Quán cà phê XY - Chương 20 - 21 - 22 - 23
20
Ở Dương Thành này, vào tiết thu đông, chỉ cần một trận mưa
cũng khiến nhiệt độ lạnh hơn. Lúc thời tiết thay đổi như thế, kiểu gì cũng có
rất nhiều người bị cảm. Công, vì thức mấy đêm liền viết truyện để nộp cho kịp
hạn, cũng rất đau khổ trúng chiêu: trúng gió sốt cao, nằm bẹp trên giường.
Buổi chiều, sau khi nhận được điện thoại của công, thụ liền
giúp anh xin nghỉ, đồng thời còn tỏ ý nếu cần thì buổi tối mình cũng có thể đến
làm được. Ông chủ liếc thụ một cái, nở nụ cười như có như không: “Tôi thật
không biết quan hệ giữa hai người tốt đến thế cơ đấy”.
Thụ cực kỳ lúng túng, ông chủ khoát tay: “Được rồi, mấy ngày
này cứ để cậu ấy nghỉ ngơi cho tốt. Dù sao thời tiết lạnh thế này, buổi tối
cũng chẳng có mấy khách, mình tôi làm là được rồi”.
Gần đến giờ tan ca, thụ gọi điện cho công, hỏi anh muốn ăn
gì, cậu mua đồ đem đến nhà làm cho. Giọng công, bởi vì đang ốm, nghe qua điện
thoại lại càng trở nên trầm trầm, khàn khàn: “Anh muốn ăn... em...”, do còn
đang ốm, trong lúc mơ màng, mấy chữ “nấu sườn cho anh” đã không thốt nổi ra
lời.
Đầu kia, thụ nghe xong mà tai đỏ bừng, vội vàng dập điện
thoại.
Công và thụ đã ở bên nhau rồi nhưng vẫn chưa làm đến bước
cuối cùng. Công nghĩ thế nào thì cậu không biết, nhưng đối với thụ mà nói, mặc
dù về mặt tình cảm đã chấp nhận công rồi, nhưng liên quan đến việc lên giường,
cậu vẫn chưa chuẩn bị tâm lý. Nói thật ra thì, cậu vẫn đang trong giai đoạn học
hỏi. Mấy bộ phim người lớn dành cho đồng tính nam ở trên mạng cậu cũng đã len
lén tải về cả đám, mỗi lần xem đều mặt đỏ tai hồng, liên tưởng bộ phim đó vào
trường hợp mình với công, bất luận là cậu ở trên hay anh ở trên, thụ đều không
cách nào nghĩ tiếp được. Sau này nghĩ đi nghĩ lại mãi, làm tình vốn là một
chuyện thuộc loại không học cũng biết, bản thân mình cứ để ý như thế, thật sự
chẳng cần thiết. Kết quả, hôm nay vừa nghe thấy công mơ mơ hồ hồ nói một câu
“Anh muốn ăn em”, chẳng biết tại sao mặt thụ lại đỏ bừng lên rồi.
Nhà công là căn hộ anh tự mình mua, một phòng khách, ba
phòng ngủ, bài trí rất đơn giản, hài hòa. Căn hộ tọa lạc bên bờ con kênh cổ của
Dương Thành, đứng ở ban công có thể nhìn thấy những cành liễu rủ dọc theo bờ
kênh, phong cảnh rất đẹp. Lần đầu tiên thụ đến nhà công đã từng đùa: “Thảo nào
lúc đầu bảo anh chuyển đến ở cùng em anh lại không chịu”.
Công ấp a ấp úng cả nửa ngày mới nhẹ giọng hỏi một câu: “Em,
em có muốn đến nhà anh ở không?”.
Thụ không nghe rõ, hỏi lại: “Cái gì cơ?”.
Công hít một hơi thật sâu, rút từ trong túi ra một sợi dây
tết bằng chỉ đỏ, bên trên treo một chùm chìa khóa, đeo lên cổ thụ: “Sính lễ”.
Thụ nhìn kỹ, cái chùm chìa khóa này cũng phải đến gần mười
chiếc: “Sao mà nhiều chìa thế?”.
Công: “Cứ thứ gì có chìa là anh đều làm thêm một cái cho vào
đó”.
Thụ dở khóc dở cười: “Thế tại sao lại không phải là của hồi
môn?”.
