Dám kháng chỉ? Chém! - Chương 09 - Phần 2

Ta ngẩn người nhìn ông, sư tôn thích lừa gạt người khác à,
đây chắc chắn không phải lời mà người nên nói.

Ông lại nói: “Nhiếp chính vương tiền triều chết do trúng
độc.”

Trái tim ta như chịu sự đả kích nặng nề, tứ cho bỗng mất hết
sức lực. Ta ngã “rầm” về phía sau, trong đầu tiếng ong ong vang lên không
ngừng, loáng thoáng nghe tiếng hét chói tai của Nga Hoàng, rồi càng ngày càng
trôi xa khỏi ta…

Ta không biết mình đã sốt mấy ngày, lúc tỉnh táo, lúc hồ đồ.
Khi ta thật sự bỏ dậy nổi khỏi long sàng, Nga Hoàng vui mừng lải nhải suốt, kể
rằng lúc tỉnh táo thì ta gọi Phượng Triều Văn là “bệ hạ”, lúc hồ đồ thì nhìn
chằm chằm hắn rồi gọi “cha”. Bệ hạ thượng triều là “quân vương”, bãi triều lại
là “cha”, bệ hạ bận rộn đến đáng thương, gầy hẳn đi.

Ta ôm đầu mình, tự hối lỗi trong chăn. Đây đúng là chuyện
chẳng ra thể thống gì.

Khi hắn bãi triều, ta đã ngồi cạnh bàn ăn cơm, bên trên bày
mười mấy món ăn, rất nhiều món nóng sốt và điểm tâm. Nga Hoàng ở cạnh khuyên
ta: “Cô nương ăn từ từ… từ từ thôi… sao cứ như bị bỏ đói mấy chục ngày rồi
thế?”

Ta nuốt miếng bánh trong miệng xuống, uống ngụm sữa, quay
đầu trừng mắt nhìn nàng ấy: “Thì chả bị đói suốt mấy ngày còn gì?” Lén liếc
nhìn Phượng Triều Văn đang đứng ngẩn ngơ ở cửa điện, ta giơ cao nửa miếng bánh
còn lại trong tay, tươi cười vẫy vẫy hắn: “Bệ hạ vừa bãi triều à? Tới đây ăn
chút đi. Bánh hôm nay ngon lắm.”

Giờ hắn mới định thần, sải bước lại gần, ngồi xuống đối diện
ta, nhìn qua các món ăn trên bàn, ánh mắt không vui liếc sang Nga Hoàng: “Nàng
ấy vừa mới đỡ một chút, sao lại cho ăn những thứ đầy dầu mỡ thế hả? Còn không
mau lui xuống mang mấy món thanh đạm ra đây?”

Ta giương mắt nhìn thịt đông chân giò, thịt bò cay nóng, bánh
chay hương sen do đích thân ta gọi bị lần lượt dọn khỏi bàn ăn, chớp mắt trên
bàn đã trống trơn.

Nga Hoàng hành lễ, “Nô tì sẽ lập tức đến Ngự thiện phòng đặt
làm mấy món thanh đạm cho cô nương.” Nói rồi nàng nhanh chóng lùi lại đến cửa
điện, thoắt một cái đã chẳng thấy bóng dáng đâu.

Ta đối diện với chiếc bàn trống trơn, trừng trừng nhìn hắn:
“Có phải bệ hạ ghét thần ăn nhiều không?”

Hắn ngồi rất gần ta, ta cẩn thận quan sát, vành mắt hắn thâm
quầng, trong mắt phượng xưa nay trong veo như hồ nước vằn đầy những tia màu đỏ.
Nga Hoàngnói chẳng sai, quả nhiên hắn gầy hẳn đi.

Ta nghĩ chắc tại Phượng Triều Văn lo lắng cho ta đây mà.

Mày hắn hơi chau lại, trong mắt ngập tràn sự dịu dàng: “Hồi
đó sau khi tiến cung kiểm kê lại Thái y viện, Thạch Thanh tìm thấy tờ mạch án
kia trong tường kép ngăn kéo bàn. Vốn dĩ là vô tình tìm được, nhưng vật được
cất giấu kỹ càng như vậy hẳn là thứ quan trọng, nên Thạch Thanh vội trình lên
cho ta xem, lúc đó ta đã giữ lại,…” Hắn liếc nhìn thần sắc của ta, hình như
đang do dự không biết có nên kể tiếp hay chăng.

