Kỷ nguyên xem mắt - Chương 37
Chương
37
“Chút
tiền này chẳng là gì so với mày, nhưng đối với tao thì lại khác, tiêu pha tiết
kiệm một chút, tiền ăn sang năm đã không phải lo nữa rồi, tiền lương sang năm sẽ
gửi tiết kiệm.” Mới đầu La Lợi còn khinh bỉ, tôi vẫn không có cảm giác gì, khi
nói nhiều hơn nữa, tôi kìm không được phản bác lại, “Mày đừng quên rằng, tao vẫn
đang là một người dân lao động nghèo khổ, đâu có giống mày.”
Những
lời này vừa nói ra, tôi đã thấy tôi sai rồi, quả nhiên, sắc mặt La Lợi thay đổi
ngay lập tức, với tay lấy hộp thuốc lá trong túi, tôi cắn vào môi dưới: “Xin lỗi,
tao không có ý đó.”
“Có
gì đâu mà phải xin lỗi, những lời mày nói là sự thật mà.” La Lợi cười chua xót,
“Bây giờ tiền đến với tao quá dễ dàng, nếu như mày không chê bẩn, khi cần cứ đến
tìm tao, nhiều thì tao không dám nói, mấy vạn đồng, không khó khăn gì lắm đâu.”
“La
Lợi, mày đừng như thế nữa, tao xin lỗi thật mà.”
“Tao
chẳng sao cả, một khi tao đã làm nghề này, là tao đã có sự chuẩn bị như thế,
bây giờ chỉ có mày, trong tương lai bố mẹ tao mà biết, còn không biết sẽ nói
như thế nào nữa đây. Nếu như bị vợ anh ta phát hiện ra, cũng có khả năng bị
đánh đập ngay giữa đường giữa phố lắm. Nói không chừng có ngày mày đang đi trên
phố, thì nhìn thấy tao bị người khác đánh đập, giày vò, bị người ta chửi con
đĩ, con chó, đồ xấu xa, lúc đó mày nhớ đừng nhận tao nhé, nói thật đó, mày hãy
để cho tao còn chút lòng tự trọng trước mặt mày.”
Tôi
nghe mà cảm thấy xót xa trong lòng, La Lợi làm vậy không đúng, nếu như làm đúng
theo yêu cầu của chuẩn mực đạo đức, lúc này đây tôi phải tránh xa cô ấy ra.
Nhưng mà, cô ấy là bạn của tôi. Cô ấy không làm việc gì có lỗi với tôi cả. Cô ấy
bán cả lương tri, cả lòng tự trọng, cô ấy biến thành kẻ bị người ta khinh bỉ,
nhưng mà, cô ấy vẫn là bạn của tôi.
Trong
lòng tôi cứ rối tinh rối mù lên, một mặt tôi biết cô ấy làm như vậy không đúng,
nhưng mặt khác, tôi cũng không thể phủ nhận tình bạn giữa hai chúng tôi.
“La
Lợi.” Tôi suy nghĩ một lúc rồi nói, “Mày phải lên kế hoạch cho tương lai đi.”
“Tương
lai gì?”.
Có
sự tuyệt vọng trong giọng nói của cô ấy, tôi nói luôn: “Tương lai gì ư? Tương
lai phía trước chứ gì nữa! Bây giờ mày chưa đến ba mươi tuổi, mới đi được một nửa
chặng đường của cuộc đời. Bây giờ mày... bây giờ tao không biết phải nói thế
nào, nhưng mà mày không thể nào cứ như vậy suốt được. Cho dù mày muốn, Joseph
cũng không chịu, mày đừng trách tao nói khó nghe, đây là sự thật.”
“Nếu
có thể cứ như vậy suốt đời, thế thì chắc anh ta cũng yêu tao mất rồi.” La Lợi lạnh
nhạt nói, thấy thái độ của tôi không giống bình thường – mặc dù tôi không nhìn
thấy, nhưng tôi biết lúc đó thái độ của tôi nhất định là không bình thường, bởi
vậy nên cô ấy cũng nói ngay, “Việc này đương nhiên là không thể nào kéo dài cả
đời, đừng nói anh ta không làm được, ngay cả tao cũng không làm được.”
Tôi
nghe những lời nói này có vẻ gì đó không bình thường lắm, nhưng nhất thời không
hỏi kĩ, liền nói: “Nếu như thời gian ngắn thì khoảng ba đến năm tháng, thời
gian dài thì từ ba đến năm năm. Bây giờ tiền đến với mày dễ dàng như thế, thế
thì mày phải lên chương trình đi, bao nhiêu để tiêu, bao nhiêu để tiết kiệm. Nếu
như anh ta có thể mua nhà cho mày, thì tốt nhất rồi, nếu như không mua được,
mày xem tình hình rồi mua đứt luôn hoặc mua trả góp, tương lai cũng có chút cơ
sở rồi. Nếu không thì, cũng có chút tiền vốn mà làm ăn.”
