Nữ Thần Báo Tử (Tập 2) - Chương 01
Chương 1
ADDISON PAGE có cả thế giới dưới chân mình. Sở hữu một khuôn
mặt đẹp, một thân hình hoàn hảo, một giọng ca thiên phú, cùng những vũ đạo cực
ổn và đặc biệt là vô cùng giàu có... cô đã khiến không ít người phải ghen tỵ.
Nhưng ở đời cái gì cũng có giá của nó. Đáng lẽ tôi phải nhận ra rằng những gì Addison đang có quá lý tưởng để có thể là sự thật...
“Gì cơ ạ?” Tôi gào lên, cổ họng khô khốc vì nãy giờ phải hét
quá nhiều bởi tiếng hò reo cổ vũ và tiếng nhạc ầm ĩ của hàng chục chiếc loa
thùng xung quanh. Hàng ngàn người lắc lư theo điệu nhạc, tay giơ cao, miệng hát
vang cùng cô ca sỹ có khuôn mặt thiên thần đang biểu diễn rất “sung” trên sân
khấu. Mỗi lần máy quay lướt qua vẻ đẹp rạng ngời ấy và chiếu lên mấy màn hình
kỹ thuật số khổng lồ trên cao là y như rằng bầu không khí bên dưới lại càng trở
nên nóng hơn, cuồng nhiệt hơn.
Chỗ ngồi của anh Nash và tôi khá lý tưởng, nhờ anh trai của
anh ấy - anh Tod, nhưng hiển nhiên không ai có thể ngồi nổi trong bầu không khí
sôi động như thế này. Sự hào hứng, phấn khích hiện rõ trên mặt mỗi người cả sân
vận động như muốn nổ tung bởi tiếng hát và những điệu nhảy, không-thể-hoàn-hảo
hơn của Addison Page.
Tôi không biết và cũng không hề muốn biết làm thế mà anh Tod
kiếm được hai cái vé chỉ cách sân khấu chưa đầy mười lăm hàng ghế như thế này,
và mặc dù có chút nghi ngờ nhưng tôi không thể bỏ lỡ cơ hội ngắm thần tượng của
mình - nữ ca sỹ Eden – bằng xương bằng thịt trên sân khấu. Kể cả nếu điều đó
đồng nghĩa với việc phải từ bỏ một buổi tối thứ Bảy riêng tư hiếm hoi với anh
Nash, nhân dịp bố tôi đột nhiên phải làm tăng ca.
Và đây mới chỉ là màn mở đầu của buổi concert của chị Eden thôi đấy...
Anh Nash kéo tôi sát lại gần, nói mà gần như hét vào tai
tôi. “Anh nói là anh Tod từng hẹn hò với cô ấy!”
Đứng sát cạnh anh như thế này, tôi lại một lần nữa ngất ngây
bởi mùi hương quyến rũ phát ra từ cơ thể anh. Chúng tôi đã ở bên nhau được sáu
tuần, vậy mà tôi vẫn cười bẽn lẽn mỗi khi anh nhìn tôi, và đỏ mặt mỗi khi anh
nhìn tôi chăm chú. Môi tôi lướt nhẹ lên vành tai anh. “Anh Tod từng hẹn hò với
ai cơ?” Xung quanh tụi tôi đang có hàng ngàn ứng cử viên sáng giá cho vị trí
bạn gái cũ của anh Tod.
“Cô ấy!” Qua biển nguời đang nhảy nhót điên cuồng theo điệu
nhạc sôi động, anh hất mái tóc nâu, rối bù một cách cô ý của mình về phía sân
khấu chính ra hiệu.
Addison Page, người mở màn cho concert của chị Eden, đang chạy qua chạy
lại trên sân khấu trong đôi bốt đen cao ngất trời, quần bò rách cực ngắn, áo cổ
yếm bó chẽn màu trắng, và chiếc thắt lưng xám bạc sáng lấp lánh. Lọn tóc xanh
nổi bật trên mái tóc thẳng màu bạch kim bay phấp phới trong gió, khi Addison xoay đầu đối mặt với khán giả ở sân khấu giữa, và
cất lên những nốt cao chót vót đã làm nên tên tuổi của mình.
Tôi đứng chết trân nhìn anh, trong khi mọi người xung quanh
vẫn sôi sục cùng bầu không khí đang càng lúc càng nóng ỉên.
