Nửa kia của Hitler - Chương 26
Nàng dường như giật mình nhận ra sự có mặt của họ. Nàng trìu mến cười với Adolf.
- Không. Thực ra là... có.
- Thằng cha thầy bói ấy nói gì với em à?
- Không. Thực ra là... có.
- Điều gì làm em khóc vậy?
- Không. Chẳng có liên can gì. Em sụt sịt là vì em bị sổ mũi theo mùa. Bây giờ đang là mùa em bị sổ mũi.
- Anh không hề biết là em bị sổ mũi theo mùa đấy, Adolf nói vẻ nghi ngờ.
- Vậy thì bây giờ anh biết, thế thôi!
Dù gì Adolf cũng không còn thời gian để cật vấn Mười-một-giờ-rưỡi thêm nữa vì họ cần phải đến tham dự cuộc họp của nhóm siêu thực ở khán phòng Gaveau nơi vụ xử Anatole France(24) sắp diễn ra.
Khi họ đến gần nhà hát thì những người đeo bảng quảng cáo một trước, một sau đang đi lại trên vỉa hè và thông báo vụ xử.
Những người qua đường bị sốc buông lời nhiếc mắng:
- Các ông giở cái trò gì thế, Anatole France đã chết rồi mà. Người ta đã tổ chức quốc tang, làm sao ai lại dám xử ông ấy?
- Ông ấy phạm tội gì?
- Một vụ lăng nhăng tình ái chăng?
- Một vụ đạo văn?
- Hãy để cho người chết được yên, đúng là một vụ xì căng đan!
Adolf, Neumann và Mười-một-giờ-rưỡi xoa tay khi nhận thấy không khí trong phòng đã rất căng thẳng.
- Sắp có trò vui đây, Mười-một-giờ-rưỡi nói.
Những người rao tin thông báo Charlie Chaplin, Buster Keaton và hoàng tử Monaco sẽ có mặt tại phiên xử. Không ai trong số họ có mặt ở đó nhưng nhiều kẻ hiếu kỳ ngờ ngệch đã đổ xô vào trong phòng.
- Nhanh lên quý vị, một nhà thơ trẻ hét lên, tất cả những ai đến muộn sẽ bị cạo đầu!
Nhiều người do lo lắng nên lần chần đã bị đẩy vào phòng.
Trên sân khấu, người ta đã kê bàn và ghế băng để gợi nên một cách mơ hồ khung cảnh một tòa án. Nhà hiền triết, André Breton, ngồi ở ghế chủ tọa. Bên luận tội có Benjamin Péret. Bên bào chữa là Louis Aragon.
- Cái ông Aragon này lúc nào cũng ăn mặc bảnh bao, Mười-một-giờ-rưỡi ngưỡng mộ thì thầm. Nếu người ta không nói ông ta là nhà thơ, em sẽ nghĩ ông ấy là thợ cắt tóc.
Nhà hiền triết lên tiếng:
- Thưa quý bà, quý ông, bị cáo Anatole France thậm chí không thèm tự giới thiệu mình trước tòa dù rằng ông ta được triệu tới đây. Ông ta đã vội vã rời Paris bằng xe đòn mà không nói một lời xin lỗi, trong khi ông ta là người viết nhiều đến vậy.
- Thật đáng xấu hổ! Nói về người chết như vậy ư! Một bà trong cử tọa phẫn nộ nói.
- Thưa bà, ông ta đã chết từ hồi vẫn còn sống cơ. Lúc nào ông ta cũng bốc mùi tử thi. Chỉ có ông ta với bà mới không nhận thấy điều ấy.
Người đàn bà vung cây ô của mình về phía sân khấu, chồng bà ta cũng bị sốc và đám thanh niên xung quanh trêu chọc họ. Ẩu đả nổ ra.
- Vui quá thôi, Mười-một-giờ-rưỡi tán thưởng.
