Kỷ nguyên xem mắt - Chương 36
Chương
36
Ở
đây tôi phải tự khen thưởng mình một tiếng mới đúng, mặc dù trong lòng đã gào
thét đến điên đảo, nhưng sắc mặt bên ngoài vẫn không hề thay đổi. Chị Mã vẫn ngồi
đó oán thán tiếp: “Những người chưa kết hôn, đúng là có khác thật. Phiêu Phiêu,
em chưa kết hôn phải không?”.
“...
Chưa.”
“Thế
chắc có người yêu rồi chứ hả?”.
“Dạ.”
“Có
một câu không biết chị có nên hỏi hay không, em thử lần nào chưa?”.
“Chị
ơi, chị nói...”
“Thế
là có thử rồi hả?”.
“Dạ
chưa. Thật sự là chưa.”
“Ừ,
đúng là không được quá dễ dãi, để đàn ông chiếm được mình.”
Tôi
cười gượng, Mã Phương tiếp tục nói: “Những người nên thử thì cũng phải thử một
chút, đây mặc dù không thể nói là vấn đề chủ yếu, ít nhất cũng là một vấn đề thứ
yếu, hơn nữa tuổi tác của em cũng ngày một già đi, cái vấn đề này mỗi lúc một
quan trọng hơn. Có nhiều khi, nếu như chuyện này không có vấn đề gì thì những vấn
đề khác đều chẳng là cái gì cả. Em đừng cười, thực ra hiện nay nhiều người ly
hôn như thế, có rất nhiều người đều vì vấn đề này. Em nói xem, nếu như người phụ
nữ rút hết sạch sẽ sức lực của anh ta, cho dù anh ta có ý đồ, cũng chẳng làm ăn
được gì nữa, còn nữa, nếu như...”
Chị
Mã hình như càng nói càng hăng, tự nguyện truyền đạt lý luận quan hệ vợ chồng
cho tôi, đang định nói cho tường tận hơn nữa thì điện thoại di động của chị ấy
đổ chuông, chị ấy nhìn số điện thoại một chút, rồi mới nhấn nút nghe: “Em đang ở
chỗ của Phiêu Phiêu này, đến thăm người ta một chút, anh cũng đến à? Thế cũng
được chứ sao.”
“Là
anh Lý hả chị?”.
“Ừ.”
“Em
nói rồi mà, anh Lý này cũng thành tâm thành ý với chị quá.” Trong lòng lại chẳng
mong đợi gì việc gặp Lý Trí cả, nhưng lúc này đây đương nhiên phải nặn ra cái
gì đó nói cho lọt tai một chút, dù thế nào đi chăng nữa, Mã Phương cũng đã sống
cùng anh ta rồi. Mã Phương cười cười, nụ cười đó ẩn chứa một điều gì khác, tôi
ngơ ngác, có chút không hiểu lắm, nhưng mà theo bản năng, tôi biết rằng không
nên nói về chuyện này nữa, khi Lý Trí qua đây, cuối cùng tôi cũng đã biết được
lúc nãy tại sao Mã Phương lại cười. Anh Lý Trí này, không phải là đến đón Mã
Phương, cũng không phải đến thăm tôi, anh ta đến để thể hiện mình.
“Phiêu
Phiêu này, anh định qua đây từ lâu, nhưng mà công ty cứ bận suốt, em không biết
cái công ty đó của bọn anh đâu... mỗi ngày không biết có bao nhiêu người đến
tìm, em thấy mấy người kia cứ giả vờ đứng đắn thế thôi, nào là đến Tử Kinh
mát-xa thư giãn, uống trà, đánh bài gì gì đó, trông có vẻ rất được đấy, nhưng
thực ra ư, những thứ đó đều là giả vờ hết, đến cuối năm, đều lo chạy công ty của
bọn anh, chỉ lo sang năm bọn anh không rót tiền cho họ! Bận lắm chứ, bận thật đấy!”
Anh ta vừa nói vừa thở dài, giống như anh là sếp tổng của công ty đầu tư ấy
không bằng, tôi rót cho anh một cốc nước, “Vậy hả anh, em quanh năm suốt tháng
cũng thế cả thôi, anh đến thăm hay không cũng được, chỉ cần anh và chị Mã sống
với nhau cho tốt, là em mừng rồi.”
