Dám kháng chỉ? Chém! - Chương 05 - Phần 1
Chương 5: Lời cầu hôn muộn màng
Điền Bỉnh Thanh nói, ba năm trước, cô nương cùng Hoàng đế
Đại Trần đốt Cẩm Tú các. Bệ hạ lòng đau như cắt, mấy ngày mấy đêm không ăn
không ngủ, hạ lệnh dọn dẹp đám cháy, cuối cùng tìm ra mật đạo dưới Cẩm Tú các.
Lúc này người mới âm thầm tìm kiếm cô nương.
Hắn còn nói, những phi tần trong cung bệ hạ cũng như những
đóa hoa trong ngự hoa viên, chỉ là thứ điểm xuyến cho hoàng thất. Tuy ở nơi
tráng lệ, nhưng chẳng khác gì lãnh cung.
Câu trước ta không tin, câu sau… Ờm, ta cũng không tin.
Ta chui vào sâu trong long sàng rộng lớn của Phượng Triều
Văn, ôm chân giò tẩm mật ong gặm đến khi trời tối.
Cha ta từng nói, hoa ngôn xảo ngữ mà nam nhân trên thế gian
này sử dụng với nữ nhân là thứ không đáng tin nhất.
Lúc đó ta chớp mắt, hiếu kì hỏi: “Vậy năm xưa những hoa ngôn
xảo ngữ cha từng nói với mẹ đều là có mưu đồ riêng, không đáng tin sao?”
Cha đánh vào sau đầu ta, “Tiên sư nhà ngươi, ta mà giống với
mấy tên nam tử bạc tình chỉ biết nói lời đường mật kia hả?”
Ta như chú chó nhỏ, ôm lấy cánh tay ông lắc lắc, vội vàng
thể hiện lòng trung thành: “Phải đó, cha của con là thánh tình, sao có thể đánh
đồng với nam tử bạc bẽo bình thường được?”
Thế nên, ta chẳng tin lời của Điền Bỉnh Thanh, cũng chẳng
tin Phượng Triều Văn so được với thánh tình.
Vì vậy ta phải ăn cho no, ngủ cho kĩ, dù buổi tối Phượng
Triều Văn phê tấu chương về, chung giường chung gối, ta cũng bình thản như
không. Nếu cha còn sống, nhất định sẽ khen ta khí phách ngút trời, rất có phong
thái của cha.
Xưa nay ông thường không tiếc lời khen ngợi bản thân.
Mặc dù trước giờ ta luôn coi lời giáo huấn của ông là chuẩn
mực trên đời, nhưng có lúc trong phút sơ hở, đầu óc không tỉnh táo vì quá no,
ta không khỏi than thở: Phượng Triều Văn chắc chắn là nam tử bạc tình rồi,
nhưng chưa từng nói với ta những lời đường mật.
Nhân một tối hắn đi ngủ sớm, ta đã ăn no căng, tò mò hỏi:
“Bệ hạ, hằng ngày người ra vào hậu cung, có bao giờ cảm thấy một luồng oán khí
chưa?”
Khi đó, hắn vừa xúc miệng rửa mặt xong, mái tóc dài đen mượt
như lụa buông xõa, liền nằm lên long sàng, đầu vừa khéo gối lên bụng ta.
“Nàng muốn dùng mấy chuyện quỷ quái ấy hù dọa trẫm à?”
Ta luôn cảm thấy mái tóc hắn rất đẹp, vừa đen vừa bóng, lúc
hắn xõa tóc, thực khó cầm lòng muốn sờ thử. Lại còn tư thế ngày hôm nay của
hắn, thực tình rất tiện cho ta. Thế là ta thuận tay túm một lọn tóc đùa nghịch,
nửa vờ nửa thật nói: “Từ khi thần vào cung, bệ hạ chưa từng gọi phi tần đến thị
tẩm, việc này khiến lòng thần áy náy vô cùng. Các vị nương nương trong hậu cung
giường đơn gối chiếc, lẽ nào bệ hạ không cảm nhận được luồng oán khí mạnh mẽ ấy
sao?”
