Vân Trung Ca - Quyển 1 - Chương 16 phần 1
Chương 16: Kết đồng tâm.
(Kết đồng tâm)
[16.1]
Thất Lý Hương tuy rằng đã mở cửa,
nhưng việc buôn bán vẫn vắng vẻ như cũ. Hứa Bình Quân đưa mắt nhìn bốn phía,
thấy chung quanh không có người, tiến đến bên tai Vân Ca nhỏ giọng hỏi: “Muội
xong hết việc chưa? Xong việc rồi, hôm nay chúng ta về sớm một chút.”
Vân Ca kinh ngạc hỏi: “Đại ca không
phải đã dặn chúng ta, huynh ấy tới đón chúng ta cùng đi về sao? Không đợi đại
ca sao?”
Hứa Bình Quân mặt có chút đỏ, thấp
giọng nói: “Tỷ muốn đi gặp đại phu, trên người đã một tháng không có rồi…, tỷ
nghi là, nghi là…”
Vân Ca cau mày suy nghĩ một lát:
“Phỏng chừng là tỷ hằng ngày ăn uống nhiều đồ có tính lạnh, hẳn là không có gì
quá đáng ngại. Tháng này ăn nhiều một chút đồ ăn tính nóng.”
Hứa Bình Quân nhẹ nhéo Vân Ca một
cái: “Thật sự là ngốc! Tỷ nghi là tỷ có…”
Vân Ca vẫn không kịp phản ứng, ngơ
ngác hỏi: “Tỷ có cái gì?”
Hứa Bình Quân xoay người một cái
xem thường, vài phần ngượng ngùng lúc trước đã sớm bị Vân Ca làm cho bực mình
tới mất sạch: “Có đứa nhỏ!”
Vân Ca ngây người trong chớp mắt,
đột nhiên ôm lấy Hứa Bình Quân, rồi lại lập tức sợ tới mức buông nàng ấy ra,
giống như vừa mới ôm một chút thôi là đã làm thương tổn đến đứa bé. Vân Ca thật
cẩn thận chạm nhẹ vào bụng Hứa Bình Quân, hưng phấn mà nói: “Đợi cho đại ca
biết được khẳng định sẽ cao hứng chết được. Bây giờ muội tìm người đi kiếm đại
ca.”
Hứa Bình Quân giữ chặt tay Vân Ca:
“Tỷ còn chưa dám chắc chắn, cho nên muốn tự mình đi gặp đại phu trước, chờ khi
xác định rồi mới nói cho Bệnh Dĩ. Nói không chừng là tỷ vui mừng uổng công một
hồi đấy.”
Vân Ca gật đầu: “Cũng được, bây giờ
hai chúng ta đi luôn.”
Lúc đại phu nói cho Hứa Bình Quân
đích thật là hỉ mạch, hai người Hứa Bình Quân và Vân Ca mừng đến ngay cả nói
cũng đều nói không thành câu. Hứa Bình Quân luôn luôn tiết kiệm lại lần đầu
tiên phá lệ, đưa thêm cho đại phu một ít tiền ngoài tiền khám, liên tiếp nói:
“Cám ơn, cám ơn, cám ơn...”
Đại phu trẻ tuổi ngượng ngùng đứng
lên tạ ơn, quay sang nói với Hứa Bình Quân: “Không cần cảm tạ, không cần cảm
tạ. Muốn tạ ơn nên đi tạ ơn phu quân của cô, đây cũng không phải là công lao
của ta.”
Một câu nói ra trong lúc gấp gáp
lại thành một câu lỡ lời, đại phu lại càng bối rối, gương mặt đỏ bừng, nhưng
rốt cục cũng làm cho tiếng “Cám ơn” của Hứa Bình Quân ngừng lại.
Vân Ca đập bàn suýt nữa cười thành
tiếng.
