Dám kháng chỉ? Chém! - Chương 08 - Phần 1

Chương 8: An tiểu lang rất yêu thương cha

Thiếu niên áo trắng ta trông rất quen mặt kia trên
chiến trường bị Phượng Triều Văn hất khỏi yên ngựa chỉ bằng một
đòn, tướng sĩ Đại Trần hợp lực cứu hắn về.

Sau khi Thái tử về doanh trại, tâm trạng đã khá hơn.

Ta đứng ngoài trướng soái, chặn Điền Bỉnh Thanh lại,
nói bóng nói gió: “Điện hạ có lòng ái mộ nhân tài là tiểu tướng
áo trắng ấy à?”

Điền Bỉnh Thanh lườm ta, dáng vẻ cứng rắn khó lay
động, lách qua ta bưng thẳng trà nước vào trong.

Ta nghĩ mãi không hiểu nổi, lại tự kiểm điểm gần
đây chuyện gì cũng thuận theo Thái tử điện hạ, không hề cố chấp làm
theo ý mình hay phản kháng kịch liệt gì cả. Cũng chẳng biết ai trêu
chọc cặp chủ tớ tính tình cổ quái này, khiến hai người họ hôm nay
cứ lấp lửng với ta.

Vũ Khác dắt chiến mã đi qua trước trướng soái, bị
ta nhanh tay nhanh mắt tóm lấy tay áo: “Tướng quân đi đâu đấy?”

Hắn ra sức giằng áo lại từ trong tay ta: “Tắm cho
ngựa!” Đầu quay sang một bên, keo kiệt không chịu nhìn ta lấy một cái.

Ta sờ lên mặt mình, thực tình ta quên chưa nhắc,
Phượng Triều Văn nói quả không sai, Vũ Khác tướng quân vẻ ngoài rất
xinh đẹp, so với tiểu tướng áo trắng của Đại Trần kia còn dịu dàng
hơn mấy phần, nhưng bài binh bố trận thì lợi hại vô song, khiến người
ta phải cảm thán thốt lên đúng là tạo hóa vô thường.

Năm ngoái ta cậy được Phượng Triều Văn thiên vị, toàn
bắt nạt hắn, quan hệ với đồng sự rơi vào bế tắc, quả là không biết
nhìn xa trông rộng. Ví dụ khi thượng cấp ghét bạn, bạn rất dễ trở
nên cô độc, đến người nghe bạn oán trách thượng cấp tính tình cổ
quái khó hầu hạ cũng chẳng có.

Giờ ta ngại ngùng nói với hắn, bởi vì không muốn
nhìn thấy vẻ mặt quái gở của chủ tớ Thái tử điện hạ mà không vào
trướng soái, bèn cười nói mặc dù hắn đã quay mặt đi: “Vũ tướng
quân, ta cũng muốn đi cùng.” Tuy hắn không nhìn thấy, ta vẫn hành xử
khá lễ độ.

Vũ Khác lặng thinh dắt chiến mã đi trước, ta theo
sát phía sau, thử mở lời mấy lần nhưng vẫn chưa thành công trong việc
khơi gợi hứng thú của hắn, bất đắc dĩ phải làm người câm.

Ngoài cung có con sông nhỏ, lúc Vũ Khác tới, ở đó
có loạt chiến mã vừa từ chiến trường xuống. Phía xa đôi ba binh sĩ
tản mác, dưới sông sáu bảy nam tử cánh tay để trần ra sức làm việc,
hạt nước bắn lên chảy dọc xuống từng giọt theo bắp thịt màu bánh
mật. Ta đờ đẫn nhìn, Vũ Khác lạnh lùng chế nhạo: “Lau nước miếng
đi!”

… Thật ra chẳng qua ta cảm thấy mấy thanh niên để
trần cánh tay kia trông hơi quen mà thôi.

Ta vốn rộng lượng không thèm chấp nhặt, khinh thường
câu khiêu khích ác ý này của Vũ Khác, cướp lấy dây cương ngựa trong
tay hắn, khẽ mỉm cười: “Ta giúp tướng quân đi tắm cho ngựa.” Rồi lội
nước lướt qua trước mặt đám người kia.