Công rất ngoan ngoãn nghe lời: “Được, là của hồi môn”.
Thụ: “...”.
Bị công làm phiền cả nửa ngày, cuối cùng thụ đành phải nhận
chùm chìa khóa kia. Có điều nhà cậu đang ở bây giờ đã trả tiền trước nửa năm
rồi, còn hai tháng nữa mới hết hạn, nên trước mắt vẫn chưa chuyển sang chỗ anh.
Lúc thụ đến được nhà công thì trời đã tối, mở cửa ra lại
thấy bên trong vô cùng im ắng. Cậu nhẹ chân nhẹ tay bước đến phòng công, nhìn
thấy anh đang ngủ say vội đưa tay lên trán thử nhiệt độ. May quá, cũng không
nóng lắm. Công dường như cảm nhận được thứ gì mát mát chạm vào người, thoải mái
dụi dụi đầu vào tay thụ. Thụ thấy hơi buồn cười, cầm khăn ướt giúp anh lau mồ
hôi, lại sửa chăn để đảm bảo đắp kín người anh. Buổi chiều lúc gọi điện thoại,
công bảo đã uống thuốc hạ sốt, giờ chỉ cần cho ra hết mồ hôi là được.
Cân nhắc tới việc dạ dày người ốm thường không tốt lắm, thụ
nấu một nồi cháo trắng, kèm thêm một ít đồ chua. Thấy cơn sốt của công cũng đã
hạ kha khá liền gọi anh dậy: “Dậy ăn chút cháo rồi ngủ tiếp nào”.
Trong cả bữa ăn, công hoàn toàn im lặng, thụ nói gì anh cũng
chỉ gật đầu hoặc ậm ừ vài tiếng thể hiện mình đang nghe mà thôi. Thụ cảm thấy
rất kỳ lạ: Người này làm sao hôm nay lại im lặng thế? Ốm đến mức cả sức để nói
chuyện cũng không có rồi à?
Ăn xong, công ra sô pha đọc sách, thụ ngồi xuống bên cạnh,
hỏi: “Không ngủ nữa à? Sao hôm nay anh im lặng thế?”.
Công nghĩ một lúc, cuối cùng mới mở miệng: “Anh bị cảm cũng
khá nặng, lây sang em thì không tốt đâu”.
Thụ bật cười, hôn công một cái, nói: “Để em thử xem có bị
lây không”.
Không ngoài dự đoán, lần này đến lượt mặt công đỏ như mặt
trời. Thụ thấy thế lại càng vui: “Í, đâu có bị lây, để em thử lần nữa”, nói rồi
lại hôn công một cái.
Công nhìn thụ, vẻ mặt vô cùng bất đắc dĩ: “Em tranh thủ lúc
anh bị ốm, ăn hiếp anh”.
Thụ đắc ý: “Ai bảo anh... ưm...”.
Công chuẩn xác bịt miệng thụ lại, cái lưỡi ẩm ướt như con
rắn nhỏ trườn vào khoang miệng người đối diện, quấn quýt mà mạnh mẽ. Không biết
có phải do vừa rồi còn đang sốt không mà thụ cảm thấy người công, thậm chí cả
hơi thở của anh cũng nóng bỏng đến kinh người, khiến cho bản thân thụ cũng thấy
nóng lên như đang cấp thiết đòi hỏi một thứ gì đó, bởi vậy mới không nhận ra
dưới nụ hôn mãnh liệt kia, quần áo của hai người đã được chậm rãi cởi ra từ lúc
nào không biết. Mãi đến khi cảm thấy cơ thể hơi lành lạnh, thụ mới dần tỉnh táo
lại, thở dốc không ngừng.
Trước mặt là công, phần trên lõa thể, mặt đỏ bừng, trong mắt
lại là dục vọng trần trụi.
Anh chăm chú nhìn thụ hồi lâu, sau đó vùi đầu vào cổ cậu,
hơi thở nóng bỏng khiến thụ suýt nữa thì nhảy dựng lên.
Công cố gắng bình ổn chính mình, khàn khàn cất tiếng: “Mau
nói dừng, nếu không...”.
Thụ cười một tiếng, cầm lấy tay công đặt lên nơi đã thức dậy
của mình, nhẹ giọng nói: “Dừng không được nữa rồi”.