Ánh mắt hắn như thanh sát kiếm quét qua quét lại trên mặt
ta: “An Dật, trẫm có thể hiểu là nàng đang hy vọng trẫm gọi phi tần tới thị tẩm
không?”
… Không biết hôm nay ta bị chập mạch ở đâu nữa… Thật ra ta
chỉ muốn nghiệm chứng lời nói của Điền Bỉnh Thanh chút xíu.
Nhưng rõ ràng Hoàng đế bệ hạ không thể lí giải sự hài hước
này của ta. Hắn xách ta lên như gà con, tiện tay lấy long bào vừa nãy cởi ra,
tùy ý mặc lên người ta, thô bạo nắm vạt áo xách ta đến cửa điện, mắng: “Nha đầu
vô lương tâm… Đồ lòng dạ sắt đá… Ta đây sẽ gọi phi tần đến thị tẩm…” Dứt lời
hắn mở toang cửa điện, thô lỗ vứt ta ra khỏi Trùng Hoa điện, rồi đóng cửa cái
“rầm”.
Ta ngơ ngác, đối diện cửa điện đóng kín như bưng, lúc này
mới có cơ hội biện bạch: “… Không thể tới cung của phi tần sao? Việc gì cứ phải
đuổi thần ra khỏi Trùng Hoa điện?”
Quay đầu đối diện ánh mắt sáng quắc đang dò xét của Điền
Bỉnh Thanh, trong mắt hắn, ta nhìn thấy một chữ: “Đáng đời!”
Ta đá hắn một cái, hung dữ mắng: “Ngươi dám cười ta?!”
Tên thái dám chết tiệt nham nhở: “Chắc nô tài đã khiến cô
nương hoài nghi bệ hạ, nên bị ném khỏi long sàng, vứt ra ngoài rồi ư?”
Ta không nhịn nổi, lại đá thêm một phát, nhưng hắn tránh
kịp.
Lần này hắn không dùng ánh mắt biểu thị sự bất mãn, mà nói
thẳng thừng: “Đáng đời! Ai bảo nói mát bệ hạ giữa đêm khuya!” Nói xong hắn trở
về điện bên cạnh đi ngủ. Trước khi đi còn đặc biệt quay lại dặn dò: “Nếu đêm
nay đã có cô nương canh gác, vậy nô tài xin phép về phòng ngủ một giấc đã đời.
Phiền cô nương rồi!”
Sao ta nghe như hắn đang cười trên nỗi đau của người khác
thế.
Rạng sáng, ta cuộn chiếc long bào rộng rãi, tựa vào cột trụ
bên cửa điện ngủ ngon lành. Hình như có tiếng cửa khẽ kêu, mơ hồ thầm nghĩ,
chắc Phượng Triều Văn gọi phi tần thị tẩm đây… thế là lại ngủ tiếp.
Khi ta tỉnh lại, trời đã sáng bảnh mắt, chỉ thấy xương cốt
toàn thân cứng đờ, day day chiếc cổ mỏi nhừ, liếc nhìn cửa điện một cách khó
khăn. Cánh cửa đêm qua đóng kín giờ mở toang, một bóng người nghiêm nghị ngồi
sau thư án, gương mặt của Phượng Triều Văn lạnh lùng đến mức có thể ướp dưa
hấu, ánh mắt lướt qua làm ta sợ hãi, vội quay đầu nhìn ra bên ngoài.
Giờ mới thấy một điều làm ta sững sờ.
Dưới thềm đá, có người đang quỳ ngay ngắn, không biết đã bao
lâu rồi.
Ta trộm liếc nhìn trong điện, rồi so sánh với mặt trời ấm áp
bên ngoài, vẫn cảm thấy gần gũi với người đang quỳ trên sân này hơn một chút.
Ta bèn xốc lại long bào, tiến nhanh hai bước, ngồi lên thềm đá, ngạc nhiên hỏi:
“Yến tướng quân, sáng ngày ra quỳ ở đây làm gì?”