Khi Vân Ca và Hứa Bình Quân ra khỏi
y quán, sắc trời đã tối đen. Hai người đều thập phần hưng phấn, Vân Ca cười
nói: “Được rồi, kể từ hôm nay, chuyện ăn uống của tỷ đều do muội toàn quyền phụ
trách. Thuốc dưỡng thai tốt nhất không nên uống, dù sao cũng là thuốc nên có ba
phần độc, muội trở về cẩn thận đọc sách, lại bảo Mạnh Giác bắt mạch cho tỷ,
nhất định...”
Vân Ca chợt thấy ngõ nhỏ im lặng
khác thường, vài phần bản năng động vật làm cho nàng lập tức nắm lấy cánh tay
Hứa Bình Quân bắt đầu chạy, nhưng cũng đã chậm. Vài đại hán che mặt trước sau
vây kín các nàng.
Vân Ca lo lắng cho Hứa Bình Quân,
lập tức nói: “Các ngươi muốn tìm ai? Bất luận các ngươi xuất phát từ mục đích
gì, bắt một mình ta là đủ rồi.”
Một người hừ khẽ một tiếng: “Hai
người đều muốn.”
Hứa Bình Quân cầm lấy tay Vân Ca,
thân thể run rẩy tới không ra bộ dáng gì hết: “Chúng ta không có tiền, chỉ là
bách tính bình thường.”
Vân Ca nhẹ nắm chặt tay Hứa Bình
Quân: “Chúng ta sẽ nghe lời theo các ngươi đi, không cần làm thương tổn chúng
ta, nếu không cá chết lưới rách, nhất phách lưỡng tán*.”
*Nhất phách lưỡng tán: nghĩa đen
là một đập vỡ đôi, là câu thành ngữ ý chỉ chia đôi đường, không còn dính líu gì
tới nhau.
Tên đầu lĩnh nhún vai, tựa hồ đối
với nhiệm vụ của mình dễ dàng như thế đã hoàn thành, vô cùng kinh
ngạc, vẫy tay với đám người còn lại, lệnh cho bọn họ đưa Vân Ca và Hứa
Bình Quân nhét vào một chiếc xe ngựa đen được che chắn cẩn thận, đoàn người vội
vàng rời đi.
Hứa Bình Quân vuốt nhẹ bụng mình,
rầu rĩ hỏi: “Bọn họ là ai?”
Vân Ca lắc lắc đầu: “Tỷ không có
tiền, muội cũng không có tiền, tỷ không có kẻ thù, muội cũng không có kẻ thù,
chuyện này chỉ có thể hỏi Mạnh Giác hoặc là đại ca. Tỷ tỷ không cần lo lắng,
bọn họ không hạ độc thủ ngay tại chỗ, ngược lại còn mang chúng ta đi, chứng tỏ
chỉ dùng chúng ta để đưa ra yêu cầu đối với Mạnh Giác hoặc là đại ca. Một khi
đã như vậy, tạm thời không cần lo lắng.”
Hứa Bình Quân bất đắc dĩ gật nhẹ
đầu, tựa vào vai Vân Ca. Có lẽ bởi vì đứa bé, Hứa Bình Quân có thêm vài phần
yếu đuối so với bình thường. Đột nhiên lúc này Vân Ca nảy sinh cảm giác nàng phải
có trách nhiệm bảo vệ cho hai người.
Vân Ca bỗng nhiên chạm đến thanh
chủy thủ ngày đó Mạnh Giác tặng nàng, bởi vì thanh chủy thủ này được chế tạo
tinh xảo, mang theo rất thuận tiện, dùng cắt hoa cỏ cây cối rất tốt, cho nên
Vân Ca vẫn mang theo bên người.
Vân Ca thấp giọng nói với Hứa Bình
Quân: “Làm bộ khóc, không cần quá lớn tiếng, cũng không cần quá nhỏ tiếng.”
Hứa Bình Quân mặc dù không hiểu tại
sao, nhưng xưa nay biết Vân Ca mưu ma chước quỷ nhiều nhất, cho nên hu hu nức
nở giả vờ khóc lên. Vân Ca miệng làm bộ khuyên nàng ấy, nhưng bên dưới tay cũng
không rảnh, lấy chủy thủ ra, cuộn thảm trên xe ngựa lên, dọc theo khe hở của
tấm ván gỗ, cẩn thận đục một lỗ.