Nhà hiền triết lại cất lời át cả mớ âm thanh ồn ĩ trong phòng:
- Như vậy bị cáo sẽ được thay bằng một con ma nơ canh vải tin tưởng tuyệt đối rằng mình chính là Anatole France, điều này hoàn toàn phù hợp với chúng ta vì một trong những điều cáo buộc trong vụ này là việc cướp đoạt căn cước. Bị cáo Anatole, hãy đứng lên.
Con ma nơ canh không động đậy.
- Chúng tôi kết tội anh đã ăn cắp tên của một dân tộc u mê
đã ngu ngốc yêu quý anh quá đỗi: nước Pháp(25).
- Đả đảo nước Pháp! Một nhà siêu thực trẻ hét lên.
- Nước Pháp và khoai tây chiên muôn năm! Nhà hiền triết phấn
khích.
- Nước Đức và lát thịt bê muôn năm! Adolf hét lên.
- Dì tôi và món bò xốt vang của bà muôn năm!
Mười-một-giờ-rưỡi chêm vào.
- Hãy làm bọn họ im mồm đi! Người đàn bà cầm ô lúc nãy hét
lên. Các người báng bổ tất cả những gì thiêng liêng.
- Thưa bà, nhà hiền triết gào lên, anh chỉ thể hiện hết khả
năng của mình khi tình hình đã trở nên hỗn loạn, chúng tôi không tôn trọng
bất cứ cái gì mà mọi người tôn trọng. Anatole France làm cho mọi người
nhất trí khi nói về tài năng và con người của ông ta, thu được phiếu bầu của cả
cánh tả và cánh hữu, vinh dự và thói hợm hĩnh thối rữa trên con người
ông ta.
- Thưa ông, tôi lúc nào cũng đặc biệt yêu thích Anatole
France.
- Tôi coi tất cả những kẻ ngưỡng mộ Anatole France là những
sinh vật đồi bại! Aragon hào hứng hô, quên mất rằng mình đang đóng vai
luật sư biện hộ.
- Dừng ngay cái trò lố lăng này lại, một người đàn ông có
chòm râu dê trắng phau lịch lãm, mặc quần áo màu xanh nước biển cất tiếng
sang sảng. Các ông chỉ là một lũ khốn nạn nhỏ mọn.
- Đúng thưa ông, tất cả chúng tôi ở đây là một lũ khốn nạn,
sự khác biệt duy nhất là có những kẻ khốn nạn nặng và khốn nạn nhẹ. Ông
thuộc loại nào?
- Loại những người có phẩm giá!
- Tôi ỉa vào phẩm giá!
- Ông chỉ là một thằng ngu.
- Đúng thưa ông, tôi là một thằng ngu hoàn hảo, tôi không
giấu giếm điều đó và tôi không tìm cách thoát ra khỏi nhà thương điên nơi
tôi đang sống. Ngược lại, tôi khai thác nó. Chính cái đó là chủ nghĩa siêu
thực, thưa ông.
- Tôi mặc xác cái chủ nghĩa siêu thực.
- A, cuối cùng cũng có một câu nói thông minh.
- Vui quá đi thôi, Mười-một-giờ-rưỡi nhắc lại.
- Vì các ông tự cho mình là nghệ sĩ, cái ông mặc đồ xanh
nước biển lại cất lời, hãy cho chúng tôi xem những cái các ông làm. Thay
vì phá hủy thì hãy sáng tác đi.
- Không, trước tiên chúng tôi muốn phá hủy đã. Từ của chúng
tôi là đạn, câu của chúng tôi là súng tiểu liên, văn bản của chúng tôi là
đội hành quyết. Người nghệ sĩ mới phản kháng, anh ta không vẽ nữa, anh ta
tiến hành chiến tranh. Quét sạch! Rửa sạch! Đó là một thái độ siêu hình. Chúng
tôi tin vào sức mạnh của hư vô.
- Tầm phào!
- Dada! Dada! Dadadadada!
Để thể hiện sự gắn kết, những thành viên siêu thực trẻ bắt
đầu đọc lên cụm từ vô nghĩa này như những đứa trẻ loa loa vào miệng cái
bô. Những người muốn giữ vẹn lương tri muốn đứng lên ra về; người ta chửi
rủa họ; các cú đấm đá văng ra và cuộc họp biến thành cuộc ẩu đả.