Thụ chỉ cảm thấy hơi thở của công hình như càng nặng nề hơn,
ngay sau đó đã thấy bản thân mình bị đè thẳng xuống ghế. Cậu ôm lấy anh, cảm
nhận lưỡi anh đang dạo chơi trên cơ thể mình: bên tai, trên má, trước ngực...
Đầu lưỡi đang chậm rãi di chuyển xuống phía dưới, thụ cảm thấy mình sắp không
thở được nữa rồi, lúc miệng công bao bọc lấy nơi đó, cậu bị kích động đến mức
cả ngón chân cũng cong hết lại. Công dường như cũng cảm nhận được sự căng thẳng
của thụ, chiếc lưỡi lại nhẹ nhàng liếm láp, tỉ mỉ dạo chơi ở nơi riêng tư đó.
Thụ đã cứng đến mức sắp chịu không được, không kiềm chế nổi mà hét lên: “Mau...
mau lên”.
Lưỡi công tiếp tục công việc dang dở thêm một lúc nữa, rồi
mới luyến tiếc đổi sang dùng tay. Dư vị cao trào còn chưa hết, trong đầu thụ
một mảng trắng xóa, chỉ có thể không ngừng thở hổn hển. Công nhẹ nhàng chuẩn bị
cho thụ, đợi đến khi cậu dần thích ứng, khuôn mặt lại trở nên đỏ bừng, anh liền
tiện tay lấy cái cà vạt nãy giờ vẫn vứt ở trên sô pha bịt chặt mắt thụ lại.
Thụ kinh ngạc: “Đừng...”.
Công dịu dàng hôn cậu: “Đừng sợ”.
Thời khắc chậm rãi tiến vào, công nhẹ giọng nói bên tai thụ:
“Diệp Chiêu Ninh, anh yêu em”.
21
Buông thả dục vọng, kết quả là sáng ngày thứ hai, thụ không
tài nào mở nổi mắt, cứ khật khà khật khừ buồn ngủ. Ngược lại, công thì tinh
thần sảng khoái, chẳng thấy chút dấu vết nào về vụ cảm sốt hôm qua cả. Sáng
tỉnh dậy, anh gọi ngay cho ông chủ, bảo hôm nay thụ không đến làm được.
Ông chủ: “Cậu ấy làm sao thế?”.
Công: “Mệt quá, vẫn đang nằm ngủ”.
Ông chủ: “... Lý do của cậu không phải quá hùng hồn rồi đấy
chứ?”.
Công: “... Bởi vì quá mệt mỏi dẫn đến sức khỏe không tốt,
thế nên vẫn đang ngủ”.
Ông chủ: “Tôi có thể quan tâm hỏi một câu không, làm gì mà mệt
đến thế?”.
Công: “Tôi có thể không trả lời không?”.
Ông chủ: “... Tháng này nhất định phải trừ lương cả hai
cậu!”.
Thụ ngủ một mạch đến tận trưa mới dậy, tắm rửa một lát rồi
ra ngoài. Nhìn thấy công vừa rửa đồ ăn vừa nghĩ ngợi gì đó, trông có vẻ rất vui.
Thụ cảm thấy việc lần này thật mới lạ, hỏi: “Em không biết là anh cũng biết nấu
cơm đấy?”.
Công chẳng thèm quay đầu lại, đáp: “Chỉ biết mấy món đơn
giản thôi, không ngon bằng em làm đâu”.
Thụ thấy bộ dạng chăm chú của công, nhất thời lại nổi lên ý
định muốn trêu đùa một chút. Cậu tiến đến bên cạnh, vòng tay ôm lấy eo công,
sau đó tay phải trực tiếp đi vào dưới vạt áo sơ mi, đặt lên lưng công.
Công bị dọa giật mình: “Sao thế, tay lạnh muốn sưởi ấm à?”.
Thụ không nói gì, bàn tay dần dần di chuyển lên cổ, dùng đầu
ngón trỏ ve vuốt xương cổ rồi thuận theo cột sống trượt xuống phía trên thắt
lưng công.
Công bị cảm giác tê dại làm cho hơi thở đột nhiên hổn hển,
lập tức quay người bắt lấy cổ tay thụ: “Em...”.