“Anh Tod từng hẹn hò với Addison Page.”
Anh Nash không nghe thấy câu nói vừa rồi của tôi. Đến bản
thân tôi còn không nghe thấy nữa là. Nhưng anh gật đầu và ghé sát tai tôi một
lần nữa, tôi đã phải choàng tay ôm lấy anh để giữ thăng bằng vì gã cao bồi đứng
cạnh tôi nãy giờ phấn khích quá cứ vung tay vung chân loạn xạ. “Ba năm trước.
Cô ấy là người vùng này mà.”
Giống như tôi và anh Nash, các khán giả quê nhà đã tới đây
không chỉ để chiêm ngưỡng thần tượng âm nhạc Eden
mà còn để cổ vũ nhiệt tình cho Addison Page - niềm tự hào của người dân Texas. “Cô ấy đến từ Hurst đúng không anh?” Chỉ
cách Arlington
nhà tôi chưa đầy 20 phút.
“Ừ. Addy và anh từng học chung trường, trước khi nhà anh
chuyển lại về Arlington.
Cô ấy và anh Tod hẹn hò với nhau được gần một năm. Khi ấy anh Tod đang học năm
thứ hai.”
Tôi áp sát người hơn về phía anh Nash, mặc dù lúc này nhạc
đã không còn to như trước. “Addy được mời thử vai cho kênh truyền hình HOT.
Chương trình đó nhanh chóng trở nên nổi tiếng, và cô ấy chuyển tới sống ở L.A.”
- anh nhún vai – “Khoảng cách quá xa đã đủ khó khăn với hai kẻ đang yêu trẻ
tuổi rồi, nhưng sẽ là không thể khi bạn gái mình là người nổi tiếng.”
"Thế sao anh ấy không đến đây tối nay?" Nếu là
tôi, chắc sẽ không cưỡng lại được ham muốn đến xem người yêu cũ nổi tiếng biểu
diễn trên sân khấu, đồng thời thầm cầu mong anh ta sẽ bị ngã vập mặt trên sân
khấu ngay trước mặt mình... đấy là nếu như tôi là người bị đá.
“Chắc anh ấy đang ở đâu đó quanh đây thôi” - anh Nash đảo
mắt nhìn xung quanh – “Mà anh ấy cũng đâu cần vé mới được vào.” Là một thần
chết, anh Tod có thể lựa chọn cho phép ai nhìn thấy hoặc không nhìn thấy mình.
Có khi lúc này anh ấy đang đứng ngay bên cạnh Addison Page trên sân khấu mà
không ai biết cũng nên.
Và với tính cách của anh Tod, tôi dám chắc đó là nơi anh ấy
đang đứng.
Sau khi Addison biểu diễn
xong, sân khấu được sửa soạn cho màn biểu diễn chính của ngôi sao đêm nay. Tôi
đành hy vọng anh Tod sẽ xuất hiện lúc giải lao nhưng ngay cả khi đèn trên sân
vận động vụt tắt vẫn chẳng thấy bóng dáng của anh ấy đâu.
Trong một phút, bóng tối bao trùm lấy sân vận động trong
tiếng xì xào đầy phấn khích của khán giả bên dưới cùng những đốm sáng phát ra
từ những chiếc vòng tay phát sáng và màn hình điện thoại di động. Rồi đột nhiên
một ánh đèn xanh thẫm vụt sáng trên sân khấu và đám đông lập tức vỡ òa trong
tiếng reo hò cổ vũ. Một ánh đèn nữa lại lóe lên, và ngay chính giữa sân khấu,
một chiếc bục từ từ hiện ra. Khói trắng phụt ra từ hai bên cánh gà và khi làn
khói ấy tan dần đi cũng là lúc tôi nhìn thấy chị ấy đang đứng sừng sững giữa
sân khấu, như thể đã có mặt ở đó từ lâu lắm rồi.
Thần tượng của tôi - nữ ca sỹ Eden.
Chị mặc áo khoác trắng bên ngoài chiếc áo ngực và váy màu
hồng rực, khoe khéo thân hình nóng bỏng trứ danh của mình. Mái tóc đen dài óng
mượt của chị tung bay với những cái hất đầu điêu luyện, trong tiếng gào thét
đầy phấn khích của đám đông khán giả bên dưới, cả sân vận động như muốn nổ tung
khi chị gập người xuống, míc nắm chặt trong tay, phiêu theo điệu nhạc.
