Nửa kia của Hitler - Chương 27

- Tôi chưa bao giờ là người bài Do Thái cả.

Hitler ngồi vắt chéo chân, tay cầm một tách trà, vừa phát
ngôn điều đó với vẻ bình thản của một người đã kinh qua mọi chuyện và cuối
cùng cũng quyết định nói ra sự thật.

Nhà báo người Mỹ giật nảy mình.

- Xin lỗi, ông nói gì ạ?

- Tôi chưa bao giờ là người bài Do Thái cả.

Hitler kẹp ê tô nhà báo bằng mắt mình. Ông này cố chống
chọi.

- Ấy vậy mà trong các diễn văn của mình, đôi khi ông kêu gọi
kỳ thị chủng tộc.

Hitler đưa mắt nhìn lên trần, thở dài rồi nghiêng người về
phía trước để thổ lộ bí mật mới mẻ của mình.

- Nhân dân có lẽ đã không hiểu rằng tôi không làm như vậy.

Đôi mắt của nhà báo sáng lên vì kích động. Ông ta đã tóm
được một tin đặc biệt: trên thực tế Hitler không phải là người bài Do
Thái, ông ta chỉ giả vờ như vậy do tình thế. Nhà báo rối rít cảm ơn
rồi chạy đi đọc bài báo của mình qua điện thoại.

Còn lại một mình, Hitler ngồi một lúc trong quán bar của
khách sạn lớn và cười với hình ảnh của mình trong gương: chuyện đã thành.
Hắn không những không còn bị công kích bởi tính lố bịch của cuộc đảo chính
mà đảng Quốc xã còn nhận được ngày càng nhiều phiếu trong các cuộc bầu cử. Bây
giờ người ta coi Hitler như một trong những khuôn mặt chính trị quan trọng
nhất của nước Đức, báo chí trong nước và quốc tế nói đến hắn, phó nháy
riêng của hắn, Hoffmann, phân phát các bức hình đã qua kiểm duyệt của hắn.
Hắn rất đỗi vui mừng khi thấy các đối thủ tiếp tục đánh giá thấp hắn khi cho
hắn là một đối thủ vô hại vì quá khác biệt, quá phụ thuộc vào các cơn lên
đồng, vào các cơn giận, vào những hô ngữ không tưởng, những lời nói lung
tung mang tính thần bí; họ không nhận ra rằng thời đại này đã chán các
chính trị gia truyền thống và thích Hitler chính vì điều đó, vì hắn cho mình là
liều thuốc giúp tránh được ngày tận thế, một á thánh cứu rỗi-chữa bệnh có thể
vực dậy nước Đức.

- Chú Alf? Chú Alf nhỏ bé của cháu đâu rồi?

Geli bước vào, bồng bềnh trong chiếc áo lông và mùi nước
hoa. Cô nhìn thấy bóng Hitler, điệu đà ra hiệu rồi ưỡn ẹo ra chỗ hắn trên
đôi guốc quá cao, quá mới.

- Chào chú Alf, giá mà lúc nãy chú ở chỗ học hát của cháu:
cháu đã hát được nốt contre-rê. Một nốt chỉn chu. Không phải một nốt
contre-rê kiểu chuột mắc bẫy. Không, một nốt thật sự, thật trôi chảy, thật
thanh khiết, thật dài, kiểu như Elizabeth Schumann. Chú uống gì vậy? Trà à.
Khiếp. Không, một ly cốc tai bloody-mary. Vâng, đúng như kiểu Elizabeth
Schumann hay Maria Ivogün, chú đã có thể tự hào vì cháu, ông chú nhỏ bé
của cháu ạ. Cần phải nói là cháu đã không chủ ý. Cháu cứ nghĩ là giọng
mình thấp hơn rất nhiều, cháu không dè là mình làm được. Thế nào, người ta
có mang ly bloody-mary đến không hay cháu phải gửi cho họ mấy cây cà chua?
Cuộc gặp với ông người Mỹ của chú tốt đẹp chứ ạ? Chắc là có, chắc chắn
rồi, chú xuất sắc đến thế kia mà. Ông ta có đẹp trai không ạ, cái ông nhà báo
ấy?

