Dám kháng chỉ? Chém! - Chương 08 - Phần 2
Ngoài trướng, một câu nói khẽ vang lên, giải đáp tất cả sự kỳ lạ của chiến dịch Hoàng Hà cốc.
Ta nhớ lại vẻ mặt của Yến Bình lúc đứng trước ngựa chặn ta xuất chinh tham gia trận Tuy thành.
Hắn là kẻ biết thời biết thế.
Cha con Yến gia đã ngấm ngầm quy hàng Đại Tề, hai bên hô ứng, vậy nên Đại Trần mới thua như ngả rạ. Yến Bình đứng trên thành, đích thân mở cổng nghênh đón ta về nước, ta vẫy tay với trăm kỵ binh tinh nhuệ mà Phượng Triều Văn phái đi theo: “Các vị về đi, nói với Thái tử điện hạ, An Dật nhất định sẽ hoàn thành sứ mệnh!” Ta một mình cưỡi ngựa tiến vào tòa thành đơn độc cuối cùng của Đại Trần.
Yến Bình bước xuống từ lầu trên cổng thành, đứng trước ngựa ta, trông hoan hỉ kèm theo chút ngạc nhiên, ta và hắn ngầm hiểu ý nhau. Ta cười với hắn: “Yến tướng quân, lâu quá không gặp.”
Cấp bậc của hắn chắc cao hơn ta, nhưng ta không định xuống ngựa.
Trong ký ức, ta toàn phải ngẩng mặt nhìn theo hắn đầy hèn mọn, hình bóng ấy không biết từ khi nào đã khắc sâu trong trái tim ta.
Yêu say đắm một người chẳng có gì là sai, sai ở chỗ là ta đã chọn nhầm người, dùng nhầm cách.
Song đến giờ, tất cả những điều này đều không còn quan trọng, yêu hay không yêu thì nước cũng sắp mất, người sắp rời xa, còn có ý nghĩa gì đáng để trân trọng đây?
“An tướng quân, nếu tướng quân đã thân tại doanh Tề, sao còn quay về làm chi?”
Hắn nhất định tưởng ta đã quy hàng phản quốc, là tên giặc bán nước giống mình. Nhưng ta tự vấn lòng, hẳn mình và hắn phải có sự khác biệt chứ?
Ta nhìn quanh, bên cạnh hắn chỉ có một đội vệ binh, có lẽ là vệ binh thân cận của Yến phủ, ta liền cười đáp: “An mỗ phụng mệnh Thái tử Đại Tề đến đây khuyên bệ hạ đầu hàng, nhờ Yến tướng quân giúp ta chuyển lời.”
“Đồ ngốc!” Hắn trừng mắt nhìn ta.
Ờ thì ta cũng biết mình ngốc, có điều giờ không phải lúc bàn cãi.
Ta theo Yến Bình vào cung một cách thuận lợi, gặp được Tiểu Hoàng tại Trùng Hoa điện.
Khi đó nó đang ngủ say như heo, hơn nửa năm không gặp, nhìn béo lên trông thấy. Có thể dễ dàng nhận ra chiến tranh chưa ảnh hưởng tới chất lượng cuộc sống trong cung.
Ta dùng hai tay ra sức nhéo má nó, nó giật mình tỉnh mộng, nhảy xuống khỏi long sàng, đi chân đất trong điện, gào to: “Quân Tề đánh vào cung rồi? Quân Tề đánh vào cung rồi?”
Ta chợt thấy cảm thông với thằng bé mập này.
Dù trời long đất lở, nước mất nhà tan thì có can hệ gì tới một đứa bé?
Có lẽ nó chỉ cần cơm no ba bữa, có thịt ăn, có chỗ ở, được ngủ ngon như trước mà thôi.
Ta cùng Tiểu Hoàng ngồi tại lầu ba của Cẩm Tú các, nghe tiếng cổng thành bị tấn công từng hồi, nước đã rơi vào tay giặc, ngai vàng mà Đại Trần gìn giữ mấy chục năm hôm nay đã đến hồi kết. Quân Tề rất nhanh đánh vào Hoàng thành, kỵ binh hí vang, chắc đã đến cầu đá nhỏ bên kia rừng bích đào rồi.
Bích đào không biết nhân gian sầu muộn, vẫn nhuộm khắp giang sơn màu hồng thắm. Chẳng rõ lúc kỵ binh của Phượng Triều Văn băng qua mảng trời màu ráng mây rực rỡ kia, vó ngựa chinh chiến có từng chậm lại chăng?
