Dám kháng chỉ? Chém! - Chương 09 - Phần 1
Chương 9: Đại lừa gạt và tiểu lừa gạt
Phượng Triều Văn dạo này có thêm một tật xấu mới, hằng ngày
sau khi bãi triều rất thích nhìn ta chăm chú, ánh mắt bi thương mà xót xa, chốc
chốc lại kêu thái y đến giúp ta bắt mạch.
Ta bị ánh mắt của hắn nhìn đến nỗi ngứa ngáy, nhưng không
dám trái hoàng mệnh, ngoài việc nốc thuốc vào bụng ra thì chẳng còn cách nào
khác.
Hôm ấy nhân lúc hắn có buổi chầu sớm, ta dẫn theo Nga Hoàng
đến Thái y viện một chuyến. Ta cùng Nga Hoàng đứng trước bàn của
Thạch Thanh Viện Phán thuộc Thái y viện, muốn xem thử đơn thuốc sử dụng
hàng ngày và mạch án của mình, sau khi được Viện Phán đại nhân gật gù giảng
giải một hồi, ta ôm đầu ê chề.
Ngoài việc rút ra kết luận hình như mình mắc bệnh không hề
nhẹ thì ta chẳng nghe hiểu gì hết. Những thuật ngữ chuyên ngành kia của ông
khiến người mù tịt về y dược học là ta cảm nhận một cách sâu sắc rằng mình quả
là nông cạn dốt nát.
Ta ủ rũ trở về Trùng Hoa điện, chui vào góc sâu nhất của
long sàng không chịu ló ra. Phượng Triều Văn bãi triều xong, Nga Hoàng ở trong
điện miêu tả một lượt tâm trạng uất ức suy sụp của ta bằng hình ảnh vô cùng
sinh động.
Ta nhận được cái ôm thắm thiết từ Phượng Triều Văn coi như
an ủi.
Hắn kéo ta ra khỏi góc sâu nhất của long sàng rồi ôm vào
lòng, nghiêm túc nhìn ngắm rất lâu, cuối cùng tin chắc tâm trạng ta không tốt,
liền ôm ta trong lòng đung đưa mấy cái. Ta bị hắn đung đưa đến chóng mặt, vội
kéo tai hắn hét ầm lên bắt hắn ngừng lại. Mặt hắn nhăn nhó, mắt phượng trừng
lên: “Nàng dám kéo tai trẫm?!”
Ta yếu ớt than thở: “Bệ hạ, Thạch đại nhân nói thần chẳng
còn lưu lại nhân gian được bao lâu, nhân lúc hẵng còn sống, hãy làm hết một
lượt tất cả những việc ngày trước muốn làm mà chưa dám làm, chết rồi cũng được
nhắm mắt.”
Mắt hắn nheo thành một đường kẻ chỉ, bỏ qua hẳn hành vi kéo
tai xấu xa của ta, nghiến răng hỏi: “Thạch Thanh nói vậy ư?”
Ta gật đầu như giã tỏi.
Thạch đại nhân, xin lỗi ông quá!
“Tuy ta không hiểu Thạch đại nhân nói gì lắm, nhưng hằng
ngày phải uống nhiều thuốc như thế cũng chẳng thấy có hiệu quả. Thạch đại nhân
nói ngoài việc đầu óc ta có vấn đề ra, cơ thể cũng có vấn đề nghiêm trọng…”
Hắn nhìn ta dở khóc dở cười, mãi sau mới thở dài một hơi:
“Đầu óc nàng quả là có vấn đề, cũng tại Vũ Khắc bỗng dưng…”
Ta cảm thấy lần này hắn khá thành khẩn tự trách bản thân,
quả là cơ hội hiếm gặp, vội vàng thỉnh cầu: “Thật ra bệ hạ à, mặc dù đầu óc
thần không tốt lắm, nhưng cả ngày ở Trùng Hoa điện ăn không ngồi rồi, e rằng sẽ
buồn chán mà sinh bệnh mất thôi. Nghe nói Thạch đại nhân y thuật cao minh, chi
bằng để thần đến chỗ Thạch đại nhân học y thuật nhé?”