- Bình thường.

- Bình thường so với một người Đức hay một người Mỹ ạ? Bởi
vì một tay người Mỹ, nói gì thì nói, vẫn đẹp hơn một anh chàng người Đức.
Ít nhất là trên phim ảnh. À, cảm ơn, tôi sắp chết vì khát đây. Ưmmm...
ngon thật. Một nốt contre-rê lanh lảnh như còi tàu. Chú sẽ bảo cháu là trong
nhạc mục của mình cháu không cần một bài cung contre-rê. Thực ra, có bài
dự trữ vẫn yên tâm hơn. Tôi sẽ uống một ly nữa. Chú có thời gian đưa cháu
đi thử bộ quần áo của cháu không? Không ạ? Lại cái trò chính trị vớ
vẩn của chú chứ gì?

- Được chứ, chú đang rảnh mà.

- Hoan hô! Chú của cháu muôn năm! Cháu gặp may rồi. Cháu
không chủ ý nhưng cháu biết thừa nhận điều ấy. Phải không chú Alf?

- Ừ.

- Cháu nghĩ là dù gì lời khen đáng được thưởng một cái hôn vào
má.

- Đây.

- Thế thôi á? Thế hóa ra cửa hàng bán sôn rồi ư?

- Đây nữa.

- Thế thì tốt hơn. Trên thang điểm từ không đến hai mươi,
cháu cho chú... mười một.

- Chỉ thế thôi ư? Thế còn cái này?

- Ừm... mười bốn. Thôi! Không nên đốt cháy giai đoạn. Chú có
thời gian để cải thiện kỷ lục của mình từ giờ đến tối. Chúng ta sẽ xem gì
tối nay nhỉ?

- Con Dơi.

- Tuyệt! Cháu mới chỉ xem có hai trăm mười sáu lần!

- Thế nhưng...

- Không, không, cháu rất vui. Và như thế ít ra cháu không
phải nghe Wagner hay tệ hơn là Bruckner.

- Geli, chú cấm cháu...

- Vâng, cháu biết, ông chú nhỏ bé của cháu, đó là những nhà
soạn nhạc yêu thích của chú nhưng cái đó quá cao xa với cháu, mấy cái ông
Wagner, hay Bruckner của chú ấy. Ngoài ra, cháu ủng hộ việc cấm tất cả các nhà
soạn nhạc có họ gồm hai âm tiết và kết thúc bằng “er”. Chú không muốn thêm cái
này vào cương lĩnh của đảng Quốc xã ư?

Họ đứng dậy và đi dạo cửa hàng cùng nhau. Hitler cảm nhận
một niềm tự hào thực sự của một con đực để thể hiện khi tay trong tay với
Geli. Cô nàng líu lo cả ngày, vui vẻ, xấc xược, hay chọc ghẹo; khi không
nói có nghĩa là cô đang hát vì nhờ vào sự bảo trợ về mặt tài chính của ông chú,
cô đã bỏ học ngành y để theo học opera; và khi cô không hát có nghĩa là cô
đang ăn, như thùng không đáy, tham lam. Đối với Hitler, Geli là một cái
miệng, một cái miệng không ngưng động đậy, một cái miệng sung sướng cắn
ngập cuộc đời và trao vô số những nụ hôn cho ông chú yêu thương.

Đó là người duy nhất mà hắn chấp nhận để mình lu mờ khi đứng
bên cạnh. Hắn mang Geli đi khắp nơi, trong những bữa ăn, hội họp, quán cà
phê, để mặc cô nàng đốp các vị khách mời và trở thành tâm điểm của sự chú ý.