“La
Lợi, như vậy là không đúng, trong lòng tao không tán đồng hành vi này của mày,
nếu như Joseph chưa kết hôn, chưa có người yêu, cho dù tụi mày yêu nhau không với
mục đích kết hôn, cho dù mày được anh ta bao trọn gói... điều đó cũng chỉ có thể
nói là việc riêng của hai bọn mày. Nhưng mà giờ đây, mày thật sự đã làm tổn
thương người khác. Tao biết, không có mày thì cũng sẽ có người khác, nhưng
không vì thế mà tao có thể nói mày làm đúng được. Nhưng mà, trong lòng tao thật
sự muốn tốt cho mày. Tao thật lòng hy vọng sau khi mày trải qua thời gian này,
mày có thể sống một cuộc sống khác. Mặc dù tao nói như thế này, có lẽ là những
lời cũ rơ cũ rích, nhưng mà thật đấy, thế giới này rất rộng lớn.”
La
Lợi nhìn tôi trong giây lát, rồi cúi đầu: “Cảm ơn mày.”
“Giữa
bọn mình với nhau không cần nói câu này.”
“Cảm
ơn mày thật đó Phiêu Phiêu à, thực sự tao biết là trong lúc mày bận rộn thế này
không nên kêu mày ra, công việc của mày đang bận, lại bận bịu với Lưu Thụy Căn,
tao làm thế này thực ra là quấy rầy mày, nhưng mà thật đó, ngoài mày ra, tao đã
không thể tìm được người bạn khác nào nữa. Những người bạn trước đây của tao, mặc
dù vẫn muốn giữ mối liên hệ với tao, nhưng hình như ánh mắt bọn nó nhìn tao cũng
khác lạ rồi. Không biết là tán đồng hay phản đối, đều không giống với trước đây
nữa. Còn những người quen biết khi đi với Joseph, không phải là những người như
tao, họ đều là những người vợ đàng hoàng. Dạng người đầu tiên thì tao coi thường,
dang người thứ hai lại coi thường tao.” Nói đến đây cô ấy ngừng một lát, “Bản
thân tao cũng coi thường mình lắm. Còn nhớ hồi nhỏ, mỗi lần xem ti vi, đọc tiểu
thuyết, luôn cảm thấy một người phụ nữ vì tiền bạc, vì vàng bạc hy sinh tình
yêu mới tầm thường làm sao, cảm thấy nếu như tao là bọn họ, khổ như thế nào tao
cũng chịu đựng được, ai mà ngờ... Bây giờ tao cũng đã trở thành loại phụ nữ đó
rồi.”
Thật
sự tôi không biết phải tiếp lời như thế nào nữa, tôi im lặng một lúc mới nói:
“Thực ra gần đây tao cũng chẳng có việc gì, công việc mặc dù bận, nhưng sau khi
hết giờ làm cũng rảnh lắm. Thật đó, đến cuối năm rồi, anh ấy cũng thường xuyên
tăng ca, mày cũng biết rồi đấy, trước khi quen biết anh ấy, lúc tao rảnh rỗi
cũng chỉ có ăn ăn uống uống rồi lên mạng, bây giờ đi theo mày, được thưởng thức
nhiều món ăn ngon như vậy, tao cũng được thơm lây rồi đó.”
Nói
đến đây, tôi cố ý nói bằng một giọng điệu khoa trương, làm La Lợi bật cười. Có
điều cái này không tính là nói dối, bây giờ tôi thường xuyên đến Âu Nhã, Tử
Kinh gì gì đó thật mà. Hôm nay được đến nơi này, nói với nhau là nơi uống trà,
nhưng thực ra cũng có thức ăn, có điều chỉ có thức ăn chay. Nguyên liệu thức ăn
cũng rất bình thường, cái gì mà cà tím xào, đậu tương xào, mầm tỏi xào, nhưng
mà cách chế biến của họ rất ngon, đến cả tôi đang quyết tâm giảm béo, cũng
không kìm được ăn thêm vài miếng.
