Vân Trung Ca - Quyển 3 - Chương 17 phần 2
[17.2]
Hứa Bình Quân thấy sắc mặt Mạnh
Giác xám như tro, nhưng một lời cũng không nói, từ không thể tin tưởng dần dần
biến thành tin tưởng. Chuyện lớn như vậy, nếu Mạnh Giác không hề làm, vậy sao
huynh ấy lại không hề biện bạch? Huống chi, Mạnh Giác giết người vốn chưa bao
giờ nương tay, Âu Hầu chết, nhóm Hắc Tử chết…
Hứa Bình Quân nghĩ tới Mạnh Giác
tàn nhẫn vô tình, nghĩ tới Vân Ca sinh tử còn chưa rõ, cố gắng kiềm chế run rẩy
trong giọng nói, nói với Phú Dụ: “Ngươi đừng vội hồ ngôn loạn ngữ, Mạnh Thái
phó là rường cột nước nhà, sao lại giở thủ đoạn của kẻ loạn thần tặc tử cho
được? Tiên đế rõ ràng là bị bệnh mà chết, tất cả Thái y đều có thể làm chứng,
sau này còn để bổn cung nghe thấy lời mê sảng như thế này nữa, bổn cung nhất định
lập tức trị tội ngươi!”
Quở mắng Phú Dụ xong, Hứa Bình Quân
khách khí nói với Mạnh Giác, “Đã phiền Mạnh đại nhân phải đi một chuyến uổng
công, muội muội của bổn cung bị bệnh, thật sự không nên gặp khách, mời Mạnh đại
nhân quay về! Phú Dụ, tiễn khách!”
Phú Dụ ngây người trong chốc lát,
mới kịp phản ứng, lập tức đứng bật dậy, khom người, dường như rất là hèn mọn mà
lễ độ nói: “Mạnh đại nhân, mời!”
Mạnh Giác không chịu đi: “Bình
Quân!”, trong giọng nói có hết sức thỉnh cầu.
Hứa Bình Quân không để ý tới hắn, chỉ
quay sang Phú Dụ phân phó: “Ngươi phái thêm người, trông coi nơi này, không
được cho bất cứ người nào không phận sự đi vào, nếu có chút làm trái ý chỉ, bổn
cung nghiêm trị không tha.”
Phú Dụ lên tiếng đáp “Vâng” vang
dội, đi tới đẩy xe lăn của Mạnh Giác, đẩy hắn đi ra bên ngoài. Mạnh Giác quay
đầu lại nhìn chằm chằm vào Hứa Bình Quân: “Thái y hiện tại bó tay không có biện
pháp, muội phải để ta tới trị bệnh cho Vân Ca. Nàng sốt cao không giảm, không
trì hoãn được, muội không để ý tới sinh tử của nàng ấy sao?”
Hứa Bình Quân nghiến răng nghiến
lợi nói rõ ràng từng chữ: “Nếu ta để cho huynh tới gần muội ấy một bước, mới là
muốn lấy mạng của muội ấy. Từ nay về sau, Mạnh đại nhân là Mạnh đại nhân, Vân
Ca là Vân Ca!”
Mắt thấy sẽ bị đẩy ra ngoài cửa,
Mạnh Giác cố nén đau đớn trong bụng, vận lực ở trên tay, ra một hư chiêu, đánh
về hướng Phú Dụ, đẩy lui Phú Dụ từng bước về phía sau, mượn cơ hội nói với Hứa
Bình Quân: “Muội trước hết nên hỏi cho rõ ràng ta đã dùng thuốc gì hại…người,
rồi hãy tức giận.”
Nhưng nhìn thấy ngoài phòng có
người, Mạnh Giác cũng không dám nhiều lời, chỉ có thể vội vàng quăng cho Hứa
Bình Quân một câu như vậy.
Phú Dụ đẩy xe lăn của Mạnh Giác ra
khỏi cửa, rồi đóng cửa lại thật mạnh, đi vài bước tới trước mặt Hứa Bình Quân
quỳ xuống nói: “Nương nương, Trương đại phu, chính là Trương Thái y trước kia
đã cứu Thái tử điện hạ, y thuật giỏi lắm, có thể lệnh cho ông ấy tới xem thử
một chút.”