Đàn ông thích Geli. Hitler thích điều đó. Hắn đánh giá cao
cái luồng điện khiêu dâm sáng lên mỗi khi Geli đi qua, sự dâm dục trong
những cái nhìn, độ căng đầy kích động của những cơ thể, ánh lửa đen trong
những đồng tử. Những lúc như vậy Hitler cảm thấy mình đầy nam tính, gần như khi
hắn diễn thuyết cho quần chúng ban đầu vốn thụ động vụt trở nên kích động.
Nhiều lần, hắn cảm thấy run lên vì khoái trá khi từ chối những tay thanh
niên đẹp trai đến xin phép hắn được đi chơi với Geli hoặc đi xem hát cùng
cô. Hắn đặc biệt thích thưởng thức cái giây phút khi những thanh niên đó hiểu
rằng Geli thuộc về hắn; hàng mi chớp chớp vì hốt hoảng mang đến cho Hitler
sự thỏa mãn ngang với một cơn cực khoái thực sự. Hắn khoái trận đấu với
những chàng rắp ranh bắn sẻ này đến mức không nhận ra rằng Geli gây ra
nhiều đam mê bùng cháy như thế là vì cô nàng cư xử như một ả lẳng lơ. Geli nhìn
mọi người đàn ông như thể họ đẹp trai, quyền uy và sẵn sàng làm nàng mệt
nhoài trong vòng tay của họ; thế rồi, một giây sau, cô nàng đã chế giễu và
ăn nói xấc xược; kết quả của sự trở chứng này dẫn đến việc chàng trai lịch
lãm sẽ tiếp cận thử vận may.

Tuy Geli thích cuộc sống kiểu này với chú mình, một người có
vai vế, một ngôi sao chính trị, nhiều tiền bạc và rất rộng rãi với cô
nhưng sau hai năm cô bắt đầu cảm thấy bị giam cầm. Nhiều lần, cô đã đề
nghị với Hitler được đính hôn với người này hay người khác. Hắn lúc nào cũng
tìm được cớ để không đồng ý. Sau khi sa thải tài xế của mình, Emile, người
mà Geli đã đầu mày cuối mắt, hắn tiếp tục vùi dập từng người một trong đám
thanh niên mà cô phải lòng. Ban đầu, cô còn nghe những lập luận của ông
chú còn bây giờ cô thậm chí không buồn nghe nữa vì biết rằng ông ta sẽ tiếp tục
nghĩ ra những cớ khác.

- Thế nào chú Alf, chú không thấy chàng trai nào xứng với
cháu à?

- Không một ai.

- Vậy là cháu tuyệt đến vậy sao?

- Cháu là công chúa nhỏ của ta.

Câu nói nghe thật sướng tai nhưng cô đã hai mươi ba tuổi rồi
và bắt đầu thấy thời gian dài ra và mòn mỏi mong được rơi vào vòng tay một
người đàn ông.

Chán chường vì hi vọng có được một tấm chồng, cô quyết định
có một người tình.

Jochen là một nghệ sĩ vĩ cầm người Viên, tóc dài như dây cây
vĩ của anh ta. Cô đã gặp anh ta ở nhà thầy giáo của mình. Vì anh ta là
người trong giới âm nhạc và không nằm trong vòng kiềm tỏa của ông chú, cô
quyết định lén lút hẹn hò với anh ta. Mỗi ngày, Geli và Jochen lên giường với
nhau hai tiếng.

Nhưng giờ giấc không thuận tiện cho họ, Geli thường xuyên lo
sợ bị nhận ra hoặc tệ hơn là có chửa. Nhưng Jochen vốn là người tài tình
và lão luyện, anh ta biết cách làm cô sung sướng mà không phải sợ nguy
cơ này.

- Chú yêu của cháu ơi, chú không nghĩ là cháu nên hoàn thiện
việc học hát của mình ở Viên hay sao?

Hitler tím mặt.

- Ý nghĩ mới ngu ngốc làm sao! Chú ghét cay ghét đắng cái
lời đồn thổi rằng nhạc của Viên thì cao quý hơn của Đức.

- Nhưng dù sao...

- Wagner là người Đức hay người Áo?

- Nếu cháu có thể hát vai Isolde, cháu sẽ đồng ý với chú.
Nhưng khổ nỗi giọng cháu lại hơi yếu, cháu cần...

- Không phải chỉ có giọng cháu mới yếu mà cả trí lực của
cháu nữa.

