Quán cà phê XY - Chương 16 - 17 - 18 - 19

16

Sáng thứ Bảy, A nhận được điện thoại của công, nói muốn mời
cậu ăn cơm.

A: “Ăn cơm? Sao tự dưng lại có hứng mời tôi ăn cơm?”.

Công: “Ông không có thời gian hả?”.

A: “Cũng không phải... Mà nói mới nhớ, ông với Chiêu Ninh
thế nào rồi?”.

Công: “Không, không thế nào cả”.

A: “Không thế nào là thế nào?”.

Công: “Thì chính là không thế nào cả! Rốt cuộc ông có đến
không, sáu giờ tối nay, quán Thực Vi Thiên”.

A: “Ờ, biết rồi”.

Thụ đứng một bên vừa cán bột gói sủi cảo, vừa nhìn công mặt
mũi đỏ bừng dập điện thoại, không nhịn được mà đưa tay vuốt má anh một cái:
“Chẳng phải chỉ gọi có cuộc điện thoại cho bạn rủ đi ăn thôi sao? Làm gì mà mặt
đỏ bừng thế này?”.

Từ sau ngày hai người thổ lộ tình cảm cho nhau kia cũng xem
như đã xác định quan hệ yêu đương. Thụ thì rất bình tĩnh, hoàn toàn chẳng có gì
khác thường. Tâm trạng rối bời lúc trước, trải qua một tuần nghỉ ngơi căn bản
đã hoàn toàn biến mất. Có thêm một người bạn trai, chủ yếu là khiến cậu cảm
thấy mãn nguyện hơn thôi. Công thì ngược lại, thường xuyên hồi hộp còn hơn cả
lúc tỏ tình. Lúc ở bên thụ, động một tý là đỏ mặt. Rõ ràng đã biết mình đồng
tính từ lâu rồi, thế mà lúc này lại thuần khiết đến bất ngờ. Đối với việc này,
thụ cảm thấy rất buồn cười: “Em nhớ lúc trước anh rất dũng cảm, ban ngày ban
mặt còn dám hôn em”.

Công nghe thấy câu này liền quay đầu lại nhìn thụ, mắt chớp
chớp. Thụ bị nhìn đến có phần lúng túng: “Khụ, ý của em là...”.

Chụt...

Công ghé sát lại bên tai thụ: “Em xem, giờ anh vẫn dám hôn
em đấy thôi!”.

Ừm, lần này đổi thành cả hai người đều đỏ mặt rồi.

Lúc gần đến cuối tuần, công bảo thụ mình có một người bạn
cũng biết chuyện của cả hai, định mời cậu ấy ăn bữa cơm, dù sao thì lúc trước
cũng đã làm phiền cậu ấy không ít, hơn nữa cậu ấy cũng xem như là cố vấn...

Công đắn đo mãi, khó khăn lắm mới nặn ra được mấy chữ: Cố
vấn về mặt tinh thần.

Thụ hiếu kỳ hỏi: “Cậu ấy cố vấn cho anh về chuyện gì thế?”.

Công nghĩ cả nửa ngày, đáp: “Cũng không nhớ nữa”.

Thụ: “...”.

Tối thứ Bảy, công với thụ từ sớm đã ngồi sẵn trong phòng đặt
riêng ở quán ăn đợi, A vừa đến, nhìn thấy hai người lập tức cười toe: “Ồ...”.

Mặt công đã đỏ đến độ sắp chảy máu luôn rồi, còn thụ thì lại
rất thản nhiên: “Chào anh, tôi là Diệp Chiêu Ninh”.

A: “Chào cậu, nghe danh đã lâu”.

Thụ: “Thế à? Anh ấy không nói xấu tôi chứ?”.

A: “Không có đâu, chỉ nói thích cậu, thích đến suýt nôn ra
thôi!”.

Thụ: “... Lời tâm tình đặc biệt thế này, quả là lần đầu tiên
nghe thấy”.

