Quay về đời Đường làm lưu manh - Chương 127

Chương 127: Bị
lừa thảm

Xong rồi, tới tính sổ rồi, quả nhiên là làm gì có chuyện tốt cùng mình đá
cầu chơi cờ như vậy được cơ chứ, xem ra đạo lý vui quá hóa rồ không bao giờ
thay đổi, không khỏi liên thanh nói: “Hoàng Thượng, ngôn ngữ của bọn họ tiểu nữ
thật sự biết được một chút, chính là không tinh thông mà thôi, tiểu nữ là mới
trước đây thấy trên sách có viết vài thứ như vậy, cho nên mới nói vài câu như
thế, hơn nữa tiểu nữ cũng đã dâng lên hoàng thượng chiếc nhẫn kim cương kia rồi
còn gì, vật kia cũng không thể mất tác dụng chứ?”

Ánh mắt của Lý Thế Dân rất nhân từ, nhân từ giống như là thượng đế, nhưng
là Lục Tiểu Thanh từ bên trong đó nhìn thấy ma quỷ, người ta vẫn thường nói
Thượng đế và ma quỷ cùng tồn tại, quả nhiên là không sai, Lục Tiểu Thanh không
khỏi run run môi thắng Lý Thế Dân một ván cờ, sau nói: “Hoàng Thượng, ngài
trước tiên nói xem sẽ có hậu quả gì?”

Lý Thế Dân bỗng nhiên không trả lời Lục Tiểu Thanh, sắp xếp lại quân cờ
trên bàn cờ một lần nữa, sau chậm rãi nói: “Trị Nhi hôm nay đưa ra đề xuất cùng
Mạt Hạt thông thương, ngươi có ý kiến gì không?”

Lục Tiểu Thanh chấn động, Lý Thế Dân lại sẽ hỏi nàng chuyện này, đây
không phải là trời sắp hạ cơn đại hồng thủy đó chứ, sao mình lại nghe ra trong
này có ý tứ cổ quái thế này nhỉ, tốt nhất trời hạ xuống không phải là mưa máu,
lập tức lắc đầu nói: “Tiểu nữ không có ý kiến gì, việc này là do Hoàng Thượng
quyết định, không đến lượt Tiểu Thanh xen mồm vào, Hoàng Thượng, ngài không
phải là đã hỏi sai người rồi đó chứ? Dù thế nào lời này cũng không nên hỏi tiểu
nữ.”

Lý Thế Dân hạ một quân cờ xuống, nói: “Ngươi từ Mạt Hạt trở về, trẫm cảm
thấy ngươi hẳn là có vẻ hiểu biết Mạt Hạt.”

Lục Tiểu Thanh mồ hôi theo trán chảy ròng ròng, đây chính là năng lực của
hoàng đế, đây là một thế hệ thánh quân, quả nhiên chuyện gì cũng không giấu
diếm được hắn, Lý Thế Dân này cũng quá cường hãn rồi, cường hãn đến mức làm cho
người ta chỗ nào cũng không thể che giấu được. Trầm mặc vài giây, Lục Tiểu
Thanh trực tiếp gật đầu nói: “Có thể đáp ứng, hai nước thông thương hai nước
mới có lợi, Mạt Hạt có rất nhiều thứ mà Đại Đường không có, Đại Đường cũng có
rất nhiều thứ mà Mạt Hạt không có, chất thành đống đem đi bán, đối với Đại
Đường mà nói chính là chuyện tốt.”

Lý Thế Dân không có nhìn Lục Tiểu Thanh, chuyên chú nhìn chằm chằm vào
bàn cờ, nói: “Dân giàu thì binh mới cường, đây có thể được xem như là nuôi hổ
sẽ gặp nạn hay không?”

“Mọi người đều đang phát triển, Mạt Hạt giàu có đồng thời Đại Đường càng
thêm giàu có, Mạt Hạt cường thịnh đồng thời Đại Đường càng cường mạnh cường
thịnh hơn họ, ức chế thông thương cũng không phải là biện pháp tốt, đối với Đại
Đường không có nhiều lợi ích.”

Trầm mặc nửa ngày, Lý Thế Dân ừm một tiếng nói: “Vì sao không ở lại Mạt
Hạt? Địa vị của ngươi ở đó so với địa vị đại tổng quản của ngươi ở phủ Trị Nhi
còn cao hơn nhiều.”

