Nửa kia của Hitler - Chương 17

- Con chó này của ai?

- Thưa thượng sĩ, của lính liên lạc Hitler ạ.

- Hãy nói với anh ta lên gặp tôi.

Thượng sĩ Hugo Gutmann vừa gãi gãi cái đầu hạ sĩ quan đẹp
trai của mình vừa bước vào sở chỉ huy.

Lính liên lạc Hitler rõ ràng là người cuối cùng mà ông nghĩ
tới có khả năng nhận nuôi một con chó hoang. Ông thấy anh lính này không
có gì để chê trách cả, ngược lại, con người này luôn tỏ ra kiên cường,
phục tùng mệnh lệnh, dũng cảm. Hitler cư xử như một người lính hoàn hảo, hoàn
thành nhiệm vụ liên lạc một cách nhanh chóng và hiệu quả hơn bất kỳ một
người lính liên lạc nào khác, luôn luôn nguyên vẹn trở về bộ tham mưu,
thông tin được chuyển tới nơi. Ông chẳng đã đề bạt anh ta lên cấp hạ
sĩ rồi sao. Nhưng chính sự hoàn hảo ấy lại làm ông có đôi phần lo lắng.
Hugo Gutmann có cảm giác là lòng yêu nước đã bóp nghẹt tất cả các tình cảm
khác trong Hitler. Cô độc, không thư từ, không có nhu cầu nói chuyện tiếu
lâm - cái giúp người ta chịu đựng được sự khủng khiếp của chiến trường, anh
lính liên lạc này lên án mọi sự bông đùa, những câu chuyện nhả nhớt. Hugo
Gutmann, người rất yêu đàn bà - và đàn bà làm ông thấy thoải mái - đã vô
tình nghe được đoạn đối thoại làm ông sửng sốt:

- Thế nào Adi, cậu chắc là không muốn đi cùng bọn mình đến
chỗ mấy em gái vui vẻ hả?

- Thật nhơ bẩn! Không thể chấp nhận được! Các cậu đi ngủ với
mấy con người Pháp hay người Bỉ ư! Thế cái danh dự người Đức của các cậu
để đâu?

- Không phải ở chỗ đó. Chúng tớ ngứa ngáy lắm rồi. Thôi nào
Adi, đi với bọn tớ đi. Dù gì thì cũng có những cô gái người Đức ngon nghẻ
trong nhà chứa.

- Không, tôi không có thời gian để mất vào những chuyện như
thế.

- Thôi đi. Cậu đừng khiến chúng tôi tin là cậu lại sẽ tiếp
tục đọc cái ông Schob... gì đó của cậu.

- Schopenhauer! Có chứ!

- Nói xem nào Adi, vậy thì người ta nói đúng ư? Rằng cậu
chưa bao giờ yêu một cô gái nào?

- Tôi không có thời gian để mất cho những việc tương tự và
không phải ngay ngày mai tôi sẽ làm chuyện đó.

Câu chuyện làm Hugo Gutmann ngớ người, ngạc nhiên quá đỗi. Tay lính liên lạc Hitler không nhận ra rằng mình là
người lố bịch. Ngược lại, anh ta cảm thấy tự mãn, không chỉ nghĩ mình làm đúng,
anh ta còn cho mình ưu việt hơn người. Đứng trên sự trinh nguyên của mình,
anh ta đè bẹp các đồng đội. Gutmann đã rùng mình khi nghĩ rằng may mà cấp
trên của mình không như thế. Nếu điều đó xảy ra, ông sẽ e ngại mệnh lệnh
của họ. Làm thế nào để có thể chỉ huy người ta nếu chính anh không thuộc về
loài người? Với ông, Hugo Gutmann, thì dường như việc ông xứng đáng với
chức vụ của mình là vì ông giống những người lính dưới quyền mình, không
dũng cảm hơn, cũng không hèn nhát hơn, cùng có những ham muốn như nhau,
cùng có những lúc tục tĩu như nhau, giống những người khác, tầm thường, nhưng
ông chỉ hiểu nhiều hơn họ một chút.