Kế đó, chị từ từ đứng dậy, lắc hông đầy quyến rũ và người
hâm mộ lại một lần nữa đắm chìm vào giọng hát trầm ấm pha chút khàn khàn không
lẫn vào đâu của chị.
Phải thừa nhận là chị Eden
có ma lực hấp dẫn kinh khủng. Giọng hát của chị giống như một thứ mật ong gây
nghiện vừa ngọt ngào vừa dính kết. Một khi đã nghe rồi thì chỉ muốn nghe thêm,
dù thích hay không.
Âm thanh đó len lỏi tới từng ngóc ngách trong cơ thể tôi,
giống như máu đang chảy trong từng mạch máu, và tôi dám chắc rằng vài tiếng
nữa, khi tôi đã yên vị trên giường thì hình ảnh chị Eden sẽ vẫn hiện rõ mồn một
trong tâm trí tôi, và rằng kể cả khi nhắm mắt lại tôi sẽ vẫn nhìn thấy chị.
Có thể thấy rõ sức hút ấy tác động tới anh Nash còn mạnh hơn
cả tôi, bởi nãy giờ mắt anh không rời khỏi chị Eden lấy nửa giây, nhất là khi chỗ chúng tôi
đang đứng lại gần với sân khấu như thế. Những vòng xoáy trong mắt anh xoay tròn
- đầy cảm xúc - nhưng không phải vì tôi.
Đột nhiên tôi thấy ghen khủng khiếp với chính thần tượng của
mình, khi bắt gặp những giọt mồ hôi thấm đẫm trên trán anh. Hai tay anh nắm
chặt, buông thõng sang hai bên, các bắp cơ nổi cuồn cuộn dưới lần vải áo sơ mi.
Như thể anh đang tập trung cao độ. Không để ý tới bất cứ thứ gì khác.
Tôi gần như đã phải cậy các ngón tay của anh ra để đan tay
mình vào tay anh. Anh quay sang mỉm cười và nắm chặt lấy tay tôi, đôi mắt nâu
lục nhạt giơ đã quay chậm lại và ổn định hơn. Ơn Chúa, sự quan tâm của anh với
tôi vẫn còn nguyên vẹn - tôi có thể đọc được điều đó qua cái cách anh nhìn tôi
- thậm chí là sâu sắc và bền vững hơn nhiều, so với chị Eden.
Chí ít thì tôi cũng đã phá vỡ được ma lực của chị ấy lên anh
Nash. Tôi không biết nên cảm ơn anh Tod về đôi vé hay nên thụi cho anh ấy một
quả nữa.
Trên sân khấu, vũ đoàn của chị Eden bắt đầu tủa ra từ hai bên cánh gà, trong
khi máy quay vẫn tiếp tục theo sát từng bước chân của nữ ca sỹ và chiếu lên các
màn hình cỡ lớn quanh sân vận động. Càng lúc chị ấy càng tiến gần hơn tới chỗ
khán giả, thậm chí còn nhoài hẳn người ra phía trước để bắt tay với những người
ngồi ở mấy hàng đầu tiên.
Tôi bỗng thấy may mắn vì đã không có vé ở mấy hàng đầu tiên
đó. Nếu không chắc tôi cũng đành bó tay với anh Nash mất.
Bất chợt, một hơi thở ấm áp sượt nhẹ qua gáy tôi trước cả
khi tôi nghe thấy tiếng người đó. “Chào Kaylee!”
Tôi hoảng hồn nhảy dựng lên, xém chút nữa thì ngã phịch ra
đằng sau. Anh Tod đang đứng lù lù bên phải tôi từ lúc nào không hay. Khi nắm
đấm của gã cao bồi gần đó xuyên qua người anh, tôi chợt nhận ra rằng anh đang
chỉ để cho mình tôi nhìn thấy thôi.
“Đừng làm thế!” Tôi làu bàu. Có lẽ anh ấy không nghe thấy,
nhưng tôi cũng chẳng dại gì cao giọng lên để anh chàng đứng bên cạnh lại tưởng
rằng tôi đang nói anh ta.