“Phiêu
Phiêu đúng là biết ăn nói quá, có điều, người làm mai cho anh chị nhất định là
em rồi, anh tới vội vàng quá, cũng chẳng chuẩn bị gì cả. Có hộp bánh em cầm lấy,
hôm nay sếp Lý của anh cứ bắt anh cầm cho bằng được, không nhận thì không xong
với sếp.”
Anh
đưa hộp bánh được gói rất đẹp, rất tinh tế về phía tôi, là hộp bánh của một cửa
tiệm bánh cực kỳ nổi tiếng của thành phố chúng tôi, mặc dù tôi chưa từng đi xem
xét giá cả ở đó, nhưng cũng biết rằng, hộp này ít nhất cũng phải hai trăm đồng.
Hai người họ đều đã đóng tiền rồi, Mã Phương đưa bánh hạt dẻ một hai chục tệ ra
thì sao cũng được, còn hộp bánh này tôi ngại nhận lắm, nhưng Lý Trí cứ một hai
đưa cho tôi: “Cầm đi cầm đi, coi thường anh Lý này phải không, ủa...”
“Được
rồi được rồi được rồi.” Tôi thấy sắc mặt của anh thay đổi, lại liên tưởng đến
tính cách của anh, cũng không khách sáo nữa, “Thế thì em nhận nhé anh Lý, thật
sự cảm ơn anh nhiều.”
“Không
phải.”
“Phiêu
Phiêu, hình như anh gặp em ở đâu đó rồi thì phải...”
Mã
Phương ở bên cạnh cười nói: “Đương nhiên là anh đã từng gặp Phiêu Phiêu rồi.”
“Không
phải, Phiêu Phiêu không giống.”
“Đương
nhiên rồi, Phiêu Phiêu của chúng ta bữa nay đẹp ra mà.”
Lý
Trí vẫn nhíu mày, khuôn mặt cứ đắn đo: “Đẹp thì đương nhiên là đẹp ra, nhưng
hình như anh gặp ở... Thôi kệ, anh nhớ không ra. Em ăn bánh này đi, ăn ngon thì
gọi điện thoại cho anh, ở chỗ anh Lý của em vẫn còn nữa.”
Tôi
gật đầu cười cười, chẳng để chuyện đó trong lòng, tôi chỉ coi đó là những lời
nói khách sáo. Hai người nói chuyện phiếm ở chỗ tôi mấy phút nữa, sau đó liền
cáo từ, tôi tiễn họ xuống dưới lầu, nhìn họ bước lên một chiếc xe Audi.
Tôi
không hiểu gì lắm về xe cộ, cũng không biết đó là A6, A4 hay là một loại khác,
chỉ cảm thấy chiếc xe đó đường nét phóng khoáng, rất chịu chơi, có điều cũng
tương đối đơn điệu, đây đương nhiên không phải là xe của Lý Trí. Chỉ nhìn chiếc
xe này, cũng có thể biết được sếp của anh ấy là một người cẩn trọng, chỉ không
biết là tại sao lại trọng dụng Lý Trí. Chẳng nhẽ, trước mặt sếp của mình, anh
ta lại có một kiểu dáng khác? Suy nghĩ này lởn vởn trong đầu tôi một chốc, ngay
sau đó bị vứt qua một bên.
Tôi
chẳng có hứng thú gì với Lý Trí, đối với ông sếp của anh, tôi càng không có hứng
thú - có hứng thú cũng chẳng được cái gì!
Bánh
hạt dẻ tôi chia cho chị Vu và dì Vương cùng ăn, còn hộp bánh kia, tôi lại âm thầm
đưa về bên nhà của Lưu Thụy Căn, đúng thế, tôi thật là không công bằng, cứ
thiên vị cho người ngoài, nhưng mà hộp bánh này Lý Trí vốn dĩ là tặng cho tôi
mà, tôi đưa về cho người yêu của mình ăn, chắc là không sao chứ hả - nếu mà có
sao thì cũng làm được gì nhau nào?
Bây
giờ chúng tôi đang ở trong giai đoạn cực khổ vì tiết kiệm, tôi còn đỡ, thứ nhất
là phải giảm béo, thứ hai là có thể đi theo La Lợi ăn ké một chút, Lưu Thụy Căn
thì lại không như thế. Mặc dù mỗi ngày tôi đều chuẩn bị thức ăn cho anh rất hợp
lý, có thịt có trứng, nhưng mà tiền tiêu vặt lại bị quản lý nghiêm ngặt. Tôi vô
cùng rõ ràng, việc không muốn tiêu và không được tiêu có sự khác nhau rõ rệt,
con người đôi lúc cũng cho phép tiêu xài xa xỉ một chút, mới có thể điều chỉnh
trạng thái tâm lý. Loại bánh này mặc dù không phải là thứ xa xỉ phẩm gì, nhưng
mà bình thường chúng tôi cũng sẽ không ăn.
