Diễm quỷ - Chương 08 - 09

8

Minh hồ ở đông Hoàng thành, nổi danh không phải là hồ
nước, mà là cây cầu ở trên hồ. Một đường cong ngọc bích dập dềnh trên mặt nước,
ba khối đá trắng vây quanh cầu như lụa trắng lơ lửng trong không trung bay giữa
hai bờ sông, vòm cầu nửa cung tròn cùng ảnh phản chiếu trong nước hợp lại thành
một hình tròn trọn vẹn. Cạnh cầu bình an xin bình an, trên cầu như ý tìm như ý,
bên cầu trường sinh nghỉ một chút, trăm năm chẳng qua chỉ là quay đầu một cái.
Nếu có tình nhân, tay trong tay lên cầu ba lần, sau đó liền tình ý dài lâu,
duyên định tam sinh tam thế.

(tam
sinh tam thế: kiếp trước – kiếp này – kiếp sau)

Trang phi nghiêm trang nói “Đây là sự thực, Tam lang
cùng ta đi qua, vậy nên ta cùng chàng tam sinh tam thế đều phải bên nhau.” Nếu
nàng luôn nghiêm túc như thế, sẽ không mơ hồ tới mức ba ngày hai lần từ nóc nhà
trượt xuống.

Khi đó Tang Mạch chỉ gật đầu cho có lệ, nhớ tới có
người cũng từng dắt tay nhau qua cầu như thế, kết cục bất quá cũng chỉ mờ ảo
như phù vân. Cái gì mà tam sinh tam thế, nếu được ba năm cử án tề mi đã là
thiên đại phúc khí rồi.

(Cử án
tề mi – nâng khay ngang mày; vợ chồng tôn trọng nhau (do tích vợ của Lương Hồng
thời Hậu Hán khi dâng cơm cho chồng ăn luôn nâng khay ngang mày) )

Lại như nữ quỷ hiện tại dựa trên thành cầu, ba trăm
năm qua không biết đã thấy ả ở quanh quẩn trên cầu bao nhiêu lần, nhưng trước
sau vẫn không gặp người có thể nắm tay ả bên nhau một đời tới đầu bạc.

Minh hồ ban đêm mất đi vẻ trong veo của ban ngày, trở
nên u ám quỷ dị, giống như cái miệng mở lớn của dị thú, cây cối cỏ dại bên bờ
chỉ có thể nhìn ra những đường nét lờ mờ, cây cầu đá trắng chính là hàm răng của
nó.

Gần đó có một tia sáng xanh đậm đến từ nữ tử trên cầu,
Tang Mạch dừng lại ở đầu cầu, thấy ả mặc một thân y phục thảm lục, mi mục cũng
dùng màu xanh đậm để vẽ nên, tóc dài ướt sũng tết lại kéo dài tới trước ngực,
ngọn tóc cũng mang màu xanh lục, làm cho người ta nhớ tới thủy thảo mọc thành
khóm dưới đáy hồ, nhìn như ưu mỹ mềm mại, nhưng tùy lúc tùy chỗ sẽ quấn lên mắt
cá chân của ngươi, đem ngươi kéo vào vực sâu tăm tối.

“Ta là Liễu Loạn.” Nữ quỷ nói với Tang Mạch. Ả giơ
tay lên vỗ, tiếng vỗ tay thanh thúy ở trong ban đêm không có tiếng động trở nên
có vẻ đột ngột mà vang dội. Đợi hai tay tách ra, dư âm vẫn còn chưa tán đi,
phiêu đãng trên mặt hồ. Sau đó, dường như có ai lớn mật đánh thức dị thú ngủ
say dưới đáy hồ, trên mặt nước bằng phẳng như gương nhộn nhạo lên tầng tầng
sóng gợn, bọt nước ‘ùng ục’ nổi lên. Tang Mạch nhìn theo ánh mắt ả, nữ quỷ cười
hướng mặt nước vươn tay một cái, chuỗi ngọc nhiều vòng trên cổ tay phát sáng rực
rỡ, làm cho khuôn mặt thảm lục của ả càng thêm yêu dị.

Đầu tiên là đế miện trước thấp sau cao có dải ngọc
che trước mắt cùng tơ lụa buộc sau tai, tiếp đó là long bào giả hoàng có hình rồng
trước ngực, đai lưng thất sắc, tấm thẻ ngà voi… Nam tử mặc trang phục đế vương
bị thủy thảo mềm dẻo lôi cuốn đạp sóng mà tới, nhu thuận đứng bên Liễu Loạn,
trên gương mặt quen thuộc là biểu tình đờ đẫn. Đây là Nam Phong hay là Tắc Hân?
Trong nháy mắt đó, Diễm quỷ quen với sóng gió tim bỗng loạn nhịp.

