Quay về đời Đường làm lưu manh - Chương 128

Chương 128:
Gặp lại Quận vương phi

Ba ngày, Lục Tiểu Thanh chỉ dùng thời gian ba ngày đã gom đủ ba mươi vạn
lượng bạc cùng mười vạn bao lương thực, gom được từ mấy ngân hàng tư nhân trong
kinh thành cùng mấy vùng lân cận, làm cho giá lương thực trong nháy mắt tăng
lên vùn vụt, bất quá việc nhỏ này cũng không nằm trong phạm vi lo lắng của Lục
Tiểu Thanh.

Ở bên ngoài là Tấn vương quyên ba mươi vạn lượng bạc, bất quá người biết
rõ nội tình tự nhiên là có thể đoán ra nguyên do, Tấn vương rõ ràng nghèo như
vậy, cư nhiên lại có thể xuất ra nhiều bạc như thế, vậy thì thật sự là ban ngày
gặp quỷ rồi.

Cho nên sau khi quân lương rất nhanh được vận chuyển đến chỗ tiền tuyến
của Vô Diễm, Tấn vương phủ bình tĩnh nhiều năm bắt đầu trở nên náo nhiệt, người
đến tận cửa bái phỏng cứ phải gọi là xe ngựa như nước, lúc mới đầu Lục Tiểu
Thanh còn cảm thấy hứng thú, cuối cùng cũng có dịp để tổng quản nàng đây ra
oai, sau lại bị nhiệt tình của nhóm đại thần tiểu thần đó dọa cho không dám
bước ra khỏi cửa, rất đơn giản, kinh thành là trung tâm của tiểu hồ ly, đều là
những người nắm bắt tin tức cực kỳ nhanh, biết đây chính là nữ tổng quản duy
nhất của Đại Đường, lai lịch không đơn giản, người vừa mới phất tay một cái là
đã quyên góp liền mấy chục vạn lượng bạc có thể đơn giản sao?

Hơn nữa đương kim hoàng thượng đối với Tấn vương, một người không thể có
khả năng xuất ra nhiều bạc như vậy được, biết rõ sau lưng chắc chắn có ẩn tình,
chẳng những không truy cứu ngược lại khắp nơi khen ngợi Tấn Vương, điều này làm
cho nhóm hồ ly giỏi về lĩnh vực gió chiều nào xoay chiều ấy, cảm giác được sau
lưng nhất định có vấn đề, mà vấn đề này phần lớn đều ở trên người Lục Tiểu
Thanh đã sớm nổi tiếng ở trong kinh thành, cho nên, mọi người rất nhanh thi
nhau chạy tới nịnh bợ Tấn vương, nhân tiện đề cập đến ý tưởng cầu thân.

Không ngại Lục Tiểu Thanh chính là tổng quản trong vương phủ, lại càng
không để ý đến một nữ tử sống tại trong vương phủ, ở trong lòng bọn họ vấn đề
đó lại càng tỏ rõ một điều nữ tử có tài năng và học vấn xuất chúng như thế mới
xứng với “Quan quan kìa tiếng thư cưu. Đôi chim hót họa bãi sau sông Hà. Nết
na cô gái mặn mà. Cùng chàng quân tử thật là xứng đôi” [1], 
đương
nhiên là còn có của hồi môn trăm vạn lượng bạc kia nữa, thật đúng là cùng chàng
quân tử thật là xứng đôi.

[1] Quan Thư 1 – Khổng
Tử:

Quan quan 關關: tiếng chim trống chim
mái ứng họa nhau.

Thư cưu 雎鳩: loài chim nước, lại có
một tên nữa là vương thư, hình dạng giống như chim phù y, ngay trong khoảng
Trường giang và sông Hoài thì có chim ấy. Chim này sống có đôi nhất định mà
không hề lẫn lộn.

Ban đầu Lục Tiểu Thanh còn có thể mỉm cười ứng đối, dịu dàng khéo léo nói
lời từ chối, mà lại còn diễn tả thiện cảm với mấy vị hồ ly vì con của mình đến
cầu hôn, sau vài ngày liền đem toàn bộ việc này ném cho Thiên Vũ ứng phó, làm
cho Thiên Vũ cười cũng không được giận cũng không xong, suốt ngày phải giải
quyết vấn đề này.

Buổi tối, Lục Tiểu Thanh cùng đám bọn Hồng Ngọc, Ngô Lệ Hoa tập chung ở
hang ổ phía sau viện, năm nữ tử ngồi thành một dãy, tựa lưng vào ghế dựa ngắm
sao, mà trong tay Lục Tiểu Thanh đang cầm một cái chén lớn, bôi bôi quét quét
cái thứ gì trăng trắng trong chén lên mặt năm nữ tử đang ngửa mặt nhắm mắt.

“Tỷ tỷ, tỷ thích công tử nhà ai? Ha ha, muội nhẩm tính mấy ngày nay đến
cầu thân vừa vặn là mười hai nhà.”