Geli ngưng nói, hoảng sợ, cảm nhận thấy bão tố đang đến. Quá
muộn. Hitler phun ra hàng tràng:

- Chú làm việc quần quật tối ngày để cháu làm những điều
cháu thích và đây là cách cháu nói lời cảm ơn phải không? Bằng cách đòi đi
Viên! Liệu khi đó mỗi năm chú còn có vinh dự được nhìn thấy cô nương một
lần khi cô ấy trở thành một ngôi sao hay không? Họ hàng gì mà bội bạc làm sao! Chẳng
ai tốt hơn ai trong cái gia đình người Áo bẩn thỉu ti tiện này! Đầu tiên
là mẹ cháu, người đã...

Geli cho rằng nghe cũng chỉ vô ích, cô cụp mắt và khom lưng
chờ đợi cơn giận trôi qua. Cô biết rằng chú mình còn phát điên lên vì
tuyệt vọng cả tiếng đồng hồ nữa. Cô nhớ tới Jonchen, người mà làn da phía
trong cánh tay mới mềm mại làm sao, nơi những mạch máu nhắc nhở rằng cuộc sống
mới mong manh làm sao, và điều này giúp cô không chú ý tới những lời gào
thét của ông chú.

Jochen đã kết thúc hợp đồng ở Munich và phải quay về Viên.
Cuộc chia tay còn xé lòng hơn nữa bởi họ không có nhiều thời gian, Geli
chỉ có thể trốn khỏi sự quản thúc của ông chú trong vòng một tiếng. Cô bắt
anh phải thề không được viết thư - chú của Geli kiểm soát từng bức thư của cô -
và về phần mình, cô thề với anh sẽ gửi cho anh mỗi ngày một lá thư.

Cô đã làm điều ấy và tác động của việc này là tình yêu tuyệt
đối mà cô dành cho Jochen. Làm thế nào mà không điên lên vì một người đàn
ông đã làm cho cô biết đến sự khoái lạc và không thể trả lời những lời yêu
thương ngày càng nồng cháy của cô? Sự thiếu hụt hoàn toàn làm Geli trở nên
bấn loạn.

Cô cho rằng mình bất hạnh nên phải đi Viên để bù lại.

Sau khi đòi Hitler mua cho mình một bộ quần áo mới và hai
chiếc váy dài, chiều hôm đó, khi về đến căn hộ rộng thênh thang của họ, cô
quyết tâm thuyết phục để được đi Viên.

- Chú cưng chiều cháu quá mức, chú Alf, cháu sẽ không bao
giờ nói cảm ơn chú cho đủ được.

Hitler ưỡn ngực kiêu hãnh.

- Cháu nghĩ là mình không xứng có một người chú như vậy. Bởi
xét cho cùng, cháu là ai cơ chứ? Một đứa con gái chẳng biết gì, không hiểu
gì về chính trị và cố gân cổ lên hát một cách khó nhọc để làm vui lòng ông
chú quá đỗi yêu nhạc của mình.

- Giọng cháu rất hay, Geli ạ.

- Vâng. Nhưng nó không được phát triển toàn diện.

- Cần phải tập luyện.

- Vâng, nhưng đã ba năm nay cháu đã chạy đi chạy lại đến tất
cả các thầy dạy hát ở Munich thế mà giọng cháu vẫn không nổi
lên được.

- Cần phải kiên nhẫn.

- Người ta có nói với cháu về một thầy giáo tuyệt vời ở
Viên.

Hitler cứng người và nhìn Geli vẻ khó chịu.

- Không, chú Alf, không phải cháu đang nói với chú là cháu
muốn dọn đến sống ở Viên mà cháu chỉ muốn đến hát thử cho ông ấy nghe để
ông ấy nói thật xem với giọng hát của mình cháu có nên tiếp tục học hát
hay không. Chỉ vài ngày thôi mà.

- Cháu muốn gặp ai ở đó?

- Cái ông thầy mà cháu nói đấy.

- Chú hỏi ông ấy tên là gì.

- À? Vôgel. Thầy Vôgel.

- Chưa nghe nói tới bao giờ.

Hitler ngồi nhìn qua cửa sổ vẻ giận dỗi. Geli tiến đến gần
và cầm tay hắn.

- Chỉ ba hay bốn ngày thôi chú ạ, để lòng cháu được thanh
thản.

- Lòng cháu được thanh thản?