Một cái túi bay đến tận chỗ Adolf và đập vào trán Neumann.
Máu nhỏ thành giọt.
- Hôm nay văn chương thế là đủ rồi đấy nhỉ?
Mười-một-giờ-rưỡi hỏi khi chìa chiếc khăn mùi soa sạch ra.
- Đúng thế, lý thuyết cũng hòm hòm rồi đấy, Neumann nói.
Cả ba rời khỏi phòng và đi đến một tiệm thuốc gần
Champs-Elysées để băng bó cho Neumann.
- Tớ ngạc nhiên là cậu lại quan tâm đến những người bạn mới
của tớ, Adolf nói với Neumann. Những cuộc tranh luận nghệ thuật này về mặt
nguyên tắc đúng ra phải có vẻ hoàn toàn phù phiếm với cậu chứ nhỉ.
- Breton là đảng viên đảng Cộng sản, Neumann ngần ngại nói,
và nhiều nghệ sĩ siêu thực khác nữa.
- Thế à? Adolf nói, đi từ ngạc nhiên này sang ngạc nhiên
khác.
- Đúng vậy, hình như có một sự liên hệ giữa sự giải phóng
trí tưởng tượng với việc giải phóng các giai cấp bị bóc lột.
- À thế à? Adolf nói vẻ nghi hoặc.
- Dù sao chúng ta cũng đã vui đùa thoải mái,
Mười-một-giờ-rưỡi kết luận.
Neumann chia tay hai bạn để đến nhà nhân tình nơi anh ở từ
khi Mười-một-giờ-rưỡi xuất hiện trong cuộc đời Adolf và từ khi anh ít
nhiều từ bỏ hội họa để đến với chính trị.
Mười-một-giờ-rưỡi và Adolf quyết định đi bộ về nhà ở
Montparnasse.
- Thật là, Mười-một, em thấy họ có nghiêm túc không?
- Ai cơ?
- Những người siêu thực ấy.
- Cẩn thận đấy. Em nhắc lại là anh cũng nằm trong số họ.
Thuộc dòng hội họa trong chủ nghĩa siêu thực. Với Max Ernst, Chirico, Dali
và những người khác. Vả lại, từ khi trào lưu ấy được biết đến, anh bán
được nhiều hơn trước một chút.
- Mười-một, anh đang nói chuyện nghiêm túc với em. Em nghĩ
sao về chuyện đó?
- Sống động, ồn ào, trẻ trung.
- Ngu ngốc.
- Đúng. Và chúng ta đã vui vẻ
- “Chúng ta đã vui vẻ”, chỉ thế là đủ với em sao?
Hắn xẵng giọng, to tiếng. Khi quay lại, hắn nhận ra nàng
đang khóc.
- Đúng vậy, chúng ta đã vui vẻ, thế là đủ với em, đó là điều
quan trọng.
Nàng không kìm được nữa, khóc òa lên.
- Mười-một-giờ-rưỡi, có chuyện gì vậy? Không phải em bị sổ
mũi theo mùa. Cái tay thầy bói ấy nói gì với em?
Nàng ngoảnh mặt đi.
- Ồ, ông ta nói với em điều em đã biết từ lâu. Nhưng em chỉ
cần một lời khẳng định.
- Cái gì cơ?
- Rằng em sẽ không sống lâu. Rằng em sẽ không sống qua tuổi
ba mươi.
- Xem nào, nhảm nhí quá. Làm sao em lại có thể tin...
- Ừ thì em đã biết điều đó từ khi em còn bé tí. Một bà người
Digan đã nói vậy khi xem tay cho em. Sau đó, em tự xem cho mình qua bói
bài. Ông Jacob, ông ấy đã đọc thấy điều ấy qua cặn cốc cà phê(26).
- Còn anh, cái đế giày của anh mách bảo rằng anh sẽ đá vào
đít cái tay Jacob này!