Bọn họ trông thấy ta, bầu không khí như lắng đọng
trong giây lát, ai cũng làm bộ ra sức kì cọ ngựa, trong đó một nam
tử trẻ tuổi dáng cao gầy cất lời khó hiểu: “Ô! Ta còn tưởng ai chứ,
thì ra là Quảng Vũ tướng quân à. Chả mấy khi tướng quân rảnh rỗi
tới đây tắm cho ngựa.”

Ta nghĩ bụng, hôm nay xuất hành chưa xem Hoàng Lịch,
hết chủ tớ Thái tử điện hạ, lại đến đám nô bộc chăm ngựa này đều
nói chuyện với ta bằng khẩu khí hết sức kì quái.

Bên cạnh có người nhỏ tiếng khuyên nhủ: “Tô Nhân,
đừng nhiều lời! Ngươi tưởng đây là Đại Trần chắc?”

Cái tên này chợt nổ tung trong đầu ta, dường như khung
cảnh nào đó đang hiện lên sinh động, ta gượng cười: “Cái đó… Quảng
Vũ tướng quân là ai?”

Người tên Tô Nhân kia giọng châm biếm: “Quảng Vũ tướng
quân An tiểu lang của Đại Trần, ngươi còn giả ngốc ư?” Ý khinh thường
thoáng nghe là biết.

Trong nháy mắt, ta cảm thấy máu trào lên, trăm ngàn
con ngựa phi rầm rầm trong đầu, vô số suy nghĩ chồng chất hỗn loạn
ập đến, toàn thân cứng đờ như rơi vào hố băng, đã có lời giải thích
cho những ánh mắt kì quái mà ta phải chịu đựng suốt thời gian qua
khi ở trong doanh trại và đông cung Đại Tề. Ngỡ ngàng nhìn quanh, bốn
phía lác đác quân lính mặc quân phục nước Tề đang đứng bên bờ cách
đó không xa chăm chú quan sát người này làm việc.

Thấy họ dừng lại, một binh sĩ cầm roi từ xa quát:
“Làm mau lên! Dám lười hả?”

Vũ Khác sải bước tới gần, trong mắt đầy vẻ kinh
hãi: “Các ngươi đã nói gì vậy?” Hắn lập tức nắm chặt cánh tay ta:
“An tiểu lang, ngươi sao rồi? Sao mặt trắng bệch như quỷ thế này?”

Người kia nhìn ta mơ hồ không hiểu, ta cảm thấy mình
giải thích rõ một chút thì tốt hơn, khó khăn chỉ vào đầu mình:
“Đầu óc ta hơi hồ đồ.” Dũng sĩ thật sự là phải dám đối mặt với
cuộc đời tăm tối, dám nhìn thẳng vào sự hồ đồ của chính mình.

Tô Nhân không hề lộ vẻ kính phục dũng sĩ, khiến ta
rất thất vọng. Trái lại, hắn còn gào lên: “Lẽ nào là tại cú đánh
vào đầu trong trận Hoàng Hà cốc?” Lại chỉ sang Vũ Khác: “Đều tại
ngươi đánh hắn một gậy… Giờ còn giả làm người tốt hả!”

Ta chưa từng hỏi mình bị ai đánh vào đầu.

Người đánh vào đầu ta, hoặc là quân địch, hoặc là
đồng đội.

Bị người khác đánh, nói rõ ta là kẻ vô dụng, tướng
bại trận, sao có thể huênh hoang khắp nơi?

Bị người của mình ngấm ngầm hãm hại, chỉ nhấn
mạnh thêm rằng ta không được lòng người, ngay cả đồng đội cũng nhân cơ
hội bất thình lình đánh ta một gậy.

Chỉ cần không phải Phượng Triều Văn đánh ta làm ta
hồ đồ, những người còn lại đều không phải vấn đề to tát.

Hôm nay, thế giới của ta quá hỗn độn.