Lục Tiểu Thanh bắt đầu tiến công đĩa nho, nói: “Tiểu nữ không có cảm tình
với Mạt Hạt.”

Lý Thế Dân ngẩng đầu nhìn Lục Tiểu Thanh, Lục Tiểu Thanh liền thuận tay
đưa một chùm nho qua cho Lý Thế Dân, Lý Thế Dân đầu tiên là ngẩn người, tiếp
theo mỉm cười tiếp nhận, nói: “Nghe nói ngươi có rất nhiều tiền?”

Lục Tiểu Thanh lập tức vội lắc đầu nói: “Không có, không có, cũng chỉ có
một chút mà thôi, tiểu nữ còn trông cậy vào Hoàng Thượng ban cho tiểu nữ một
chút.”

Lý Thế Dân ăn luôn một quân cờ của Lục Tiểu Thanh, sau nói tiếp: “Vì sao
nguyện ý làm tổng quản cho Trị Nhi?”

Lục Tiểu Thanh lập tức cười nói: “Thiên Vũ là người nhân từ, chuyện gì
huynh ấy cũng nghĩ đến dân chúng trước tiên, một thân vương căn bản không có
khí phái của một thân vương, người hoặc đồ vật trong phủ nếu mà bị kéo ra ngoài
chắc chắn chủ tử sẽ bị người khác chê cười, nhưng Thiên Vũ lại không ngại điều
đó, nhưng tiểu nữ là bằng hữu tốt của huynh ấy, tự nhiên phải giúp huynh ấy,
Hoàng Thượng, ngài nói xem hiện tại Thiên Vũ có phải tốt hơn rất nhiều so với
trước kia hay không, bất quá chính là toàn dùng tiền của tiểu nữ, lần sau nhất
định phải đòi huynh ấy cả vốn lẫn lãi, phải lấy lợi nhuận cả đời mới được.”

Lý Thế Dân bật cười nói: “Ý của ngươi là nói bổng lộc ta cấp cho Trị Nhi
không đủ sao? Trị Nhi là một thân vương cư nhiên còn muốn quản gia nhà mình
chống đỡ như thế sao?”

Lục Tiểu Thanh thở dài một hơi nói: “Cũng không phải, Thiên Vũ nhân hậu,
toàn bộ bạc đều đem ra cứu giúp dân thường, rất mềm lòng với lê dân bách tính,
nhưng lại vô cùng keo kiệt với tổng quản là ta đây, bạc không đủ cứu giúp dù
sao cũng tìm phòng thu chi để lấy, nếu không  phải là tiểu nữ tiếc
tiền, không biết Thiên Vũ sẽ tiêu sài thành bộ dáng gì nữa đây?”

Lý Thế Dân thản nhiên cười cười nói: “Trị Nhi chỉ có tính tình hơi yếu
đuối một chút, còn những mặt khác đều rất tốt.”

Lục Tiểu Thanh lập tức phản bác nói: “Tính tình yếu đuối lại vừa dễ nhào
nặn, chỉ cần có người tốt giúp huynh ấy, huynh ấy sẽ liền tốt hơn nhiều so với
bất luận kẻ nào, tốt hơn nhiều so với người tính tình quá mức cường hãn, ngang
ngạnh không thèm nghe lời ai, loại người này có người quản được mới tốt, nếu
không ai quản được, thì không thể thiếu được tính bảo thủ, không thèm nghe lời
người ngoài.” Dứt lời còn rất chân thực không cười mà chỉ hừ hai tiếng.

Lý Thế Dân ánh mắt hơi lạnh, suy tư nhìn chăm chú vào Lục Tiểu Thanh, Lục
Tiểu Thanh hồn nhiên bất giác nhíu mày cầm lấy quân cờ, suy nghĩ bước tiếp theo
nên đi như thế nào, giống như căn bản là không có chú ý mấy lời mình nói vừa
rồi, kỳ thật trong lòng không khỏi đang chảy mồ hôi lạnh ròng ròng, mình vừa
rồi nhất thời kích động, nói những lời này là đang gây trở ngại cho thái tử,
tuy rằng không nói rõ nhưng là Lý Thế Dân nhất định sẽ biết được ý tứ trong đó.

“Hạ này.” Lục Tiểu Thanh hạ một quân cờ xuống, lập tức cười tủm tỉm ngẩng
đầu nhìn Lý Thế Dân nói: “Hoàng Thượng, tiểu nữ lại thắng, Hoàng Thượng, tiểu
nữ như thế nào lại cảm thấy kỳ nghệ của ngài cũng không cao thế nhỉ?”

