Diễm quỷ - Chương 10 - 11
10
Tuy rằng thiên tử triều đại này đã dời đô thành về
phương bắc, thế nhưng trong thành vẫn như cũ xa như lưu mã như long (ngựa xe đông đúc), không giảm sự phồn
hoa hưng thịnh của năm xưa. Trang phi ngồi trên một góc mái cong của tửu quán
nào đó, chân đặt trên một bờ tường cao, lảo đảo giữa không trung. May mà con
người lui tới bên dưới không nhìn thấy nàng, bằng không sẽ nảy sinh sóng gió bất
ngờ.
“Xiêm y lưu hành hiện thời không đẹp bằng chúng ta
khi đó, cũng không phải lam nhạt hay vàng nhạt, đẹp chỗ nào?” Thời gian thoáng
cái đã ba trăm năm, nàng vẫn mặc khẩn thân nhu áo thanh la y*, xuất môn thì
không quên mang khăn quấn trên đỉnh đầu, trên trán đính phù dung ấn, má vẽ một
đạo nắng chiều hồng, thật diễm sắc, thật hoa lệ, tràn đầy điệu bộ phú quý.
Nhưng nữ tử thế gian đã sớm thay đổi trang phục, ưa trắng, ưa nhã, nút áo hình
hoa cài tới tận cùng, cười không lộ răng, đi không lộ tà áo, cử chỉ đoan trang
tới mức giống như búp bê sứ.
*Khẩn thân nhu áo thanh la y:
Thế này, khẩn thân là áo bó sát, còn la
y là vải ềm, thanh là xanh = = Về kiểu dáng ta xin mạn phép
đoán như sau (hy vọng là đúng vì khi search “nhu” hầu như là ra kiểu này : )) )
“Khi đó, luận ăn mặc, luận trang phục, ai hơn được
ta cùng muội muội? Tiện nhân Lý phi kia không phục, dốc hết tâm tư đổi các loại
hoa văn, bệ hạ thưởng cho ả một cây trâm ngọc bích thì liền đắc ý hết sức, sớm
cũng mang tối cũng mang, như thể sợ không ai biết. Với tư sắc của ả, còn không
bằng dùng phấn hoa vàng bôi khắp mặt!” Nhớ lại chuyện trong cung trước kia,
nàng luôn có đầy bụng lời muốn nói. Bất quá chỉ là mấy chuyện vụn vặt của hậu
phi tranh giành tình nhân, nàng thì lại nhớ rõ ràng “Thực sự, dáng vẻ ả ăn diện
lên, so với những người dưới lâu này còn không bằng.”
Tang Mạch buồn cười nói “Ngươi muốn đổi xiêm y thì đổi
đi.”
Nữ nhân lập tức trợn tròn mắt biện bạch “Ta có nói vậy
đâu.”
Tang Mạch chỉ vào con phố đối diện “Ngươi vừa mới đi
qua đối diện cửa hàng may kia, ta thấy rồi.” Tới sớm hơn nàng một chút, vừa lúc
đụng phải. Tâm thích chưng diện của nữ tử luôn luôn cường liệt, huống chi người
trước mặt này lại là mỹ nhân tiền triều dung mạo nổi tiếng.
“Cái gì cũng không thể gạt được thằng khỉ con
ngươi!” Trang phi đỏ mặt, hờn dỗi liếc mắt dò xét Tang Mạch, rồi lại hơi khó
khăn nói “Ta… ta sợ Tam lang chàng không nhận ra ta.”
“Chắc là không đâu. Hắn thấy ngươi nhất định sẽ
thích ngươi như lúc trước vậy.” Tang Mạch nhìn nàng từ trên xuống dưới, nữ tử
hơi cúi đầu, hai gò má ửng đỏ, thẹn thùng cực kỳ nhưng lại giống như một đóa thủy
liên hoa. Khi tỉnh táo lại, chỉ nghe Trang phi nói “Ta nghĩ, lúc trước ta nhất
định đã gặp qua ngươi.”
Ánh mắt nàng mang theo nghi vấn dừng lại trên mặt
Tang Mạch, Tang Mạch cười nói “Ta cũng đã nói rồi, lúc trước ta cũng có chức vị
trong triều.”
“Không đúng, chuyện trong triều trước giờ bệ hạ
không cho ta quản, chúng ta nhất định gặp ở một nơi khác.”
“Nương nương nhớ nhầm rồi.”
Tang Mạch muốn qua loa lấy lệ, bất đắc dĩ, Trang phi
lại ít khi chấp nhất như vậy “Ngươi cũng mặc xiêm y từ trước.”
