Vân Trung Ca - Quyển 2 - Chương 07 phần 1

Chương 7: Đức âm bất
vong.

[7.1]

Thượng Quan Tiểu Muội sau khi rửa
mặt chải đầu và dùng một chút điểm tâm sáng xong, một mình lẳng lặng hí hoáy
cắm tới cắm lui bình hoa mai đặt trước cửa sổ. Nàng cắm vào một lần, nhìn trái
ngắm phải, giống như không hài lòng, cứ lấy ra, rồi lại cắm vào lần nữa.

Cung nữ bên cạnh hầu hạ nàng đã
lâu, đều thấy chuyện kỳ lạ nhưng không thấy kinh ngạc, cũng không lên tiếng,
hoặc là cúi mắt nhìn chằm chằm mặt đất, hoặc là hai mắt thẳng tắp nhìn chằm
chằm phía trước.

Thượng Quan Tiểu Muội có dáng người
nhỏ nhắn xinh xắn, thế nhưng mọi thứ trong Tiêu Phòng Điện này lại được cố ý
bài trí thật vô cùng to lớn để biểu thị rõ ràng phượng nghi uy nghiêm của một
hoàng hậu.

Thị nữ Tranh Nhi* mới đến, nàng
nhìn một lúc lâu vẫn thấy hoàng hậu cứ tới tới lui lui loay hoay với một bình
hoa. Trong mắt của nàng, hoàng hậu chỉ là một đứa bé, thường ngày cố ý ăn mặc
trưởng thành ổn trọng không hợp tuổi, nhưng lại thường cô đơn một mình lui vào
trong một góc của tọa tháp, nhìn thật thập phần đáng thương.

*Tên cô cung nữ này có thể là
Tranh Nhi hoặc Chanh Nhi, mình chọn là Tranh Nhi
.

Tranh Nhi cười nói: “Nương nương
muốn thành hình dáng như thế nào, nói cho nô tỳ, nô tỳ sẽ cắm giúp nương nương.
Những việc vụn vặt như thế này không đáng để hao phí thời gian của nương nương,
nương nương cứ để cho nô tỳ làm.”

Căn phòng đang im phăng phắc, đột
nhiên nghe thấy tiếng người nói, tất cả mọi người đều có chút không quen, đồng
loạt ngoảnh đầu lại nhìn về phía Tranh Nhi. Tranh Nhi không biết mình làm sai
chỗ nào, sợ hãi quỳ xuống.

Thượng Quan Tiểu Muội nghe thấy lời
Tranh Nhi nói, tay có chút dừng lại, nhẹ nhàng buông cành hoa xuống. Bắt đầu từ
khi nàng sáu tuổi, thời gian của nàng chính là dùng để hao phí, nếu nó không
dùng để hao phí, thì còn có thể để làm gì?

Thế giới bên ngoài Tiêu Phòng Điện,
nàng không thể dễ dàng hòa nhập, trong mắt toàn bộ hoạn quan cung nữ, nàng
không phải là hoàng hậu đứng đầu hậu cung, mà là đại biểu cho thế lực kiềm chế
hoàng thượng. Bên trong Tiêu Phòng Điện, Tiểu Muội mỉm cười, đảo mắt một lượt
qua cung nữ ở bốn phía, một nửa trong các nàng chắc hẳn là tai mắt của tổ phụ,
một nửa còn lại có lẽ là của hoàng thượng, hay có lẽ là của các thần tử khác trong
triều. Còn Tranh Nhi này, không biết là người của ai?

Tiểu Muội nhìn về phía Tranh Nhi
đang quỳ trên mặt đất, cười nói: “Ngươi đã từng học qua cắm hoa? Bổn cung đang
phát sầu đây! Lại đây giúp bổn cung cắm lại đi!”

Tranh Nhi thấy Tiểu Muội tươi cười
thoải mái, tâm tư còn đang treo cao được thả lỏng, dập đầu, đến bên cạnh người
Tiểu Muội quỳ gối, giúp Tiểu Muội chọn hoa.

Thượng Quan Tiểu Muội và Tranh Nhi
vừa trao đổi xem sẽ cắm hoa như thế nào, vừa tùy ý trò chuyện.

“Ngươi tiến cung được bao lâu rồi?”
Tiểu Muội hỏi.