Cung nhân dưới lầu đang lục tục xếp củi dưới Cẩm Tú các, nghe thấy tiếng kỵ binh xông vào cung, mặt đất rung chuyển liền thất kinh hồn vía, đâu còn chịu nghe hoàng lệnh, sớm đã chạy trốn tứ phía.
Cẩm Tú các là một tòa lầu nhỏ bằng gỗ, kể cả phía dưới không chất đầy củi, chỉ cần châm một mồi lửa, e rằng cũng khó cứu nổi tòa lầu. Tiểu Hoàng níu chặt tay áo ta, gào thét ầm ĩ: “Tiểu Dật đừng… Ta vẫn chưa muốn chết… Ta vẫn chưa ăn đủ bánh lá sen, bánh hạt sen, bánh hoa cúc trong cung…”
Ta nhón lấy một miếng điểm tâm trong đĩa trên bàn trước cửa sổ, nhét vào miệng nó, chấm dứt tiếng gào vô ích.
“Ngoan ngoãn ngồi đây, một lúc nữa thần đưa bệ hạ đi.”
Nó nhai nhai miếng bánh, cố sức nuốt trôi, tha thiết nhìn ta: “Tiểu Dật không lừa ta chứ? Sẽ không thiêu chết ta chứ?”
Ta đau đầu lườm nó, thấy trên gương mặt béo tròn kia toàn là sự ỷ lại mù quáng. Nước mắt buồn bã còn chưa lau khô, nó đã rưng rưng lệ hoa mỉm cười, vỗ vỗ hai bàn tay béo trắng hết sức vui vẻ: “Chỉ cần Tiểu Dật chịu đưa ta đi là được, ta sắp bị mẫu hậu làm phiền đến chết rồi…”
Hai ngày nay ta ở Trùng Hoa điện cùng Tiểu Hoàng, chuyện nước nhà nguy nan đặt lên hàng đầu nên hình như ta quên mất Thái hậu. Tiểu Hoàng tuy hơi ngốc, nhưng giờ ta cuỗm con trai bà ấy đi mất thì thật có lỗi vô cùng!
Song, Thái hậu sống hay chết đều do bà ấy tự quyết, chẳng liên quan gì tới ta.
Ta châm bó đuốc chuẩn bị sẵn trong tay, xoa xoa mái tóc đen mềm mại trên đầu nó, “Bệ hạ ngoan ngoãn ở đây đợi thần, một lát nữa thần quay lại.” Sau đó chạy xuống lầu đốt đống củi chất cao xung quanh, tiện tay đóng chặt cửa lại rồi nhích từng bước lên lầu ba, Tiểu Hoàng còn đang đợi ta.
Nó thấy ta quay về, thân hình mũm mĩm chạy tới níu chặt tay áo ta, gương mặt hiện lên nụ cười hạnh phúc: “Lần này Tiểu Dật không bỏ mặc ta. ngươi đi mất suốt nửa năm nay làm ta sống thật vất vả.”
Ta cười khanh khách, đứng bên cửa sổ nhìn ra ngoài, trêu nó: “Bệ hạ ngày ngày ngồi trên điện Kim Loan ngủ gà ngủ gật, có gì mà vất vả? Người vất vả là thần đây này!”
Nó xắn tay áo lên, trên cánh tay béo trắng có rất nhiều vết cấu, trông như bị cấu bởi móng tay dài của phụ nữ, nhìn thấy mà đau lòng.
“Đây là… Thái hậu…”
Người làm mẹ như Thái hậu có phần nhẫn tâm quá! Dù con trai ngốc ngếch, nhưng tốt xấu gì cũng là đứa con mình mang nặng đẻ đau, bằng không bà ta gây quá nhiều nghiệp chướng, sao còn sinh ra đứa con trai này làm gì?
Tiểu Hoàng lắc đầu, đôi mắt bỗng ươn ướt như sắp khóc đến nơi: “Là Tuệ biểu tỷ làm đó. Tỷ ấy mỗi lần vào cung thỉnh an đều lén véo ta. Cung nữ trong Trùng Hoa điện biết cả, nhưng chẳng ai dám cản, ngay mẫu hậu cũng nói muốn ta nghe lời Tuệ biểu tỷ.”
Ta phục sát đất nàng Tuệ biểu tỷ thần thông dám cấu véo cánh tay béo trắng của Hoàng đế bệ hạ đến nỗi bầm tím kia.