Lục Tiểu Thanh ngồi xuống vừa dùng gương soi tự đắp mặt nạ cho mình, vừa
trả lời: “Lệ Hoa thích công tử nhà nào, chỉ cần muội vừa ý người nào trong số
đó, tỷ tỷ sẽ nhịn đau bỏ đi thứ yêu thích để tặng cho muội, hơn nữa còn chuẩn
bị của hồi môn thật lớn cho muội, muội xem tỷ tỷ ta thật là tốt, cái gì tốt
cũng đều để cho các muội chọn trước.”

Ngô Lệ Hoa vội nói: “Muội không có hứng thú, loại thiếu gia kiểu này, các
quan đại thần trong triều nghĩ cái gì, chúng ta còn không rõ hay sao? Muội
không ngốc đến mức tự mình nhảy vào hố lửa đâu.”

Hồng Ngọc ở bên cạnh cười một tiếng nói: “Lệ Hoa tỷ mắt nhìn rất cao,
loại phàm phu tục tử này sao có thể lọt vào mắt xanh của tỷ ấy được, lại nói
chúng ta cũng không phải là kẻ ngốc mà không nhận ra mấy người đó rõ ràng vì
bạc mới đến cầu thân.”

Lục Tiểu Thanh vội nói: “Đừng cười, sẽ có nếp nhăn.”

Mấy người đang ở hậu viện nhắm mắt đắp mặt nạ dưỡng da, nhân tiện nói
chuyện phiếm, nào là làm đẹp, nào là tình hình buôn bán hiện nay, chợt nghe
thấy xa xa Thiên Vũ cùng Quân Hiên vừa bước đến vừa nói: “Tiểu Thanh, nàng vẫn
còn hăng hái ghê, cư nhiên lại nhàn nhã ở trong này ngắm sao, nàng có biết là
ta phải ứng phó khó khăn thế nào không?”

Quân Hiên cười nói tiếp lời: “Đi một mình là được rồi, cư nhiên còn mang
theo cả nhóm quản gia chuồn mất, ta còn chưa thấy qua tổng quản nào lại muốn
chủ tử tự mình ứng phó như nàng vậy.” Hai người vừa cười nói vừa đi tới.

“Gì thế này? Tiểu Thanh nàng đang làm gì vậy?” Vừa mới bước đến trước mặt
sáu người, Quân Hiên đã bị khuôn mặt trắng bệch như người chết của sáu người
làm cho giật nảy mình, chỉ thấy trên sáu gương mặt lông mi cái mũi đều không
có, chỉ để lộ ra hai con mắt đen lấp lánh, môi thì há rộng, ở trong đêm tối
miễn bàn là có bao nhiêu dọa người.

Lục Tiểu Thanh còn chưa lên tiếng, Thiên Vũ liền cười nói: “Cũng không
biết Tiểu Thanh nghĩ như thế nào nữa, sau khi dùng sữa trộn với bột trân châu
quấy đặc lên, liền bôi bôi vẽ vẽ lên mặt như thế đó, nói là có công dụng làm
trắng da, cũng không biết nàng từ chỗ nào nghĩ ra được cách làm đẹp mới lạ
này.”

Quân Hiên thấy Lục Tiểu Thanh mở mắt ra trừng chàng, không khỏi bật cười
nói: “Ta cũng từng nghe nói qua bột trân châu có thể dưỡng nhan, dùng bột trân
châu trộn đặc với sữa như thế, sợ là chỉ có nàng mới nghĩ ra được thôi, sáu
khuôn mặt không biết phải dùng hơn mấy ngàn viên trân châu đây? Bất quá thật sự
có chút giống với chuyện ma quái ở Giang Nam lần đó, ngày ấy nếu có thể dùng
khuôn mặt này, khẳng định hiệu quả sẽ càng chấn động hơn một chút.” Vừa nói vừa
nhịn không được cười ha ha, Lệ Hoa cùng Hồng Ngọc ở một bên cũng nhịn không
được đều bật cười.

Lục Tiểu Thanh hừ lạnh một tiếng nói: “Kiếm nhiều tiền như vậy chính là
để hưởng thụ, ngàn vàng cũng khó mà mua được sự cao hứng của ta, chỉ cần ta muốn
huynh có thể quản được ta sao.”

Thiên Vũ buồn cười nhìn Quân Hiên lắc đầu cười khổ, tiếp nhận dưa hấu
Tiêu Xảo đưa qua, vừa ăn vừa nói: “Tiểu Thanh, từ nay trở đi có cuộc xã giao
nào đối phương cũng mời nàng tới dự.”

Lục Tiểu Thanh đảo cặp mắt trắng dã nói: “Không đi, không cần biết nó là
cuộc xã giao của người nào ta đều không đi, những người này thật đúng là phiền
toái, Thiên Vũ, trong khoảng thời gian này huynh cũng đừng đi, giảm bớt được
nhiều chuyện.”