Lý Thế Dân nhìn Lục Tiểu Thanh cười tít mắt, khóe miệng không khỏi cong
cong vẽ lên một nụ cười: “Lục Tiểu Thanh, ngươi có biết hay không, nữ tử không
tài mới là đức, vừa rồi cư nhiên dám can thiệp vào chuyện triều chính.”

Lục Tiểu Thanh không khỏi kinh hô: “Hoàng Thượng, tiểu nữ can thiệp vào
chuyện triều chính lúc nào chứ, ngài đừng nên chụp mũ cho tiểu nữ như vậy, Tiểu
Thanh nhát gan không có hứng thú với chuyện triều chính gì đó đâu.”

Lý Thế Dân nâng chung trà lên uống một ngụm, lời nói mang theo một chút
uy nghiêm: “Không phải là ngươi can thiệp cho ý kiến về chuyện thông thương với
Mạt Hạt hay sao.” Trong vô hình trung lại tản mát ra sự nghiêm khắc, ngay cả
Ngụy công công đứng hầu ở xa xa cũng có thể phát hiện ra được, không khỏi lau
lau mồ hôi, vạn tuế gia không tức giận cũng đã làm cho người ta không dám ngẩng
đầu lên rồi, giờ lại tỏ ra uy nghiêm, nữ tử trước mặt không biết xấu hổ kia,
không biết sẽ bị dọa thành ra bộ dáng gì nữa đây.

Lục Tiểu Thanh vội bất mãn nói: “Hoàng Thượng, đó là do ngài hỏi tiểu nữ,
tiểu nữ bất quá phải nói mà thôi, Hoàng Thượng cảm thấy không được thì bỏ đi,
sao lại có thể đổ tội lên đầu tiểu nữ như thế, Hoàng Thượng nói chuyện không
giữ lời.”

Lý Thế Dân thấy Lục Tiểu Thanh vẻ mặt bất mãn, nhưng không có một chút sợ
hãi, khí thế của mình thế nhưng lại không có tác dụng với nàng, không khỏi nhìn
Lục Tiểu Thanh cũng không lên tiếng nữa, Lục Tiểu Thanh thấy Lý Thế Dân nhìn
mình, trong lòng vừa chuyển liền đột nhiên nhớ tới, hắn hỏi cũng không có nói
nhất định mình phải trả lời, cho dù trả lời cũng không cần trả lời sảng khoái
như vậy, hơn nữa hắn nói đến dân giàu thì binh mới cường, mình cư nhiên lại
cũng trả lời vấn đề này, lời này chỉ có đại thần trong triều mới có thể nói,
còn mình thì không thể nói được, đây không phải là đã tham gia vào chính sự thì
là gì?

Trong lòng vòng vo vài vòng, Lục Tiểu Thanh nhíu mày nói: “Hoàng Thượng,
ngài đừng vòng vo nữa, ngài muốn Tiểu Thanh làm gì? Bất quá cũng phải nói trước
nếu là ở ngoài phạm vi năng lực, thì đừng tìm đến tiểu nữ.” Lý Thế Dân này cũng
không phải là tâm tình bất định nghi kị nhiều người, bắt lấy nhược điểm của
mình như thế, nhất định là có chuyện gì đó muốn mình làm, bất quá cần gì phải
vòng vo tam quốc như vậy làm gì? Nếu không phải mình đầu óc nhanh nhạy, thì
không biết còn bị xoay mòng mòng đến mức nào nữa đây.

Lý Thế Dân thấy Lục Tiểu Thanh vẻ mặt bất đắc dĩ, cười buông quân cờ
trong tay xuống: “Ngươi thật thông minh, không trách Trị Nhi lại đánh giá ngươi
cao như thế.”

Lục Tiểu Thanh hắc hắc cười vài tiếng, đối với lão hồ ly ngàn năm này, dù
thế nào cũng không thể dành được phần thắng, im lặng là vàng, nên chỉ bắt tay
vào tấn công hoa quả bầy trên bàn, đồ trong cung quả thật là ngon, hôm nay bị
người tính kế hai lần, tâm tình không tốt ăn nhiều một chút để bổ sung năng
lượng.