A âm thầm đưa mắt ra dấu với công: Không tồi, bình tĩnh
thoải mái, khống chế cục diện rất tốt.

Thụ rót cho A cốc nước, nhìn thấy áo khoác A để sang một
bên, hỏi: “Cái áo khoác này của anh nhìn hơi quen quen”.

A nghĩ thụ không nhận ra lần trước mình đã đến quán cà phê,
vội đáp: “Không thể nào đâu, tôi hình như chưa từng đến quán cà phê ở chỗ cậu”.

Thụ: “Ừm, không phải anh. Tôi nói nhìn quen quen là vì lần
trước có gặp một vị khách rất quái dị, anh ta hình như cũng mặc cái áo này”.

Công nãy giờ ngồi một bên cố gắng hạ nhiệt độ cho da mặt
mình cuối cùng cũng bắt vào câu chuyện: “Em nói cái thằng cha biến thái lần
trước ấy hở?”.

A đột nhiên hứng thú dạt dào, hỏi: “Biến thái? Thằng cha
biến thái nào?”.

Công: “Cái này để tôi nói cho. Lần trước lúc đi làm, Chiêu
Ninh có gặp phải một người khác, gọi cà phê thì gọi đi, lại còn gọi cái gì mà
một cốc ‘Thời gian’, ha ha ha, ông nói xem hắn ta có phải là đọc truyện Quỳnh
Dao nhiều quá rồi không?”.

A: “...”.

Công: “Chưa hết, gọi thế rồi, Chiêu Ninh bảo ở quán không có
món đó, tên kia còn gọi thêm một cốc ‘Hồi ức’ nữa chứ”.

A: “... Thật ra, tôi cũng chẳng thấy hứng thú lắm đâu, không
cần kể tiếp nữa...”.

Công: “Thỉnh thoảng tôi nhớ lại mà vẫn còn thấy buồn cười
đây này, ha ha ha...”.

A hít một hơi thật sâu: “... Có thể gọi món được chưa?”.

Công: “Vậy thì chọn món đi”.

Công ân cần đẩy quyển thực đơn đến trước mặt thụ: “Em muốn
ăn gì?”.

Thụ: “Để A chọn món trước đi”.

Công: “Cậu ta ăn uống tùy tiện lắm, em cứ chọn đi, xem xem
thích ăn gì?”.

Thụ đưa mắt hỏi ý kiến A.

A: “... Cậu chọn
là được rồi”.

Thụ: “Được rồi,
vậy lấy một đĩa cá hấp, một đĩa thịt bò xào khoai tây, một đĩa đậu cô ve xào
khô, ừm, anh muốn ăn gì?”.

Công: “Anh
muốn...”.

Thụ: “Không được
chọn món sườn”.

Công: “Anh không
thèm chọn món sườn đâu, anh chỉ thích món sườn em nấu thôi”.

Thụ: “Í? Lần
trước mẹ em nấu, không phải anh ăn rất vui vẻ đấy à?”.

Công: “Chuyện đó
không giống nhau mà...”.

Công nói mãi nói
mãi, tự nhiên thấy phía đối diện có vẻ im lặng quá, ngẩng đầu nhìn, mắt A đã
trợn trắng lên rồi. Công giật mình: “Sao thế sao thế? Đói hoa mắt rồi à?”.

A: “Tôi không
những đói, mà còn sắp mù luôn rồi!”.

Công: “Thế à...”.

Công dựng thẳng
quyển thực đơn lên, che khuất toàn bộ mặt mình và thụ: “Được rồi, bảo vệ mắt
cho ông còn nhìn thức ăn!”.

17

Có lẽ vì ngoài
trời đang mưa nên lượng khách đến quán buổi tối không nhiều, đồ ăn công và thụ
chọn rất nhanh đã được đem lên. A thật sự cũng đói rồi, không khách sáo cầm đũa
chuẩn bị chiến đấu. Công nói: “Cứ đợi đồ ăn lên hết đã, còn một người nữa chưa
đến”.