Mắt phượng của hắn đảo qua đảo lại, nhìn ta hoài nghi. Ta
lập tức nhào vào vòng tay hắn, vùi cả đầu vào trong lòng hắn, trông thương tâm
hết sức, giọng điệu thút thít: “Bệ hạ, chỉ là thần muốn học chút y thuật để vỗ
yên lòng mình, người không thể đồng ý sao?”
Sang ngày hôm sau, ta liền dẫn theo Nga Hoàng vui vẻ tới
Thái y viện.
Thạch đại nhân nhìn thấy ta, ánh mắt ngơ ngác.
Ta tiến lên trước hành lễ bái sư, ông vẫn chưa thể định
thần.
“Cô nương, chuyện này là…?”
Ta cười híp mắt đáp: “Sư tôn, bệ hạ đã đồng ý cho đệ tử đến
bái sư học y, đây là lễ bái sư của đệ tử.” Rồi ra hiệu bảo Nga Hoàng dâng lên
nghiên mực Đoan Khê[1] mà sớm nay ta tiện tay lấy trên ngự án
của Phượng Triều Văn.
[1] Nghiên mực Đoan Khê là một loại nghiên mực nổi tiếng
sản xuất ở vùng Đoan Khê, huyện Cao Yếu, tỉnh Quảng Đông, Trung Quốc.
Nga Hoàng hùng hồn nhét nghiên mực Đoan Khê vào tay Thạch
đại nhân, rồi quyến luyến nhìn mãi không nỡ rời xa.
Ta biết thực ra nàng ấy đang lo lắng cho cái đầu và cái mông
của mình.
Làm mất nghiên mực Đoan Khê trong Trùng Hoa điện của Hoàng
đế bệ hạ… Tội danh này kiểu gì cũng phải có người nhận trách nhiệm.
Thạch đại nhân nhận xong lễ vật vẫn chưa thể định thần.
Ta trịnh trọng nói: "Hôm qua đến Thái y viện, nghe sư
tôn giảng giải còn hơn hẳn mười năm đèn sách. Hôm nay đồ nhi tới, có lòng muốn
theo học sư tôn, làm thế nào để một câu dễ hiểu khi nói lên khiến người nghe
phải mơ hồ.”
Thạch lão đại nhân chòm râu giật giật, vẻ mặt xúc động nhìn
ta. Ta nghĩ có lẽ ông có ý định coi ta như tri kỷ nên gan càng lớn: “Sư tôn
không cần vội vã, xin cứ lo việc của sư tôn là được. Nếu đồ nhi có gì
không hiểu, tự khắc sẽ đến thỉnh giáo sư tôn.”
Ông cúi đầu nhìn nghiên mực, gương mặt lộ vẻ khó xử. Nghe
nói Thạch đại nhân thích nghiên mực đến si mê, bây giờ hẳn ông đang băn khoăn
xem nên trả lại hay nhận lấy nó, tiện thể nhận luôn đồ đệ là ta?
Ta bình sinh thích nhất nhìn bộ dạng băn khoăn chọn lựa,
phân vân bất lực của người khác. Lúc này đang thích thú quan sát, Nga Hoàng
đứng bên kéo tay áo ta, thì thầm khuyên nhủ: “Cô nương, chi bằng chúng ta mang
nghiên mực về đi?”
Ta xoa đầu nàng ấy, chân thành sâu sắc dạy bảo: “Cái đồ keo
kiệt! Thứ đã tặng đi rồi sao có thể lấy lại chứ?” Sau đó cao giọng quở mắng
nàng: “Nghiên mực này tuy khá quý giá, nhưng mang ra bái sư thì thích hợp không
gì bằng, sao ngươi có thể bảo ta lấy lại hả?”
Mắt lén liếc thấy hai mắt Thạch đại nhân lóe sáng, vội vàng
nhìn về phía ta, lập tức nhét ngay nghiên mực Đoan Khê vào trong ngăn kéo bàn
dài của mình, sau đó đóng chặt cửa tủ, xong xuôi ông mới thở phào một hơi.
Vật trên bàn của Hoàng đế bệ hạ, đâu thể là thứ tầm thường!
Câu tục ngữ “há miệng mắc quai” đã thuyết minh rất đầy đủ về
cuộc sống gần đây của Thạch đại nhân.