“Dạ gần ba năm rồi ạ, từ khi tiến
cung tới giờ nô tì đều ở Chiêu Dương Điện.”

Thượng Quan Tiểu Muội trong lòng
suy nghĩ, do hoàng thượng chưa từng sắc phong phi tần, lục cung gì đó cũng
không có, nên Chiêu Dương Điện không hề có nữ chủ nhân. Tranh Nhi ở trong một
cái điện trống không làm việc ba năm, có lẽ gia đình hẳn là không quyền không
thế, nhưng mà vì sao nàng lại đột nhiên tới Tiêu Phòng Điện?

Tiểu Muội kinh ngạc nói: “Trong
Chiêu Dương Điện hiện tại coi như không có người ở, một khu phòng trống vẫn cần
người dọn dẹp sao? Vậy mỗi ngày ngươi có phải đều thực nhàn rỗi?”

Tranh Nhi cười rộ lên, nàng nghĩ
hoàng hậu nương nương thật đúng là một quý nhân nên không biết tới những việc
thấp kém. Trong hoàng cung này, những cung điện trống không có ai ở, vẫn cần
phải được người quét tước, giữ gìn như cũ. Bằng không, một ngày nào đó hoàng
thượng hay một nương nương nào đó đột nhiên hứng chí muốn đi xem, chẳng lẽ lại
để cho hoàng thượng và nương nương ngắm một tòa cung điện tràn đầy bụi phủ?

“Hồi bẩm nương nương, cung điện tuy
rằng không có ai ở đó, nhưng vẫn phải được chuyên tâm trông nom. Việc nô tỳ mỗi
ngày phải làm cũng rất nhiều, phải quét tước cung điện, lau chùi vật dụng trong
phòng, còn phải chăm sóc hoa cỏ trong ngoài điện phủ. Nương nương trước kia
từng ở Chiêu Dương Điện đã để lại không ít thi họa của danh nhân, đồ dùng bút
mực, cầm sáo nhạc khí, đối với mấy thứ này đều không thể lười biếng được, cần
phải được thường xuyên xem xét, cẩn thận giữ gìn.”

Tiểu Muội nghe Tranh Nhi nói, đột
nhiên nhớ tới một câu: “Người đã đi, nhưng vật còn ở lại.” Không biết Chiêu
Dương Điện này đã từng khóa lại một nữ tử nào trọn đời? Tiểu Muội thấy trong
lòng có chút cảm động, không khỏi nghiêng đầu hỏi một nữ quan đã lớn tuổi, “Vị
nương nương nào của Tiên hoàng đã từng ở trong Chiêu Dương Điện?”

Nữ quan ngưng thần suy nghĩ một
lát, lắc đầu: “Hồi bẩm nương nương, nô tỳ không biết, từ khi nô tỳ tiến cung,
Chiêu Dương Điện dường như đã bỏ không, nếu nương nương muốn biết, có lẽ tìm
một lão bà tử đã hết tuổi làm việc trong cung mới có thể dò la được, hoặc là có
thể sai người đi thăm dò thông tin từ Khởi cư chú* khoảng bốn mươi năm về
trước.”

*Khởi cư chú là bản ghi chép về
cuộc sống hàng ngày trong cung, có ghi chép cụ thể về hoàng thượng, hoàng hậu
hoặc các phi tần.

Tiểu Muội lắc đầu, tuy rằng đối với
Chiêu Dương Điện để trống hơn bốn mươi năm này, nàng rất ngạc nhiên, nhưng cũng
không muốn vì chuyện xưa như thế mà phải huy động nhiều người cùng tìm hiểu.

Tranh Nhi nhỏ giọng nói: “Nô tỳ
biết.”

Tiểu Muội cười, đánh vào người
Tranh Nhi một cái, trách móc kiểu trẻ con: “Biết thì nhanh nói, ngươi thật làm
bổn cung tò mò muốn chết.”

Trong hậu cung, ngoại trừ Tiêu
Phòng Điện ra, Chiêu Dương Điện là cung điện tốt nhất. Mặc dù độ tráng lệ không
bì được với Tiêu Phòng Điện, nhưng nét thanh nhã, tĩnh mịch, và sự tinh tế thì
hơn hẳn một bậc. Một cung điện quan trọng như vậy, thế nhưng từ lúc Tiên hoàng
còn tại vị đã bị bỏ không, đối với hậu cung ba nghìn mỹ nhân của Tiên hoàng mà
nói, thật sự rất kỳ quái, các cung nữ chung quanh đều sinh hứng thú, dựng thẳng
lỗ tai mà nghe.

