Vân Trung Ca - Quyển 1 - Chương 09 phần 3
[9.4]
Thượng Quan Lan nói thầm với nhóm
bằng hữu hòa hảo một hồi, cười nói với Mạnh Giác, “Mạnh công tử quả thực tài
trí. Ta và mấy tỷ muội đưa ra đề thứ hai, đề bài là...”
Một người hầu bưng tới một cái bàn
vuông đặt vào một vị trí cách xa Mạnh Giác mười bước chân, trên bàn bày một hộp
thức ăn, lại để một cây gậy trúc dài, một đoạn dây thừng ở bên cạnh Mạnh Giác.
“...đề bài của chúng ta chính là ngươi
đứng tại chỗ không được di chuyển, lại có thể nghĩ ra biện pháp ăn được thức ăn
trên bàn. Chỉ có thể động tay, hai chân chuyển động một phân cũng coi như
thua.”
Lúc này mọi người trong yến hội tập
trung suy nghĩ, tự hỏi bản thân, nếu như là Mạnh Giác thì nên làm như thế nào,
đều thấp giọng bàn luận.
Đám người có chút võ công nói: “Lấy
dây thừng quấn vào hộp đồ ăn kéo lại đây.”
Có người nóng nảy nói: “Dùng cây
gậy trúc mà khều.”
Lập tức bị người khác bác bỏ: “Cây
gậy trúc một đầu thô, một đầu nhỏ, chỗ đầu nhỏ căn bản không thể dùng lực mạnh,
lại dài như vậy, khều thế nào cho được?”
Người không có võ công vốn định
nói: “Trước đem dây thừng kết thành dạng lưới, buộc chắc vào trên cây gậy trúc,
rồi chụp tới sẽ mang được hộp đồ ăn tới đây.” Nhưng khi nhìn thấy cây gậy trúc
dài nhỏ mềm dẻo, lại bắt đầu lắc đầu, cảm thấy dây thừng có khi cũng không buộc
chắc lên đó được, làm sao còn có thể lấy được hộp thức ăn chứ?
Đại công tử âm thầm cân nhắc một
lát, cảm thấy rằng với công phu của mình bất kể là dùng dây thừng, hay dùng cây
gậy trúc, hắn đều có thể thoải mái duyên dáng mà lấy được vật ở khoảng cách đó,
nhưng mà cũng tuyệt đối không thể làm như thế, nghĩ đến đó cũng là lựa chọn duy
nhất của Mạnh Giác, như vậy đề bài này chính là đề tuyệt đối không thể thắng, chỉ
có thể thủ thế nhún mình tỏ ra yếu kém.
Đại công tử cười nói: “Đề bài này
đối với văn nhân là thập phần khó khăn, nhưng đối với người có công phu thì
không tính là có gì khó, chỉ là rất khó khi thắng được có được bộ dáng đẹp đẽ
gì. Cái hộp thức ăn kia nhìn nhẵn bóng vô cùng, bất kể là dây thừng, hay cây
gậy trúc cũng không dùng lực tốt được, lại phải chụp lấy hộp thức ăn ở khoảng
cách xa như vậy, chỉ sợ tránh không được tư thái khó coi, cho nên đề này kỳ
thật là đề bài kiểm tra võ công của người ta, người có công phu càng cao, thắng
được tư thái càng đẹp. Xem ra Thượng Quan Lan tâm tình tốt lắm, không để ý
thắng thua, thầm nghĩ làm cho Tiểu Giác thấy sẽ hiện ra dáng vẻ khó coi, sẽ
tính toán bỏ cuộc.”
Tất cả mọi người tập trung nhìn
Mạnh Giác, chờ nhìn hắn vụng về như thế nào thắng được đề thi lần này.
Vân Ca cũng nhìn Hoắc Thành Quân,
lại liếc nhìn Thượng Quan Lan. Đại công tử cũng bắt chước Vân Ca, tầm mắt cũng
dừng ở trên người Thượng Quan Lan.
Đúng là đóa hoa đôi tám, cành đậu
khấu cài trên đầu, quả là đóa hoa nở ra tươi đẹp nhất, trên búi tóc là những
vật trang sức biểu hiện thân phận bất phàm, đang lúc nàng cười duyên, châu ngọc
nhẹ rung, ánh sáng từ bảo vật phát ra càng làm cho người phù hợp đeo nó càng
thêm tỏa sáng, người khác không thể sánh bằng.