Hắn nói điều ấy bằng giọng hồ nghi đến mức cô run lên vì
nghĩ rằng Hitler đã đoán được chân tướng sự việc.

- Chú biết rõ mấy ông thầy dạy hát này: “Vâng, thưa cô
Raubal, cô có một giọng hát thật tuyệt nhưng cần phải luyện lại toàn bộ
phần kỹ thuật. Tôi có thể giúp cô điều đó. Bốn buổi tập một tuần, giá năm
mươi mác một giờ.” Và chính vào lúc đó, cháu sẽ muốn ở lại Viên.

- Chú của cháu ơi, cháu thề là không mà.

Hitler nhìn vào mắt Geli, dò xét.

- Thế tại sao cháu thề với chú là không? Nếu như cái ông
Vôgel này là thầy giáo giỏi nhất thế giới?

- Cháu thề là không... vì cháu không muốn... rời xa chú.

Hitler mỉm cười. Hắn thậm chí còn quay mặt nhìn sang phía
cửa sổ để giấu cảm xúc của mình. Geli biết là mình đã thắng.

- Ba ngày thôi, chú của cháu ạ. Chỉ ba ngày không ở bên chú
và cháu sẽ quay lại.

- Đồng ý. Nhưng mẹ cháu sẽ đi kèm cháu.

Geli hất tay của Hitler ra, điên cuồng nổi cơn thịnh nộ.

- Cháu đã hai mươi ba tuổi rồi, có còn nhỏ gì nữa đâu! Cháu
có thể ra ngoài mà không cần người đi kèm!

- Điều đó có thay đổi gì đâu nếu cháu làm chuyện chính đáng?

- Cháu không muốn có mẹ cháu đi kèm.

- Mẹ cháu sẽ đi kèm, nếu không, cháu sẽ không đi đâu cả. Đây
là lời cuối cùng về chuyện này.

- Nhưng cháu có phải là một tù nhân không đây?

Hitler giật nảy mình.

- Tù nhân? Cháu nói gì vậy?

Geli đi đi lại lại trong căn phòng, nước mắt đầm đìa.

- Cháu đã hai mươi ba tuổi, chú đã đẩy lui tất cả những
người đàn ông đến gần cháu và cháu thậm chí không thể ra ngoài mà không bị
giám sát. Tương lai của cháu sẽ ra sao? Một năm? Hai năm? Hai mươi năm tù
nữa? Tương lai của cháu sẽ ra sao hả chú Alf? Chú nói đi!

Hitler bình thản nhìn Geli và nhẹ nhàng nói:

- Em sẽ cưới ta.

Trước lời đề nghị động trời ấy, Geli cười khẩy một cách hung
tợn, khi nhìn thấy ông chú giữ nét mặt không đổi, cô hiểu rằng ông ta
không đùa. Cô đến gần Hitler:

- Chú Alf, cháu nghĩ là mình đã nghe lầm. Chú có thể nhắc
lại điều chú vừa nói không?

- Em sẽ cưới ta. Em sẽ là bà Hitler. Em không phải là tù
nhân. Em là người đàn bà của đời ta.

Geli quá sợ cái nhìn chăm chắm của ông chú đến mức bỏ chạy
về phòng đóng chặt cửa.

Hai mươi phút sau, Hitler đến trước cửa phòng cô và nói,
giọng đã trở lại bình thường:

- Geli, chú đi Nuremberg. Tối mai chú sẽ về.

Cô nghe tiếng hắn ra lệnh cho đám người hầu rồi đẩy cánh cửa
nặng nề ra đi.

Một kẻ điên! Cô đã rơi vào cái bẫy của một kẻ điên. Thái độ
của ông ta trong suốt hai năm qua đột nhiên trở nên sáng tỏ. Ông ta đón cô
về ở cùng không phải vì tình cảm gia đình mà vì chính mình, vì ông ta yêu
cô. Ông ta đã xua đuổi tất cả những người đàn ông tán tỉnh cô bằng cách dùng uy
quyền của người chú để giành lấy vị trí người chồng tương lai.