Trong lòng A lập
tức dâng lên dự cảm không lành. Quả nhiên chẳng bao lâu sau, B đẩy cửa bước
vào: “Xin lỗi, tôi đến muộn rồi”.

B vừa nhìn thấy
công và thụ ngồi bên nhau, lập tức hiểu đại khái mọi chuyện, khẽ gật đầu: “Chúc
mừng!”.

Công, thụ nhìn
nhau cười cười, công mở miệng: “Cảm ơn!”.

A lầm bầm: “Quả
nhiên là ngửi thấy mùi thức ăn cái, xuất hiện ngay”.

B quay đầu nhìn
A: “Ồ, trùng hợp quá, cậu cũng ở đây à?”.

A: “...”.

Bữa cơm này cũng
rất vui vẻ. A và B từ lâu đã biết công thích nam giới, quen biết đã nhiều năm,
nói chuyện vô cùng thoải mái; Thụ mặc dù biến từ thẳng sang cong[1],
nhưng do tính cách điềm đạm dễ gần nên bốn người ngồi với nhau, không khí rất
hòa hợp, tiếng cười nói vang lên không dứt.

[1] Biến từ
thẳng sang cong: Chỉ việc từ con trai có thiên hướng tình dục bình thường
chuyển sang thích người đồng tính.

Trong bữa ăn, A
cảm thán thụ ấy thế mà lại bị tên ngốc công cuỗm mất rồi. Thụ cười đáp: “Anh ấy
ngốc chỗ nào chứ? Tặng kẹo, tặng hoa, tặng con ếch giấy tự tay gấp, còn nghĩ ra
cách rất ấn tượng để tặng vé xem phim, mặc dù chẳng có thứ nào tặng đúng cả”.

A tò mò hỏi: “Vậy
sao cậu còn thích cậu ta?”.

Thụ đáp: “Chịu
thôi, anh ấy cười một cái là tôi bó tay rồi. Mỗi lần anh ấy cười tôi đều thấy,
a, trời nắng lên rồi! Sau đó đợi đến lúc anh ấy thổ lộ, tôi liền nghĩ, nếu ở
bên anh ấy thì chắc chắn ngày nào cũng rực rỡ cả. Bởi thế nên mới nhịn không
được mà mong đợi”.

Lời vừa nói xong,
A và B đều cực kỳ kinh ngạc, cả hai đều không nghĩ rằng thụ sẽ thổ lộ tình cảm
của mình với công ngay trước mặt họ thế này. Thậm chí đến bản thân công cũng là
lần đầu tiên nghe thấy, bất tri bất giác trên mặt lại nóng bừng lên, có điều
ánh mắt lại dịu dàng như sắp chảy ra nước vậy. A nhìn thấy vậy liền khẽ nói với
B: “Công trông thế này, lát nữa chắc sẽ ‘biến thân’ mất”.

Ăn xong cơm, A
hưng phấn bừng bừng đòi đi hát karaoke, mặt công lập tức biến sắc, vội bảo tối
này có việc, không thể đi được.

A lập tức ra vẻ
“đã hiểu”: “Đêm xuân một khắc đáng nghìn vàng, tôi hiểu mà. Ông đi đi”.

Nhưng một người
đi hát quả thật là quá buồn chán, thế là A sống chết lôi bằng được B vào quán
karaoke. B nghĩ dù sao cũng chẳng có việc gì, còn được uống rượu, cũng mặc kệ A
kéo mình đi.

Buổi tối vẫn còn
mưa lất phất, công cầm ô, cùng thụ chậm rãi đi bộ trên đường. Thụ nhớ đến phản
ứng lúc nãy của công, hỏi: “Sao lúc A vừa nhắc đến việc đi hát, mặt anh đã biến
sắc ngay thế?”.