Thấy Lục Tiểu Thanh cùng Thiên Vũ nói tới chính sự, bọn Hồng Ngọc đều
lẳng lặng lui xuống, tuy rằng Lục Tiểu Thanh cũng không kiêng kị các nàng, bất
quá mấy cô nàng này đều là những người thông minh lanh lợi,  tự nhiên
là biết khi nào thì nên tránh đi.

Thiên Vũ thấy năm cô gái đã rời đi, không khỏi nói: “Lời này là sao?” Mà
Quân Hiên ở bên cạnh nhíu mày nhìn Lục Tiểu Thanh, trong mắt giống như tán
dương giống như yêu thích.

Lục Tiểu Thanh nhìn Thiên Vũ nói: “Không có bất kỳ một đế vương nào ở khi
hắn còn đang tại thế, hy vọng con hắn cùng quần thần kéo bè kết phái.”

Dứt lời, Quân Hiên lập tức lộ ra tươi cười nói: “Tiểu Thanh nhìn thật
thấu đáo, ta hiện tại đột nhiên cảm thấy Thiên Vũ nếu có nàng phụ trợ, về sau
nhất định sẽ thành người có năng lực.”

Thiên Vũ lại nói: “Nhưng là ta đâu có ý nghĩ như bọn họ đâu cơ chứ? Mà
hai người kia cũng đã giúp ta không ít.”

Lục Tiểu Thanh lắc đầu nói: “Thiên Vũ không cần ta phụ trợ, mà ta cũng
căn bản không phụ trợ được, ta chỉ là rút kinh nghiệm từ cổ nhân thôi. Về phần
Thiên Vũ nói, đôi khi cũng không phải là vì huynh không nghĩ thì người khác sẽ
không sinh sự, lúc này cẩn thận vẫn hơn, nói đến hai người kia, hắc hắc, [thành
cũng Tiêu Hà, bại cũng Tiêu Hà] [2], làm con của Lý Thế Dân một thế hệ minh
quân, khẳng định quy luật tranh vị của triều trước cũng không dùng được.”

[2]:" Thành cũng
Tiêu Hà, bại cũng Tiêu Hà" : Thành sự
tại Tiêu Hà, bại sự cũng tại Tiêu Hà:  Đó là câu nói của người Trung Quốc ý nói
rằng Hàn Tín thành danh lên đỉnh vinh quang cũng nhờ thừa tướng Tiêu hà ( Lúc
Lưu bang chỉ cho hàn tín một chức quan nhỏ trông coi lương thực trong quân ngũ
Hàn Tín đã tức giận mà bỏ đi, Tiêu Hà mới khuyên Lưu Bang là nên giữ người này
lại sẽ làm nên nghiệp lớn rồi cưỡi ngựa đuổi theo Hàn Tín gọi trở lại.... sau
đó Lưu Bang nghe lời Tiêu Hà mà đăng đái bái tướng). Hàn Tín Công cao quá mặc
dù bị phế chức nhiều lần nhưng Lã Hâu và Lưu Bang vẫn lo sợ ảnh hưởng của Hàn
Tín nên mới nhờ Trần bình cho Tiêu Hà đi gọi Hàn Tín vào cung và bắt giam rồi
vu cho tội làm phản mà đem giết.

Lục Tiểu Thanh nhắm mắt lại nhẩm tính thời gian, sang năm chính là thời
điểm Thiên Vũ được phong làm thái tử, hiện tại chuyện chính để làm chính là bảo
vệ tốt nhóm người hậu thuẫn phía sau cho mình, điều cần làm chính là không nên
làm bất cứ chuyện gì. Thiên Vũ cùng Quân Hiên sau khi liếc nhau, thấy Lục Tiểu
Thanh đã muốn không đề cập đến đề tài này nữa, cũng biết có đôi khi chỉ với một
câu nói cũng sẽ làm thiên hạ này thay đổi.

Trầm mặc trong giây lát, Quân Hiên cười khẽ phá tan trầm mặc, nói: “Sắp
tới là sinh thần của Ngụy vương, Tiểu Thanh, nàng có muốn đi hay không ?”

Lục Tiểu Thanh vừa nghe liền mở to mắt: “Là sinh thần của Lý Thái sao?”

Thấy Thiên Vũ cười gật gật đầu, lập tức hắc hắc cười gian hai tiếng nói:
“Xem ra một Boss cuối cùng cũng lộ diện rồi, ta đương nhiên phải đi rồi, vị
nhân huynh này là một nhân tài rất khá, rất nổi danh trong lịch sử, không thể
không đi xin chữ ký của hắn được, hơn nữa lại còn là chúc mừng sinh thần, ha
ha, có trò hay để xem rồi.”

Quân Hiên lập tức bật cười nói: “Có lầm hay không, vừa rồi còn lớn tiếng
nói chuyện đại nghĩa nghiêm túc như vậy, hại ta nghĩ rằng nàng đang vòng vo
tính toán muốn bắt đầu tham gia vào chính sự, nói không chừng còn có thể trở
thành một nhân vật oai phong một cõi ý chứ, hiện tại lại lộ ra bản mặt thật
nhanh như vậy, giống hệt ngày xưa.”