Nằm trên giường, Geli bị giày vò bởi nỗi tuyệt vọng, ngập
trong nước mắt, vừa gọi Jochen mong được cứu, vừa điên tiết vì tất cả
những mối tình bị tước đoạt, khiếp sợ tình cảnh của mình: vì ngây thơ, tốt
bụng, trong trắng mà đã để cho người chú tin rằng ông ta sẽ đạt được mục đích
của mình. Cô gái vui vẻ không được chuẩn bị tinh thần để bị giày vò và vỡ
mộng nhiều đến thế. Cô cố tìm một ý nghĩ để bám víu lấy nhưng không tìm
được ý nghĩ nào.

Đột nhiên, cô đứng bật dậy, chạy sang phòng ông chú, mở ngăn
kéo chiếc bàn đầu giường ngủ. Cần nhất là phải hành động nhanh và không
suy nghĩ. Cô cầm khẩu súng và chạy về khóa mình trong phòng.

Cô kề súng vào ngực trái và không chần chừ một giây, bóp cò.

Cô gái đổ gục xuống, chết trong vũng máu.

Ngày hôm sau, sau khi không thấy cô trả lời, đám người hầu
phá cửa phòng và tìm thấy xác cô.

Cảnh sát được gọi đến.

Cuối cùng người ta cũng báo tin được cho Hitler ở Nuremberg.

- Cháu gái của ngài, Geli Raubal đã tự tử bằng khẩu súng của
ngài. Cảnh sát đang đợi ngài.

Ý nghĩ đầu tiên hiện lên trong đầu Hitler là người ta sẽ
khép hắn vào tội giết người. Ý nghĩ thứ hai là cảm giác tức giận trước
hành động ngu ngốc đó. Thứ ba là cảm giác đau buồn.

*

* *

Mọi thứ ở nhà bá tước Baumont đều ngông cuồng nhưng hợp lý.

Đổ xô đến những buổi tiệc hóa trang tại biệt thự của ông
trên phố Duroc là tất cả những nhân vật quan trọng ở Paris: họa sĩ, nhà
báo, giám đốc nhà hát, diễn viên, nhà thơ, biên đạo, chừng ấy nhân vật nổi
đình nổi đám và một số nhân vật kín tiếng hơn vì họ là những triệu phú, chủ nhà
băng, nhân viên môi giới chứng khoán hoặc các nhà tài chính. Đây là chốn
phô trương của nghệ thuật chứ không phải là sức mạnh. Giới có chức có
quyền thì không thấy xuất hiện bởi chẳng nhà chính trị nào có thể len vào
được đám đông nghệ sĩ sặc sỡ này mà không bị chửi rủa hoặc bị đấm
vào bụng.

Dạ hội Shakespeare, đã có ai từng nghe thấy điều gì tương tự
chưa! Người ta có thể đến dự một dạ hội vẹt, dạ hội da đen, dạ hội
olympic, dạ hội giả trang siêu tâm thức, dạ hội sáo mòn; vào phút cuối, Sở
Liêm phóng thành phố đã cấm mọi người không được đến dạ hội khốn cùng vì những
người thất nghiệp đã biểu tình trên đại lộ Champs-Elysées, cho rằng chủ đề
của dạ hội là một thứ mô-ve-gu; nhưng chưa ai đến dự một dạ hội
Shakespeare bao giờ!

Sự phấn khích đã ngự trị ngay từ lối ra vào. Hàng trăm kẻ
hiếu kỳ đứng xúm xít để chiêm ngưỡng những vị khách mời bước ra khỏi xe.
Bộ phận bảo vệ ngăn không cho họ đến gần. Để gieo thêm nỗi khủng khiếp vào
cảm giác nóng lòng, một vài người trong giới thượng lưu thậm chí đã truyền
miệng nhau rằng những kẻ đứng ngoài này muốn phá hoại buổi tiệc.

Như thường lệ, với những đêm tiệc kiểu này, những tuần chuẩn
bị mới là những tuần tuyệt vời nhất. Khách mời tưởng tượng quần áo mình
mặc ra sao, cho đi may, thử, sửa rồi cuối cùng mang ra trưng. Một buổi
tiệc hóa trang đạt đến đỉnh điểm và nhanh chóng chết sau khi màn được kéo lên;
sau đó, người ta chẳng còn vai diễn gì nữa. Trái tim đập chậm lại và mọi
chuyện trở lại bình thường. Vào lúc đó, người ta tìm thấy niềm vui thông
tục nhất là tán tỉnh nhau, nhảy múa và tán chuyện.

