Vân Trung Ca - Quyển 2 - Chương 06 phần 2
[6.2]
Vân Ca nghe Thất Hỉ nói Hoắc Quang
đã đi, lúc này cùng Lưu Phất Lăng nghị sự chính là Lưu Bệnh Dĩ, hai mắt lập tức
mở lớn xoay tròn. Rón ra rón rén đi đến cửa sổ nhìn lén vào bên trong, nàng
thấy Lưu Bệnh Dĩ ăn mặc chỉnh tề, vẻ mặt nghiêm túc ngồi ở phía dưới, thập phần
có dáng có vẻ.
Vu An nhẹ nhàng ho khan một tiếng
nhắc nhở Lưu Phất Lăng, Lưu Phất Lăng nhìn về phía ngoài cửa sổ, chỉ thấy một
cái đầu đột nhiên tránh ra, ngay sau đó một tiếng kêu trầm thấp “Ôi”, không
biết nàng vội vội vàng vàng đụng phải chỗ nào, Lưu Phất Lăng vội nói: “Muốn
nghe thì vào đi!”
Vân Ca xoa đầu gối, khập khiễng
bước vào, do ở bên ngoài đã lâu, hai má lạnh tới đỏ bừng, người lại được bao
lại thập phần tròn chắc, nhìn qua thật là thú vị kỳ quái.
Lưu Phất Lăng gọi nàng bước tới,
“Không có người ngoài, lại đây ngồi để ta xem xem đụng phải chỗ nào.”
Vân Ca cong miệng cười với Lưu
Bệnh Dĩ, ngồi vào một bên long tháp của Lưu Phất Lăng, chìa tay để Lưu Phất
Lăng giúp nàng tháo găng tay ra, “Đụng phải cây cột ngay bên ngoài cửa sổ,
không có việc gì. Huynh cho gọi đại ca tới làm gì? Ta nghe thấy hai người nói
cái gì mua quan bán quan, huynh đường đường là một hoàng đế, sẽ không nghèo tới
mức cần tới bán quan để xoay sở tiền chứ? Làm hoàng đế như vậy còn lãnh đạo
được ai? Không bằng cùng ta đi bán đồ ăn.”
Lưu Phất Lăng nhíu mày, tiện tay
dùng cái bao tay của Vân Ca đánh vào đầu nàng một cái, “Triều đình chúng ta
quốc khố nghèo nàn cũng không phải chỉ mới một hai năm, mà từ trước khi ta đăng
cơ vẫn luôn thiếu thốn cho tới bây giờ. Hiện giờ tuy có chuyển biến tốt đẹp,
nhưng chuyện thuế má dân chúng phải nộp còn quan trọng hơn, mà ta đây là một
hoàng đế, nhìn thì giàu có nhất thiên hạ, nhưng thực tế là hai bàn tay trắng,
có thể bán chỉ có quan chức.”
Lưu Bệnh Dĩ cười nói: “Thương nhân
muốn bán được nhiều hàng hóa phải do giá cả, hoặc là hàng hóa độc đáo, hoặc là
lũng đoạn. Thứ hàng hóa ‘quan’ này khắp thiên hạ chỉ có hoàng thượng có, cũng
chỉ hoàng thượng mới có thể bán, buôn bán một vốn vạn lời, không làm thì thật
sự có lỗi với những phú hào túi giắt đầy vàng.”
Lưu Phất Lăng cũng lộ ý cười, “Khi
phụ hoàng tại vị, vì xoay sở quân phí cũng từng bán quan chức, lợi và hại cũng
đều có, ngươi nhất định phải khống chế tốt.”
Lưu Bệnh Dĩ đáp: “Thần sẽ hết sức
cẩn thận.”
Vân Ca nghe được từ “Thần”, hỏi Lưu
Phất Lăng: “Huynh phong quan chức cho đại ca?”
Lưu Phất Lăng nhẹ gật đầu.
Vân Ca cười hướng Lưu Bệnh Dĩ chắp
tay thi lễ: “Chúc mừng đại ca.”
Lưu Bệnh Dĩ vừa định nói, Thất Hỉ
bên ngoài bẩm tấu: “Gián nghị Đại phu Mạnh Giác thỉnh cầu yết kiến.”
Vân Ca vừa nghe, lập tức đứng lên,
“Ta quay về Tuyên Thất Điện.”