Buổi tối không thể nào tránh khỏi cơn ác mộng, lúc
bừng tỉnh, bên cạnh ta chẳng có ai. Trong trướng rất tối, ánh trăng
nhẹ xuyên qua khe hở trên mành trướng, dường như hồi ức xa xăm nào đó
đang lặng lẽ thức tỉnh. Ma xui quỷ khiến thế nào ta lại mò thấy một
con dao găm dưới gối, như một thói quen, ta đâm nó lên đùi mình, chợt
nghe thấy tiếng quát: “Nàng làm gì thế?” Lập tức có người xông tới
từ trong bóng tối.

Ta hoảng hốt, dao găm đã đâm xuống rồi, chỉ nghe thấy
một tiếng rên nặng trĩu. Ta giật mình sợ hãi, hoàn toàn tỉnh táo,
buông dao găm, bật dậy chăm đèn. Đèn sáng, lúc này mới phát hiện
lòng bàn tay của Phượng Triều Văn đã bị dao xuyên qua… Ta che mặt,
không biết giải thích từ đâu…

Ta đúng là ngủ đến mụ mị đầu óc rồi.

Hắn giận dữ trừng mắt nhìn: “Nàng muốn hành thích
bản vương sao? Còn không mau đi lấy thuốc và vải bông đến băng bó!”

Ta cảm thấy từng có một người nổi cáu giống thế,
không đánh thì cũng mắng ta, nhưng trong ký ức lại chẳng có chút cảm
giác sợ hãi. Ta lặng lẽ cầm bông thuốc, rút dao găm rồi băng bó,
ngẩng đầu nhìn gương mặt anh tuấn kiên nghị của Phượng Triều Văn,
buột miệng nói một câu: “Điện hạ, lúc người nổi giận thật giống cha
ta.”

Thái tử điện hạ trợn trừng mắt, như thể không phải
ta đâm dao xuyên tay hắn, mà là xuyên tâm can hắn, máu chảy đầm đìa.

… Quả thực ta không cố ý.

Có điều ta chẳng thể nhớ ra trông cha mình như thế
nào.

Mãi sau hắn mới nói: “Nàng nhớ ra tất cả rồi ư?”
Giọng điệu không hiểu đang vui hay buồn.

Ta lắc đầu, đứng thẳng dậy định lách qua hắn để đi
ngủ, nhưng chợt bị hắn nắm chặt cổ tay: “Đó là cái gì?” Cúi đầu
nhìn, trên chiếc quần trong màu trắng thấm nhòe lớp máu. Con dao găm
kia thật sắc bén, không những đâm xuyên lòng bàn tay hắn, lại còn đâm
rách đùi ta.

Hắn bỗng nổi điên: “Lẽ nào nàng không thấy đau sao?”

Ta nhìn hắn bằng ánh mắt vô tội, không hiểu tại sao
hắn đột nhiên giận dữ đến thế.

Hắn càng điên tiết hơn, lập tức kéo quần ta lên, ta
vừa la lên một tiếng, đã bị hắn tóm chặt cánh tay, sau đó… Ta ngạc
nhiên phát hiện chỗ mình đang bị chảy máu còn có mấy vết sẹo rõ
rệt… Nhưng nó xuất hiện từ bao giờ, bị thương ra sao, ta hoàn toàn
không nhớ.

Phượng Triều Văn cũng ngẩn người nhìn vết thương trên
đùi ta, “Thì ra những vết sẹo trên chân nàng đều do làm vậy mà có?”
Hắn ngẩng đầu tha thiết nhìn ta, dường như nỗi băn khoăn suốt bấy lâu
đã được giải đáp.

Ta không thể nói rõ thứ ẩn giấu trong ánh mắt ấy,
nhưng ta tin chắc từng có người nhìn ta như thế.

Ta chỉ vào mặt hắn, thốt ra một câu: “Điện hạ,
người xem người xem, người càng ngày càng giống cha ta…”

Gương mặt anh tuấn của hắn trở nên xám xịt, lấy bông
thuốc mạnh tay băng bó cho ta, càng về sau động tác càng nhẹ nhàng
hơn nhưng mặt vẫn cứ u ám.

Ta đành an ủi hắn: “Thật ra điện hạ chắc chắn trẻ trung
anh tuấn hơn cha ta nhiều…”

Ánh mắt hắn nhìn ta như muốn giết người!

