Vân Trung Ca - Quyển 1 - Chương 02 phần 3

[2.3]

Vân Ca muốn chạy, Lưu Bệnh Dĩ đã
chắn trước mặt nàng, trên mặt hì hì cười, ngữ khí lại tràn đầy hàn ý: “Mặt
ngươi nhìn không quen, ngươi là người từ nơi khác tới sao? Nếu nhất thời có
chút khó khăn, người trên giang hồ hà cớ gì không giúp đỡ nhau được, cũng không
nên ra tay như thế. Quy ước đầu tiên, không ăn trộm của phụ nữ, nam nữ khác
biệt, trộm đồ của phụ nữ không thể tránh khỏi tay chân chạm vào người ta chiếm
tiện nghi. Quy ước thứ hai, không ăn trộm đồ quý giá, mấy thứ đồ ngọc thường
thường là vật gia truyền của nhiều thế hệ, đó là một chút tôn nghiêm đối với
huyết thống gia tộc nhà người khác, ngươi ngay cả quy củ này cũng đều không
hiểu sao?”

Vân Ca vô số lần nghĩ tới trường
hợp gặp lại Lăng ca ca, vui mừng có, bi thương có, cũng từng vô số lần tưởng
tượng Lăng ca ca gặp nàng, sẽ nói với nàng những gì, thậm chí còn ảo tưởng rằng
nàng phải làm bộ không biết hắn, xem hắn sẽ nói với nàng như thế nào.

Nhưng hóa ra là như vậy…Hóa ra là
ánh mắt khinh thường và chán ghét, là ngữ khí lạnh lùng quở trách.

Nàng kinh ngạc đối diện với Lăng ca
ca, sau một lúc lâu mới ngập ngừng hỏi: “Ngươi họ Lưu sao?” Ngày đó Lăng ca ca
nói mình tên là Triệu Lăng, sau đó lại nói cho nàng là dùng tên giả, lúc này
điều duy nhất Vân Ca có thể khẳng định chính là Lăng ca ca họ Lưu, còn tên thì
không biết có thật là Lăng hay không.

Lưu Bệnh Dĩ nghĩ rằng đối phương
vốn đã biết thân phận của hắn, biết hắn vốn là kẻ đứng đầu đám lưu manh ngoài
thành Trường An, nên gật đầu nói: “Phải”.

“Trả lại cho ta!” Hứa Bình Quân
chìa tay sang phía Vân Ca đòi ngọc bội, giọng nói nghiêm khắc.

Vân Ca cắn môi, chần chờ chốc lát,
mới chậm rãi lấy ngọc bội ra, đưa cho Hứa Bình Quân. Hứa Bình Quân muốn lấy,
Vân Ca lại dường như luyến tiếc không có thả ra.

Hứa Bình Quân ra sức dùng lực mới
có thể giật lấy từ tay Vân Ca. Mọi người trên đường đều đang nhìn chằm chằm vào
các nàng, lại nhớ tới Lưu Bệnh Dĩ đã từng dặn dò ngọc bội tuyệt đối không thể
để cho người khác nhìn thấy, nên nàng không dám nhìn kĩ, vội vàng cất ngọc bội
vào trong tay áo, âm thầm sờ sờ, xác định không có lầm, tâm trạng thấp thỏm cả
ngày nay mới được thả lỏng.

“Tuổi không lớn lắm, có tay có
chân, chỉ cần bằng lòng chịu khổ, làm sao có thể không có chén cơm ăn? Cố tình
không chịu làm việc tốt, lại đi làm chuyện không đứng đắn!” Hứa Bình Quân trong
lòng vẫn hận người này chiếm tiện nghi của nàng, lại là tiểu ăn mày trộm đồ của
nàng, nhưng lúc này nhìn thấy vẻ mặt mờ mịt mất mát của tiểu ăn mày, trong mắt
mơ hồ có nước mắt dường như đang giấu giếm thương tâm, miệng tuy rằng còn đang
răn dạy, nhưng trong lòng cũng đã mềm nhũn.

Lưu Bệnh Dĩ nghe được lời quở mắng
của Hứa Bình Quân, mang theo vài phần xấu hổ, bất đắc dĩ đành hì hì cười. Đám
người vây xem bên cạnh, có biết những chuyện Lưu Bệnh Dĩ ngày thường gây nên,
cũng đều cố nén cười. Nếu bàn về không làm chuyện tốt, ở Thiếu Lăng Nguyên
ngoại thành Trường An này, ai có thể so với Lưu Bệnh Dĩ? Mặc dù bản thân không
ăn trộm ăn cướp, nhưng đám trộm cướp du hiệp giang hồ đều là bằng hữu của hắn.
Cày ruộng, nghề rèn, chăn trâu đều không có tinh thông, nhưng chơi bời lêu lổng
ngược lại làm danh tiếng lan xa, thậm chí có hậu duệ quý tộc phú hào trong
thành Trường An hâm mộ tiếng tăm đến đây tìm hắn đánh bạc.