“Rốt cuộc đã cho ta tìm được cơ hội.” Liễu Loạn cười
duyên tiến sát vào lòng Nam Phong, thân mật dựa vào vai hắn “Tuy rằng long khí
đã không còn nhiều lắm, thế nhưng chân long thiên tử vẫn là khác biệt, tất cả
những thứ trên người hắn ngang với ngàn năm tu hành của ta.”

“Ngươi bảo vệ hắn ba trăm năm, ta cũng đợi ba trăm
năm. Rõ ràng ngươi đề phòng rất cẩn thận, thực sự là không dễ dàng nha, Tang đại
nhân.” Ba chữ ‘Tang đại nhân’ là cấm kỵ của Diễm quỷ, thấy mặt Tang Mạch căng
thẳng, nữ quỷ càng có vẻ đắc ý “Sau khi người kia tới, ngươi để cho hai người bọn
họ cả ngày ở cùng một chỗ, ta ngay cả tới gần cũng không thể. Không ngờ, hôm
nay lại cho ta như nguyện. Ha ha ha ha ha…”

Ả giơ tay vuốt ve ngực Nam Phong vô cùng thân thiết,
móng tay nhọn lưu luyến nơi trái tim “Chỉ cần ăn tim của hắn, long khí liền là
của ta.”

Người bị phong bế tâm thần chỉ có thể đứng chết lặng,
để mặc đầu lưỡi nữ quỷ liếm qua cổ mình. Liễu Loạn liếc mắt, khiêu khích tung một
mị nhãn, trong giọng nói nũng nịu ẩn chứa sát khí “Tang đại nhân, loại sự tình
này ngươi đã làm một lần, so với ta thành thục hơn, ngươi nói ta nên hạ thủ từ
chỗ nào thì ổn?”

“Từ trái tim.” Chuyện cũ không muốn nhớ lại bị đề cập
tới, Tang Mạch cũng không nổi giận, đưa tay tới trước ngực làm mẫu “Muốn hạ thủ
phải nhanh, không thì vịt nấu chín rồi còn bay.”

(Ý cái
câu kia là cơ hội đến tay còn bỏ lỡ, không biết nắm giữ … còn ta dịch bừa nghĩa
đen đó =   =)

Quỷ quái yêu nghiệt trong thành hắn luôn hiểu rõ, Liễu
Loạn trước mắt cũng không phải là đối thủ của hắn. Muốn tiến tới mở miệng châm
chọc vài câu, nhưng trong giây lát phát hiện dưới chân nặng nề, hóa ra mắt cá
chân đã bị thủy thảo quấn lấy. Tang Mạch trong lòng cả kinh, nhớ ra huyễn thuật
sở trường của thủy quỷ.

“Chuyện của ngươi ta đều biết đó, Tang đại nhân.” Tiếng
cười bén nhọn từ từ bay xa, khuôn mặt tươi cười của Liễu Loạn càng lúc càng mơ
hồ.

Trước mắt cảnh tượng nước gợn nhộn nhạo lên, khung cảnh
xung quanh không còn là Minh hồ, mà là một gian phòng âm u nhỏ hẹp, nam nhân đối
diện mặt đầy máu không rõ hình dạng, một đôi mắt tròn xoe mở lớn lại sáng tới
chói mắt, hắn đang lớn tiếng quát, cái cổ rướn ra như thể đem cổ họng xé rách
“Tang Mạch! Ngươi táng tận lương tâm! Tang Mạch! Ngươi sẽ không được chết tử tế!”

Tang Mạch nhớ ra hắn là ai, Kinh Triệu Doãn Chu đại
nhân, thanh thiên tái thế ngay thẳng, đại hiền lương, đại trung thần, một tấm
lòng trung thành nhật nguyệt chứng giám nhưng cũng quá ngang ngạnh. Tấm lòng
trung của hắn là hướng tới lão hoàng đế đã mặt trời khuất núi, không chịu đi
theo Sở Tắc Quân thanh danh nhật thịnh.

Tấn vương nói “Nếu không thể cho ta dùng, vậy hắn chẳng
có tác dụng gì cả.”

Đưa ra một tội danh ăn hối lộ trái pháp luật, giam cầm
ngay trong đại lao kinh thành mà hắn từng một tay chưởng quản, đến ngục tốt
cũng là thủ hạ do chính hắn đề bạt. Kỳ thực chỉ cần gật đầu một cái thì liền vô
sự, hắn như trước lại làm Chu thanh thiên vạn dân ca tụng, quan chức Đại Lý tự
đều cho hắn giữ lại. Ba lần tiên hình (hình
phạt quật roi)
qua đi, bị bẻ gãy hai tay hai chân nhưng hắn vẫn quật cường
tới mức chừa từng có một lần cúi thấp đầu nửa phân, quanh thân da tróc thịt
bong, không thấy một tấc lành lặn. Vết thương bị nhúng vào nước muối, không thấy
hắn có nửa điểm dao động, còn tay mình thì lại run rẩy. Tới lúc chết, cổ hắn vẫn
thẳng, hai mắt trợn tròn, dùng mọi cách cũng không thấy hiệu quả. Vì vậy phải
dùng chủy thủ đâm vào chính cánh tay mình, một lần, hai lần, ba lần… mãi đến
khi máu tươi chảy tí tách xuống đầy mặt hắn. Có lẽ là nếm tới máu tươi của thần
tử, hắn rốt cuộc nhắm lại hai mắt.