Ý cười bên môi Đại công tử không hề
thay đổi, trong ánh mắt nhìn về phía Thượng Quan Lan lại hàm chứa vài phần
thương hại, âm thầm cảm thán: “Hoa tuy đẹp, đáng tiếc nước chảy nhẫn tâm, mưa
gió vô tình.”
Đại công tử nghiêng đầu cười nói
với Vân Ca: “Tiểu Giác coi trọng ai cũng có thể, nhưng chỉ vị Thượng Quan cô
nương này là tuyệt đối không có khả năng, ngươi thả lỏng tư tưởng một chút đi.”
Vân Ca hai má ửng hồng, tức giận
trừng mắt liếc Đại công tử một cái, vội vàng thu hồi tầm mắt, cùng giống như
mọi người, hướng ánh mắt về phía Mạnh Giác, xem hắn làm như thế nào “hồi đáp”
đề bài này.
Mạnh Giác cười hỏi: “Quy tắc Thượng
Quan tiểu thư đều nói xong rồi sao? Tại hạ có thể bắt đầu được chứ?”
Thượng Quan Lan cười nói: “Đều nói
xong rồi, Mạnh công tử có thể bắt đầu rồi.”
Chỉ thấy ánh mắt Mạnh Giác căn bản
đều không hề quét qua cây gậy trúc và dây thừng, tầm mắt chỉ dừng ở trên người
Thượng Quan Lan.
Thượng Quan Lan lớn lên giữa ánh
mắt của mọi người xung quanh, nàng sớm đã quen với đủ loại ánh mắt: sợ hãi,
nịnh bợ, a dua, tán thưởng, tưởng nhớ, khát vọng, thậm chí ghen tị và căm ghét.
Nhưng nàng nhìn không hiểu ánh mắt Mạnh Giác, chỉ cảm thấy trong đó luôn luôn
là bóng đen u ám, dường như có rất nhiều ngôn ngữ cũng không thể biểu đạt được,
giống như bị ngăn cách bởi núi non trùng điệp, giống như bị bao phủ trong một
màn sương mù lớn, nhưng lại đâm thẳng vào lòng người.
Lúc này Thượng Quan Lan bỗng nhiên
cảm thấy tim đập hỗn loạn, đang hoảng hốt không biết có phải mình đã gây loạn
quá hay không…, đã thấy Mạnh Giác nghiêng đầu, khẽ mỉm cười nói với Hoắc Thành
Quân: “Hoắc tiểu thư, phiền cô đem hộp thức ăn đưa cho tại hạ, được không?”
Hoắc Thành Quân ngây ra một lúc,
rồi khoan thai đi đến trước bàn cầm lấy hộp thức ăn, mở ra, bưng đến trước mặt
Mạnh Giác.
Mạnh Giác cười cầm lấy chiếc đũa
gắp một miếng đồ ăn, hướng phía Thượng Quan Lan nói: “Đa tạ món ngon của tiểu
thư.”
Tất cả mọi người trước tiên ầm ầm
kinh ngạc, như vậy cũng được sao?! Sau đó lại im lặng, dường như có thể làm như
vậy!?
Hoắc Thành Quân đứng ở bên cạnh Mạnh
Giác, vẻ mặt cười nhạo nhìn Thượng Quan Lan.
Thượng Quan Lan sắc mặt kinh ngạc,
lại không nói nên lời, bởi vì từ đầu đến cuối, chân của Mạnh Giác cũng đều
không hề chuyển động nửa phân. Hứa Bình Quân ôm Vân Ca, ngả vào đầu vai Vân Ca
cười đến thân thể không thẳng dậy nổi, Vân Ca rốt cục nhịn không được nhếch
miệng cười rộ lên. Chỉ chốc lát, tất cả mọi người dường như đang cố gắng nén
lại tiếng cười, ngay cả Thượng Quan Kiệt cũng chỉ lắc đầu cười nhìn Mạnh Giác.
Đại công tử sớm đã cười ngã vào
lòng Hồng Y, để cho Hồng Y nhẹ nhàng xoa xoa bụng hắn, một bộ dáng vô tâm vô
phế, nhưng trong lòng có chút nghiêm nghị. Tiểu Giác tiến thoái có chừng có mực
đều nắm chắc rất tốt, tốt tới mức làm cho tất cả mọi người đều giống quân cờ
của hắn, đều nghe hiệu lệnh của hắn, phản ứng của mỗi người hắn đều nắm ở trong
tay. Tiểu Giác đâu phải chỉ để ý tới thắng thua, hành động trọng yếu của hắn
chính là tiếp cận Thượng Quan Lan, nhóm người “Tài giỏi” đang ngồi cho rằng
Tiểu Giác vì giai nhân mà nhận lời thách thức, thực tế mục tiêu của Tiểu Giác
chính là ba lão già kia: Thượng Quan Kiệt, Hoắc Quang, Tang Hoằng Dương.