Song, ngày hôm sau ta vẫn bình an vô sự chuồn ra khỏi
trướng soái, sống thật không dễ dàng.

Trước kia ta không rõ chân tướng, sau đêm qua đầu óc
đã dần sáng tỏ, tuy chưa thể nhớ lại toàn bộ quá khứ, nhưng trơ mắt
nhìn nước mất nhà tan cũng chẳng phải việc đáng vui mừng gì. Kỳ
thực chuyện giết địch trước trận chiến chẳng liên quan đến tù binh
như ta là bao, nhân khi Phượng Triều Văn xuất chinh, ta đã tìm thấy nơi
giam nhốt tù nhân.

Lính canh hiển nhiên từng nhìn thấy ta xuất hiện
khắp nơi cùng Phượng Triều Văn nên không gây khó dễ cho ta lắm. Lúc
vào trong, mười mấy nam tử trẻ tuổi đang cãi nhau ầm ĩ, họ đánh
cược xem cuối cùng là Đại Trần hay Đại Tề thắng, sự hào hứng sôi
nổi này hoàn toàn không giống với kẻ sắp nước mất nhà tan, ta thấy
rất ngạc nhiên.

Sao vẫn có người giống hệt ta, dám trơ mặt vô liêm
sỉ sống trên cõi đời này, chỉ quan tâm đến miếng cơm manh áo của
mình?

Tô Nhân nhìn thấy ta nhanh nhất, lập tức gào lên:
“Triệu Dũng, Triệu Dũng, con khỉ phản quốc của ngươi đến rồi!”

Ta liền bị một nam tử cường tráng kéo qua, rồi bị
hắn ấn ngồi xuống bên cạnh.

Hắn quan sát ta một lượt kĩ càng từ trên xuống
dưới, cuối cùng thở dài: “Thôi thì vẫn còn sống, khí sắc khá tốt,
ngoài việc hơi hồ đồ chẳng biết ai là ai ra thì cũng không có bệnh
tật gì.”

Ta chợt nghĩ, vốn dĩ kẻ phản quốc phải vô cùng
thấp thỏm không yên, nhưng trông thấy họ đối xử với ta như vậy, ta lại
cảm thấy việc không có phẩm hạnh, không có tình yêu nước kia cũng
chẳng phải khuyết điểm gì mất mặt.

Làm một kẻ bị đồng loại bài xích, không chịu theo
số đông cần có dũng khí to lớn lắm, còn ta chẳng phải kẻ dũng cảm
kiểu đó, cứ nên cẩn thận sống trong số đông thì an toàn hơn.

Tô Nhân cười nham hiểm với hắn: “Triệu Dũng, ngươi
đương nhiên không nhìn ra căn bệnh nghiêm trọng của con khỉ này rồi, bây
giờ hắn mắc bệnh… có thể lên xuống giường của Thái tử Đại tề hằng
ngày… khà khà…”

Ta đỏ mặt, ra sức đá hắn một cước, hắn kêu thảm
thiết như lợn bị chọc tiết, người đang ngồi cười phá lên.

Triệu Dũng cũng lườm hắn: “An tiểu lang hồ đồ dưỡng
thương trong trướng của Tề Thái tử, đó là cái nhân hậu của Tề Thái
tử, ngươi đừng có nghĩ chuyện bất chính nữa.” Tô Nhân cười quái dị,
lùi hai bước về sau. Triệu Dũng lại nói: “Kể cả An tiểu lang có ý
gì đi chăng nữa, những người như Tề Thái tử chắc chắc sẽ không để
tiểu lang được như ý muốn… dù tiểu lang có phong lưu anh tuấn gấp mười
lần cũng vô dụng.”

Ta lườm Triệu Dũng… Triệu huynh là người Đại Tề đấy
à?

Người ngồi trong trướng bỗng đập bàn ghế, cười nắc
nẻ như được mùa.

Chắc bởi ta ở trong trướng của Phượng Triều Văn quá
lâu, chẳng quan tâm thế sự, nên không biết mất nước cũng có thể mất
trong vui sướng thế này.

Bản thân ta trơ tráo đến hết nước hết cái, chẳng có
lòng trung quân ái quốc thì thôi, sao ở đây còn có một đám khốn nạn
không chút phẩm hạnh thế này?