Adolf H. và Mười-một-giờ-rưỡi đột ngột xuất hiện trong đêm
tiệc, một người hóa trang thành Othello, một người thành Desdemona, chàng
đẹp tuyệt vời, như chàng Mô(29) thực sự, đen giòn, hoang dại, đáng sợ,
nàng tóc vàng, óng ánh, thanh khiết, tỏa hương Venice.

Chính Adolf là người đưa ra ý tưởng hóa trang thành
Desdemona và Othello.

- Đồng ý, Mười-một-giờ-rưỡi vui vẻ trả lời, với điều kiện là
chúng ta không diễn hồi cuối.

- Nếu anh phải lấy gối bịt em chết ngạt vì ghen tuông thì
anh đã làm rồi.

- Anh ấy à, anh cũng biết ghen hả?

Adolf không trả lời vì hắn không biết gì về chuyện đó. Ít
thạo sử dụng những từ chính xác để nói về cảm xúc của mình, quen hơn với
việc biểu đạt tình cảm bằng hội họa, hắn để mặc những sức mạnh điều khiển
mình sôi sục lên trong hắn, hơn nữa hắn không thể gọi tên chúng được. Từ khi
Mười-một-giờ-rưỡi đã thú nhận với hắn - không phải là thú nhận mà là đập
vào mặt hắn - rằng nàng có tình nhân, hắn giam mình trong xưởng vẽ và đập
đầu vào tường. Trước bức tường bên phải, hắn hét lên rằng nàng là một con
điếm, một thứ rác rưởi, một kẻ ích kỷ, rằng nàng phải biến ngay lập tức khỏi
đời hắn; trước bức tường bên trái, hắn xin tha lỗi, cho rằng mình là người
chịu trách nhiệm, trách mình đã lạnh nhạt, vùi đầu một cách phi lý vào
công việc. Chuyện đó chẳng phải là bình thường hay sao khi nàng mới
hơn hai mươi tuổi, rằng nàng phải tận dụng cơ thể mình và thay người bạn
tình quá bận rộn bằng một diễn viên múa cuồng nhiệt? Họ đã bao giờ hứa
chung thủy với nhau chưa? Họ chưa bao giờ thề như thế trước ban thờ hay
trước ông thị trưởng, kể cả khi trần truồng nằm với nhau trên chiếc giường tình
yêu, người này đối mặt người kia. Chẳng thể có sự phản bội khi chẳng có
hứa hẹn nào. Vậy là Mười-một-giờ-rưỡi không phản bội hắn. Tuy nhiên... tuy
nhiên hắn lại chưa bao giờ lạc lối vào vòng tay một người đàn bà khác! Chính vì
thế, khi hắn không còn trong vòng tay của nàng, chắc chắn là vì thế, mọi trục
trặc đến từ đó... không, hắn không ghen. Hắn không có quyền ghen. Vả lại,
hắn có còn yêu Mười-một-giờ-rưỡi nữa không? Đó liệu có phải là tình yêu,
nỗi cáu giận thường trực này? Có phải là tình yêu không, vết thương này?
Những giờ phút chửi rủa giữa đống toan phủ keo, câm lặng, đợi chờ, đó có phải
là tình yêu không?

Ngược lại, tối nay, trước tấm gương trong phòng tắm, hắn đã
cảm thấy một sự thỏa mãn mới khi phủ lên mặt và tay những lớp phấn hóa trang;
càng bôi đen da mình, cảm xúc của hắn càng trở nên trong trẻo; nhờ che
giấu mình trước con mắt của người khác, cuối cùng hắn cũng tự nhìn thấy mình:
đúng, hắn ghen, ghen tưởng đến chết đi vì hắn yêu Mười-một-giờ-rưỡi đến
chết đi được. Lòng hắn đã quyết: hắn sẽ nói với nàng hắn yêu nàng biết bao
và nàng đang làm hắn đau khổ đến nhường nào. Nàng sẽ tự dàn
xếp chuyện đó.