Hứa Bình Quân gật gật đầu, rồi lại
thở dài: “Bệnh của Vân Ca không ở thân thể, vết thương trên lưng muội ấy, ngươi
cũng nhìn thấy, không phải trọng thương, muội ấy chỉ là tự mình…”
Muội ấy chỉ là tự mình không muốn
sống nữa, Hứa Bình Quân không có cách nào nói ra miệng được, trong lòng lại vô
cùng rõ ràng, một nữ nhân trước mất đi trượng phu, ngay sau đó lại mất đi con
của mình, khi rất khó khăn mới có thể bình tĩnh lại một chút, lại phát hiện ra
trượng phu bị người ta hại chết, trong lúc vô tình nàng lại còn bị quấn vào
toàn bộ âm mưu, gián tiếp giúp hung thủ…Hứa Bình Quân tự hỏi, nếu là bản thân
mình, mình còn có thể có dũng khí để tỉnh dậy nữa hay không?
Hứa Bình Quân chỉ cảm thấy tâm tư
trĩu nặng, hỏi: “Mạnh Giác rốt cuộc là làm như thế nào để lợi dụng Vân Ca?”
“Vân cô nương không phải vẫn còn
bệnh cũ là ho khan sao? Năm đó Mạnh Giác có chế một loại hương tiết có mùi
hương rất dễ chịu để Vân cô nương chữa bệnh, sau đó Vân cô nương phát hiện,
loại hương này còn có thể làm thuốc dẫn, kích phát độc dược trên người Tiên đế…
Nương nương! Nương nương…”
Đột nhiên lúc đó, Hứa Bình Quân
không một tiếng động ngã về phía sau, Phú Dụ sợ tới mức hét lớn, phát hiện hai
mắt Hứa Bình Quân nhắm nghiền, hô hấp rối loạn, hắn lập tức hét lớn gọi Thái y,
Thái y vội vàng chạy tới kiểm tra mạch của Hứa Bình Quân, tức giận đến mức quát
cả Phú Dụ: “Ngươi săn sóc hoàng hậu như thế nào vậy hả? Sao lại có thể động
thai khí? Ngươi…Ngươi…Nếu tình hình xấu đi, mẫu tử đều bị nguy hiểm…”, rồi vội
vàng đốt một ít ngải thảo, giúp ổn định thần trí của Hứa Bình Quân, lại lập tức
kê thuốc, sai người đi sắc.
Khi Hứa Bình Quân từ từ tỉnh dậy,
ánh mắt trống rỗng, không hề có thần thái, Phú Dụ khóc lên: “Nương nương, người
không thể có chuyện gì được, Vân cô nương sẽ khỏe lại, người cũng sẽ khỏe lại,
cả hai đều là người tốt, ông trời không thể không có mắt như thế được.”
Hứa Bình Quân mệt mỏi nói: “Ngươi
tới Mạnh phủ tìm Mạnh Giác, ta muốn gặp hắn.”
Phú Dụ ngây người, Hứa Bình Quân
nhỏ giọng nói: “Nhanh đi! Không được vô lễ với hắn.”
Phú Dụ đành phải lau khô hết nước
mắt, chạy ra ngoài, không ngờ mới vừa ra sân, đã thấy Mạnh Giác ngồi dưới bóng
cây cách đó không xa. Khuôn mặt hắn trắng nhợt, thân thể tựa nghiêng trên xe
lăn, đôi mắt nhắm lại, dường như nghỉ ngơi, lại dường như đang lắng nghe.
Phú Dụ mới vừa đi vài bước, hắn đã
nghe được tiếng động, giống như sớm đoán được ý của Phú Dụ, trừng mắt nhìn Bát
Nguyệt đứng sau nói: “Ngươi chờ ở bên ngoài, ta đi vào một mình.”
Phú Dụ hết sức ngạc nhiên, nhưng
cũng không hỏi nhiều, đẩy xe lăn, đi vào trong sân. Sau khi đóng kỹ cánh cửa
sân, lại đẩy Mạnh Giác tới gian nhà chính nơi Hứa Bình Quân đang chờ.
Hứa Bình Quân nói với Phú Dụ:
“Ngươi ở ngoài phòng canh chừng, không cho bất luận kẻ nào tới gần phòng này.”
Phú Dụ đáp “Vâng”, lui ra ngoài,
đóng cửa lại.
Mạnh Giác đẩy xe lăn, đi tới bên
cạnh Hứa Bình Quân, muốn xem mạch cho nàng, Hứa Bình Quân lại đột nhiên giật
tay ra, né tránh hắn. Mặt nàng tái nhợt, cất giọng lạnh như băng hỏi: “Huynh đã
hại Lưu Phất Lăng, sau đó sao lại cần giả vờ là cứu ngài?”