Lý Thế Dân cười cười tựa lưng vào ghế dựa nói: “Quân lương của Triều đình
không đủ, Trị Nhi thay ngươi đáp ứng cấp ba mươi vạn lượng bạc, cộng thêm mười
vạn bao lương thực sung vào quân lương.”

“Cái gì?” Bóp nát quả lê ở trong tay, Lục Tiểu Thanh kích động nhảy dựng
lên, ngón tay run run chỉ thẳng vào Lý Thế Dân nói: “Ba mươi vạn lượng bạc, còn
có mười vạn bao lương thực, ta không có nghe lầm đấy chứ?”

Lý Thế Dân vô cùng nhàn nhã thưởng thức chung trà: “Không có nghe lầm,
trẫm đã chuẩn rồi.”

“Thiên Vũ chết tiệt, cư nhiên dám đáp ứng như vậy, ba mươi vạn lượng bạc,
mười vạn bao lương thực, đây không phải là muốn mạng của ta hay sao, Thiên Vũ
ta với ngươi thề không đội trời chung, ta muốn giết ngươi, giết ngươi.” Vẻ mặt
đỏ bừng, đỉnh đầu bốc khói, Lục Tiểu Thanh gấp gáp định hồi vương phủ, trước
tiên đem Thiên Vũ giết rồi nói sau.

Lý Thế Dân chờ Lục Tiểu Thanh chạy hai bước, sau mới thản nhiên nói:
“Ngươi xác định ngươi biết đường ra khỏi cung sao?” Ngữ khí là hỏi nhưng lại là
khẳng định, bất quá trong mắt lại mang theo ý cười, Lục Tiểu Thanh đang đưa
lưng về phía Lý Thế Dân nên không có nhìn thấy ánh mắt đó.

Cước bộ dừng ở giữa không trung trong hai giây, Lục Tiểu Thanh hung hăng
xoay người lại, nổi giận đùng đùng ngồi lại chỗ cũ đối diện với Lý Thế Dân, cả
giận nói: “Không đáp ứng, ta không đáp ứng, đó là tiền của ta, Thiên Vũ không
thể thay ta làm chủ được.”

Lý Thế Dân cũng không tức giận, gật gật đầu nói: “Trị Nhi cũng nói như
vậy, bảo cần phải hỏi trước ngươi một tiếng đã, thế cũng được, căn cứ vào lỗi
lầm ngày hôm nay của ngươi, sẽ không được quay về Tấn vương phủ, trước cứ vào
Thiên Lao đợi chờ thẩm vấn đi.” Vừa nói vừa làm bộ đứng dậy, Ngụy công đứng ở
xa xa vội vàng tiến lên, vì Lý Thế Dân chuẩn bị.

“Ăn cướp trắng trợn, đây chẳng phải là các ngươi đang ăn cướp trắng trợn
hay sao, ô ô, mạng của ta a..., ba mươi vạn lượng, mười vạn bao lương thực của
ta, các ngươi quá độc ác, quá độc ác mà.” Lục Tiểu Thanh đột nhiên khóc rống
lên, làm cho Lý Thế Dân cùng Ngụy công công hoảng sợ, Lý Thế Dân trấn định xoay
người chuẩn bị rời đi, Ngụy công công vội xoay người nháy mắt ra hiệu với Lục
Tiểu Thanh, ý muốn nói: “Mạng quan trọng hơn hay là tiền quan trọng hơn?”

Lục Tiểu Thanh vừa gào khóc vừa đứng lên, hung tợn nói: “Cấp, ta cấp là
được chứ gì, ta muốn hồi vương phủ, ta muốn đi giết Thiên Vũ, ta cùng với hắn
thề không đội trời chung, thị vệ, dẫn đường.” Vừa nói vừa nổi giận đùng đùng đi
sát qua bên người Lý Thế Dân mà rời đi, chạy hùng hổ về phía trước, phía sau
Ngụy công công vẻ mặt tươi cười đưa mắt ra hiệu cho thị vệ, tự nhiên là sẽ có
người mang nàng hồi phủ.

Đợi cho đến lúc Lục Tiểu Thanh lao nhanh không còn nhìn thấy bóng dáng
đâu nữa, Ngụy công công nhìn Lý Thế Dân đang cười to sảng khoái, nói: “Hoàng
Thượng, Lục cô nương này thật đúng là yêu tiền, trở về, nàng chắc chắn sẽ không
để cho Tấn Vương điện hạ thoải mái đâu.” Vừa nói cũng vừa nhịn không được bật
cười.

