Nửa kia của Hitler - Chương 28

Một người đàn bà xuất hiện cắt ngang luồng suy tư của hắn. Đó là một người đàn bà cao lớn, đường nét hoàn mỹ, mềm mại, tóc lượn sóng với ba màu vàng khác nhau, một màu vàng cát, một màu vàng kim loại và một màu vàng như bờm sư tử, ba dải tóc màu vàng khỏe mạnh được tết lại, một sức sống hoang dại chảy tràn đến tận ngang hông.

- Tôi nghĩ trước mặt mình là Ophelia phải không?

- Quan sát đúng lắm. Một nàng Ophelia trầm mình trong rượu vang trắng sherry, người đàn bà vừa nói vừa nâng ly lên ngang đôi mắt hình bán nguyệt của mình.

Ở đó cũng vậy, trong cặp đồng tử của nàng, Adolf nhận thấy một sự pha trộn thừa thãi của tất cả các màu nâu, be đến màu đen, màu hạt dẻ, màu nâu đỏ, màu vàng nghệ, màu đỏ gạch, màu nâu gụ... với một chút ánh xanh lá cây.

- Trí tưởng tượng mới phong phú làm sao, hắn thì thầm.

- Ông đang nói đến cái gì?

- Về sắc màu của bà. Khi tạo ra bà, song thân của bà đã
chứng tỏ họ có tài phối hợp màu sắc tuyệt vời.

Nàng thở mạnh, nửa bực tức, nửa như ngượng ngùng.

- Ông có đôi chút giọng Đức phải không?

- Tôi là Adolf H., tôi là người Viên.

- Adolf H. Còn tôi là người Berlin! Nàng thốt lên.

Họ cùng cười thoải mái. Áo và Đức giờ đã trở thành tổ quốc
chung khi người ta sống lưu vong tại Paris.

- Tôi là Sarah Rubinstein, tôi làm việc bằng mũi.

Nàng trỏ hai lỗ mũi hoàn hảo đang hếch lên khi người ta nói
đến chúng.

- Bà vẽ tranh bằng hương thơm ư?

- Tôi thí nghiệm. Tôi vừa học xong tại hãng Guerlain ở
Paris. Sau đó, tôi quay lại Đức để sản xuất nước hoa của chính mình.

- Tình hình ở Đức ra sao?

Adolf hỏi Sarah về tình hình rối ren của nước Đức, những khó
khăn mà nền cộng hòa Weimar gặp phải khi điều khiển đất nước. Sinh ra từ
một cuộc bại trận, thoát thai từ Hiệp ước Versailles năm 1918, trong mắt
nhiều người Đức, nền cộng hòa này bị coi như một sự trừng phạt nhục nhã.

- Điều đó tạo quá nhiều khoảng đất trống cho những kẻ cực
đoan. Cả cánh tả lẫn cánh hữu. Những người cộng sản kiếm được nhiều phiếu
và phe quốc gia cánh hữu cũng vậy, nhất là khi phe này không ngần ngại
chơi lá bài bài Do Thái.

- Thế à? Adolf nói.

Nàng nhìn xuống dưới như thể sắp nói một điều thất thố.

- Như ông có thể đoán được khi nghe tên tôi, tôi là người Do
Thái.

- Tôi thì không phải, Adolf nói, mặc dù người ta coi tôi là
người Do Thái khi nhìn tranh của tôi.

- Thật ư? Ông không phải là người Do Thái à? Adolf H.? Tôi
tưởng là...

- Với tôi đây là một lời trách cứ.

Nàng đỏ mặt, lúng túng.

- Xin ông thứ lỗi, tôi quen mất nết đi rồi. Tôi sinh trưởng
trong một gia đình có tinh thần tranh đấu quá cao. Cha tôi là một trong
những lãnh đạo của phong trào sionist.

- Có nghĩa là?

- Ông đấu tranh cho việc thành lập một quốc gia Do Thái độc
lập.

Những điều này cách xa cả ngàn dặm so với những mối bận tâm
thường nhật của Adolf, vốn bị công việc sáng tác và mối ghen tuông hút hết
tâm trí. Với hắn, đó là một sự thay đổi hoàn toàn mới mẻ.

Hắn tiếp tục hỏi về tình hình chính trị ở Đức.