Hắn ôm Mười-một-giờ-rưỡi trong tay, nhấc bổng nàng lên như
nhấc một đứa trẻ và áp sát mặt mình vào mặt nàng. Hắn cọ mũi vào
mũi nàng.
- Anh không muốn em để mình phiền muộn bởi những kẻ mồm
miệng ác độc. Em có một sức khỏe tuyệt vời và em sẽ sống rất rất rất lâu.
- Thật không? Mười-một-giờ-rưỡi hỏi, mắt mở to vì hi vọng.
- Thật đấy.
Khuôn mặt nàng trở nên rạng rỡ.
- Và em sẽ già đi bên anh, Adolf nói thêm.
- Thật chứ?
- Thật.
Mười-một-giờ-rưỡi choàng tay qua vai và áp đầu vào cổ Adolf,
để mặc nước mắt tuôn trào vì nhẹ nhõm.
- Ôi... em thấy mình hạnh phúc... em đã ngu ngốc... anh đã
an ủi em... em biết là anh nói đúng.
Adolf rùng mình. Trong khi vừa khẳng định như đinh đóng cột
sự lạc quan của mình, cũng với một sự chắc chắn như thế, vậy mà theo một
cách không thể hiểu được, hắn linh tính rằng cái tay Jacob loắt choắt ấy
chắc chắn đã nói đúng.
*
* *
Một cái thân phát ra nhạc. Người đàn ông ấy trông giống như
một cái gốc cây bị đốn bởi dáng vẻ đồ sộ, màu sắc, sự bất động không chút
cảm xúc của mình; tuy vậy, ông ta lại có một cái rãnh xẻ ngang giữa khuôn mặt,
như một vết sẹo do bị chém bằng rìu, và từ cái rãnh ấy thoát lên một giọng hát
nam tính lấp đầy cả phòng khách mùa hè.
- Hỡi Đấng chí tôn đầy quyền năng hãy cúi xuống nhìn
ta. Hãy giữ vẹn nguyên sức mạnh mà Người đã đặt nó một cách diệu kỳ trong
ta. Người đã làm cho ta kiên nghị, Người đã cho ta quyền lực tối thượng,Người
đã cho ta những phẩm chất cao quý: soi sáng cho những kẻ đang bò lết, vực dậy
những kẻ khuynh gia bại sản. Qua Người, ta biến sự sỉ nhục thành vĩ đại, huy
hoàng và uy nghiêm.
Trong ngôi biệt thự hướng ra dãy Alpe, cử tọa đang thành
kính nghe giọng nam cao trình diễn tác phẩm của Wagner cất tiếng hát lời
nguyện cầu của Rienzi. Tất cả các khán giả đều theo dõi cùng một buổi hòa
nhạc được tổ chức riêng theo yêu cầu, nhưng mỗi người lại nghe thấy một thứ
khác nhau. Nhà Bechstein, chủ biệt thự và là nhà sản xuất đàn dương cầm
danh tiếng, đang kiểm tra âm thanh ngọt ngào tươi mới của mô đen đàn mới
nhất của mình, Winnifred Wagner khám phá vở opera mà bà chưa bao giờ
tổ chức trình diễn ở Bayreuth, trong khi về phần mình, Adolf Hitler có cảm
giác người ta đang cao giọng hát lên cuốn nhật ký của hắn.
Ca sĩ giọng nam cao đã kết thúc phần trình diễn và đón nhận
những tiếng vỗ tay vừa phải của một nhóm thượng lưu đang đi nghỉ; còn
Hitler, hắn lại muốn làm dấu thánh. Âm nhạc của Wagner đã trở thành một
thứ nhạc lễ, một nghi lễ cá nhân với hắn, và hắn đến dự những buổi biểu diễn
gần Bayreuth như thể người ta đến chiêm nghiệm và cầu nguyện trong một
giáo đường.