Trên cánh tay thình lình một trận đau đớn, dường như
ôn lại tình cảnh năm đó tự mình hại mình, rõ ràng không thấy binh khí, trên
cánh tay lại tách ra ba vết máu.

“Người kia cũng sắp tới rồi, ta không dám lãng phí
thời gian. Ngươi có bản lĩnh thì cứ tới đây cướp người đi, chậm chân thì, tim hắn
sẽ là của ta.”

Tang Mạch tạm thời hồi phục chút thần trí, móng tay
của Liễu Loạn đã tới ngực Nam Phong.

“Hắn tới cũng sẽ không nhúng tay vào.” Nhịn đau tiến
tới trước, thủy thảo dưới chân cuốn lấy càng chặt, huyễn thuật của nữ quỷ tiếp
tục đột kích.

Phòng khách bố trí thanh tao lịch sự, người ngồi đối
diện đội cao quan, hẳn là một người đọc sách, nhưng thần sắc vô cùng lo lắng
không thấy vẻ tiêu sái mà người đọc sách nên có. Đây là Hàn Lâm viện Trương đại
nhân, một đời danh sĩ, đứng đầu nho lâm. Trời sinh văn chương tài hoa, cũng
không vịnh hoa, không tụng trúc, không viết phong nguyệt, văn chương lưu loát
nghìn nghìn chữ thẳng thắn mắng Tấn vương vô đức hiệp thiên tử lệnh chưa hầu (lợi dụng thiên tử để bắt các chư hầu phục
tùng)
một tay che trời. Chuyện này có gì khó làm? Người đọc sách thích
phong lưu, một hôm nào đó ở bên phố hắn sẽ gặp gỡ một vị tiểu thư xinh đẹp như
hoa. Bất tri bất giác gặp gỡ mấy người tốt bụng, bất tri bất giác liền uống
say, bất tri bất giác vào khuê phòng người ta… sáng sớm hôm sau thì tất cả phụ
huynh của vị tiểu thư đó sẽ phá cửa vào phòng ra sức đánh hắn. Trong lúc bàng
hoàng thất thố lo lắng cho danh dự bị hao tổn, Tấn vương phủ sẽ có bà mối liên
hoa rực rỡ vì hắn làm mai, tới thăm viếng thúc đẩy một mối lương duyên vàng ngọc.
Chỉ là sau đó, dưới ngòi bút của hắn liền chỉ có Tấn vương gia giống như Chu
Công tái thế, ác phát thổ bộ (tìm kiếm
người tài cho đất nước)
, thiên hạ quy phục, đức độ tới mức đến Tang Mạch
cũng chẳng nhận ra. Rất lâu sau đó, ngẫu nhiên gặp thoáng qua hắn, hắn vẫn mang
cao quan, nhưng không còn tiêu sái ung dung nữa, không ai thương hại hắn nghèo
túng, Trong nho lâm cũng có vài người nhắc tới hắn, đều là dáng vẻ xem thường.
Hắn nói “Tang Mạch, ta hận ngươi.”

Đau đớn đến từ chính đầu ngón tay mình, giống như
dùng thẻ trúc cạy móng tay ra, đây là nghiêm phạt hắn hủy đi một người tài hoa.

Liễu Loạn nói “Khi đó ta ở chỗ này, chuyện của ngươi
ta đều thấy.” Tang Mạch nỗ lực mở lớn hai mắt, thấy móng tay nữ quỷ từ từ cắm
vào ngực Nam Phong.

Cắn chặt răng bước từng bước tiến tới, trong ảo giác
thấy càng nhiều cố nhân, có người đã quên, có người nhưng còn nhớ rõ. Ngự Sử Lý
đại nhân, từng lấy xích sắt thô ráp mang vào quanh các đốt ngón tay hắn, trải
qua đau đớn mê rồi lại tỉnh, trong miệng liên tục thổ huyết cũng không ngừng chửi
bới hắn cùng Tấn vương vô đạo; Hình Bộ Lục đại nhân, một nhà hơn một trăm ba
mươi người đều bị chém đầu, trên pháp trường máu chảy thành sông mấy ngày liền
thái dương đều ửng đó; còn có Tào đại nhân, Du đại nhân, Cao đại nhân… Dưới cực
hình, hoặc là chết không nhắm mắt hoặc là cúi đầu khuất phục. Dọc đường đi, một
thân vết thương chồng chất, hai tay dính đầy máu tanh. Lúc Chu đại nhân qua đời
thì, chỉ không ngừng rơi lệ đầy mặt, người bên ngoài thì cười hắn cáo khóc thỏ
chết. Cũng từng âm thầm muốn thật tình kết giao vài danh sĩ văn đàn, nhận được
chỉ là nhãn thần thống hận của hết người này tới người khác. Trước sau vẫn hổ
thẹn, trước sau vẫn hối tiếc, mỗi lần roi quất xuống thân người khác, đau đớn lại
liên tục khắc sâu vào xương thịt.