Tôi
luôn nghĩ rằng mình là một người ăn nhiều, trong thành phố này chỉ cần nơi nào
có đồ ăn ngon, không kể là ngọt, hay là cay, hay là mặn, hay là nồng, tiệm lớn
tiệm nhỏ, chẳng có tiệm nào là tôi không biết, bây giờ tôi mới biết, những tiệm
ăn trước đây tôi biết, chỉ là những tiệm nhỏ bình thường ai cũng biết. Những
người nhiều tiền một khi đã để ý đến ăn uống thì một tiểu thường dân như tôi
đây khó mà theo kịp.
“Bình
thường chúng mình nấu cơm cũng để ý đến mùi vị, ở đây, người ta chăm chút từ
khâu trồng trọt cơ. Những quả cà tím, đậu tương này mày thấy không đẹp phải
không, đó là bởi vì họ không bón bất kì một loại phân nào cả. Trứng gà ở đây đều
là trứng gà tía, gạo đều được lấy từ vùng Đông Bắc, cũng không phải gạo Đông Bắc
mà bình thường mình hay ăn đâu, mà người ta trồng riêng trên một thửa ruộng ở
Đông Bắc đó.”
Trước
khi đến đây La Lợi nói với tôi, lúc đó đã làm tôi chảy một đống nước bọt, bây
giờ nếm thử, quả nhiên danh bất hư truyền. Để chứng tỏ lời nói của mình không
phải là giả dối, tôi lại vội vàng gắp thêm mấy đũa, La Lợi nói: “Nếu như mày
thích, sau này bọn mình đến lại, mặc dù đến nơi này phải đặt chỗ trước, nhưng
mà cũng chẳng sao cả.”
“Thôi
đừng, ở đây chắc là cũng đắt lắm, lâu lâu đến một lần là được rồi, thường xuyên
đến, là có việc thật rồi đấy. Lúc nãy tao nói rồi, mày phải có kế hoạch. Như thế
này đi, tao hoạch định kế hoạch cho mày, nếu như mày không đi theo người nào
đó, những nơi như thế này, một tuần đến một lần thôi, còn bình thường chúng
mình gặp nhau hả, cứ đến những nơi như Pizza Hut, Kentucky gì gì đó đi, mày
cũng phải để cho tao bán máu với chứ.”
La
Lợi cười cười, không nói gì nữa, tôi vốn chỉ muốn di dời chủ đề lúc nãy mà
thôi, chứ không phải bắt buộc cô ấy phải làm theo những gì mình nói, mặc dù tôi
cảm thấy như thế mới đáng tin cậy, nhưng đều là người trưởng thành hết rồi, là
bạn của nhau, tôi cũng chỉ biết đưa ra ý kiến mà thôi.
Hai
chúng tôi ăn cơm, rồi uống thêm một bình trà, trước khi đi La Lợi còn bảo đóng
hộp một phần cà tím xào với đậu tương, tôi cảm thấy ngại ngùng làm sao ấy,
nhưng nghĩ đến việc muốn cho Lưu Thụy Căn nếm thử, thôi thì đành mặt dày vậy.
Ở
đây không có sảnh chính, đều là phòng riêng. Ra khỏi cửa, La Lợi đi tính tiền,
tôi xách túi đi tới đi lui ngắm nghía trong này. Nơi này cố ý tạo dựng đường đi
theo phong cách cổ xưa, cho nên khắp nơi đều cho mình cảm giác gặp cây cối, tre
trúc, cũng may mà lò sưởi ở đây cung cấp đủ độ ấm, nếu không với thời tiết này,
ở đây chắc là lạnh cóng luôn.
Mỗi
phòng riêng, người ta cũng đặt cho nó những cái tên riêng, phòng này là Phong
Vũ Lầu, phòng kia là Tế Vũ Lầu, không phải tôi nhanh nhạy lắm với văn tự, đối với
những bài thơ cổ, ca từ cổ hình như mỗi năm một tệ hơn, nhưng mà tôi luôn cảm
thấy những cái tên này hình như không được may mắn cho lắm. Tôi nghĩ lúc nào gặp
Đặng Linh Linh phải hỏi thử xem sao mới được, không biết những cái tên này có
phải có điển tích gì nữa hay không.
Tôi
nhìn được hai căn phòng riêng, bỗng nhiên nhìn thấy phía trước có một bóng người,
đầu óc tôi còn chưa phản ứng lại kịp, theo phản xạ tôi đã buột miệng: “Anh
Lý?”.
Lý
Vĩ Trạch ở phía trước quay người lại, ngơ ngác một lúc, tôi biết là chắc anh nhớ
không ra tên của tôi, tôi vội vàng nói: “Em là Hoàng Phiêu Phiêu, trước đây em
và chị Vu có gặp mặt anh một lần.”
“Ồ,
đúng đúng, chủ yếu là cô Hoàng hôm nay bỗng nhiên xinh đẹp như thế này, làm tôi
nhất thời không nhận ra.”