Vân Ca nhìn Lưu Bệnh Dĩ một cách
sâu sắc, lại liếc mắt một cái, tỉ mỉ đánh giá Hứa Bình Quân. Hắn đã tặng ngọc
bội cho người khác, còn nhắc tới chuyện xưa làm gì, hắn khẳng định đã quên, đã
từng hứa nhất định sẽ giữ lời, bọn họ không ai được quên, nhưng bây giờ khẳng
định đã quên toàn bộ rồi.

Môi Vân Ca run rẩy, vài lần muốn há
miệng nói, nhưng lại thấy Hứa Bình Quân đang nhìn chằm chằm vào nàng, lời của
nàng cũng không có cách nào thoát ra khỏi miệng. Quên đi! Đã theo lời ước hẹn
đến Trường An gặp hắn, hắn cũng đã quên, mọi việc cứ để như vậy đi!

Vân Ca yên lặng đi qua bên cạnh Lưu
Bệnh Dĩ, thần thái mê man, giống như một người đang lạc ở ngã tư đường, không
biết nên đi con đường nào.

“Chờ một chút!”

Trái tim Vân Ca đột nhiên nảy lên,
quay lại nhìn chăm chú vào Lưu Bệnh Dĩ. Kỳ thật Lưu Bệnh Dĩ cũng không biết vì
sao gọi Vân Ca lại, sửng sốt trong giây lát, cực kỳ ôn hòa nói: “Không nên đi
trộm đồ của người khác nữa.” Nói xong hắn lấy tiền trên người mình ra, đưa cho
Vân Ca, Hứa Bình Quân vẻ mặt giận dữ, môi giật giật, nhưng lại nhịn xuống.

Vân Ca nhìn chằm chằm vào ánh mắt
Lưu Bệnh Dĩ, “Tiền của ngươi còn phải trả nợ, cho ta, ngươi làm sao bây giờ?”

Lưu Bệnh Dĩ cất tiếng cười, lộ rõ
vẻ hào hiệp, “Tiền bạc mất đi rồi sẽ có lại.”

Vân Ca nghiêng đầu nhẹ cười, giọng
nói lại lộ ra vẻ nghẹn ngào: “Đa tạ ngươi, ngươi nguyện ý giúp ta, ta rất vui,
nhưng mà ta không cần tiền của ngươi.” Nàng liếc mắt cưỡng chế ánh mắt không
vui của Hứa Bình Quân, vội vàng xoay người, bước nhanh như chạy rời đi.

Lưu Bệnh Dĩ vốn định gọi Vân Ca
lại, nhưng nhìn thấy Hứa Bình Quân đang nhìn theo hắn, cuối cùng đành gãi gãi
đầu, cười với Hứa Bình Quân mang ý xin lỗi. Hứa Bình Quân hung hăng trừng mắt
liếc hắn một cái, xoay người bước đi. Lưu Bệnh Dĩ vội vàng đuổi theo, khi đi
qua bên người Mạnh Giác, hai người đều nhìn đối phương một cách hết sức chăm
chú, lại cười gật đầu với nhau, một tiếng cười hào sảng rất trượng phu, một
tiếng cười ôn hòa như quân tử.

Mọi người trên đường thấy không còn
náo nhiệt để xem, đều chậm rãi tản đi, Mạnh Giác vẫn đứng thẳng chưa rời đi.
Đứng thẳng khoanh tay, bên môi hàm chứa ý cười, nhìn theo hướng Vân Ca biến
mất.

Nắng chiều làm cho thân thể hắn tạo
thành một cái bóng thật dài, ở ngã tư đường người đi qua đi lại tuy nhiều,
nhưng cũng không biết tại nguyên nhân gì, đều tự động tránh xa xa hắn.

Vân Ca vẫn bước đi không ngừng dọc
theo ngã tư đường, sắc trời đã tối đen, nàng vẫn đang không biết mình nên đi về
đâu, chỉ có thể tiếp tục bước đi không ngừng về phía trước.

“Khách quan, ở trọ sao? Giá cả phù
hợp, phòng ở sạch sẽ, miễn phí nước ấm tắm.” Bên đường là một khách điếm*, một
tiểu nhị đang ở cửa tiệm ra sức mời khách.

*Khách điếm: nhà trọ.