Thủy thảo dây dưa dưới mắt cá chân đã leo tới toàn
thân, không ngừng ghìm chặt, ép tới mức Tang Mạch sắp không thở nổi, trong ảo
giác hình phạt gia tăng trên người khác từng cái một trả lại vào chính thân thể
mình, khí huyết dâng lên, bên khóe miệng chảy xuống máu đỏ. Rốt cuộc đi tới trước
mặt nữ quỷ, ngực Nam Phong đã bắt đầu chảy máu. Liễu Loạn thương hại nhìn Tang
Mạch bị thủy thảo trói chặt hai tay, cười khanh khách “Tay ngươi không dậy nổi
nữa, ngươi đã tới chậm.”

“Mọi việc không nên quá đắc ý.” Tang Mạch theo ánh mắt
của ả nhìn về phía tay mình. Chậm rãi, thủy thảo khảm vào quần áo, quần áo bị
nghiền nát, da tràn máu, màu sắc huyết hồng nhè nhẹ từng chút một dọc theo thủy
thảo trượt xuống, thủy thảo vẫn không ngừng hướng vào trong co rút lại. Phải
nói rằng, hai tay Tang Mạch vẫn đang hướng ra phía ngoài giãy dụa, vết thương
càng lúc càng sâu, có thể thấy huyết nhục màu sắc tươi mới, tiếp theo có thể thấy
xương trắng, sau đó có thể tưởng tượng, xương trắng sẽ bị cắt đứt…

“Ngươi…” Nữ quỷ ngừng động tác, ngơ ngác nhìn tất cả
trước mắt.

Gương mặt cứng ngắc căng thẳng của Tang Mạch rốt cuộc
có thay đổi, hắn nở nụ cười, thậm chí còn trừng mắt với Liễu Loạn “Ta đau quen
rồi.”

Hổ thẹn giống như một cây đao, năm này tháng nọ cắt
vào tim ngươi. Đến đau đớn trong tim còn có thể chịu được, thân thể có là cái
gì.

Từ vai tới đầu ngón tay, tiên huyết khiến vải vóc
dính chặt vào da, Tang Mạch nhắm mắt lại, đợi khi xương trắng bị bẻ gẫy thì
phát sinh ra âm hưởng thanh thúy. Ráng sức, đau đớn không tới như trong tưởng
tượng, chỉ có tiếng Liễu Loạn kinh hô “Ngươi đã đến rồi!”

Phía sau có cánh hoa màu đỏ tươi bay tới, khí tức âm
lãnh tới từ chỗ sâu trong lòng đất như gió xẹt qua gào thét, không cần quay đầu
lại cũng biết là ai.

Tang Mạch giơ tay lau đi tơ máu bên khóe miệng, nói
“Xem xong kịch chưa?” Từ lâu đã phát hiện hắn ở ngay gần, còn tưởng rằng phải
chờ tới lúc xương tay mình đứt đoạn hắn mới bằng lòng hiện thân, không ngờ lại
còn vài phần lương tâm.

Không Hoa đã tiếp nhận Nam Phong từ trong tay Liễu
Loạn đang kinh hoảng vạn phần. Hắn tỉ mỉ đánh giá Tang Mạch ở trên mặt đất, ôm
lấy eo, cẩn thận tránh hai cánh tay chảy máu, mang theo hai người phi thân bay
lên.

“Ngươi vì hoàng đế này mà chết, ngươi lại không hận
hắn!” Nhìn bóng lưng của ba người, Liễu Loạn bị Minh chủ làm cho kinh sợ lui lại
mấy bước hỏi với theo, thanh âm sắc nhọn.

“Tim hắn ta cũng móc ra ăn, ngươi nói ta có hận
không?” Tang Mạch quay đầu đáp.

Trong gió, Không Hoa nói “Không được coi thường bản
thân nữa.”

Diễm quỷ đang đau đến mức nhe răng trợn mắt chợt
ngây người ngẩn ngơ “Ta sẽ coi như không nghe thấy.”

Giữa lông mày Không Hoa vẫn nhíu lại, nếu như Tang Mạch
ngẩng đầu lên lần nữa, có thể thấy hắn cắn chặt môi.