Mạnh Giác cười hỏi Thượng Quan Lan:
“Không biết đề thứ hai, tại hạ có được tính là qua ải hay không? Tiểu thư còn
muốn ra đề thứ ba không?”
Thượng Quan Lan nhìn Hoắc Thành
Quân đứng sóng vai cùng Mạnh Giác, chỉ cảm thấy ý cười trên mặt Hoắc Thành Quân
chói mắt vô cùng, trong lòng không hiểu sao tức giận, đột nhiên bưng chén rượu
lên, ngửa đầu một ngụm uống cạn, mỉm cười nhẹ nhàng nói: “Chúng ta ra đề bài,
vốn là không phải coi trọng thắng thua, mà là một trò chơi làm tăng thêm hứng
thú khi uống rượu. Mạnh công tử tuy rằng đã thắng hai lần, nhưng mà đề thứ ba
ta còn phải đưa ra, nếu ta thua, ta nguyện ý thổi một khúc sáo, nếu Mạnh công
tử thua, chịu phạt cũng không lớn, chỉ phiền Mạnh công tử giúp chúng ta rót
chén rượu cho tất cả mọi người đang ngồi đây.”
Chịu phạt không lớn, lại hết sức
nhục nhã, coi Mạnh Giác như tôi tớ.
Hoắc Thành Quân nhìn chằm chằm vào
Thượng Quan Lan, ánh mắt đã không đơn giản chỉ là tức giận. Ngay cả Hoắc phu
nhân vốn muốn thấy Mạnh Giác bị chê cười, sắc mặt cũng trở nên khó chịu, tuy
rằng Mạnh Giác xuất thân bình thường, dù sao cũng là khách nhân mà con gái bà
ta mời tới. Có câu gọi là đánh chó phải ngó mặt chủ, huống chi là khách nhân
của Hoắc phủ, còn là khách con gái bà mời tới.
Vẻ mặt Hoắc Quang không thay đổi,
vẫn nâng cốc nói chuyện vui vẻ cùng Thượng Quan Kiệt như trước, tựa hồ không hề
cảm thấy lúc này giữa đám vãn bối có một mạch nước ngầm bắt đầu phun trào. Ý
cười của Thượng Quan Kiệt cũng không thay đổi, dường như không hề cảm thấy hành
động của con gái mình có gì không ổn.
Ý cười của Mạnh Giác không thay
đổi, tiêu sái làm một tư thế xin mời, tỏ ý hết thảy đều nghe theo ý tứ của
Thượng Quan Lan.
Trên mặt Thượng Quan Lan vẫn còn
đang hiện ý cười, tốc độ của lời nói ra rõ ràng chậm lại, “Vừa rồi khi bị phạt
rượu, nghe thấy Mạnh công tử luận khúc, nói ‘Thiên địa vạn vật đều có âm
thanh’. Tiểu nữ bất tài không thể hiểu rõ, nhưng Mạnh công tử tài cao, lời đã
nói ra đương nhiên không có khả năng là nói dối. Không thể dùng đàn, tiêu cùng
các loại nhạc cụ khác, chỉ mời Mạnh công tử dùng vật phẩm trong vòng mười bước
chân quanh người, vật đó phải có khả năng nhìn thấy được, để tiểu nữ thấy được
một chút như thế nào gọi là ‘Vạn vật đều có âm thanh’.”
Thượng Quan Lan đưa mắt nhìn ca kĩ
Tô Y Y, Tô Y Y tha thướt đứng lên, đi tới giữa yến hội, hướng mọi người hành
lễ, “Để tăng thêm hứng thú thưởng rượu, thiếp thân hiến xướng một khúc tiên đế
đã viết, là khúc ‘Thu Phong từ’, cùng tấu khúc với Mạnh công tử.”
Có người lập tức trầm trồ khen
ngợi, mọi người cũng vội vội vàng vàng ăn khớp với nhã sự lúc này, chỉ một ít
người nhạy bén phát giác sự tình có chút không đúng, cúi đầu chuyên tâm uống
rượu dùng bữa.