Nhưng khi Mười-một-giờ-rưỡi đến bên hắn trong tiền sảnh,
hiền dịu và lộng lẫy trong chiếc váy kiểu Phục Hưng, hắn thấy hoảng sợ.
Hắn có thực sự biết nàng? Chẳng phải nàng vẫn hơi xa lạ với hắn sao? Hắn
lấy quyền gì mà trút lên nàng tình yêu và sự ghen tuông của mình? Những cái đó
liệu có làm nàng bận tâm?

Trên suốt đường đi, ngồi trong xe, hắn tìm cách tự trấn an
mình bằng cách nói chuyện trở lại với nàng.

- Thật là một sự ngạc nhiên thú vị khi thấy em thế này! Cuối
cùng, em đã có thể trở thành một cô gái tóc vàng rồi.

Hắn ghét cái giọng cảnh vẻ mà hắn không thể ngăn mình thốt
ra.

- Có lẽ một tháng nữa chúng ta nên nghĩ đến kỳ nghỉ bên bờ
biển rồi nhỉ?

Không thể chịu được! Hắn đang nói với người đàn bà của đời
mình bằng cái giọng của một công tử bột trong một buổi khai mạc triển lãm.
Hắn diễn, hắn lễ phép, hắn đang thủ một vai.

- Anh muốn ở bên em nhiều hơn.

Nhạt nhẽo làm sao! Đó là do hắn nói một cách nhạt nhẽo hay
do cảm xúc của hắn nhạt nhẽo? Làm sao hắn lại để cho những cuộc nói chuyện
trở nên hiếm hoi đến mức này, khiến mỗi câu trao đổi đều vang lên trong
một sự trống rỗng quá ư trịnh trọng?

Đám đông trầm trồ khi họ bước vào biệt thự Beaumont, hắn cảm
thấy vững tin. Hắn hiểu rằng người ta cho là can đảm việc một người đàn
ông dám hóa trang thành Othello khi đi với vợ mình. Đúng, các
người hiểu đúng đấy, ta đang ghen, ta cho cả thế giới biết điều đó, ta ghen đến
phát cuồng bởi vì ta đang yêu đến phát cuồng.

- Xin mời qua đây, Etienne de Beaumont nói, nhất định phải
để Man Ray chụp ảnh ông bà.

Họ tạo dáng trước ống kính của nghệ sĩ Mỹ, Adolf trợn mắt
một cách hung tợn, Mười-một-giờ-rưỡi chọn một dáng vẻ cực kỳ thuyết phục
của một con chim câu bị nghi oan.

Nhạc jazz tràn ngập khắp phòng. Có đến mười lăm Cleopatre và
hai mươi Hamlet đang nhảy điệu Charleston. Vì lịch sự, bá tước de Beaumont đã
làm xấu mình thậm tệ khi hóa trang thành Richard Đệ tam. Tất dài và quần áo bó
sát người để lộ những đường nét gợi cảm, cặp đùi săn chắc, bộ mông nở nang
và người ta xì xầm khắp nơi rằng vào nửa đêm sẽ có một cuộc thi bắp chân.

Một nhóm thanh niên vây quanh Mười-một-giờ-rưỡi và bắt đầu
phá lên cười vì những câu đối đáp dí dỏm của nàng. Adolf lùi ra xa, đứng
tựa lưng vào cửa sổ sau khi đã tham gia vài câu xã giao, ẩn mình sau lớp
phấn hóa trang, để mặc dòng suy nghĩ cuốn đi. Tại sao ta lại để
nàng tràn ngập tâm trí mình thế này? Ta đã để nàng chiếm quá nhiều chỗ trong
cuộc đời mình. Hãy nhìn nàng xem, nàng cười cợt, run rẩy, nàng thanh
khiết, hừng hực, gợi tình. Nàng cần đến ta ít hơn ta cần đến nàng. Chuyện
không thể cứ như thế này mãi được. Ta không có quyền đánh mất kiểm soát
cuộc đời mình được. Ta không được để mình bị người khác lấn át.Ta...

- Đêm nay, Othello thật buồn...

Báo cáo nội dung xấu