Lục Tiểu Thanh trắng mắt liếc Quân Hiên một cái, sau cười nói với Thiên
Vũ: “Huynh cũng không phải là không biết, Tiểu Thanh là người có thể ra mặt đưa
ra chủ ý, về phần nội dung cụ thể huynh nếu tìm nàng thì chỉ có tốn công vô
ích, nàng có thể nói được cái gì chứ? Điểm ấy theo nàng buôn bán không phải đã
biết rõ rồi sao.”

Quân Hiên cười gật đầu nói: “Sự thật đúng là vậy, người này nếu cho đi
đốn củi, thì búa và rừng rậm chả liên quan gì đến nàng, ta nghĩ chúng ta vẫn là
kết hợp lại mới bền chắc được. Đúng rồi Tiểu Thanh, nếu đáp ứng đi, nàng cũng
tặng luôn phần lễ vật của hai chúng ta nhé.”

Lục Tiểu Thanh lập tức cả giận nói: “Dựa vào cái gì mà muốn ta tặng luôn
cả phần lễ vật của hai người?”

“Bởi vì chúng ta không có nhiều tiền như nàng.” Thiên Vũ mỉm cười nói một
câu, lập tức liền làm cho lớp trân châu trộn với sữa trên mặt nàng dưới sự kích
thích trực tiếp vỡ tan.

Ba ngày sau là đến sinh thần của Ngụy vương Lý Thái, trên ngã tư đường
hướng về Ngụy vương phủ, nào là kiệu, nào là xe ngựa chen chen đẩy đẩy dẫn đến
tình trạng bị tắc nghẽn một đường dài, hình ảnh trước mắt cứ phải gọi là xe
ngựa như nước. Nhàn nhã ngồi ở trong xe ngựa xa hoa, Lục Tiểu Thanh, Thiên Vũ,
Quân Hiên chậm rãi hướng Ngụy vương phủ mà đi.

Trên xe ngựa, Lục Tiểu Thanh gương mặt trầm lặng có thể vắt ra nước, đây
chính là kết quả tranh luận với con của Lão hồ ly, cùng một con sói đội lốt cừu
ngày hôm trước, cuối cùng vẫn phải chi ra thêm hai phần lễ vật nữa cho bọn họ,
hai người còn cùng tuyên bố: tuyệt đối không thể lấy đồ giá rẻ gì đó để chống chế,
niệm tình là bằng hữu nên chưa tính sổ với bọn họ.

Nhưng là hôm qua xui xẻo thế nào lại bị Tân Thành công chúa kia bắt tiến
cung, trước tiên là nói muốn so xúc cúc với nàng, so với đứa trẻ này một chút,
cư nhiên lại không tính toán đến hiềm khích trước kia, bắt đầu cùng mình lôi
kéo làm quen, lập tức làm như thân nhau như tỷ muội vậy, sau đó đến lúc mình
sắp hồi phủ, liền tươi cười nói mai là sinh thần của ca ca, làm muội muội không
thể không có lễ vật tặng cho ca ca được, vì thế tri kỷ bằng hữu tốt nhất của
mình phải hỗ trợ, bị nàng vừa đấm vừa xoa phải đưa thêm một phần lễ vật nữa.

Điểm ấy coi như cho qua, ở trong cung phức tạp, lại nói dù sao cũng là
công chúa do Trưởng Tôn Hoàng Hậu thân sinh, tính ra vẫn là muội muội của Thiên
Vũ, đành phải cam tâm tình nguyện trích ra một chút máu. Nhưng là, nghiêm trọng
nhất chính là, dựa vào cái gì mà mình lại phải giúp Lý Thế Dân đưa thêm một
phần lễ vật nữa?

Nhớ tới lúc đang mau mau chóng chóng rời cung, lại bị Lý Thế Dân gọi trở
lại, sau đó lại xoay mình lòng vòng như lần trước, trong lúc mình đang choáng
váng liền bị bắt ép mang ra một con ngựa điêu khắc bằng bạch ngọc, Lý Thế Dân
đánh giá ngựa bạch ngọc thật kỹ, sau trực tiếp đưa cho thái giám bên cạnh đưa
qua phủ Ngụy vương, nói là lễ vật hắn mừng sinh thần Lý Thái. Mình lúc ấy trực
tiếc hộc máu mồm, đây là sinh thần của con hắn, sao có thể có đạo lý bắt lão tử
cấp lễ vật cho người ngoài như thế được? Mà lúc ấy bị bắt ép lấy ra con ngựa
bạch ngọc đó không phải là lý do này, chuyện này nên được tính là gì đây? Mình
cư nhiên lại bị lừa như vậy.

Trên xe ngựa, Quân Hiên cùng Thiên Vũ nín cười nhìn Lục Tiểu Thanh, từ
hôm qua lúc ở trong cung trở về, bộ dáng của nàng chính là như vậy, cũng đã bảo
trì được tròn một ngày rồi, xem ra phong cách làm việc Lý Thế Dân vượt quá dự
liệu của mọi người, thật sự là đã cho Lục Tiểu Thanh một cú đả kích nghiêm
trọng rồi, đây cũng coi như là bị lừa gạt vô cùng nghiêm trọng.