Ta nhìn hắn chăm chú, ngồi rất ngay ngắn, vững chắc tựa núi,
nhưng nét mặt quái lạ không chịu nghe theo sự khống chế của ta. Ta cười nhạt,
nghe thấy giọng nói điềm đạm của chính mình vang lên bên tai: “Bệ hạ chỉ kể thế
thôi, không sao hết.”

Hắn đưa bàn tay lên sờ má ta: “Tiểu Dật, nếu nàng muốn khóc,
thì cứ khóc đi. Thạch Thanh nói lòng nàng chất chứa u uất, lại không thể trút
ra, vậy nên mới bị sốt…”

Ta ngang bướng nhìn hắn, cảm thấy những thứ vừa ăn ban nãy
nặng như chì đang đè lên bao tử, rồi cứ thế cứ thế trĩu dần xuống. Quả nhiên
không được ăn nhiều những thứ ngấy dầu.

Ta lắc lắc đầu, ra hiệu hắn tiếp tục kể.

Hắn nói: “Sau này hỏi tiểu quan trông coi kho thuốc trước
kia của Thái y viện, nghe nói chiếc bàn này là của một vị Thái y họ Trương dùng
khi còn sống. Hơn nữa đây là vị Thái y được Thái hậu nương nương tín nhiệm
nhất…”

Ta nhìn chằm chằm mắt Phượng Triều Văn, quả nhiên suy nghĩ
trước kia của ta có vài phầnchuẩn xác. Thái hậu làm trò này đâu
phải lần một lần hai, cha ta chẳng qua chỉ là Nhiếp chính vương mấy hôm trải
thảm cho con đường của bà ta. Ông một lòng bảo vệ cơ nghiệp Đại Trần, hiểu rõ
Tiểu Hoàng khó lòng giữ vững nổi giang sơn trước cục diện chính trị bấp bênh,
nhưng vẫn dốc hết tâm sức phò tá nó, ngờ đâu, ngờ đâu… cuối cùng lại rơi vào
tình cảnh này…

Khuôn mặt Phượng Triều Văn kề sát lại gần ta, ta nghe thấy
hắn gào thét bên tai: “Tiểu Dật.. Tiểu Dật… mau bỏ tay ra… đừng tự cắn
mình nữa...” Dường như có một “ta” khác đang từ trên cao nhìn xuống, lạnh lùng
quan sát hắn luống cuống tách ngón tay ta, giữ lấy cắm ta… Tất cả những hình
này đều rời khỏi ta, rất xa…

Hồn phách ta như đã ở ngoài cơ thể, nhìn thân xác của mình
cong gập như cây cung, tay nắm thành nắm đấm, răng cắn chặt môi dưới, cơ bắp
toàn thân cứng đờ. Điền Bỉnh Thanh chạy vào, vẻ mặt lo lắng: “Cô nương lại làm
sao vậy?” Vừa hỏi vừa giúp Phượng Triều Văn tách từng ngón tay đang nắm chặt
của ta ra, đôi bàn tay đã chảy máu đầm đìa… Rồi lại nắm lấy cằm ta, định tách
hàm răng đang nghiến chặt, lớn tiếng vọng ra bên ngoài: “Người đâu! Đi gọi
Thạch Thanh tới đây mau lên!”

Viện Phán đại nhân chạy như bay tới, chòm râu ông run run,
ông nắm lấy cổ tay ta rồi tát thật mạnh lên mặt ta, ấn huyệt nhân trung, hét
to: “Mau tỉnh lại!”

Tai ta có thể nghe thấy rõ ràng Phượng Triều Văn nói: “Thạch
Thanh, vô ích thôi, nàng ấy sớm đã mất đi cảm giác đau. Có lẽ do lúc Nhiếp
chính vương tiền triều qua đời, nàng ấy quá hoảng sợ, luôn nghĩ rằng chính mình
khiến cha ruột tức chết, lại thêm việc Nhiếp chính vương chỉ có một đứa con gái,
nên ông thương yêu nàng hết mực, tình phụ tử rất sâu sắc…”

Ta còn nghe thấy Viện Phán đại nhân kéo tai ta ra sức hét:
“An Tiểu Dật! Đồ nhi! Cha của con không phải bị con làm tức chết, là
do Thái hậu tiền triều hại chết đó, mau tỉnh lại báo thù cho ông ấy!”