Chưa từng phát hiện nữ nhân mơ hồ đôi khi tới mức ấu
trĩ này cũng có một mặt tinh tế như vậy “Vải trên người ngươi là liễu lăng (vải lĩnh), lúc thêu thì lấy sợi ngang để
làm nổi hoa, là chất liệu thượng đẳng, thời bệ hạ khi đó mới lưu hành loại này.
Còn có hoa văn mây cuốn ở trên, cũng là kiểu hoa văn thời đó. Ngươi muốn làm ai
nhận ra ngươi?”
Tang Mạch bị nàng hỏi tới quẫn bách, quay đầu đáp
“Ta cũng không phải nữ tử, mặc cái gì cũng như nhau, đổi xiêm y làm gì?”
“Ngươi cũng chờ ai đó.”
Nàng bướng bỉnh ngăn ở trước mặt Tang Mạch, trong mắt
lộ ra sự nghiêm khắc, nữ tử có thể đứng trung lập trong hậu cung cũng không chỉ
có dung mạo là có thể sinh tồn. Một lát sau, Tang Mạch bước sang bên cạnh một
bước, lách qua người nàng “Ta đang đợi ngươi đó, Trang phi nương nương.”
Nữ tử phía sau tức khắc sắc mặt biến thành khó coi.
Một bước tiến vào cửa nhà, đã nhìn thấy có người
đang nằm trên giường hắn từng nằm nghiêng ngả tùy ý, cạnh giường còn để một bàn
trà nhỏ, trên bàn bày một cái đĩa nhỏ, trong đĩa chính là nhân hạt hạch đào. Mà
bên chân người nọ, vỏ hạch đào rải lung tung dưới mặt đất, vài con dạ nha lông
đen đang dùng móng vuốt cúi đầu hết sức chăm chú lật các mảnh vụn kiểm tra. Người
nọ nhàn nhã yên tĩnh tới mức như thực sự coi đây là hậu hoa viên Minh phủ của
y, một bên đưa tay bóp vỏ hạch đào, một bên nheo mắt cười với Tang Mạch “Đã trở
về?”
Mấy ngày gần đây, tính tình y xoay chuyển một cách cổ
quái, lời nói thiếu lạnh nhạt, giọng điệu nhỏ nhẹ hơn, cũng không truy vấn tông
tích của Hình thiên nữa, chỉ là hàng đêm tới phòng Tang Mạch giúp hắn đổi dược.
Tang Mạch cự tuyệt, y kiên trì, lấy pháp thuật ngăn cản tứ chi liên tục giãy dụa
của hắn, dùng dược cao bôi lên vết thương toàn thân một cách tinh tế. Đầu ngón
tay dính dược cao như cũng bị làm bí thuật, mỗi chỗ mơn trớn qua đầu tiên là
mát lạnh sau đó càng thêm nóng rực, trong lúc mông lung dường như trở lại thời
gian đôi bên gắn bó tại lãnh cung trong quá khứ. Tang Mạch lén quan sát người
trước mặt, chỉ nhìn thấy y cúi đầu thùy hạ mí mắt cùng khóe miệng mím lại thành
một đường. Lúc mình đang trố mắt nhìn, y bỗng nhiên giảo hoạt ngẩng đầu, bốn mắt
chạm nhau, chính là y cười trước tiên, lời nói mang thương tiếc “Làm ngươi đau
à?” Tang Mạch lặng lẽ không lên tiếng nhìn đi chỗ khác.
Không Hoa đã quen với sự lãnh đạm của hắn, khi Tang Mạch
định bước qua liền đứng dậy nắm lấy cổ tay hắn, phát hiện hắn tránh né mãnh liệt,
nhớ tới vết thương của hắn, lại vội buông ra, vẫn không từ bỏ mà nắm lấy ống
tay áo hắn “Vừa lúc có ánh mặt trời, không cùng ngồi sao?”
“Ta là quỷ mị, thuần âm, không thích hợp tắm nắng
lâu, mời ngài cứ tự nhiên,”
“Hạch đào là Nam Phong để lại cho ngươi đó, không nếm
thử à?”
Tiếp nhận đĩa sứ từ trong tay y, Tang Mạch liếc mấy
mảnh vụn dưới mặt đất “Chờ hắn trở về, ta sẽ ăn trước mặt hắn.”
Cúi đầu thở dài một tiếng, ngẩng mặt lên, Không Hoa
không tiếp tục mượn cớ nữa “Ta muốn nói chuyện một chút với ngươi.”
Từ trước tới giờ, từ năm bảy tuổi bước vào cửa cung
hồng tới chói mắt đó, trước sau vẫn phủ phục trên mặt đất để nam nhân cao quý
tôn sùng này nhìn xuống, nhưng chưa từng được hắn nhìn lên như bây giờ. Gương mặt
tuấn mỹ của ba trăm năm trước gần trong gang tấc, mày kiếm mắt sao, mũi cao môi
mỏng, dung mạo long phượng trời sinh. Vô luận là quá khứ hay hiện tại, chưa từng
có chút cải biến. Tấn vương Tắc quân, Minh chủ Không Hoa, đều là cười như vậy,
nói như vậy, không muốn đơn giản buông tha hắn như vậy.
