Bỏ rơi ma vương tổng tài - Chương 373 - 374

Chương 373

Hắn không để ý cô đã thở phì phì bỏ đi, vừa ấn nút nghe,
không đợi đầu dây bên kia nói gì, hắn đã gầm nhẹ “Chết tiệt! Chu Hiếu Linh,
không phải tôi đã cấm cô gọi cho tôi rồi hay sao?! Những gì tôi nợ cô tôi đã
trả hết, sau này cô còn tiếp tục làm phiền tôi thì đừng trách tôi không khách
khí.”

Đáng ghét! Đúng là đồ phụ nữ lòng tham không đáy! Hắn tức
giận rủa thầm vài câu. Số điện thoại của hắn vẫn luôn được giữ bí mật, không
biết làm sao cô ta mò ra được, gần đây thường xuyên gọi đến làm phiền hắn.

Hắn quay đầu lại thì không thấy người ngồi cạnh mình ban nãy
đâu nữa, vội vàng chạy vào trong phòng bệnh, cũng không thấy cô ở bên trong,
lại chạy ra thang máy, xuống lầu nhưng cũng không thấy cô đâu.

Cô bắt taxi đi xa khỏi bệnh viện, sau đó đứng trên đường
cái, mờ mịt không biết đêm nay nên chạy đi đâu…

Cho dù thế nào, hôm nay cô cũng không muốn gặp hắn. Không,
không phải riêng hôm nay mà là vĩnh viễn cũng không muốn nhìn thấy hắn! Cô tức
giận đi bộ trên đường, vừa đi vừa nghĩ.

“Mân Huyên!” Cô đang cúi đầu muốn đi vào một shop quần áo,
đột nhiên nghe được dường như có người gọi mình. Cô ngẩng đầu nhìn xung quanh,
bả vai bị vỗ một cái, quay đầu lại thì thấy trước mặt là một cô gái với nụ cười
trong suốt như pha lê.

Nhìn Ôn Nhược Nhàn đột ngột xuất hiện trước mắt, Mân Huyên
nở nụ cười tươi rói. Cũng giống như lần trước tình cờ gặp nhau, Ôn Nhược Nhàn
mặc đồ dạo phố, mái tóc dài bình thường đi làm vẫn hay búi cao lên nay được
buông thả tự nhiên, gương mặt tinh xảo không bị cặp kính gọng đen dày che
khuất, hoàn toàn tự nhiên xinh đẹp.

“Mân Huyên, sao cô lại đi dạo một mình thế này? Tổng giám
đốc không đi cùng cô sao?” Ôn Nhược Nhàn nói trúng chỗ đau của cô.

“Đừng nhắc đến anh ta!” Mân Huyên nhăn mặt, ánh mắt trở nên
ảm đạm, bàn tay đang cầm túi xách vì tức giận mà hơi run nhè nhẹ.

Ôn Nhược Nhàn nhìn ra một ít manh mối, mỉm cười nói “Có muốn
đến nhà tôi ngồi một chút không? Ở gần đây thôi…”

Mân Huyên chợt nhớ tới Chỉ Dao đã từng nói Giản Quân Dịch và
Ôn Nhược Nhàn ở chung với nhau, mặt cô đỏ ửng lên, liên tục xua tay “Không,
không cần đâu, tôi……”

Ôn Nhược Nhàn bật cười “Cô yên tâm, trong nhà chỉ có mình
tôi thôi, anh ấy đi công tác từ cuối tuần trước rồi.”

Gương mặt Mân Huyên xẹt qua chút kinh ngạc. Giản Quân Dịch
đi công tác từ cuối tuần trước… vậy thì người phê chuẩn cho Chu Hiếu Linh ngồi
vào vị trí phó chủ biên không phải là anh ta… mà là 1 người khác!

“Đến nhà tôi ngồi chơi đã. Tôi vừa mua café xong, vừa vặn có
thể mời cô.” Ôn Nhược Nhàn chớp chớp mắt chỉ vào chiếc túi plastic đang xách
trên tay, nhiệt tình kéo cô về phía khu chung cư cao cấp gần đó.