Từ khi ta đến thái y viện, Nga Hoàng nói, Thạch đại nhân
phải sống trong nước sôi lửa bỏng.
Ta không đồng tình lắm với câu nói ấy. Lẽ nào đối với người
làm thầy, thu nạp được một đồ đệ siêng năng chăm chỉ, cần cù hiếu học là một
chuyện rất khổ sở hay sao?
Phượng Triều Văn nói dạo này ta chịu khó học hành hơn cả hắn
thượng triều, hằng ngày dậy cùng hắn, trời còn chưa sáng đã đến Thái y viện,
bữa tối đã bày sẵn mà vẫn không thấy bóng dáng ta. Ta an ủi hắn: “Đời người
ngắn ngủi, biển học vô biên.”
Đúng lúc gần đây trong triều chính sự khá bận rộn, nghe nói
có tàn dư của Đại Trần tuyên truyền phục quốc ở mấy thành trấn. Chuyện này khiến
hắn có phần nổi nóng, lo đốc thúc bộ binh điều tra nghiêm ngặt, chứ chưa từng
truy đến cùng xem ta rốt cuộc bận rộn những gì ở Thái y viện.
Người thấu hiểu sâu sắc công việc bận rộn của ta chính là sư
tôn Thạch Thanh, Thạch đại nhân.
Thái y viện là nơi chất đầy những thứ đặc sắc trên thế gian,
những tuyệt phẩm của tạo hóa. Trong kho thuốc ở đó có vô số vị đếm không xuể,
giúp ta được mở mang kiến thức. Nhưng ta là kẻ chẳng biết gì về y dược, hỏi câu
nào cũng khó tránh khỏi có chút cổ quái.
Một hôm ta tìm thấy Nhục Thung Dung và Dâm Dương Hoắc[2],
giơ cao tay cầm nó từ kho thuốc đến phòng Viện Phán đại nhân, hiếu kì hỏi: “Sư
tôn, đây là cái gì? Thuốc này có công hiệu gì?”
[2] Nhục Thung Dung và Dâm Dương Hoắc: Tên các vị thuốc
có tác dụng tráng dương trong Đông y.
Râu của ông giật mạnh hai cái, chỉ cho ta một đáp án mơ hồ:
“Thuốc dành cho nam nhân dùng.”
Hôm đó ta đã lén sắc hai vị thuốc này rồi cho thỏ cái thử
thuốc nuôi sau sân Thái y viện uống…
Ngày hôm sau, thỏ cái đó chết, nghe đâu trước khi chết, nó quằn
quại cả đêm…
Ta bày tỏ niềm thương tiếc sâu sắc với cái chết của con thỏ
này, nhưng khi sư tôn gọi lên chất vấn, ta lại nhìn ông bằng ánh mắt vô tội:
“Đồ nhi chỉ muốn xem xem thỏ cái uống thuốc của nam nhân sẽ có hiệu quả ra
sao.” Hay là do thuốc ta sắc bị quá liều lượng, ba phần độc hại nên thỏ cái
chết thẳng cẳng…
Ông rất tức giận, chòm râu giật giật trừng mắt nhìn tôi hồi
lâu, xong bị cung nữ trong cung Thái hậu vời đi bắt mạch.
Ta là một đồ nhi “tài đức vẹn toàn”, hơn nữa trí nhớ không
tốt lắm, khó tránh việc thường một câu hỏi mấy lần, thỉnh thoảng lấy nhầm thuốc
bỏ vào tráp bên cạnh, kỳ thực cũng không phải sai lầm gì to tát.
Tiểu quan trông coi kho thuốc dạo này cứ nhìn thấy ta là bắt
đầu cau mày lo lắng, trông còn khó coi hơn cả nuốt Hoàng Liên. Ta an ủi vỗ vỗ
vai hắn: “Tiểu ca ca đừng buồn, khi nào ta biết được toàn bộ những vị thuốc này
ta sẽ giúp ca ca thu dọn kho thuốc.”
Bộ dạng hắn như thể thà chết còn hơn, “Không cần, không cần,
cô nương cứ bận việc của mình đi!” Như thể nếu ta giúp hắn thu dọn kho thuốc
còn nguy hiểm hơn là đao kề cổ.