Tang Hoằng Dương vuốt râu, vẻ mặt
hiền lành cười nhìn Thượng Quan Lan và Hoắc Thành Quân, quay sang Thượng Quan
Kiệt khen: “Thật sự là hổ phụ không sinh khuyển nữ!”
Thượng Quan Kiệt đưa mắt nhìn Tang
Hoằng Dương một cách sâu sắc, đối với lão già này càng thêm căm ghét, ha ha
cười nói: “Nhà chúng ta toàn người như vậy, con gái đều khó tránh khỏi có chút
điêu ngoa, nhưng mà chỉ cần hiểu được đạo lý cơ bản, điêu ngoa hồ nháo một ít
cũng coi như không sao, luôn luôn có những lão già như chúng ta đây thay chúng
nó gánh vác.”
Hoắc Quang thản nhiên cười nói: “Lời
nói của Thượng Quan huynh rất chính xác.”
Đang tổ chức tiệc rượu, quanh người
Mạnh Giác ngoại trừ bàn gỗ chính là bát đĩa, đũa, bầu rượu, bởi vì trên mặt đất
trải thảm, ngay cả phiến cỏ, lá cây cũng đều không có, miễn cưỡng còn có. .
.trong bát đĩa có rau và thịt, hẳn là cũng coi như vật phẩm.
Đại công tử chậc chậc cười thán,
“Đây là phụ nữ a! Có thể đem một câu hay như vậy trong lời ngươi nói xuyên tạc
thành như thế, thánh nhân đều có thể bị tức tới thất khiếu bốc khói. Nhưng thật
ra Tiểu Giác phong độ tốt lắm, bây giờ còn có thể cười được. Đáng thương cho
Tiểu Giác nha! Ngươi cần phải nghĩ cách cho tốt, ‘Thu Phong từ’ là khúc nhạc mà
lão già đó đã viết, đối với loại trường hợp này, nếu ngươi tấu sai rồi, cũng
không phải chỉ đơn giản là làm nô tài rót rượu cho mọi người như vậy được, dứt
khoát nhận thua đi, cùng lắm…là Tiểu Giác phải hầu hạ bọn họ uống rượu...” Tầm
mắt Đại công tử đảo qua trên những người trong yến hội, cười lắc đầu.
Hồng Y vẻ mặt lo lắng liên tiếp đưa
tay ra dấu với Đại công tử. Đại công tử cười buông lỏng tay, “Ta không
nghĩ được cách nào cả. Nếu chuyện đó xảy ra, cùng lắm thì chúng ta giả trang
sơn tặc cướp Tiểu Giác đi, trực tiếp đem về Xương Ấp.”
Vẻ mặt Đại công tử hoàn toàn là tới
ông trời cũng muốn Mạnh Giác thua, hắn cũng muốn làm một bộ dáng trước xem náo
nhiệt rồi nói sau.
Hứa Bình Quân bất bình hỏi: “Rất
không công bằng, rõ ràng Mạnh đại ca đã thắng, Thượng Quan tiểu thư này còn
muốn làm ra nhiều chuyện như vậy! Thật không có biện pháp nào sao?”
Vân Ca nhíu mày thở dài, quay sang Đại
công tử hỏi: “Đem vàng bạc ngươi mang theo ra, tìm một nô tài có thể ra giá đi
làm một việc. Còn nữa…Hồng Y, Mạnh tảng đá nhìn có hiểu ngôn ngữ tay tỷ làm
không?”
Hoắc Thành Quân xuất thân nhà giàu
có, từ nhỏ về đấu tranh quyền thế cũng là mưa dầm thấm đất, mặc dù hằng ngày
hành sự có chút điêu ngoa, tới bây giờ cũng thật chưa có chuyện gì xảy ra, lựa
chọn tiến thoái đều có cha chỉ hướng, nàng phát hiện sự tình khác thường, sau
khi cân nhắc trước sau, xa xa cùng phụ thân trao đổi ánh mắt, đã muốn quyết định
thay mặt Mạnh Giác nhận thua.
Nàng vừa muốn cất lời, đã thấy Mạnh
Giác vô tình nhìn thẳng về phía một nha đầu hồng y trong đám nô tỳ đang chen
chúc. Hoắc Thành Quân thấy vài phần kỳ lạ, đang muốn nhìn kỹ, nhưng chỉ trong
chớp mắt, nha đầu hồng y đã biến mất ở trong đám người.
Mạnh Giác cười nhìn về phía Thượng
Quan Lan: “Bát đĩa, đũa, rượu, nước đều tính là vật phẩm ta có thể dùng sao?”