Công: “Đùa à, cậu
ta hát không phải là thứ người nghe được đâu. Nó còn mang cả công năng tẩy não
ấy chứ, nghe một lần thì ba ngày sau em đừng mong ngủ được!”.

Thụ: “Không đến
mức đó chứ”.

Công vô cùng
nghiêm túc lắc đầu: “Thật sự không nói quá đâu, tại em chưa có dịp kiểm chứng
nó lợi hại đến mức nào thôi...”.

Công liền kể cho
thụ nghe mấy câu chuyện thú vị lúc trước, càng kể càng hăng. Thụ cười suốt cả
đường, cảm khái nói: “Lúc mới quen anh, em còn tưởng anh là tuýp người ít nói
chứ”.

Công nghe thấy
thế thì cứ cười mãi, cũng chẳng nói gì.

Thụ: “Anh cười gì
thế?”.

Công hơi hạ chiếc
ô xuống, quay người qua hôn lên môi thụ một cái, nói: “Lần đầu tiên nghe thấy
tiếng em, anh đã nghĩ, người này giọng nói hay quá, hay đến mức khiến người
khác muốn một ngụm nuốt luôn xuống. Kết quả, bây giờ anh quả thật có thể nuốt
âm thanh của em rồi”.

Thụ: “...”.

Công: “Bây giờ
nghĩ lại, quả thật có cảm giác ‘số mệnh’...”.

Thụ: “...”.

Khi cả hai sắp về
đến nhà thụ thì mưa cũng đã tạnh. Công gấp gọn ô lại, đưa thụ đến tận dưới lầu.
Lúc thụ vừa quay người định lên lầu thì đèn cảm ứng ở cầu thang vụt tắt. Cậu
còn chưa kịp phản ứng lại thì đã bị công kéo vào lòng. Công ôm chặt lấy thụ,
nhẹ giọng nói: “Anh sẽ đối xử tốt với em”.

Thụ vẫn còn chưa
hiểu tại sao đột nhiên công lại nói thế, nhưng cậu cũng im lặng lắng nghe.

Công: “Thật xin
lỗi, đã khiến em yêu một người đàn ông, mặc dù có thể biến em từ thẳng thành
cong, anh thật sự rất vui”.

Thụ: “...”.

Công: “Chiêu
Ninh, chúng ta thế này, xã hội khó chấp nhận đã đành, mà người bình thường cũng
chẳng mấy ai hiểu được. Nhưng em đừng sợ, không có vấn đề gì đâu, anh sẽ đối xử
tốt với em, sẽ bảo vệ em thật tốt. Em cứ tin ở anh”.

Anh đang bất an.

Thụ đột nhiên
nhận ra, công đang thấy bất an.

Nói thật thì, cậu
chỉ đơn giản là thích công, còn về chuyện bước vào thế giới thứ ba này sẽ gặp
những vấn đề, những sự phản đối thế nào, cậu hoàn toàn chưa hề ý thức được. Có
điều nếu đã chấp nhận tình cảm của công, thụ cũng đã chuẩn bị tinh thần đối mặt
với các loại áp lực rồi. Cậu không phải loại người đi đến nửa đường mà bỏ cuộc,
bất luận là sự nghiệp hay tình cảm.

Thụ nhẹ nhàng rời
khỏi vòng ôm của công, đưa hai tay lên vuốt ve khuôn mặt anh, sau đó nhẹ nhàng
đặt một nụ hôn lên đôi môi người đối diện. Công dường như bị nụ hôn bất chợt
này dọa đến mất hồn, cứ mở to mắt đứng ngây ra. Thụ khẽ thở dài một tiếng:
“Đừng nhìn em nữa”, sau đó đưa tay che mắt công lại, lưỡi quét qua khóe môi
anh, sau đó tiến công thần tốc vào trong, cùng lưỡi anh quấn quýt không rời.
Công rất nhanh đã chuyển từ bị động sang chủ động, vô cùng nhiệt tình dây dưa
với cậu. Thụ dường như không hô hấp được nữa, hành động của công rút đi toàn bộ
khí lực của cậu, tất cả những gì cậu có thể làm là phối hợp với anh, để môi
lưỡi giao hòa. Một lúc lâu, trong bóng tối nơi cầu thang chỉ nghe thấy hơi thở
hổn hển cùng âm thanh do hai đôi môi tạo ra.

