Vân Trung Ca - Quyển 3 - Chương 18 phần 1

Chương 18: Tình này đã thành hồi ức.

(Thử tình dĩ tự thành truy ức)

Vu An dù sao cũng đã tập võ từ nhỏ,
thương thế mặc dù nặng, nhưng tốc độ bình phục rất nhanh, cùng lắm chỉ trong
vài ngày, là đã có thể xuống giường đi lại. Nhưng sắc mặt Vân Ca vẫn tái nhợt,
cả ngày không nói câu nào, chỉ mệt mỏi ngồi đó. Ánh mắt của nàng vẫn mang theo
hoang mang và tìm kiếm, thường thường cau mày, nghiêng đầu, dường như muốn nghe
thấy gì đó, muốn tìm kiếm thứ gì đó.

Bộ dáng của Vân Ca lúc này làm cho
Trương tiên sinh nhớ tới khi lần đầu tiên gặp nàng, nhưng thời điểm đó, bên
cạnh nàng có một người quyền thế nghiêng trời che chở, lúc này ra ra vào vào
trong cái khoảng sân này cùng lắm chỉ có ông ta và Vu An còn đang khập khiễng.
Tốt xấu gì Vân Ca cũng là Cáo mệnh phu nhân do kim khẩu ngự phong, Hoắc phủ
cũng đã vài lần đưa đến thuốc men và tiền bạc, Mạnh phủ thì lại không từng có
người nào tới thăm, còn cả hoàng hậu, không phải nói là hoàng hậu và Vân Ca
tình như tỷ muội sao? Muội muội bị bệnh, mà tỷ tỷ ngay cả thăm cũng không tới
thăm một lần hay sao?

Nhân tình lạnh nhạt bạc bẽo tới thế
này, Trương tiên sinh ảm đạm, dứt khoát là không nói tới những người này nữa,
xem như Vân Ca từ trước tới giờ vẫn chỉ ở trong khu nhà nhỏ đơn sơ này thôi.

“Vân cô nương, cháu đang nghe gì
vậy?”

Trương tiên sinh đặt một bát thuốc
tới bên cạnh Vân Ca, thử thăm dò hỏi. Ông ta luôn không thể xác định Vân Ca do
sốt cao có để lại di chứng gì hay không, bởi vì nàng luôn mang bộ dáng giống
như muốn nghe thứ gì đó.

Vân Ca đang ngồi yên lặng tựa má
bên cửa sổ khẽ cử động, bưng cái bát lên, vài hớp là uống cạn bát thuốc.

“Vậy cháu đã nghĩ sau khi khỏi bệnh
thì sẽ đi đâu chưa? Nếu như cháu bằng lòng, trước hết có thể tới chỗ ta, nếu
cháu không chê, có thể theo ta học y thuật, nhân tiện giúp ta khám chữa cho
bệnh nhân, cũng coi như học được cũng có chỗ dùng.”

Vu An đang chẻ củi ở trong sân dừng
động tác, yên lặng nghe câu trả lời của Vân Ca.

Vân Ca trầm mặc ngồi, ngẩng đầu
nhìn bầu trời ngoài cửa sổ, trong mắt có mê mang. Sau một hồi khá lâu, nàng há
miệng thở dốc, dường như muốn nói.

Cánh cửa sân đột nhiên bị một người
đẩy ra, một tiểu thái giám vừa vịn vào khung cửa vừa thở dốc: “Mạnh…Mạnh phu
nhân, người mau theo nô tài tiến cung.”

Vu An lạnh giọng trách mắng: “Ở đây
không có Mạnh phu nhân, ngươi tìm nhầm chỗ rồi!”