Chờ khi đục được một cái lỗ nhỏ,
Vân Ca đưa chủy thủ cho Hứa Bình Quân, ý bảo nàng ấy cất kỹ. Nàng lấy ra vài
cái hà bao, mở ra một cái trong đó, bên trong là một ít hạt hồ tiêu, nàng cẩn
thận nắm một ít hồ tiêu, hạt hồ tiêu theo lỗ nhỏ, từng hạt từng hạt rơi xuống.
Nhưng xe ngựa chưa dừng lại, hạt hồ tiêu cũng đã dùng hết, Vân Ca chỉ có thể
mang toàn bộ những gì có thể dùng được trong hà bao đều đem dùng hết.
Thấy tốc độ xe ngựa chậm lại, Vân
Ca lập tức chỉnh lại tấm thảm như cũ, ôm lấy Hứa Bình Quân, giống như hai người
đang ôm đầu khóc. Khi xuống xe ngựa, Vân Ca và Hứa Bình Quân đều bị một miếng vải
đen trùm lên đầu. Chờ khi lấy miếng vải đen ra, đã ở trong một căn phòng, tuy
rằng đơn sơ, nhưng đệm chăn đầy đủ hết, không bao lâu còn có người đưa thức ăn
tới.
Vân Ca dặn Hứa Bình Quân trước bình
tĩnh nghỉ ngơi một đêm, thứ nhất, yên lặng chờ Mạnh Giác và Lưu Bệnh Dĩ tới cứu
bọn họ. Thứ hai, nếu Mạnh Giác và Lưu Bệnh Dĩ không thể đến kịp lúc, khi đó các
nàng phải nghĩ cách đào tẩu, cần có thể lực tốt.
Hứa Bình Quân nhỏ giọng hỏi: “Cách
của muội có thể dùng được sao?”
“Không biết, để xem Mạnh Giác và đại
ca có chú ý đến hay không, nhưng cũng mong trời tối nay không được mưa.”
Hứa Bình Quân vốn tâm trạng không
yên, nhưng nhìn thấy Vân Ca bình thản ngủ, lòng cũng yên ổn lại, cũng từ từ đi
vào giấc ngủ. Chờ nàng ấy ngủ, Vân Ca ngược lại mở mắt, trừng mắt nhìn trần
nhà, cau mày.
Sợ cái gì, cái đó lại đến, muốn
trời không mưa, Vân Ca chợt nghe thấy tiếng gió dần dần chuyển lớn, chỉ chốc
lát, đã vang lên tiếng mưa rơi vào mái hiên. Vân Ca buồn bực nghĩ, chẳng lẽ ông
trời cũng muốn đối nghịch với mình? Ông trời kia, van xin ông, đừng để cho
chúng ta bị bắt lại! Đang lúc ý nghĩ xoay chuyển, lại không dám cầu xin nữa,
linh nghiệm thì tốt nhưng vạn nhất không linh nghiệm hỏng chuyện thì sao? Vẫn
nên tự lực cánh sinh, dựa vào chính mình đi!
Hứa Bình Quân bị tiếng mưa rơi làm
tỉnh giấc, lo lắng hỏi: “Vân Ca, chúng ta thật có thể an toàn về nhà sao?”
Vân Ca cười nói: “Sẽ mà! Mạnh Giác
và đại ca hẳn là đã sớm phát giác ra chúng ta mất tích, có lẽ đã phát hiện hồ
tiêu mà muội bỏ lại, cho dù không thể trực tiếp tìm được chúng ta, sẽ có một ít
manh mối có thể điều tra, hơn nữa trời mưa có chỗ tốt của trời mưa, khi trời
mưa, canh phòng sẽ lơi lỏng, thuận lợi cho chúng ta đào tẩu.”
Ngày hôm sau.