Lý Thế Dân cười ha ha nói: “Quả nhiên là có tiền, tính cách cũng rất đáng
yêu, khó trách Trị Nhi lại để cho nàng làm tổng quản, về điểm này Trị Nhi trái
lại thật tinh mắt.”

Ngụy công công khẽ cười nói: “Với tính tình này, đưa mắt nhìn khắp Đại
Đường cũng chỉ có một mình Lục cô nương mới dám nói chuyện như thế với Hoàng
Thượng, chắc Tấn vương điện hạ cũng đã tập thành thói quen với cách nói chuyện
này của nàng rồi, bất quá cũng tốt, Hoàng Thượng cùng một người thẳng thắn như
vậy nói chuyện, tâm tình cũng sẽ tốt hơn rất nhiều, khó lắm mới thấy Hoàng
Thượng vui vẻ như hôm nay.”

Lý Thế Dân cười nói: “Xem biểu tình đó của nàng có thể không cao hứng
được sao? Bất quá, Lục Tiểu Thanh này cũng có tài giấu diếm đó.” Nói xong mỉm
cười lắc đầu rời đi.

Một đường bão táp quay về Tấn vương phủ, vừa vặn gặp gỡ  Thiên
Vũ về đến phủ không thấy nàng đang chuẩn bị hồi cung để tìm nàng, Lục Tiểu
Thanh không nói hai lời trực tiếp túm lấy cổ áo của Thiên Vũ, tức giận ngút
trời, một mạch lôi Thiên Vũ trở về phòng, bọn Hồng Ngọc cùng đám người chung
quanh thấy Lục Tiểu Thanh mặt như la sát, đều ngoan ngoãn tránh đường, làm như
không có phát hiện ra bộ dáng chật vật của Thiên Vũ, mọi người ở bốn phía đều
cấp tốc chuồn về phòng mình.

Túm Thiên Vũ lôi vào trong phòng của chàng, thấy Quân Hiên cũng đang ở
trong phòng, dưới ánh mắt kinh ngạc của Quân Hiên, Lục Tiểu Thanh đẩy mạnh
Thiên Vũ ngồi xuống ghế, sau đó xoay người pang một tiếng đóng chặt cánh cửa
lại, rồi âm trầm quay đầu đối mặt với Thiên Vũ, chậm rãi bắt đầu xắn ống tay áo
lên.

Thiên Vũ cùng Quân Hiên chưa từng thấy Lục Tiểu Thanh phẫn nộ như thế,
ánh mắt kia như hung thần sát ác muốn ăn tươi nuốt sống Thiên Vũ vậy, Quân Hiên
không khỏi hỏi: “Tiểu Thanh, làm sao vậy?”

“Làm sao vậy, huynh hỏi hắn đi.” Ngón trỏ chỉ vào Thiên Vũ, Lục Tiểu
Thanh lập tức giơ lên quả đấm liền hướng Thiên Vũ đánh tới, Thiên Vũ vội lách
mình né tránh cú đấm của Lục Tiểu Thanh, vội lên tiếng: “Tiểu Thanh, nói rõ
ràng đã, sao lại chưa gì đã động tay động chân như thế.” Vừa nói vừa chạy vòng
quanh phòng.

Lục Tiểu Thanh không đánh trúng, giận dữ đuổi theo hét lên: “Huynh không
phải đã rõ ràng rồi hay sao? Là ai giúp ta đáp ứng muốn chi tiền quân lương?
Huynh có biết đó là tiền của ta không hả, huynh cư nhiên một tiếng liền đáp
ứng, đó chính là mạng của ta, huynh cư nhiên há mồm là lại cấp nhiều như vậy,
huynh nói xem ta có nên lột sống huynh mới hả được cơn giận này hay không?
Nhiều tiền như vậy, nhiều tiền như vậy.”

Thiên Vũ vừa nghe lập tức cùng Quân Hiên đứng ở bên cạnh liếc nhau, cả
hai cùng cười khổ, Quân Hiên ngăn Lục Tiểu Thanh vẻ mặt sát khí lại, không để
cho hai người rượt đuổi quanh phòng nữa, sau mới nói: “Đừng nóng giận, đáp ứng
lấy tiền để làm quân lương là có nỗi khổ riêng của chúng ta, hơn nữa chúng ta
cảm thấy chỉ cần vừa nói cho nàng biết, phần lớn nàng sẽ đồng ý.”