- Tôi cảm thấy là nền cộng hòa sẽ trở nên thiên hữu và cứng
rắn hơn, Sarah nói thêm, một phái quốc gia cực hữu sẽ phản đối Hiệp ước
Versailles. Nhưng tôi không e ngại lắm mức độ nguy hiểm của phái cực hữu
ngay cả khi chiêu bài mị dân của họ vẫn có người nghe.

- Tại sao?

- Vì họ không có ai có khả năng diễn thuyết. Chiêu bài mị
dân chỉ thành công khi nó được thực hiện bởi một nhà diễn thuyết đại tài.
Không có kẻ quyến rũ thì không có sự quyến rũ. Phe cực hữu có gì? Rôhm ư?
Một quân nhân có khả năng huy động những chiến binh hoài niệm nhưng chỉ dừng
lại ở đó. Goebbels ư? Ông ta quá xấu và quá cao ngạo để thành công.

- Thật hạnh phúc khi biết tin về đất nước mình, Adolf H. kết
luận.

Họ rẽ đám đông đến bàn tiệc búp-phê vĩ đại.

Nhìn qua một đôi cánh và một cái khăn vành, Adolf thoáng
nhìn thấy Mười-một-giờ-rưỡi đang tranh luận với một người đàn ông
rất đẹp...

Adolf cảm thấy tim mình ngưng đập.

Hắn ta! Lars Ekstrôm! Người tình Thụy Điển! Tay diễn viên
múa!

Mười-một-giờ-rưỡi, má ửng đỏ, dường như đang nài nỉ để đạt
được cái gì đó ở hắn ta. Thỉnh thoảng nàng liếc nhìn xung quanh lo lắng,
hình như hắn đã đồng ý với điều nàng nài nỉ, cầm tay nàng rồi họ lên cầu
thang và biến mất.

Adolf nghĩ rằng họ tìm cách trốn vào một phòng nào đó để...

- Có chuyện gì không ổn à? Sarah hỏi.

Hắn giật nảy mình. May mắn thay, việc hắn hóa trang thành
người da đen đã giúp hắn che giấu được cảm xúc của mình. Hắn
mỉm cười.

- Không, tôi nghĩ đến cái gì đó làm tôi vui thích... và có
liên quan đến bà.

- Thế à?

- Đúng vậy.

- Tôi muốn vẽ bà.

- Trong vai Ophelia?

- Ophelia vừa tắm xong. Chính xác hơn là trong vai thần Vệ
Nữ.

Sarah đỏ bừng mặt.

- Ông muốn tôi trần truồng trước mặt ông?

- Đúng vậy.

- Không thể được. Chỉ người đàn ông nào mà tôi muốn làm tình
mới được nhìn thấy tôi như thế.

- Đó cũng chính là cái tôi muốn nói.

Sarah thoáng giật mình. Adolf không để cho nàng có thời gian
để nổi giận.

- Bà không muốn vì bà là người phân biệt chủng tộc phải
không?

- Ông nói gì cơ?

- Bà không muốn ngủ với một người da đen?

Sarah phá lên cười. Adolf tiếp tục nói và phủ cái nhìn từ
đôi mắt xanh phớt hồng của mình lên người đàn bà.

- Hay bà sợ cái mà bà sẽ khám phá ở tôi sau khi tôi cởi bỏ
lớp hóa trang?

- Tôi biết rõ cơ thể ông như thế nào, ông Adolf H.

Qua giọng điệu xấc xược và cái nhìn long lanh của nàng,
Adolf hiểu rằng cái hắn vừa mong muốn có lẽkhông phải là điều không thực
hiện được.

*

* *

- Ông ta sẽ từ bỏ, đó là điều chắc chắn. Ông ấy đã quá suy
sụp.

Ông giám đốc nhà xuất bản Adolf Müller và Joseph Goebbels
buồn bã nhìn dáng vẻ tàn tạ của Hitler, như mọi ngày đang đứng hàng giờ
nhìn đăm đăm xuống mặt nước ủ dột và phẳng lặng của hồ Tergern.

Mây ngừng trôi, soi bóng xuống mặt nước, bất động, nặng nề, dày
đặc. Thiên nhiên đông đặc. Ngay cả đám chim chóc cũng dang cánh lượn mà
như bay tại chỗ.