Nàng là cháu bên nhà ngoại của Thái hậu nương nương, nghe nói cậu của Tiểu Hoàng chỉ có một đứa con gái nên yêu thương hết mực. Chỉ là mặc dù lúc bình thường nàng không thích Tiểu Hoàng ngốc nghếch, cũng không đến nỗi ra tay nhẫn tâm như vậy chứ?
Tiểu Hoàng mếu máo: “Mẫu hậu bắt ta lấy tỷ ấy, đưa tỷ ấy vào cung làm Hoàng hậu. Tỷ ấy lần nào cũng mượn cớ thỉnh an vào cung véo ta, còn lén lút mắng ta là thằng ngốc… nhưng bây giờ tốt rồi.” Nó thiết tha nhìn ta: “Sau khi Tiểu Dật đưa ta đi, ta sẽ không cần lấy tỷ ấy nữa, kệ tỷ ấy sau này muốn lấy ai thì lấy, muốn véo ai thì véo!”
… Bệ hạ của thần à, đây chắc không phải chuyện chính mà người quan tâm đấy chứ?
Trong lúc chúng ta trò chuyện, lửa cháy rừng rực, hơi nóng cạnh cửa sổ tạt vào mặt. Ta nắm tay Tiểu Hoàng chuẩn bị xuống lầu dưới, chỉ nghe tiếng vó sắt như sấm rền càng ngày càng gần thêm. Người dẫn đầu áo bào bay phấp phới, vó ngựa đạp lên hoa cỏ, trong nháy mắt đã đến trước Cẩm Tú các. Người đó ngẩng đầu nhìn thấy Tiểu Hoàng đang đứng sát ta bên cửa sổ, gương mặt anh tuấn bỗng tái mét, giọng dứt khoát: “An Dật, nàng trèo lên đó làm gì thế!”
Ta nghĩ, ít nhất thì giây phút này, Thái tử Đại Tề Phượng Triều Văn đã quan tâm đến sự sống chết của ta. Sau màn lửa cháy rừng rực, ta cười vô cùng thoải mái: “Hơn nửa năm nay được Thái tử điện hạ chiếu cố. An Dật cảm kích khôn xiết. Xin đa tạ người, An Dật phải từ biệt tại đây, hãy bảo trọng!”
Lối văn chương kiểu cách này đã lâu ta không dùng tới nên không quen lắm. Thật ra điều ta muốn nói hơn là: “Từ giờ ta và người đường ai nấy đi, đến chết khỏi phải gặp lại! Ngươi đừng tìm đủ mọi cách lừa gạt ta, đừng làm ra vẻ chân thành tình cảm nữa, ngươi lừa ai chứ? Ông đây chẳng phải kẻ chưa từng bị ngươi lừa nhé!” Có điều xét thấy lời này không đường hoàng lắm, trước mặt mấy trăm kỵ binh hộ vệ, ta vẫn phải giữ thể diện nên không tiện hét ra.
Làm tù binh kiểu như ta, đã chẳng giữ được trinh tiết lại còn đi theo địch, cuối cùng còn suýt bị hắn rửa não. Ta lại ở bên cạnh hắn để gây thêm chuyện ngốc nghếch, coi vị Thái tử điện hạ này như đức lang quân sao? Ngộ nhỡ sau này chết bởi đấu đá hậu cung thì oan uổng hay không đây?
Yến Bình bên cạnh hắn nhìn ta trân trân, lúc này ta nhận ra điểm hay ho khi từ trên cao nhìn xuống, gương mặt Yến Bình trắng bệch như gặp phải quỷ, không thốt nổi một câu.
Phượng Triều Văn cuống cuồng hốt hoảng, cưỡi ngựa định xông vào trong biển lửa, ta ngẩn người: Chắc không phải định xông vào thật chứ? Lửa cháy dữ thế này sẽ bị hủy dung đó!
Bao nhiêu thiếu nữ Đại Tề suy tính trăm phương ngàn kế chỉ vì gương mặt này của Thái tử điện hạ… Ta run cầm cập, cảm thấy mình bỗng chốc trở thành tội nhân thiên cổ.
May mà trăm kỵ binh hộ vệ đứng đó sống chết kéo hắn lại, hắn mới không thể xông vào biển lửa.
Yến Bình ngửa cổ nhìn ta mãi, ánh mắt ấy rất kỳ lạ, nhưng giờ đây ta thật tình không muốn biết hắn đang nghĩ gì.