Thượng Quan Lan sợ lại bị Mạnh Giác
lợi dụng lỗ hổng trong ngôn ngữ, cẩn thận suy nghĩ một lát, mới mỉm cười gật
đầu: “Không sai, còn có cả cái bàn và đồ ăn ngươi cũng có thể dùng.”
Mạnh Giác cười nói: “Ta chỉ cần một
cái bàn, một chồng bát không, một bình nước, một đôi đũa bạc.”
Trên mặt Thượng Quan Lan hiện lên
vẻ hoang mang, lại cẩn thận suy tư một hồi, cảm thấy là Mạnh Giác yêu cầu đều
là những vật phẩm quanh người hắn, đích xác không có gì vượt quá, chỉ có thể
gật đầu ưng thuận.
Hoắc Thành Quân lắc đầu với Mạnh
Giác, Mạnh Giác khẽ cười, ý bảo nàng không cần lo ngại.
Chỉ chốc lát đã có gã sai vặt bưng
một cái bàn, bát, cùng một đôi đũa bạc chạm hoa đi tới. Thượng Quan Lan còn cố
ý tiến lên nhìn một lần, đều là đồ vật bình thường sử dụng, không có bất cứ
khác thường nào.
Kỳ thật trong lòng Mạnh Giác cũng
hoang mang bất định, nhưng vẫn bình thản như trước, dựa theo lời Hồng Y xếp
từng chiếc bát một ra. Gã sai vặt mang theo ấm nước, chỉ thấy một khuôn mặt đen
thui, cúi đầu rất thấp, bước lên rót nước vào trong bát, từ nhiều tới ít, theo
thứ tự giảm bớt, vẻ mặt chuyên tâm, hiển nhiên đối với mức độ nhiều ít nắm chắc
rất cẩn thận.
Mạnh Giác nhìn thấy gã sai vặt, vẻ
mặt có chút chấn động. Gã sai vặt trừng mắt liếc hắn một cái, cúi đầu nhanh
chóng lui ra. Hồng Y và Hứa Bình Quân đều hoang mang nhìn Vân Ca, không biết
nàng cuối cùng muốn làm gì, “Vân đại cô nương, sao mà giúp người khác chỉ giúp
một nửa? Vì sao không đơn giản để Hồng Y giải thích rõ ràng cho Mạnh Giác?”
Vân Ca hừ lạnh một tiếng, không nói
gì.
Mạnh Giác suy nghĩ trong chớp mắt,
đột nhiên hiểu ra, cầm lấy đôi đũa bạc, theo thứ tự các bát mà gõ lên, cung,
thương, giốc, chủy, vũ (phiên âm hán việt là: cung, thương, giác,
trưng, vũ), (1) âm sắc đầy đủ hết. Trong lòng hắn thầm ôn lại làn điệu
‘Thu Phong từ’ một lần, cười nói với Tô Y Y: “Làm phiền cô nương .”
Tiếng nhạc rời rạc vang lên, sau
khi tấu được một đoạn dài, làn điệu bắt đầu rõ ràng. Đinh đong đinh đong, giống
như suối chảy trên núi, trong trẻo dễ nghe. Tuy rằng khó có thể sánh được với
đàn, khó có thể thanh lệ so với sáo, du dương không bằng tiêu, nhưng có giản
đơn cũng biểu thị được một hồi hứng thú.
Tô Y Y sững sờ không thể mở miệng,
Hoắc Thành Quân cười, hắng giọng quát Tô Y Y có bắt đầu hay không, nàng ta mới
tỉnh ngộ bước ra, vội vội vàng vàng cất tiếng mà hát:
“Thu phong khởi hề bạch vân phi,
Thảo mộc hoàng lạc hề nhạn nam
quy.
Lan hữu tú hề cúc hữu phương
Hoài giai nhân hề bất năng vong.
Phiếm lâu thuyền hề tể phần.
Hoành trung lưu hề dương tố ba.
Tiêu cổ minh hề phát trạo ca,
Hoan nhạc cực hề ai tình đa.
Thiểu tráng kỉ thì hề nại lão
hà!”
Lời dịch:
Bài hát về gió thu –
Lưu Triệt
(Người dịch: Không rõ)
Gió thu thổi làm bay mây trắng
Cỏ hoa tàn, nhạn thẳng về nam
Hoa lan đẹp, hoa cúc thơm
Nhớ giai nhân mãi vấn vương
trong lòng
Chèo lâu thuyền qua sông Phần
thủy
Ngang giữa dòng, sóng dậy trắng
ngần
Điệu hò tiêu trống hòa ngân
Toàn vui vẻ, lại thêm phần thương
đau
Trẻ trung khỏe mạnh bao lâu
Bỗng nhiên già lão bạc đầu biết
sao?