- Vợ tôi sợ rằng ông ấy bắt chước Louis Đệ nhị trầm mình tự
tử mất, Müller nói. Tôi đã cho người theo dõi ông ấy liên tục. Ông ấy ngủ
trong phòng dành cho khách trong nhà tôi, tôi đã cất vũ khí của ông ấy đi
và lắng nghe tiếng chân ông ấy suốt cả đêm.

- Đúng là một đại họa. Hơn bao giờ hết, Đảng cần ông ấy. Ông
ấy phải tranh cử tổng thống.

- Hãy bảo các đảng viên đợi thêm một thời gian, Müller nói.
Ông là người duy nhất, sau ông ấy, có khả năng hiệu triệu quần chúng.

Müller không có chút cảm tình nào với Goebbels nhưng ông ta
cũng phải thừa nhận rằng Goebbels có tài hùng biện; ông ta không có cái
hấp lực của Hitler nhưng lại có tài hùng biện và kỹ năng làm điều đó.

“Có những dáng vẻ bên ngoài buộc anh phải là người có tài”,
ông ta nghĩ khi nghiên cứu ngoại hình gớm ghiếc của tiến sĩ Goebbels tới
lần thứ hai mươi.

Thân hình của Goebbels khiến người ta có cảm giác đã có sự
lầm lẫn ở đâu đó. Hoặc là cái đầu quá to, hoặc thân hình quá bé, tóm lại,
cái đầu không ăn nhập với thân hình. Cái gáy cố giữ vai trò trung gian, nó
mọc lên để giữ cái sọ quá rộng, quá nặng, quá tròn nối tiếp với cái lưng, giữ
cho cái sọ khỏi rơi về phía trước. Thân hình của ông ta căng và ngoe nguẩy
như một con cá đục đang cố giữ một trái bóng trên mặt nước. Hơn nữa, khi
Goebbels đi, người ta nhận ra rằng cơ thể ông ta không hòa nhịp với chính
nó: một bên chân ngắn hơn, càng nổi bật đối với một người chân vẹo, chối bỏ mọi
sự đối xứng. Chân tay của Goebbels giống của động vật nhưng mỗi cái lại
thuộc về một loài khác nhau; ông ta có đôi chân chim sẻ, mông dưới của ngựa
lùn, thân hình nhỏ thó của một con khỉ lười, đầu chim cú, mắt sâu hoắm như
mắt chồn và mũi gồ như con chim sẻ ở đảo Galapagos. Khi nghe thấy gã con lai đẻ
ra trên thuyền của Noé này nói về sự thuần khiết chủng tộc, đả kích người
Do Thái kinh tởm, hủ hóa, mũi khoằm, ngợi ca giống nòi Aryen tóc vàng, cao
lớn, lực lưỡng, thân trên hình chữ V, bắp đùi cuồn cuộn, tuyên bố trên micro
những biện pháp y học để kiểm soát sự sinh sản và ngăn cản việc sinh con của
những người tàn tật, Müller nhắm mắt lại để chỉ tập trung vào giọng nói
đầm ấm của Goebbels và tránh cảm giác khó chịu. Có thể về thực chất,
Goebbels là một nhà diễn thuyết tài năng hơn Hitler vì với ngoại hình như
thế, phải có một tài năng xuất chúng thì người ta mới có thể đứng lên bảo vệ
thuyết ưu sinh và bảo vệ giống nòi cao quý.

Dường như Goebbels đoán được Müller nghĩ gì, ông ta nói với
Müller một cách mộc mạc:

- Tôi chỉ là người số hai. Không gì khác. Tôi yêu lãnh tụ
của chúng ta, tôi muốn phục vụ ông ấy và dù các xác tín của tôi như thế
nào đi nữa, tôi sẽ không ở lại đảng Quốc xã nếu ông ấy không lãnh
đạo Đảng nữa.

- Tôi đã thử hết cách để đưa ông ấy trở lại cuộc sống sau vụ
tự tử của Geli, Müller thở dài. Tôi đã hi vọng làm sống lại tinh thần
chiến đấu của ông ấy, tôi đã cho ông ấy xem những điều tầm phào mà cánh
báo chí đã viết nhằm kết tội ông ấy có quan hệ đồi bại với Geli, giết cô ấy để
bịt đầu mối v.v... Vô ích. Ông ấy đã mất đi toàn bộ tính hung hăng rồi.
Ông ấy chỉ nói với tôi là “nếu tôi muốn giết cô ấy để tránh một vụ xì căng
đan thì tôi không bao giờ ra tay ở nhà tôi với khẩu súng của tôi”.