Mắt Tiểu Hoàng đảo qua đảo lại trên người Phượng Triều Văn, rồi quay về bên ta, lại đảo một lượt, khó hiểu nói: “Thái tử Đại Tề này cũng muốn trốn cùng chúng ta ư? Ta chẳng thích hắn, có chết cũng không muốn đi cùng hắn đâu!”
Ta lườm nó không nói gì, chút rung động vừa mới chớm nở trong ta đã bị nó quấy nhiễu làm biến mất không còn dấu vết. Ta quay đầu khuyên nhủ Phượng Triều Văn: “Điện hạ giờ đã chiếm được cung Đại Trần, sau này còn phải thẳng tay loại trừ kẻ xấu, thay đổi chế độ, trả lại cho bách tính thiên hạ một giang sơn thanh bình, sao có thể làm ra những chuyện tự hủy hoại tương lai thế này?”
Hắn bỗng quay đầu lại, rút ra một cây cung từ trên lưng ngựa, gương căng dây cung cong như trăng rằm, thần sắc dữ tợn, lạnh lùng quát: “Nàng có xuống không? Không xuống thì hôm nay ta sẽ bắn chết nàng ngay tại tòa lầu này!”
Yến Bình vượt lên, giữ chặt cánh tay hắn: “Điện hạ… Điện hạ, An Dật tính tình ngang bướng, nên khuyên nhủ thì hơn…” Nhưng bị hắn đạp mạnh một cước: “Cái thứ vô lương tâm này phải bị bản vương bắn một tiễn xuyên tim!”
Ta run lẩy bẩy, Phượng Triều Văn nghiến răng nghiến lợi nói, xem ra không phải hắn giả vờ.
Tiểu Hoàng kéo tay áo ta, sợ hãi kêu gào: “Tiểu Dật Tiểu Dật, hắn thật sự sẽ giết người đó!” Ngũ quan trên gương mặt béo trắng trở nên nhăn nhúm, trông nó sợ đến phát khóc rồi.
Ta xoa đầu Tiểu Hoàng, an ủi nó, còn chưa kịp hạ tay xuống, một tiếng “vút” lướt qua trước mặt, tên nhọn xé rách màn không, bay tới nhanh như sao xẹt, nhắm thẳng khung cửa sổ, cắm xuống mũ vua trên đầu Tiểu Hoàng. Nếu không phải ta nhanh chóng rụt tay lại, e rằng ngay cổ tay cũng đã bị hắn bắn xuyên thủng rồi…
Phượng Triều Văn hai mắt vẫn đỏ, nâng cổ tay giương cung, nổi cơn tam bành: “Nàng có xuống hay không?” Rồi quay đầu đạp lên ống chân của một kỵ binh hộ vệ bên cạnh: “Còn không mau tìm người dập lửa?”
Hộ vệ kia vội quất ngựa chạy đi, lòng ta chợt hoảng hốt, xem ra người này hôm nay chắc chắn định làm thật rồi. Ta ôm đầu xin tha: “Ta xuống… Ta xuống là được chứ gì?” Khói lửa mịt mù bùng lên sặc sụa làm mắt ta cay xè, nước mắt trào ra.
Hắn sai đám hộ vệ giương cung bắc tên, sau đó vứt cung tên của mình xuống chân: “Nàng nhảy ra ngoài, ta đỡ nàng… Bằng không!” Hắn hung dữ nhìn ta, ta cảm giác ánh mắt đỏ như kiếm sắc róc xương, “Bằng không ta sẽ bắn nàng thành con nhím xù, chết rồi cũng khó coi hết sức!”
Tiểu Hoàng nắm chặt tay áo ta: “Tiểu Dật, ngươi phải bỏ ta lại ư?” Nó ôm cánh tay ta, cũng bị khói lửa hun đến đỏ cả hai mắt, lệ rưng rưng khiến người ta thương xót thay.
Trái tim ta chợt trở nên mềm yếu, thì thầm bên tai nó: “Thần giả bộ chuẩn bị nhảy, bệ hạ với thần mỗi người một bên đóng cửa sổ lại, sau đó nhảy xuống lầu một, giờ không đi ngay e thật sự không kịp.”
Cuối cùng lần này nó đã nghe lời, thấy ta nâng người lên, bàn tay mũm mĩm vội hành động, đóng cửa sổ lại trong nháy mắt. Ta nhìn thấy gương mặt Phượng Triều Văn hiện ý cười, hắn phi thân bay lên, vươn đôi tay qua tấm tường lửa một cách vô dụng, áo bào tựa cánh đen to lớn đang căng phồng, như chim ưng oai phong sắp sải cánh…
Hình như ta mơ hồ nghe thấy Yến Bình kêu gào, đó là cái tên chưa từng được thốt ra từ miệng hắn.