Thụ: “Vừa rồi kích thích lắm à? Hình như anh vừa rùng mình
một cái”.
Công: “...”.
Thụ: “Hơn nữa mặt mũi còn đỏ hồng”.
Công: “...”.
Thụ: “Anh nhất định rất thích”.
Công dường như vừa giận dữ vừa xấu hổ, chỉ nhìn thụ chăm
chăm: “Đừng nói linh tinh nữa, mau dọn bàn đi, sắp có cơm rồi”. Thế là, thụ
liền vui vẻ đi đến dọn bát đũa ra bàn, đúng lúc này thì nghe thấy tiếng chuông
điện thoại vang lên.
Nhìn thấy tên người gọi, thụ sững ra một chút, nghĩ một lát,
cuối cùng đi ra ban công nghe điện. Kết thúc cuộc gọi thì công cũng đã làm xong
món cuối cùng, ba món mặn, một món canh, xem ra không tệ. Lúc ăn cơm, thụ có vẻ
không tập trung lắm, công nghĩ có lẽ là do cuộc điện thoại vừa rồi, nhưng cậu
đã không nói tức là có lý do của mình, anh cũng không hỏi nhiều.
Thực ra cuộc gọi đó cũng không có gì đặc biệt, chỉ là bạn
gái cũ của thụ gọi điện đến. Cô ấy nói công ty phái đến Dương Thành làm việc,
sẽ ở đó một thời gian. Biết thụ cũng đang ở Dương Thành nên muốn gặp mặt ăn
cơm, nói chuyện một chút. Nếu nói cuộc gọi đó có gì đặc biệt, thì đó chính là
bạn gái cũ của thụ và cậu có thể xem như thanh mai trúc mã.
Cô nàng thanh mai trúc mã này tên là Viên Viên, từ nhỏ đã
lớn lên cùng với thụ, gia đình hai bên cũng là bạn bè thân thiết, bởi thế lúc
nào đi học, tan học cũng đi cùng nhau. Từ lúc hai người còn nhỏ, phụ huynh đôi
bên đã tính toán là đợi khi bọn họ học xong đại học thì làm mối cho cả hai
thành một cặp. Kết quả lúc lên đại học, thụ có người yêu, còn Viên Viên thì
xuất ngoại, việc mai mối này cũng chẳng thành.
Nhận được điện thoại của Viên Viên, cả hai hẹn nhau cuối
tuần sẽ đi dạo rồi cùng đi ăn cơm luôn. Thụ không mấy tập trung là bởi đang suy
nghĩ có nên mang công cùng đi không, nghĩ đi nghĩ lại một hồi, thụ quyết định
cứ từ từ đã. Có điều cậu cũng không muốn giấu giếm công, nói với anh cuối tuần
này mình phải đi với một người bạn, bảo anh bữa trưa và bữa tối cứ tự xử đi.
22
Chủ nhật, thụ dẫn Viên Viên đi dạo phố, công cũng rủ A ra
ngoài ăn cơm.
A cảm thấy cực kỳ bất thường, hỏi: “Sao ông không ăn với
Chiêu Ninh?”.
Công: “Cậu ấy có hẹn rồi, đưa bạn đi chơi”.
A: “Sao ông không hỏi trước, lỡ tôi cũng có hẹn rồi thì
sao?”.
Công: “Ông có hẹn rồi à?”.
A: “... Không. Nhưng mà nói ra thì, cậu ấy đã đi với bạn,
sao không đưa ông đi cùng luôn?”.
Công: “Bọn tôi cũng đâu phải trẻ sinh đôi dính liền cơ thể,
sao bắt buộc phải đi với tôi?”.
A: “Ồ, tôi ngửi thấy mùi chua chua”.
Công: “Ông hoang tưởng rồi, tôi có hẹp hòi thế đâu”.
Hai người đi đến quán lẩu thì gặp người quen. Công vừa chuẩn
bị bước vào thì bị A kéo lại: “Hình như tôi nhìn thấy đối tượng của ông thì
phải”.
Công nhìn theo hướng A chỉ, quả nhiên thấy thụ đang ngồi với
một cô gái.
A: “Đó là bạn
Chiêu Ninh à? Nhìn đẹp phết, rất có phong thái nữa”.
Công: “...”.