9

Vết thương bị thủy thảo quấn tạo thành nhiều đường
thâm tím, giăng khắp nơi trên cánh tay vốn đã có vẻ nhỏ bé yếu ớt. Không Hoa
kéo mở vạt áo Tang Mạch, đem ngoại bào đã nát từ lâu cởi ra, vải vóc xát qua
cánh tay đang rỉ máu, Tang Mạch nhíu mày phát sinh tiếng thở sâu.

“Đã đau thành như vậy rồi còn mạnh miệng cái gì?”
Nam Phong còn hôn mê, Không Hoa kiên trì vì Tang Mạch chữa thương. Từ lúc trở lại
Tấn vương phủ, người đứng đầu Minh phủ sắc mặt vẫn âm trầm.

Tang Mạch bị hắn cương quyết đặt ở trên ghế chế trụ
hai tay, suy yếu tới mức không thể động đậy. Một lát sau, đợi đau đớn qua đi, mới
có thể thở phào một hơi, nói “Đau không phải ở trên người ngươi, đừng giả vờ hảo
tâm.”

Không Hoa nghe vậy, ngẩng đầu lên nhìn hắn, Tang Mạch
tức giận liếc xéo y một cái, hai mắt trừng nhau, lông mày dựng thẳng, nhe ra một
đống răng trắng, giống như một khi Không Hoa nói thêm gì nữa sẽ bổ nhào tới cắn
một phát.

Không Hoa cũng không trêu chọc hắn nữa, từ trong tay
áo móc ra một bình thuốc nhỏ, đem bột thuốc màu trắng bôi đều lên vết thương. Cổ
tay bị nắm chặt trong bàn tay không ngừng run muốn giãy ra, động tác lại mềm nhẹ
thêm, có lẽ là xót xa “Đau thì ngươi nói một tiếng.”

Lại không nghe thấy âm thanh gì, chỉ là cổ tay run
càng kịch liệt, nhưng từ đầu tới cuối không hề rút ra. Đó là Tang Mạch tự ép buộc
mình nhẫn nại.

Vô thanh thở dài một hơi, xoa bàn tay hắn nắm gắt
gao, mu bàn tay vốn gầy tới mức chỉ có da bọc xương, có thể dễ dàng sờ thấy gân
xanh nổi lên. Không Hoa thấy tim như bị bóp nghẹn, từ lúc nghe được Diễm quỷ
toàn thân huyết hồng nói ra cái câu kia trở đi – ‘Ta đau quen rồi’. Một tay tiến
vào trong bàn tay hắn để hắn cùng mình nắm tay nhau, một tay kia cẩn thận bôi bột
thuốc cho hắn. Tang Mạch kêu lên một tiếng đau đớn, móng tay sắc nhọn không
chút lưu tình đâm vào tay y. Không Hoa nắm tay hắn, trong lòng bàn tay ướt
sũng, cũng không biết là mồ hôi của ai. Đêm đã khuya, gió dần nhẹ, trong phòng
nhất thời yên tĩnh tới mức chỉ có thể nghe được tiếng thở bình ổn của Nam
Phong. Không Hoa có một loại cảm giác rằng tình cảnh này trước kia cũng từng gặp
qua, nhưng không nhớ ra cụ thể là lúc nào.

Bị thương nhiều lắm, cả một bình thuốc bột chớp mắt
đã trống không, lúc này mới nghe Tang Mạch nói “Ngươi chỉ mang theo một lọ thuốc?
Hẹp hòi quá vậy! Trên người ta vẫn còn vết thương đó.” Nghe ngữ khí so ra có
chút tinh thần hơn, cũng có khí lực làm người ta ấm ức nữa.

“Vậy ngươi cũng đừng cắn môi nữa, bị thương thì lại
phải bôi thuốc thật đấy.” Nghĩ cũng biết, hắn cố nén không lên tiếng nhất định
là cắn môi. Thế nhưng nói xong đã chậm, bên môi Tang Mạch xuất hiện một vệt hồng,
dường như đang cười nhạo y có quan tâm cũng muộn rồi. Không Hoa buông mắt nhìn
xuống, ở trên cánh tay cố sức ấn một cái, mới dùng ba phần lực, liền thỏa mãn
nghe được tiếng Diễm quỷ hít sâu. Vươn tay dùng tay áo lau đi mồ hôi lạnh trên
trán hắn, Tang Mạch lùi về phía sau, con mắt chớp chớp, thả lỏng móng tay cắm
vào mu bàn tay Không Hoa, thấp giọng lẩm bẩm một câu “Giả vờ như vậy để cho ai
xem?”