Ống tay áo bị nắm nhăn nhúm, thân thể bị kéo về phía
trước, tới gần nam nhân thần sắc tha thiết này. Đĩa sứ trong tay chậm rãi
nghiêng, nhìn thấy hạch đào trong đĩa sắp rơi xuống, ngay sau đó tay y dĩ nhiên
liền đỡ lấy, mang theo ôn độ nóng rực.
“Cẩn thận.” Y nói. Đồng tử màu mực thâm sâu như hồ
kính ban đêm, một khi không lưu ý sẽ bị mê hoặc trượt chân rơi vào trong, không
còn khả năng tự kiềm chế nữa, “Ngươi hận ta.”
Tang Mạch gật đầu không chút khách khí.
Là đáp án đã dự liệu từ lâu, Diễm quỷ sẽ không phí
tâm đi lừa y, Không Hoa ngừng một chút, nói “Từ trước đều là người khác nói
chuyện với ta, không ai tới nghe ta nói cả.”
Thấy Tang Mạch há miệng muốn nói gì đó, Không Hoa đứng
lên, từ trong đĩa lấy ra một cái nhân hạt hạch đào nhét vào miệng hắn. Đầu ngón
tay một trận đau đớn nhè nhẹ, Diễm quỷ đang lườm y. Không ngờ nhìn dáng vẻ
dương nanh múa vuốt của hắn lại thấy càng thuận mắt, ngón tay tiếp tục không sợ
chết vuốt ve môi hắn, khi thấy hắn nhe hàm răng trắng ra thì vội vã rút về,
trong mắt Diễm quỷ ngọn lửa nhỏ bùng lên càng cao, Không Hoa chớp mắt mấy cái vẻ
vô tội “Ta nói xong sẽ để ngươi đi, tuyệt đối không ép ngươi.” Khẩu khí của y
ngược lại hơi có vẻ dụ dỗ.
Tang Mạch thùy hạ mắt, Không Hoa buông lỏng ống tay
áo hắn ra, đổi sang nắm tay hắn “Kỳ thực cũng không phải là chuyện của ta, là
chuyện của vị Úc Dương hiên quân trên thiên giới kia.”
(bạn Úc
Dương này hình như là nhân vật chính trong Tư Phàm, và là nhân-vật-phụ-xuất-hiện-hơi-nhiều
trong Hồ duyến và Hoàn khố : )) )
Úc Dương thiên quân cư trú ở Thiên Sùng sơn, tính
tình nổi tiếng cao ngạo trên thiên giới, lãnh đạm xa lánh tình người, tính tình
đạm mạc tới mức dường như không có thất tình lục dục. Người kiệt xuất như vậy
trên thiên đình, một hôm lại xông vào địa phủ âm trầm u ám của y, thất thần đứng
trong Vong Xuyên nước đục cuồn cuộn.
“Là một chuyện rất thú vị.” Không Hoa kéo Tang Mạch
ngồi xuống giường, giống như bạn tốt đang chia xẻ chuyện vui. Diễm quỷ vì bị
ngã vào ngồi tại đầu gối y mà bất mãn, Không Hoa kéo thẳng hắn vào lòng, mặc hắn
giãy dụa.
Ngàn năm ngồi ngay ngắn ở sâu trong Minh phủ, ngoại
trừ chuyện đó, chưa bao giờ có việc gì khiến y lưu lại chút ấn tượng sâu sắc. Vị
thiên quân ngân phát tử sam (tóc bạc áo
tím) ngạo nghễ kia đứng trên U Minh điện, mũi trường kiếm trong tay thật
không khéo lại đang kề trên cổ họng mình. Hắn đến tìm người, mặc dù vẫn cái vẻ
kiêu căng không coi ai ra gì, thế nhưng sợi tóc rơi lả tả trước trán cùng vành
mắt ửng đỏ đã tiết lộ thiên cơ, hóa ra thiên quân không dính nửa điểm khói lửa
trần thế cũng vì tình mà phiền muộn, cũng không thể tránh được, đáng tiếc đối với
người hắn muốn tìm, Minh phủ cũng bất lực.
“Sau đó, hắn một mực chờ.” Mở lớn mắt nhìn người
mình yêu hết lần này tới lần khác cạn kiệt tinh lực rồi đầu thai chuyển thế,
không biết trong lòng hắn có cảm tưởng gì. Con người lãnh tình lãnh tâm, lại vì
một người theo hầu mà dùng hết khả năng, chỉ vì có thể cùng người kia trải qua
mấy lần hàn thử nhân gian, quả thật khiến người khác phải kinh ngạc.