A: “Hình như nói
chuyện rất vui vẻ, hai người cười nói không dứt kìa”.
Công: “...”.
A: “Còn tặng cô
ấy hoa hồng nữa chứ!”.
Công trợn tròn
mắt nhìn qua: “Cái gì?!”.
A: “À, nhìn nhầm,
là bàn trước đó”.
Công: “...”.
A: “Bọn họ...”.
Công: “Đồ hôm nay
tôi mặc trông ổn chứ?”.
A: “Hả?”.
Công quay đầu
nhìn A: “Chúng ta qua chỗ họ cùng ăn”.
Hai người đứng
trước cửa quán bàn bạc một hồi. Theo A thì mặc dù đúng là tình cờ đấy, nhưng
nếu bây giờ vào trong cùng ăn thì lại chẳng giống vô tình gặp tý nào, khó tránh
khỏi hiểu lầm. Tốt nhất là làm ra vẻ tình cờ đến thôi, bởi vậy, A nêu ý kiến,
cứ để cậu vào trước, ra vẻ bất ngờ khi gặp thụ, sau đó lại gọi điện thoại cho
công, giả vờ gọi anh đến cùng ăn.
Công: “Một mình
ông tự dưng lại chạy đi ăn lẩu, không phải sẽ hơi bất thường à?”.
A: “Vậy...”.
Công: “Cũng được,
thật ra đối với ông thì việc đó cũng bình thường thôi”.
A: “... Tóm lại,
lúc đến ông phải ra vẻ mình rất bận rộn, căn bản là không muốn đến, nhưng nghe
nói bạn thân đến rồi nên mới cố đến góp mặt”.
Công: “... Độ khó
có vẻ cao đấy”.
A: “Dù sao cũng
là lần đầu tiên gặp mặt nhà vợ. Nếu không phải là thời gian eo hẹp, chúng ta
còn có thể sắp xếp vài cái NPC[1] góp phần nhấn mạnh việc ông
đến được đây là khó khăn đến mức nào, nhân thể làm nổi bật sự coi trọng đối với
người bạn này đến thế nào nữa”.
[1] NPC:
Non-player character, từ dùng trong các trò chơi, chỉ những nhân vật được thiết
kế sẵn trong trò chơi để giúp đỡ, hướng dẫn người chơi.
Công: “... Tôi
thấy trí tưởng tượng của ông phong phú quá đấy, bạn của Chiêu Ninh có lẽ không
biết quan hệ của bọn này đâu”.
A: “Ông thì biết
gì, cái này gọi là phòng ngừa chu đáo”.
“Phòng ngừa chu
đáo cái gì?”
A vừa nói dứt
câu, giọng thụ đã vang lên từ sau lưng. A trưng ra bộ mặt vô cùng bất ngờ, quay
đầu lại: “Trùng hợp quá...”.
“Sao hai người
lại ở đây?”, thụ tiếp tục hỏi.
Công và A nhìn
nhau một cái, đồng thời mở miệng: “Vô tình gặp”.
Thụ: “Vậy có
muốn...”.
A: “Tốt thôi, vậy
thì cùng ăn nào”.
Công & thụ:
“...”.
Thụ dẫn hai người
đến bàn cậu ngồi, giới thiệu với Viên Viên: “Hai người này là bạn của tớ. Vừa
vặn nhìn thấy bọn họ đứng ngoài cửa nên tớ mời vào ăn cùng chúng ta luôn”.
Viên Viên: “Tốt
quá, ăn lẩu phải nhiều nhiều người một chút mới vui mà”.
Công miệng thì
nói “Ngại quá, làm phiền hai người dùng bữa rồi”, mắt lại len lén nhìn thụ. Thụ
thấy thế liền lùi vào ngồi ghế bên trong. Công vừa định ngồi xuống, Viên Viên
đã nói: “Không sao, tôi ngồi với Chiêu Ninh là được rồi, hai người ngồi bên này
đi”.
Công & thụ:
“...”.
A: “... Cô thật
chu đáo quá”.
Dựa theo nguyên
tắc ưu tiên phụ nữ và khách hàng, việc chọn món hầu hết đều do Viên Viên đảm
đương, A chỉ có nhiệm vụ tìm đề tài để nói.