Vân Ca dừng bước, bước vào khách
điếm, tiểu nhị chặn nàng ở cửa khách điếm: “Muốn xin ăn thì tới cửa sau, nơi đó
có đồ ăn thừa bố thí.”

Vẻ mặt Vân Ca cứng đờ như khúc gỗ,
sờ tay vào ngực áo lấy tiền, nhưng sờ vào chỉ thấy một khoảng không. Trước kia
khi ở nhà, chưa bao giờ biết tiền tài là quan trọng, nhưng trên đường đi, nàng
sớm đã hiểu được đạo lý “Một đồng tiền bức tử anh hùng”, trong lòng lập tức sốt
ruột khẩn trương, tìm kiếm khắp người, chẳng những túi tiền và trang sức mang theo
không cánh mà bay, ngay cả các túi đồ gia vị nàng thu thập được cũng bị mất.
Nàng buồn rầu tới cực điểm, thở dài cười khổ, Nhị ca thường nói “Nhất ẩm nhất
trác, hay là tiền duyên” (một miếng ăn, một miếng uống, đều là có định
trước)
, nhưng cái báo ứng này cũng tới quá nhanh.

Vài phần kiên nhẫn của tiểu nhị đã
sớm đem dùng hết, mạnh mẽ đẩy Vân Ca ra ngoài, “Còn đứng ở cửa nữa, đừng trách
chúng ta không khách khí!”

Tiểu nhị trở mặt so với lật sách
còn nhanh hơn, lời còn chưa nói hết, đã làm vẻ mặt nịnh hót bợ đỡ, vui mừng
khấp khởi chào đón, Vân Ca còn đang thấy kỳ lạ, lại nghe thấy phía sau có một
giọng nói ôn hòa, “Hắn đi cùng ta.”

Tiểu nhị ngắc ngứ một lúc lập tức
quay sang Vân Ca nhiệt tình gọi một tiếng “Thiếu gia”, vừa nhận lấy túi tiền
trong tay Mạnh Giác, vừa nhiệt tình nói: “Công tử nhất định là có phòng tốt
nhất, chúng ta vừa vặn có một căn hộ duy nhất có vườn, có hoa viên độc lập, có
phòng bếp, tao nhã thanh tĩnh, vô cùng thích hợp để ở, cũng thích hợp nghỉ
ngơi…”

Khuôn mặt Mạnh Giác ẩn dưới nón trúc,
khó thấy rõ nét mặt, Vân Ca đưa mắt liếc hắn một cái, cất bước rời đi.

“Vân Ca, buổi chiều ngươi mời ta ăn
cơm, đây coi như tạ lễ.”

Vân Ca do dự mà không nói gì, nhưng
bây giờ cơ thể và tâm trí nàng đều mỏi mệt, hơn nữa xưa nay nàng đối với vấn đề
tiền bạc cũng rất thoải mái, nên gật đầu, đi theo Mạnh Giác vào trong khách
điếm.

Nước tắm ấm áp đã tẩy đi những
phong trần dơ bẩn trên người nàng, nhưng tắm không làm vơi đi mỏi mệt mờ mịt
trong lòng nàng. Nằm ở trên giường sau hồi lâu cũng không thể ngủ được, nghe
được tiếng đàn quen thuộc mơ hồ truyền đến, nội tâm nàng khẽ động, không khỏi
khoác áo đứng lên.

Trên đường đi, là vì muốn chơi thật
vui vẻ nên mới giả trang thành nam nhi, cũng không phải là cố ý giấu giếm thân
phận nữ nhi của mình, do đó không muốn lộ ra mái tóc, Vân Ca tựa vào cánh cửa
nhìn ra.

Một hồ nước uốn cong, những hòn giả
sơn trùng trùng điệp điệp, phía trên có cây tử đằng xanh um tươi tốt. Bên cạnh
hồ nước, được trồng rất nhiều trúc, cao thấp xen kẽ, đan xen vào nhau trông rất
thích thú.

Mạnh Giác một thân áo choàng xanh
nhạt, đang ngồi trước đám trúc xanh biếc, tùy tay gảy đàn. Một dải lụa đen
trông vô cùng sang trọng xa xỉ buông lơi rủ xuống đất.

Nhìn cảnh này, khiến Vân Ca nhớ tới
bài thơ đã đọc, cảm thấy là dùng trên người Mạnh Giác là cực kỳ thích hợp,

“Chiêm bỉ kì áo

Lục Trúc y y

Có phỉ quân tử

Nếu như thiết, nếu như tha

Nếu như mài nếu như ma.”