Giờ đây, khi một lần nữa được tôi mình trong chủ nghĩa anh
hùng của Rienzi, hắn muốn thoát khỏi những người đàn bà vây quanh hắn. Có
quá nhiều người đàn bà hâm mộ hắn trong phòng khách này nên phần tiếp theo
của buổi chiều dễ biến thành một cuộc ẩu đả giữa những mái đầu đã nhuốm bạc. Hắn
bước đến hôn tay Hélène Bechstein, bà chủ nhà, một người ủng hộ nhiệt
thành, cách đây hai năm đã từng cầm cố đồ trang sức của mình để cung cấp
tiền cho Đảng; khi nói những lời khen ngợi bà ta, Hitler cố ý để bà ta
thấy mình đang đeo chiếc cà vạt mới nhất mà bà ta vừa tặng.
- Ôi không! Ngài không định bỏ chúng tôi sớm như thế chứ!
- Tôi phải về để viết.
- Nếu là vì nước Đức thì tôi sẽ bỏ qua cho ngài.
Hắn biến mất sau cửa chiếc Mercedes, để lại sau mình hàng tá
quý bà ngẩn ngơ.
Hắn đi gặp Mimi.
Mimi, Mimilein, Mizzi, Mizzerl, không có biệt danh nào đủ
trìu mến để gọi tên nàng.
Nàng mười sáu tuổi. Hắn ba mươi bảy tuổi.
Nàng nhìn hắn bằng con mắt mà người ta dùng để nhìn những
siêu sao chính trị khi người ta là một thiếu nữ buồn chán trong một ngôi
làng nhỏ trên vùng núi Alpe thuộc xứ Bavaria. Nàng ngây ngất ngang như
được gặp Rudolf Valentino(27).
Trước tiên, hai con chó của họ làm thân với nhau trước cửa
hàng của gia đình nàng, điều mà Hitler cho là điềm lành. Trước khi nhìn ra
cô gái, Hitler đã cảm thấy sự xúc động hắn gây ra trong lòng cô gái. Sau
đó, hắn đã chiêm ngưỡng tấm thân mảnh dẻ, tươi trẻ, vui vẻ, dường như được sinh
ra từ những giọt sương, cặp má tròn trịa và êm ái nhường ấy, như trái trên
cây, rồi mái tóc vàng vô tư, đôi mắt màu hoa cà. Nàng đã trở thành một
người phụ nữ hoàn chỉnh trong mùa hè tươi đẹp này. Hắn nhận thấy nàng đỏ
mặt vì cái nhìn của hắn. Với nàng, hắn thật tuyệt vời trong chiếc quần da ngắn,
với đôi tất màu ghi nhạt to đùng và chiếc áo trượt tuyết thắt bằng một
chiếc dây lưng da như người ta thường thấy hắn trên báo chí và lãng mạn
một cách đáng buồn vì vụ bị bắt bỏ tù phi lý. Hắn lại gần, sử dụng
cái nhìn trực diện nổi tiếng của mình với cặp đồng tử xanh phớt tím để làm
nàng bối rối trước khi cất lời khen con chó của nàng. Họ đã nói chuyện về
vật nuôi suốt một giờ đồng hồ. Sau đó, khi Hitler xin phép chị cả của nàng
để đưa Mimi đi dạo thì Mimi, bối rối vì đã thu hút sự chú ý của một ngôi
sao,chạy biến đi mất.
Hitler cảm thấy được hồi sinh bởi sức trẻ ấy: Mimi không
những nghiến ngấu hắn với cùng cặp mắt tình tứ như tất cả những bà mẹ bảo
trợ của hắn, mà nhìn nàng còn dễ chịu hơn rất nhiều so với những cặp răng
giả gắn ngọc hay mẹ nạ dòng đang tuổi tắt kinh. Hơn nữa, nàng chẳng đòi hỏi hắn
điều gì; chưa tấn công, nàng đã bị chinh phục rồi. Khi hắn tán tỉnh nàng,
hắn có cảm giác như mình đang quệt một thứ bơ ngon của vùng Alpe lên một
lát bánh mì épice(28), tự nó đã ngon lắm rồi.