(hàn thử
là lạnh + nóng, trải qua hàn thử nhân gian chắc là trải qua năm này sang năm
khác ở nhân gian (?) )
Không Hoa sủng nịch ôm Tang Mạch, khẩu khí thản
nhiên “Nếu như là ta, nhất định sẽ không kéo dài lâu như vậy.”
Người trong lòng ngừng động tác, khẩu khí của Không
Hoa vẫn không thay đổi “Ngàn năm sau bù đắp cũng chưa quá muộn.”
“Vậy giờ ngươi đem giải dược của Phệ tâm cho ta.” Diễm
quỷ quay sang nhìn hắn, lại lộ ra nụ cười đùa cợt, bên khóe miệng mang vẻ cảnh
giác cùng tính toán.
Không Hoa chăm chí nhìn đôi mắt màu xám của hắn, cúi
đầu nói “Ngoại trừ giải dược Phệ tâm, tiên đơn, pháp khí, bí bảo, hoặc là phú
quý quyền thế của kiếp sau… ngươi muốn gì ta cũng đáp ứng.”
Tang Mạch càng cười đắc ý, đôi môi đỏ mọng nhếch lên
quỷ dị “Vậy, nếu ta nói ta muốn Hình thiên thì sao?”
Không lời lẽ nào đáp lại.
“Ha…” Trở mình sang ngồi bên hông y, Diễm quỷ mang
theo nụ cười yêu mị chậm rãi cúi người xuống, chủ động gần kề. Không Hoa cảm thấy
khí tức của hắn sát ngay mặt mình, buông xuống bên tai, khí như hương lan “Vị
thiên quân ngươi nói kia, ta cũng gặp rồi. Còn có ái nhân của hắn, ta suýt nữa
đi câu dẫn người đó.”
Đó là một nam tử tướng mạo thanh tú, ở trường tư
trong thôn làm một tiên sinh dạy học tính tình ôn hòa. Ban đầu vừa ý với dáng vẻ
hắn, hơi gầy, nhưng so với loại đồ tể thổ phỉ mặt béo ú tới chảy mỡ thì vẫn tốt
hơn, huống chi, nhìn dáng vẻ trong sạch của hắn, thực sự không tưởng tượng nổi
lúc dục hỏa thiêu đốt sẽ có bộ dáng gì. Không ngờ, còn chưa tới trước mặt hắn
đã bị long ấn ẩn trên trán hắn làm cho cả kinh thiếu chút nữa hồn phi phách
tan. Nhưng thật ra lòng hiếu kỳ đã bị khơi dậy, dựa vào chút đạo hạnh bé nhỏ,
đoán ra cố sự bé xíu. Yêu hận trên thế gian, đơn giản là yêu mà không được. Sau
đó bắt đầu lén lút ở bên cạnh tường nhìn hắn, bên người hắn có Đông Hải Long
hoàng tử làm bạn, vì vậy chỉ có thể trốn xa hơn, nhờ tiếng gió thổi mà nghe được
mấy lời vụn vặt của bọn họ, nghe được tên của vị thiên quân vô cùng tôn quý
trong trời đất kia, nghe được điều mà họ gọi là lưu luyến si mê cùng xem thường.
“Sau đó ta thấy y ở ngoài một thôn trang nhỏ, vị
thiên quân kia.” Khi đó, tiên sinh dạy học tốt bụng đã luân hồi chuyển thế, mà
thiên quân kiêu ngạo thì lại đứng bồi hồi bên ngoài thôn xóm nơi hắn sinh “Ta
biết y sợ cái gì, thế nhưng còn không đủ.”
Vì vậy Diễm quỷ kiêu ngạo đến chúng quỷ cũng không
quá để mắt lại xuất hiện trước mặt thiên quân, giễu cợt y, trào phúng y, làm y
tức giận, không kiêng nể gì tới mức như là đi tìm cái chết, mãi đến khi vị
thiên quân lạnh lùng thẹn quá hóa giận.
“Ta muốn thấy y thương tâm, thấy y hối hận, thấy y
thống khổ!” Ống tay áo lướt qua, đĩa sứ trên bàn rơi vỡ làm tám mảnh, dạ nha ngậm
hạch đào vỗ cánh bay đi.
Không Hoa nắm lấy thắt lưng Tang Mạch, đầu ngón tay
Diễm quỷ xuyên qua hắc y cắm vào đầu vai.
“Kỳ thực, người ngươi muốn thấy chính là ta.”
Tang Mạch thở hổn hển không trả lời, Không Hoa quan
tâm vỗ lưng hắn “Xin lỗi.”