Hôm nay là ngày nghỉ, theo lẽ thường sẽ không có người làm
phiền Phượng Triều Văn. Yến Bình làm quan bao nhiêu năm rồi, càng ngày càng
chẳng có năng lực.
Ánh mắt Yến Bình rất phức tạp, hắn liếc nhìn long bào. Ta
thản nhiên mặc hắn, dù sao đây cũng là Hoàng đế bệ hạ khoác cho chứ đâu phải
lấy trộm.
Hắn sững lại một chút mới nói: “Ta đến xin ý chỉ của bệ hạ,
mong người ban hôn.”
Ta sờ sờ cằm, thầm than thở, nếu tên này thật sự không muốn
sống, định dùng đao kết liễu cũng là chuyện vô cùng dễ dàng.
Cho dù Phượng Triều Văn không bao giờ gặp Tần Ngọc Tranh thì
nàng ta vẫn mang danh hiệu phi tử, sao có thể tùy tiện ban cho quan thần chứ?
Nhưng đến nay ta và Yến Bình chưa từng thân thiết tới mức có thể tận tình
khuyên nhủ hắn, chỉ có thể ôm ấp nỗi lòng xem cảnh náo nhiệt. Ta tỏ vẻ thông
cảm: “Ta hiểu, ta hiểu. Ngọc phi nương nương nếu không tiến cung, nhất định đã
kề vai sát cánh bên ngươi rồi.” Câu này đúng là nghĩ một đằng nói một nẻo, thật
ra ta vẫn thích Phượng Triều Văn chia cắt đôi uyên ương hơn, kết cục rất hợp ý
ta.
Ánh mắt Yến Bình cứ như ta là huynh đệ ly tán nhiều năm của
hắn vậy. Đủ loại cảm xúc, đau lòng có, thương xót có, hiện trên gương mặt hắn.
Ta nghe thấy hắn nói: “An Dật, ta đến xin ý chỉ của bệ hạ,
mong người ban nàng cho ta, cùng ta trăm năm hạnh phúc.”
Ta cảm thấy đầu óc mình rối bời, như thể có cả ngàn con ong
đang vo ve bên tai. Ta nhìn khuôn miệng Yến Bình mở ra rồi khép vào, không bỏ
sót một chữ, ta nghe trọn tất cả, nhưng gộp chúng lại thì không hiểu lắm. Tim
ta như bị chùy nện mạnh xuống, không thấy đau mà chỉ thấy tê, cảm giác cơ thể
mình run lên hơi mất kiểm soát.
Hắn nói: “An Dật, ta muốn lấy nàng làm vợ.”
Ta ra sức đập vào đầu, chắc chắn chưa tỉnh ngủ rồi, nếu không
sao ban ngày ban mặt lại gặp ác mộng thế này.
Giấc mơ quá khủng khiếp, mỗi lần nằm mơ ta đều nhớ đến dáng
vẻ cha ta cầm then cửa nghiêm mặt chờ đợi.
Ông gầm lên với ta: “Dám lôi kéo dụ dỗ người của Yến gia,
lão đây đánh chết tên nghịch tử nhà ngươi!” Đến nỗi sau này mỗi khi nghe thấy
họ Yến ta đã thấy đau thịt rồi.
“Đây là mơ đây mà, phải đi ngủ thôi…” Ta quay người đi,
nhưng vạt long bào lại bị Yến Bình tóm chặt không buông.
Hắn tiếp tục nói: “Tiểu Dật, ngày tìm được nàng, ta quả thật
rất vui… Ta chẳng quan tâm nàng là nam tử, chỉ muốn được ở bên… Nhưng sau khi
biết nàng là nữ nhi… Lòng ta chỉ có một suy nghĩ.. Đó là thỉnh cầu bệ hạ đặc xá
cho nàng, ta sẽ lấy nàng… nhất định phải lấy nàng…”
Ta thấy trong lòng một thứ gì đó đã đóng băng dần dần vỡ
vụn. Sự chán nản luôn nảy sinh khi phải chờ đợi quá lâu, nhưng ta, ngay đến cảm
giác đó cũng chẳng có.Thậm chí ta còn không thể cảm nhận được đau đớn, sống mà
như cái xác vô hồn.