Để củng cố uy thế của mình, hắn đã mời nàng tới một cuộc mít
tinh chính trị nơi hắn biết rằng mình sẽ là ngôi sao. Khi đó, hắn đã trổ
hết tài hùng biện của mình, biến cuộc tụ họp khiêm nhường trong một biệt
thự ở Berchtesgaden thành một cuộc gặp gỡ chính yếu nơi số phận của nước Đức
được quyết định; hắn nói liên hồi, chuyển từ cách nói trữ tình sang kiên
quyết, từ sự hoài niệm sang niềm hi vọng vào một ngày mai xán lạn, từ hận
thù sang tình cảm ái quốc, tổ chức một liên hoan có bắn pháo hoa, cái đã
giúp hắn được đón tiếp nồng hậu không tưởng. Đến bữa ăn, hắn muốn Mimi và chị
nàng được ngồi vào ghế danh dự, ngay cạnh hắn và làm nàng nóng bừng má như
có lửa đốt khi thú nhận với nàng rằng buổi hôm nay, hắn chỉ nói cho mình
nàng. Hắn ngắm cặp môi cong, mềm mại, hồng hồng, và đến lúc ăn
tráng miệng, không kìm mình được nữa, hắn đút cho nàng ăn bánh ga tô.
Thoắt cái, hắn coi nàng như một đứa trẻ, thoắt cái, hắn coi nàng như một
người đàn bà, điều này làm cô bé vị thành niên căng thẳng. Sau bữa ăn, hắn
so sánh mẹ của Mimi vừa mới qua đời vì bệnh ung thư và bà Hitler, mẹ hắn, điều
này làm mắt hắn nhòa đi và cho phép hắn cọ đùi mình vào đùi cô gái.
Rồi họ đi đêm với nhau. Hitler cúi xuống Mimi, hôn lướt lên
vai nàng và tiến lại gần để hôn nàng. Đúng vào thời khắc ấy, hai con chó
lao vào cắn nhau chí tử. Hitler điên lên, túm lấy vòng cổ kéo con chó của
mình ra và dùng roi quất nó.
- Thôi đi! Thôi đi! Mimi kêu lên.
Hitler trút giận lên con vật giờ đây đang rên rỉ và co rúm
lại, chỉ còn là những tiếng rên.
- Thôi đi! Em xin anh! Thôi đi!
Hitler không nghe nữa. Hắn quật tới tấp lên người bạn đồng
hành mà hắn nói là không thể sống thiếu được.
- Làm sao anh có thể tàn nhẫn với con vật tội nghiệp này đến
thế?
Hitler dừng lại và nhìn nàng, mắt ngơ ngác.
- Cần phải làm như vậy.
Hắn nhìn chiếc roi trên tay mình và tiến lại gần nàng như
thể chưa có chuyện gì xảy ra. Mimi lùi lại theo bản năng.
- Sao hả Mimi? Em không muốn hôn tôi nữa à?
- Không.
Hitler trở nên lạnh băng. Tất cả sự tử tế làm sáng bừng
khuôn mặt hắn tối nay đã biến mất. Hắn bỏ đi trong bóng tối, mồm
lẩm bẩm “Heil”.
Ngày hôm sau, sau khi nói chuyện với Emile, tài xế của mình,
người đã đảm bảo với hắn rằng một cô gái trẻ được dạy dỗ tử tế bao giờ
cũng từ chối nụ hôn đầu, hắn gửi cho nàng một bó hoa ngụ ý rằng trái tim
hắn đang tan nát! Nàng chấp nhận hẹn hò lại với hắn ở nơi hắn đến ngày
hôm nay.
Chiếc Mercedes dừng lại trước cửa hàng và mở cửa đón cô gái.
Nàng thật rạng rỡ.
Trong xe, nàng trông đợi Hitler sẽ nói chuyện thật ra trò.
Vốn là người chỉ nói nhiều trước công chúng và về chính trị, hắn lúng túng
bởi sự trông đợi này và hắn cố gắng làm hài lòng nàng được ít nhiều. Sau
nửa giờ cố gắng, hắn tìm ra một chiến thuật mới.
- Anh cầm tay em, em có thể đặt lên vai anh, nhắm mắt lại và
anh sẽ gửi sang cho em những ước mơ của anh.