Dịch thơ:

Khúc quanh sông Kỳ 1 (Người
dịch: Tạ Quang Phát)

Trông kìa trên khuỷu sông Kỳ,

Bờ tre mới mọc xanh rì thướt
tha.

Có người quân tử tài ba,

Như lo cắt dũa để mà lập thân.

Dồi mài dốc chí siêng cần.

Trích bài: Kỳ úc 1, Vệ
Phong, Quốc phong,
 thuộc Kinh Thi.

Giải thích: bài thơ nói về Vệ Vũ
Công. Làm đồ bằng xương bằng sừng, sau khi chặt ra bằng dao búa, thì lại mài giũa
bằng bào bằng giũa. Làm đồ ngọc, đá, khi đã đẽo cắt bằng dùi đục, thì lại mài
trau cho sáng bóng, trơn nhẵn. Ở đây ý nói đức hạnh của Vệ Vũ Công đã trau dồi
đẹp đẽ, cứ tiến mãi không thôi. Do đó Vân Ca liên tưởng đến đoạn thơ này khi
thấy phong thái của Mạnh Giác.

Nghe được tiếng bước chân của Vân
Ca, Mạnh Giác đưa mắt nhìn nàng, phảng phất có ánh trăng theo ánh mắt hắn đổ
xuống, trong phút chốc toàn bộ đình viện đều ngập tràn ánh sáng.

Hắn đối với dung mạo nữ nhi của Vân
Ca cũng không biểu lộ chút gì ngạc nhiên, ánh mắt thản nhiên đảo qua gương mặt
Vân Ca, rồi lại lập tức chăm chú tập trung trên cây đàn. Vân Ca cũng miễn đi
việc giải thích, yên lặng ngồi trên một tảng đá khác.

Từ nhỏ khi nghe một khúc nhạc,
thường làm cho những mỏi mệt trong lòng Vân Ca giảm bớt vài phần. Một khúc đàn
xong, hai người vẫn không nói gì như trước.

Trầm mặc một hồi lâu sau, Vân Ca
mới nói:

“‘Tích ngã vãng hĩ

Dương liễu y y

Kim ngã lai tư

Vũ tuyết phi phi’

Nhị ca tôi cũng rất thích khúc nhạc
này, trước kia khi tôi không vui, Nhị ca thường đàn khúc nhạc này cho tôi
nghe.”

Dịch thơ:

Khi đi tha thướt cành dương,

Khi về mưa tuyết phũ phàng tuôn
rơi.

Trích trong trong bài Thái
vi
, thuộc phần Tiểu nhã trong tác phẩm kinh điển của Nho
gia Kinh Thi.

Đây là lời của người xuất chinh,
hồi tưởng ngày ra đi dương liễu phất phơ, nhưng ngày về mưa tuyết đã giăng đầy
trời. Đoạn thơ thể hiện sự luân chuyển đầy thi vị, hùng vĩ của cảnh vật qua
thời gian và nỗi nhớ tiếc, bàng hoàng của người ra trận.

“Vậy sao?”

“Huynh và Nhị ca tôi có vài phần
giống nhau! Nhưng cũng có vài phần không giống, khác nhau như thế nào, tôi lại
không nói được. Nếu có một ngày, huynh gặp được Nhị ca tôi, hai người các huynh
có lẽ có thể làm bằng hữu.”

“Vậy sao?”

“Tôi không phải kẻ trộm, tôi không
phải muốn trộm ngọc bội của cô nương kia. Lúc đầu tôi muốn trêu đùa nàng ấy một
chút, sau đó thì chỉ muốn nhìn kỹ hơn ngọc bội của nàng ấy.”

“Ta biết.”

Vân Ca nghi hoặc nhìn về phía Mạnh
Giác, tầm mắt của Mạnh Giác lướt qua gương mặt Vân Ca, “Lúc đầu ta đích thực có
chút giật mình, nhưng cẩn thận suy nghĩ về lời nói, cử chỉ của cô, ta biết cô
có xuất thân giàu có.”

“Huynh cho rằng trong lòng buồn
bực, không phải ăn trộm là có thể lấy trộm đồ của người khác? Nhị ca có một bạn
tốt, là Diệu thủ không không (bàn tay thần kỳ) rất nổi danh,
bác ấy là người tốt, không phải người xấu. Bác ấy vì thích ăn đồ ăn tôi làm,
nên dạy tôi bản lĩnh của mình. Nhưng mà bác ấy dám nói mình là đệ nhất thiên
hạ. Đối với tiền của mình hôm nay bị người khác đánh cắp, tôi không hề phát
hiện ra. Về sau gặp bác ấy, nhất định phải cười nhạo trước mặt bác ấy một phen,
thật là khoác lác nổ trời!” Vân Ca nói xong, cong miệng cười rộ lên.