Tôi
mang tâm trạng cống hiến báu vật đến nhà anh, nhưng lại không ngờ, trong nhà
anh cũng có hai hộp: “Hôm nay có một khách hàng nịnh nọt sếp tổng của bọn anh,
anh đi theo cũng được cho hai hộp.”
Tôi
ngắm nghía hộp bánh của anh, rồi lại ngắm nghía hộp bánh của tôi, cuối cùng
đành phải than thở một câu: “Không ngờ bây giờ hộp bánh này lại trở thành mốt
thời thượng để tặng quà cho nhau.”
“Xét
cho cùng thì danh tiếng đặt vào đó cả, tặng ra ngoài không tốn kém bao nhiêu, lại
được tiếng.”
“Làm
thế nào bây giờ, có hạn sử dụng này, anh có bạn cần phải tặng quà không?”. Nếu
là ngày xưa, tôi đã trực tiếp tặng cho La Lợi rồi, nhưng bây giờ, cô ấy tuyệt đối
đã không có nhu cầu nữa, còn anh Hai, mỗi dịp lễ Tết, quà cáp ở chỗ anh có mà
chất thành đống, chúng tôi chỉ việc giúp anh tiêu thụ thôi, chứ anh không cần
chúng tôi đi tặng cho anh.
Lưu
Thụy Căn lắc lắc đầu: “Những người bạn của anh thật ra đều là đồng nghiệp của
anh, cũng ngại đi tặng lại lắm.”
“Thế
thì... anh cố gắng mà ăn đi nhé?”.
“Mấy
thứ này đâu thể ăn thay cơm được, lâu lâu nếm một hai miếng thôi. Nếu không...
em gửi chuyển phát nhanh về đi.”
Tôi
nhất thời chưa phản ứng lại kịp.
“Gửi
chuyển phát nhanh về nhà em ấy.”
Đến
rồi! Cuối cùng cũng đã đến rồi, thực ra tôi biết vấn đề này không thể nào mà giấu
giếm mãi được, cứ cho là bình thường tôi né tránh được, nhưng mà sắp đến Tết rồi
cũng sẽ bị phơi bày ra mà thôi. Nhưng vào lúc này đây, tim tôi đập nhanh một
cái, tôi suy nghĩ một lúc, mới chậm rãi mở miệng: “Gia đình nhà em... không tốt
lắm.”
Lưu
Thụy Căn nhìn tôi với một ánh mắt khích lệ, tôi âm thầm thở dài, cắn răng: “Ba
mẹ em đã ở riêng nhiều năm rồi, họ không thèm để ý gì đến nhau cả, em cũng rất
ít khi về.”
“Anh
không hiểu lắm.”
“Tình
cảm của họ không hòa hợp, thế là chia tay, sau đó mỗi người đều tìm người mới rồi.”
Tôi cố gắng nói ra với giọng điệu nhẹ nhàng nhất, nhưng mà chỉ có mình mới biết
cảm giác lúc này.
“Nhưng
mà có liên quan gì đến việc em về hay không về?”.
“Em
về để làm gì? Em về thì có làm được gì đâu? Ba mẹ đều đã có gia đình riêng, trước
đây em... chỉ có làm ngứa mắt họ mà thôi.” Tôi muốn mình bình tĩnh, nhưng hiển
nhiên, tôi đã đánh giá bản thân mình quá cao, khi nói đến đây, tôi có chút
không bình thường, Lưu Thụy Căn vỗ vỗ lên đùi tôi mấy cái, tôi miễn cưỡng cười
với anh, “Không phải là em không muốn về, là em... không thể trở về được.”
Đây
là lần đầu tiên tôi miễn cưỡng thừa nhận sự thật này trước mặt người khác. Cho
dù trước mặt La Lợi hay anh Hai, tôi luôn nói rằng, là tôi không muốn quay về
đó, tôi không thể nào tha thứ cho họ được. Nhưng thực ra, có gì mà tha thứ với
không tha thứ cơ chứ? Tình cảm không hợp nhau, ở với nhau cứ cãi nhau hàng
ngày, thật sự không bằng chia tay luôn cho rồi. Bởi vì đủ kiểu nguyên nhân
không thể nào ly hôn triệt để được, đó cũng là tự do của hai người họ, còn việc
tìm người khác... Đó lại càng là chuyện bình thường ở huyện.