Tôi
cười cười, tôi rất ấn tượng với Lý Vĩ Trạch, hơn nữa tôi cũng biết việc anh và
Tiểu Ngưu cũng sắp thành rồi, bởi vậy liền nói: “Thời gian trước có nghe nói
anh Lý sắp phải về rồi.”
“Đúng
thế, tôi vốn là định trở về, có điều công ty có việc, đành phải ở lại thêm một
thời gian nữa.”
“Thế
thì tốt quá, anh có thể ở bên Tiểu Ngưu lâu hơn chút nữa.”
“Đúng
thế, tôi... Cô Hoàng, ngại quá, tôi gặp một người bạn, lát nữa tôi quay lại
ngay.” Lý Vĩ Trạch đang chuẩn bị nói gì đó, đột nhiên nói sang vấn đề khác,
theo phản xạ tôi cũng nhìn theo hướng đó, ngay lúc ấy tôi sững sờ, thật sự là sững
sờ, bởi vì, tôi nhìn thấy Lưu Thụy Căn!
Tôi
nhìn thấy anh, đương nhiên là anh cũng nhìn thấy tôi, sững sờ: “Phiêu Phiêu?”.
“Căn...
ừm... Thụy Căn.” Tôi nói một cách không tự nhiên chút nào. Từ trước đến nay,
tôi không gọi Lưu Thụy Căn theo một cái tên cố định nào cả, anh gọi tôi là
Phiêu Phiêu, anh gọi tôi một cách tự nhiên - cũng cái tên đó, bị người ta gọi
hơn hai mươi năm nay, thật sự chẳng thấy mắc cỡ hay xấu hổ chút nào, trừ phi
anh gọi với giọng điệu mờ ám, nếu không tôi thật sự chẳng có cảm giác gì cả,
nhưng mà tôi thì sao? Gọi anh là Căn Căn?
Tư
tưởng của tôi thật sự chẳng thuần khiết chút nào, nhưng mà, mỗi lần gọi như thế,
tôi không kìm được mà lại nhớ đến “gốc rễ” của người đàn ông...
Cũng
may bình thường chúng tôi không hay gọi tên của nhau, mỗi lần nói đương nhiên
là nói cho người kia nghe rồi, đột nhiên gọi trước mặt người ngoài, lại có chút
gì đó không tự nhiên.
Lý
Vĩ Trạch cũng không nghĩ ra là như thế này, thái độ còn kinh ngạc hơn trước:
“Sao thế, hai vị quen nhau à?”.
Tôi
cười gượng, Lưu Thụy Căn nói: “Phiêu Phiêu là bạn gái của tôi.”
Làm
sao để hình dung thái độ của Lý Vĩ Trạch nhỉ? Mặc dù nói hơi quá, tôi cảm thấy
anh ta giống như những khuôn mặt vô tội đối mặt với cơn sóng thần cao ngất như
thác nước trong bộ phim 2012. Anh ta nhất thời cũng không nói nên lời, môi giật
giật mấy cái mới tìm lại được giọng nói của mình: “Hóa ra là như vậy, thảo nào,
thảo nào...”
Thảo
nào cái gì anh ta không nói, tôi cũng không hỏi, đúng vào lúc này, La Lợi đi đến,
nhìn thấy Lưu Thụy Căn cũng sững sờ. Có điều, đối phó với những tình huống như thế
này, La Lợi nhanh nhẹn hơn tôi mấy trăm lần, tìm được cách ứng xử ngay lập tức.
Nói vài câu, Lý Vĩ Trạch mời chúng tôi vào phòng riêng, tôi biết họ có việc cần
bàn nên từ chối luôn.
“Anh
và anh Lý phải bàn một chút chuyện, em về nhà đợi điện thoại của anh.”
Lưu
Thụy Căn nói thế khi tiễn tôi ra ngoài, lòng rối bời, tôi gật đầu, sau đó gần
như là gấp gáp, bước lên xe của La Lợi.
“Mày
không hiếu kì à?”. Lái xe được một lúc, La Lợi mới hỏi.
“Hiếu
kì... cái gì?”.
“Phiêu
Phiêu, có nhiều chuyện không phải mày giả vờ ngu ngốc, là có thể qua chuyện được.”
Tôi
không nói gì, La Lợi ngừng một lúc rồi nói tiếp: “Lần trước tụi mình ở Tử Kinh
cũng gặp anh ta phải không? Lần này lại là ở đây. Nơi đó mày cũng biết rồi đó,
bên ngoài chỉ nói là bán trà, không phải người quen không vào nổi, cho dù có
quen biết, cũng phải gọi điện thoại để đặt trước. Nếu như anh ta mỗi tháng kiếm
được ba ngàn năm trăm thật thì...”