Ta không muốn nhớ về quá khứ, nó chỉ là một hình bóng mờ
nhạt, thỉnh thoảng mơ thấy đều khiến ta mồ hôi đầm đìa. Vậy nên nếu có thể quên
thì ta sẽ đi thẳng về phía trước, không bao giờ quay đầu nhìn lại, sống an bình
như kỳ vọng của cha.
Ta mỉm cười quay người, vỗ vai Yến Bình: “Yến tướng quân, đa
tạ đã cân nhắc, ngài hãy về đi.”
Hắn nói: “Tiểu Dật, chuyện trước kia nàng nhất quyết không
chịu tha tứ cho ta sao? Ta biết mình đã khiến nàng tổn thương sâu sắc, chỉ mong
nàng có thể chấp nhận hôn sự này, nửa đời còn lại ta nhất định sẽ thương yêu
nàng, không làm nàng đau lòng thêm nữa.”
Ta day day thái dương, thật không hiểu nổi, Yến Bình của
ngày trước đâu phải kẻ dai như đỉa thế này.
“Yến tướng quân, chuyện khi xưa ta đã quên sạch rồi, sau này
cũng không muốn nhớ đến, mong tướng quân mau mau quên đi. Còn về chuyện thành
thân, ta không nghĩ đó là ý hay.”
Giữa ta và con người này không còn gì vương vấn.
Đã chẳng còn oán hận cũng chẳng còn thương yêu.
Cha xem, giờ đây con đã có thể bình thản đứng trước mặt hắn,
ngay cả trái tim trong lồng ngực kia cũng không mảy may loạn nhịp. Cha có thể
tha thứ cho con gái năm xưa ngỗ nghịch bất hiếu không?
Thậm chí, con còn có thể thân thiện nắm chặt tay hắn, phân
trần tỉ mỉ: “Yến tướng quân, ngày trước cả nhà Cận Thượng thư bị xử chém tướng
quân cũng nhìn thấy chứ?”
Hắn nắm chặt tay ta, vẻ mặt nửa hoan hỉ nửa hỗn loạn: “Nàng
và ta thành thân có liên quan gì đến Cận Thượng thư?”
“Đương nhiên vô cùng có liên quan!” Ta lườm tên đần trước
mặt, thầm thở dài: “Cận Thượng thư một mình phạm tội, cả nhà bị tống vào ngục
xử chém.”
Thấy hắn vẫn chưa hiểu, ta đành nói lại rõ ràng lần nữa:
“Hiện nay ta là kẻ chẳng có gì vướng bận, hôm nào đó Hoàng đế Đại Tề lôi xuống
chém đầu cũng chỉ xem như bớt đi một mạng. Nếu thành thân rồi, chồng con ta,
tương lai còn cả cháu chắt ta đều sẽ liên lụy tới nhau. Như vậy không ổn.”
“Ta không sợ!” Trên gương mặt anh tuấn của hắn bỗng lấp lánh
ý cười dịu dàng: “Thì ra nàng lo cho ta, ta biết nàng vẫn chưa hoàn toàn quên
ta mà!”
Ta ngẩn tò te.
Bạn đọc à, kết luận này hắn rút ra từ đâu vậy?
Ý đồ thực sự của ta thực ra phải biểu đạt là: Ta chỉ muốn làm
rùa đen ngàn năm, ba ba vạn năm, sống thật lâu thật lâu. Ngươi là hàng thần nắm
binh quyền trong tay, lại có ý với cung phi, lực sát thương còn nguy hiểm gấp
vạn lần so với bại tướng bị nhốt trong cung là ta đây. Ta không đồng ý hôn sự
này vì sợ nhà ngươi liên lụy đến ta thì có!
Song, bên trên mới chỉ là cách nói khiêm tốn thôi đấy! Tại
sao hắn không nghe hiểu những lời “ý tại ngôn ngoại” nhỉ?