Ta tổng kết hai chiêu thu phục tù binh của Phượng
Triều Văn.

Thứ nhất: “Uy hiếp địch bằng quân đội”, chiêu này
không cần dùng lời thừa, thiên hạ đều biết Thái tử điện hạ Đại Tề
nắm trong tay mấy vạn kỵ binh tinh nhuệ, càn quét khắp các nước.

Thứ hai: “Tâm lý chiến là thượng sách”, dùng đạo lý
cùng tấm chân tình thu phục địch, dùng sự thật để cảm hóa chỉ dẫn
địch, dùng hành động giành lấy lòng tin của địch, dùng sự tự do no
ấm cám dỗ địch.

Trong trận Hoàng Hà cốc, tuy Hoàng Giới tướng quân
bị quân Tề hợp lực vây đánh, đấu không lại bị bắt làm tù binh, nhưng
sau đó hắn tuyệt thực kháng nghị, thề không hàng địch, thể hiện
trọn vẹn lòng yêu nước đậm sâu, trung quân ái quốc, thà chết chứ
không chịu khuất phục. Triệu Dũng, Tô Nhân chẳng hề thua kém Hoàng
Giới tướng quân, đều tham gia đấu tranh tuyệt thực kháng nghị lần
này, sống giữa hậu phương kẻ địch mà vẫn đấu tranh bất khuất.

Có điều Thái tử Phượng Triều Văn bên địch tấm lòng
rộng rãi, bản lĩnh tiết chế số một, chưa từng làm những chuyện như
chôn sống tù binh, cũng chưa từng mang tiếng xấu ngược đãi tù binh,
mà chỉ khóa chân họ ở tầng lớp thấp để rèn luyện, đến những vùng
đất rộng lớn mà nước Tề chiếm lĩnh, xuống vùng nông thôn tiếp nhận
giáo dục cải tạo.

Không thể không nói, những hành vi đối xử của Đại
Tề với tội phạm chính trị lần này đạt được hiệu quả rõ rệt, thậm
chí trong hai trăm năm dựng nước của Đại Tề đều làm theo quốc sách
điều họ về nông thôn tiếp nhận giáo dục cải tạo của bần nông và
trung nông, cảm nhận sự khó khăn của nhà nước trong việc chăm lo chuyện
đồng áng của bách tính, quan với dân như cá với nước.

Một trong số những người từng trải nghiệm là Triệu
Dũng xúc động nói, sau khi cải tạo, hắn đã không còn muốn chết, hận
không thể mọc cánh bay về quê nhà cày cấy ba mẫu sáu phân đất nhà
mình.

Hắn là người chất phác.

Tô Nhân thì khá hà khắc: “Tề thái tử nham hiểm gian
xảo, dùng cuộc sống yên ổn ở kiếp này làm dao động lí tưởng chúng
ta theo đuổi: Trung quân ái quốc nguyện hy sinh vì điều mình tin tưởng!
Hắn đúng là tên tiểu nhân!”

Ta vung một cước đá hắn: “Vậy sao giờ ngươi không đi
chết đi?”

Hắn ra vẻ nghiêm túc than thở: “Nghĩ đến nhà họ Tô
ta đây tám đời bần nông, chín đời độc đinh, cha già tuổi cao sức yếu,
hương hỏa lụi tàn, muốn chết đến đâu cũng phải cưới một thiếu nữ
xinh đẹp về sinh con đẻ cái kế thừa hương hỏa rồi mới chết được!”

Ta: “…”

Sao người không thừa nhận rằng mình ham muốn mỹ sắc
luôn đi?

Vì Hoàng Giới tướng quân tính tình cương trực, coi
danh tiếng là thứ phù phiếm, nên con em bần hàn xưa nay đều thích đầu
quân dưới trướng hắn, bởi vậy trong quân đội của hắn phần nhiều là
con em dân nghèo do chiến tranh liên miên, ăn không đủ no mặc không đủ
ấm, bèn tham gia quân đội, đặt cược cái đầu mình để đổi một miệng
ăn. Trái lại, con em quý tộc không chịu nổi cách trị quân nghiêm khắc,
sớm đã tìm cách luồn cúi chuyển đi nơi khác. Vì vậy dù bị bắt làm
tù binh nhưng tướng sĩ trong doanh trại vạn người một lòng đánh đổ
quân Tề.