Mạnh Giác buông xuống vẻ nghi hoặc
cân nhắc hiện lên trong mắt, khóe môi lại hàm chứa ý cười như trước, nhẹ nhàng
gảy huyền cầm, vang lên đinh đinh tang tang mấy tiếng, coi như phù hợp với
tiếng cười của Vân Ca.

“Khoảng thời gian này đối với tôi
thực xui xẻo, vốn nghĩ tới Trường An rồi có thể thấy yên tâm, nhưng thật không
ngờ là lại càng không vui vẻ. Nói hết với huynh thấy trong lòng thoải mái hơn,
cũng đã thông suốt rồi, chuyện đã qua rồi, thì để qua đi, dù sao tôi hiện tại
có nhà cũng không quay về được, vậy là tốt rồi, có thể du ngoạn Trường An một
lần, cũng không uổng ngàn dặm xa xôi đến đây một chuyến.” Vân Ca vỗ vỗ hai tay,
cười tủm tỉm đứng lên, “Đa tạ huynh chịu nghe tôi lải nhải! Không quấy rầy
huynh nữa, tôi trở về phòng mình ngủ.”

Vân Ca đi được mấy bước, đột nhiên
xoay người, không ngờ đối diện là ánh mắt Mạnh Giác nhìn chăm chú theo bóng
dáng nàng, trên mặt hình như có một ánh sáng chợt lóe ra, nàng hơi run một
chút, cười nói: “Tôi tên gọi Vân Ca, Vân trong mây trắng, Ca trong tiếng ca,
Ngọc trung chi vương huynh, hiện tại chúng ta chính thức thành bằng hữu.”

……………………

Một đêm ngủ ngon, khi ánh mặt trời
qua cửa sổ chiếu sáng căn phòng, Vân Ca mắt nửa nhắm nửa mở, cảm thấy thỏa mãn
lười biếng xoay xoay thắt lưng, “Mặt trời đã lên cao, ngủ dậy muộn thật rồi!”

Ngoài cửa sổ vang lên một giọng nói
ôn hòa, hàm chứa ý cười, “Nếu biết là ngủ dậy muộn rồi, vậy thì nên nhanh chóng
dậy thôi.”

Gương mặt Vân Ca lập tức ửng hồng,
vội vàng tự mình che miệng, cười không thành tiếng: “Mạnh Giác, huynh có thể
cho tôi mượn chút tiền không? Tôi muốn mua bộ quần áo mặc. Tâm tình tôi giờ tốt
lắm, cũng không muốn làm ăn mày.”

“Được! Cô rửa mặt trước đi! Quần áo
một lát nữa sẽ đưa đến.”

Thẩm mỹ của Mạnh Giác quả nhiên
không làm Vân Ca thất vọng, quần áo quả thật rất đẹp đẽ tinh tế, quả là tốn
không ít công phu, lại còn là màu sắc mà nàng thích nhất.

Vân Ca quan sát chính mình trong
gương, quần áo màu xanh lá, kiểu dáng đơn giản, ngược lại còn có vài phần yểu
điệu thục nữ. Nàng nhìn gương thè lưỡi một cái, rồi xoay người chạy ra khỏi
phòng.

“Mạnh Giác, huynh là người Trường
An sao?”

“Không phải.”

“Vậy huynh đến Trường An làm gì, là
đi chơi à?”

“Là việc làm ăn.”

“A?” Vân Ca cười khẽ: “Huynh cũng
không giống người làm ăn.”

Mạnh Giác cười hỏi lại: “Cô tới
Trường An làm gì?”

“Tôi? Tôi…Xem như tôi đến dạo chơi
đi! Nhưng mà hiện tại tôi một xu cũng không có, có muốn đi chơi cũng không thể
được. Tôi muốn kiếm tiền trước đã rồi tính sau.”

Mạnh Giác cười nhìn về phía Vân Ca:
“Cô tính làm gì để kiếm tiền? Mặc dù là dưới chân Thiên tử Đại Hán, nhưng kiếm
ăn không dễ dàng, đặc biệt là với nữ nhân, không bằng ta giúp cô…”

Vân Ca nhướn mày cười: “Không cần
xem thường tôi nha! Chỉ cần người trong thiên hạ muốn ăn cơm, tôi có thể kiếm
được tiền, tôi chờ là có thể trả lại huynh tiền. Tôi dự định đi Thất Lý Hương
làm việc mấy ngày, tiện thể nghiên cứu về rượu của bọn họ. Huynh có muốn đi
cùng tôi một chuyến không?”