Tiểu Điền ho sặc sụa sau lưng ta.
Ta đập “bốp” một cái lên đầu hắn dễ như trở bàn tay, tên
thái giám chết tiệt!
Hắn dài giọng, chậm rãi nói: “Hoàng thượng giá đáo…”
Ta sợ hãi quay đầu, Phượng Triều Văn đã tới gần trong vòng
năm bước, mắt sắc như dao, nhìn xoáy lên bàn tay ta.
Ta cúi đầu xem thử, thì ra lúc ta nói chuyện với Yến Bình,
ta và hắn lại tay trong tay…
Ta vội vàng buông ra, nhưng bị Yến Bình nắm chặt lấy. Lén
nhìn gương mặt lạnh lùng đến đóng băng của Phượng Triều Văn, ta chỉ cảm thấy
hắn vô cùng căm ghét cảnh tượng thân thiết này.
Nghĩ cũng phải, Yến Bình thân là hàng thần mà chẳng có chút
tự giác, trước có tư tình với Ngọc phi nương nương, cắm đôi sừng to bự chảng
trên đầu Phượng Triều Văn, sau lại lôi lôi kéo kéo ta trong cung. Rõ ràng hắn
chán sống rồi, phải tìm cớ để Phượng Triều Văn chém đầu mình.
Hắn không muốn sống, nhưng ta vẫn chưa có ý định chết.
Ta gắng sức vùng khỏi tay Yến Bình, nịnh bợ tiến lên vấn an:
“Bệ hạ, sao người lại ra đây?” Thái độ chẳng thua gì Điền Bỉnh Thanh.
Phượng Triều Văn không nói nửa lời, nắm chặt bàn tay mà ban
nãy ta và Yến Bình lôi lôi kéo kéo, sãi bước đi vào trong điện.
Điền Bỉnh Thanh theo sát đằng sau, ném ánh mắt tỏ ý “tự cầu
nguyện cho mình đi” về phía ta đang liên tục quay đầu nhìn ngó. Hắn hất áo,
dừng bước ở cửa điện, đứng đó giả làm môn thần[1].
[1] Môn thần: Vị thần giữ cửa, bảo vệ gia đình khỏi tai
ương theo tín ngưỡng dân gian và Đạo giáo của Trung Quốc.
Tên thái giám chết giẫm!
Phượng Triều Văn đuổi toàn bộ cung nhân trong điện ra ngoài,
ngồi ngay ngắn trước ngự án phê tấu sớ, tiện thể sai bảo ta như tiểu cung nữ,
bưng trà mài mực không ngơi tay. Sau cùng, hắn liếc nhìn bên ngoài điện rồi
nói: “An Dật, nàng nói xem trẫm nên giết Yến Bình ra sao?” Ánh mắt lạnh lùng,
sát khí tuôn trào.
Giờ ta cảm nhận được sâu sắc nỗi đau khổ “thân phận bất
minh”. Ăn cơm bà chủ, làm nha đầy thông phòng[2], nay còn phải mang
trái tim trung quân ái quốc của Giám quan Ngự sử [3] sao?
[2] Nha đầu thông phòng: Là chức danh thời xưa chỉ nô tì
dùng để thỏa mãn dục vọng của chủ nhân nhưng không có danh phận.
[3] Giám quan ngự sử: Quan can gián trong triều.
Yêu cầu này quá cao rồi đó!
Ta quyết định đặt lương tâm mình sang một bên, làm một kẻ
tiểu nhân gian nịnh.
“Bệ hạ, Yến Bình thật đáng chết! Nếu đã làm thần tử thì phải
cho ra dáng thần tử, vậy mà dám ăn đồ trong bát, ngó thứ trong nồi của bệ hạ
sao?”
Hắn khoái gây khó dễ cho bệ hạ nhỉ?
Lông mày của Phượng Triều Văn hơi nhướng lên, “Không phải
nàng chuyện trò cùng Yến tướng quân rất vui đó ư? Sao vừa mở miệng đã muốn lấy
mạng hắn? Yếu quá hóa giận à?”