Lòng ta xao động, một ngụm máu phụt ra ngoài, bắn lên mặt
Phượng Triều Văn. Ta nhìn chăm chú, sắc mặt hắn ngập tràn niềm vui: “Tỉnh rồi
tỉnh rồi…” Hắn bất chấp trên đầu trên mặt mình toàn là máu, vội vàng ôm chặt ta
vào lòng.

Hồn phách ta bỗng trở về thân xác.

Thạch đại nhân cầm cổ tay bắt mạch cho ta, ta bình tĩnh từ
từ vùng khỏi: “Con không sao, chỉ là mệt thôi, con muốn nghỉ một chút.”

Phượng Triều Văn lắc đầu với ông ra hiệu không sao. Ông cùng
Điền Bỉnh Thanh lui xuống, Phượng Triều Văn đỡ ta dậy: “Trẫm đi nghỉ cùng nàng
nhé?”

Ta đẩy hắn: “Xê ra, trên người bệ hạ toàn mùi máu, khó ngửi
lắm.”

“Vậy ta đỡ nàng lên giường nhé.” Hoàng đế bệ hạ dịu dàng
khẩn cầu.

Ta liếc nhìn hắn, mắt phượng của hắn cong cong, ẩn chứa sự
căng thẳng và lo âu. Ta có thể thấy bóng mình nhỏ xíu trong mắt hắn, môi dưới
hằn sâu vết cắn rớm máu, không hiểu tại sao, ta lại không thốt lên nổi một câu
cự tuyệt, mặc hắn dìu lên long sàng.

Hắn đắp chăn cho ta, xong xuôi mới nhẹ nhàng xuống giường.
Ta nghe thấy tiếng nước, không lâu sau, hắn cầm trong tay chiếc khăn mặt đi
tới, lau từng chút một trên gương mặt ta, lau đến môi, hắn thì thầm: “Có thể sẽ
hơi đau, nàng cố chịu đựng một chút.”

Ban nãy rõ ràng ta nghe thấy hắn nói rằng ta đã mất cảm giác
đau đớn, rõ ràng hắn biết chuyện này, câu nói kia thật dư thừa, nhưng giọng
điệu sao mà dịu dàng quá, có sức mạnh kì lạ trấn an lòng người. Mắt ta dán chặt
vào hắn, cảm nhận hắn đang nhẹ nhàng lau môi mình. Ánh mắt hắn nhìn ta vô cùng
buồn bã, không giống với bất kì một Phượng Triều Văn nào mà ta biết, trước giờ
ta chưa tùng trông thấy Hoàng đế bệ hạ đau lòng đến thế này.

Hắn lau tay lau mặt cho ta xong mới xuống giường đi rửa mắt
chải đầu.

Trước khi Phượng Triều Văn quay về, ta đã chìm vào giấc
mộng.

Trong mơ ta ở giữa một nơi hoang vu, cô độc một thân một
mình đi mãi đi mãi, không biết từ đâu đến, không biết phải đi đâu,trời đất mịt
mờ, hồng hoang mông muội…

Lúc tỉnh dậy, trời đã sáng, ta khẽ nhấc đầu nhưng cảm thấy
gượng gạo. Kề sát sau lưng ta là một vòng tay ấm nóng lạ thường. Trời tháng Sáu
tháng Bảy, cho dù bốn góc trong điện đều đặt khối băng thì ta vẫn đổ mồ hôi như
tắm.

Ta nằm ngửa ra, trông thấy một đôi mắt phượng vằn tia máu,
nhìn mặt trời bên ngoài, ta mỉm cười tự giễu: “Bệ hạ, bộ dạng này của người quả
là giống với Thế tử của Ích Vương khi chưa về nông thôn. Đêm xuân ngắn ngủi có
ngần, buổi mai từ ấy thánh quân bỏ chầu[3], có phải bệ hạ muốn thần
gánh thêm tiếng xấu “hồng nhan họa thủy” không?

[3] Trích “Trường hận ca” của Bạch Cư Dị.