Tiểu thái giám cũng không nhận ra
Vu An, từ sau khi hắn tiến cung, đến hầu hạ ở Tiêu Phòng Điện, chưa từng có
người nào dám dùng loại khẩu khí này nói chuyện với hắn, tức giận đến mức thiếu
chút nữa thì nhảy dựng lên, tay run run rẩy rẩy chỉ vào Vu An, muốn mắng, nhưng
dù sao cũng vẫn kiêng nể Vân Ca, hừ lạnh một tiếng thật mạnh:

“Ta không so đo với người quê mùa
thô lỗ như ngươi.”, rồi chạy lên trước vài bước, hành lễ với Vân Ca: “Mạnh phu
nhân, Phú Dụ đại ca lệnh cho nô tài tới đón người tiến cung, nói là có chuyện
vô cùng, vô cùng trọng đại.”

Vân Ca không lên tiếng, tiểu thái
giám gấp đến độ thiếu chút nữa là khóc lên:

“Người nhất định phải đi, mặc dù nô
tài không biết là chuyện gì, nhưng Phú Dụ đại ca đầy đầu mồ hôi, nước mắt cũng
giống như sắp rơi xuống.”

Trong lòng Vân Ca khẽ động, đã
nhiều ngày nay không hề có chút tin tức gì của Hứa tỷ tỷ, tỷ ấy khác thường như
thế, nhất định là có chuyện xảy ra! Nàng vội đứng lên: “Chúng ta đi.”

Tiểu thái giám cao hứng chạy ra
ngoài, quay đầu ngựa lại, chuẩn bị trở về Vị Ương Cung. Vu An và Trương tiên
sinh muốn khuyên cũng không thể khuyên được. Vu An bất đắc dĩ, đành đem nhuyễn
kiếm tùy thân của mình, lặng lẽ giao cho Vân Ca: “Kiếm này nhẹ mềm, có thể giấu
ở bên hông, hoặc trong tay áo.”

Vân Ca vốn không muốn nhận, nhưng
nhìn thấy lo lắng trong mắt Vu An, đành nhận kiếm rồi giấu đi: “Vu đại ca, ta
đi rồi sẽ về.”

Khi xe ngựa dừng lại ở Vị Ương
Cung, đúng là lúc chiều tà, nửa trời đều là ráng chiều đỏ rực, màu đỏ đẹp đẽ
tới dị thường, ánh chiếu cột ngọc xà khắc của Vị Ương Cung, xanh vàng rực rỡ,
lộng lẫy huy hoàng. Nhưng trong lòng Vân Ca lại chỉ thấy hoang vắng, chỉ cảm thấy
mắt nhìn chỗ nào cũng là cỏ hoang mọc đầy, thi cốt chồng chất, lúc đi giữa
những tường cung, chỉ cảm thấy chán nản mỏi mệt, cuộc đời này nghĩ như thế nào
cũng không nghĩ tới là còn phải bước vào nơi này.

Trời còn chưa tối, cửa lớn của Tiêu
Phòng Điện đã đóng chặt, Vân Ca rất là kinh ngạc, chỉ vào cánh cửa, nghi hoặc
nhìn về phía tiểu thái giám bên cạnh. Hắn gãi gãi đầu, trả lời: “Đã nhiều ngày
này đều như vậy, nghe nói… dường như hoàng hậu nương nương muốn dọn ra khỏi
Tiêu Phòng Điện, nhưng hoàng thượng không đồng ý, giữa hai người… Dù sao trong
khoảng thời gian này, hoàng hậu nương nương luôn không hề để ý tới chuyện trong
cung, ngoại trừ đi tới Trường Nhạc cung thỉnh an Thái hoàng thái hậu nương
nương, cũng chỉ tĩnh tâm xe tơ dệt lụa, đốc thúc Thái tử đọc sách.”

Cửa cung chầm chậm mở ra, Phú Dụ
nhìn thấy Vân Ca, vội vàng một tay túm lấy nàng kéo vào: “Người đã tới!”, rồi
dùng vẻ mặt nghiêm khắc phân phó mọi người chung quanh, “Phải giữ chặt cửa
cung! Không được để cho bất kỳ người nào ra vào, bằng không sẽ bị đánh chết!”

Vân Ca vừa đi theo hắn, vừa hỏi:
“Rốt cuộc là có chuyện gì?”