Tiến lại gần cửa sổ, ông nhìn thấy con chó đang rối rít lao
về phía chủ, dường như nó đang bị lây sự kích động ấy. Anh ta ngồi xuống,
mỉm cười và âu yếm vỗ vỗ vào đầu con vật. Sau đó, anh ta cho nó chơi bằng
cách ném một cành cây ra xa. Cuối cùng, khi anh ta đang dạy con chó đứng trên
hai chân sau thì có lệnh gọi.

Hugo Gutmann vê vê bộ ria, vẻ nghi hoặc. Rốt cuộc, ông đã
nhầm. Tay Hitler cũng có cái gì đấy con người. Càng tốt. Nhưng điều này
không thuận lợi cho ông chút nào. Về mặt nguyên tắc, ông không muốn có con
vật nào hiện diện trong trại. Tuy nhiên, nếu tay Hitler này cần phải yêu cái gì
đó và được yêu thì... Quỷ thật! Để rồi xem sao!

- Thưa thượng sĩ.

Gutmann nhìn hạ sĩ Hitler đang giơ tay chào, bơi trong bộ
quần áo thùng thình vì quá gầy, da mặt bủng như chì, mắt lõm vào, ria mép
bù xù, một gã tội nghiệp. Liệu ông có nên tước bỏ niềm vui duy nhất của gã
hay không?

- Hạ sĩ Hitler, tôi cho triệu tập anh để... thông báo với
anh là... tôi đã đề nghị tặng thưởng cho anh huân chương Thập tự sắt.

Nét mặt người lính liên lạc sáng lên, da căng lên vì xúc
động. Mi mắt hắn nháy nháy vì không tin.

- Huân chương Thập tự sắt hạng hai, tất nhiên rồi. Với huân chương
hạng nhất thì còn phải... chờ sau này.

Gutmann ngoảnh mặt đi, gần như thấy ngại ngùng vì sự xúc
động mãnh liệt mà mình vừa gây ra.

- Anh có thể về được rồi.

- Cảm ơn thượng sĩ. Ngày nhận được huân chương sẽ là ngày
đẹp nhất đời tôi.

- Tôi không nghi ngờ điều đó. Anh xứng đáng được tặng thưởng
như vậy, Hitler, anh xứng đáng với phần thưởng ấy. À mà con chó ở đằng kia
là của anh đấy hả?

- Vâng, thưa thượng sĩ. Tôi đã tìm thấy nó trong chiến hào,
nó bị lạc. Tôi đang huấn luyện nó.

- Rất tốt, rất tốt.

- Tôi đặt tên cho nó là Foxl.

- Rất tốt. Rất tốt. Nếu nó không làm vướng chân đại đội thì
tôi nghĩ là... tôi có thể chấp nhận... người bạn đồng hành của hạ sĩ.

- Tôi yêu nó. Nó chỉ nghe lệnh của tôi.

Gutmann ngồi xuống. Ông đặt ngón trỏ lên ria, giả bộ đang vân
vê để giấu sự bối rối, vừa thương hại vừa muốn phá lên cười. “Tôi yêu nó.
Nó chỉ nghe lệnh của tôi”. Con quỷ tội nghiệp, do phải tuân theo quá nhiều
mệnh lệnh, đến lượt mình nó cần phải ra lệnh cho người khác. Hitler diễn vai
thượng sĩ, con chó làm lính. Làm sao ông không nghĩ ra điều ấy sớm hơn
nhỉ? Một sự bù trừ... Không phải là tình yêu mà là một sự bù trừ.

Gutmann biết rằng tính hay giễu cợt của mình sắp làm ông mất
vẻ nghiêm túc. Hai giây nữa thôi ông sẽ phá lên cười... Ông rút khăn mùi
soa khỏi túi và giả vờ hắt hơi.