Qua một hồi, công
buông thụ ra, hai người bình ổn nhịp thở rồi thụ mới lại cất tiếng: “Em tin
anh”.

18

Lại nói tới B đi
cùng A đến quán karaoke, hai người gọi xong đồ ăn thức uống, A liền cởi bớt áo
quần ra, bắt đầu hát. Từ mấy bài hát thị trường suốt ngày phát ở mấy hàng quán
ven đường đến những bài hát từ thời xửa thời xưa, từ tiếng Trung cho đến tiếng
Anh, từ nhạc chế cho đến dân ca, hiểu biết của A về âm nhạc quả là khiến B
không thể xem thường, đồng thời khả năng “phối khí” toàn bộ các bài hát với
cung cách hát đặc biệt đến bất thường cũng khiến B mở rộng tầm mắt.

A một mình hát hò
vui vẻ một lúc rất lâu, cảm thấy thật quá vô vị, liền đẩy đẩy B: “Ê, trí thức,
tôi không hát nữa, chúng ta chơi gì vui vui đi?”.

B nhìn nhìn A: “Ý
của cậu là...”.

A: “Đã chơi thì
phải chơi hết mình, những lúc như thế này thì việc thích hợp nhất là gì, anh
hiểu rồi đấy”.

B: “...”.

A cười có phần
dâm đãng: “Dù sao chúng ta hai người cũng không chơi được, gọi hai cô ‘công
chúa’ tới nhé”.

Nói thật thì B
cũng có hơi bất ngờ. Bản thân bình thường đi tiếp khách cũng hay gọi mấy cô gái
đến mua vui, nhưng chẳng ngờ A lại cô đơn đến độ bản thân đi chơi cũng cần...
Chắc có lẽ bị không khí hạnh phúc đến mù mắt của cặp công với thụ kia kích
thích rồi.

B từ chối không
cho ý kiến, im lặng nhìn A.

A: “Được rồi,
đừng có giả bộ nữa, tôi biết anh cũng muốn mà”.

Chẳng bao lâu sau
có hai cô “công chúa” đến, eo thon chân dài. A bĩu môi, ghé lại nói thầm với
một trong hai cô mấy câu, trên mặt cô nàng lập tức hiện lên vẻ kỳ quái: “Quý
khách thật sự muốn ạ?”.

A hăng hái gật
đầu lia lịa: “Mau lên, mau lên, ngứa ngáy chết được rồi đây này!”.

A quay sang nhìn
B, vui vẻ nói: “Đừng vội, lát nữa dụng cụ quan trọng nhất sẽ tới liền”.

B: “... Tôi ra
nhà vệ sinh một chút”.

B ở trong toilet
nghĩ cả nửa ngày, cuối cùng quyết định nể mặt cái duyên quen biết mà tìm cách
khuyên can A, tránh cho cậu làm ra mấy hành vi nguy hiểm.

Đợi đến lúc B ra
khỏi toilet, đẩy cửa bước vào phòng thì đã thấy A cùng hai cô gái kia mỗi người
ngồi ở một cạnh của cái bàn vuông, trên bàn là mấy thanh nhựa dẻo hình chữ nhật
có in hình hoa...

Bàn mạt chượt còn
thiếu một chân!

B sững người nhìn A: “Cậu...”.

A cực kỳ hưng phấn: “Mau lên mau lên, lâu lắm không đánh,
ngứa tay lắm rồi! Nói trước nhé, người đứng bét mỗi ván phạt một cốc rượu
đấy!”.