Nhìn Lục Tiểu Thanh bị Quân Hiên túm tay kéo lại, Thiên Vũ không khỏi
dừng lại, đứng ở xa xa nói: “Lại nói ta cũng đã nói với phụ hoàng, việc này cần
phải được sự đáp ứng của nàng mới làm được, nàng đừng tức giận mà.”

Ta đáp ứng, chính là bởi vì bị buộc phải đáp ứng cho nên mới tức giận,
Lục Tiểu Thanh trên tay không thể động, dưới chân lại nhấc lên đá mấy phát
không khí hướng về chỗ Thiên Vũ đang đứng: “Nói, không nói được lý do chính
đáng, ta sẽ lột da hai người.” Nghe Quân Hiên vừa nói, rõ ràng cũng tham gia
vào đó.

Quân Hiên cười khổ kéo Lục Tiểu Thanh ngồi xuống ghế, sau nói: “Hôm nay
lúc nàng rời khỏi triều, biên quan cho người truyền tin đến, chỗ Vô Diễm thiếu
quân lương, muốn triều đình hỗ trợ”

Lục Tiểu Thanh vừa nghe thấy tên Vô Diễm lập tức liền im lặng, nhíu mày
nói: “Vô Diễm là hỏi triều đình quân lương, như thế nào lại biến thành ta cấp,
phải biết rằng một người một lúc quyên ra nhiều quân lương như vậy, cũng không
phải là một chuyện tốt.”

Thiên Vũ thấy Lục Tiểu Thanh đã tỉnh táo lại, gật đầu nói: “Chúng ta cũng
biết là như vậy, nhưng là hộ bộ điều không ra được lượng quân lương lớn như
vậy, bởi vì năm ngoái gặp nạn hạn hán, quốc khố trống rỗng, lần này đã vét cạn
quốc khố để cho bọn Vô Diễm xuất binh, thật sự ở trong thời gian ngắn không thể
gom đủ số lượng lớn như vậy.”

Quân Hiên tiếp lời: “Ta mới ở hộ bộ có một khoảng thời gian ngắn, tuy
rằng bên trong không hiểu nhiều lắm, nhưng là về vấn đề quân lương này hẳn là
có thể hiểu được đôi chút.”

Lục Tiểu Thanh lập tức nhíu mày nói: “Có ý gì?”

Quân Hiên nhìn Lục Tiểu Thanh vài lần, sau lại nhìn Thiên Vũ, Thiên Vũ
trầm tư một chút nói: “Tiểu Thanh, nàng cũng biết Vô Diễm đứng về phía ta, cho
dù Vô Diễm ở hộ bộ không nhậm chức gì thì cũng không có quan hệ gì, hiện tại Vô
Diễm đã trở về bộ binh, lại đảm đương trọng trách như thế, hơn nữa tiền tuyến
thường xuyên báo tin về, trừ bỏ vài vị lão tướng đi theo phụ hoàng đánh trận
ra, khí thế của Vô Diễm ở trong quân đã hừng hực như ánh mặt trời giữa ban
trưa, điểm này cho dù ở kinh thành cũng có thể cảm giác được.”

Lục Tiểu Thanh thấy Thiên Vũ dừng lại, cũng không xen mồm vào, yên lặng
chờ Thiên Vũ nói tiếp.

Thiên Vũ lại nói tiếp: “Những việc này cũng không phải là trọng điểm,
trọng điểm là thái tử đã sụp đổ, trong hoàng cung cũng đã truyền ra ý tứ, phụ
hoàng muốn lập thái tử mới.”

Lục Tiểu Thanh mắt ngọc vừa chuyển, sau nói: “Trước mắt thế lực của Thục
vương cùng Ngụy vương cũng được coi là ngang nhau, hai người này tự nhiên là
không muốn những người khác làm hỏng chuyện của mình, mà huynh vốn căn bản
không tính là có thể cạnh tranh với bọn họ, nhưng là một khi Vô Diễm thắng lợi
trở về, mà huynh ấy lại đứng về phía huynh, như vậy thế lực này sẽ lại tính
thêm một người nữa, có phải vậy hay không?”