“Kéo Nash đi thôi!” Anh Tod rút ra từ trong túi quần bò đã
bạc màu hai tấm thẻ ép plastic có dây đeo, trông giống như thẻ nhân viên. Nụ
cười đầy ma mãnh của anh vẫn không thể làm át đi nhũng nét hiền lành và đáng
yêu mà anh thừa hưởng được từ người mẹ xinh đẹp. Và tôi đã phải nhắc nhở bản
thân là dù anh Tod trông có thánh thiện đến đâu thì anh ấy cũng vẫn là một thần
chết. Đồng nghĩa với rắc rối.
“Cái gì thế ạ?” Tôi hỏi anh, làm cho gã cao bồi đứng bên cạnh
nhíu mày nhìn tôi khó hiểu, nhưng tôi mặc kệ - đằng nào thì chắc anh ta cũng
nghĩ tôi bị điên rồi - và lấy khuỷu tay huých nhẹ vào cạnh sườn anh Nash. “Anh
Tod.” Tôi thì thào nói, khi anh quay sang nhướn mày hỏi.
Anh Nash đảo tròn hai mắt, hậm hực nhìn qua vai tôi, nhưng
cái cách anh đang đảo mắt tìm kiếm thế kia chứng tỏ anh không hề nhìn thấy ông
anh trai. Và như mọi lần, điều đó lại khiến anh giận sôi lên vì anh Tod chỉ để
cho mình tôi nhìn thấy, mà gạt cậu em trai ra rìa.
“Thẻ ra vào hậu trường.” Nói rồi anh Tod đưa tay xuyên qua
người gã cao bồi kia nắm lấy tay tôi định kéo đi. Nếu không kịp giật tay lại
chắc tôi đã có một màn đụng chạm siêu kinh điển với một trong những fan cuồng
của chị Eden.
Tôi kiễng chân thì thầm vào tai anh Nash. “Anh ấy có thẻ vào
được trong hậu trường.”
Trán anh Nash nhăn tít lại, sự giận dữ hiện rõ trên mặt anh,
trong khi đó, trên sân khấu chị Eden
đã cởi áo khoác ngoài ra, trên người giờ chỉ còn độc chiếc áo bikini và cái váy
không thể ngắn hơn. “Anh ấy kiếm được ở đâu ra thế?”
“Anh thực sự muốn biết à?” Thần chết đâu có được trả lương
bằng tiền - ít nhất là với những thần chết có hình dạng con người - vì thế hiển
nhiên là anh Tod đã không hề bỏ tiền mua hai tấm thẻ ra vào đó. Kể cả hai cái
vé concert cũng vậy.
“Không.” Anh Nash lau bàu, nhưng rồi vẫn đi theo tôi.
Để bám được theo anh Tod cũng là cả một nghệ thuật. Anh ấy
không phải len lỏi nhích từng bước qua biển người chật ních như chúng tôi, hay
không phải dừng lại giữa chừng để xin lỗi ai đó vì chẳng may giẫm phải chân hay
làm đổ cốc nước của họ. Anh ấy chỉ việc đi băng băng xuyên qua các hàng ghế và
đám đông, như thể những thứ đó không hề tồn tại trong thế giới của anh.
Mà có lẽ là không tồn tại thật.
Giống như bao thần chết khác, trạng thái tồn tại tự nhiên
của anh Tod - nếu có thể gọi là tự nhiên - là ở đâu đó giữa thế giới của chúng
tôi, nơi con nguời và các bean sidhe cùng chung sống trong hòa bình, và thế
giới của Cõi Âm, nơi những loài nguy hiểm và hắc ám sinh sống. Anh ấy hoàn toàn
có thể chọn chỉ sống ở một nơi, nếu muốn, nhưng đã không làm vậy. Mặc dù là một
cá thể hữu hình, nhưng từ lâu anh đã quên mất việc phải né tránh bàn ghế, cửa
giả. Và con người.
Rõ ràng với anh Tod, chẳng có gì là khó khăn để hiện ra
trước mặt tôi và anh Nash cùng một lúc, nhưng anh ấy cứ thích phải chọc cho cậu
em trai tức điên lên mới thôi. Trần đời tôi chưa thấy anh em nhà nào mà khác
nhau như anh Nash và anh Tod. Họ thậm chí không thuộc cùng một giống loai, hay
nói chính xác hơn là bây giờ không còn cùng giống loài nữa.