Thật xa chỉ nghe thấy bên trong Ngụy vương phủ truyền đến tiếng người ồn
ào, ba người được tổng quản của Ngụy vương phủ đứng ở cửa đón khách nghênh đón
vào bên trong, trực tiếp đi vào trong phủ, Lục Tiểu Thanh đưa mắt nhìn khắp mọi
nơi, chà, chà, quả thật là thân vương có thực quyền có khác, phủ thân vương này
cao cấp hơn rất nhiều so với phủ của Thiên Vũ, chỉ cần nhìn cặp sư tử bạch ngọc
ở ngoài cửa là cũng đủ biết Ngụy vương này thật sự là chủ tử giàu có, cặp sư tử
bạch ngọc này không biết có giá trị bao nhiêu đây? Tuy rằng chất lượng không
cao, nhưng cũng to sấp xỉ cặp sư tử ở trong cung.

Đang lúc đưa mắt đánh giá bốn phía, phía trước có một nam nhân lớn lên có
vài phần giống với Thiên Vũ đang bước nhanh đi tới, tươi cười nói: “Cửu đệ, sao
bây giờ mới đến? Huynh đệ ta chỉ còn thiếu mỗi mình đệ thôi đó.”

Lục Tiểu Thanh vừa nghe liền biết đây chính là Ngụy vương Lý Thái, Thiên
Vũ đang cùng hắn hàn huyên, không khỏi từ trên xuống dưới đánh giá hắn một
lượt, thấy người này đại khái là hơn hai mươi tuổi, vẻ nho nhã phong lưu trong
mắt không bằng Thiên Vũ, khí thế cũng thua khí phách uy nghiêm của Lý Thế Dân,
cho dù là Thục Vương mà mình không vừa mắt kia cũng hào phóng bưu hãn hơn hắn
nhiều, thân hình hơi mập, nhìn qua thì rất hòa nhã nhưng giấu diếm bên trong là
sự sắc sảo, kỳ thật lời này quá súc tích, tóm lại chính là người lớn lên hình
thức không có gì là nổi bật.

“Cửu đệ, vị cô nương này hẳn là tổng quản trong phủ của đệ, Lục Tiểu
Thanh cô nương đúng không?” Lục Tiểu Thanh thấy Lý Thái cùng Thiên Vũ và Quân
Hiên hàn huyên hai câu, sau liền đem đề tài đặt lên trên người mình, không khỏi
mỉm cười nói với Lý Thái: “Lục Tiểu Thanh bái kiến Ngụy Vương điện hạ, điện hạ
có thể ký tên cho ta được không?” Vừa nói vừa trực tiếp cho tay vào ống tay áo
rút ra một tờ giấy, tuy rằng lớn lên hình thức không được nổi bật cho lắm,
nhưng cũng được coi là một nhân vật lớn trong lịch sử đó.

Lý Thái đầu tiên là ngẩn người, sau đó thấy Thiên Vũ cùng Quân Hiên quay
đầu nhìn về phương xa, không khỏi cười ha ha nói: “Quả nhiên là thú vị như lời
đồn, được, được, ta đáp ứng ngươi.” Vừa nói vừa tiếp nhận tờ giấy ở trong tay
Lục Tiểu Thanh.

Lục Tiểu Thanh không khỏi cười nói: “Thật là người sảng khoái, còn sảng
khoái hơn so với Hoàng Thượng, Hoàng Thượng nói như thế nào cũng không ký tên
cho ta.” Lời này nói ra làm cho ba người đều là ngẩn ra, Lý Thái vội nói: “Thư
pháp của Phụ hoàng ta sao có thể so sánh được chứ, Lục tổng quản nói đùa rồi.”
Bị người ta nói sảng khoái hơn so với Hoàng Thượng, hơn nữa lại ở trước mắt
nhiều người như vậy, quả thật không thể không bác bỏ.

Lục Tiểu Thanh ảo não gật đầu nói: “Cũng đúng.”

Bốn người đang đứng ở một chỗ nói chuyện, thì thấy Thục vương Lý Cách
đang từ xa xa đi đến chỗ này, Lục Tiểu Thanh thấy Lý Cách cũng không thèm nhìn
nàng cho dù chỉ là một cái liếc mắt, chỉ cùng Thiên Vũ, Quân Hiên, và Lý Thái
nói chuyện, không khỏi quay đầu nhìn chỗ khác, chỉ thấy khắp nơi trong Ngụy
vương phủ toàn người là người, thỉnh thoảng lại thấy ba người, hoặc là năm
người tụm lại một chỗ nói chuyện trên trời dưới đất, chỉ cần liếc mắt một cái
liền biết phần lớn quan lại trong triều đều đến đây, đa số là người trẻ tuổi,
chỉ có vài lão nhân là không có mặt, xem ra chỉ có vài vị đại nhân cùng thời
Hoàng đế là không có tới.