Mimi, hân hoan với trò lạ này liền làm như hắn nói. Như thế
Hitler có thể chạm vào nàng và thoải mái nhìn nàng, lại không phải mệt vì
nói chuyện.
Chiếc xe dừng lại ở nghĩa trang. Mimi ngạc nhiên, nhưng
Hitler đã giải thích với vẻ mặt nghiêm nghị:
- Chúng ta sẽ đi thăm mộ mẹ em, cô bé của anh.
Họ đi giữa những lối đi được trang trí một cách điệu đà và
đầy hoa. Trời quá đẹp và quá nóng cho những tình cảm đau buồn và Hitler
phải ép mình tạo ra một không khí thê lương. Trước bia mộ, hắn nói về mẹ
mình, về ánh mắt của bà, về tình thương vĩnh cửu của bà. Hắn khóc nhiều. Mimi
khóc một chút. Phù! Hắn đã kéo dài được một tiếng.
Ngày hôm sau, họ đi dạo cùng nhau trong rừng. Họ chạy giữa
những hàng cây. Hắn nói rằng nàng là nàng nymphe của hắn - một điều gợi
nhớ mơ hồ tới các vở opera - điều làm cho nàng cười nhiều và họ ngẫu hứng
nghĩ ra một vở rượt đuổi như hắn đã thấy các cặp tình nhân thường làm
trong phim.
Hắn quay lại chỗ ô tô đậu, mệt nhoài. Cô nàng không bao giờ
thỏa mãn lại đòi hắn tiếp tục nói và hắn đã trốn được khi giả vờ thôi
miên nàng.
Hắn cảm thấy ngày càng không thoải mái vì hắn làm nàng thất
vọng. Nàng trông chờ hắn cư xử như một người đàn ông, đi xa hơn và không dừng
lại ở những cái hôn vào cổ nàng. Trong khi đó, hắn không thấy mình có thể
đi xa hơn. Hoàn toàn chểnh mảng, hắn vẫn không dành thời gian để phá bỏ sự
trinh trắng của mình. Việc hắn liên tục trì hoãn lần đầu tiên ngủ với phụ
nữ đã hình thành cho hắn một thói quen gìn giữ sự trinh trắng của mình và
vẫn cảm thấy thoải mái. Ở tuổi ba mươi bảy, hắn cảm nhận một sự sung sướng
thực sự khi không có bất kỳ quan hệ tình dục nào vì như thế hắn sẽ không bị
giang mai, không mất cả thời gian và năng lượng của mình, hắn có thể tán
tỉnh phụ nữ mà không bao giờ nghĩ đến những điều bậy bạ, hắn cảm thấy mình
thanh khiết và đạo đức. Như Rienzi! Ý nghĩ cắt đứt sự thanh bình này làm hắn
sợ, và nỗi sợ mà hắn đã có thể thoải mái vượt qua như mọi người đàn ông khác ở
tuổi mười tám đã trở nên không thể vượt qua được ở tuổi ba mươi bảy. Một
khả năng bị né tránh trong thời gian dài trở thành một sự bất khả. Một bức
tường đã được dựng lên. Một bức tường quá cao cho hắn bước qua. Ban đầu,
hắn tìm lý do biện minh là sự nghèo khó, ở Viên và Munich, rồi chiến tranh, rồi
bước khởi đầu đầy dông tố trong sự nghiệp chính trị; giờ đây, hắn không
còn cớ nào khác, điều đó còn tệ hại hơn; lần đầu tiên kể từ khi quen biết,
đứng trước mặt Mimi, hắn cảm thấy nhu cầu có một thân xác dùng vào việc gì
đó khác ngoài việc nói, ăn, ỉa và ngủ và cái nhu cầu mới này làm hắn tê dại.
Hắn càng đau khổ hơn vì về điểm này, hắn không thể thổ lộ cùng ai, thậm chí là
với Emile, tài xế của hắn, người mà hắn sử dụng để loan tin rằng hắn có
quan hệ với các vũ công và diễn viên trong khi hắn chỉ làm một việc duy
nhất với họ là trả tiền ăn uống.