Mân Huyên không từ chối nữa. Nếu Ôn Nhược Nhàn thật sự có
quan hệ với Giản Quân Dịch như Chỉ Dao nói, vậy cô có thể hỏi cô ấy một vài
chuyện mà cô đang thắc mắc.

Chương 374

Ôn Nhược Nhàn mời cô ngồi trên sofa còn mình xoay người vào
bếp pha café. Cô nhìn ngắm xung quanh… Căn hộ này rất đẹp, phải gấp đôi căn hộ
mà Doãn Lạc Hàn và cô ở chung trước đây.

Di động của cô chợt đổ chuông ầm ĩ. Cô mặc kệ coi như mắt mù
tai điếc. Ôn Nhược Nhàn ngó ra nhìn một lần, sau đó lại mỉm cười rụt đầu lại.

Một lát sau, Ôn Nhược Nhàn bưng tới hai ly café thơm nồng.
Mân Huyên nhấp một ngụm café, không khỏi cảm thán “Cô pha café ngon thật đấy!”

Ôn Nhược Nhàn bật cười “Mỗi ngày tổng giám đốc phải uống tới
mười ly café, tôi pha mãi rồi tài nghệ cũng phải tốt lên thôi. Nếu cô thích,
tôi sẽ dạy cho cô.”

Nghe Ôn Nhược Nhàn nói đến Doãn Lạc Hàn, Mân Huyên chu môi
không nói gì nữa.

“Cô và anh ấy cãi nhau à?” Ôn Nhược Nhàn buông ly café
xuống, thân thiết hỏi cô.

Mân Huyên lắc lắc đầu “Anh ta cứ dây dưa với cô gái khác……”

“Là cô gái họ Chu đó sao?”

Mân Huyên ngạc nhiên “Đúng vậy, sao cô biết?”

Ôn Nhược Nhàn cẩn thận nói “Cô ta đã tới công ty làm loạn
vài lần. Bị bảo vệ ngăn cản, cô ta lại gọi điện đến yêu cầu gặp tổng giám đốc,
mỗi lần đều bị tôi từ chối. Gần đây không biết cô ta làm sao có được số di động
của tổng giám đốc, thường xuyên gọi cho anh ấy. Tổng giám đốc đã rất gay gắt
với cô ta, nhưng nghe cô nói như vậy thì xem ra cô ta vẫn chưa chịu bỏ cuộc…”

Mân Huyên lại ngạc nhiên, thấy Ôn Nhược Nhàn có vẻ biết
nhiều chuyện nên tranh thủ hỏi “Trước kia rốt cục anh ấy và cô ta đã xảy ra
chuyện gì? Có phải lại là tàn dư của một cuộc phong lưu……”

“Không phải, cô hiểu lầm rồi, quan hệ giữa cô ta và tổng
giám đốc không phải như vậy. Chuyện này tôi cũng không rõ lắm, nhưng hình như
là trước đây tổng giám đốc nợ cô ta một ân tình gì đó, vì vậy cô ta lấy chuyện
đó ra đòi tổng giám đốc cưới cô ta. Đương nhiên là tổng giám đốc không đồng ý,
nhưng anh ấy cũng đã cho cô ta một số tiền rất lớn, coi như là trả món nợ ân
tình. Cô ta không được làm phu nhân tổng giám đốc, nhưng thấy số tiền lớn thì
gật đầu đồng ý, nói từ nay về sau sẽ không làm phiền tổng giám đốc nữa. Chuyện
này đã xảy ra từ năm ngoái, tưởng vậy là xong rồi, nhưng gần đây cô ta lại
thường xuyên đến đòi gặp tổng giám đốc…”

“Tôi tưởng nhà cô ta có tới bảy cái khách sạn cơ mà? Thiên
kim đại tiểu thư như vậy mà cũng để ý đến tiền bạc ư?” Mân Huyên khó hiểu hỏi.