“Tiểu Dậttt…”
Ngọn lửa bùng lên, bào trùm Cẩm Tú các. Khi ta và Tiểu Hoàng chạy đến lầu một, cửa sổ bốn phía đã bị thiêu rụi, khói lửa cuộn trào khiến bọn ta không thể hô hấp, Tiểu Hoàng khó khăn níu chặt tay áo ta. Nhiều năm trước kia, cái đêm ta được chọn làm thư đồng, ngủ trong thiên điện cạnh đông cung của Thái tử Đại Trần, chưa bao giờ nghĩ rằng có một ngày mình sẽ rơi vào bước đường lưu vong cùng thiếu niên Thiên tử này.
Ngày trước cha từng lén vẽ bản đồ mật đạo trong cung cho ta, kiên quyết bắt ta ghi nhớ bằng được.
Ông nói, nếu ai bắt nạt con trai ta, thì con phải lén chạy về nhà theo mật đạo, mọi chuyện đã có cha lo!
Ta run rẩy khởi động bộ máy dưới lòng đất, từ vách tường lộ ra một hang nhỏ tối thui chỉ vừa một người chui qua, ta đẩy Tiểu Hoàng nhảy xuống. Nó chui được nửa người vào, nửa người còn lại… mắc kẹt… Quả nhiên, béo quá cũng chết người!
Ta ra sức đạp một phát lên vai nó, nó kêu lên một tiếng thảm thiết, ta đạp tiếp bên vai kia, nó lại thét một tiếng thê lương. Trong tiếng lửa lách tách, ta nghe thấy bên ngoài náo động không thôi, có kỵ binh hộ vệ lớn tiếng gào: “Điện hạ! Không được! Xin điện hạ hãy cân nhắc!”
Tiểu Hoàng lộn vòng lăn xuống cửa mật đạo, ta cũng nhảy xuống theo, cửa hang từ từ đóng lại. Không khí âm u lạnh lẽo ập vào mặt, cách biệt hoàn toàn với mọi thứ trên kia, bỏ lại sau lưng tất cả những ân oán tình thù của ta trong quá khứ, bỏ lại hoàng cung Đại Trần phồn hoa như mộng, bỏ lại những nụ cười, những giọt nước mắt, những khổ đau, tiếc nuối, tuyệt vọng, những chấp niệm thê lương từ tận đáy lòng mà ta từng có nơi này.
Ta cùng Tiểu Hoàng lảo đảo chạy trốn trong mật đạo tối om suốt hai canh giờ. Khi bọn ta trèo ra được đến ngoài, đứng dưới chân núi Thanh Sơn thuộc ngoại ô thành, ngắm ánh sao ngợp trời cùng dải ngân hà rực rỡ, ta nghĩ, ta không còn muốn quay về cung Đại Trần, không muốn quay về thành trì này nữa.
Bầu bạn với Thanh Sơn, ẩn dật nốt quãng đời còn lại, thực ra cũng không tồi.
Thế tử của Ích Vương say rượu phạm lỗi, bị Gián quan vạch tội, Phượng Triều Văn vận bút thần tốc, đưa tên tiểu tử không biết trời cao đất dày này về nông thôn lao động cải tạo. Ba tháng sau, ta vừa hay được tận mắt trông thấy Thế tử của Ích Vương từ nông thôn trở về.
Tên thiếu niên sắc mặt sạm đen quỳ trong Trùng Hoa điện, ra sức dập đầu: “Bệ hạ, thần đệ biết sai rồi, xin người đừng bắt thần tử về nông gia nữa! Ăn thức ăn của chó lợn, làm việc nặng nhọc còn khổ sở hơn cả tạp dịch trong Vương phủ... Hoàng huynh...”
Nga Hoàng nói thầm bên tai ta: “Xem ra lần này Thế tử đã thay đổi rất nhiều. Ngày trước trông Thế tử xanh xao vàng vọt, hai mắt thất thần, các ma ma trong cung đều nói hắn bị tửu sắc khoét rỗng thân xác...”
Lúc ta mới đến, tiểu cung nữ này rất nhút nhát, nào ngờ sau khi quen thuộc ta mới phát hiện, chuyện lớn nhỏ khắp trong cung chẳng có gì nàng ấy không biết. Nàng chỉ là con nít, trông lại thành thật nhát gan, mọi chuyện đều để trong lòng chứ không lên tiếng mà thôi.