Phú Dụ không nói lời nào, chỉ dẫn
nàng đi vào bên trong phòng. Đi qua bao nhiêu cánh cửa, bao nhiêu vòng canh
giữ, Vân Ca rốt cuộc cũng nhìn thấy Hứa Bình Quân. Hứa Bình Quân mặt xám như
tro, môi trắng bệch như sáp ong, mấy bà đỡ đầu đầy mồ hôi đang đỡ đẻ.

Vân Ca chạy vài bước nhào tới trước
giường, nắm chặt tay nàng: “Tỷ tỷ, tỷ…”

Hứa Bình Quân thấy là nàng, gương
mặt có chút biến sắc, vội vàng muốn rút tay ra, Vân Ca khó hiểu kêu lên: “Tỷ
tỷ! Tỷ tỷ? Là muội mà!”

Nước mắt Hứa Bình Quân không ngừng
đảo quanh hốc mắt, nghiêng đầu sang bên kia, không nhìn Vân Ca.

Vân Ca dịu dàng nói: “Cho dù là
muội đã làm sai chuyện gì, hiện tại cũng không phải là thời điểm để giận muội.
Đứa bé chuẩn bị sinh ra rồi, tỷ không thể tùy ý mà nổi giận được, hiện tại
chuyện duy nhất cần làm chính là để đứa bé được sinh ra bình an.”

Hứa Bình Quân không nói lời nào,
chỉ có nước mắt từ khóe mắt, cứ từng giọt lại từng giọt lăn xuống.

Vân Ca đi đến bên cạnh, thấp giọng
hỏi Phú Dụ: “Thái y đâu?”

Phú Dụ thấp giọng nói: “Sau khi kê
xong phương thuốc đã bị ta đuổi đi! Khoảng thời gian trước, hoàng thượng và
hoàng hậu bắt đầu tranh chấp lớn, hoàng thượng hiện giờ đang thịnh nộ, hiện tại
chuyện ở hậu cung đều là Hoắc Tiệp dư lo liệu, kê một phương thuốc thì không lo
có chuyện gì, trừ phi những Thái y đó muốn bị diệt cửu tộc. Nhưng ta lại không
yên tâm giữ bọn họ ở lại đây! Thời gian gần đây, thân thể nương nương vẫn luôn
khó chịu, nên không dám có một chút sai lầm nào.”

Vân Ca bước tới, vừa xem mạch cho
Hứa Bình Quân, vừa hỏi: “Là ai đang sắc thuốc? Mang phương thuốc lại đây cho ta
xem một chút.”

“Là Đan Diễn, người này tin được,
nàng ấy là thê tử của Thuần Vu Thưởng hộ vệ Dịch đình, có hiểu một chút y
thuật, Hứa gia trước đây có giao tình với nàng ấy, khi còn nhỏ nương nương đã
quen biết nàng ấy rồi, khoảng thời gian trước nàng ấy luôn luôn săn sóc cho
nương nương, không hề có sai lầm nào.”

Một vị phu nhân đang bưng nước nóng
nghe được đối thoại, lập tức tới đó quỳ xuống, nhìn qua rất thành thật chất
phác. Vân Ca đang muốn hỏi chuyện nàng ấy, thân thể Hứa Bình Quân đột nhiên co
rút một chút, đau đến mức trên trán đã đầy mồ hôi: “… Đứa… bé…”

Vân Ca vội chạy tới, cúi người lau
mồ hôi trên trán nàng, ôn nhu nói: “Không có việc gì, đứa bé nhất định không có
việc gì, tỷ cũng sẽ cũng sẽ khỏe lên.”

Vân Ca bước tới trước kiểm tra vị
trí bào thai của Hứa Bình Quân, đột nhiên hàn ý xâm nhập khắp toàn thân, sao
lại là thai ngược? Lại còn sinh non! Thân thể Hứa Bình Quân giống như cũng có
chút bất thường. Nàng bắt đầu hoảng hốt, gọi Phú Dụ tới, nhỏ giọng nói: “Y
thuật của ta không được, ngươi lập tức phái người đi tìm Mạnh Giác.”