Bách tính các nước mà quân Tề từng càn quét hiện
nay đều mang họ Tề, an cư lạc nghiệp, hái chè trồng dâu, có ai là
không muốn kiếm miếng cơm ổn định chứ?

Buổi tối sau khi tiếp nhận giáo dục cải cách trở
về quân doanh Đại Tề, Hoàng Giới tướng quân đã tự sát.

Hắn chỉ để lại duy nhất một câu với những tướng sĩ
cùng mình vào sinh ra tử: “Sống cho tốt để trở về quê hương.” Lời
nói thấm thía, tình cảm chân thành!

Hoàng Giới tướng quân một đời trung quân ái quốc,
chinh chiến nơi sa trường, song đấu tranh bè phái trong quân đội rất
kịch liệt, không hề thua kém triều đường. Trên triều Thái hậu thao
túng, văn thần võ tướng không ai nhường ai, Tiểu Hoàng đế lại quá hồ
đồ. Bách tính nộp thuế nhiều hơn hẳn nước Tề, ăn không đủ no, nhân
gian oán thán người cầm quyền, trong vòng hai mươi năm sau, thiên hạ
Đại Trần chẳng còn chút hy vọng.

Ông cũng xuất thân bần hàn, nên trung với vua hay hiếu
với dân, quả thực tiến thoái lưỡng nan, thà cắt cổ tự sát cho xong,
chết là hết.

Cũng không biết Phượng Triều Văn thật lòng kính
trọng người như Hoàng Giới tướng quân, hay chỉ vì để những tù binh
này không sinh lòng phản trắc mà cử hành tang lễ trọng thể cho ông.
Khi đó ta đang mơ hồ dưỡng thương trong trướng soái của Phượng Triều
Văn, chẳng được tận mắt chứng kiến, nhưng hàng vạn tù binh từng tham
dự tang lễ đã thay đổi hẳn cách nhìn về Phượng Triều Văn, mặc dù
chưa từng có ý nghĩ sẽ quay đầu theo địch, song lại an phận làm tạp
dịch trong doanh trại, đều một lòng đợi ngày nhất thống thiên hạ,
được về quê làm ruộng.

Tề Thái tử đã nói, phàm là người lao dịch trong
doanh trại, chỉ cần thiên hạ nhất thống sẽ được phân ruộng cày cấy
trồng trọt theo số thành viên trong gia đình, đủ để họ sống no ấm.

Lúc Phượng Triều Văn về đến doanh trại, ta nhắc
chuyện Hoàng Giới tướng quân, tò mò tại sao hắn không giết chết
những tù binh này, hắn chăm chú xem báo cáo chiến sự, dửng dưng đáp:
“Thiên hạ đầy rẫy bại binh đi làm thổ phỉ, những thanh niên tráng
kiện này tương lai có thể sẽ là hộ cung cấp lương thực cho Đại Tề
chúng ta. Giết họ rồi thì ích gì chứ? Chẳng qua là tăng thêm mấy
vạn thi thể mà thôi.”

Ta hết sức đồng tình, lại cảm giác cái chết của
Hoàng Giới tướng quân khó tránh khỏi có liên quan đến ta, liền hỏi:
“Vậy nếu bắt được Hoàng đế Đại Trần, cũng phải đưa về nông thôn
giáo dục cải tạo à?”

Hắn ngẩng đầu rời mắt khỏi báo cáo chiến sự dày
cộp, trầm ngâm nhìn ta, ý dò hỏi hiển hiện trong đôi mắt phượng: “Có
phải nàng đã nhớ ra gì rồi không?”

Thực tình nói dối hắn có vẻ không hay lắm. Ta lắc
đầu: “Nghe bọn họ nói, ta là thư đồng của Hoàng đế Đại Trần, từ
nhỏ đã lớn lên cùng nhau.” Thanh mai trúc mã có lẽ là vậy nhỉ?