Họ
là bố mẹ của tôi, họ nuôi nấng tôi khôn lớn, họ đã cho tôi học xong đại học, họ
đã hoàn thành trách nhiệm của họ. Tôi không thể nói bố mẹ của người khác thế
này thế nọ, tôi cũng không thể nói con gái nhà người khác được chiều chuộng như
thế nào.
Con
người, từ trước đến nay không phải đều so sánh như thế cả hay sao, nếu như thật
sự cần phải so đo như thế, vậy nếu so sánh với con gái nhà Bill Gates, chẳng phải
cái sự so sánh đó sẽ đè tôi chết hay sao?
Những
đạo lý này tôi hiểu rõ cực kỳ, nhưng mà tôi vẫn chưa dám nói với bản thân mình
rằng tôi thật sự hoàn toàn không để ý, đặc biệt là mỗi khi Tết đến, cho dù tôi
có vui vẻ tung hoành ngang dọc trên thế giới hai chiều, nhưng mà trong lòng vẫn
có chút gì đó mất mát.
“Không
sao đâu, em có thể đến chỗ anh đây.”
Lưu
Thụy Căn ôm tôi, tôi ngẩng đầu lên, anh ôm tôi chặt hơn chút nữa: “Năm nay, hai
chúng mình sẽ cùng nhau đón Tết.”
“Anh
không đi Quảng Châu à?”.
“Qua
Tết rồi đi.”
“Không
được đâu, anh phải đi...”
“Không
phải, em đừng suy nghĩ quá nhiều, lúc này tàu xe Tết đông đúc lắm, công ty cũng
cần người, hơn nữa, năm nay gia đình anh đang chuẩn bị đi du lịch ở nước ngoài,
anh tới đó cũng chẳng có ai. Cho nên năm nay, chỉ có hai chúng ta đón Tết với
nhau mà thôi.”
Nói
đến cuối, trong giọng nói của anh pha lẫn tiếng cười, còn tôi, không kiềm chế
được ôm lấy anh. Lúc này đây, tôi vô duyên vô cớ thấy phải cảm ơn người bạn gái
cũ của Lưu Thụy Căn một chút, cảm ơn cô ấy đã bỏ rơi người đàn ông này. Người
đàn ông như thế này, cho dù anh có nghèo, cho dù cả đời chẳng có nhà ở, cho dù
mười mấy năm sau trong tương lai vẫn phải lên từng chi tiết nhỏ để tiết kiệm
trong cuộc sống, chỉ vì một phút giây này thôi, cũng xứng đáng lắm - hơn nữa,
cũng chưa chắc là sẽ như thế, sự nghiệp vẽ tranh của tôi bây giờ rất có tiến
triển!
Trong
giây phút này, trong lòng tôi vô cùng nhẹ nhõm, cuối cùng tôi cũng đã hiểu ra rằng,
hóa ra trước đây tôi cứ bay bổng trên trời suốt, cho dù tôi đã thích Lưu Thụy
Căn, cho dù tôi bắt đầu có chuẩn bị cho tương lai của hai chúng tôi, cho dù tôi
bắt đầu lên từng chi tiết nhỏ cho kế hoạch đó, nhưng mà trong lòng tôi luôn có
chút gì đó không dám khẳng định, nhưng hiện nay, cuối cùng tôi cũng đã cảm thấy
yên ổn. Bất kể bên ngoài có bao nhiêu cám dỗ, bất kể tương lai sẽ gặp phải điều
gì, tôi sẽ luôn nắm chặt tay người đàn ông này, để cùng nhau vượt qua.
Thật
sự là tôi suy nghĩ như vậy, và cũng sẽ làm như thế thật, nhưng tôi không ngờ,
có một vài việc, không phải muốn là có thể làm được.
Xét
tới đặc thù công việc của chúng tôi, đợt Tết này, chúng tôi chỉ được nghỉ ba
ngày, có điều chị Vu cũng rộng rãi, trả tiền tăng ca gấp ba lần, còn có cả quà
Tết rất phong phú, tôi hí hửng ôm phần quà đó, chỉ làm cho La Lợi khinh bỉ mà
thôi.