Như trước chỉ là lặng im, chậm rãi, Tang Mạch động đậy,
trên mặt đã khôi phục bình tĩnh “Ngươi nói, ta muốn cái gì cũng được?”
“Đúng.”
“Nếu như ta muốn Đông chí hàng năm ngươi đều đốt cho
ta một phần đồ cúng thì sao?”
So với tiên đan, pháp khí, yêu cầu này thực sự bé nhỏ
không đáng kể, hơn nữa, khiến người ta băn khoăn. Không Hoa nhíu mày không biết
trả lời thế nào, Tang Mạch nhếch miệng, rời đi khỏi cái ôm của hắn “Có thể sau
này, tiên sinh dạy học kia sẽ tha thứ cho thiên quân, hắn là người tốt. Đối với
ngươi thì không, ta là thần tử, sự độ lượng của thần tử đều rất nhỏ.”
11
Đại hàn, gà mới sinh, chim dữ lệ tật, trong lòng thủy
trạch kiên cố. Giang Nam tiểu thành nhất quán ấm áp như xuân cũng bắt đầu có
hoa tuyết rơi, Diễm quỷ không biết từ đâu lấy ra một cái áo choàng bông mới, bọc
Nam Phong lại đủ béo thêm một vòng. Nhìn dáng vẻ hắn lung lay lúc lắc đạp lên
băng mỏng đi về phía trước, hơi nóng màu trắng luồn ra từ khe cửa sổ nhà bên đường
lượn lờ bên cạnh hắn, rất giống một cái bánh chưng lớn.
Tang Mạch thì lại vẫn ăn mặc mỏng manh, trường bào
liễu lăng trắng thuần như trước, trên vạt áo thêu hoa văn mây cuộn, tay áo rộng
thùng thình vẫn kéo trên mặt đất, che đậy thân thể chồng chất vết thương của hắn,
càng phát ra vẻ mờ ảo.
Nam Phong đến bản thân còn không chiếu cố được, lo lắng
tới mức vành mắt cũng đỏ, mấy lần muốn cởi bộ đồ mới của mình ra cho biểu ca mặc,
Tang Mạch lại cài chặt áo giúp hắn, một tay chọc mạnh vào trước ngực hắn, như
người cha nghiêm khắc thế nhưng lại không nhịn được lộ ra vài phần sủng nịch “Đợi
thương thế của ngươi khỏi hẵng ồn ào tiếp.”
Mặt Nam Phong nhăn chặt, lập tức đau đến không nói
nên lời.
Buổi tối, gió bắc lớn tới mức có thể thổi bay người
ta, Diễm quỷ bay nhảy trên mái hiên đầu tường lướt nhẹ tới mức giống như một
phiến lá bị gió cuốn.
Không Hoa nói “Sắp cuối tháng rồi, cẩn thận Phệ tâm
phát tác, đau không về nhà được.”
Tang Mạch đáp nhạt nhẽo “Không phải có ngươi theo ta
sao?”
Chân không ngừng nghỉ, nhảy thẳng một mạch ra cửa
thành, đi qua lớp lớp bóng cây, rốt cuộc dừng bước trước một thôn trang nhỏ ở
ngoại ô.
“Lại là cố nhân của ta?” Minh chủ quần áo màu đen
như là muốn tan vào trong bóng đêm, hơi nhướn đuôi lông mày, hăng hái đặt câu hỏi.
Các nhà trong thôn đều đã yên giấc, lác đác vài tiếng
chó sủa quanh quẩn trong cái thôn nhỏ có núi vây quanh ba mặt, vài bóng đen vặn
vẹo vội vã vọt đi sau khi hai người vào thôn, mơ hồ còn có thể thấy rõ đường
nét của chúng, tai hình tam giác dài nhọn cùng cái đuôi dài xù xì.
Đường nhìn của Diễm quỷ dừng lại ở trước từng cánh cửa
một, dường như đang tìm gì đó: “Đi gặp hoàng tẩu của ngươi.”
Từ cửa thôn đi vào, hai nhân ảnh một trắng một đen xẹt
qua song cửa từng nhà, cuối cùng dừng lại trước một căn nhà tranh đổ nát ở cuối
thôn. Hàng rào vây quanh nhà đã đổ hơn phân nửa, chẳng còn tác dụng gì, không
phòng được tập kích. Nóc nhà tranh cũng sụp một góc, làm cho người ta không khỏi
lo lắng, đầu xuân năm sau, căn nhà tranh cực kỳ rách nát này liệu có thể chịu
được qua mấy ngày mấy đêm mưa phùn liên miên không?
Người trong nhà còn chưa ngủ, đứng ở ngoài cửa có thể
nghe được tiếng ho khan của nàng một cách rõ ràng, trận này nối trận khác, như
là muốn ho ra cả tim phổi. Tới sau đó, yếu ớt tới mức chỉ nghe được tiếng thở dốc
hồng hộc ở cổ họng.