Hắn nhìn ta chằm chằm, cuối cùng nhấn mạnh từng
chữ: “Ta không muốn dối nàng. Các triều đại xưa và nay không có
chuyện tha cho Hoàng đế vong quốc. Dù hắn hoàn toàn không có ý định
phục quốc, nhưng những người bên cạnh hắn cũng sẽ không bỏ cuộc. Câu
‘trừ cỏ trừ tận gốc’ chắc chắn nàng đã từng nghe thấy rồi chứ?”

Tim ta đập thình thịch, trong đầu bỗng xuất hiện một
gương mặt bụ bẫm, ngập tràn nụ cười vui sướng… Khoảnh khắc đó ta
cảm thấy ký ức đang dần dần nổi trên mặt nước, không cách nào chìm
xuống dưới biển sâu.

Đêm nay ta ngủ sớm như thường, chẳng chờ Phượng Triều
Văn xem xong báo cáo chiến sự đã rúc vào chăn đệm mềm mại.

Lúc ta tỉnh dậy, trong trướng tối om, không có ai bên
cạnh. Ban ngày ở trại tù binh ta quá xúc động, quá nhiều lời, làm
nửa đêm đang ngủ cũng thấy khô miệng, bèn đi chân đất xuống giường
tìm ấm trà trên bàn. Nhưng ấm trà rỗng không, ta đành quay trở lại
cạnh giường, khoác áo ra trướng trước tìm nước uống.

Trướng trước tuy thắp nến sáng, nhưng không thấy
Phượng Triều Văn, đêm hôm khuya khoắt thế này không biết hắn đã đi đâu.
Ta nhấc ấm trà đặt trên bàn của hắn lên, rót một hớp vào miệng,
bỗng nghe thấy tiếng thì thầm bên ngoài trướng, hình như là Phượng
Triều Văn và Vũ Khác. Đêm không chịu ngủ lại đi chuyện trò dưới trăng
sáng, có nhã hứng gớm.

Ta dụi mắt định quay vào ngủ tiếp, nhưng có mấy chữ
ngắt quãng lọt vào tai: “… Nói với cha con Yến gia, nội trong ba ngày
nhất định phải nghĩ cách mở cổng thành… Không cần thiết phải giết
hại người hầu trong cung… Chỉ cần giết hoàng tộc…”

Đến tận khi đã nằm trên giường, đắp tấm chăn dày
cộp lên người, dù thời tiết ấm dần nhưng ta vẫn cảm thấy toàn thân
lạnh cóng.

Mãi lâu sau, Phượng Triều Văn nhẹ nhàng đi vào, cởi
áo bỏ giày, mò mẫm trên giường rồi vén chăn ra, xoa đầu ta: “Trời
nóng thế mà cũng đắp chăn dày, mồ hôi nhễ nhại kìa, nàng không sợ
nóng sao?”

Ta nhắm mắt ậm ừ hai tiếng, cảm giác có chiếc chăn
lụa đang nhẹ nhàng lau trán mình, bỗng ta thấy vô cùng thấu hiểu
Hoàng Giới tướng quân.

Chỉ vì Hoàng Giới nghĩ không thông mà thôi.

Ông vừa muốn trung với vua, vừa muốn hiếu với dân.
Nhưng với ta, bách tính trong thiên hạ dù sống giữa nước sôi lửa bóng
cũng chẳng can hệ đến mình là bao. Tấm lòng “trung quân ái quốc” này
quá vĩ đại, cha nói, người như ta không cần theo đuổi thì tốt hơn,
tránh bôi nhọ mấy chữ này.

Ông nói chí phải.

Ta chỉ muốn bảo vệ một người, đó là người từ nhỏ
lớn lên cùng ta, chẳng khác gì đệ đệ của ta, là quả bóng thịt béo
tròn cùng ta trải qua tháng năm niên thiếu.

Hôm nay ta mới tỉnh dậy khỏi giấc mộng kê vàng[1].