Hai anh em nhà Hudson
sinh ra đã là bean sidhe – tên gọi như vậy mới chính xác, mặc dù người đời vẫn
gọi chúng tôi là thần báo tử - và có bố mẹ đều là bean sidhe. Giống như tôi.
Nhưng hai năm trước, anh Tod đã qua đời, khi mới chỉ 17 tuổi và mọi chuyện bắt
đầu trở nên gượng gạo từ đó, kể cả với chính bản thân các bean sidhe. AnhTod
sau đấy đã được tuyển dụng làm thần chết.
Là một thần chết, anh sẽ sống mãi trong thân xác
không-già-đi của mình. Để đổi lại, anh phải làm việc quần quật mười hai tiếng
một ngày, thu thập linh hồn của những người có số đã tận. Anh không cần ăn hay
ngủ để tồn tại, vì vậy mười hai tiếng còn lại trong ngày của anh trở nên nhàm
chán và tẻ nhạt. Có lẽ vì anh Nash và tôi là hai trong số ít người biết được sự
thật này của anh nên thường xuyên bị anh lấy ra làm thú tiêu khiển để giết thời
gian.
Chỉ trong vòng một tháng, chúng tôi hết bị tống cổ ra khỏi
siêu thị, sân trượt băng, lại đến sân bowling, can tội vì mải chạy theo anh
Tod, tôi liên tục đâm sầm vào những người xung quanh. E rằng buổi concert này sẽ
là cái tên tiếp theo trong danh sách.
Nét mặt cau có nãy giờ của anh Nash chứng tỏ anh ấy vẫn chưa
nhìn thấy anh trai mình vì thế tôi vừa lần theo mái tóc vàng xoăn tít đang lấp
ló cách đó mấy hàng ghế của anh Tod, vừa kéo anh theo, đi về phía cánh cửa bên
dưới tấm biển thoát hiểm màu đỏ.
Bài hát đầu tiên của chị Eden kết thúc và ánh đèn sân khấu lại một lần
nữa tắt ngúm.
Tôi đứng khựng lại, không muốn mạo hiểm di chuyển trong bóng
tối, vì sợ sẽ vấp phải ai đó hoặc ngã dúi ngã dụi lên lòng người khác thì ê
mặt.
Vài giây sau, sân khấu vụt sáng trong tiếng vỡ òa của cả sân
vận động- Chị Eden trong bộ trang phục mới không kém phần quyến rũ, tiếp tục
đắm chìm vào vũ điệu sôi động của ca khúc tiếp theo. Tôi chỉ mới quay đi chưa
đầy nửa giây, quay lại đã thấy bóng anh Tod khuất sau cánh cửa đóng kín kia
rồi.
Anh Nash và tôi vội vàng đuổi theo, liên tục giẫm phải chân
của không biết bao nhiêu người, chưa kể suýt nữa còn ngã chổng vó vì vấp phải
chai Coke, ai đó đã lén mang vào trong sân, đang nằm lăn lóc trên sàn. Hai đứa
chạy hụt hơi mới tới được nơi, cũng may là cánh cửa đó không khóa chứ không thì
méo mặt. Chẳng hiểu sao anh Tod cứ toàn nhè các căn phòng cửa đóng then cài mà
đi, chỉ khổ cho người thường như tụi tôi.
Vừa mở cửa bước vào trong đã thấy anh đứng chễm chệ giữa
hành lang xoay xoay hai tấm thẻ trên tay, miệng cười đầy tinh quái. "Hai
đứa đi hay là bò vậy, sao mà lề mề thế?"
Phải thú thực là tôi đã khá bất ngờ trước khả năng cách âm
tuyệt vời của cái cửa trông có vẻ mỏng manh ấy, bởi mới vài giây trước tiếng
nhạc ầm ĩ ngoài kia còn như muốn nuốt chửng mọi suy nghĩ của tôi vậy mà giờ đây
tôi hầu như không còn nghe thấy một tẹo âm thanh nào nữa. Ngoại trừ sự rung
chuyển bên dưới sàn nhà.
Anh Nash buông tay tôi ra, hằm hè nhìn ông anh trai. “Vẫn có
những người bị ràng buộc bởi cái gọi là các định luật vật lý.”