- Chúc thượng sĩ như ý_.(12)

Tay Hitler này thực sự có tài nói những câu ngớ ngẩn: “Chúc
thượng sĩ như ý.” Vì thế, Gutmann hắt hơi thêm một lần nữa.

- Cảm ơn hạ sĩ Hitler. Anh đi được rồi.

- Thượng sĩ làm rơi cái này.

Hitler cúi xuống nhặt mẩu vải rơi từ túi thượng sĩ xuống sàn
nhà. Hắn nhận ra đó là một cái kippa(13).

Gutmann bối rối chộp lấy cái mũ chỏm rồi vội vàng đút ngay
vào người. Ông không muốn thuộc cấp biết nguồn gốc của mình. Ông đang chỉ
huy với tư cách là một người Đức, không phải với tư cách người Do Thái.
Trong các tầng lớp bình dân đã có quá đủ những biểu hiện phân biệt chủng tộc
bột phát đe dọa tới sự uy nghiêm của ông.

Ông nhìn Hitler, vẫn đang tươi cười không tỏ chút gì bối rối
trước cái vừa phát hiện ra. “Mình gặp may! Anh ta không phải là người bài
Do Thái! Hitler là một loại máy móc, không phải là con người, nhưng anh ta
không bài Do Thái.”

- Cảm ơn, anh có thể đi được rồi. Đương nhiên, tất cả những
gì đã nói ở đây phải được giữ bí mật. Ý tôi là việc đề nghị tặng thưởng
huân chương Thập tự sắt cho anh, tất nhiên.

Khi Hitler quay về với con chó của mình, con vật hình như
cũng hiểu rằng chủ của mình sắp được tặng thưởng huân chương Thập tự sắt,
nó rối rít vui mừng. Hitler kể với con chó hàng mớ chi tiết về cuộc nói
chuyện của mình với thượng cấp rồi hắn ca ngợi những đức tính của thượng sĩ
Gutmann. Hitler yêu quân đội nên hắn yêu thượng sĩ Gutmann, biểu tượng
hoàn hảo của một người sĩ quan, đẹp, thanh mảnh, mạnh mẽ, giọng nói sang
sảng, ngôn từ nhã nhặn. Như thường lệ, Foxl dành cho ông chủ một sự chú
ý hơi phân tán nhưng dường như nó đồng ý với chủ.

Hitler càng sung sướng hơn khi hắn vừa kết thúc ba ngày nghỉ
bắt buộc dành cho những người lính liên lạc và ngay từ tối nay, hắn sẽ đi
công tác ba đêm.

Để chuẩn bị cho cuộc tấn công, hắn rút quyển sổ nhỏ màu ôliu
của mình ra và lẩm nhẩm tính. Từ đầu cuộc chiến, hắn đã thống kê số lượng
thương vong của trung đoàn mình: hơn tám mươi phần trăm quân số đã chết.
Ban đầu trung đoàn có ba nghìn sáu trăm người, hiện còn sáu trăm mười một người
sống sót. Tuy có những cái chết không được tính vào số thương vong vì đó
là chết do nhầm lẫn. Trung đoàn xứ Saxe và xứ Wurtemberg đã bắn vào trung
đoàn Munich vì nhầm tưởng họ là quân Anh. Nhầm. Không nên giận họ hơn thế
để làm gì. Vả chăng, những người đáng lẽ phải tức giận nhất - những tử thi -
thì nay không còn khả năng phản đối nữa. Nhưng dù sao thì máu cũng đã chảy
nhiều trong vụ này. Trong khi đó, cái làm Hitler quan tâm nhất không phải
là con số thương vong mà là con số những người sống sót. Hay chính xác
hơn, ai là người sống sót.

Hắn đã thoát khỏi mọi hiểm nguy. Làm thế nào mà hắn chưa bao
giờ bị trúng đạn? Tại sao những quả đạn ghém luôn bay trệch khỏi người
hắn? Tại sao cả đạn pháo cũng tránh hắn? Hắn buộc phải tự đặt ra cho mình
đặt ra câu hỏi đó.