Ta khinh khỉnh nhìn hắn, hận không thể cào tường: “Bệ hạ,
yêu quá hóa hận là thứ những thuyết thư tiên sinh[4] trong trà
quán dùng để gạt tiền của người khác thì phải? Tội thần từng này tuổi rồi, chỉ
mong cơm no áo ấm là được. Yêu hận gì kia thực quá cao thâm khó lường, còn tốn
sức hơn cầu tiên đơn ấy chứ.”
[4] Thuyết thư: Chỉ những người biểu diễn các loại kí
khúc như bình thư, bình thoại, đàn từ…
Thấy vẻ mặt hắn bán tín bán nghi, ta buộc phải nghiêm mặt
thanh minh: “Trước nay suy nghĩ của Yến tướng quân không giống người thường,
nói chuyện cùng hắn gợi mở nhiều điều trong ta.” Những tấm gương người tốt việc
tốt nhiều vô cùng, tuyên truyền pháp chế chính là để ngăn chặn mọi người tái
phạm sai lầm tương tự, vứt bỏ mạng sống của mình.
Ta có thể cảm nhận rõ dũng khí dám vuốt râu hùm của Hoàng đế
bệ hạ trên người Yến Bình. Còn tiểu nhân nhát gan như ta, cứ ngoan ngoãn rúc
trong Trùng Hoa điện bưng trà rót nước hầu hạ Hoàng đế mưu cầu tư lợi thì hơn.
Quả thực ta đã từng yêu mà không màng tất cả, nhưng hiện tại
quan trọng nhất là phải bảo vệ cái mạng nhỏ bé này.
Phượng Triều Văn có lẽ không hài lòng lắm với câu trả lời
của ta, gương mặt hắn đông cứng như mặt hồ Tam cửu thiên[5], trơn
bóng và bằng phẳng, chỉ thiếu nước cầm búa gõ gõ lên là một đống vụn băng sẽ
rơi lả tả.
[5] Tam cửu thiên: Là giai đoạn lạnh nhất trong năm kể từ
sau Đông chí.
Hắn kêu Điền Bỉnh Thanh đi truyền chỉ, sử dụng hết sức thành
thạo mánh khóe lung lạc thần tử: “Nói với Yến tướng quân, trẫm sẽ ban cho hắn
một hôn sự tốt đẹp, cứ ở nhà chờ đi!”
Lúc Điền Bỉnh Thanh truyền chỉ, giọng nói loáng thoáng
truyền vào trong điện, thể hiện trọn vẹn tấm lòng khoan dung nhân ái của Hoàng
đế bệ hạ. Giả dụ ta không ở trong điện tận mắt chứng kiến vẻ hung thần của hắn
khi thốt ra lời này bằng khuôn miệng ngà ngọc, mà chỉ nghe lời truyền chỉ nửa
dịu dàng nửa thân thiết của Tiểu Điền, có lẽ cũng sẽ cảm kích đến nỗi cúi rạp
đầu, thề sống thề chết báo đáp long ân.
Sao Tiểu Điền có thể truyền đạt ý chỉ đằng đằng sát khí
thành dịu dàng hàm súc, ôn hòa mềm mỏng đến vậy nhỉ?
Thân là bề tôi, hẳn lúc về phòng hắn phải suy xét kỹ càng
mới hiểu được cặn kẽ ý tứ bên trong.
Ngày dài đằng đằng, mãi mới đến buổi tối, ta tranh thủ lúc
Phượng Triều Văn đi súc miệng rửa mặt, dũng cảm nhào về phía nệm, thoải mái lăn
qua lăn lại trên long sàng rộng rãi, cả người vùi vào đống chăn gấm vóc rực rỡ
ánh vàng, sung sướng khó rời, thầm thở dài: Đúng là một đêm không ngủ tựa ba
thu!