Phú Dụ trong lòng trầm xuống, không
dám nói thêm lời vô nghĩa, xoay người rồi chạy như bay ra khỏi cung điện. Vân
Ca hít sâu mấy hơi, áp chế hoảng hốt, ngồi xuống giường, ôm Hứa Bình Quân vào
lòng: “Tỷ tỷ, không được sợ hãi! Muội sẽ vẫn ở bên cạnh tỷ, lúc này chúng ta
nhất định có thể bình an trải qua! Được rồi! Hít vào… Thở ra… Hít vào… Thở ra…”

Khi Mạnh Giác tới nơi, sắc trời đã
tối đen. Trong Tiêu Phòng Điện đèn đuốc sáng trưng, nhưng lưu động trong không
khí đều là bất an. Nghe thấy Phú Dụ nói Mạnh Giác đã đến, Vân Ca không có bất
cứ động tĩnh gì, chỉ cúi sát bên tai Hứa Bình Quân, thì thầm nói chuyện.

Mạnh Giác cũng giống như không hề
thấy Vân Ca, trực tiếp đi đến bên cạnh giường, kiểm tra mạch của Hứa Bình Quân,
khi xem mạch cho Hứa Bình Quân xong, hắn cau mày, trầm tư không nói lời nào.

Vân Ca thấy hắn sau một hồi lâu mà
vẫn không nói gì, lại nhìn thấy thần sắc của hắn, chỉ cảm thấy toàn thân đều có
gió lạnh vù vù thổi qua, nàng cố nén xuống hoảng loạn đang cuồn cuộn dâng lên.
Với y thuật của hắn, mà cũng thấy khó khăn như vậy ư?

Mạnh Giác suy nghĩ một hồi lâu, mới
viết xuống đơn thuốc, Hứa Bình Quân bỗng nhiên gọi: “Mạnh đại ca…”

Mạnh Giác và Vân Ca đều vội tập
trung lắng nghe.

“… Đứa bé, trước hết bảo vệ… đứa
bé!”

Khuôn mặt nàng u ám tiều tụy, nhưng
trong mắt lại là tia sáng vô cùng kiên nghị, mơ hồ có một loại thánh khiết,
khiến cho Mạnh Giác nhớ tới ánh mắt mẫu thân sau khi giấu hắn đi xong, nhìn hắn
trước khi rời đi. Hắn trịnh trọng gật đầu, gạch đi hai vị thuốc đã viết xuống,
thay đổi mấy vị thuốc một lần nữa, rồi đưa phương thuốc cho Phú Dụ: “Ngươi tự
mình sắc đi, không được nhờ người khác làm.”

Phú Dụ gật gật đầu.

Hứa Bình Quân vật lộn tới hơn nửa
đêm, rốt cuộc đứa bé cũng được sinh ra, từ lúc đứa bé ra đời, áp lực căng thẳng
lúc trước đều biến thành hư không, mọi người trong phòng đều tươi cười nhẹ
nhõm.

“Chúc mừng nương nương, là một tiểu
công chúa.”

Sau khi bà đỡ ôm đứa bé một lát,
lại không nghe thấy tiếng khóc của đứa bé, bỗng chốc phát hoảng lên, vội vàng
kiểm tra hơi thở của đứa bé, sắc mặt tức thì thay đổi, chưa nói được câu nào,
nước mắt đã đầy mặt.

Mạnh Giác chạy mấy bước lại đó,
nhận lấy đứa bé, đầu ngón tay dùng lực, thay đổi liên tục hơn mười loại thủ
pháp, cũng không thể làm cho đứa bé khóc lên. Sắc mặt của hắn dần dần u ám,
thật có lỗi nhìn về phía Vân Ca và Hứa Bình Quân.

Vân Ca nhìn vào đứa bé ở trong lồng
ngực của hắn, có đau thương ngày hôm nay, còn có cả đau đớn trước kia, cảm thấy
trái tim giống như bị từng nhát dao cùn cứ từ từ mà cứa vào.