Chẳng qua là ta khách khí ấy mà, thấy hắn khăng khăng cự
tuyệt, đành thôi. Ta tùy tiện lấy ra một cọng Lô Sài giống cái gậy, mang về
thỉnh giáo sư tôn.
Hôm ấy sư tôn cũng ủ rũ đăm chiêu, ông ngồi ngay ngắn trước
bàn, lờ đi cây Lô Sài trước mặt. Bởi vì cho dù ông giảng giải tường tận đến thế
nào, môi khô miệng khát đến đâu, cái đầu ta cũng hỏng thật rồi. Trí nhớ kém đâu
phải lỗi của ta chứ.
Ông nhìn ta dò xét: “Đồ nhi à, hay là vi sư thử phán mạch án
cho con nhé?”
Ta lắc đầu, dã tâm sôi sục: “Sư phụ đừng vội, khi nào đồ nhi
học xong y thuật sẽ tự mình bắt mạch kê đơn thuốc cho bản thân.”
Ông nhảy dựng lên, chòm râu trắng run rẩy: “Dù con kê đơn
thuốc cho vi sư uống cũng nhất thiết đừng tự uống nhé!” Nói rồi, ông lo lắng
nhìn bụng ta.
Đây có lẽ là hậu di chứng ta để lại cho ông sau khi làm con
thỏ cái kia trúng độc mà chết.
Ta không đành lòng để sư tôn tuổi cao sức yếu bị xúc động
đến nước này, ta đúng là một đồ nhi chẳng ra gì.
“Sư tôn đừng vội, con mặc dù đến giờ vẫn chưa nhận biết được
hết thuốc trong kho, nhưng đợi thêm một thời gian nữa, con nghĩ…” Ông cắt ngang
lời ta, tức giận lấy ra nghiên mực Đoan Khê từ trong ngăn kéo, “Khỏi cần ‘đợi
thêm một thời gian nữa’, hiện giờ con đã có thể xem bệnh cho mình rồi.”
Ta lắc đầu: “Có lẽ đồ nhi nên học thêm thì hơn, đợi một thời
gian nữa,…”
“Con không cần đợi chờ gì hết, giờ ta có thể chắc chắn với
con, cơ thể con hoàn toàn không có vấn đề gì lớn, thuốc mà bệ hạ yêu cầu kê cho
con chỉ là thuốc bổ trợ mang thai…”
Phượng Triều Văn! Tên cầm thú nhà ngươi!
Ta nghiến răng mỉm cười, đợi đấy, ta xử lý xong việc này sẽ
quay về tính sổ!
Ta nói: “Sư tôn à, thật ra con không muốn biết mình uống
thuốc gì nhưng người đã nói ra rồi. Sư tôn hao tốn tâm sức vì đồ nhi, đồ nhi
nhất định sẽ báo đáp người. Nghe nói Thái y viện vẫn lưu giữ toàn bộ mạch án
tiền triều, chỉ là con muốn biết mạch án của Nhiếp chính vương tiền triều ra
sao.”
Sắc mặt ông bỗng cứng đờ: “Con… ông ấy…”
Ta thản nhiên đáp: “Ông ấy là phụ thân của con.”
Vẻ mặt ông hết sức phức tạp, mãi lâu sau ông mới lấy ra một
tập giấy từ trong tủ giấy phía sau lưng, lật ra một trang mạch án rồi đưa cho
ta.
Ta nhìn kỹ từng chữ bên trên, ngoài quan hàm ra thì ta hoàn
toàn không hiểu nội dung viết gì. Chính vì trang mạch án này, hồi đó ta cũng
từng tới Thái y viện, nhưng từ sau khi các thái y từng bắt mạch cho cha ta đồng
loạt mất tích, Thái y viện này đối với ta trở thành cấm địa, khiến ta khó lòng
tới gần dù chỉ một bước.
“Sư tôn, người nghĩ đồ nhi có thể xem hiểu ư?”
Ông đón lấy tờ giấy, cẩn thận xem một lượt, rồi đơn giản háo
nội dung: “Nhiếp chính vương tiền triều chết do trúng độc.”
Ta ngẩn người nhìn ông, sư tôn thích lừa gạt người khác à,
đây chắc chắn không phải lời mà người nên nói.
Ông lại nói: “Nhiếp chính vương tiền triều chết do trúng
độc.”