Mạnh Giác nhìn Vân Ca, hình như có
vài phần ngoài ý muốn, nhưng lại tươi cười như không có gì như trước, “Cũng
tốt, vừa vặn cần đi ăn cơm trưa.”

Khi Mạnh Giác và Vân Ca sóng vai
bước vào Thất Lý Hương, toàn bộ tửu lâu trong nháy mắt đã trở nên yên tĩnh
không một tiếng động. Tiểu nhị sửng sốt sau một lúc lâu, mới tiến lên tiếp đón,
cũng chẳng hỏi bọn họ, đã dẫn bọn họ tới vị trí tốt nhất, “Khách quan muốn ăn
điểm tâm món gì?”

Mạnh Giác nhìn về phía Vân Ca, Vân
Ca hỏi: “Muốn ăn món gì cũng có thể sao?”

“Tiệm ăn của chúng ta tuy rằng còn
không dám so sánh với Nhất Phẩm Cư bên trong thành, nhưng cũng có danh tiếng
bên ngoài, rất nhiều công tử tôn quý trong thành đều cố ý tới dùng cơm, cô
nương cứ việc gọi đi!”

“Vậy là tốt rồi! Ừ… Phiền phức quá
không tốt lắm, có thể cố gắng đơn giản một chút là được! Trước tiên là một phần
‘Tam đàm ánh nguyệt’ cho nhuận họng, tiếp đó một phần ‘Chu công nhớ nhà’, một
phần ‘Hằng Nga vũ nguyệt’, cuối cùng là một bình Hoàng Kim Giáp giải tanh!”

Tiểu nhị sắc mặt xấu hổ, ngoại trừ
một bình Hoàng Kim Giáp cuối cùng mơ hồ đoán được có liên quan tới cây hoa cúc,
những món khác căn bản là không biết, nhưng lúc đầu nói có chút thổi phồng
khoác lác, không có ý chữa lại, chỉ có thể cố gắng chống đỡ nói: “Nhị vị trước
hết chờ một lát, ta đi hỏi đầu bếp một chút, xem nguyên liệu nấu ăn có đầy đủ
hết không?”

Mạnh Giác cười nhìn Vân Ca, trong
mắt hàm ý trêu chọc, Vân Ca hướng hắn thè lưỡi.

Chủ tiệm và một đầu bếp đi đến bên
cạnh Vân Ca, cung kính hành lễ: “Xin cô nương thứ lỗi, ‘Chu công nhớ nhà’,
chúng ta còn đại khái biết làm, nhưng thật sự hổ thẹn, ‘Tam đàm ánh nguyệt’ và
‘Hằng Nga vũ nguyệt’ cũng không biết rõ được, không biết cô nương có thể giải
thích một chút không?”

Vân Ca mím môi cười: “Tam đàm ánh
nguyệt: lấy nước tại nước Y Tốn ngoài biên ải (là nước Irac ạ),
nước phun lên tại Tế Nam, nước suối tại Hà Bắc, dùng để nấu nguyệt lượng
ngư (cá ánh trăng) trong suối ngọc ngoại thành Trường An, lửa
nhỏ đun cách thủy, đun cho tới khi thịt cá hòa tan trong nước canh, lấy vải
mỏng lọc bỏ đi cặn, chỉ còn lại nước canh đã thành mầu trắng ngà, cuối cùng đem
hoa đào Tây Bắc và muối gia vị ngâm trong canh. Hằng Nga vũ nguyệt: chọn loại
lươn mềm cán bút, chính là loại có màu xanh, bởi vì chiều dài nhất định không
thể dài hơn so với cán bút, cũng không thể ngắn hơn nên gọi là lươn cán bút.
Lấy thịt ở lưng, cho vào chảo xào với lửa lớn, phối hợp với hai mươi tư loại
gia vị, sau khi xào có một màu đen bóng, tinh khiết ngon mềm, hương vị nồng
đậm, cuối cùng bày trong một chiếc đĩa Bạch Ngọc, đĩa phải trông như trăng
tròn, bởi vì lươn có xương dài và nhỏ, được bày trong đó, sẽ trông như Hằng Nga
xòe váy, nên có tên gọi là Hằng Nga vũ nguyệt.”

Tiếng nói của Vân Ca trong trẻo dễ
nghe, nói thông suốt một hồi không vấp chữ nào, xem như tất cả đều đơn giản đến
mức không thể đơn giản hơn, lại thấy chủ tiệm và đầu bếp ngơ ngác nhìn nhau.
Chủ tiệm thở dài một tiếng: “Thất kính, thất kính! Cô nương đúng là cao thủ
trong lĩnh vực này. Hằng Nga vũ nguyệt, đang lúc gấp gáp, chúng ta còn miễn
cưỡng làm được, nhưng ‘Tam đàm ánh nguyệt’ bây giờ không làm được.”