Không Hoa không lên tiếng, băng bó chỉnh tề vết
thương trên cánh tay cho hắn. Ánh mắt rơi xuống thân trên xích lõa, tuy rằng vết
thương chồng chất, so với cánh tay thì thương thế vẫn đỡ hơn một chút, chỉ là
lúc này Diễm quỷ nguyên khí yếu, vết thương cũ trước kia tận lực giấu đi giờ
cũng lộ ra, còn có vài vết tích quả hình chưa biến mất, thương mới chồng lên
thương cũ, vừa nhìn tới, đồng dạng vô cùng thê thảm. Vì vậy lông mày nhíu càng
chặt, sắc mặt càng âm trầm.

“Ta cho rằng làm diễm quỷ là không cần cùng người
khác chém giết.” Khẩu khí bất giác trở nên nghiêm khắc, xuống tay nhưng cẩn thận
gấp bội.

Diễm quỷ thức thời không cắn môi ngấm ngầm chịu đựng
nữa, “hừm ──” hít vào một hơi, nói “Thì không thể là ngã sấp rồi xước da bị
thương sao?” rõ ràng là không muốn đáp lại.

Đứng đầu Minh phủ cao cao tại thượng cũng không biết
lại có khả năng kiềm chế tốt như thế, trong một đêm đó vài lần nén giận với Diễm
quỷ miệng lưỡi sắc bén cay nghiệt này. Bây giờ cũng chỉ có thể miễn cưỡng làm bộ
không phát hiện, khom lưng tỉ mỉ thay hắn bôi thuốc. Vết thuơng cũ mới giao
nhau, bột thuốc trong bình khoảnh khắc dùng hết. Đây là đan dược luyện trong
thiên cung lúc trước được Đại thái tử Huyền Thương đưa tới, thánh phẩm chữa
thương, so với một bàn dược vật thì hiệu quả nhanh hơn, chỉ là lúc dùng cần phải
bôi tỉ mỉ, để có hiệu dụng tốt nhất. Một tầng bột thuốc mỏng ngăn cách giữa
ngón tay và da, trơn nhẵn tới mức hầu như không có gì. Không khỏi nghĩ đến, lần
đó trong căn miếu đổ nát, Diễm quỷ cầm tay của nam nhân, cũng từng xoa qua thân
thể như vậy, từ cổ tới hạ thể, thân thể cũng lên xuống theo nhịp hô hấp.

Ngón tay dừng lại trước ngực Tang Mạch, tránh ra nhũ
châu bên trái chậm rãi hướng sang bên phải, lại đi tiếp sang nửa bên kia chính
là nhũ châu bên phải. Nhũ lạp xinh xắn đứng thẳng, dưới ánh nến có vẻ mềm mại
mà đỏ tươi. Trong miếu đổ nát thân thể điên cuồng dây dưa, cử chỉ phóng đãng của
Diễm quỷ cùng gương mặt tràn đầy tình dục càng lúc càng rõ ràng. Nhũ lạp nho nhỏ
an tĩnh đứng ở nơi đó đầy mê hoặc, ánh mắt liền không rời đi nổi nữa, còn ngón
tay bắt đầu chộn rộn.

Cổ thoáng cái trở nên khô khô, dưới bụng phát nhiệt
một chút, Không Hoa kéo mạnh đường nhìn đi, chậm rãi ngẩng đầu, thấy con mắt
màu xám của Tang Mạch đang nhìn mình chăm chú.

“Ngươi muốn làm gì cũng được, chỉ cần cho ta giải dược
của Phệ tâm. Không phải là loại giải tạm thời đó, ta muốn có thể trừ tận gốc
vĩnh viễn.”

Khẩu khí hắn bình thường tới mức giống như một
thương nhân lấy vật đổi vật, Không Hoa nhìn sâu vào trong mắt hắn, sau đó, cúi
người ôm hắn vào lòng “Ngươi đừng nghĩ.”

Khoảnh khắc trong lòng bị lấp đầy, Minh chủ điện hạ
chốn Hoàng Tuyền bỉ ngạn vô ái vô dục trong lòng dâng lên một luồng tình triều
khó hiểu, tràn đầy chua chát, dường như vô hạn hoài niệm, lại giống như… mất rồi
quay về.

“Đừng ở trước mặt ta làm ra vẻ người tốt, bất kể là
trước kia hay bây giờ, ở trong Minh phủ cũng thế, nhìn ánh mắt của ngươi là ta
biết tính tình ngươi chưa từng thay đổi.” Lúc nói lời này, Tang Mạch đưa lưng về
phía Không Hoa, hắn đang ngồi bên giường Nam Phong kiểm tra tình hình.