Hứa Bình Quân nhìn qua dường như
không có phản ứng gì, chỉ thấy gương mặt nàng tái xám hơn, hai mắt trống rỗng:
“Ôm nó lại đây.”

Mạnh Giác nhìn thấy ánh mắt nàng,
lời khuyên giải an ủi gì cũng đều không nói được, chỉ có thể ôm đứa bé thật cẩn
thận đặt ở bên cạnh Hứa Bình Quân. Hứa Bình Quân nhẹ nhàng vuốt ve khuôn mặt
nhỏ nhắn của đứa bé, bi thương vô hạn, nước mắt rốt cuộc cũng trào ra, theo dòng
nước mắt tuôn rơi, còn có cả máu tươi.

Lão cung nữ đang rửa sạch hạ thể
của Hứa Bình Quân chợt kêu lên: “Băng huyết! Băng huyết!”, khi bà ta nói, thân
thể đã bắt đầu run rẩy.

Hậu sản băng huyết, chính là Diêm
Vương bắt người! Vân Ca hoảng lên, trong lúc cấp bách nắm chặt lấy cánh tay
Mạnh Giác: “Ngươi mau nghĩ biện pháp đi!”

Mạnh Giác không lên tiếng, chỉ lấy
ra kim châm đã chuẩn bị trước, đâm vào các huyệt vị của Hứa Bình Quân. Vân Ca
căng thẳng nhìn chăm chú vào hắn. Hứa Bình Quân túm lấy ống tay áo Vân Ca, Vân
Ca vội cúi đầu, kề sát bên môi nàng lắng nghe.

“Kỳ thật, trong lòng tỷ đã sớm hiểu
được, lần này tỷ… lần này tỷ không xong… rất đau lòng! Nhưng tỷ nghĩ đứa bé này
vô tội, ông trời nên tha cho nó. Báo ứng, tất cả đều là báo ứng!”

“Không, tỷ tỷ, tỷ sẽ không…”

Hứa Bình Quân dùng ánh mắt ra hiệu
Vân Ca không nên nói nữa: “Hổ nhi ở Trường Nhạc cung, tỷ muốn được gặp nó.”

Vân Ca vội bảo Phú Dụ đi mời Thái
tử điện hạ tới.

“Vân Ca, muội là một muội muội tốt,
nhưng tỷ lại không phải là một tỷ tỷ tốt, tỷ thật có lỗi với muội.”

“Không phải, tỷ giống hệt tỷ tỷ mà
khi còn nhỏ muội vẫn luôn hy vọng có được.”

Hứa Bình Quân nhìn con gái ở bên
cạnh, mắt nhòa lệ, bên môi lại có một nụ cười quái dị: “Lưu Tuân cướp đi của
muội một đứa con, ông trời lại đoạt đi của hắn một đứa con, ở chốn âm phủ cũng
đều ghi rõ tội trạng, rất công bằng.”

Vân Ca đau thương khó nén, nước mắt
rốt cuộc cũng rơi xuống: “Tỷ tỷ, tỷ phải kiên trì, phải kiên trì, y thuật của
Mạnh Giác giỏi lắm, hắn nhất định có thể cứu tỷ, tỷ còn phải chăm sóc cho Hổ
nhi nữa mà!”

Hứa Bình Quân cảm thấy sức lực
trong cơ thể mình nhanh chóng mất đi, đau đớn đã tra tấn nàng suốt một đêm cũng
đã rời xa, toàn bộ thân thể nàng là cảm giác tê tê dại dại mà nhẹ nhõm, nàng
nói: “Mạnh đại ca, huynh đã sớm biết kết quả, không cần phải lãng phí thêm tinh
thần và sức lực nữa, muội có lời muốn nói với hai người.”

Mạnh Giác ngừng lại, ném cây kim
châm còn chưa châm xong trong tay xuống mặt đất, một âm thanh thanh thúy vang
lên, càng làm cho đại điện thêm tịch liêu. Hắn ngồi xuống bên cạnh giường của
Hứa Bình Quân: “Muội có tâm nguyện và yêu cầu gì đều có thể nói cho ta biết, ta
nhất định thay muội hoàn thành.”