Hai tuần trước, giữa ban ngày, khi hắn đang đứng tương đối
xa mặt trận, gần lán tham mưu Fromelles, chợt một trận oanh tạc đổ xuống,
trầm đặc, nghe có vẻ êm êm, hắn đi về phía chiếc xe của đại tá List để xem
xét. Tay tài xế đang nằm dài trên bãi cỏ cách chiếc xe hai chục mét gọi hắn lại
giữa đường để hỏi chuyện. Hitler dừng lại và nói chuyện khoảng ba mươi
giây. Một quả đạn pháo rơi xuống làm nổ tung chiếc xe. Ở chính cái chỗ mà
lẽ ra Hitler sẽ đứng nếu hắn không dừng lại trả lời tay lái xe. Chỉ còn
lại vài mảnh tôn, vài bộ phận của mô tơ tung tóe khắp nơi và một làn khói đen
nhạt bốc lên từ những chiếc bánh xe đang cháy.

Ngẫu nhiên chăng?

Vài phút sau, hắn chạy cùng Schmidt và Bachmann trong đường
hào để truyền một mệnh lệnh, liệu có phải cũng lại là ngẫu nhiên chăng khi
điều không thể tin được lại xảy ra? Cơn lốc lửa không chừa một ai. Mặt đất
rung lên vì dư chấn của đạn đại bác. Trong bóng tối, các tia lửa tóe ra loẹt
xoẹt. Những tiếng rít lanh lảnh xé toang không khí, cắm phầm phập những
mảnh thép vào cây cối và da thịt. Ba người lính liên lạc dán mình xuống
đất hồi lâu, vai và đầu chúi dưới bao cát, thu mình lại như rùa. Họ phải
chịu đựng một trận bắn dồn dập, từng tràng đạn nổ trên không và đạn nổ khi chạm
mục tiêu bay sát sạt. Hitler lăn sang bên phải. Một giây trước đó hắn đã
hiểu rằng sau cái tiếng xoèn xoẹt mỗi lúc một thanh hơn, quả đạn pháo sẽ
rơi đúng chỗ hắn. Một cú chạm đất nặng nề, mặt đất phía bàn tay phải của
hắn rung lên. Đất sét văng đầy người hắn. Quả đạn không nổ.

Tại sao chính quả đạn này lại không nổ? Ngẫu nhiên chăng?

Hay có thể nói là có một sự che chở nào đó?

Đúng vậy. Một sự che chở lạ kỳ đang bao bọc Hitler bằng một
tấm áo giáp không gì xuyên thủng được?

Tối hôm đó, quân Anh và quân Pháp mở màn trận đánh một cách
rầm rộ và đầy uy lực, dường như họ quyết tâm tiến hành một trận đánh
điên cuồng.

Hitler cột con chó của mình sau tòa nhà Fournes nơi đặt ban
tham mưu và vội vã đi về phía Fromelles. Ở đó, người ta cử Hitler, Schmidt
và Bachmann tới một sở chỉ huy tiền tiêu. Bao giờ người ta cũng gửi lính
liên lạc đi thành nhóm để chắc chắn là mệnh lệnh được truyền đạt ngay cả khi
một trong số họ bị trúng thương.

Nhọc nhằn lắm họ mới hoàn thành được nhiệm vụ của mình. Khi
đi vào tòa nhà, Hitler chợt linh tính một điều gì đó vừa mơ hồ, vừa mãnh
liệt. Hắn thấy miệng có vị lạ, thấy mình như cây đèn dầu leo lét và cảm
giác có tai họa đang đến. Chúa ơi, nếu chúng ta thua trận đêm nay!Hay
đó là Foxl. Ai đó đã cởi dây buộc Foxl. Không, đó là chiến tranh. Tôi không
biết.
Hắn ra khỏi tòa nhà, hơi mất phương hướng một chút và hít thở
thật sâu bầu không khí mát lành của buổi đêm để lấy lại sức.