Tang Mạch tiến tới đẩy cửa phòng ra, trong phòng đơn
sơ tới hầu như chỉ còn lại bốn bức tường, một nông phụ đang hấp hối năm trên
cái đệm rơm, trên người chỉ đắp một cái ruột chăn bông rách, bàn tay gắt gao đè
lấy ngực gầy tới mức như chỉ còn khung xương. Theo ngực phập phồng lên xuống,
cái chuông kim sắc đeo trên cổ tay phát ra tiếng vang thanh thúy, tiếng chuông
lọt vào tay như trăm quỷ khóc lóc ban đêm, thôi tâm liệt phế.
“Là nàng?” Không Hoa nhớ tới người mới trở thành quả
phụ từng gặp qua hôm Đông chí kia.
Tang Mạch gật đầu, quỳ một gối xuống ôm nữ nhân đó
vào lòng. Không Hoa lúc này mới phát hiện, bụng nàng hơi nhô lên, đang mang
thai, không khỏi tiếp tục nhíu mày, nữ nhân này…
Diễm quỷ không rảnh bận tâm vẻ mặt hắn, gương mặt
bình tĩnh, đốt lên một ngọn lửa ở đống rơm bên cạnh, trong căn nhà tranh lạnh
như hầm băng nhất thời phát ra vài phần sáng sủa. Như là cảm thấy sự ấm áp,
nông phụ không ho khan nữa, hướng vào trong lòng Tang Mạch, ôm bụng lẳng lặng
ngủ. Hỏa quang đỏ rực chiếu rọi mặt nàng, để gương mặt tái nhợt tiều tụy có
thêm vài phần sinh khí. Kỳ thực nàng còn trẻ, tóc bên thái dương còn đen, từ giữa
lông mày hơi nhíu có thể thấy được sự dịu dàng của nàng, nếu sinh dưỡng trong
nhà phú quý nhất định sẽ được nhận muôn vàn sủng ái, tất cả yêu thương, chứ
không giống như bây giờ, khuôn mặt không phấn son sớm đã khắc sâu vết tích tang
thương.
Một tay ôm nàng, một tay lấy từ trong ngực ra mấy
gói thuốc, ngón tay điểm họa vài cái, trước mặt Tang Mạch liền hiện ra một cái
lò sắc thuốc. Không Hoa thấy tay hắn làm việc bất tiện, liền nhặt gói thuốc dưới
đất lên, ngồi đối diện hắn, bắt đầu sắc thuốc. Thục địa, sơn thù du, hoàng cầm,
mạch đông, a giao, ngũ vị tử… là phương thuốc an thai. Hiển nhiên diễm quỷ có
chuẩn bị mà đến.
“Ngươi quan tâm nàng?”
Tang Mạch nhìn hắn một cái, Không Hoa đối hắn cười
cười “Ngươi nói rồi, nàng là hoàng tẩu của ta.”
Tang Mạch lại cúi đầu.
Đống lửa ‘lép bép’ lay động, hai người không đối thoại
nữa, khói thuốc mềm mại ngăn cách ở giữa, không ai thấy rõ người còn lại, chỉ
ngửi thấy vị đạo đắng chát xông vào mũi.
Tang Mạch rời đi trước lúc gà gáy, trước khi đi
không quên thay nữ nhân mệnh khổ dựng lại hàng rào đổ. Sau đó, mỗi đêm Tang Mạch
đều tới thăm nàng, mang theo dược liệu, thức ăn và mấy là bùa.
Không Hoa nhìn mấy lá bùa quỷ họa giống như đồ chơi
này nói “Mệnh nàng đã định là không có con rồi, mấy thứ này không có tác dụng
đâu.”
Tang Mạch chỉ trầm mặc ôm nữ nhân đang ngủ say, lấy
từ dưới gối ra một cái lược gẫy răng chải lại mái tóc rối cho nàng.
Không Hoa lắc đầu, đem bùa dính vào trên xà nhà,
xoay người lại nhìn một chút Diễm quỷ khuôn mặt trầm tĩnh, thi tiếp ba phần lực,
lấy ngón tay chấp bút vẽ lên xà nhà một bức minh văn (chữ khắc trên vật) ‘muôn đời như ý’.
Hồi lâu, nước thuốc trong bình sôi lên ‘xì xèo’, nữ
nhân không ho khan nữa, phía sau tĩnh đến quái dị, Không Hoa chậm rãi quay đầu
lại, thấy cặp mắt màu tro của Tang mạch, xám mênh mông, không nhìn ra bất cứ
tâm tình gì. Đường nhìn rơi xuống nông phụ trong lòng hắn, nệm rơm đã bị tiên
huyết nhuộm thành một mảng đỏ tươi rõ ràng, nổi bật tới chói mắt.