Vân Ca còn chưa trả lời, tiếng nói
mạnh mẽ dứt khoát của một cô gái vang lên: “Không phải chỉ là lươn cá hay sao?
Làm sao lại cần nhiều thứ phức tạp như vậy, lại còn Hằng Nga vũ nguyệt! Chỉ sợ
là có ý định tới đây gây sự!”

Vân Ca nghiêng đầu nhìn sang, đúng
là Hứa Bình Quân, nàng ta đang khiêng một vò rượu lớn đi qua bàn. Chủ tiệm đứng
bên lập tức nói: “Lời này thật không đúng, màu sắc, hương thơm, mùi vị đều là
ba tiêu chuẩn để đánh giá đồ ăn, tên hay dở hay hình dáng đẹp mắt hay không
cũng đều là những thứ cực kỳ quan trọng.”

Vân Ca cười nhợt nhạt, còn chưa nói
tiếp, mũi chỉ hít hít thật sâu: “Rượu thơm quá! Đây hẳn là rượu cao lương bình
thường, lại cố ý có thêm một mùi thơm ngát khó tả, một chút như vậy lại trở nên
không giống bình thường, đây là mùi hương gì vậy? Không phải mùi hoa, cũng
không phải hương liệu…?”

Hứa Bình Quân kinh ngạc quay đầu
lại nhìn Vân Ca một cái, tuy rằng nhận ra Mạnh Giác, nhưng hiển nhiên chưa thể
nhìn kỹ để nhận ra Vân Ca chính là tên ăn mày nghèo túng hôm qua, nàng ta cười
đắc ý, “Ngươi chậm rãi đoán đi! Chủ tiệm của tửu lâu này muốn đoán đã nhiều
năm. Dễ dàng bị ngươi đoán trúng như vậy, ta còn bán cái gì kiếm tiền?”

Vân Ca đầy mặt kinh ngạc, “Rượu của
tiệm này là do cô nấu ư?”

Hứa Bình Quân đã xoay người đi rồi,
căn bản không có để ý tới câu hỏi của Vân Ca.

Vân Ca nhíu mày suy tư về mùi hương
trong rượu, chủ tiệm và đầu bếp cả thở cũng không dám thở mạnh, lẳng lặng chờ,
Mạnh Giác lên tiếng gọi khẽ “Vân Ca”, Vân Ca mới chợt tỉnh, vội đứng lên hành
lễ với chủ tiệm và đầu bếp giải thích: “Kỳ thật tôi hôm nay đến, ăn cơm là phụ,
chủ yếu là vì tìm công việc, các ngươi có cần đầu bếp không?”

Chủ tiệm kinh ngạc khó tin đánh giá
Vân Ca, tuy rằng đã có cảm giác vượt qua tinh hoa của ẩm thực, nhưng không hiểu
tại sao, nàng lại cần làm đầu bếp kiếm sống.

Vân Ca cười chỉ vào Mạnh Giác:
“Quần áo của tôi là huynh ấy mua cho tôi, tôi còn nợ tiền của huynh ấy! Không
bằng hôm nay trước hết tôi làm Hằng Nga vũ nguyệt và Chu công nhớ nhà, nếu chủ
tiệm cảm thấy tôi làm có thể ăn được, vậy lưu tôi lại, nếu như không được,
chúng ta sẽ tính tiền cơm.”

Đầu bếp lớn tuổi mắt mở lớn nhìn
Mạnh Giác, tựa hồ nhìn thấy một đại nam nhân rất có tiền, lại có thể khiến cho
một cô nương yếu đuối bên cạnh mình như Vân Ca phải đi kiếm tiền thì thật là
bất mãn, Mạnh Giác chỉ có thể cười khổ.

Trong lòng chủ tiệm âm thầm tính
toán, một đầu bếp giỏi khó có thể cầu, một khi bỏ qua, lòng có hối cũng không
kịp, huống chi bản thân mình vốn vẫn cân nhắc làm thế nào để có thể tiến vào
thành Trường An cạnh tranh lâu dài với Nhất Phẩm Cư, cô nương này giống như ông
trời ban cho mình một cơ hội: “Tốt lắm! Cô nương, hai món ăn này đều rất phù
hợp kiểm tra công phu, Chu công nhớ nhà, nguyên liệu nấu ăn bình thường, kiểm
tra ở đây chính là công phu nêm nếm gia vị, trong bình thường có hiếm thấy.
Hằng Nga vũ nguyệt sẽ kiểm tra công phu dùng dao và phối màu, vì sao mà món ăn
này phải gọi là Hằng Nga vũ nguyệt, mà không gọi lươn xào, tất cả là công phu
dụng dao.”