Lưu Phất Lăng không ngăn nàng, chỉ
dùng ánh mắt nhìn theo, thấy nàng dọc theo hành lang dài bên cạnh, rất nhanh
biến mất khỏi tầm mắt. Mạnh Giác mới vừa theo thái giám bước vào cửa điện, tầm
mắt cũng hướng về phía bên cạnh. Hắn chỉ nhìn thấy một vạt váy chập chờn hiện
lên giữa những cột trụ của hành lang, trong giây lát, đã không còn vết tích.
Hắn nhìn phương hướng nàng biến mất, có chút ngơ ngẩn.
Khi ngoái đầu nhìn lại, tầm mắt của
hắn và tầm mắt của Lưu Phất Lăng chạm phải nhau. Một người ý cười thản nhiên,
một người mặt không chút thay đổi. Mạnh Giác khẽ mỉm cười, ánh mắt buông xuống
cúi đầu, cung kính bước tới đại điện. Bộ dáng hắn cúi đầu, giống như một cây
trúc hơi cong xuống dưới đại tuyết, mưa rào. Mặc dù nhún nhường, nhưng lại
không chút thấp kém hạ mình. Khom người chỉ là vì tác động của mưa tuyết rơi
xuống, đều không phải là bởi vì sợ hãi mưa tuyết.
……………………………
Lưu Phất Lăng xử lý xong tất cả mọi
chuyện, khi quay về Tuyên Thất Điện, Vân Ca đã ngủ rồi. Hắn giúp nàng đắp lại
chăn, nhẹ nhàng ngồi xuống bên giường. Vân Ca trong lòng không an ổn, kỳ thật
vẫn chưa ngủ, mắt nửa nhắm nửa mở hỏi: “Hôm nay vì sao lại tới trễ như vậy? Có
mệt hay không?”
“Hiện tại không cảm thấy mệt, ngược
lại cảm thấy có chút vui vẻ.”
Hiếm thấy nghe được Lưu Phất Lăng
nói trong lòng vui vẻ, Vân Ca vội ngồi dậy, “Vì sao vui vẻ?”
Lưu Phất Lăng hỏi: “Nàng còn nhớ rõ
nam hài tử tên Nguyệt Sinh đó không?”
Vân Ca nhớ tới chuyện cũ, trong
lòng chua xót cùng vui mừng đan xen, “Nhớ rõ, hắn ăn một hơi rất nhiều bánh
nướng lớn. Ta lúc ấy vốn từng định dẫn hắn về nhà của ta, nhưng nhìn thấy tính
tình hắn bướng bỉnh như vậy, lại không dám nói. Cũng không biết hiện tại hắn đã
tìm được muội muội* hay chưa?”
*Xem lại chương 1.3 quyển Thượng
về bạn Nguyệt Sinh chỉ muốn đi tìm muội muội nhé.
Lưu Phất Lăng nói: “Đêm hôm đó hắn
nói, vì phải nộp thuế khóa, cha mẹ bán muội muội đi, bởi vì đã không còn ruộng
đất, cha mẹ đều chết hết, tất cả những chuyện đó đều là lỗi của hoàng đế, hắn
hận hoàng đế. Triệu tướng quân không muốn để cho hắn nói, nhưng những lời đó là
tiếng nói của dân chúng, là tiếng nói từ đáy lòng của ngàn vạn dân chúng, là âm
thanh không ai có thể ngăn cản, dân chúng đang hận hoàng đế.”
Vân Ca kinh hãi, Lưu Phất Lăng còn
tuổi nhỏ gánh vác tính mạng của mẫu thân còn chưa đủ, còn phải đeo thêm trên lưng
oán hận của thiên hạ sao?
Khó trách hắn hàng đêm không thể an
ổn ngủ yên, nàng cầm tay Lưu Phất Lăng, “Lăng ca ca, tất cả những chuyện đó
không phải là lỗi của huynh…”
Lưu Phất Lăng còn chưa lưu ý đến
đây lần đầu tiên Vân Ca đối với hắn vô cùng thân thiết, chỉ thuận tay nắm chặt
lấy bàn tay Vân Ca, “Nhiều năm như vậy, ta vẫn nghĩ tới hắn, cũng vẫn nghĩ tới
những lời của hắn. Cho tới bây giờ, ta tuy rằng làm được vẫn chưa đủ, nhưng
thuế má đã thực sự được giảm xuống, sẽ không còn những phụ mẫu vì nộp thuế khóa
mà phải bán đi nữ nhi của mình nữa. Chỉ cần cải cách hôm nay có thể thuận lợi
thi hành, ta tin tưởng ba bốn năm sau, sẽ không có bách tính bởi vì không có
ruộng đất mà biến thành lưu dân, sẽ không có những đứa trẻ như Nguyệt Sinh nữa.