Mắt tinh thấy mọi người tuy rằng trong miệng đang nói chuyện, nhưng là
khóe mắt lại đều đang liếc về bên này, không biết là đang nhìn mình? Hay là
đang nhìn mấy vị hoàng tử quyền cao chức trọng ở bên cạnh đây? Lục Tiểu Thanh
cũng không để ý tới, ngược lại càng thêm ngẩng cao đầu, người lớn lên xinh đẹp
như vậy vốn là để cho người khác ngắm, huống chi hiện tại nơi này cũng chỉ có
một mình mình là khách nữ, người ta cứ đưa mắt nhìn về phía bên này, mình sao
có thể không đắc ý một phen được đây.

Lục Tiểu Thanh vừa bước đi tự tin mà tao nhã bước theo đám người Thiên
Vũ, vừa thỉnh thoảng liếc mắt đưa tình với Quân Hiên, Quân Hiên nhìn mà bật
cười, lắc đầu nhẹ giọng nói: “Khó lắm mới được nhìn thấy bộ dáng dịu dàng ít
nói, lịch sự tao nhã như thế này của nàng, ta còn không biết được nàng cũng có
một mặt này đấy.”

Lục Tiểu Thanh nhướng mi nói: “Phải không?” sau đó giống như lơ đãng dẫm
một cước lên chân Quân Hiên.

Bởi vì thời gian vẫn còn sớm, cho nên Thiên Vũ cùng Lý Thái, Quân Hiên
ngồi cùng một chỗ nói chuyện phiếm, thỉnh thoảng còn có vài vị đại thần đến nói
mấy câu hành lễ, Lục Tiểu Thanh nghe xong hai câu thật sự là nhàm chán, tuy
rằng lần đầu tiên gặp Lý Thái đại boss, nhưng thật sự là tướng mạo của hắn
chẳng gợi lên được một chút hứng thú nào,  không khỏi lách mình đi
đến nơi khác dạo.

Khắp nơi đều là đình đài lầu các, cầu nhỏ, hòn non bộ nước chảy róc rách,
vương phủ hết sức xa hoa, nhưng là lại khắp nơi biểu hiện ta không xa xỉ, nó
chính là do thiên nhiên tạo thành, Lục Tiểu Thanh không khỏi thầm than: “Cừ
thật, quả nhiên là quản lý quốc khố, biển thủ cũng thật nhiều tiền, vì sao ông
trời lại không cho ta một người cha như vậy chứ? Ta cũng rất muốn sinh ra liền
đã dùng vàng ăn cơm, gối lên vàng, ôm vàng làm chăn, đó mới gọi là cuộc sống
chứ.”

Trong lúc bất giác Lục Tiểu Thanh liền không biết đã đi tới nơi nào, sớm
đã không còn nghe thấy thanh âm huyên náo ở rất xa nữa, chung quanh không có
lấy một bóng người, trừ bỏ hòn non bộ nước chảy róc rách ra thì chả còn thấy gì
cả, Lục Tiểu Thanh không khỏi dừng bước, nhíu mày nhìn chung quanh, thành công
tổng kết kinh nghiệm, mình đã lạc đường, vương phủ này quá lớn.

“Đùa phải không, lại chạy đến chỗ nào thế này? Trăm ngàn lần đừng làm cho
ta bỏ mất bữa cơm chiều, ta tặng năm phần lễ vật lớn như thế, dù thế nào hôm
nay cũng phải ăn một bữa mới trở về, nếu bỏ qua bữa tiệc hôm nay, không phải ta
đã lỗ lớn hay sao.”

Chính đang trong lúc nói thầm, Lục Tiểu Thanh ngẩng đầu nhìn thấy ở cách
đó không xa Lý Cách cư nhiên đang chậm rãi đi tới, sau khi ngẩn người liền tiến
lên đón: “Thục vương điện hạ, ngài có biết làm thế nào để quay lại đại sảnh hay
không, chỗ này địa thế phức tạp quá, ta tìm không được đường.” Tuy rằng đã từng
cùng hắn bất hòa, nhưng hảo hán không sợ thiệt thòi trước mắt.

Lý Cách đứng ở trước mặt Lục Tiểu Thanh, gương mặt không biểu tình nhìn
nàng, nửa ngày ngay tại lúc Lục Tiểu Thanh đã có ý nghĩ bỏ đi, Lý Cách đột
nhiên nói: “Chúng ta liên thủ, thế nào?”

Lục Tiểu Thanh ngẩn ra, lời này thật mạnh bạo, cư nhiên mới mở miệng liền
văng ra một câu như vậy, nếu lý giải không sai chính là nói Thiên Vũ cùng hắn
liên thủ đối phó Lý Thái, không khỏi thốt ra: “Sao lại nói với ta lời này? Ta
nhưng không làm chủ được chuyện này.”