“Đây không liên quan.” - anh Tod vẫy vẫy hai tấm thẻ và thẩy
cho tụi tôi mỗi đứa một cái.
Tôi đeo tấm thẻ lên cổ và vuốt gọn mái tóc nâu dài của mình
ra đằng sau. Giờ đây, với tấm thẻ trên cổ, bất cứ ai nhìn thấy tôi cũng sẽ nhìn
thấy nó và anh Tod cũng vậy.
Sau một hồi chơi trò đuổi bắt cuối cùng gã thần chết điển
trai cũng đã chịu hiện nguyên hình để đi bên cạnh chúng tôi như những người
bình thường. Tiếng đôi giầy thể thao của anh nện xuống sàn nhà nghe rõ mồn một,
khi anh dẫn tụi tôi đi qua một chuỗi các hành lang màu trắng rộng thênh thang
và những cánh cửa không khóa, cho tới khi bị chặn lại bởi một cái có khóa. Anh
Tod quay lại nhìn anh Nash và tôi cười đắc chí, rồi hiên ngang đi xuyên qua và
mở khóa từ phía bên kia cho hai chúng tôi.
“Cám ơn anh.” Tôi đẩy cửa bước vào một cái sảnh mới và giật
nẩy mình bởi tiếng nhạc chợt ập tới khá đột ngột, như muốn cảnh báo rằng chúng
tôi đang đến rất gần với sân khấu. Mặc dù vụ thẻ ra vào còn rất nhiều điểm khả
nghi nhưng tôi vẫn không nén nổi sự phấn khích khi được vào khu vực hậu trường
như thế này. Các loại thiết bị xếp thành đống, dựng sát tường - những chiếc loa
gỗ tấm, dụng cụ âm nhạc, và dàn đèn. Đám đông đi lại như mắc cửi, tay cầm quần
áo, đồ án và bảng phân công công việc, miệng không ngừng nói vào máy bộ đàm hai
chiều hoặc cái míc nhỏ xíu có gắn tai nghe đeo trên đầu. Ai nấy đều đeo thẻ na
ná giống như chúng tôi, nhưng có chữ “Nhân viên” màu đen, in đậm.
Các nhân viên an ninh đồng phục sơ mi đen, mũ đen, liên tục
đảo qua đảo lại dọc hành lang, cánh tay hộ pháp khoanh chéo trước ngực. Các vũ
công nhảy phụ họa hối hả thay trang phục cho tiết mục biểu diễn tiếp theo,
trong tiếng thúc giục của người quản lý.
Không ai để ý tới sự xuất hiện đáng ngờ của anh Nash và tôi,
còn anh Tod tôi dám chắc là đã lại tàng hình đi rồi vì nãy giờ không còn nghe
thấy tiếng bước chân của anh ý nữa.
Chúng tôi chậm rãi tiến tới chỗ sân khấu, nơi những ánh đèn
sáng lóa đang nhấp nháy nhảy múa cùng tiếng nhạc mà âm lượng lớn đến nỗi mọi
tiếng động đằng sau sân khấu cũng đều bị át đi. Tôi không dám động vào bất cứ
thứ gì, chỉ nơm nớp lo sợ rằng việc mất đi một chiếc bánh quy bé xíu xiu trên
bàn ăn cũng có thể khiến hai đứa bị lộ.
Ở hai bên cánh gà, một nhóm người đang đứng túm tụm với nhau
nhòm ra bên ngoài xem, trên cổ ai cũng lủng lẳng tấm thẻ giống như tụi tôi. Vài
người trong số đó tay vẫn đang cầm đạo cụ phục vụ cho công tác biểu diễn, nhưng
nổi bật nhất phải kể đến chú khỉ con mặc áo vét trắng, đội mũ bảy màu trông rất
nhắng.
Tôi bật cười to, tự hỏi không hiểu nữ hoàng nhạc pop của
nước Mỹ sẽ làm gì với một chú khỉ trên sân khấu.