- Ông ấy có lý.

- Vấn đề không phải ở chỗ đó. Không ai thực sự nghĩ tới việc
kết án ông ấy vì lúc đó ông ấy đang ở Nuremberg. Vấn đề là ông ấy muốn từ bỏ
chính trị và đang ở bên bờ của một cuộc tự sát.

- Đúng là một tấn thảm kịch. Chưa bao giờ ông ta lại gần
đích đến vậy. Ông ấy sẽ được bầu nếu kịp tham gia tranh cử.

Trong khi những nhà lãnh đạo đảng Quốc xã rối bời thì Hitler
đang nhìn chăm chăm xuống mặt nước hồ buồn tẻ. Cái hồ đã trở thành bia mộ
của Geli. Hắn nhìn mặt hoa cương màu ghi gần như trong vắt và gửi cả lòng
mình vào đó. Hắn nói với nó về tình yêu. Hắn đã quên rằng chính hắn đã gây ra
cái chết của cô gái trẻ. Hắn không hề cảm thấy mình có tội. Không nhìn ra
mối liên hệ giữa lời cầu hôn của mình và vụ tự tử, hắn giải thích hành
động này như đối với mọi hành động khác của Geli, nghĩa là không giải
thích gì cả. Người ta có giải thích một con chim không? Có ai giải thích tiếng
nó hót không? Sự duyên dáng của nó? Những cơn biến đổi tâm tính của nó?
Geli bao giờ cũng chỉ là một tạo vật nhỏ bé, tràn trề sức sống, tỏa ánh
sáng và niềm vui quanh hắn. Hitler không hề nghĩ tới việc ghép cho cô
một tâm lý phức tạp, một cuộc sống nội tâm. Hắn khóc nức nở không phải vì
Geli mà là về những cái hắn mất.

Khi cảnh sát hỏi hắn về những lý do có thể làm cô gái tự tử,
không có gì để trả lời, Hitler kể lại những kỷ niệm xưa, kỷ niệm về một
ông thầy bói, người đã nói trong một buổi lên đồng rằng Geli sẽ chết không
phải vì tuổi già, cũng không phải vì lý do tự nhiên. Vả lại, Hitler đã nổi cáu
khi người ta hỏi han hắn nhiều như vậy về chuyện tự tử, khi người ta truy
tìm nguyên nhân, với hắn điều đó có vẻ như che giấu điểm chính yếu là Geli
đã chết, vậy đó, cô không còn sống với hắn trong căn nhà của hắn, hắn đã
vắng cô. Còn lại thì...

Hắn nói chuyện với cái hồ, kể với nó nỗi buồn của hắn và
cùng lúc ấy hắn cảm thấy nhẹ nhõm. Mọi dính líu tới đàn bà từ nay đã kết
thúc với hắn. Sau Mimi, sau Geli, hắn không yêu nữa. Không phải vì hắn
muốn tránh những vụ tự tử khác - ô, cái thói gàn cứ thích đi tâm lý hóa và gán
đủ thứ lý lẽ cho đàn bà! - không, hắn không yêu nữa vì hắn đã giải mã được
những dấu hiệu của Số phận. Lần nào cũng vậy, Định mệnh cũng đẩy tình yêu
ra xa hắn. Muốn hắn giữ trọn sự trinh bạch. Cẩn trọng và phòng xa, Định
mệnh đã gạt bỏ tất cả mọi thứ quanh hắn, đặt hắn lại trên đường, giục hắn bước
đi trên con đường của hắn, chỉ cho hắn chân trời duy nhất: nước Đức.