Tranh Nhi nói: “Lý phu nhân từng ở
đó.”

Mọi người nghe vậy, vẻ nghi hoặc
trên mặt lập tức tiêu tán, tiếp đó tấc cả đều nghĩ sao mình thật là ngốc, người
có thể làm cho Chiêu Dương Điện bị để trống lâu như vậy, ngoại trừ Lý phu nhân
nổi danh đẹp nghiêng nước nghiêng thành, thì còn có thể là ai?

Một cung nữ lớn tuổi bên cạnh cũng
sinh cảm động, khe khẽ thở dài, “Đáng thương cho kiếp hồng nhan bạc mệnh.”

Thượng Quan Tiểu Muội nhìn chăm chú
cành hoa mai trong tay, nở một nụ cười ngọt ngào. Đáng thương sao? Nàng không
cảm thấy Lý phu nhân đáng thương chút nào. Nếu một nữ nhân khi còn sống được
yêu thương và sủng ái vô cùng như vậy, sau khi chết đi còn có thể làm cho vị đế
vương vì nàng mà bỏ không cả tòa Chiêu Dương Điện, người con gái ấy cả đời này
đã một lần được sống thực sự. Chỉ cần được sống như vậy, không có gì là đáng
thương hại. Đáng thương chính là người chưa bao giờ được sống thực sự như vậy.

Thượng Quan Tiểu Muội cười hỏi
Tranh Nhi: “Những chuyện này đều là từ mấy chục năm trước, làm sao ngươi biết?
Ngươi còn biết chuyện gì thú vị nữa hay không, mau kể cho bổn cung nghe.”

Tranh Nhi ngượng ngùng cười: “Nô tỳ
mỗi ngày phải quét tước Chiêu Dương Điện, còn phải thường xuyên đem tranh chữ
ra phơi nắng, lâu ngày, ngẫu nhiên thấy Tiên hoàng và Lý phu nhân lưu lại đôi
câu vài lời, bởi vì có nhận biết được một số chữ, cho nên phỏng đoán là Lý phu
nhân.”

Trong cung rất ít nữ tử có biết
chữ, Tiểu Muội vô cùng bất ngờ, “Ngươi còn biết chữ?”

Tranh Nhi gật gật đầu, “Phụ thân nô
tỳ là một tiên sinh dạy học, học đường thiết lập tại nhà, nô tỳ vừa làm việc
nhà vừa ở bên nghe, bất tri bất giác có thể đại khái nhận biết một số chữ.”

“Vậy vì sao ngươi không ở Chiêu
Dương Điện làm việc nữa?” Tiểu Muội vừa nói chuyện, vừa cầm một cành mai cắm
lại trong bình, cử chỉ đoan trang cẩn thận.

“Thời gian trước Vân cô nương đi du
ngoạn Chiêu Dương Điện, nhìn thấy hoa cỏ và bày biện trong Chiêu Dương Điện,
nên hỏi là ai đã chăm sóc hoa cỏ, sắp xếp đồ dùng. Nô tỳ sợ muốn chết, nô tỳ
bởi vì nhất thời lớn gan đã tự tiện di chuyển một số đồ dùng trong điện. Nhưng
nô tỳ không biết rằng Vân cô nương là một người vô cùng hiểu biết về hoa cỏ,
nên đã rất vừa ý cách nô tỳ chăm sóc hoa cỏ, cô ấy nói chuyện với nô tỳ một lát
đã tới chiều, sau lại hỏi nô tỳ có nguyện ý đến Tiêu Phòng Điện để chăm sóc một
gốc hoa hiếm lạ hay không. Nô tỳ suy nghĩ cả đêm, ngày hôm sau nói với Vân cô
nương là nguyện ý, Vu tổng quản đã phái nô tỳ đến đây.”

Tay của Thượng Quan Tiểu Muội dùng
lực hơi mạnh, không cẩn thận làm gãy một cành hoa, những cánh hoa trên cành lả
tả rơi xuống. Tranh Nhi vội tiếp nhận cành hoa từ trong tay nàng, “Đưa cho nô
tỳ đi!”