Quân Hiên kinh ngạc nhìn Lục Tiểu Thanh liếc mắt một cái, Thiên Vũ lại
gật gật đầu nói: “Đúng vậy, hơn nữa Quân Hiên hiện tại cũng coi như là đi theo
ta, tuy rằng Quân Hiên cùng ta không cho rằng chuyện này có hàm nghĩa gì, nhưng
là sẽ làm cho người khác nghĩ đến Hà Gian vương đang ủng hộ ta, như vậy đến khi
Vô Diễm chiến thắng trở về, thì hai người kia sẽ hết sức kiêng kị ta, tuy rằng
ta cũng không có ý tranh vị gì cả, nhưng là tình huống hiện tại chính là như
vậy.”

Quân Hiên gật gật đầu nói: “Ngụy vương chấp chưởng hộ bộ, chặt đứt lương
thảo của Vô Diễm, hoặc là sẽ kéo dài thời gian không đưa quân lương, nếu Vô
Diễm thất bại trở về, thì Tấn Vương cũng sẽ bị liên lụy, cho nên Ngụy vương sẽ
kéo dài thời gian cấp lương, đây cũng đã lời giải thích cho vì sao chúng ta
biết một người quyên nhiều bạc cùng một lúc như vậy sẽ không tốt, nhưng là
chúng ta vẫn phải làm theo cách này, Tiểu Thanh, chúng ta không phải vì tranh
vị, nhưng là Vô Diễm phải an toàn trở về.”

Lục Tiểu Thanh nghe xong, đập mạnh xuống bàn một cái, cả giận nói: “Đáng
khen cho Ngụy vương nhà ngươi, vì tranh quyền đoạt vị mà cư nhiên dám làm hại
Vô Diễm, ta với ngươi thề không đội trời chung.”

Thiên Vũ đi tới ngồi ở bên cạnh Lục Tiểu Thanh nói: “Ý của Ngụy vương
chính là muốn làm cho Vô Diễm thất bại thảm hại mà quay về, về phần tính mạng
khẳng định là không quan trọng, nhưng là tuyệt đối cũng không tốt đâu, hơn nữa
làm cho mấy chục vạn tướng sĩ mất mạng, điểm này ta không thể trơ mắt ra nhìn
được, cho nên mới chưa có hỏi qua nàng mà đã cho phụ hoàng hy vọng, Tiểu Thanh,
nàng......”

Lục Tiểu Thanh phất tay cắt ngang lời Thiên Vũ: “Huynh không cần phải nói
nữa, trước hết ta muốn xin lỗi huynh, vừa rồi ta không nên đối với huynh như
vậy, chỉ cần trong ba người các huynh ai muốn ta cũng đều cấp, Thiên Vũ, huynh
đã không đáp ứng sai, đừng nói ta có tiền, cho dù ta không có tiền, ta cũng
phải gom đủ.”

Quân Hiên lập tức khẽ cười nói: “Đã nói Tiểu Thanh nhất định sẽ đáp ứng
mà, đổi lại là những người khác thì Tiểu Thanh chắc chắn sẽ không để ý đến sống
chết của bọn họ, nhưng đó là Vô Diễm, tự nhiên nàng sẽ không phản đối.”

Thấy Lục Tiểu Thanh gật gật đầu, Quân Hiên lại cười nói: “Hồng Ngọc mở
mười bảy tửu lâu ở khắp Đại Đường, Ngô Lệ Hoa chưởng quản mười hai ngân hàng tư
nhân, Lục Tụ cùng Hắc Tử quản lý bốn bến tàu, ngư nghiệp cùng các loại sản
nghiệp khác, chỗ Lan Tâm thì mở hai mươi ba nông trang, trên tay Tiêu Xảo là
bảy mươi tòa nhà to nhỏ trải khắp Đại Đường, còn có Thạch Đầu độc quyền sáu bến
tàu, cùng một số sản nghiệp mờ ám, cuối cùng chính là việc làm ăn buôn bán
trong tay đại chưởng quỹ Tiết Khánh, Tiểu Thanh, mấy chục vạn bạc này đối với
nàng mà nói chính là số lượng nhỏ.”

Thiên Vũ cũng cười nói: “Đích xác là như vậy, chưa từng thấy qua tổng
quản còn giàu hơn cả chủ tử, Ngụy vương cũng là xem nhẹ nàng, bằng không chiêu
này đã làm cho chúng ta điêu đứng rồi, tuy rằng ta cũng chả quan tâm đến việc
mình bị lật đổ.”

Lục Tiểu Thanh mỉm cười nhìn Thiên Vũ nói: “Thiên Vũ nhớ kỹ, tranh chính
là không tranh, không tranh chính là tranh.”