Lý Cách mắt nhìn xa xa, sau đó nói: “Cửu đệ là loại người gì, ngươi hiểu
được ta cũng hiểu được, nếu không phải là mấy chục vạn lượng bạc kia của ngươi,
Cửu đệ căn bản không có một chút cơ hội.”

Lục Tiểu Thanh nhíu mày nói: “Tấn vương gia chúng ta cũng không muốn
tranh cái gì cả, ngươi đừng tìm người lung tung.”

Lý Cách cười nhẹ nói: “Trước kia đã đánh giá sai ngươi, nếu sớm biết Cửu
đệ có ngọn núi là ngươi để dựa vào, có lẽ hiện tại đã không phải là thế cục
này.”

Lục Tiểu Thanh nhìn Lý Cách liếc mắt một cái không nói gì, tên này lại
còn nói mình là ngọn núi để cho Thiên Vũ dựa vào, Thiên Vũ mới chính là ngọn
núi cho mình dựa vào thì đúng hơn, không biết có phải là mắt người này có vấn
đề hay không? Hay là đầu có vấn đề?

Lý Cách thấy Lục Tiểu Thanh trầm mặc, đột nhiên lạnh lùng nói: “Ngươi cho
là số quân lương kia có thể đến chỗ Vô Diễm đúng hạn được sao?”

Lục Tiểu Thanh trong lòng căng thẳng, lập tức ngẩng đầu lên nói: “Ngươi
có ý gì?”

“Trong thời điểm này, sai một bước là sẽ thua toàn bộ, Tứ đệ sẽ không để
xảy ra sơ xuất lớn như vậy đâu, số lương thảo kia chỉ cần ở trên đường cản trở
một chút sẽ không thuận lợi đến được chỗ cần đến, tất cả công sức của ngươi chỉ
uổng phí mà thôi.”

Lục Tiểu Thanh lạnh lùng nhìn Lý Cách, trong ánh mắt không có biểu tình
gì giống như là đang cân nhắc lời nói của hắn, lại giống như là đang muốn nhìn
thấu Lý Cách. Lý Cách nhìn ánh mắt của Lục Tiểu Thanh giống như hai hồ nước
sâu, không khỏi mỉm cười, cùng hắn hợp tác phải là người có năng lực, nhìn biểu
tình của Lục Tiểu Thanh này là đã biết, đây chính là người giấu diếm tài năng,
trước kia quả thật là đã đánh giá sai về nàng rồi. Quả thật Lục Tiểu Thanh lúc
này không nghĩ đến cái gì cả, chỉ là cảm thấy khó hiểu vì sao người nào cũng
đều phải đến tìm nàng? Chẳng lẽ mình thật sự rất giống quân sư quạt mo sao? Hơn
nữa cư nhiên Lý Thái còn muốn động vào lương thảo cấp cho Vô Diễm, thật sự là
không thể nhịn được nữa, làm cho người ta không thể không lo lắng.

“Có lợi gì?” chỉ một câu đơn giản, Lục Tiểu Thanh biết càng nói ngắn
ngọn, càng thể hiện mình có năng lực, có thế lực, nói nhiều lại càng sai nhiều,
mình lại không biết che giấu cảm xúc, cùng ngấm ngầm tính kế gì đó, tùy tiện
nói nhiều hơn một chữ chỉ sợ cũng là một vấn đề lớn.

Trong mắt Lý Cách hiện lên một tia thưởng thức nói: “Vô Diễm bình an
không xảy ra việc gì, về sau Cửu đệ vĩnh viễn là An Nhạc Vương gia.”

Ý tứ đương nhiên là sau này hắn làm thái tử, hoàng đế, Thiên Vũ cả đời sẽ
sống trong những ngày tháng tốt lành, chuyện này chỉ sợ cũng là do xem xét thời
thế sau này của Lý Cách mà phán đoán, biết là bởi vì Vô Diễm bên kia, nên hắn
mới ra mặt mạnh như vậy, Lục Tiểu Thanh làm bộ suy tư nửa ngày, sau đó cố ra vẻ
gắng gượng nói: “Đồng ý.”

Lý Cách cười khẽ, lộ ra hàm răng trắng bóng: “Biết thời thế, quả nhiên
Cửu đệ là nghe lời ngươi.”

Lục Tiểu Thanh nghĩ mãi mà không rõ, Thiên Vũ từ khi nào thì nghe lời
mình? Hơn nữa vì sao người này lại tìm mình, loại chuyện liên minh này tìm
đương sự không phải là tốt nhất sao? Cho dù không tìm đương sự, thì tìm Quân
Hiên cũng rất có sức thuyết phục mà? Chẳng lẽ ở trong mắt mọi người, mình đã
biến thành mẫu thân của Thiên Vũ, có thể làm cho Thiên Vũ nghe lời mình, trở về
nói với Thiên Vũ cùng Quân Hiên, bảo đảm hai người này sẽ cười đến chết cho mà
xem.