“Ai nói nhà cô ta có bảy cái khách sạn vậy?” Ôn Nhược Nhàn
bật cười “Nhà cô ta nghèo rớt mồng tơi, bố mắc tội bắt cóc nên đang ngồi tù,
chỉ còn hai mẹ con cô ta sống qua ngày ở nông thôn… sao lại là thiên kim đại
tiểu thư gì gì đó được chứ?!”

Mân Huyên há hốc miệng. Thì ra tất cả đều là do Chu Hiếu
Linh bịa ra. Như vậy, việc Doãn Lạc Hàn thường xuyên gọi điện cho cô ta như cô
ta nói xem ra cũng là nói dối rồi.

Cô lắc lắc đầu. Quả thực là Chu Hiếu Linh nói dối không chớp
mắt! Nếu không phải hôm nay nghe Ôn Nhược Nhàn nói cho cô biết sự thật, cô đã
tin cô ta sái cổ rồi. Xem ra là cô hiểu lầm Doãn Lạc Hàn rồi…

Mân Huyên liếm liếm môi “Không giấu gì cô, Chu Hiếu Linh
đang làm việc tại tòa soạn Thuần Mỹ cùng tôi. Mấy ngày trước cô ta đột nhiên
được thăng chức, ngồi lên vị trí phó chủ biên. Xã trưởng nói đó là ý của cấp
trên, mới đầu tôi còn tưởng là Giản Quân Dịch cất nhắc cô ta, nhưng ban nãy cô
cũng nói đó, anh ấy đi công tác từ tuần trước rồi… vậy nên tôi thật băn khoăn
không biêt rốt cục ai là người đã nâng đỡ cô ta?”

Ôn Nhược Nhàn nghiêng đầu suy nghĩ một chút “Theo như tôi
được biết, khi anh ấy không ở công ty thì mọi việc sẽ được giao cho phó tổng
giải quyết… Ông ấy tầm 40 tuổi rồi……”

Ôn Nhược Nhàn còn chưa nói hết câu, di động trong túi Mân
Huyên lại reo vang. Cô lập tức ấn nút nghe, vội vàng xin lỗi “Hàn, là em hiểu
lầm anh… xin lỗi……”

Microphone truyền đến giọng nói lo lắng của hắn “Không cần
nói nữa. Em đang ở đâu? Anh đi đón em.”

Cô hỏi Ôn Nhược Nhàn địa chỉ nơi này, sau đó nói cho hắn.
Cúp điện thoại, cô cầm túi xách, ngượng ngùng nói với Ôn Nhược Nhàn “Nhược
Nhàn, cám ơn cô đã cho tôi biết sự thật.”

“Không có gì… Có thể giúp được cô, tôi rất vui.” Ôn Nhược
Nhàn nở nụ cười duyên dáng “Tổng giám đốc rất thật lòng với cô đấy. Tôi làm thư
kí cho anh ấy nhiều năm như vậy rồi nhưng đây là lần đầu tiên tôi thấy anh ấy
quan tâm đến một người con gái đến như vậy. Gần đây ban giám đốc có sự thay đổi
lớn, phải họp liên miên. Anh ấy quản lý cả tập đoàn Đường Thịnh, mọi việc lớn
nhỏ cuối cùng cũng đều chờ ở anh ấy, mỗi ngày đều bận đến tối tăm mặt mũi,
nhưng anh ấy luôn tận lực làm việc để có thể xong việc kịp giờ tan tầm… Tôi
nghĩ anh ấy cố gắng đến như vậy hẳn là vì muốn sớm gặp cô đó….”

Mân Huyên cúi đầu càng thấp. Cô không ngờ hắn lại vì cô mà
làm nhiều việc đến như vậy. Từ biệt Ôn Nhược Nhàn, cô vừa đi xuống dưới lầu thì
nghe thấy một giọng nói trầm ấm quen thuộc “Huyên…”

Báo cáo nội dung xấu

Chi phí đọc tác phẩm trên Gác rất rẻ, 100 độc giả đọc mới đủ phí cho nhóm dịch, nên mong các bạn đừng copy.

Hệ thống sẽ tự động khóa các tài khoản có dấu hiệu cào nội dung.