Vân Ca nghe được lời của hắn, một
tia hi vọng còn sót lại trong nội tâm hoàn toàn biến mất, chỉ cảm thấy trái tim
dường như bị khoét ra từng chút, từng chút một, nhưng lại không hề có cảm giác
đau đớn, chỉ là chết lặng và lạnh giá. Nàng không thể hiểu được, vì sao ông
trời muốn mang người bên cạnh nàng, từng người, từng người một đều mang đi.

Hứa Bình Quân cười đưa tay muốn nắm
lấy tay Mạnh Giác, nhưng tay mới chỉ nâng lên được một nửa, đã vô lực mà hạ
xuống, Mạnh Giác vội nắm lấy tay nàng. Nàng kéo tay hắn, Mạnh Giác theo lực kéo
của tay nàng, chạm phải tay Vân Ca, Hứa Bình Quân đặt tay hắn lên trên tay Vân
Ca.

“Vân Ca, muội hiểu lầm Mạnh Giác
rồi, người thực sự hại chết con của muội chính là Lưu Tuân, Lưu Tuân vì ngăn
chặn mọi hậu hoạn cho ngôi vị hoàng đế của hắn, bất luận như thế nào cũng sẽ
không để cho đứa con của Tiên đế ra đời, nếu Mạnh Giác không đưa ra hạ sách vạn
bất đắc dĩ này, cả muội và đứa bé đều phải chết. Người hạ độc hại chết Tiên đế
cũng là Lưu Tuân, hắn bảo tỷ không cần thêu hà bao, mà làm một túi hương, lại
tự tay viết lên thơ của Tiên đế, để cho tỷ thêu, mục đích cuối cùng đều là vì
cái vị trí kia, hắn và Hoắc Thành Quân…”

Cho dù nhiều ngày đã qua, mỗi lần
nghĩ đến lại vẫn thương tâm khó nén, Hứa Bình Quân thở hổn hển, sắc mặt trắng
bệch, Mạnh Giác vội vàng nhẹ ấn lên huyệt đạo của nàng.

“Bình Quân, muội nghỉ ngơi một lát,
những lời muội muốn nói, ta sẽ nói cho Vân Ca.” Mạnh Giác ngẩng đầu nhìn Vân
Ca, mang tiền hậu nhân quả còn nửa che nửa giấu nói ra, “… Lưu Tuân và Hoắc
Thành Quân rốt cuộc là từ khi nào thì qua lại với nhau, ta cũng không biết được
rõ ràng, đại khái là thời điểm Lưu Phất Lăng bệnh nặng, Hoắc Thành Quân không
biết làm như thế nào theo dõi Hoắc Quang, biết được bí mật của Hoắc Quang, cô
ta đã nói cho Lưu Tuân biết bí mật này, thủ hạ của Lưu Tuân không thiếu gì cao
thủ dụng độc trên giang hồ, cho nên sau đó làm được túi hương.”

Hứa Bình Quân thở gấp nói: “Không
phải khi Tiên đế sinh bệnh. Hoắc Thành Quân nói cho muội biết, vào tết Thượng
Nguyên khi muội còn bị trọng thương, Lưu Tuân đã cùng nàng ta đi dạo phố du
ngoạn, còn tặng nàng ta một chiếc đèn lồng, nàng ta còn cố ý đưa cho muội xem…
Chiếc đèn lồng đó có tám mặt, thêu Hằng Nga tới cung trăng, nàng ta nói rằng
Lưu Tuân đã từng nói dung mạo của Hằng Nga cũng không bằng một phần vạn của
nàng ta…”

Vân Ca thấy sắc mặt Hứa Bình Quân
trắng bệch, vội vàng cắt ngang lời nàng: “Tỷ tỷ, không được nói nữa, cũng không
được nghĩ tới nữa.”

Năm đó, Hoắc gia mặc dù không phải
muốn nhắm vào tỷ tỷ, nhưng dù sao tỷ tỷ cũng là vì Hoắc gia thiếu chút nữa là
chết. Thê tử còn đang dưỡng bệnh ở nhà, vậy mà Lưu Tuân cùng Hoắc Thành Quân…Tỷ
tỷ đã cho rằng phu thê ân ái hóa ra từ đầu chí cuối đều là giả.