Hitler thở dài. Trong thâm tâm, hắn đã lười biếng không chịu
hiểu mọi chuyện. Tất cả đã được hé lộ với hắn vào năm mười tám tuổi khi
hắn xem vở Rienzi. Số phận đã rỉ tai tiết lộ vận mệnh của hắn nhưng hắn đã
không dám hiểu điều đó. Giờ đây, hắn thuộc nằm lòng những câu nói ấy: “Ồ, có
chứ, ta có yêu. Với một niềm đam mê cháy bỏng, ta yêu vị hôn thê của ta,
từ ngày đầu tiên khi ta bắt đầu suy nghĩ, từ khi đống đổ nát huy hoàng nói
cho ta biết về sự vĩ đại xưa kia của chúng ta. Tình yêu này làm ta đau khổ
khi vị hôn thê của ta bị đánh đập, đối xử tàn nhẫn, bị sỉ nhục, chặt chân tay,
bị lăng nhục, bị la ó và chế nhạo. Ta dành cho nàng trọn cuộc đời ta, chỉ
cho nàng mà thôi, ta trao cho nàng tuổi trẻ của ta, sức mạnh của ta. Ta
muốn nhìn thấy nàng đội vương miện nữ hoàng của thế giới. Ngươi biết đấy,
vị hôn thê của ta là thành Roma!” Chỉ cần đặt chữ nước Đức thay chỗ Roma trong
câu nói và người ta sẽ có con đường số phận của Hitler.

Hắn biết rằng bộ máy quốc xã đang lo lắng vì sự im lặng của
hắn. Hắn biết là hắn có thể thắng trong cuộc bầu cử tổng thống. Hắn biết
là mình sẽ thắng. Hiện tại, hắn đang tích tụ sức lực trước khi nhảy vọt và
làm cho những người khác cảm thấy họ cần hắn đến mức nào trong cuộc tranh đấu.
Hắn sẽ vờ lấy lại tinh thần vào cái lúc mà tinh thần của họ sắp sửa
đổ vỡ.

*

* *

- Thế cậu đặt tên cho bức tranh này là gì? Neumann hỏi, mắt
mê say không rời khỏi bức tranh.

- Gã độc tài đồng trinh.

Adolf cầm một cây cọ mịn bằng lụa và tiến lại gần giá vẽ.

- Xem này, tớ viết tên bức tranh lên khung. Gã độc
tài đồng trinh của Adolf H.

Khi viết xong những nét chữ tròn trịa gần như trẻ con, Adolf
lùi ra xa để xem tổng thể bức tranh.

Hắn đã thực hiện một bố cục gây sửng sốt.

Một người đàn ông trần truồng, da trắng vàng như sáp, ẽo ợt,
phần giữa háng trơn tru chẳng có gì, người không một chút lông, đang bước
đi trên đầu đám đông gồm những cá thể không lớn hơn một con chuột. Các nạn
nhân đang giương cao những lá cờ đen mà máu họ đang phọt lên trên đó. Những
người bị nghiến nát là những cá thể khác nhau về màu da, thể hình, chủng
tộc, sắc đẹp; thậm chí có hai người trông như người khổng lồ, hai người mà
hắn bóp nghẹt giữa hai ngón chân. Những thiên thần sáu cánh ở góc phải bầu
trời đang chơi nhạc nhưng qua nắm tay khổng lồ đầy vẻ đe dọa đang dứ lên về
phía họ, người ta thấy cả họ nữa, họ cũng sẽ bị nghiến nát.

- Trông hắn giống như một đứa trẻ sơ sinh, Neumann phản đối.

- Chính vậy. Không có gì ích kỷ hơn một đứa trẻ sơ sinh. Nó
chìa tay ra, nó giật lấy, nó nghiền vụn và đưa tất cả vào mồm. Con người ở
thuở ban sơ, ai cũng là một con quái vật vô ý thức vì không có ý thức về
người khác. Chúng ta, ban đầu, ai cũng là một bạo chúa. Khi bác bỏ lý lẽ của
chúng ta, chính cuộc đời đã thuần phục chúng ta.

- Đó là Mussolini à?

- Hoàn toàn không. Mussolini là một kẻ độc tài, hẳn rồi,
nhưng hắn không phải là người khủng khiếp nhất mà trái đất có thể có, bởi
hắn còn có liên hệ với thực tế, hắn có một người vợ, nhiều nhân tình, con
cái, đó là một con đực La tinh thực sự.

- Ý cậu là có kẻ còn tệ hơn cả Mussolini ư?

- Hay tệ hơn cả Stalin chăng? Đúng vậy Neumann, điều đó là
có thể. Về mặt lý thuyết là có thể.