Bọn ta trốn sau bình phong xem trò vui, Ích Vương nước mắt đầm đìa, chỉ vào con trai, tiếc rằng rèn sắt không thành thép: “Đều tại tên nghiệt tử nhà ngươi không chịu học hành tử tế. Bệ hạ trừng trị ngươi còn nhẹ, nhẽ ra phải cho ngươi ở quê cả đời, khắc ghi việc đồng áng bán mặt cho đất bán lưng cho trời!”
Nga Hoàng lại thì thầm với ta: “Đây chỉ là lời giận dữ của Ích Vương thôi. Nghe các ma ma nói, Ích Vương có độc một người con trai, yêu thương con đến nỗi nó đòi sao thì không dám đưa trăng. Trong phủ thê thiếp của hắn chất đống mà còn suốt ngày chạy tới thanh lâu, dẫn theo con em hoàng thân quốc thích nhiễu loạn suốt ngày, làm Vương phi đổ bệnh mấy lần liền, dứt khoát về điền trang niệm Phật, việc trong phủ bỏ lại cho Trắc phi sắp xếp.”
Phượng Triều Văn nghiêm nghị: “Chi bằng cứ làm theo lời Vương thúc, Thế tử lại về quê rèn luyện thêm mấy tháng nữa nhé?”
Cơ thể ục ịch của Ích Vương không nén được, run lên cầm cập. Ta cảm giác ông ta đang đau lòng lắm đây.
Thế tử của Ích Vương cũng khóc lóc om sòm. Phượng Triều Văn day day trán, dáng vẻ bó tay: “Vương thúc mau đứng dậy đi.”
Ích Vương ngoan ngoãn bò dậy, đứng một bên im như thóc.
Nghe đâu Tiên đế Đại Tề có bảy huynh đệ, lúc ban đầu Phượng Triều Văn làm Thái tử, những thúc thúc này đều rất xét nét hắn, chỉ vì hắn bỗng chốc có được thiên hạ, nhận lấy giang sơn từ tay cha mình. Sau khi đăng cơ hắn quay lại tạo một loạt khó dễ cho những người này, khiến họ phải an phận một thời gian. Bách tính đều khen ngơi tân đế, nhưng nhắc đến hắn, hoàng thân quốc thích đều kinh hồn táng đảm.
Nghe nói hắn không chịu nổi một hạt cát trong mắt, thưởng phạt phân minh, dẹp yên bè lũ thần tử đoạt quyền, chẳng có mấy người dám ỷ được sủng hạnh mà kiêu ngạo.
Nét mặt Phượng Triều Văn đã giãn ra một chút, thân thiết hơn nhiều với Ích Vương: “Vương thúc à, con cháu hoàng thất tiền triều ngang tàng, đế vương xa hoa phung phí, vậy mới mất nước. Nay thiên hạ thái bình, hoàng tộc Đại Tề ta phải là tấm gương cho thiên hạ noi theo, trẫm nghe nói thê thiếp trong phủ hoàng đệ so với hậu cung của trẫm còn…”
Trên trán hai cha con lấm tấm mồ hôi, vội dìu nhau xuất cung, một hàng thái giám theo sau bê tặng phẩm ngự ban của Phượng Triều Văn.
Chiêu này của hắn quả là diệu kế, đánh một mà xoa hai.
Đợi cặp cha con này đi khuất bóng, Phượng Triều Văn mới nói: “Xem đủ chưa? Đủ rồi thì ra đây.”
Nga Hoàng nép vào sau người ta, nàng lại trở thành cung nữ thật thà nhát gan, vội cung kính khom lưng: “Cô nương, bệ hạ gọi người kìa.”
Ta lề rề bước ra từ sau tấm bình phong, đến trước mặt Phượng Triều Văn, bỗng bị hắn kéo đến ôm vào lòng, vân vê nốt chai trong lòng bàn tay ta, sắc mặt cảm thông: “Những tháng ngày xa trẫm, nàng phải chịu vất vả rồi…”
Giờ đây ta rất hiểu đạo lý sinh tồn, nếu không phải ta nhanh nhẹn tránh được mũi tên phóng ra ở Cẩm Tú các kia thì sớm đã bị hắn bắn xuyên người rồi. Ta cười híp mắt, gật đầu lia lịa, thẳng thắn thừa nhận: “Cơm không đủ ba bữa, khổ cực lắm thưa bệ hạ!”
Trông hắn rất vừa lòng.