[1] “Giấc mộng kê vàng” hay còn gọi “Hoàng lương
nhất mộng” bắt nguồn từ truyện “Chẩm trung ký” của Trầm Ký Tế thời
Đường. Chuyện kể rằng, có một chàng thư sinh nghèo họ Lư một hôm nhân
chuyến đi chơi, anh ta vào nghỉ trong một quán trọ. Lúc chủ quán trọ
bắc nấu một nồi kê vàng, thì chàng trai lên giường đi ngủ. Trong giấc
ngủ, chàng trai mộng thấy mình lấy vợ sinh con, được làm quan, hưởng
phú quý và cuộc sống sung sướng an nhàn ấy kéo dài đến lúc chết.
Nhưng khi tỉnh dậy, kê vàng vẫn còn chưa chín. Câu chuyện muốn nói
rằng: Đời người như giấc mộng, tất cả sang hèn giàu nghèo đều là
ảo mộng hư vô.

Trong mơ nước chưa mất, nhà chưa tan, cha cũng chưa qua
đời.

Trong mơ ta từng được người khác sủng ái cưng chiều,
dễ dàng hứa hẹn trọn đời trọn kiếp.

Trong mơ hắn cầm tay ta, lau mồ hôi trên trán ta, xua đi
cho ta cơn ác mộng, làm tan chảy trái tim lạnh giá của ta bằng cơ thể
mình.

Tuy hắn ngang ngược bá đạo, lại thường cau có trách
mắng ta, đấu võ mồm với ta chưa từng nhượng bộ, nhưng ta nhớ rõ sự
ấm áp nơi đầu ngón tay cùng sự dịu dàng trong đôi mắt hắn…

… Giọt lệ chầm chậm lăn dài, ở nơi mà hắn không
nhìn thấy, giọt lệ rơi xuống chiếc gối trúc mà ta và hắn vẫn cùng
nằm…

… Coi như trước giờ ta không nhận ra mặt tốt của hắn.

Ta giả bộ như mới tỉnh dậy, mơ hồ duỗi tay ôm chầm
lấy cổ hắn, kề sát môi mình chạm lên môi Phượng Triều Văn.

Hắn sững sờ, vội vàng hôn lại, bàn tay chu du sau
lưng, ôm chặt ta vào cơ thể đang trần trụi của mình. Dường như trong
lồng ngực hắn có một mồi lửa, luồng nhiệt xuyên qua lớp da, sưởi ấm
trái tim trong ta.

Ta chủ động cởi áo, thân mật với hắn.

Ngày hôm sau tỉnh dậy, ta liền hiến một kế sách cho
Phượng Triều Văn: Để ta vào thành chiêu hàng.

Hắn tuyệt đối không đồng ý, ta lằng nhằng cạnh hắn
rất lâu, không tiếc mọi thủ đoạn, cuối cùng dụ được hắn bằng lòng.

“Trong thành toàn là bạn bè với thuộc hạ của phụ
thân, có gì đáng sợ?”

Ánh mắt hắn chất đầy lo âu: “Nàng sẽ không một đi
chẳng quay về chứ?”

Ta mỉm cười vỗ vai hắn: “Thái tử điện hạ ngốc đấy
à? Đại Trần đã bị mười vạn kỵ binh của người bao vây kìm kẹp, nếu
ta mà mọc cánh bay đi được thì Hoàng đế Đại Trần đương nhiên cũng có
thể?”

Xưa nay hắn rất tin tưởng vào đội kỵ binh của mình,
khóe môi hơi cong, nét mặt không còn cau có: “Cũng phải. Hiện giờ có
lẽ đến một con ruồi còn không bay ra khỏi Đại Trần được.”

Hắn đích thân chọn một trăm kỵ binh hộ tống ta đến
kinh đô Đại Trần.

Ta đứng dưới thành, tâm trạng hỗn loạn, hướng về
phía tường bao kêu gọi địch đầu hàng. Vì ta cứ đinh ninh cha con Yến
gia chắc chắc sẽ mở cổng thành để mình vào, nên không hề lo lắng hôm
nay không gặp được Tiểu Hoàng.

Báo cáo nội dung xấu

Chi phí đọc tác phẩm trên Gác rất rẻ, 100 độc giả đọc mới đủ phí cho nhóm dịch, nên mong các bạn đừng copy.

Hệ thống sẽ tự động khóa các tài khoản có dấu hiệu cào nội dung.