Trên mặt Mạnh Giác cũng không có
một tia huyết sắc, hắn mệt mỏi nói: “Bất luận là muội tin hay không tin, ta chỉ
có thể nói cho muội biết, ta không phải không từng có ý định giết Lưu Phất
Lăng, nhưng ta muốn giết hắn, còn nhiều thủ đoạn, hà cớ gì phải kéo Vân Ca
vào.”
Trong giọng nói của Mạnh Giác có tự
phụ khinh thường, còn có tự thương hại kiêu ngạo, “Ta chế thuốc cho Vân Ca tất
cả đều là vì trị bệnh cho nàng, lúc ấy ta căn bản không biết trên người Lưu
Phất Lăng có độc, độc trên người hắn bị thuốc của ta dẫn phát, là một trùng hợp
ngoài ý muốn.”
Ánh mắt Hứa Bình Quân nhìn chằm
chằm vào một chỗ khác, giọng nói nhỏ hệt như muỗi kêu: “Độc trên người Tiên đế
rốt cuộc là do ai hạ?”
“Ta phỏng đoán là Hoắc Quang, về
phần còn có những người khác có liên lụy trong đó nữa hay không, chỉ sợ vĩnh
viễn không có khả năng biết được, những người đó hẳn là đã sớm bị Hoắc Quang
đưa đi gặp Lưu Triệt.”
“Làm sao có thể? Trước kia muội
không hiểu, hiện tại thì đã rất rõ ràng, hạ độc hoàng thượng nói thì dễ, nhưng
sao có thể làm được? Ẩm thực, quần áo, đồ dùng hàng ngày của hoàng thượng đều
có người chuyên phụ trách, ngay cả uống một ngụm nước cũng đều có thái giám thử
độc trước, Vu An trung thành vô cùng, Hoắc Quang làm như thế nào để hạ độc?”
“Phương pháp hạ độc của Hoắc Quang,
ta cũng là cả đời mới thấy một lần, không biết là vị cao nhân nào đã đưa ra cho
ông ta chủ ý đó, bố trí một thế cục thiên y vô phùng* như vậy. Hoắc Quang gieo
trồng ở một ngọn núi hoang một loại thực vật tên là “Hồ sáo”, hoa của nó mang
chất kịch độc, có thể làm cho người ta đau tim mà chết, trên ngọn núi này còn
có một loại thực vật hoang dại, tên là “Câu vẫn”, có thể làm cho hô hấp của
người ta ngừng lại, ngạt thở mà chết. Những loại cây đó sẽ tự do sinh trưởng ở
trên núi, bất kỳ người nào nhìn thấy cũng sẽ không suy nghĩ nhiều, trên thế
gian này làm gì có ngọn núi nào mà trên đó không có mọc một ít hoa và cây có
độc đâu? Núi này có nhiều dòng suối, độc tố của Hồ sáo và Câu vẫn hòa tan từng
chút một vào nước suối, chảy xuống dưới chân núi, hồ nước dưới chân núi cũng có
“độc”, kỳ thật, hồ nước đó cũng không thể tính là có độc, bởi vì cho dù chúng
ta có uống liên tục suốt mấy tháng, cũng sẽ không có dấu hiệu trúng độc gì, bởi
vì độc ở trong đó quá ít, ít tới mức cơ thể của chúng ta có thể tự đào thải
được. Nhưng nếu quanh năm chúng ta đều uống nước ở hồ này, sau mười năm, hai
mươi năm, tuổi tác dần tăng lên, thể chất suy yếu đi, một ngày nào đó sẽ đột
nhiên bộc phát bệnh, so với người không uống nước hồ sẽ chết sớm hơn. Những
chuyện như thế này ở dân gian cũng không hiếm thấy, tỷ như người trong một thôn
nào đó phần lớn khi sinh ra đều bị thọt, hay người trong thôn khác khi sinh ra
mắt thường bị mù, người trong một thôn sống lâu hơn hay chết sớm hơn các nơi
khác, mọi người thường thường quy rằng bọn họ đắc tội với thần linh, hoặc là đã
bị nguyền rủa, nghĩa phụ ta lại từng đã nói: “Thủy thổ mỗi nơi thế nào, người
nơi đó thế ấy, người có tật khác thường, nguyên nhân là do thủy thổ.” Ta có thể
phát hiện ra bí mật tuyệt đối không có khả năng bị người khác phát hiện này của
Hoắc Quang, chính là do đột nhiên nhớ tới chuyện đó.”