‘Đinh linh, đinh linh…’ Oán linh buộc trên cổ tay nữ
tử nhẹ nhàng rung động, Diễm quỷ hao tổn tâm cơ đổi lấy pháp khí quỷ giới chung
quy cũng không thể bảo vệ an khang cho đôi mẫu tử này.
Từ hôm Đông chí, thấy nàng đưa ma cho vong phu đã
nhìn ra cả đời này nàng bi thảm, khi còn bé thì tang cha, lớn thì tang chồng,
bơ vơ không nơi nương tựa , bạc mệnh thọ đoản. Trên Sổ sinh tử, giấy trắng mực
đen viết rõ ràng, dù là thượng đế cũng không cứu được nàng.
“Nhân quả luân hồi, báo ứng chính xác, dù là ngươi nợ
nàng, coi như cũng đã tận lực.” Không Hoa nghĩ cái lí do này uổng phí tới buồn
cười, thế nhưng giờ khắc này lại nói không được lời nào khác, chỉ đem chén nước
trong đưa tới bên miệng hắn.
Tối nay, không trăng, Phệ tâm tiếp tục phát tác
trong cơ thể, mồ hôi trên trán chảy xuống như suối, phút chốc thấm ướt tóc mai.
Thế nhưng Tang Mạch nghiêng đầu, hơi giật mình nhìn hắc y nam tử trước mặt, thần
tình chưa bao giờ đau thương như lúc này “Nàng là muội muội của ta.”
Như còn nhớ rõ năm đó lúc vào cung, tuổi còn nhỏ,
không quá bảy tuổi, muội muội ruột cùng cha cùng mẹ còn nhỏ hơn, vừa mới đầy
năm tuổi, khuê danh gọi là Tiểu Nhu. Mắt như điểm nước sơn, sở sở động lòng người,
phụ thân nói nàng lớn lên cực kỳ giống mẫu thân. Tang Mạch đối với ký ức về mẫu
thân chỉ lưu lại một cái ôm ấm áp cùng hình ảnh quan tài đen sẫm, không giống
Tiểu Nhu. Tiểu Nhu thích ồn ào, Tiểu Nhu thích cười, thích nhào vào lòng hắn
nũng nịu đòi một đóa hồng hoa đầu cành.
Sau đó, mẹ kế vào cửa, phụ thân nhu nhược càng lúc
càng không giống người đứng đầu một nhà, Tiểu Nhu trong một đêm từ trên mây rơi
xuống. Bởi vì khuôn mặt cực kỳ giống mẫu thân đã mất, phụ thân thậm chí không
dám tới gần nàng. Bị mẹ kế ghen ghét làm khó, Tiểu Nhu sợ tới mức ban đêm trốn
trong lòng hắn len lén khóc. Hắn vì nàng mà hái hết hồng hoa đầu cành, cài vào
trong tóc nàng, kẹp vào trên áo nàng, đeo trên cổ tay nàng… Một nữ oa nho nhỏ
trang phẫn cả người hồng y nhưng chỉ đem đôi mắt đen mở lớn hơn nữa, trên gương
mặt mũm mĩm khó khăn lắm mới làm ra được một nụ cười nao núng. Nếu nói năm đó từng
có gì lo lắng, thì đó chính là Tiểu Nhu, huynh trưởng thương nàng tới tận xương
thành tâm muốn gả nàng cho một người có cuộc sống an ổn, nhưng khi đó, đến
chính hắn tương lai cũng không biết ở nơi nào.
Lòng bàn tay ai đó áp lên khuôn mặt hắn, lau khô gò
má ướt át. Tang Mạch nói “Là mồ hôi, ngươi đừng đa nghi.”
Người nọ lại đưa mặt sát vào một chút, dán lên đuôi
tóc hắn, khí tức nóng rực trong ngực bao phủ lên đau đớn băng lãnh toàn thân hắn.
Nữ nhân trong lòng bình thản nhắm mắt, như là đang ngủ. Tang Mạch vuốt ve gương
mặt nàng, ngón tay vì đau đớn mà run rẩy “Lần tiếp theo ta thấy nàng, nàng đã
là một đại cô nương rồi.”
Nàng chính là như vậy sở sở động lòng người, giông
như một nụ hoa thược dược đợi ngày bừng nở, ai oán khinh sầu giữa mi mục được
miêu tả thành vẻ đẹp Tây tử (Tây Thi),
trong kinh thành sự hiền thục dịu dàng của nàng được truyền rộng. Khi đó, nàng
cũng đang là như thế này ước mơ hồn nhiên đợi ngày được gả, so với hiện giờ còn
thêm một phần ngượng ngùng, thiếu vài phần khốn khó.