Nàng lại không biết Lý Cách tìm đến nàng đương nhiên là có suy tính của
hắn, Thiên Vũ không có ý tranh đoạt, điểm ấy Lý Cách tự nhiên là nhìn thấy, bất
quá không nghĩ tới Vô Diễm là một chuyện, đột nhiên từ sau lưng Thiên Vũ lại
xuất hiện thêm một người nữa là nàng, vốn thế cục đã chắc chắn, chỉ với một
khoản tiền toàn bộ thế cục đã xoay chuyển, chuyện này không thể xem thường
được, Thiên Vũ cũng không thể đứng ngoài như trước được nữa, trong số người
thay đổi thế cục không thể thiếu được nàng, như vậy có còn ai có thể xem nhẹ
nàng được nữa không, Thiên Vũ bao năm nay tính tình yếu đuối đột nhiên cường
thế ngẩng đầu, người đứng sau lưng trừ bỏ nàng ra còn ai vào đây nữa. Cho nên
trực tiếp tìm đến người mấu chốt nhất để nói chuyện hợp tác, so với tìm Thiên
Vũ còn mạnh hơn nhiều.

Lục Tiểu Thanh nghe xong Lý Cách nói, mỉm cười cũng không nói gì nữa,
giống như là đang cam chịu vậy, trong lòng lại chuyển cực nhanh, xem ra Lý Thái
sẽ ra tay với quân lương chuyển cho Vô Diễm, mà cùng Lý Cách này liên minh,
nghe ý tứ của hắn khẳng định là sẽ hỗ trợ, nếu vậy thì tốt rồi, bên Vô Diễm
trước mắt sẽ không xảy ra chuyện gì, bất quá mình cũng phải trở về chuẩn bị một
chút, điều động một khoản trong ngân hàng tư nhân ở kinh thành, phải nhanh
chóng từ Giang Nam điều động một khoản tiền lại đây, bên Vô Diễm không thể để xảy
ra một chút sơ xuất nào được.

Lý Cách thấy Lục Tiểu Thanh cam chịu không khỏi tự đắc cười nói: “Hy vọng
chúng ta hợp tác vui vẻ.” Lục Tiểu Thanh mỉm cười, làm ra biểu tình có lễ: “Ta
sẽ truyền đạt.”

Sau khi Lý Cách chỉ đường cho Lục Tiểu Thanh, liền chậm rãi rời đi, cuộc
nói chuyện của hai người không bị một ai nghe thấy, Lục Tiểu Thanh thấy Lý Cách
đã đi xa, nhướng mày cười nhẹ, liền đi theo đường mà Lý Cách chỉ, hai hổ tranh
chấp mình sao có thể để cho mình bị kẹp ở giữa bọn họ cơ chứ, trên đời này không
có tấm lá chắn tốt như vậy đâu, chỉ cần lương thảo chuyển cho Vô Diễm không xảy
ra vấn đề gì, những chuyện khác không cần quan tâm.

Đi được một đoạn, Lục Tiểu Thanh nhìn phía trước đột nhiên xuất hiện một
bóng người, lập tức liền đứng ở tại chỗ không nhúc nhích. Chỉ thấy phía trước
có một nữ nhân đang chậm rãi đi về phía nàng, ung dung đẹp đẽ quý phái, dáng vẻ
hào sảng, trên mặt mang theo nét thản nhiên, mắt không chút biểu tình nhìn
nàng, đúng là Quận vương phi của Vô Diễm. Lục Tiểu Thanh thầm nghĩ một tiếng:
vận khí thật là tốt, không phải chỉ là ở trong bữa tiệc cảm thấy buồn, nên mới
đi ra ngoài một chút hay sao, thế mà lại gặp được hai đại Boss, xem ra vận khí
hôm nay của mình thật không phải là tốt bình thường đâu.

Lục Tiểu Thanh thấy Quận vương phi đi về phía mình, ánh mắt cũng là nhìn
chằm chằm vào mình, hơn nữa chung quanh mình cũng không có người, xem ra Quận
vương phi này là nhằm vào mình mà đến, không khỏi đứng ở tại chỗ không nhúc
nhích, ta chẳng làm gì hổ thẹn với ngươi cả, tự nhiên cũng sẽ không e ngại
ngươi, ngươi nếu muốn tìm phiền toái, ta đây xin tiếp ngươi.

Quận vương phi chậm rãi đi đến đứng ở trước mặt Lục Tiểu Thanh, hai người
đứng đối diện cách nhau mấy thước, Lục Tiểu Thanh thấy ánh mắt của Quận vương
nhìn mình lạnh tanh, lại không mang theo sát khí, trong lòng cũng không biết
rốt cuộc là nàng muốn làm cái gì, liền không hé răng đánh giá nàng, hai người
cứ nhìn đối phương như vậy, không ai mở miệng trước.

Báo cáo nội dung xấu

Chi phí đọc tác phẩm trên Gác rất rẻ, 100 độc giả đọc mới đủ phí cho nhóm dịch, nên mong các bạn đừng copy.

Hệ thống sẽ tự động khóa các tài khoản có dấu hiệu cào nội dung.