Không Hoa không nói được lời nào đứng phía sau hắn,
nhìn hắn gian nan cúi người dịch chăn cho Nam Phong. Đã ngồi ở chỗ sâu trong
Minh phủ hàng ngàn năm, việc thảm liệt trên thế gian không biết đã nghe bao
nhiêu lần, con hiếu thuận tự tay đâm thân phụ mẫu, vợ tao khang độc chết chồng
phụ tình, con giết cha, mẹ ăn con, liệt nữ treo cổ tự tử… Quỷ kế sát phạt trong
cung đình triều đường càng nhiều vô số kể. Nhân gian vốn là nơi cá lớn nuốt cá
bé, cái gọi là nhân quả công nghĩa bất quá chỉ là lấy cớ. Luận bi thảm, luận thống
khổ, luận bất đắc dĩ, thì cố sự của Diễm quỷ cũng chỉ là mấy chuyện bình thường,
thế nhưng hết lần này tới lần khác lại nhìn không được nghe không nổi nữa.

(‘tao
khang’ là cám bã, nói ‘tao khang thê’ là để chỉ người vợ cùng chung hoạn nạn
khó khăn)

Rõ ràng là mình hạ dược hắn, nhìn hắn đau tới mức cầu
sống không được muốn chết không xong còn giả vờ mạnh miệng lại thấy không đành
lòng; rõ ràng không liên quan tới mình, nhìn hắn lén lút đốt tiền giấy cho bản
thân còn coi như trò cười lại thấy thê thảm; rõ ràng hạ quyết tâm đứng ngoài cuộc,
nhìn hắn thổ huyết tự mình hại mình còn giả vờ ung dung lại thấy lo lắng. Không
thể đứng nhìn hắn ngạo mạn bừa bãi, lại không thể nhìn hắn nhẫn nhịn cúi đầu.
Đi tới thế gian, ngày đầu tiên, hắn dùng tư thái hèn mọn như vậy khuất phục dưới
chân mình, trong lòng hồi lâu không gợn sóng sợ hãi lại có chút dị dạng, trước
kia chỉ cho là chán ghét không muốn miệt mài theo đuổi, hiện tại biết cũng
không muốn. Nghe hắn tự thuật, ba trăm năm trước mình cùng hắn dây dưa quá sâu,
nghĩa quân thần, gút mắc tình ái, quyền thế danh lợi, nhất định còn có thương tổn
nữa.

Không Hoa không biết nên mở miệng thế nào, lại nghe
Tang Mạch nói “Hắn cũng là bị ngươi làm hại.” ‘Hắn’ này là nói Nam Phong, cũng
là Hoài Đế Tắc Hân lúc trước.

“Chín đời khất cái đổi lấy một đời đế vương. Ngươi
đem ngôi vị hoàng đế tặng cho hắn, kỳ thực là hại hắn. Aii, quan tâm lại thành
loạn.” Tang Mạch trước sau vẫn nhìn Nam Phong ngủ say, đế miện long bào mà Liễu
Loạn thay cho hắn đã để sang một bên. Thật là một nữ nhân có lòng, năm đó Nam
Phong đăng cơ thì mặc chính là như thế.

Tam hoàng tử Tắc Hân, chính là nhân vật lúc tranh đoạt
từ đầu tới cuối chưa từng lộ mặt. Lúc nhị hoàng tử Tắc Minh rớt đài, tứ hoàng tử
Tắc Quân một đêm vùng dậy, thanh thế như mặt trời ban trưa. Vị tam hoàng tử an
tĩnh, văn nhã, hình như có chút mềm yếu này đã bị mọi người quên ở trong góc
phòng. Mãi đến khi Linh Đế băng hà thì, Tấn vương Tắc Quân nói, tiên đế có di
chiếu, ngôi vị hoàng đế truyền cho Tắc Hân, mọi người lúc này mới như tỉnh mộng
lại nghĩ tới hắn. Mỗi người đều là đầy bụng nghi hoặc, di chiếu thì sao? Văn võ
bá quan trong triều, có ai không theo Tấn vương phủ? Đốt đi là được, sao còn thật
thà đem nó ra?

“Đó là lễ vật ngươi cho hắn.” Ngón tay Tang Mạch di
chuyển qua mặt Nam Phong, Không Hoa nghe được hắn cười khẽ “Còn có cái gì quý
giá hơn thiên hạ? Đến ngôi vị hoàng đế cũng là ngươi cho, hắn có thể báo đáp
ngươi cái gì đây? Kế hoạch này ngươi đã sớm tính toán từ đầu, đến ta cũng là tới
hôm hắn đăng cơ mới biết được.”