*Thiên
y vô phùng: nghĩa đen là áo tiên không thấy vết chỉ khâu, câu thành ngữ chỉ một
việc không có chút sơ hở gì.
Hứa Bình Quân khó hiểu: “Thế nhưng
hoàng thượng và hoàng hậu, chư vị phi tần ở hậu cung đều uống một loại nước
suối giống nhau, nếu Hoắc Quang dùng phương pháp này hạ độc, những người khác
không phải cũng sẽ mắc bệnh lạ sao?”
Mạnh Giác giải thích: “Cho nên ta
mới nói cạm bẫy này Hoắc Quang bố trí là thiên y vô phùng. Ông ta “hạ độc”
trong phạm vi một vòng tròn. Ta đã tra Khởi cư chú của Lưu Phất Lăng, Lưu Phất
Lăng thích ăn cá, mà trong hồ này còn có rất nhiều cá, những con cá đó nhìn qua
thì khỏe mạnh nhanh nhẹn, không có gì khác biệt với những loại cá khác. Nhưng
trên thực tế, trong cơ thể lại tích một lượng vô cùng nhỏ “nguyên nhân gây
bệnh”, nếu theo như lời ta đã nói lúc trước, người bình thường ăn mấy con, cũng
đều không bị làm sao, nhưng Lưu Phất Lăng từ khi tám tuổi đã bắt đầu ăn những
con cá “có bệnh” đó, thân thể sẽ từ từ yếu dần đi, nếu như không có hương của
ta, có lẽ còn chừng khoảng năm năm nữa mới có thể phát bệnh, nhưng do hương của
ta, vừa hay lại kích phát “bệnh” ẩn sâu trong cơ thể hắn. Nếu năm năm sau thân
thể hắn bắt đầu suy yếu nhiễm bệnh, không có bất kỳ người nào sẽ hoài nghi là
bị hạ độc, bởi vì thái giám thử độc không có người nào bị làm sao.”
Hứa Bình Quân lẩm bẩm nói: “Bởi vì
thái giám thử độc không chỉ có một người, hơn nữa lượng độc mà những người thử
độc này ăn vào cũng không giống với Lưu Phất Lăng.”
Mạnh Giác gật đầu: “Có thể nói như
thế, cho dù hôm nay chúng ta đứng ở trước mặt Hoắc Quang chỉ trích ông ta hạ
độc, chúng ta cũng không có chứng cớ gì. Nước có độc? Hoắc Quang có thể lập tức
uống cho chúng ta xem! Cá có độc? Hoắc Quang cũng có thể lập tức ăn cho chúng
ta xem! Làm sao nói là có độc được.”
Hàn ý xâm nhập cơ thể Hứa Bình
Quân, nàng cất giọng run run: “Hoắc Quang, ông ta rốt cuộc là muốn làm gì?
Chẳng lẽ ông ta vẫn còn không hiểu sao? Thiên hạ này chung quy là thiên hạ của
Lưu gia, cho dù giết Lưu Phất Lăng, ông ấy muốn soán vị đăng cơ căn bản cũng
không có khả năng, ngày mà ông ta mưu phản, cũng chính là ngày mà phiên vương
trong thiên hạ khởi binh thảo phạt ông ta.”
“Ta phỏng đoán, Hoắc Quang chưa bao
giờ nghĩ tới tự mình đăng cơ, ông ta thầm muốn làm một “hoàng đế” trên thực tế.
Nếu Lưu Phất Lăng chịu khống chế, nghe theo lời ông ta, như vậy ông ta có thể
tùy thời điểm để ngừng nuôi “cá”, nếu không khống chế được, Lưu Phất Lăng vào
khoảng hai mươi lăm tuổi thân thể sẽ yếu dần đi, mắc bệnh lạ mà chết, sau đó,
Lưu Phất Lăng hẳn là đã có con nối dõi, vừa hay lại còn nhỏ tuổi, hơn nữa dựa
theo kế hoạch của Hoắc Quang, lại còn là đứa bé có huyết mạch của Hoắc gia,
Hoắc Quang tự nhiên có thể khống chế ấu đế để hiệu lệnh thiên hạ, phiên vương
trong thiên hạ không có lý do gì để lên án công khai ông ta.”