Mưa vẫn rơi xuống mặt đất không dứt
như cũ, người trông coi các nàng không nói gì với các nàng, lại hết sức đúng
giờ đưa cơm và đồ ăn tới. Vân Ca nhìn ra những người này đều là những người đã
trải qua huấn luyện, không phải là người giang hồ bình thường. Nàng không biết
những người này rốt cuộc dùng các nàng áp chế Mạnh Giác và đại ca đi làm gì,
nhưng trong cơ thể có một chút tri giác động vật, khiến cho nàng từ ánh mắt
những người này cảm nhận được sát ý. Ánh mắt bọn họ nhìn nàng và Hứa Bình Quân
giống như con sói đang nhìn con thỏ đã bị thần phục dưới móng vuốt của mình, e
là bất luận Mạnh Giác và đại ca có dựa theo như lời bọn họ mà làm hay không,
bọn họ đều sẽ giết nàng và Hứa Bình Quân.
Vân Ca từ đầu có nghiêng về hướng
chờ Mạnh Giác tới cứu các nàng, lúc này lại biết nhất định phải tự cứu chính
mình. Thật vất vả mới chờ được đến lúc bầu trời tối đen, Vân Ca bảo Hứa Bình
Quân lùi lại vài bước, cẩn thận mở ra một cái hà bao da hươu. Một con nhện to
bằng nắm tay trẻ con từ bên trong chậm rì rì bò ra. Vân Ca lẳng lặng lùi lại,
chỉ nhìn con nhện không nhanh không chậm từ cửa sổ bò ra ngoài.
Hứa Bình Quân nhỏ giọng hỏi: “Con
đó có độc sao?”
Vân Ca gật gật đầu: “Hai ngày trước
muội mang rất nhiều tiền tới chỗ thương gia người Hồ mua, là độc dược nhưng
cũng là thuốc hay. Loại nhện này có tên là ‘Hắc Quả Phụ’ (hay còn gọi
là góa phụ đen, Black Widow), thỉnh thoảng sẽ lấy nhện đực làm thức ăn. Con
nhện này là do người nuôi, vì để độc tính ngưng tụ trong cơ thể nó, từ nhỏ thức
ăn chính là nhện đực, buổi chiều khi thủ vệ tiến vào đưa cơm, muội đã hạ được
phấn nhện đực trên người hai thủ vệ, lúc này nó đói bụng hai ngày, khẳng định
sẽ ngửi thấy mùi mà bò tới, còn lại phải xem vận khí.”
Hứa Bình Quân lặng lẽ dựa sát cánh
cửa, khẩn trương lắng nghe động tĩnh bên ngoài. Vân Ca dùng chủy thủ, cẩn thận
cắt tấm chăn ra, lấy chăn làm áo mưa cho Hứa Bình Quân, toàn bộ lớp lót bên
trong chăn cắt thành từng mảnh, lần lượt buộc từng mảnh vải lại với nhau, nối
lại thành một sợi dây thừng.
Bởi vì đêm đen mưa lớn, ngoại trừ
ngẫu nhiên có thủ vệ tuần tra đi qua, những người khác đều ở trong phòng uống
rượu dùng bữa. Hai người trông coi Vân Ca và Hứa Bình Quân lại phải ở dưới mái
hiên gác đêm, trong lòng buồn bực, căn bản không lưu ý đến nguy hiểm đang lẳng
lặng bò trên mặt đất.
Hắc Quả Phụ tiết ra độc dược nhưng
đồng thời trước đó cũng sẽ tiết ra một loại thành phần gây tê, làm con mồi bị
cắn tê liệt. Một thủ vệ không kiên nhẫn xoa xoa tay. Một người thấp giọng nói:
“Cố gắng nhịn thêm chút nữa, buổi tối hôm nay sẽ dùng tới các nàng, nói không
chừng qua một hồi, đầu lĩnh sẽ đến thông báo cho chúng ta biết.”
Hai người bỗng nhiên cảm thấy vô
cùng buồn ngủ, một người thật sự chống đỡ không được, lên tiếng “Ta ngồi một
lát”, dựa sát vào cánh cửa ngồi xuống, người còn lại cũng ngồi xuống.