Hắn nhéo má ta, thần sắc điềm tĩnh như thường: “Nàng cười
xấu lắm, lại đây, khóc một cái cho trẫm xem nào.”

Ta lườm hắn: “Bệ hạ có sở thích gì kỳ vậy, hay là thần triệu
tập nương nương các cung và cung nhân tới Trùng Hoa điện khóc cho bệ hạ xem
nhé? Bệ hạ xem vị nương nương nào khóc đẹp đến nỗi rung động lòng người,
cũng phải ban thưởng hậu hĩnh đó!”

Hắn đăm chiêu nhìn ta, cúi đầu gặm một cái lên chóp mũi ta:
“Nàng có khóc hay không? Khẩu dụ của trẫm nàng dám không tuân theo? Còn không
mau khóc một cái cho trẫm xem!”

Ta dựa vào lòng hắn, ra sức cọ mình vào người hắn: “Thảo dân
cứ kháng chỉ đấy, người chém thần đi, chém thần đi này!”

Hoàng đế bệ hạ cười vang, nhảy xuống từ trên long sàng:
“Buổi sớm tinh mơ nàng thật ghê gớm, nàng cứ đợi đó cho trẫm!”

Phượng Triều Văn là người ngang bướng, hắn đã nói “đợi” là
phải “đợi” rồi. Ta ăn xong bữa sáng, đợi mãi, nhưng lại nhận được tin xuất
cung.

Điền Bỉnh Thanh mau bước tiến vào, mặt mày hớn hở: “Cô
nương, bệ hạ nói hôm nay sẽ dẫn cô nương xuất cung, đi giải sầu, bảo cô nương
mau chuẩn bị.”

Ta đứng dậy nhìn quanh Trùng Hoa điện, hình như ngoài việc
tìm chút vàng bạc theo bản năng ra, thì ta chẳng có gì phải chuẩn bị.

Điền Bỉnh Thanh thấy ta ra sức vơ hộp nữ trang trước bàn
trang điểm, nhếch miệng cười: “Cô nương, trong hầu bao này đã chuẩn bị đầy đủ
cho người rồi. Người thay bộ y phục đơn giản không bắt mắt là được.”

Nga Hoàng tiến vào giúp ta tìm một bộ áo ngắn váy dài hết
sức giản dị, gỡ xuống toàn bộ nữ trang rườm rà trên đầu, thay bằng trâm hoa nhỏ
màu bạc. Ta khen nàng ấy chu đáo, xuất cung đừng nên rêu rao thì tốt hơn.

Phượng Triều Văn hôm nay cũng chỉ mặc một bộ áo dài lụa màu
xanh nhạt, bỗng chốc thay đổi vẻ lộng lẫy thường ngày, quả giống với sỹ tử nhà
ai đi dự thi.

Trên đường xe ngựa ra khỏi cổng cung điện, ta vén rèm nhìn
thử, rồi thở phào nhẹ nhõm. Vào cung đã mấy tháng, hôm nay cuối cùng đã được ra
ngoài thay đổi không khí.

Điền Bỉnh Thanh ngồi đằng trước với phu xe, cười nói: “Nô
tài cũng rất lâu rồi chưa được xuất cung, hôm nay nhờ phúc của cô nương đó.”

Phượng Triều Văn nhéo má ta, “Nào, khóc một cái cho trẫm xem
thử đí.” Ta lườm hắn, hắn ra hiệu bảo ta nhìn vào lòng bàn tay mình. Lòng bàn
tay từ từ mở ra, bên trong có một vật màu đỏ rực. Ta nhìn chăm chú, bỗng lập
tức ngẩn người, với tay nắm lấy nó, không thể tin vào thứ trước mắt, cứ ngắm đi
ngắm lại.

Không sai! Đây chính là cá gỗ nhỏ mà cha tự tay làm cho ta,
vòng vàng nhỏ xíu trong miệng cá tuy chưa phai màu nhưng nút dây song ngư vặn
vẹo cha tự tay bện kia do dãi dầu quá lâu nên đã cũ hơn rất nhiều.

Ta nâng niu cá gỗ nhỏ, hình ảnh trước mắt hơi nhòe đi. Ta
cảm kích ngẩn đầu nhìn Phượng Triều Văn: “Cá gỗ nhỏ này… Cá gỗ nhỏ cha làm, sao
lại ở chỗ bệ hạ? Ta cứ tưởng đã mất ở Hoàng Hà cốc rồi.”