Giúp Hoàng đế bệ hạ vui vẻ là trách nhiệm của thần tử, tù binh như ta cũng không ngoại lệ.
Cuộc sống mới của ta bắt đầu bằng việc lưu vong dưới trời sao, kết thúc bằng một cái đùi gà vô tội, những cực nhọc trong quãng thời gian ấy không cần thiết phải nói, lòng ta chợt bùi ngùi: Những ẩn sĩ là văn nhân tri thức qua các triều đại về quê ở ẩn, chắc chắn tiền bạc dư dả, nhà có tôi tớ, ruộng đất có người chăm lo, còn họ chỉ việc rảnh rang tiêu xài, ăn no cơm rồi mới có sức đả kích chính quyền.
Bằng không, con nhà quan chưa từng nếm cơm, mặc áo nhà nông như ta mà bị mê hoặc bởi thơ từ quy ẩn thơm mùi mực, rồi vui mừng sải cánh giữa thế gian rộng lớn, chưa đói chết là may, tiền đâu mua bút mực?
Cho dù ta có thốt ra mấy câu bất bình, Hoàng đế bệ hạ cũng chẳng nghe thấy, càng không thể truyền xướng thiên hạ.
Bởi vậy, ta cảm kích Hoàng đế bệ hạ Phượng Triều Văn rất nhiều, mặc dù hắn săn bắn bắt nhốt ta vào lồng, nhưng lần đầu tiên trong đời ta nghi ngờ phương châm giáo dục của cha mình có sai sót: Dù gì cha cũng có chút bản lĩnh, không làm tướng quân mà làm tay mổ lợn vẫn có khả năng sống sót qua ngày. Thế mà dạy dỗ con gái là ta đây thành đứa ỷ lại lười nhác, xa rời thực tế, lại còn mơ mộng giúp ta tự lập tự túc giữa đời, có phải là đòi hỏi quá cao không?
Chắc ta cứ nên ngoan ngoãn sống trong cái lồng thôi.
Vào một ngày tháng Sáu, Phượng Triều Văn trở về Trùng Hoa điện, mang theo mấy vị thái y. Sau khi những thái y đó vọng, văn, vấn, thiết ta xong xuôi, liền tránh sang một bên thì thầm to nhỏ. Ta không vừa ý chút nào trước hành vi này của họ, bèn vươn dài cổ nghe lén. Phượng Triều Văn đang ngồi ở giữa chuyện trò cùng thần tử, bỗng quay đầu lại, nghiêm mặt liếc nhìn ta: “Còn nghe nữa trẫm cắt đứt tai!”
Ta che tai theo bản năng, trong số các thái y, có một nam tử trẻ tuổi không nén nổi, bật cười “phì” một tiếng.
Mấy người già hơn một chút đều vê râu giả bộ không thèm đếm xỉa.
Sau khi họ đi khỏi, Nga Hoàng liền sắc thuốc cho ta một ngày ba bữa theo số lần ăn cơm.
Đến nay tâm tính ta rất bình thản độ lượng, đi khắp nơi rồi lại trở về chốn cũ, ngoài chủ tử và tôi tớ trong cung có sự thay đổi ra, cảnh vật vẫn như xưa. Phượng Triều Văn lúc rỗi rãi sẽ cùng ta dạo quanh trong cung, nếu ta nhớ lại những chuyện thú vị hồi nhỏ cũng sẽ kể cho hắn nghe và được chiêm ngưỡng nụ cười của hắn.
Có lần gặp phải Đức phi õng ẹo, nhìn ánh mắt ngưỡng mộ của Đức phi, ta lắm lời chêm một câu: “Lúc rảnh rỗi bệ hạ cũng đi dạo cùng Đức phi đi!” Làm Phượng Triều Văn nổi giận, lôi tay ta vượt qua Đức phi đang nhìn ta cảm kích, trở về Trùng Hoa điện như nhanh như gió lốc.
Thuốc uống tối ngày hôm ấy đắng vô cùng.
Ta uống một ngụm, suýt phun ra ngoài, cau mày hỏi Nga Hoàng: “Thuốc này đã cho thêm mấy cân Hoàng Liên thế? Sao hôm nay đắng khủng khiếp vậy.”
Chỉ là thuận miệng nói bừa, nào ngờ Nga Hoàng đáp: “Thuốc tối nay do chính tay bệ hạ sắc, Điền tổng quản còn phải chạy qua Thái y viện một phen đó.” Thấy ta có vẻ định đổ đi, nàng quỳ sụp xuống: “Cô nương ơi là cô nương, bệ hạ đặc biệt dặn dò, nô tì nhất định phài nhìn thấy cô nương uống cạn, nếu cô nương làm rơi làm đổ, cái đầu của nô tì chắc khó giữ rồi!”