Tang Mạch để nữ tử đã chết nằm thẳng trên nệm rơm, đầu
ngón tay biến thành một họa bút đắc tâm ứng thủ (muốn gì được nấy), cắn răng run rẩy vì nàng họa một đôi lông mày
viễn sơn. Hồng đậm dần hiện lên trên đôi môi tái nhợt, khóe miệng nữ tử hơi có
vẻ cười duyên. Tựa hồ còn thiếu cái gì, Tang Mạch hơi giật mình nhìn nàng, nhất
thời ngừng tay. Không Hoa thấy thế, từ trong tay áo hóa ra một đóa bỉ ngạn hoa
cài vào tóc nữ tử. Trong nháy mắt, dường như có ma lực, dung nhan người chết ảm
đạm nhất thời sinh ra màu sắc rực rỡ, mơ hồ có thể thấy được phong tư năm xưa nổi
danh khắp kinh đô.
Đem một tay gắt gao bó gối, Tang Mạch kinh ngạc nhìn
muội muội đã qua đời, một lát mới nói “Sau đó, nàng được gả cho thái tử Tắc
Chiêu.”
Thái tử triền miên trên giường bệnh, thời gian không
còn nhiều. Không biết là ai sàm ngôn, nói cần biện pháp dân gian là xung hỉ,
chưa biết chừng có thể lưu lại huyết mạch. Cũng chỉ có người hám lợi đen lòng
như phụ thân và mẹ kế mới có hy vọng xa vời mờ ảo như vậy, lại dùng trăm phương
ngàn kế đem Tiểu Nhu đẩy tới bên cạnh Tắc Chiêu mấy năm qua chưa từng xuống giường
đi một bước kia.
Thái tử đại hôn, cả nước cùng vui. Đội ngũ đón dâu
kéo dài vạn dặm trong kinh đô, phượng liễn của thái tử phi kim quang rạng rỡ,
hoa lệ không ai bì nổi. Sa liêm khẽ động, huynh trưởng chen chúc trong đám người
chỉ nhìn thấy đôi môi đỏ chói hơi nhếch lên dưới hỉ khăn, trên cổ tay trắng như
bạch ngọc còn tô điểm một đóa hồng hoa.
“Nghĩ đi nghĩ lại, gả cho Tắc Chiêu cũng rất tốt,
chí ít không có ai khi dễ nàng nữa, coi như là một chỗ dựa vững chắc.” Tang Mạch
rốt cuộc quay đầu lại, thản nhiên nói với Không Hoa. Trên trán hắn nổi gân
xanh, trên cái cổ trần trụi lộ ra ngoài áo lại nổi lên vết máu.
Còn lâu mới tới bình minh, đau đớn càng lúc càng kịch
liệt đem Diễm quỷ khí tức yếu ớt hoàn toàn phá hủy. Không Hoa nắm thân thể căng
cứng của hắn, cúi đầu đưa giải dược vào miệng hắn.
Tang Mạch không như mọi khi ngoan ngoãn tiếp nhận, mà
giãy dụa lắc đầu tránh né “Là lỗi của ta.”
Hắn cố chấp nhắm chặt mắt, đau đớn của Phệ tâm khiến
hắn hoàn toàn rơi vào dằn vặt của quá khứ “Sau khi Tắc Chiêu chết, nàng xuống
tóc xuất gia, cũng không đeo hồng hoa được nữa. Nàng vốn có thể là mẫu nghi
thiên hạ! Nhưng ta lại giúp ngươi độc chết Tắc Chiêu… Là ta khiến nàng ba trăm
năm qua đời đời không nơi nương tựa, kiếp này còn không được hạnh phúc… Là ta hủy
nàng… Ta hủy chính muội muội ruột của mình, người thân duy nhất của ta!”
Tim bị nắm chặt, cũng không phải bởi vì nữ tử vận mệnh
nhiều trắc trở, mà là Diễm quỷ trước mặt bi thương không dứt này. Không Hoa đem
thân thể liên tục giãy dụa của hắn gắt gao kéo vào trong lòng, đầu vai một trận
đau đớn sắc nhọn, là Diễm quỷ cắn hắn “Đều không phải lỗi của ngươi, Tắc Chiêu
đã định trước là không được làm hoàng đế rồi.”
Không biết hắn có nghe không, chỉ cảm thấy răng càng
cắm sâu, đau tới toản tâm liệt cốt. Chăm chú mà ôm lấy Tang Mạch nhận hết đau đớn
dày vò, Minh chủ trong địa phủ vô ái vô dục thấy mũi cay cay, lần đầu tiên cảm
thấy muốn rơi lệ “Là ta mắc nợ ngươi.”
“Ôm ta.” Tang Mạch nói, ngữ khí lơ lửng tới mức như
một tiếng thở dài.