Hắn vuốt ve gương mặt ta, “Hồi đó khi trị thương tình hình
rối ren, ta đã cất nó hộ nàng. Sau này lại quên mất không trả lại. Ngoan, khóc
một cái cho trẫm xem nào.”

Trong mắt ta lệ hoa dâng trào, ta ghì sát cá gỗ nhỏ vào
lòng, cuời tươi rói: “Chắc chắn bệ hạ cố ý không trả lại cho thần, đúng là hẹp
hòi!”

Hắn gật đầu lia lịa: “Phải, ta ham muốn đồ của nàng đấy.”

Nếu không phải trong xe chật hẹp thì ta chỉ mong đạp hắn một
cước.

Hắn thân là quân vương một nước, có thứ gì chưa từng trông
thấy, vậy mà lại nói ra lời này.

Ta ngơ ngác nhìn hắn, như thể trước giờ chưa từng quen biết,
không hiểu đằng sau việc hắn dốc hết tâm sức vào chuyện này, rốt cục có âm mưu
gì? Mãi đến khi nghe thấy Điền Bỉnh Thanh gào lên: “Bệ hạ, cô nương, đến nơi
rồi!”

Ta vén rèm nhìn thử, lập tức ngẩn người.

Hình như hôm qua ta còn cười hi hi vì được ra ngoài đi chơi.
Ta như đang cưỡi ngựa xuôi theo con đường nhỏ quanh co này trở về nơi xa xăm
trong ký ức, ta đập đập cửa, cửa mở toang, một giọng nói cáu kỉnh cùng một
chiếc then cửa từ trong bay thẳng ra…

“Nghiệt tử, ngươi còn biết về nhà cơ đấy!”

Lòng ta đau như cắt.

Ta liền thả rèm xe xuống, “Về cung đi.”

Cánh tay rắn chắc của Phượng Triều Văn bỗng vươn ra ôm chặt
ta, “Nếu đã đến đây rồi thì tiện thể về nhà xem sao.”

Cả người ta run lẩy bẩy, nỗi sợ hãi không khống chế được
dâng lên trong lòng, sau cánh cửa đóng chặt này, quá khứ lẩn trốn đâu đây.

Không mở toang cánh cửa này, thì ta vẫn vui cười hát ca
trong đó, sống cuộc sống sung sướng có cha chở che, gương mặt ta rạng rỡ, chưa
từng trải qua cuộc sống phong sương.

Không mở toang cánh cửa này, thì cha vẫn đứng giữa sân, tay
cầm then cửa trốn sau cổng lớn…

Phượng Triều Văn bế ta sải bước tiến lên, mỗi bước đi ta
càng thêm run rẩy, nỗi sợ hãi tột độ bao trùm cả cơ thể. Ta thét lên một tiếng
chói tai, vùng ra khỏi lòng hắn, ra sức đá, ra sức đạp, đem tất cả những sợ hãi
đối với thế gian này cùng những bi thương tuyệt vọng vùi sâu trong lòng trút
hết lên con người kia.

Hắn với hai cánh tay giữ chặt ta, liên tục dỗ dành: “Tiểu
Dật ngoan… Tiểu Dật ngoan, chúng ta chỉ vào xem thử thôi, đi bái tế một lần…!”

Ta hận hắn! Ta hận thế gian này!

Ta hét ầm lên, chỉ mong ôm chặt hai tay giấu mình đi, để
không phải nhìn thấy cảnh vật trước mắt. Hắn vươn tay ôm ta, bị ta hết đá rồi
lại đạp, nhưng rốt cục hắn vẫn bế được, cùng ta đi gõ cửa. Ta vùi cả cơ thể
đang run lẩy bẩy vào lòng hắn, khóc lóc thảm thiết, giọng nói quen thuộc vang
lên sau cánh cửa: “Ai vậy?”

Cánh cửa sơn đỏ loang lổ kêu “két” một tiếng. Qua dòng lệ
nhòa, ta nhìn thấy gương mặt già nua và mái tóc bạc trắng như sương của bác
Đồng. Phượng Triều Văn cười nói: “Bác Đồng, ta đưa Tiểu Dật về nhà tế bái lão
gia.”

