùng đôi tay ấm áp bao hai tay cô lại, trầm giọng nói
“Chuyện này anh đã suy nghĩ rồi. Rất có thể mọi chuyện có liên quan đến xí
nghiệp Lăng thị của nhà em, nên tốt nhất lúc nào em đi hỏi bố em đi, xem ông ấy
nói sao…”

Lời hắn nói dường như còn có ẩn ý gì khác khiến cô càng thêm
mê mang “Lăng thị không phải mười một năm trước bố em đã giao cho chú rồi hay
sao?”

Hắn lắc lắc đầu, sau đó chỉ nói “Ngay cả sự việc bố em giết
người cũng có rất nhiều điểm nghi vấn, bây giờ cũng chỉ còn lại bố em là đương
sự duy nhất, em nên hỏi ông ấy xem sự tình năm đó rốt cục là như thế nào…”

Vừa nghe hắn nói như vậy, cô vội túm tay hắn, nhất thời kích
động “Hàn, em cũng tin bố em không dám giết người đâu. Ông ấy bình thường rất
hiền lành, không thể nào lại mất lý trí dám cầm dao giết người được. Bố nuôi
cũng nói năm đó bố em đến tìm mẹ anh là để khuyên can, vì vậy căn bản là ông
không có động cơ giết người…”

Hắn nắm chặt tay cô, cười khổ một tiếng “Quả thật là không
có động cơ giết người, nhưng anh cũng phải nhắc em, năm đó tòa tuyên án bố em
tội ngộ sát chứ không phải mưu sát…”

Gương mặt cô phút chốc trở nên trầm buồn. Đúng vậy, năm đó
bố bị tuyên án tội danh ngộ sát. Về pháp luật ngộ sát là như thế nào, thực ra
cô cũng chỉ hiểu được sơ sơ, còn muốn tìm hiểu chuyên sâu có lẽ phải tìm đến
luật sư…

“Ngày mai em sẽ đến thăm bố.” Thực sự thì cô chỉ muốn đến hỏi
bố ngay bây giờ, nhưng lúc này đã là chạng vạng, đã hết thời gian thăm tù nên
cô không thể đi ngay được. Nếu… nếu thật sự có người hãm hại bố, cô nhất định
sẽ không bỏ qua cho người đó!

“Ngày mai anh lái xe đưa em……” Hắn mới nói được nửa câu thì
di động reo vang. Hắn cúi đầu mở di động ra, cô nhìn theo, thấy tên hiển thị
trên màn hình di động, cô tức giận hung hăng lườm hắn một cái.

“Huyên, anh đi nghe điện thoại.” Nói xong, hắn thong thả đi
đến một góc nghe điện thoại.

Không thèm nghe xem nội dung cuộc điện thoại là như thế nào
nữa, cô hậm hực lập tức chạy đi.

Báo cáo nội dung xấu

Chi phí đọc tác phẩm trên Gác rất rẻ, 100 độc giả đọc mới đủ phí cho nhóm dịch, nên mong các bạn đừng copy.

Hệ thống sẽ tự động khóa các tài khoản có dấu hiệu cào nội dung.