Chỉ chốc lát hai người đều nhắm hai
mắt lại. Hứa Bình Quân ra hiệu với Vân Ca, Vân Ca gật đầu, trước hết để
cho Hứa Bình Quân cầm tỏi trát đầy trên giầy.
“Hắc Quả Phụ rất ghét mùi tỏi.
Không biết nó chui vào hay chạy đi đâu, vẫn là cẩn thận một chút thì hơn.”
Hứa Bình Quân vừa nghe, lập tức bôi
không ít lên trên tay, trên mặt, trên cổ. Vân Ca cười đem áo mưa mình làm xong
che lên người Hứa Bình Quân. Hứa Bình Quân biết mình đang mang thai, cũng không
khách khí với Vân Ca, chỉ nắm thật chặt tay Vân Ca. Vân Ca lấy chủy thủ cẩn
thận hướng cánh cửa có khóa kia, bắt đầu từ tấm ván gỗ cắt xuống dưới.
Cửa vừa mở, hai thủ vệ lập tức ngã
trên mặt đất, Hứa Bình Quân hoảng sợ lui về phía sau một bước dài: “Bọn họ đều
chết hết sao?”
“Không có, không có, đại khái chỉ
là ngất đi thôi, Hứa tỷ tỷ nhanh một chút.” Vân Ca lừa Hứa Bình Quân đi qua thi
thể hai người, đưa chủy thủ cho Hứa Bình Quân, chỉ vào phương hướng mà nàng nhớ
mang máng: “Tỷ chạy trước sang hướng bên kia đi, muội lập tức tới ngay.”
“Muội làm gì?”
“Muội muốn ngụy trang nơi này một
chút, kéo dài một ít thời gian, nếu không người tuần tra vừa nhìn thấy chỗ này,
thì đều biết chúng ta đã trốn.”
Vân Ca cố nén sợ hãi đóng kỹ hai
cánh cửa, đặt thi thể hai thủ vệ mỗi người dựa vững vào khung cửa và trong góc
tường. Nhìn từ xa, không có gì khác thường. Khi Vân Ca đuổi theo Hứa Bình Quân
gương mặt đã tái nhợt, cả người đều run rẩy.
Hứa Bình Quân hỏi: “Vân ca, muội
làm sao vậy? Muội nôn mửa sao?”
Vân Ca lắc đầu: “Muội không sao,
chúng ta chạy đi, thừa dịp trước khi bọn họ phát hiện, cố gắng hết sức rời xa
nơi này.”
Hai người khom lưng, liều mạng chạy
trốn ở dưới đám cây. Chạy được một đoạn, quả nhiên thấy xe ngựa ngày đó đỗ dưới
bức tường cao. Vân Ca võ công mặc dù kém, nhưng nhờ vào cây, còn có thể nhảy ra
ngoài, Hứa Bình Quân thì lại một chút công phu cũng không có.
“Muội lên trước, tìm chỗ cố định
dây thừng cho tốt.”
Vân Ca vội vàng trèo lên cây, dựa
vào lực đẩy của cành cây, trèo được lên trên bờ tường. Cắm chủy thủ ngập tới
cán vào trong tường, lại cột chắc dây thừng làm từ những mảnh vải vào thân chủy
thủ, Vân Ca thả dây thừng xuống: “Hứa tỷ tỷ, nhanh trèo lên đây.”
Hứa Bình Quân nhìn tường cao cao,
lắc lắc đầu: “Tỷ không trèo lên được đâu.”
Vân Ca sốt ruột nói: “Tỷ tỷ, tỷ có
thể trèo lên mà.”
Hứa Bình Quân vẫn lắc đầu: “Không
được! Ngộ nhỡ ngã xuống thì sao?”
Vân Ca suy nghĩ một lát, nhảy
xuống, ngồi xổm trên mặt đất, “Hứa tỷ tỷ, tỷ túm dây thừng, giẫm lên vai muội.
Muội chầm chậm đứng lên, chờ khi muội đứng lên hẳn, đầu của tỷ vốn chỉ cách bờ
tường bằng chiều cao của hai người thôi, tỷ nhất định có thể trèo lên, muội sẽ
ở dưới đất bảo vệ tỷ, tuyệt đối sẽ không làm ngã tỷ.”