Ta càng khóc dữ hơn.

Như thể hôm nay mới là ngày cha mất.

Ta quỳ trước bài vị của cha, khóc đến xé ruột xé gan, khóc
đến tối sầm đất trời, lu mờ nhật nguyệt, khóc cho đến khi cổ họng khản đặc, hai
mắt đỏ ngầu, nước mắt mới dần ngừng tuôn rơi.

Bác Đồng cảm động vô cùng khi thấy ta trở về, chòm râu bạc
run run, nước mắt người già đục ngầu men theo nếp nhăn hằn sâu trên gương mặt
trườn xuống, giọng bác khàn khàn khuyên bảo: “Nếu tiểu lang đã về thì cũng nên
thắp nén hương cho lão gia. Ba năm rồi tiểu lang chưa về đây, bác Đồng cứ
tưởng… cứ tưởng cháu bỏ mạng rồi…”

Ta đón lấy nén hương Phượng Triểu Văn vừa châm, cắm vào lư
hương. Lúc quỳ xuống định khấu đầu mới phát hiện còn một người nữa quỳ ngay bên
cạnh, bác Đồng đã lên trước đỡ hắn: “Bệ hạ, chuyện này ngàn vạn lần không thể!
Người tìm được tiểu lang đưa về nhà, lão già nằm dưới đất chết cũng nhắm mắt,
đâu thể nào để bệ hạ phải quỳ?”

Phượng Triều Văn đẩy bác Đồng ra, “Lão tướng quân đương
nhiên xứng!” Rồi cùng ta khấu đầu trước bài vị của cha.

Bác Đồng sau đó lén hỏi ta sau lưng Phượng Triều Văn: “Tiểu
lang… cháu với bệ hạ rốt cuộc đã có chuyện gì vậy?” Bác vẫn không sửa được cách
xưng hô trước kia.

Ta khóc xong một trận, trong lòng nhẹ nhõm hơn hẳn, ngồi
trong sân nhà ngày xưa, nhưng thấy cây cối hoa lá sum suê, còn tươi tốt hơn
trước rất nhiều. Nghĩ đến chuyện cảnh vẫn còn mà người đã mất, ta nghiêng đầu
quệt lệ hoa đang chầm chậm lăn xuống, trưng đôi mắt sưng phồng làm mặt xấu với
bác Đồng: “Bác thấy cháu với bệ hạ có chuyện gì?”

Bác xoa đầu ta, hơn ba năm không gặp, râu tóc bác đều đã bạc
trắng rồi, vẻ ngoài già nua nhưng bàn tay kia lại vẫn ấm áp như xưa: “Bác thấy
bệ hạ rất thương tiểu lang. Nhưng điều lão gia không thích nhất khi còn sống là
chuyện cháu nhập hậu cung…” Bác quay đầu đi lau nước mắt: “Bác già thật rồi,
không nên nhắc lão gia trước mặt cháu.”

Ta ngẩng mặt lên, từ ba năm trước sau khi cha mất, lần đầu
tiên ta nhìn thẳng bác Đồng mà lòng không chút hổ thẹn: “Ba năm trước có phải
bác đã giận cháu? Giận cháu hại chết…”

Cuối cùng ta vẫn không thể nói ra.

Bàn tay bác nhẹ nhàng vuốt ve đầu ta, ngón tay thô ráp từng
chút một gạt đi lệ hoa đang rưng rưng nơi khóe mắt: “Lão gia thương yêu cháu
như báu vật, chỉ hận tiểu tử nhà Yến gia không nhìn ra, đâu thể nào trách cháu?
Chẳng qua ông ấy không yên tâm về cháu mà thôi. Năm ấy trong triều cục diện
chính trị bất ổn, động một tí là có sóng gió, một cô bé như cháu, sao hiểu nổi
những mưu tính xấu xa này.”

Giọng ta run run muốn xác nhận lại lần nữa: “Cha thật sự
không trách cháu ư?”