Mạnh Giác cau mày không nói gì.
Thân thể Hứa Bình Quân không khoẻ, còn bị động thai khí, Hoắc Thành Quân nhất
định là biết, vậy mà cô ta còn cố ý chạy đến trước mặt Hứa Bình Quân nói những
lời này, chiêu “Độc tâm” này so với kế sách Hoắc Quang dùng thật sự là rất có
phong phạm hổ phụ sinh hổ tử, gươm chưa dính máu đã thắng, giết địch vô hình.

Hứa Bình Quân mỉm cười, nhưng nụ
cười kia ở trên gương mặt tái nhợt tiều tụy, chỉ càng làm tăng thêm vẻ bi
thương: “Được, không nói tới bọn họ nữa. Vân Ca, Mạnh Giác huynh ấy… huynh ấy
thật tình muốn trị bệnh cho muội, lúc ấy huynh ấy căn bản không biết trong cơ
thể Tiên đế có độc. Kỳ thật, rất nhiều chuyện, tỷ đã sớm mơ hồ hiểu được, nhưng
vẫn không dám nghĩ sâu hơn, cũng vẫn đều gạt muội. Mạnh Giác gạt muội là sợ
muội đi tìm Lưu Tuân báo thù, sợ muội sẽ bị thương. Tỷ gạt muội, cũng là sợ
muội đi tìm Lưu Tuân báo thù, nhưng cũng sợ Lưu Tuân bị thương, muội…Muội không
được tức giận…” Nước mắt Hứa Bình Quân rơi xuống lã chã.

Mạnh Giác ôn hòa nói với Hứa Bình
Quân: “Tính cách của Vân Ca muội cũng không phải không biết, nàng sẽ không giận
muội, muội không cần vì chuyện này mà khổ sở áy náy, muội ở trong lòng nàng
vĩnh viễn là tỷ tỷ tốt.”

Hứa Bình Quân nắm chặt tay hai
người bọn họ: “Vân Ca, muội đồng ý với tỷ, quên đi hết thảy mọi chuyện ở giữa,
chỉ nhớ tới khi hai người vừa mới gặp, khi đó, chúng ta đều tốt… Tất cả mọi
người đều rất vui vẻ… Muội và Mạnh đại ca cùng ở chung một chỗ thật vui vẻ, hai
người…”

Bàn tay Mạnh Giác ở trên phủ lên tay
Vân Ca, khoảng cách giữa hai bàn tay chỉ có vậy nhưng dường như cách cả mấy
đời. Nàng nhìn hắn, hắn cũng nhìn nàng, hai người không ai nói lời nào.

“Vân Ca!” Hứa Bình Quân khó thở,
muốn ngồi dậy, thân thể lại mềm nhũn, đầu vô lực rơi xuống lồng ngực Vân Ca.

Vân Ca như ở trong mộng mới tỉnh,
vội kêu lên: “Tỷ tỷ, tỷ tỷ…”

Mạnh Giác nắm chặt tay Vân Ca, nói
với Hứa Bình Quân: “Lời mà ta từng nói trước mặt muội, suốt đời suốt kiếp ta sẽ
hết lòng tuân thủ.”

Hứa Bình Quân vẫn hướng đôi mắt
trông mong nhìn về phía Vân Ca, Vân Ca do dự một lát, ở trước mắt Hứa Bình
Quân, cũng nắm lấy tay Mạnh Giác. Hứa Bình Quân vui mừng nở nụ cười, chậm rãi
nhắm hai mắt lại: “Hổ nhi…”

Báo cáo nội dung xấu

Chi phí đọc tác phẩm trên Gác rất rẻ, 100 độc giả đọc mới đủ phí cho nhóm dịch, nên mong các bạn đừng copy.

Hệ thống sẽ tự động khóa các tài khoản có dấu hiệu cào nội dung.