Nếu như có thể gặp hắn lần nữa, ta sẽ nói cho hắn biết ta chính là hoàng đế Đại
Hán, ta đã cố gắng hết sức.”
Vân Ca nghe được sững sờ, trong
lòng nàng, dưới hoàng quyền luôn luôn là bi thương nhiều, sung sướng ít, tàn
nhẫn nhiều, nhân thiện ít, nhưng những lời nói này của Lưu Phất Lăng đánh mạnh
vào những thứ trước giờ nàng vẫn luôn nhận định đó.
Lưu Phất Lăng làm những chuyện như
vậy, khiến cho bao nhiêu người được vui mừng? Trong đao kiếm của hoàng quyền
sao có thể hành xử nhân từ lương thiện như vậy?
Búi tóc của Vân Ca có hơi lỏng ra,
tóc mai ở hai bên tuột xuống có chút lộn xộn, ngược lại lại làm cho nàng có
thêm vài phần phong tình so với bình thường. Ánh đèn lưu chuyển, vẻ mặt của Vân
Ca từng nét từng nét hiện ra, mơ màng, hoang mang, vui mừng, suy tư.
Lưu Phất Lăng đột nhiên thấy tim
đập loạn mấy nhịp, lúc này mới phát giác chính mình đang nắm tay Vân Ca. Trong
lòng rung động, thấp giọng gọi: “Vân Ca.”
Giọng nói của hắn trong trầm thấp
có một loại cảm xúc khác, Vân Ca trong lòng có chút rối loạn, vội vàng rút tay
ra, khoác tấm ngoại bào vào, muốn xuống giường, “Huynh đã ăn gì chưa? Ta đi
giúp huynh chuẩn bị mấy món ăn.”
Lưu Phất Lăng không dám phá vỡ sự
bình thản ấm áp của hai người ở hiện tại, không muốn dọa Vân Ca chạy mất, vội
đem tất cả những cảm xúc giấu kín trong lòng, giữ ống tay áo của nàng lại, “Lúc
nghị sự có ăn chút điểm tâm. Đã trễ thế này, không cần phiền như vậy nữa. Ta
hiện tại ngủ không được, nói chuyện cùng với ta đi.”
Vân Ca cười: “Vậy để Mạt Trà tùy
tiện lấy vài thứ đến, chúng ta vừa ăn vừa nói. Chuyện này, ta đã sớm muốn làm,
nhưng mẹ ta luôn luôn không cho phép ta ở trên giường ăn bất cứ cái gì.”
Vân Ca đem mấy cái gối đầu và đệm
tựa có thể tìm được đem hết cả tới trên giường, bày thành hình dáng cực thoải
mái, để cho Lưu Phất Lăng dựa vào một bên thành giường, còn mình dựa vào một
bên khác.
Ở giữa hai người có đặt mấy chiếc
đĩa nhỏ, trên đó có đầy đủ các thứ đồ ăn vặt. Mành được buông xuống, ngăn cách
với thế giới bên ngoài, bên trong tự nhiên hình thành một thế giới khác. Vân Ca
chọn một miếng điểm tâm đưa cho Lưu Phất Lăng, còn mình thì ăn một miếng khác,
mím môi cười: “Cha ta chưa bao giờ quản những việc vặt vãnh trong phủ, mẹ ta
nếu nhớ tới cái gì thì sẽ quản lý cái đó, nếu nhớ không ra sẽ để kệ đó. Dù sao
thì trong mắt cha và mẹ cũng chỉ có đối phương, tâm tư toàn bộ cũng không để
trên những việc vụn vặt. Nhà của ta nha đầu cũng chỉ có vài người, tính tình
một người thì giống hệt người lớn, một người thì rất cổ quái, ta chỉ toàn theo
ở phía sau gọi ‘Tỷ tỷ, tỷ tỷ’, còn thường xuyên không người nào để ý tới ta.”
“Ca ca của nàng đâu?”
Vân Ca vỗ vỗ trán, đầy mặt thống
khổ: “Huynh đã nghe ta kể nhiều chuyện như vậy, còn hỏi một câu ngớ ngẩn như
thế? Nhị ca căn bản rất ít ở nhà, Tam ca trước giờ đều là, ta nói mười câu,
huynh ấy nếu có thể trả lời ta một câu, ta đã cảm động đến rơi nước mắt. Cho
nên buổi tối khi ngủ không được, ta sẽ thường thường...” Vân Ca cúi đầu chọn
một miếng điểm tâm, “Thường thường nhớ tới huynh.” Vân Ca lấy miếng điểm tâm
nhưng không ăn, chỉ nắm chặt trong tay, bóp vụn miếng điểm tâm thành những
miếng nhỏ, “Lúc ấy đã nghĩ, chúng ta có thể trốn trên một chiếc giường thật
lớn, vừa ăn mấy thứ gì đó, vừa nói chuyện.”