Ngoài điện ríu ra ríu rít một hồi
ồn ào, một cung nữ vội vàng tiến vào thông truyền, lời còn chưa nói hết, Vân Ca
đã bước nhanh mấy bước tiến vào, “Tiểu Muội, hôm nay là Tiểu Niên, chúng ta
nhất định phải chúc mừng một phen. Đi chơi chung với tỷ đi, mấy ngày nay tỷ làm
mấy thứ đồ chơi hay lắm, muội nhất định sẽ rất thích.”

Các cung nữ trong điện đã khiếp sợ
đến không biết nên phản ứng như thế nào, Mạt Trà phía sau Vân Ca vẻ mặt bất đắc
dĩ, lẳng lặng quỳ xuống hành lễ với Tiểu Muội. Thượng Quan Tiểu Muội chỉnh
chỉnh quần áo, cười yêu kiều đứng lên, “Được! Vân tỷ tỷ làm thứ gì chơi vui
vậy? Nếu nhìn không hay, sẽ phạt Vân tỷ tỷ nấu cho muội ăn.”

Vân Ca thuận tay chỉ mấy cung nữ,
“Phiền mấy vị ma ma, tỷ tỷ đi tìm một số quần áo dày đến cho Tiểu Muội, càng
dày càng tốt, nhưng lại không được ảnh hưởng đến cử động. Tranh Nhi, em cũng
tới, nhớ là mặc ấm một chút.”

Xưng hô loạn, lễ nghi loạn, nữ tử
này cố tình làm loạn thiên kinh địa nghĩa*, các cung nữ cũng không thể xác định
được có đúng mình đang ở trong điện của Hoàng hậu hay không, choáng váng ào ào
đi vào trong tìm quần áo.

*Thiên kinh địa nghĩa: những đạo
lý hiển nhiên, bất di bất dịch.

Tranh Nhi muốn hoàng hậu mang theo
một cái lò sưởi cầm tay, Vân Ca không cho nàng mang, cười trách: “Mang theo cái
thứ đó, Tiểu Muội còn vui chơi thế nào được? Huống hồ mùa đông nhất định là
phải lạnh mà! Không lạnh một chút, làm sao mà gọi là đã sống qua những ngày mùa
đông?”

Vân Ca kéo Tiểu Muội ra khỏi Tiêu
Phòng Điện, có hai cung nữ lớn tuổi vội vã cũng muốn theo chân, Tiểu Muội đối
với những ánh mắt vĩnh viễn theo sát nàng như vậy, trong lòng mặc dù thập phần
chán ghét, nhưng trên mặt lại vẫn nở nụ cười ngọt ngào.

Vân Ca lại không đồng ý, giậm chân,
chau mày, vẻ mặt mất hứng, “Có Tranh Nhi là đủ rồi, các ngươi còn sợ ta đem
Tiểu Muội đi bán hay sao? Hơn nữa…” Vân Ca hì hì cười nhìn hai vị cung nữ, “Đây
là nhóm tiểu hài tử chúng ta đi chơi, có hai vị ma ma ở bên cạnh, chúng ta sao
dám chơi đùa. Sắp sang năm mới rồi, để cho chúng ta tự do chơi đùa náo nhiệt
một lần đi!”

Vân Ca lúc thì cứng rắn, lúc thì
mềm dẻo, tính tình lúc thì người lớn, lúc lại trẻ con, tuy chỉ là một cung nữ,
nhưng khí thái hoa quý lúc này lại hơn cả hoàng hậu là Tiểu Muội, khiến cho hai
cung nữ không biết làm thế nào. Bọn họ còn đang ngây người, Vân Ca đã dẫn theo
Tiểu Muội nghênh ngang rời đi.

Chú thích:

Tên chương Đức âm bất vong là
câu cuối trong bài Hữu nữ đồng xa của Kinh Thi, về nghĩa cơ bản dịch ra là:
Không quên phẩm đức và lời nói của nàng, chắc mọi người cũng đoán được là lời
của ai sẽ nói với ai rồi ha.

Báo cáo nội dung xấu

Chi phí đọc tác phẩm trên Gác rất rẻ, 100 độc giả đọc mới đủ phí cho nhóm dịch, nên mong các bạn đừng copy.

Hệ thống sẽ tự động khóa các tài khoản có dấu hiệu cào nội dung.