Vân Ca cười nhẹ với Mạnh Giác:
“Người khách đầu tiên của tôi chính là Mạnh công tử, đa tạ hân hạnh chiếu cố!”,
rồi đứng lên, theo đầu bếp vào nội đường.

Bữa cơm công phu, đồ ăn chưa tới,
hương đã tới trước, đều hướng tới lỗ mũi của tất cả mọi người trong cả tòa tửu
lâu mà thăm viếng.

“Chu công nhớ nhà” không phải đựng
trong một chiếc bát tô thông thường, mà là đựng trong một quả bí đao có kích
thước vừa phải, khoét rỗng ở giữa làm cho giống một chiếc bát, tiểu nhị cố ý
bước đi một cách thong thả. Bên ngoài quả bí đao có khắc bức tranh Chu công nhớ
nhà, vỏ bí màu xanh, ruột bí màu trắng, hai màu xanh trắng đan xen, tinh xảo
như một tác phẩm nghệ thuật chứ không phải đồ đựng thức ăn. Thức ăn lướt qua,
mùi hương lan rộng, tất cả mọi người tấm tắc ngợi khen. Một tiểu nhị đang cầm
đĩa Bạch Ngọc, trên bày lươn được xếp như một cô gái mặc váy dài, chỉ nhìn
thoáng qua thì thấy như tay áo đang bay múa tựa như nước chảy, thật không tả
hết vẻ phong lưu thướt tha.

“Chu công nhớ nhà.”

“Hằng Nga vũ nguyệt.”

Cùng với tiếng tiểu nhị cao giọng
gọi tên đồ ăn, lập tức có người nói mình cũng muốn ăn hai phần đồ ăn này.

Chủ tiệm cười tới mức gương mặt tỏa
sáng: “Bổn tiệm có mời một đầu bếp mới, mỗi ngày chỉ vì một khách quen nấu ăn,
danh sách hôm nay đã đủ rồi, mời các vị ngày mai tới sớm!”

Vân Ca cười hì hì ngồi đối diện
Mạnh Giác, Mạnh Giác rót cho nàng chén trà, “Chúc mừng!”

“Thế nào?”

Vân Ca hướng đôi mắt trông mong
nhìn chằm chằm vào Mạnh Giác, Mạnh Giác múc một miếng nhỏ đồ ăn đựng trong bí
đao ăn trước một miếng, lại gắp một đũa thịt lươn, tinh tế nhai nuốt sau một
lúc lâu, “Ừm, ăn ngon, ta đã từng nếm qua rất nhiều đồ ăn ngon, nhưng đây là
lươn xào và đồ ăn ngon nhất ta từng ăn.”

Phía sau Vân Ca lập tức truyền đến
một tiếng cười, chắc là Hứa Bình Quân nghe thấy Mạnh Giác nói: “Lươn xào và đồ
ăn ngon nhất”, thấy tràn đầy đồng cảm, không khỏi cất tiếng cười thất thanh.

Vân Ca nghiêng đầu nhìn Hứa Bình
Quân, Hứa Bình Quân nhướn mày, trong mắt hàm chứa vài phần khiêu khích, Vân Ca
cũng cười nhẹ với nàng ta, quay đầu lại nhìn thấy Mạnh Giác đang gắp đồ ăn cũng
đang cười ha hả.

Hứa Bình Quân ngẩn ra, có vài phần
ngượng ngùng, tiếng cười nhạo nhỏ dần, nàng ta đặt một bầu rượu trên bàn Vân
Ca: “Nghe Thường thúc nói sau này cô sẽ làm việc ở Thất Lý Hương, hôm nay lần
đầu tiên gặp mặt, tôi tính mời cô.”

Vân Ca sửng sốt một lát, cười với
Hứa Bình Quân: “Đa tạ.”

Mạnh Giác cười nhìn hai người Hứa
Bình Quân và Vân Ca, “Hôm nay có lộc ăn không hết, vừa có mỹ thực, lại có rượu
ngon.”

Ba người đang nói chuyện, thiếu
niên hôm qua bị Hứa Bình Quân nhéo lỗ tai mắng, nhanh như gió lốc vọt vào tiệm
ăn, trên tay áo có vết máu, trên mặt đầy nước mắt: “Hứa tỷ tỷ, Hứa tỷ tỷ, không
xong rồi! Chúng ta đánh chết người, đại ca bị người của quan phủ bắt đi rồi!”

Hết chương 2.

Báo cáo nội dung xấu