Neumann không chỉnh Adolf vì câu lăng mạ nhằm vào Stalin.
Anh biết bạn mình là người chống chủ nghĩa cộng sản quyết liệt và chính
anh, trở về sau chuyến đi thứ ba ở Moskva với ít nhiều băn khoăn, không
muốn lao vào một cuộc khẩu chiến có hại cho cuộc tái ngộ của họ.

- Cậu đã gặp Mười-một chưa? Adolf hỏi.

- Rồi, bọn mình có nói chuyện đôi chút. Tớ thấy cô ấy hơi...
khách sáo.

- Có đúng thế không? Adolf kiêu hãnh nói.

Từ nhiều tháng nay, hắn công khai quan hệ của mình với Sarah
Rubinstein, hắn không biết cái gì làm hắn thỏa mãn hơn, những giờ phút bên
người tình hay sự ghen tuông của Mười-một-giờ-rưỡi. Nàng không dám công
khai chỉ trích mối tình này nhưng thỉnh thoảng Adolf bắt gặp nàng với đôi mắt
đỏ hoe, hàm nghiến chặt hoặc tay có những cử chỉ cố kiềm chế cho thấy nàng
đang sôi lên vì giận. Những phút giây bên Sarah, người đàn bà tóc vàng,
cao và mềm mại với ba tông màu khác nhau, hắn tìm lại được phong vị của
thân thể hắn, của thân thể đàn bà và của trò chơi khó đoán định, luôn luôn tươi
mới, là trao và tận hưởng hoan lạc.

- Mười-một là một cô gái tốt, cậu biết chứ? Neumann nói
giọng buồn buồn. Cô ấy không đáng để bị...

- Tớ đang cảm thấy mình được sống, Neumann ạ. Thật là đơn
giản, tớ sung sướng cảm nhận mình đang sống. Từ khi lừa dối Mười-một, tớ
chợt nhớ ra rằng mình đang tồn tại.

- Thật không công bằng. Cậu còn được sống hơn nhiều khi bọn
cậu mới gặp nhau.

- Thành công đã làm hại tớ, đúng vậy. Tớ vắt kiệt sức lực của
mình trong công việc. Mười-một đã phải trả giá nhưng đừng quên là chính cô
ấy đã đâm nhát dao đầu tiên vào chuyện của bọn tớ.

- Ai chứng minh với cậu là...

- Anh có thể để bọn em lại với nhau được không Neumann?
Mười-một-giờ-rưỡi nói, nàng ầm ĩ đi vào xưởng vẽ. Em đã nghe hết nhưng em không
muốn anh bảo vệ em. Tự em sẽ làm việc đó. Và nói gì đi nữa, em không tự vệ mà
sẽ tấn công.

Không nói một lời nào, Neumann rời xưởng vẽ gần như rón rén
trên đầu ngón chân.

Mười-một-giờ-rưỡi đến ngồi đối diện Adolf, vênh cằm về phía
hắn, nhìn vào mắt hắn chằm chằm.

- Chuyện này không thể kéo dài được nữa. Anh phải chọn: hoặc
tôi hoặc cô ta.

Adolf cảm thấy ấm áp bởi một làn sóng thỏa mãn.

- Chuyện cái tối hậu thư này là thế nào? Anh có đòi hỏi em
phải chọn giữa anh và tay diễn viên múa đó không?

- Không, nhưng nếu anh hỏi thế thì tốt quá.

- Thế à? Em sẽ chọn ai?

- Chọn anh. Không một giây do dự.

Bất chấp cái giọng hùng hổ của nàng, hắn muốn hôn lên đôi má
đang bừng bừng vì giận.

- Còn bây giờ, diễn thế là đủ rồi, anh chọn đi: cô người Đức
Do Thái của anh hay tôi?

- Tất nhiên anh chọn em, Mười-một. Chọn em, không một giây
do dự.

Đôi mắt của người đàn bà bé nhỏ nhòe đi ngay lập tức; nàng
không dám tin vào niềm vui của mình, lắp bắp:

- Thật chứ? Có thật không?

- Ừ. Sarah là một người đàn bà tốt, rất tốt, nhưng... tóm
lại, anh chọn em.

Nàng lấy đà rồi nhảy lên quặp chân vào hông Adolf, cọ mũi
mình vào mũi hắn và hôn hắn tới tấp.

- Em muốn anh có con với em, nàng nói.

- Như thế này hả? Bây giờ? Ngay lập tức?