Nghĩ tinh tế một chút, kỳ thực cũng không kỳ quái. Tắc
Hân có thể không phải là hoàng tử xuất sắc nhất, nhưng hắn là nhi tử Linh Đế
thích nhất yêu nhất. Cũng là long tử, dựa vào điểm này, tình cảnh hai bên đúng
là một trời một vực. Bên kia là cung thất tráng lệ, bên này là lãnh cung gió lạnh
hiu hắt; bên kia là hàng vạn hàng nghìn sủng ái, bên này là không người hỏi
thăm. Nhưng Tắc Hân không nuông chiều không cao ngạo không cả vênh váo hung
hăng, sinh ra tính tình đã rất tốt. Chúng huynh đệ cũng không để ý tới ngươi, hắn
cười dài gọi ngươi một tiếng ‘hoàng đệ’; chỉ có hắn lúc thái phó trách phạt thì
chịu thay ngươi giải vây; chỉ có hắn mới nhớ lúc đi chơi thì gọi ngươi, thay
ngươi ở trước mặt Linh Đế thỉnh cầu vài phần ban thưởng… Tắc Hân thân hòa, Tắc
Hân ôn nhu, Tắc Hân thiện lương, quan trọng hơn là, Tắc Hân nhân từ. Hắn không
tranh quyền đoạt lợi, không lôi kéo triều thần không kết bè kết phái. Quan trường
ẩn chứa những điều bẩn thỉu, ai cũng là khẩu phật tâm xà tiếu lý tàng đao (sau nụ cười giấu đao), chỉ có Tắc Hân
không hề có tâm kế là trong sáng sạch sẽ, giống như một đóa bạch liên hoa trước
mặt Phật tổ. Mà những thứ này vừa vặn là những thứ mà từ trước tới giờ tứ hoàng
tử Tắc Quân ngươi không có.

Lúc đầu muốn sự sủng ái của phụ hoàng đối với hắn,
sau lại là tính tình thật tốt của hắn, sau đó là con người hắn, tâm của hắn. Dục
vọng cứ thế từng bước tăng tiến, cho đến khi hoàn toàn đem người chiếm đoạt. Đối
với Tắc Hân không hề có chuẩn bị mà nói, trong ngoài triều ngoại trừ ngươi một
tay bồi dưỡng ra thì hắn còn có thể dựa vào ai? Sở Tắc Quân, ngươi chưa khi nào
lại đắc ý như lúc đó.

“Thế nhưng ngươi có nghĩ tới ta hay không?” Không hề
báo trước, Tang Mạch bỗng nhiên quay đầu lại, Không Hoa thấy dưới trang dung lộn
xộn của hắn khóe miệng không ngừng co rúm lại “Ngươi vẫn nói ngươi muốn thiên hạ,
ta giúp ngươi. Nhưng ngươi thì sao? Thứ ngươi muốn cho tới bây giờ không phải
là thiên hạ!”

Tử Hi đã chết, Chu đại nhân cương trực cũng đã chết.
Còn có rất nhiều người, hoặc bị hy sinh hoặc bị vứt bỏ. Kết quả là, ta vứt cả
lương tri cả sinh tử để đổi lấy thiên hạ, với ngươi mà nói bất quá là một lễ vật
qua tay tặng người khác. Có thể nào không oán hận?

“Bởi vì ta cũng như những người khác đều là tiểu
nhân hai mặt a.” Nến trong phòng đã cháy tới chân, ánh sáng nến không hề sáng sủa,
trong tia sáng âm u Tang Mạch ngơ ngác ngồi bên giường. Hắn hướng về phía Không
Hoa ngẩng đầu, nhưng mắt nhìn lại không phải là Không Hoa.

Ngực rất đau, không thích hắn dùng cách tự giễu để
biểu lộ thương tâm. Bình thuốc trong tay trống không, khóe môi bị hắn cắn rách
vẫn còn chảy máu, Không Hoa muốn dùng ngón tay lau hộ hắn, Tang Mạch quay đầu
đi né tránh. Phấn trắng trên mặt trải qua một trận hỗn loạn vừa rồi đã tan mất
hơn phân nửa, mơ hồ lộ ra dung mạo vốn có. Quả thực là một gương mặt tuấn tú,
không còn quyến rũ cùng minh lệ tận lực phác họa ra, nhưng càng thêm nhiều phần
anh khí.

Không Hoa muốn nỗ lực nhớ lại trong ký ức có gương mặt
như vậy hay không, Tang Mạch đã nhận ra ánh mắt y, quay đầu trốn vào trong bóng
tối “Dù sao ngươi cũng không nhớ rõ.”

Nến rốt cuộc thiêu đốt hầu như không còn gì, vài tia
sáng nhàn nhạt chiếu vào trong phòng, sắc trời đã sáng. Không Hoa bước về phía
trước một bước, muốn nói gì đó, lại bị Tang Mạch chặn ngang “Ngươi yên tâm, một
thời gian nữa, Hình thiên sẽ hiện thế. Ta không dám lừa ngươi đâu.” Khẩu khí xa
cách như trước, mang vẻ tận lực lấy lòng.

Không biết lúc trước tâm tình thế nào, Không Hoa chỉ
biết hiện tại mình rất bất đắc dĩ, trăm nghìn năm qua lần đầu tiên muốn làm gì
đó cho người khác nhưng cứ luôn bị cự tuyệt.

Báo cáo nội dung xấu