“Lưu Tuân hắn… hắn biết chuyện này
của Hoắc Quang?” Thân thể Hứa Bình Quân run run rẩy rẩy, nàng vẫn biết Hoắc
Quang quyền thế che trời, là một nhân vật vô cùng đáng sợ, thế nhưng nàng không
thể nào nghĩ tới, ông ta có thể đáng sợ tới mức như thế! Bắt đầu hạ độc một đứa
bé mới chỉ tám tuổi, mưu tính trước thiên hạ của hai mươi năm sau, đây là mưu
kế và lòng dạ như thế nào đây? Khó trách Thượng Quan Kiệt và Tang Hoằng Dương
phải chết, bọn họ làm sao có thể đấu được với một người mưu tính sâu xa, độc ác
vô tình như vậy? Khó trách Lưu Tuân biết rõ nguy cơ chồng chất, mà vẫn vội vã
phải lập Hổ nhi làm thái tử.
Mạnh Giác thản nhiên đáp: “Đúng.”
Hai gò má Hứa Bình Quân giật giật,
vài lần muốn nói, nhưng những lời muốn nói đều vỡ vụn, không thể thành lời,
cuối cùng mới miễn cưỡng nói ra một câu:
“Túi hương… muội… đưa cho Vân Ca…
có phải có vấn đề?”
Thân thể Mạnh Giác ngồi dựa trên xe
lăn, giọng nói không lớn, nói: “Không chỉ có vấn đề, mà là vấn đề rất lớn! Độc
trên người Lưu Phất Lăng tuy rằng bị hương của ta dẫn phát, nhưng trên thực tế
là nhân họa có phúc, bởi vì nếu muộn hơn hai ba năm nữa, cho dù là Biển Thước
tái thế, chỉ sợ cũng không có cách nào chữa khỏi cho hắn quái bệnh không phải
bệnh, cũng không phải độc này. Lần này bệnh phát, lại là cơ duyên xảo hợp khiến
cho ta phát hiện ra ngọn nguồn căn bệnh của hắn, sau đó nghĩ ra biện pháp chữa
trị. Kỳ thật độc trên người hắn đại bộ phận đã bị ta giải trừ, nhưng hắn trúng
độc đã nhiều năm, cho nên thân hư thể nhược thì không nói, có chút dư độc còn
sót lại thì chậm rãi điều trị là có thể loại bỏ hẳn, chỉ cần phương pháp thích
hợp, hai đến ba năm là có thể hoàn toàn khôi phục khỏe mạnh. Lúc ấy tình trạng
trong cơ thể hắn giống như là cũ mới luân chuyển, túi hương mà Lưu Tuân đưa
tới, đã áp chế tân khí mới sinh, lại dẫn động dư độc còn sót lại trong cơ thể,
cho nên…Cho nên ta cũng bất lực.”
Cùng với lời Mạnh Giác nói, mắt Hứa
Bình Quân mở to, từng giọt nước mắt từ khóe mắt rơi xuống, không một tiếng động
rơi vào tấm chăn trên người nàng.
“Vì sao huynh không giải thích cho
Vân Ca?”
“Ta không tin rằng nàng sẽ tin, hơn
nữa…quan trọng hơn là…Nếu giải thích, sẽ liên lụy tới cả Lưu Tuân, việc này quá
mức trọng đại, ta sợ Vân Ca sẽ nguy hiểm tới tính mạng. Hơn nữa, để cho nàng
biết nàng từng vô số lần tự mình nấu cá cho Lưu Phất Lăng ăn, có lẽ khi Lưu
Phất Lăng ăn không ngon miệng, nàng còn cố ý gắp cá cho hắn, khuyên hắn ăn
nhiều một chút, như vậy thì nàng sẽ có cảm giác như thế nào? Chẳng lẽ sẽ sống
tốt hơn so với hiện tại một chút sao? Rất nhiều chuyện, nếu như có thể không
biết, vẫn nên cả đời không biết thì tốt, cho nên nếu không phải bị muội ép tới
không còn cách nào, ta tuyệt đối sẽ không nói cho muội biết những chuyện này.”
Tình cảm trong lòng Hứa Bình Quân
đối với Mạnh Giác rất phức tạp, có chút oán giận thở dài: “Mạnh Giác, nếu huynh
có thể nói cho Tiên đế hoặc Vân Ca, bệnh của ngài là bởi vì hương của huynh vô
ý dẫn phát, có lẽ Tiên đế căn bản sẽ không chết. Cho dù muội có đưa tặng túi
hương, cũng không hại được bọn họ mà!”