Tương truyền rằng khúc nhạc này là
Lưu Triệt tưởng nhớ Lý phu nhân mất sớm mà viết ra, chỉ là câu chuyện của Lưu
Triệt được viết bằng thơ, tửu lâu trà quán trên phố truyền xướng rất rộng.
Hứa Bình Quân nghe khúc, tưởng nhớ
lại những truyền thuyết, truyện kể về Lý phu nhân, có chút thổn thức cảm thán,
Lý phu nhân hẳn là rất hạnh phúc rồi! Từ ca kĩ trở thành hoàng phi, khi còn
sống đế vương hết sức sủng ái, sau khi mất đi còn làm cho ngài nhớ mãi không
quên, nữ nhân làm được như vậy, hẳn là không tiếc nuối.
Hồng Y nghe khúc, luôn luôn liếc
mắt nhìn Đại công tử, hình như có chút nghiên cứu phản ứng của hắn. Đại công tử
vẫn cười hì hì như trước, không có gì khác thường.
Một khúc tấu xong, những người thân
thiết với Hoắc phủ theo Hoắc Thành Quân cực lực trầm trồ khen ngợi. Đại công tử
cũng vỗ tay trầm trồ khen ngợi: “Vân Ca, ngươi làm sao nghĩ ra được cách này
vậy?”
Vân Ca cười nói: “Khi còn nhỏ cùng
ca ca đùa giỡn nghĩ ra được cách này! Đập vỡ một đống bát, thử qua vô số loại
đất sét tay mới gõ chuẩn. Chủ yếu là trẻ con tám tuổi vẫn thường không muốn tập
đàn, ngược lại chỉ thích chơi đùa, làm những việc không đứng đắn, những trò
gian trá một chút. Nhị ca cũng cười nhạo ta không ít.”
Hứa Bình Quân cũng cười: “Ai bảo
Thượng Quan tiểu thư không biết ngồi bên chúng ta có một vị Nhã trù này chứ!
Trong phòng bếp chuyện muốn làm khó Vân Ca cũng không dễ dàng. Nhưng mà Mạnh
đại ca cũng thật thông minh, đổi lại là ta, cho dù cầm bát xếp đặt trước mặt của
ta, ta nhất thời cũng không kịp phản ứng. “
Lấy bát nước để tấu nhạc, Thượng
Quan Lan mới nghe lần đầu, thấy những điều chưa hề thấy, làm sao có thể nghĩ
tới được, lúc này sắc mặt lúc thì xanh, lúc thì đỏ.
Hoắc Thành Quân cười hỏi: “Lan tỷ
tỷ, không biết muốn vì chúng ta tấu lên thủ khúc gì? Đúng lúc có Tô cô nương ở
đây, nhị vị vừa hay có thể hợp tấu.”
Mạnh Giác cũng cúi người hành lễ
với Thượng Quan Lan, không nói một lời, rồi lui về vị trí của mình, phong thái
quân tử như gió, không thể nghi ngờ được.
Tang Hoằng Dương nhìn Mạnh Giác,
gật gật đầu, hỏi Hoắc Quang: “Ánh mắt Thành Quân thật tốt. Người trẻ tuổi kia
tên gọi là gì? Lai lịch như thế nào?”
Thượng Quan Kiệt cũng vội tập trung
lắng nghe.
Hết chương 9.
Chú thích:
(1) Ngũ cung: Vào năm 1058 trước
CN, triều đình nhà Chu ở Trung Hoa đã thành lập Bộ Lễ nhạc và đã sử dụng năm âm
cung thương giốc chủy vũ để hình thành thang âm ngũ cung. Hệ thống lễ nhạc cung
đình nhà Chu trở thành mẫu mực cho lễ nhạc cung đình Trung Hoa mà sau này gọi
là nhã nhạc. Thời Chiến quốc (thế kỷ 4 trước CN), Quản Tử cũng phát hiện luật
“tam phân tổn ích” tương tự ngũ độ tương sinh. Thời Hán Nguyên đế (thế kỷ I
trước CN) Khổng giáo được khôi phục, nhã nhạc đã trở thành luật, song nhã nhạc
thời Chu đã thất truyền nên phải sáng chế nhã nhạc mới từ âm nhạc dân gian và
cả âm nhạc ngoại tộc.