Ta hậm hực lườm Nga Hoàng: “Cái đầu của ngươi liên quan gì đến ta?”
Nàng ấy ngơ ngác nhìn ta, bộ dáng hết sức đáng thương.
Ta ngửa cổ uống quá nửa bát thuốc, đắng đến nỗi ta sắp run cầm cập. Nàng ấy lên trước định đỡ bát thuốc, ta nhìn ngụm thuốc cuối cùng ở đáy bát, lắc lắc đầu, “Ngươi lui xuống đi, bát thuốc này ta còn phải uống nốt.”
Buổi tối sau khi Phượng Triều Văn trở về điện tắm rửa xong xuôi, ta thấy hắn lên giường, liền len lén ngậm một ngụm thuốc, đến bên giường cọ cọ lên người hắn. Hắn vốn đang sầm mặt, thấy ta gắng sức động chạm lên người mình, biểu cảm bỗng trở nên dịu dàng.
Ta mừng thầm trong lòng, chu môi lên. Hắn không hề do dự lập tức hôn ta, bị ta mớm cho ngụm thuốc, dù Hoàng đế bệ hạ định lực hơn người cũng phải phun ra ngay tại chỗ.
Ta né nhanh như chớp, mặc hắn phun hết thuốc lên chăn nệm màu vàng kim.
“Nàng… Nàng…” Hắn tức đến nỗi không nói nổi một câu hoàn chỉnh.
Ta vội chạy đi rót cốc trà súc miệng: “Đắng chết ta mất rồi!”
Hắn trừng mắt nhìn ta, thấy ta không để ý, đành tự mình trèo xuống giường đi rót trà súc miệng. Sau đó lại quay đầu trừng mắt nhìn chăn đệm bị phun bẩn, lớn giọng gọi Điền Bỉnh Thanh vào thay mới.
Điền Bỉnh Thanh bước vào, trông thấy vệt thuốc trên giường, liền dùng ánh mắt tỏ ý ngưỡng mộ ta, quan sát đám cung nữ thay xong chăn đệm, hắn giũ vai rồi nhẹ nhàng ra ngoài.
Ta nghĩ hắn mà cứ giũ vai kiểu này, chưa đến lúc già thì hai tay cũng sắp rụng.
Ta rất lo cho hắn, bèn bám theo đến tận cửa điện, bỗng một giọng nói lạnh lùng vang lên phía sau lưng: “Muộn thế này rồi còn không ngủ à?”
Điền Bỉnh Thanh quay người cười xấu xa ngay trước mặt ta, “rầm” một tiếng đóng chặt cửa điện lại. Ta dựa lưng vào cửa, khách khí nói: “Bệ hạ nghỉ trước, bệ hạ nghỉ trước đi! Người cả ngày vất vả, chắc hôm nay thần ngủ trưa quá giấc rồi, nên giờ vẫn không buồn ngủ… không buồn ngủ chút nào…”
Cố nhân có nói: Đánh một tiếng trống, dũng khí tăng lên; đánh hai tiếng trống, dũng khí suy giảm; đánh ba tiếng trống, dũng khi mất sạch.
Phượng Triều Văn quét ánh nhìn lạnh lùng qua, bộ dạng định đứng dậy tóm lấy ta. Ta dựng tóc gáy, nhanh chân đi bưng ấm trà rót một chén, ân cần đưa cho hắn: “Bệ hạ khát rồi nhỉ? Uống ngụm trà nào, uống ngụm trà nào.”
Hắn đón lấy chén trà, tiện tay đặt lên chiếc bàn sơn mài nhỏ xinh khắc hoa cạnh giường, rồi vơ lấy ta, giày vò một trận nhớ đời…
Ngày hôm sau, khi ta sống dở chết dở trèo xuống từ trên long sàng, bèn âm thầm thề rằng: Sau này dù ta có mang lòng oán hận Hoàng đế bệ hạ, cũng nhất quyết không được phép báo thù.
Hắn là ví dụ điển hình cho câu “quan phóng hỏa không cho dân đốt đèn”.
Đối với những hành vi không được lòng người của Hoàng đế bệ hạ, bách tính nhỏ bé như ta đây ngoài việc âm thầm cắn răng chịu đựng, lẽ nào còn có cách khác hay sao?