Từ chỗ tôi đang đứng, có thể thấy rõ khuôn mặt nhìn nghiêng
và thân hình chuẩn tới từng cen-ti-mét trong bộ đồ da bó sát màu trắng của chị Eden. Ca khúc tiếp theo có
phần gai góc hơn và các vũ điệu cũng vì thế mà thay đổi cho phù hợp, từ những
cái lắc hông đến nhũng màn hất tóc của chị bỗng trở nên mạnh bạo hơn, dứt khoát
hơn, chốc chốc lại được mấy anh chàng vũ công nhảy phụ họa bên cạnh nâng bổng
lên.
Điều tôi khâm phục nhất ở nữ ca sỹ nay chính là sự hết mình
với các show diễn, từ những ca khúc đầu tiên cho tới những ca khúc cuối cùng.
Nhắc đến chị, giới báo chí và truyền thông thường ca ngợi về tài năng, sự chăm
chỉ và lòng tận tụy với nghề. Mặc dù cả tiền bạc lẫn danh vọng đều thừa thãi,
nhưng chị ấy không hề có dấu hiệu trác táng như nhiều ngôi sao. Ngày ngày chị
ấy vẫn bỏ ra hàng giờ tập luyện, chuẩn bị kỹ lưỡng cho các buổi biểu diễn của
mình. Và nỗ lực ấy đã được đền đáp xứng đáng. Không ai có được ma lực trên sân
khấu như chi Eden.
Chị là cô gái vàng của ngành công nghiệp giải trí, là biểu tượng của sự nổi
tiếng và giàu có. Nghe nói chị Eden
vừa ký hợp đồng tham gia đóng vai chính trong bộ phim đầu tay của mình, và sẽ
bắt đầu bấm máy ngay sau khi tour diễn này kết thúc.
Mọi thứ chị Eden
chạm vào đều biến thành vàng.
Chúng tôi bị vũ đạo và giọng hát tuyệt vời của chị mê hoặc,
chỉ biết đứng ngẩn người ra xem một cách say mê, đến nỗi không hề nhận thấy
những điều bất thường đang xảy ra. Trong suốt tiết mục độc tấu ghi-ta, hai cánh
tay của chị Eđen
buông thõng sang hai bên và chị đột nhiên ngừng nhảy.
Tôi đã cho rằng đó lại là một cách gây ấn tượng để
chuyển sang ca khúc tiếp theo đã có sẵn trong kịch bản. Vì thế khi chị gục đầu
về phía trước, tôi tự nhủ chỉ vài giây nữa thôi chị ấy sẽ bất ngờ ngẩng mặt lên
và khiến cho khán giả lại một lần nữa phát cuồng bởi đôi mắt đen láy đầy ma lực
của mình.
Nhưng rồi các vũ công khác bắt đầu nhận ra có điều gì đó
không ổn và từng người, từng người một dừng lại, không nhảy nữa. Và khi tiếng
đàn ghi-ta kết thúc, chị Eden
vẫn tiếp tục đứng im như thế, không có một chút động thái gì.
Lồng ngực chị phập phồng. Hai vai rung bần bật. Chiếc míc
trên tay rơi lỏng chỏng xuống sàn sân khấu.
Những tiếng kêu thất thanh bắt đầu truyền đi khắp sân vận
động và toàn bộ ban nhạc từ tay trống đến các tay ghi- ta - chính và bass - lập
tức ngừng chơi, quay sang nhìn chị Eden.
Chị Eden đổ sụp người xuống, hai chân gập lại, mái tóc dài
đen nhánh xõa ra trên sàn.
Một tiếng thét hãi hùng cất lên phía sau lưng tôi, làm tôi
giật nảy cả mình và xém chút thì ngã nhào bởi sự xuất hiện bất ngờ của một
người phụ nữ và mấy người trong đội vệ sỹ cao to lực lưỡng, vừa chạy vụt qua
trước mặt. Kể cả thế nhưng hai mắt tôi vẫn dán chặt vào chị Eden, đang nằm bất động trên sàn ngoài kia.
Mọi người quỳ xuống bên cạnh chị, và tôi nhận ra người phụ
nữ vừa rồi chính là mẹ chị Eden
- vị phụ huynh kiêm quản lý nổi tiếng nhất hiện nay. Bác ấy vừa khóc vừa lay
người chị, mặc cho nhân viên an ninh ra sức tìm cách gỡ bác ra. "Con bé
không còn thở nữa!" - mẹ chị Eden
gào lên, và chúng tôi có thể nghe thấy tiếng bác rõ mồn một bởi đám đông hàng
ngàn khán giả bỗng trở nên im phăng phác vì quá sốc - "Ai đó làm ơn cứu
con tôi với, con bé không còn thở nữa!"