A: “Đây là lần
đầu tiên cô đến Dương Thành à? Hôm nay đã đi được những đâu rồi?”.
Viên Viên: “Đúng
thế, Dương Thành thật đẹp, không khí cũng rất trong lành. Tôi thích nhất là con
đường buổi sáng đi, đường gì ấy nhỉ?”.
Viên Viên quay
đầu sang nhìn thụ, thụ chậm rãi nói: “Đường Đông Quan”.
Viên Viên: “Đúng
thế, đúng thế, đường Đông Quan. Chiêu Ninh bảo ở đó rất nhiều đồ ăn vặt, vì thế
chúng tôi đã ăn một lượt hết các món, lại mua thêm một đống đồ nữa. Đến giờ thì
mệt chết rồi”.
Nói đến đây hình
như nhớ ra điều gì, cô rút từ trong túi ra một tập giấy nhìn rất giống sách
nghiên cứu đưa cho thụ: “Hôm nay mải đi dạo phố, suýt nữa thì quên mất đồ cho
cậu, đồ án nguyên gốc của kiến trúc sư người Anh, James Smith. Tớ biết là cậu
muốn có lâu rồi”.
Thụ nhìn thấy lập
tức vui mừng không thôi: “Không ngờ cậu vẫn còn nhớ!”.
Viên Viên: “Thôi
đi, chuyện của cậu có chuyện nào mà tớ không nhớ chứ!”.
Công thấy hơi tò
mò: “Kiến trúc? Sao tự nhiên lại muốn đọc sách về mảng này thế?”.
Viên Viên: “Anh
không biết à? Lúc học đại học Chiêu Ninh học về kiến trúc mà. Nói ra thì, cậu
còn nhớ ước mơ hồi nhỏ của bọn mình không, muốn mở một tiệm cà phê do chính
mình tự thiết kế ấy”.
Thụ bật cười:
“Đương nhiên nhớ chứ. Cậu xem, tớ đang cố gắng vì nó đây còn gì”.
Viên Viên: “Bây
giờ nhớ lại lúc nhỏ thật vui, nghe nói A Dương nhà thím hai đã kết hôn rồi
đấy”.
Thụ: “Cưới từ năm
ngoái rồi, tớ cũng đi dự đám cưới mà”.
Viên Viên: “Thảo
nào, lúc đó tớ vẫn còn đang ở nước ngoài. Í, sao hai người không nói gì?”.
Công: “... Hà
hà”.
A: “... Ha ha”.
Nghiêm khắc mà
nói, Viên Viên là một cô gái rất tuyệt: xinh đẹp, hài hước, ăn nói khéo léo,
rất dễ gây cảm tình với người khác. Có điều không biết có phải tưởng tượng
không, nhưng công thấy Viên Viên hình như có địch ý với mình. Anh nghĩ có khi
Viên Viên thích thụ, dựa vào giác quan thứ sáu của phái nữ mà nhận ra được
“tình địch” là anh, thế nhưng lại cảm thấy hình như không phải vậy. Có điều dù
thế nào thì anh cũng có thể khẳng định là Viên Viên không thích mình lắm. Bởi
bất luận anh với thụ đang nói về vấn đề gì, Viên Viên luôn có thể lôi kéo chủ
đề về lại cuộc sống lúc trước của hai người: từ quán đậu của nhà họ Lý ở ngõ
Dương Gia đến con chó nhà đối diện cổng trường tiểu học nuôi. Tóm lại bữa ăn
này chủ đề chính là: hồi ức, hồi ức và hồi ức.
Tâm tình công
không tốt. Cả bữa ăn anh cứ có cảm giác mình bị cô lập, có điều công cũng rất
cố gắng tỏ ra vui vẻ. A nhìn thấy chỉ có thể than thầm một tiếng: Đây rõ ràng
không phải đám lâu nhâu mà là Boss lớn rồi!
Thụ lại dường như
không cảm nhận được gì khác thường, vẫn nói cười vui vẻ với Viên Viên.
Đợi đến lúc kết
thúc bữa ăn, Viên Viên đột nhiên ra vẻ thần bí hỏi công: “Tôi có thể mạo muội
hỏi anh một chuyện không?”.
Công: “Được, cô
hỏi đi”.
Viên Viên: “Sao
lúc ăn anh cứ nhìn chằm chằm vào Chiêu Ninh thế?”.