Mạnh Giác ngây người, kinh ngạc
không nói được thành lời.
Nước mắt của Hứa Bình Quân còn đang
không ngừng chảy xuống, nhưng giọng nói của nàng cũng đã không nghe ra bất cứ
khác thường nào, chỉ có lạnh lùng khác thường.
“Muội giao Vân Ca cho huynh, huynh
nhất định phải cứu sống muội ấy! Muội hồi cung.”
Nói xong, nàng xốc chăn, muốn đứng
lên, Mạnh Giác muốn đưa tay đỡ nàng, nàng tránh hắn, gọi Phú Dụ đi vào.
“Bình Quân, không bằng trước hết
muội để Phú Dụ đi cùng muội tới nơi khác ở vài ngày, hoặc là về nhà mẹ đẻ…”
“Nhà?” Nàng đã từng có nhà sao? Hứa
Bình Quân cười châm biếm, vừa vịn vào tay Phú Dụ đi ra ngoài, vừa nói: “Muội
không trở về Vị Ương Cung, còn có thể đi tới chỗ nào?”
Ánh nắng cuối hè đúng là vô cùng
chói lọi, nhưng ngay cả tận trong xương tủy nàng cũng cảm thấy rét run, trong
mắt chỉ nhìn thấy một màu đen xám, không hề có ánh sáng ấm áp. Hóa ra đây chính
là cảm giác bị người thân nhất lợi dụng, hóa ra đây chính là cảm giác tự mình
làm thương tổn tới người thân nhất của mình, hóa ra đây chính là cảm giác tuyệt
vọng. Sống không bằng chết, hóa ra chính là cảm giác như thế này.
Khi còn nhỏ, không có gia đình,
không có người thân, nàng tưởng rằng chỉ cần nàng hết sức nỗ lực, để cho mẫu
thân thích, nàng sẽ có gia đình, thế nhưng bất luận nàng cần cù giỏi giang như
thế nào, mẫu thân cũng đều không quan tâm tới nàng. Khi lớn hơn một chút, nàng
tưởng rằng Lưu đại ca của nàng có thể cho nàng một gia đình, trong tiếng cười
sang sảng của hắn, nàng có thể có được ấm áp, nàng hao hết tâm tư giành lấy
hắn, tưởng rằng, ở bên cạnh hắn, nàng có một mái nhà, thế nhưng nàng đã sai
rồi. Vị Ương Cung đương nhiên không phải nhà, nhưng ít nhất nàng cũng từng có
được ấm áp, nàng có thể ở trong Tiêu Phòng Điện nhớ lại những điều tốt đẹp đã
mất đi đó, nhưng nàng lại sai mất rồi, hóa ra ấm áp đã từng có cũng chỉ là do
nàng tưởng là thế.
Nàng không muốn gặp lại Lưu Tuân
nữa, cũng không mặt mũi nào gặp lại Vân Ca. Trong nháy mắt, nàng mất đi tất cả
mọi thứ của nàng, hoặc là nói, nàng vốn không hề có gì cả.
Nàng có thể đi về đâu? Nơi nào có
thể cho nàng nương thân?
Hoàng hậu và Phú Dụ đi rồi, Thái y
và những người bảo vệ trong nhà và xung quanh cũng bị hoàng hậu dẫn đi. Bát
Nguyệt thấy thế, tiến lên gõ vào cánh cửa, trong phòng không có ai đáp lại, hắn
bước vào trong. Trong sương phòng, Mạnh Giác ngồi ở bên cạnh giường Vân Ca ngẩn
người, có lẽ là bởi vì còn đang bệnh, Mạnh Giác nhìn qua mỏi mệt khác thường,
mặt mày hiện rõ vô cùng buồn bã.
Trong lòng Bát Nguyệt vốn vô cùng
tức giận đối với Vân Ca, nhưng lúc này khi nhìn thấy gương mặt nàng sốt tới đỏ
bừng, môi xám trắng và nứt toác, bàn tay thò ra ngoài chăn gầy tới mức khiến
cho người ta cảm thấy chỉ cần chạm vào sẽ gẫy, cơn giận trong lòng hắn bỗng
nhiên tiêu tan hết sạch, bước lên nhỏ giọng hỏi: “Công tử, cần phải đi tìm thảo
dược gì? Ta tìm cửu muội cùng đi hái.”