Và đột nhiên tôi cũng vậy.
Tôi níu chặt lấy tay anh Nash và tim tôi đập thình thịch,
khiếp sợ chờ đợi tiếng thét sắp sửa xé toạc cổ họng mình, khi linh hồn của ngôi
sao nhạc pop rời khỏi cơ thể chị. Tiếng khóc của một bean sidhe không chỉ có
thể làm cửa kính vỡ vụn, thậm chí còn khoan thủng cả màng nhĩ. Tần số của nó
khiến cho bộ óc của người bình thường đau nhức nhối, từ trong ra ngoài.
“Thở đi nào, Kaylee” - anh Nash thì thầm vào tai tôi, hai
tay ôm chặt tôi vào lòng, dùng năng lực Ảnh hưởng của mình để vỗ về, xoa dịu cho
tôi. Giọng nói của các bean sidhe nam giống như một thứ thuốc
giảm-đau-bằng-âm-thanh, mà không có các tác dụng phụ của hóa học. Anh Nash có
thể ngăn không cho tiếng thét ấy thoát ra hoặc chí ít cũng giảm được âm lượng
và cường độ của nó – “Cố gắng lên em, sẽ sớm qua thôi.” Và tôi làm theo lời anh
nói, nhìn ra ngoài sân khấu qua vai anh và điều hòa nhịp thở của mình, chờ đợi
giây phút linh hồn chị Eden
rời khỏi xác.
Chờ đợi giây phút tiếng thét ập tới, quần đảo trong người
tôi.
Nhưng tiếng thét ấy đã không hề xuất hiện.
Trên sân khấu, ai đó vừa đá phải cái míc của chị Eden, làm nó lăn lông lốc
trên sàn và rớt xuống cầu thang. Nhưng chẳng ai buồn để ý bởi chị Eden vẫn không hề thở lại.
Và tôi cũng không hề khóc than.
Nỗi khiếp sợ ban đầu đã qua đi. Một cách chậm rãi, tôi thả
lỏng dần khỏi tay anh Nash và bình tĩnh chắp nối lại những gì vừa xảy ra. Tấm
màn chết chóc không hề bao lấy chị Eden,
như đáng ra phải có với những người sắp tận số - điều mà chỉ các bean sidhe nữ
mới nhìn thấy dược. “Chị ấy không sao đâu” - tôi mỉm cười, thở phào nhẹ nhõm –
“Chị ấy sẽ không sao đâu.” Bởi vì nếu chị ấy quả thực đến số phải chết thì tôi
đã phải cất tiếng thét rồi.
Tôi là một bean sidhe nữ. Đó là việc các nữ thần báo tử cần
phải làm .
“Em nhầm rồi.” Anh Tod nói khẽ, làm tôi và anh Nash giật nảy
mình quay sang nhìn. Hóa ra anh ấy đã đứng cạnh hai đứa từ lúc nào không hay.
Anh giơ tay chỉ về phía đám đông đang vây quanh lấy chị Eden trên sân khấu - một người trong số đó
đang hô hấp nhân tạo cho chị ấy - và tôi nhìn theo cánh tay anh. Một chất khí
mờ đục đang từ từ rời khỏi cơ thể của ngôi sao nhạc pop, giống như một con rắn
hổ mang uốn mình nhô lên khỏi giỏ theo tiếng sáo của người điều khiển.
Thay vì trôi lơ lửng về phía trần nhà, giống như các linh
hồn bình thương khác, linh hồn của chị Eden
lại có vẻ trĩu nặng, như thể sẽ chìm xuống sàn nhà bất cứ lúc nào. Nó dày đặc
nhưng không màu. Dập dờn xuyên qua nó là những dải bóng tối uốn lượn, xoáy tít
như thể vừa bị khuấy động bởi một cơn gió thoảng.
Cổ họng tôi nghẹn lại, nhưng không phải vì tiếng thét sắp
sửa thoát ra mà bởi vì sự thật tôi vừa phát hiện ra. Mặc dù không biết chất khí
kia là gì nhưng tôi biết chắc đó không phải là cái gì.
Chị Eden không hề có linh hồn.