Hai tiếng sau, B nhìn A say đến bất tỉnh nhân sự, thở một
hơi dài thườn thượt. Hai cô “công chúa” kia cầm tiền thắng được trong tay, khó
xử nhìn B: “Quý khách, ngài xem...”.

B khoát tay: “Được rồi, các cô cứ đi đi”.

19

Sáng sớm, A bị tiếng chuông hẹn giờ đánh thức, cậu nhắm mắt
đưa tay mò mò trên cái bàn đầu giường, mò cả nửa ngày cũng chẳng thấy chuông
đâu, may mà người bên cạnh kịp thời tìm thấy mà tắt chuông, nếu không chắc ồn
chết mất!

Ý? Đợi đã...

A mở bừng mắt ra: Bên cạnh có người! Cậu lập tức bật dậy
nhìn sang bên cạnh mình, là B! Lại nhìn xuống cơ thể mình, toàn thân trống
trơn, đến cái quần lót cũng chẳng có! Chuyện gì thế này? Cậu sao lại cả người
không một mảnh vải cùng B nằm trên giường?

A cố gắng nhớ lại tối qua: Ăn cơm... hát karaoke... đánh mạt
chược... bản thân toàn thua, uống cũng không ít rượu... về sau thì cố mãi cũng
chẳng nhớ được gì. Có điều, chắc là mình uống say quá, B đành đưa luôn về nhà
hắn.

Có lẽ do cử động của A quá mạnh, B cũng tỉnh dậy. Anh ngồi
lên nhìn A: “Cậu tỉnh rồi hả?”.

A: “Tối qua anh
đưa tôi về à?”.

B: “Tối qua cậu
uống hơi nhiều, tôi không biết nhà cậu ở đâu, đành phải đưa về nhà tôi”.

A: “Thật cảm ơn anh”.

B khoát tay xuống giường, cầm lấy đồ ngủ mặc lên: “Không có
gì”.

A yên tâm rồi, lại như nhớ đến chuyện gì hài hước lắm mà bật
cười, nói với B: “Anh có biết lúc tôi tỉnh dậy thấy mình thế này đã nghĩ gì
không? Nghĩ đến một cảnh thường thấy trong tiểu thuyết và phim truyền hình: Cái
gì mà sáng sớm tỉnh lại thấy mình nằm ở nhà ai đó, nhìn trên người có mấy dấu
đỏ đáng ngờ, trên giường còn có vệt máu, liền tưởng mình với đối phương đã làm
gì rồi. Ha ha ha ha ha, tôi còn suýt nữa không nhịn được mà giở chăn ra soi ý
chứ, ha ha ha ha ha...”.

Mặt B không thể hiện chút cảm xúc gì nhìn A. Đến tận lúc
ngưng cười, A mới hỏi một câu: “Sao thế?”.

B: “Chúng ta thực sự đã làm rồi”.

A phì cười: “Anh đừng đùa nữa, không thể nào đâu!”.

B: “Tối qua tôi uống cũng không ít”.

A: “Trên người tôi đến cả vết hôn còn chẳng có”.

B kéo vạt áo ngủ ra: “Ở trên người tôi”.

A: “Thế vệt máu mờ ám đâu?”.

B: “Nếu cậu không bị mù màu thì cứ nhấc chăn lên đi, tôi
nghĩ là cậu sẽ nhìn thấy thôi”.

A như bị sét đánh trúng đầu. Trên cổ B đúng là có mấy vết đỏ
rất khả nghi, trên cánh tay cũng có mấy vết xanh tím, trên giường... trên
giường cũng...

Cậu yếu ớt cất tiếng: “Sao có thể... Thế tại sao tôi chẳng
cảm thấy gì cả...”.

Ánh mắt B nhìn cậu dường như có chút thương hại: “Tối qua
cậu quả thật uống hơi nhiều...”.