23
Viên Viên vừa nói
xong, cả bàn ăn lập tức im bặt. Công lại cười vô cùng vui vẻ: “Tôi là đang xem
cậu ấy có gắp hết món tôi thích đi không thôi”.
Viên Viên thở ra
một hơi dài: “Tôi đã bảo mà, suýt nữa tôi còn cho rằng anh là đồng tính, để ý
đến cậu ấy rồi chứ!”.
Cả bàn lại lần
nữa rơi vào im lặng, đến sắc mặt thụ cũng có vẻ thay đổi, Viên Viên dường như
không nhận ra, lại tiếp tục nói: “Nói mới nhớ, ở nước ngoài đồng tính không
thiếu, có điều hầu hết bọn họ chỉ tìm người trong giới, không làm hại đến người
bình thường, dù sao...”.
Thụ: “Còn muốn ăn
gì nữa không?”.
Viên Viên dùng
ánh mắt kỳ lạ nhìn sang cậu, cười đáp: “Không ăn nữa, no muốn chết rồi!”.
Ăn xong bữa, thụ
để công và A về trước, còn mình thì tiễn Viên Viên về khách sạn cô ở. Hai người
vừa đi vừa nói chuyện câu được câu mất. Lúc gần đến khách sạn, Viên Viên cuối
cùng cũng mở miệng: “Xin lỗi cậu”.
Thụ: “Sao tự
nhiên lại xin lỗi?”.
Viên Viên: “Cậu
thôi đi, cố ý bảo bọn họ rời đi, không phải là muốn nói chuyện lúc nãy với tớ
chắc?”.
Thụ: “Hôm nay cậu
hơi quá đáng rồi”.
Viên Viên trầm
mặc một lát, đáp: “Cậu không biết thật hay giả vờ không biết thế? Ánh mắt anh
ta nhìn cậu...”.
Thụ: “Tớ biết.
Bởi vì bọn tớ là một đôi”.
Mặc dù Viên Viên
cũng đã đoán ra được phần nào, nhưng nghe chính miệng thụ thừa nhận thì vẫn
không tránh được kinh ngạc.
Viên Viên:
“Cậu... Tớ nhớ lúc tớ ra nước ngoài còn nghe nói cậu đang có bạn gái... Là do
lần đó chia tay nên mới...”.
Thụ: “Cậu thấy tớ
giống loại người vì một lần thất bại trong tình yêu mà tự làm khổ mình, chuyển
đổi cả thiên hướng tình dục sao?”.
Viên Viên:
“Vậy... tại sao... Anh ta nhìn cũng đâu có vẻ gì đặc biệt? Nói thật, tớ thấy tớ
còn hơn anh ta nữa kìa!”.
Thụ có phần bất
đắc dĩ: “Đúng thế, đúng thế, đúng thế, cậu có tài năng, có ngoại hình, có cá
tính”.
Viên Viên: “Tớ
không đùa với cậu đâu. Tớ không biết cậu thấy việc này chơi vui hay thế nào,
nhưng trước đây rõ ràng cậu có bạn gái, vậy tức là...”.
Thụ: “Tớ không
phải đang đùa chơi. Cậu cũng biết đấy, trước nay tớ không chơi đùa với chuyện
tình cảm”.
Viên Viên: “...
Tớ thật sự thấy hơi choáng rồi...”.
Thụ: “Hôm nay vốn
cũng không định nói với cậu. Có điều tớ thấy hơi tò mò, làm sao cậu nhìn ra
được thế?”.
Viên Viên: “Lại
còn phải nhìn à? Ánh mắt anh ta cứ như dùng keo con voi dính vào người cậu luôn
rồi ấy chứ. Chẳng qua là tớ không nghĩ nhiều đến thế, cứ cho rằng anh ta là một
tên đồng tính nào đó không có ý tốt, nhắm trúng cậu nên mới muốn nhắc nhở anh
ta cách cậu xa ra một tý. Kết quả cậu thì hay rồi, đến cuối cùng còn nhịn không
nổi mà giải vây cho anh ta nữa chứ”.
Thụ không nhịn
được, phì cười: “Anh ấy là như thế đấy, có những lúc rất ngốc nghếch”.