Vân Ca khi còn nhỏ, kỳ thật cũng là
một đứa trẻ cô đơn. Bởi vì cha mẹ thích đi nhiều nơi, nàng rất ít khi dừng lại
ở một chỗ nào đó lâu, cơ bản không có cơ hội quen biết với những bạn bè cùng
tuổi. Phụ mẫu nàng cùng với phụ mẫu những đứa trẻ khác cũng cực không giống
nhau, ca ca của nàng cũng cực không giống với ca ca trong các gia đình khác. Ở
các gia đình người khác, cha mẹ nuôi con dù chỉ có củi gạo dầu muối qua ngày,
nhưng cha mẹ nàng lại có một thế giới cực cao xa rộng lớn, cha mẹ thích mang
nàng nhìn ngắm thế giới của bọn họ. Nhưng ở trong thế giới đó, nàng chỉ là một
người ngoài, một khách qua đường, thế giới kia chỉ thuộc về hai người bọn họ.
Ca ca cũng có thế giới của ca ca, thế giới của bọn họ, nàng thậm chí ngay cả
cánh cửa ở nơi nào cũng không biết. Tinh lực và thời gian mà cha mẹ và ca ca có
thể phân cho nàng đều rất có hạn, phần nhiều thời gian nàng đều chỉ có một
mình.
Lưu Phất Lăng vẫn cho là Vân Ca có
cha mẹ và ca ca, hẳn là cả ngày đều có người làm bạn, hắn lần đầu tiên ý thức
được Vân Ca luôn vui vẻ như vậy nhưng ẩn giấu là sự cô đơn, trong lòng có chút
thương cảm.
Ngón tay của hắn nhẹ nhàng quấn lấy
một lọn tóc Vân Ca rủ xuống, mỉm cười nói: “Ta cũng từng nghĩ như vậy. Ta có
khi nằm ở trên giường, sẽ muốn có một căn phòng có trần bằng ngọc lưu ly.”
“Nằm ở trên giường, là có thể thấy
sao trời. Nếu như không có sao, có thể thấy mặt trăng lưỡi liềm, nếu như là
ngày mưa, có thể nhìn thấy hạt mưa rơi xuống trên lưu ly, nói không chừng, sẽ
lờ mờ cảm thấy được hạt mưa rơi xuống trên mặt.” Vân Ca mỉm cười, “Nhưng mà, ta
muốn dùng thủy tinh, còn từng hỏi qua Tam ca, có thủy tinh lớn như vậy hay
không, Tam ca bảo rằng ta nhanh chóng đi ngủ, ở trong mộng cứ chậm rãi mà tìm.”
Lưu Phất Lăng cũng mỉm cười: “Thủy
tinh chỉ sợ không tìm được lớn như vậy, nhưng mà ngọc lưu ly có thể nung nóng
từng khối nhỏ, sau đó ghép lại với nhau, đại khái có thể lớn như chiếc giường
mà chúng ta hiện tại đang nằm vậy, có một năm, ta đã cố ý tuyên lưu ly sư giỏi
nhất kinh thành đến lặng lẽ hỏi qua.”
Vân Ca vội nói: “Phòng ở để ta
thiết kế, ta sẽ vẽ.”
Lưu Phất Lăng nói: “Ta cũng sẽ vẽ…”
Vân Ca nhíu mày cong môi, Lưu Phất
Lăng cười, “Nhưng mà ai bảo ta lớn hơn nàng chứ? Luôn phải nhường cho nàng
nhiều một chút.”
Hai người nhìn nhau cười, giống hệt
như hai đứa trẻ, hoài niệm lại những bí mật nhỏ vui sướng khác thường.
Vào giờ khắc này.
Hắn bỏ xuống gánh nặng tang thương,
nàng cũng không cần tiến thoái khó xử. Hắn và nàng lúc này chỉ như một thiếu
niên và một thiếu nữ tính tình vẫn còn trẻ con, bằng lòng dùng ánh mắt đơn giản
nhất ngắm nhìn thế giới, có thể chỉ vì một cảnh mỹ lệ mà cười, đồng thời khờ
dại tin vào những gì tốt đẹp.