Vụ nổ đẩy hắn ngã chúi xuống đất.

Một quả đạn pháo vừa bắn trúng sở chỉ huy. Nó vừa nổ tung
trong tòa nhà. Một lò mổ. Những thi thể đẫm máu. Sọ thủng. Ngực vỡ toác.
Chân bị tiện cụt. Trong đó có rất nhiều người: trực tổng đài, lính liên
lạc, hai đại úy, một thiếu tá. Schmidt và Bachmann lúc đó đang ở trong và người
ta không thể phân biệt được họ ở đâu trong cái đống bầy nhầy ấy. Người ta
phải mất hai tiếng để mang tất cả các thi thể và mảnh sót lại ra khỏi đó.
Khi ra vào vận chuyển, những người tải thương giẫm nát những cục máu đông
dính đầy bụi. Vài mảng da người sót lại dính bết vào những vạt tường còn
chưa đổ.

Lần này, Hitler không băn khoăn gì nữa. Hắn cả quyết. Không
phải ngẫu nhiên mà hắn luôn bình an vô sự. Hắn được bảo vệ. Định mệnh đã
cho hắn cái linh tính lạ kỳ xui khiến hắn đi ra ngoài tòa nhà ấy. Một loại
khế ước đã được ký kết giữa Ông trời và hắn cho hắn tham gia vào cuộc chiến
này. Cho hắn chiến thắng. Và sống sót ra khỏi cuộc chiến.

Khi thượng sĩ Hugo Gutmann đến nơi nhìn thấy cảnh tượng ấy,
ông rụng rời chân tay.

Hitler giật nảy mình khi nhìn thấy thượng cấp. Hắn vừa nhận
được thêm một lời khẳng định. Trong đầu hắn đã thoáng sợ rằng thượng cấp
của mình cũng bị xé nát trong cái đống đổ nát kia. Nếu quả đạn cối đã
tránh thượng sĩ Gutmann, điều ấy có nghĩa là Hitler chắc chắn sẽ có huân chương
Thập tự sắt.

Số phận đã trải thảm đỏ cho hắn. Hắn tìm lại được cảm giác
ngây ngất hồi còn thơ, cái cảm giác rằng không gì có thể trụ mãi được
trước sức mạnh nghị lực của hắn.

Không, hắn đã có bằng chứng, một bằng chứng lặp đi lặp lại:
mọi chuyện không phải là ngẫu nhiên. Trời cao đã ưu ái hắn. Sao bản mệnh
luôn chỉ đường dẫn lối cho hắn. Hắn không như những người khác: số mệnh
của hắn đã được định trước.

*

* *

Cái rét cũng giết chết nhiều người như lửa đạn.

Những tảng đất đông cứng bị xới lên, khi rơi xuống đất cũng
có khả năng sát thương ngang bằng mảnh đạn. Từ chiều muộn đến giờ, bom đạn
dồn dập nã xuống mảnh đồi trơ trụi, cháy sém, phủ đầy những người lính rét
cóng, người bị thương và xác chết.

Một loạt đạn nổ dồn về phía Adolf H., Neumann và Bernstein.
May thay nó quá ngắn; đạn rít lên và chỉ đủ sức bắn những tảng đất sét
đóng băng vào mặt họ.

- Trượt rồi! Bernstein nói.

- Uổng quá! Adolf nói.

Đó là cái nghi thức mang tính châm biếm của họ: sau mỗi lần
thoát khỏi nguy hiểm, ba người bạn giả bộ thất vọng.

- Trượt rồi!

- Uổng quá!

Đó là cách họ thưởng thức chiến thắng - chiến thắng của họ
chứ không phải của nước Đức - là được sống sót.