“Sáu
ngàn.” La Lợi ngẩn người, tôi thật thà nói: “Anh ấy bây giờ mỗi tháng kiếm được
sáu ngàn, có thể sẽ nhiều hơn như thế một chút nữa.”
“Phiêu
Phiêu, mày biết mà, đây không phải là vấn đề về tiền bạc.”
“Tại
sao lại không phải? Được rồi, sáu ngàn không tính là cái gì, sáu vạn thì sao?
Sáu mươi vạn thì sao? Sáu trăm vạn thì sao? Thực ra nói đến cùng, cũng chỉ là vấn
đề tiền bạc mà thôi! Mẹ kiếp cái vấn đề tiền bạc vấn đề tiền bạc!”.
Chỉ
một câu nói, mà tôi lại nói rất vất vả, cuối cùng phải thở liên tục, một khoảng
thời gian, trong xe chỉ có tiếng hít thở nặng nề của tôi. Khi dừng đèn đỏ ở một
ngã tư đường, La Lợi vỗ vỗ vào tay tôi, tôi cắn chặt răng, không để phát ra tiếng
động nào nữa. Tôi sợ tôi không kiềm chế được, tôi sợ tôi chết mất!
“Tao
biết, mày là người hiểu chuyện, chuyện lần này, mày phải giải quyết luôn cho rõ
ràng, xem thử anh ta rốt cuộc là như thế nào, đừng để... giống như chuyện của
tao.”
Trái
tim tôi, lạnh ngắt. Mặc dù Joseph không cố ý giấu giếm, nhưng khi mới bắt đầu,
La Lợi cũng không nghĩ sẽ làm người thứ ba, làm người tình, nếu như cô ấy biết
ngay từ đầu, theo như tiêu chuẩn trước đây của cô, chắc chắn cô sẽ từ chối, hồi
chúng tôi còn đi học, cũng có những bạn trai gia đình có điều kiện tốt theo đuổi
cô ấy, nhưng mà đến nhìn cô ấy cũng chẳng thèm nhìn. Được rồi, có thể điều này
chẳng chứng minh được điều gì, nhưng nếu như cô ấy cố ý muốn làm người thứ ba,
thì chẳng cần đợi đến tận bây giờ mới làm.
Không
phải tôi biện bạch cho cô ấy, mà là nói rằng, có những lúc, thời gian rất quan
trọng, giống như những điều mà người ta hay nói, một tình yêu may mắn là vào một
thời điểm quan trọng gặp được đúng người mình mong chơ. La Lợi không gặp được,
còn tôi, cũng không gặp được hay sao?
Lưu
Thụy Căn nói sẽ gọi điện thoại cho tôi, nhưng mà tôi không hề chờ điện thoại của
anh, mà trực tiếp đến thẳng nơi ở của anh luôn. Bất kể như thế nào, tôi cũng phải
làm cho rõ ràng. Đợi từ chín giờ đến mười giờ, lại từ mười giờ đợi đến mười một
giờ, tôi nhìn chằm chằm cửa ra vào, nhưng lại không có cảm giác vô vị.
Khuôn
mặt của Lưu Thụy Căn, La Lợi, Joseph không ngừng xuất hiện trước mặt tôi, tôi
suy nghĩ rất nhiều, nhưng mà, nhưng mà rốt cuộc tôi chẳng biết được rốt cuộc
mình đang suy nghĩ cái gì.
Mười
một giờ bốn mươi lăm, cuối cùng bên ngoài cũng đã vọng đến tiếng mở cửa, tôi ngồi
yên không động đậy, trong tích tắc, khuôn mặt của Lưu Thụy Căn xuất hiện ở bên
ngoài.
“Anh
sao thế?”. Tôi buột miệng hỏi, khuôn mặt của Lưu Thụy Căn lúc này, trắng bệch đến
sợ.
“Em
đến rồi à?”.
Anh
cố nhếch khóe môi, sau đó bước thấp bước cao đến chỗ tôi, tôi vội vàng chạy qua
đỡ lấy anh, “Rốt cuộc là anh bị làm sao thế?”.
“Không
có việc gì, chỉ là...” Anh vuốt ngực, “Chỉ là có chút không thoải mái, có chút,
có chút khó chiu...”
Nói
rồi, mồ hôi lạnh bắt đầu rịn ra trên đầu anh, đôi môi cũng trắng bệch, tôi sợ đến
nỗi muốn gọi 120.