Mệt nhọc nhiều ngày, hiện tại thể
xác và tinh thần đều vui vẻ, nói chuyện một lúc, Lưu Phất Lăng dần dần có chút
mơ màng. Vân Ca thầm thì một hồi, mới phát giác Lưu Phất Lăng đã ngủ. Nàng nhẹ
nhàng đứng dậy, giúp hắn đắp chăn, lại nhìn thấy hắn khóe môi khẽ cười, nàng
cũng mỉm cười. Tuy nhiên, lúc miết đến hoa văn hình rồng trên ống tay áo của
hắn, nghĩ đến chỉ có phượng mới có thể bay lượn cùng rồng, ý cười bỗng dưng
phai nhạt, trong lòng thậm chí có chua xót và đau đớn.
Nằm trên gối, nghĩ tới Lưu Phất
Lăng, nghĩ tới Thượng Quan Tiểu Muội, Vân Ca lăn qua lộn lại không ngủ được.
Bọn họ một người là hoàng thượng, một người là hoàng hậu, kỳ thật vô cùng xứng
đôi. Hai người đều rất cô đơn, hai người đều sớm trưởng thành, hai người đều
mang một lớp vỏ bề ngoài cho người khác xem…
Nếu tại đây trong chốn cung đình,
nơi ngươi lừa ta gạt, tình thế biến ảo khôn lường, bọn họ long phượng lúc này
có thể vợ chồng đồng tâm, có thể giúp đỡ lẫn nhau, có lẽ Lăng ca ca cũng sẽ
không cảm thấy cô đơn.
Buổi tối hôm qua, Lưu Phất Lăng
cũng không biết bản thân mình ngủ khi nào, chỉ nhớ rõ khi mơ mơ màng màng, Vân
Ca vẫn còn đang nói liên miên cái gì đó. Gối đầu và đệm tựa thất linh bát lạc
phân tán quanh giường. Hắn ngủ ngang giường, bởi vì chiều ngang giường không đủ
dài, chỉ có thể cong người lại.
Với tư thế ngủ của Vân Ca, điểm tâm
đêm qua chỉ sợ “thi cốt thất thần*”, hắn thuận tay mò mẫm, quả nhiên! Toàn bộ
điểm tâm đã không thể phân biệt được hình dạng lúc đầu, thì ra đây có lẽ chính
là nguyên nhân mẹ Vân Ca không cho nàng ăn thứ gì ở trên giường.
*Câu này nghĩa đen là thân xác
mỗi nơi một phần, ý chỉ bị nát bét ấy mà, Phất Lăng có hơi nói quá hài hước một
tí.
May mắn hắn và nàng mỗi người dùng
một cái chăn, hắn mới không phải chịu cảnh đau khổ thảm thương (như mấy
khối điểm tâm kia).
Từ năm tám tuổi, hắn đã bắt đầu bị
khó ngủ, bất luận là tiếng động gì nhỏ như thế nào đều có thể làm cho hắn giật
mình tỉnh giấc, hơn nữa do dễ dàng bị mất ngủ, cho nên khi hắn nghỉ ngơi nhất
định bốn phía phải tuyệt đối im lặng, ngăn nắp sạch sẽ, và bất luận kẻ nào cũng
không được phép ở lại trong phòng.
Nhưng đêm qua, trong hoàn cảnh “ác
liệt” như thế này, kèm theo tiếng Vân Ca nói chuyện, vậy mà hắn lại bình yên đi
vào giấc ngủ, hơn nữa ngủ thật sự rất sâu, ngay cả Vân Ca khi nào thì rời
giường, hắn cũng không hề biết.
Vu An bưng đồ dùng rửa mặt tiến
vào, hầu hạ Lưu Phất Lăng rửa mặt. Mạt Trà đang hầu hạ Vân Ca ăn điểm tâm, Vân
Ca vừa ăn mấy thứ, vừa nói với Lưu Phất Lăng: “Hôm nay là ngày Tiểu Niên*, ta
tìm người đi cùng ta tới chơi trên Thương Hà. Huynh chờ ta tới tìm huynh.”
*Tiểu Niên: là ngày 23 tháng
chạp tết ông Táo, ở Trung Quốc gọi là Tiểu Niên hoặc Tiểu Niên Dạ.
Lưu Phất Lăng gật đầu đáp ứng, Vân
Ca lại còn giống như sợ hắn thất hứa, dặn dò hai lần, mới vội vã đi ra khỏi
phòng. Lưu Phất Lăng liếc mắt nhìn Mạt Trà, Mạt Trà lập tức buông bát đĩa trong
tay xuống, đuổi theo Vân Ca.
Hết chương 6.