“Trên lưng nàng chỉ bị một vết
thương nhẹ, chảy một chút máu, không phải là bệnh nan y tạp chứng gì, ba Thái y
giỏi nhất Thái y viện cũng đã hội chẩn kê ra phương thuốc và châm cứu tốt nhất
rồi.”
“Vậy… Vậy không có cách nào sao?
Môi cũng bị nóng sốt tới nứt hết ra cả rồi, nếu cứ tiếp tục sốt cao như vậy…”
Mạnh Giác cầm mảnh vải bông ướt nhẹ
nhàng chấm lên môi Vân Ca: “Chỉ có thể thử một biện pháp không phải thuốc và
châm cứu. Bát Nguyệt, ngươi lập tức hồi phủ, trong phòng Vân Ca hẳn là còn cất
một cây tiêu tử ngọc*, ngươi mang nó tới đây.”
*Tử
ngọc: ngọc tím.
Bát Nguyệt vội hồi phủ lấy tiêu
tới, trong lòng lại không thể nào hiểu được bệnh của Vân Ca và tiêu có quan hệ
gì. Chờ Bát Nguyệt mang tiêu tới, Mạnh Giác nhận lấy chiếc tiêu tử ngọc, đưa
lên trước mắt nhìn kỹ trong nháy mắt, bên môi chậm rãi hiện ra một tia cười
khổ.
Hắn đưa mắt nhìn về phía ngoài cửa
sổ, đưa tiêu đến bên môi, u u bắt đầu thổi lên.
Trong nháy mắt tiếng tiêu vang lên,
giống như vầng trăng sáng mới lên, tựa như hoa xuân nở rộ, toàn bộ căn phòng
đều được sự yên lặng an bình bao phủ. Sau giờ Ngọ, ánh mặt trời từ cửa sổ chiếu
vào, giữa ngũ quan tái nhợt của Mạnh Giác có từng vệt sáng nhỏ màu vàng lưu
động, gió mùa hạ ấm áp từ cửa sổ thổi vào, vài sợi tóc đen của Mạnh Giác nhẹ
bay trong gió. Ngón tay dài nhỏ của hắn được ánh sáng từ tử ngọc ánh chiếu,
trắng bệch giống như trong suốt, nhưng trong đôi đồng tử đen như mực của hắn
lại có tình cảm dịu dàng lưu chuyển, chứa đựng trong đó đều là ấm áp.
Bát Nguyệt thối lui ra bên ngoài,
nhẹ nhàng đóng cửa lại. Thâm tình và níu giữ tới như vậy, ngay cả người không
hiểu âm luật như hắn cũng còn nghe hiểu, cho dù Vân Ca còn trong giấc mộng, thì
cũng không thể không cảm nhận được chứ!
Bát Nguyệt cảm thấy khúc nhạc nghe
rất quen tai, nhưng lại chưa bao giờ từng nghe công tử tấu, ngồi ở ngoài bậc
thềm nghe một hồi lâu, mới chợt nhớ tới đã từng nghe khúc nhạc này ở chỗ nào.
Buổi tối Vân Ca thường thích ngắm sao, thổi khúc nhạc này, dường như là cũng sử
dụng cây tiêu tử ngọc này, thế nhưng, khúc nhạc của nàng bi thương sâu nặng,
công tử tấu nên lại bình thản an hòa, cho nên nhất thời không nghĩ đến. Tới khi
hiểu được rõ rồi, trong lòng Bát Nguyệt lại hiện ra đau xót, nhìn phía cuối cây
tiêu này có khắc ấn, là di vật của Hiếu Chiêu hoàng đế Lưu Phất Lăng, khúc nhạc
mà Vân Ca thổi chỉ sợ cũng đúng là khúc nhạc mà năm đó Hiếu Chiêu hoàng đế thường
tấu. Công tử là người tâm cao khí ngạo như vậy, thế nhưng vì cứu Vân Ca, không
ngại dùng vật dụng của Lưu Phất Lăng, nghiền ngẫm tâm tư của Lưu Phất Lăng,
thổi khúc nhạc mà Lưu Phất Lăng thường tấu.
Không một ai hay biết Vân Ca rốt
cuộc có nghe được khúc nhạc hay không, Mạnh Giác dường như cũng không quan tâm,
thậm chí hắn căn bản không hề quay đầu lại nhìn Vân Ca. Hắn chỉ ngồi ở bên cửa
sổ, đưa mắt nhìn về khoảng sân hắn và nàng đã từng ở bên nhau, thổi tiêu hết
lần này tới lần khác.