Cho đến tận trước khi B ra khỏi cửa, A vẫn còn đang trong
trạng thái hóa thạch. B nhẹ nhàng bỏ lại một câu: “Về nhà nghỉ ngơi cho tốt,
tối qua chắc cậu mệt chết rồi”, sau đó liền tinh thần phấn chấn rời khỏi nhà đi
làm.

Ba ngày sau.

B đột nhiên nhận được điện thoại của A, nói muốn gặp anh có
chút việc. Mặc dù cảm thấy hơi kỳ quái nhưng B vẫn đồng ý. Hai người hẹn nhau ở
một quán trà, A vừa nhìn thấy B đến, trên mặt liền hiện rõ vẻ mất tự nhiên. Đợi
đến lúc B ngồi xuống rồi, A đẩy một bình đựng canh đến trước mặt B: “Cái này,
đối với anh rất tốt đấy, anh uống đi”.

B mở ra xem: Canh gà ác hầm khoai.

B trầm mặc một lúc lâu: “Tôi cực kỳ chắc chắn là mình không
phải đang ở cữ”.

A: “Cái này, để bồi bổ...”.

B: “Tôi cũng cực kỳ chắc chắn là mình không cần bồi bổ khí
huyết”.

A: “Hôm ấy... hình như anh ra rất nhiều máu... cũng không
biết có làm đau anh không... Đấy là lần đầu tiên của tôi mà... A, không phải, ý
tôi là, đó là lần đầu tiên với đàn ông...”.

B: “Ý cậu là: Cậu ở trên tôi, khiến tôi chảy máu, vì thế
muốn đem canh đến giúp tôi bồi bổ?”.

A: “Kỹ thuật của tôi chắc không tốt lắm... Xin lỗi...”.

B: “Tại sao lại là cậu ở trên mà không phải tôi ở trên? Rốt
cuộc thì cậu lấy đâu ra tự tin là cậu ở trên tôi được cơ chứ?”.

A: “Cái đó còn phải nghĩ sao? Đương nhiên là tôi rồi, anh ấy
mà...”.

B hít một hơi thật sâu: “Được rồi, tôi cũng không muốn đùa
nữa. Bây giờ tôi rất nghiêm túc nói với cậu, việc ngày hôm đó chỉ là trò đùa,
lừa cậu một tý cho vui thôi. Chúng ta hoàn toàn chưa phát sinh chuyện gì cả”.

A vẻ mặt phức tạp nhìn B.

A: “Vậy vết...
trên cổ anh là gì?”.

B: “Bị muỗi cắn”.

A: “Vệt máu trên
giường...”.

B: “Cậu uống say
không chịu ngồi yên, đánh tôi chảy máu mũi”.

A có phần thương
xót nhìn người đối diện: “Nói thật... lý do có hơi giả dối... Tôi biết anh rất
khó chấp nhận... nhưng... nếu đã phát sinh rồi...”.

B: “... Chúng ta
thật sự, thật sự chưa phát sinh bất cứ chuyện gì cả”.

A: “Được rồi,
được rồi, cứ xem như chưa có gì xảy ra đi. Anh uống canh trước đã”.

B: “... Thôi quên đi, không tiếp chuyện cậu nữa. Tôi có
việc, đi trước đây”.

B nói xong liền đứng dậy định rời đi, A thấy thế thì nghiến
răng ken két, hướng về phía B hét lớn: ”Mấy ngày nay tôi đã nghĩ rất kỹ rồi,
anh yên tâm, tôi sẽ chịu trách nhiệm”.

Quán trà vốn là nơi vô cùng yên tĩnh, A vừa hét lên một
tiếng, toàn bộ khách khứa trong tiệm lập tức bắn tia nhìn
không-chết-người-không-bỏ-qua về phía hai người. B chỉ cảm thấy dây thần kinh
trong não mình “phựt” một cái đứt luôn rồi, trong lòng cực kỳ tức giận nhưng
ngoài mặt lại nở nụ cười, nhìn A hỏi: “Cậu muốn chịu trách nhiệm thế nào?”.

Báo cáo nội dung xấu