Hứa Bình Quân tay đặt ở bụng còn
đang do dự, Vân Ca nói: “Hứa tỷ tỷ, bọn họ sẽ giết chúng ta, muội cảm nhận
được, cho nên chúng ta nhất định phải trốn.”
Hứa Bình Quân cắn chặt răng, đứng
trên vai Vân Ca. Làm mẹ cơ thể sẽ vô cùng yếu đuối, nhưng cũng vô cùng dũng
cảm. Vân Ca ở dưới đất căng thẳng nhìn chằm chằm Hứa Bình Quân, nàng thấy Hứa
Bình Quân sợ hãi, nhìn thấy khi Hứa Bình Quân mới trèo lên được một nửa, đã
dùng hết khí lực để leo lên tiếp rồi.
Vân Ca vừa khẩn trương duỗi tay, vừa
không ngừng nói: “Còn có một chút, cũng sắp tới rồi, còn có một chút, cũng sắp
tới rồi.”
Mơ hồ nghe được tiếng người nói
cùng tiếng bước chân rối loạn. Vân Ca không thể quay đầu lại nhìn, cũng không
thể trèo lên tường, chỉ nhìn chằm chằm Hứa Bình Quân, một lần nữa khích lệ Hứa
Bình Quân trèo lên bờ tường.
Hứa Bình Quân gọi: “Vân Ca, bọn họ
đuổi tới rồi, muội…Muội mau lên đây, không cần lo cho tỷ.”
Vân Ca lập tức mắng: “Hứa Bình
Quân, muội quan tâm không phải là tỷ, ai thích quan tâm tới người vô dụng như
tỷ? Muội chỉ quan tâm tới đứa bé trong bụng tỷ thôi, tỷ còn không đi, tỷ muốn
hại chết đứa bé sao? Đại ca sẽ hận tỷ.”
Hứa Bình Quân nghe thấy tiếng nói
của những người phía sau, tiếng bước chân càng lúc càng gần. Nàng vừa khóc, vừa
nghĩ tới đứa bé, trong cơ thể lại có một cỗ khí lực, khiến cho nàng trèo được
lên bờ tường.
Vân Ca lập tức nói: “Kéo dây thừng
lên, sau đó theo dây thừng trượt xuống, việc này rất đơn giản, đi mau!”
Hứa Bình Quân từ trên cao nhìn
xuống, đã nhìn thấy một đoàn người binh khí cầm trong tay, nàng khóc hỏi: “Muội
thì sao? Muội mau lên đây.”
Vân Ca nhìn nàng khinh thường chu
chu môi: “Muội đi đường khác. Muội có võ công, không có tỷ liên lụy, thực dễ
dàng thoát thân, tỷ nhanh trèo xuống, đừng có làm liên lụy tới muội!” Nói xong,
liền phi thân ra ngoài.
Truy binh nghe được tiếng động Vân
Ca tận lực gây ra trong đám cây cối, lập tức kêu lên: “Ở bên kia, ở bên kia.”
Hứa Bình Quân vừa khóc, vừa theo
dây thừng trượt xuống. Hai chân vừa rơi xuống đất, nàng lập tức thất tha thất
thểu liều mạng chạy, trong lòng điên cuồng mà gọi: “Bệnh Dĩ, Bệnh Dĩ, Mạnh
Giác, Mạnh Giác, hai người đang ở đâu? Hai người đang ở chỗ nào?”
Nước mắt trên mặt, nước mưa trên
trời rơi xuống, đêm tối đen, Hứa Bình Quân lòng tràn đầy tuyệt vọng. Đều là bởi
vì nàng muốn lén đi gặp đại phu, nếu không phải nàng muốn đi gặp đại phu, sẽ
không bị người ta bắt đi, đều là bởi vì nàng làm liên lụy, nếu không Vân Ca sớm
đã chạy thoát. Tất cả đều là lỗi của nàng!