 Vừa dứt lời, Quân Hiên lập tức rất giật mình nhìn Lục Tiểu Thanh,
Thiên Vũ nhìn Lục Tiểu Thanh nhưng không có lên tiếng, Quân Hiên nhìn Lục Tiểu
Thanh nói: “Tiểu Thanh, những lời này của nàng có ý gì?”

Lục Tiểu Thanh lạnh lùng cười nói: “Không có ý gì cả, chính là vị trí
thái tử này là chỗ ngồi của Tấn vương chúng ta, vốn ta cho rằng cứ để thuận
theo tự nhiên là được, hiện tại người ta đến tận cửa ức hiếp chúng ta, nếu cứ
tiếp tục không đáp trả thì thật sự là đã dâng vị trí đó cho hắn rồi.”

Quân Hiên giật mình nhìn chăm chú vào Lục Tiểu Thanh, nửa ngày sắc mặt
mới bình thường trở lại: “Hôm nay giao tranh, hai người kia chỉ sợ là cũng đã
bắt đầu chú ý, nếu muốn bình an ta nghĩ rằng mình không thể tiếp tục vô ưu vô
lo như lúc trước được nữa.”

“Thiên Vũ, về sau cần phải tiếp cận nhiều hơn với Trưởng Tôn Vô Kỵ, không
cần cố ý biểu hiện cái gì cả, chỉ cần để lộ tính cách vốn có của huynh là
được.” Lục Tiểu Thanh nhìn Thiên Vũ, sau đó lại nhìn Quân Hiên nói: “Về phần
những vấn đề cần phải ứng đối khác ta cũng không biết, mưu tính hại nhau ta
không am hiểu, nếu cần tiền thì hãy đến tìm ta.”

Thiên Vũ yên lặng nhìn Lục Tiểu Thanh, nửa ngày quay mặt đi ừm một tiếng,
Lục Tiểu Thanh thấy Thiên Vũ đã đáp ứng, không khỏi vỗ vỗ bả vai Thiên Vũ nói:
“Là của ta thì sẽ là của ta, bất luận kẻ nào cũng không thể cướp được.” Quân
Hiên ở một bên nghe ra ý tứ trong lời nói của Lục Tiểu Thanh, trầm tư nhìn Lục
Tiểu Thanh vài lần, sau cười nói: “Cũng đúng, với tính cách của nàng không phù
hợp làm mấy chuyện đó, làm thần tài của chúng ta là được rồi, hai mươi vạn
lượng bạc quân lương kia, cần phải càng sớm tập hợp càng tốt.”

Lục Tiểu Thanh đầu tiên là ngẩn người, sau đó khó có thể tin hỏi: “Hai
mươi vạn lượng bạc?”

Thiên Vũ thấy Lục Tiểu Thanh biểu tình kỳ quái, không khỏi nói: “Đúng
vậy, triều đình chi ra mười vạn lượng, ta đáp ứng chi ra hai mươi vạn lượng, có
chỗ nào không đúng sao?”

Lục Tiểu Thanh vỗ cái trán khóc thét: “Phụ hoàng của huynh nói muốn ta
chi ra ba mươi vạn lượng bạc, cộng thêm mười vạn bao lương thực.”

Thiên Vũ cùng Quân Hiên đồng thời ngẩn người, sau Quân Hiên đột nhiên
nhịn không được, cười nói: “Nàng đáp ứng rồi sao?”

Lục Tiểu Thanh khóc không ra nước mắt, ngửa mặt lên trời thét dài nói:
“Ta đáp ứng rồi, lão hồ ly, ta thật không ngờ Lý Thế Dân cư nhiên lại là lão hồ
ly, lão hồ ly ta khinh bỉ ngươi.” Lục Tiểu Thanh chỉ nghe thấy tiếng trái tim
vỡ vụn, biết rằng trái tim nóng bỏng sùng bái, ngưỡng mộ vô bờ bến đối với Lý
Thế Dân, kính ngưỡng đối với một vị đế vương vĩ đại trong lịch sử của mình đã
vỡ vụn, quả nhiên là không nên tiếp xúc sâu mà....

Báo cáo nội dung xấu

Chi phí đọc tác phẩm trên Gác rất rẻ, 100 độc giả đọc mới đủ phí cho nhóm dịch, nên mong các bạn đừng copy.

Hệ thống sẽ tự động khóa các tài khoản có dấu hiệu cào nội dung.