Từ sau giờ Ngọ ánh nắng vàng sáng
chói cho tới ánh chiều tà với ráng mây rực rỡ sắc màu, từ lúc hoàng hôn mặt
trời lặn cho tới khi tia nắng ban mai chiếu xuống, hắn vẫn lặp đi lặp lại khúc
nhạc, một lần rồi lại một lần chỉ thổi một khúc nhạc đó.
Ánh sáng lưu chuyển trên người hắn,
có ánh nắng nhạt chiếu thẳng tới sau giờ Ngọ, có ánh tà dương còn sót lại rớt
xuống, có ánh trăng từ song cửa phía Tây lướt qua mang theo ngạo mạn lãnh đạm,
có bóng tối thâm trầm mang theo cố chấp và chờ đợi, có tia nắng ban mai mang
theo lạnh lẽo cùng mỏi mệt cô đơn.
Trời, sáng rồi lại tối, tối rồi lại
sáng, trong lúc ánh sáng luân chuyển, dường như là cuộc đời Mạnh Giác giao hòa.
Nhưng bất luận là loại vẻ mặt nào, loại tư thái nào, hắn luôn luôn là một
người, một người ở giữa sớm chiều luân chuyển, truy tìm một điểm xa vời, lẻ loi
độc hành trong thiên địa mênh mông.
Khi ánh mặt trời sáng lạn chiếu
khắp khoảng sân, khúc nhạc đột nhiên ngừng lại một chút, vài tia máu tươi từ
khóe miệng của hắn chảy ra, dọc theo tiêu tử ngọc chảy xuống, rơi xuống vạt áo
bào trắng của hắn. Mạnh Giác không có phản ứng gì, vẫn tiếp tục thổi khúc.
Sau một chốc lát, khúc nhạc lại
dừng một chút, rồi lại vang lên…
Bát Nguyệt ở ngoài sân canh chừng,
nghe thấy khúc nhạc trở nên đứt quãng, vội vàng đẩy cánh cửa ra, chạy vọt vào, nhìn
thấy khóe môi Mạnh Giác là máu tươi, kinh hãi la lên: “Công tử, không được thổi
nữa.”
Hắn muốn đi tới đoạt lấy tiêu, lại
bị ánh mắt Mạnh Giác làm cho khiếp sợ, hoàn toàn không dám vô lễ, đang lúc tình
thế cấp bách lại nhìn thấy Vân Ca đang nằm trên giường, vội vàng sờ trán nàng:
“Sốt hạ rồi, phu nhân hạ sốt rồi! Công tử…”, tiếng nói mang theo tiếng khóc,
hắn quay đầu lại thấy Mạnh Giác rốt cuộc cũng ngừng lại, đang chậm rãi quay đầu
lại nhìn về phía Vân Ca.
Sắc mặt Mạnh Giác trắng bệch, môi
lại đỏ tươi, tiêu tử ngọc trong tay sớm đã bị máu tươi thấm đẫm, đã không nhìn
ra màu sắc ban đầu, mà vẻ mặt của hắn rất là kỳ lạ, nói là vui mừng, không bằng
nói giống bi thương.
Hắn kinh ngạc nhìn Vân Ca một hồi
lâu, đầu vô lực dựa vào xe lăn, nhắm hai mắt lại, môi mấp máy mấp máy, nhưng
Bát Nguyệt căn bản nghe không rõ là hắn nói gì, vội bước tới bên cạnh hắn.
“… Hồi phủ, mời Trương đại phu tới
săn sóc cho Vân Ca, không được nói ta, hãy nói… hãy nói là Thái y đã cứu Vân
Ca.”
Bát Nguyệt không cam tâm, bỏ cả tự
tôn, không để ý đến tính mạng, dồn hết tâm huyết thổi khúc cứu sống người ta,
vậy mà ngay cả gặp cũng không gặp mặt một lần sao?
“Công tử, người…Không đợi phu nhân
tỉnh lại sao?”
Mạnh Giác đã không còn sức lực để
nói chuyện, chỉ nhẹ giơ một ngón tay lên. Bát Nguyệt nhìn sắc mặt trắng bệch
của hắn đã dần tái xanh, nên không dám nói thêm nữa, lập tức đẩy xe lăn của hắn
ra bên ngoài.
Hết chương 17.