Adolf vui mừng và không hề ngạc nhiên vì điều đó. Hắn thấy
những người lính khác tối tối lại tìm đến những điều phi lý: cầu khấn, làm
dấu thánh, niệm chú, lần giở bùa hay những vật cầu may khác trước khi ra
trận, còn hắn thì chẳng còn tin vào cái gì nữa. Tất cả phụ thuộc
vào sự ngẫu nhiên. Không ai đi cầu khấn sự ngẫu nhiên bao giờ. Những cái xảy
ra chỉ là chuyện ngẫu nhiên. Người ta ngẫu nhiên được phân về trung đoàn
này hay trung đoàn kia. Người ta ngẫu nhiên ở cách quả đạn pháo mười mét
hay hai xăng ti mét. Người ta ngẫu nhiên được sinh ra trên đời. Người ta
ngẫu nhiên mà chết.
Adolf chẳng tin vào cái gì, chẳng trông đợi
gì. Hàng đêm, cơ thể hắn tự phản ứng với những chuyện xảy ra xung quanh,
dán mình theo phản xạ xuống đất trước hiểm nguy. Adolf để mặc cơ thể mình làm
việc ấy, cái thân thể này biết rõ rằng đầu óc của nó chẳng để làm gì cả.
Do đó, nó chỉ còn duy nhất một câu khẩu hiệu: thờ ơ.

Bernstein và Neumann đều nghĩ như vậy. Họ đang ngụp lặn
trong đại dương của thuyết định mệnh. Cái gì phải đến sẽ đến, họ chẳng còn
trông chờ gì nữa. Điều này lẽ ra là cái đáng tuyệt vọng nhưng trong hoàn
cảnh này, chính hi vọng lại là cái làm cho người ta đau đớn. Sự tuyệt vọng lạnh
lùng, linh hoạt, hợp thời này là cái duy nhất cứu giúp được họ.

- Trượt rồi!

- Uổng quá!

Hôm trước, lần đầu tiên Adolf cãi nhau với Bernstein và
Neumann. Và với hắn, dù chỉ trong giây phút, đó là điều trầm trọng hơn tất
cả phần còn lại của chiến tranh.

Trong một đợt tấn công chiến hào, Adolf đã bắt một tù binh.
Tù binh đầu tiên của hắn. Người thanh niên mười chín tuổi ấy đã quỳ xuống
và dù không hiểu tiếng Pháp Adolf vẫn hiểu rằng kẻ địch đang xin tha mạng.
Adolf hoàn toàn có thể lựa chọn: hắn lẽ ra có thể hành quyết tên tù binh. Nhưng
có khác biệt lớn giữa việc bắn vào những cái bóng lấp loáng xa xa và việc
gí súng hành quyết một con người đang đưa mắt cầu khẩn và hơi thở dập dồn
vừa chạm vào hơi thở của mình. Adolf đã đầu hàng. Một người lính khác rất
có thể cũng sẽ xử sự như thế nhưng là vì một lý do khác: người ta sẽ được tặng
thưởng mỗi khi bắt được tù binh. Adolf đã không bắn bởi tay lính pháo binh
kia không còn nguy hiểm một chút nào với hắn và nguyên tắc nhà binh của
hắn dừng lại ở đó.

Khi hắn giải anh ta về, mọi người lính khác đều xỉ vả tù
binh, nhổ vào mặt anh ta, tuôn ra lòng căm thù quân địch vào cái mặt của
kẻ thù mà cuối cùng họ cũng được nhìn thấy. Cái gì ở tay thanh niên này
cũng đều bị lôi ra chế giễu, trở thành trò cười, bị cho là thô thiển. Chỉ trong
vòng vài phút, tay thanh niên bình thường và tầm thường đã trở thành một
con quái vật trong mắt mọi người.

Neumann và Bernstein đi đến và góp chung tiếng nói của mình
vào mớ hỗn độn ấy.

- Các cậu đã nhìn thấy mồm nó chưa? Bé tí. Ác độc. Đó có thể
là cái miệng của một con rắn nếu rắn có mồm.