Viên Viên có vẻ
đã đến lúc xả ra, nói cả tràng: “Thân là bạn cậu, tớ tôn trọng quyết định của
cậu. Có điều, nói thật lòng, tớ vẫn không thể chấp nhận được... Tớ không thể
chúc hai người đầu bạc răng long, chỉ có thể nói, chúc cậu hạnh phúc”.
Thụ: “Thế là đủ
rồi, cảm ơn cậu”.
Viên Viên: “Chỗ
bác gái, cậu đã...”.
Thụ: “Đợi đến
thời điểm thích hợp tớ sẽ nói. Mẹ tớ trước giờ vẫn rất yêu quý cậu, đến lúc đó
cậu nhớ nói giúp tớ mấy câu nhé”.
Viên Viên: “...
Tớ cũng chẳng biết phải nói gì rồi. Quan điểm của nước mình cũng vẫn còn bảo
thủ, cậu chắc sẽ... Được rồi, tớ hỏi thẳng luôn vậy, cậu yêu anh ta không?”.
Thụ nghĩ một lát:
“Tớ cũng không biết tình cảm đến mức nào thì mới có thể dùng đến chữ ‘yêu’ đó.
Mỗi người có một tiêu chuẩn của riêng mình. Nhưng tớ có thể nói với cậu, tớ
thích anh ấy, rất rất thích”.
Nói chuyện với
Viên Viên xong, thụ đi thẳng đến nhà công. Hình như công đang sáng tác, thụ
liền ngồi xuống sô pha mở tivi lên xem.
Công len lén quan
sát thụ từ đằng sau máy tính, ho khan một tiếng, thuận miệng hỏi: “Hôm nay ăn
cơm vui thật...”.
Thụ: “Ừ, lâu lắm
không gặp cậu ấy rồi”.
Công: “Kỷ niệm
của hai người lúc nhỏ thật nhiều...”.
Thụ: “Cả khu chỗ
em ở chỉ có em và cậu ấy là cùng tuổi, bố mẹ hai bên quan hệ cũng tốt, tự nhiên
sẽ chơi với nhau nhiều hơn”.
Công: “Cô ấy cũng
rất xinh đẹp, lại đã từng du học, tính cách hình như cũng rất tốt...”.
Thụ tắt tivi, im
lặng nhìn công.
Công thấp thỏm
không yên: “Cô ấy còn nhìn thấy em khỏa thân rồi nữa!”.
Thụ: “Lúc đó bọn
em mới có năm tuổi, mà em cũng thấy cô ấy trần truồng rồi. Cô ấy là con gái
đấy, em thấy cô ấy còn chịu thiệt nhiều hơn”.
Công: “Ước mơ mở
quán cà phê của em, hóa ra là lời hẹn với cô ấy... thật đẹp...”.
Thụ: “Lần đầu
tiên em bước vào quán cà phê là khi học tiểu học, được bố mẹ đưa đến. Lúc đó em
được uống một cốc nước rất ngon, nghĩ đến việc nếu mở quán cà phê thì mỗi ngày
đều sẽ được uống thứ nước kia, thật quá tốt, bởi vậy lúc người lớn hỏi sau này
muốn làm gì, em liền bảo muốn mở một quán cà phê. Còn lý do của Viên Viên là vì
cô ấy muốn ăn bánh ngọt ở trong đó. Sau này lớn lên, cảm thấy việc mở quán cà
phê cũng rất phù hợp với một người rảnh rỗi như mình, lại thêm việc em thích
thiết kế, thế nên mới quyết định theo đuổi ước mơ này”.
Công: “Ồ...”.
Thụ: “Còn giận
không?”.
Công có phần đau
buồn, nói: “Sao anh dám giận chứ? Anh chỉ đang tiếc nuối tại sao lại không gặp
em sớm hơn...”.
Thụ: “Lần sau ăn
cơm cùng nhau cô ấy sẽ không giống hôm nay, cố ý lăng mạ hoặc nói mấy lời chọc
giận anh nữa đâu”.
Công khó hiểu
nhìn cậu.
Thụ: “Cô ấy đã
biết chuyện của chúng ta rồi. Có điều anh cũng phải thể hiện tốt một chút, mẹ
em xem cô ấy như con mình, lời nói của cô ấy đối với mẹ em rất có trọng lượng
đấy”.