Bác Đồng một tay ôm ta, mặc cho nước mắt của ta rơi lên vạt
áo: “Đứa bé ngốc, xưa nay làm gì có con thương cha mẹ hơn cha mẹ thương con,
liệu có người làm cha làm mẹ nào đang tâm trách cứ con
mình? Huống hồ, hồi đó lão gia chỉ uống một cốc trà do viên quan thuộc hạ dâng
lên ở bộ binh đã ngã bệnh, viên quan kia lại là người của Thái hậu, ông ấy còn
không hiểu sao.”

Trong hơi thở của ta tràn ngập mùi hương quen thuộc trên
người bác Đồng, hệt như hồi nhỏ cha bận rộn nên ta cứ hay quấn lấy bác, tựa vào
lòng bác mà ngủ, bác nhìn ta dần dần trưởng thành giống như cha vậy. Lặn lội
trăm núi ngàn sông, trải qua gió tuyết nắng mưa, nhân thế đổi thay, cuối cùng
ta đã trở về nhà, yên lặng núp trong lòng bác nhỏ lệ.

May thay, bác vẫn còn ở đây.

Bác nói: “Hoàng đế là người hồ đồ, bên ngoài cũng có tin
đồn, nó là đứa trẻ do cung nữ trong cung Thái hậu sinh ra, bà ta chỉ dùng kế
giả vờ mang thai mà thôi, chuyện này không biết thật hay giả. Nhưng từ sau khi
Tiên đế qua đời, Thái hậu liền muốn nắm quyền, buông rèm nhiếop chính giống như
Lữ Hậu. Đáng tiếc có hai người là Yến Dục và lão gia đứng trên triều đường,
đương nhiên bà ta muốn lôi kéo một người, giết một người. Lão gia chính trực,
Yến Dục giảo hoạt, nâng lão gia lên cao một chút, khi ngã chắc chắn sẽ đau hơn
nhiều. Đúng là người đàn bà đê tiện!” Giọng điệu bác dần trở nên hung dữ, ta
cảm thấy ông lão gầy gò khô héo đang ôm mình đây trong lòng chất chứa hận thù,
khiến trái tim ta cũng trở nên quặn thắt.

Bác lại nói: “Tiếc rằng bà ta dù đã tính trăm kế ngàn
phương,, nhưng khi Đại Trần vong quốc, bà ta vẫn bị Yến Dục bắt được, đem trình
lên Tân đế Đại Tề, không lâu sau thì chết trong thiên lao. Yến Dục một đời giảo
hoạt, nhưng vì chuyện này mà trong lúc không đề phòng, bịthần tử tàn dư của Đại
Trần đâm chết, xuống mồ cũng chẳng vẻ vang được như lão gia.”

Tin này lần đầu tiên ta nghe thấy, không ngờ cha con họ Yến
đầu hàng Đại tề, cuối cùng Yến bá bá lại rơi vào tình cảnh ấy, cuộc đời anh hào
giữa loạn thế suy cho cùng vẫn thật bi thương.

Bác Đồng cười khẽ: “Kể ra, vị Duệ Vương kia quả là kẻ nhanh
trí, Đại Tề đánh đến nơi, ông ta lập tức đầu hàng, còn dâng con gái mình cho
Hoàng đế Đại Tề, lúc đó Hoàng đế liền ban cho Thái tử điện hạ. Ông ta vẫn giữ
được vinh hoa phú quý, còn có được tước vị Tiêu Dao Hầu.”

Ta tách người khỏi vòng tay bác Đồng, kéo tay ông cười hi
hi: “Cháu đã từng gặp Ngọc phi nương nương trong cung…”

Bác Đồng bỗng lo lắng: “Nàng ta có làm khó cháu không? Xưa
nay chốn hậu cung tranh sủng ác liệt, đây đâu phải chuyện gì tốt đẹp? Hay là ta
xin bệ hạ thả cháu xuất cung?”

Ta an ủi bác: “Cháu toàn ở Trùng Hoa điện với bệ hạ, bình
thường nàng ta không thể vào được.”

Bác Đồng gật đầu: “Ừ.” Rồi đột nhiên hét “Á” một tiếng hãi
hùng, cứ như gặp phải chuyện gì đó vô cùng kinh khủng: “Cháu ở Trùng Hoa điện
với bệ hạ?”

“Vâng ạ.”

“Ở Thiên điện?”

“Chính điện [4] ạ.”

[4] Thiên điện là phòng nằm bên cạnh chính điện.

Báo cáo nội dung xấu