Ta đang khoái chí lăn lộn, đột nhiên trời đất quay cuồng, bị
kẻ nào đó tóm gáy lật lại. Một cơ thể nặng trĩu đè lên người ta, ngũ quan tuấn
mỹ của Phượng Triều Văn gần ngay trước mắt. Ta còn chưa kịp hoàn hồn, hắn đã
xông tới hôn chặn ngay hơi thở của ta, ta nào có thể giãy giụa được nữa?
Trong mơ hồ, dường như ta nghe thấy hắn thì thầm: “Gả cho
Yến Bình ư? Trẫm sẽ không để nàng được như ý!” Giọng điệu hờn dỗi này sao có
thể do Phượng Triều Văn nói ra được?
Toàn thân rã rời, đến nỗi nhấc người dậy chắc xương cốt phải
rơi thành một đống, ta ngay cả trong mộng cũng than thở mình số khổ. Lúc ngủ
say, ta mơ gặp cha.
Cha nhìn ta bằng ánh mắt không vui chút nào, tuy ông chưa
trợn mắt vểnh râu, trong tay cũng không cầm mấy thứ kiểu then cài cửa, nhưng
không hiểu sao ta lại thấy chột dạ, hình như mình dã làm chuyện vô cùng sai
trái.
Ta tự xét lại mình trong mơ, nhưng từ miệng cha bỗng phun ra
rất nhiều máu, bắn hết lên mặt ta, cảm giác nóng rực đó làm ta thấy bỏng rát
đến tận trái tim. Ta ra sức lau, ra sức lau, nhưng cha hệt như một nguồn suối
máu, phun trào không ngớt.
Ta gào thất thanh: “Cha! Đừng!” Ta vừa hoảng hốt vừa đau
lòng, dường như trái tim bị ai đó siết chặt, đau đến ngạt thở, rồi có người hét
bên tai: “Tỉnh lại đi… Tiểu Dật… Tỉnh lại…”
Trong lúc nửa mơ nửa tỉnh, ta chỉ thấy trái tim đập điên
cuồng, như thể ngay giây sau nó sẽ nhảy ra khỏi lồng ngực, đầu đau như búa bổ,
toàn thân như bị kim châm, tầm nhìn mơ hồ, vô số hình ảnh ập vào não như nước
triều dâng khiến cái đầu chật hẹp bị dồn ép đến muốn nổ tung.
Ta kêu lên thảm thiết: “A!” rồi ôm đầu cuộn người lại, gào
thét như điên trong vô thức, thảm thương tới mức ngay bản thân cũng phải kinh
ngạc.
Ngay sau đó ta đã hoàn toàn tỉnh táo trở lại.
Ta rúc mình vào vòng tay mạnh mẽ quen thuộc, cảm giác lạnh
lẽo và tuyệt vọng trong mơ hoàn toàn không còn chút dấu vết trước sự ấm áp này.
Phượng Triều Văn ôm chặt ta trong lòng, giọng nói dịu dàng đến lạ lùng, như thể
sợ đánh thức ai dậy trong đêm đen tĩnh lặng: “Tiểu Dật, lại đau đầu rồi à? Đừng
sợ, ta ở đây, ta ở đây…”
Cảnh tượng vừa xong có lẽ đã từ lâu trước kia, lâu tới mức
thỉnh thoảng nhớ lại sẽ cảm thấy đó chẳng qua chỉ là một giấc mơ.
Xưa nay cơ thể ta không biết đau, làm sao có thể cảm thấy
đầu đau như búa bổ chứ?
Nhưng thực tình có lúc kí ức của ta không đáng tin lắm, từ
trước ta đã có một tật xấu… đó chính là quên trước quên sau.
Hồi đó ta định mưu sinh bằng nghề săn bắn, lên núi đi săn
lại thành công trong việc tự làm mình lạc trên núi. Sau khi được Tiểu Hoàng tìm
về, nó chớp đôi mắt to tròn hỏi ta: “Tiểu Dật, ngươi bị ngốc à?”
Ta làm sao lại là kẻ ngốc được?
Kẻ ngốc là nó ấy!