- Xem cái quần của nó kìa? Đỏ chóe, được mẹ là lượt phẳng
phiu. Mụ ta sẽ buồn đây, mụ mẹ của nó ấy, khi biết rằng thằng quý tử bị
đám Boche(14) độc ác bắt làm tù binh.

- Các cậu đừng làm vậy! Không! Tôi van các cậu: ai cũng được
nhưng các cậu thì đừng!

Adolf cắt ngang lời các bạn, cảm thấy bị xúc phạm, chân
giạng ra như để bịt kín mọi lối tiếp cận với tay tù binh của mình.

- Không, cậu đừng tham gia vào việc này, Bernstein. Cả cậu
nữa, Neumann. Trước hết, các cậu có thể nói tiếng Pháp với anh ta vì các
cậu biết tiếng Pháp mà.

- Tớ không biết tiếng Pháp nữa. Tớ đã quên tiếng Pháp ngay
từ cái ngày 28 tháng Bảy năm 1914 ấy.

Adolf sững sờ. Chiến tranh đã cướp mất các bạn của hắn khi
họ còn sống.

Hắn giao tên tù binh cho viên sĩ quan phụ trách trại giam.

Khi ra khỏi lán giam, Bernstein và Neumann đợi hắn ở ngoài
để thanh minh.

- Adolf, chúng tớ ở chiến trường lâu hơn cậu một chút và hãy
tin bọn tớ, bọn tớ biết nhiều hơn cậu một tí.

- Chiến tranh và sự gian dối là cần thiết.

- Cần phải sống chung với người khác Adolf ạ, tuân theo luật
của bầy đàn, trở nên ngu ngốc nếu không cậu sẽ bị điên hoặc đào ngũ.

- Chúng ta cũng vậy, chúng ta cần đến những ý nghĩ thấp hèn
nhất, giả dối, thô lỗ nhất. Nếu không...

- Xin lỗi, Adolf trả lời. Tớ không muốn chấp nhận rằng chiến
tranh đã thay đổi các cậu đến mức này.

Bernstein và Neumann cúi đầu, vẻ thảm hại, sự im lặng đầy
lúng túng của họ chứng tỏ họ thấy Adolf có lý. Nhưng từ đó đến việc thú
nhận thì...

Đêm đó, ba người bạn lại chiến đấu với một sự chia rẽ mong
manh khiến họ kém gắn kết với nhau hơn.

Một cái xà vừa rơi xuống phía sau họ do sức ép liên tục của
đạn cối. Hỏa lực địch đang tập trung vào họ. Cần phải chạy ra khỏi đoạn
hào này.

Họ nhảy sang một đường hào nhánh.

Cũng bị tắc nốt.

Họ ra khỏi chiến hào rồi chạy.

Một tiếng nổ vang lên. Một luồng sáng rực lên. Một tiếng
rít.

Adolf, trong một tích tắc, thoáng nhìn thấy một mảnh đạn bay
về phía mình. Hắn thấy đau nhói ở dạ dày. Hắn không dám tin vào điều đó.
Hắn chợt thấy một cú sốc đột ngột và dữ dội đến mức người như bị cắt làm
hai. Hắn tiếp tục chạy. Hắn vẫn làm được điều đó. Hắn không dám dùng tay sờ vào
vùng bụng chỗ dạ dày. Hắn quá sợ. Hắn tiếp tục chạy. Cuối cùng, hắn lấy
dũng khí sờ khắp người xem mình bị thương ở đâu. Chiếc áo khoác thô ráp
ướt đầm. Hắn thấy máu đang trào qua giữa các ngón tay. Hắn phải thừa nhận
mình đã bị thương.

Ngay lúc ấy, một viên đạn bay tới găm vào sườn hắn. Kỳ lạ
thay, hắn còn kịp nhìn thấy chính xác một túm vải dạ xanh bay lên.

Một ánh chớp lóe lên làm hắn chói mắt rồi không nhìn thấy gì
nữa.

Hắn lảo đảo.

Hắn ngã xuống.

Hắn chết.

Báo cáo nội dung xấu