- Không. Ngay sau khi anh cắt đứt với cô ta.

Adolf nhăn mặt khi nghĩ đến cảnh khó khăn mà hắn sắp phải
trải qua với Sarah.

- Đồng ý, em sẽ phụ trách việc này, Mười-một-giờ-rưỡi nói.

- Không. Anh không phải là thằng hèn. Anh phải...

- Tất nhiên, nhưng từ đây em đã thấy cảnh ấy rồi: “Anh phải
chia tay em vì vợ anh ép thế; anh rất tiếc, anh không muốn điều ấy.” Và
thế là hấp! Người ta quay lại giường lần cuối để chia tay rồi trở thành
bạn tốt. Không, cảm ơn, không có chuyện ấy đâu. Chia sẻ thế là đủ rồi. Bị coi
là con điếm cũng được nhưng chính em sẽ làm điều ấy.

Nàng biến mất một lúc rồi quay trở lại, ăn mặc chỉnh tề, đội
mũ, đeo găng. Nàng rút một khẩu súng khỏi chiếc túi đen bằng lụa, chĩa về
phía Adolf với dáng vẻ tự nhiên nhất.

- Anh nằm lên giường đi.

- Gì cơ?

- Adolf, không nhì nhằng gì cả, em không có thời gian đâu.
Nằm lên giường để em trói anh lại.

- Nhưng...

- Adolf, đừng làm em phải bực lên. Em vừa trải qua những
tháng ngày khủng khiếp vì anh, em đang sắp phát điên lên đây, em còn có
chuyện yêu cầu tình nhân của anh phải làm, vì thế, xin anh đừng làm đầu em
nóng lên và hãy nghe lời em nhanh, nếu không em có nguy cơ xử lý vụng về món đồ
chơi nhỏ mà em không quen này. Nằm ra đi.

Sau khi đã cột chặt Adolf vào thang ngang dưới chân và đầu
giường, nàng hôn lên môi hắn và đóng sập cửa đi.

Adolf nằm ngửa, không di chuyển được, không làm gì khác được
ngoài việc thở.

Hai tiếng sau, Mười-một-giờ-rưỡi quay lại. Nàng ngồi xuống
cạnh giường và mỉm cười với Adolf.

- Sarah đã hiểu ra. Cô ấy nói với em là cô ấy yêu anh nhưng
rõ ràng là không thể yêu anh nhiều như em. Cô ấy rút lui khỏi cuộc chơi.
Cô ấy không phải là kẻ ngốc.

Nàng cởi áo măng tô và thêm vào, giọng cười cợt:

- Cũng cần phải nói thêm là cô ta không có vũ khí. Thực
ra... chỉ có mỗi con dao...

Nàng cởi hết quần áo rồi trèo lên người hắn.

- Thế nào, chúng ta có làm ra đứa con này hay không?

- Em cởi trói cho anh chứ?

- Không. Không bao giờ nữa.

Trong những tháng tiếp đó, Mười-một-giờ-rưỡi và Adolf sống
lại mối tình mặn nồng thuở trước. Hắn đã dằn lòng viết một lá thư chân
thành tới Sarah để giải thích với nàng rằng, nếu Mười-một yêu cầu hắn...
chừng nào Mười-một còn trong đời hắn... và dù gì đi nữa, hắn sẽ không bao giờ
rời Mười-một...

Mùa xuân năm 1929, Mười-một-giờ-rưỡi đột nhiên hay buồn nôn.
Adolf bay bổng vì sung sướng, nghĩ rằng cuối cùng nàng đã có mang.

Hắn dẫn nàng đến nhà bác sĩ Toubon, bác sĩ phụ trách phòng
mạch tốt nhất Paris, trong phòng đợi được bài trí phản thẩm mỹ một cách
phô trương, chờ đợi sự khẳng định mỹ mãn rằng hắn sắp được làm bố.

Bác sĩ Toubon thò đầu khỏi cửa, bảo hắn đến phòng làm việc
của ông ta. Mười-một không ở đó, nàng đang mặc quần áo ở phòng bên.

- Cần phải rất dũng cảm, ông Adolf ạ. Bà nhà bị bệnh lao thể
nặng. Tôi không mấy lạc quan. Tôi xin nói thẳng, bà nhà không còn sống
được bao lâu.

Báo cáo nội dung xấu