Nhật ký thăng chức của thổ thần - Chương 64
Chương 64
Chân tướng
Gió lạnh thấu xương, Tang Chỉ đứng trước cửa Thanh Ngô cư,
im lặng thăm dò người của đối phương.
Tiểu hồ ly cùng Húc Vương, Tuấn Ngạn quay lại trấn Bình Lạc
cứu Bích Nữ, nhưng chưa từng nghĩ người trông giữ ở trấn Bình Lạc lại là người
quen cũ. Ngước mắt nhìn một người đã từng cùng mình sớm tối bên nhau, Tang Chỉ
không nhẫn tâm: “A Ly, hà tất phải vậy? Ngươi không đánh thắng được ca ca khoa
trương, huống hồ còn có Húc Vương ở đây...”
Ly Vẫn tay cầm trường kiếm, chiếc cằm giống như được điêu khắc
hoàn mỹ, nói: “Ly Vẫn thân là người của Long tộc, tất phải làm tròn sứ mệnh.”
Tang Chỉ nhắm mắt: “A Ly, ta thật sự hy vọng ngươi vẫn là A
Ly ngốc nghếch trước kia.” Nói xong, công chúa quay người đi vào Thanh Ngô cư.
Ly Vẫn vung một đường kiếm như dòng chảy cầu vồng, trực tiếp ép bức Tang Chỉ.
Tiểu hồ ly quay đầu lại, Ly Vẫn dừng bước, người cứng đờ tại chỗ, thanh trường
kiếm dừng lại giữa không trung, cuối cùng không đâm xuống.
Tiểu hồ ly nói: “A Ly, ta chỉ hỏi ngươi một câu. Vương Mẫu
ly gián ta và Tuấn Thúc, chuyện này ngươi biết được bao nhiêu?”
“...” Ly Vẫn không nói gì, thanh trường kiếm đang chỉ thẳng
vào mũi của Tang Chỉ bỗng run run.
“Ta chỉ cần nghe một câu, nếu ngươi nói ngươi không biết ta
sẽ tin ngươi. Ngươi vẫn là A Ly của ta, bất luận có cùng phe cánh với Vương Mẫu
hay không, ta cũng mãi mãi không trách ngươi.”
“...” Ly Vẫn chớp mắt nhìn tiểu hồ ly chăm chú, vẫn không thốt
ra được nửa câu. Tang Chỉ thấy vậy thì trong lòng đã hiểu rõ, tuyệt vọng quay đầu,
bước vào Thanh Ngô cư tìm Bích Nữ. Ly Vẫn thấy tình cảnh này, cất bước ngăn cản
nhưng bị dải lụa đỏ của Tuấn Ngạn cuốn giữ. Húc Vương đứng bên cạnh, chắp tay
sau lưng với vẻ đang xem kịch: “Ly Vẫn, dù gì chúng ta cũng từng ở cùng nhau một
thời gian, bản vương sẽ không ra tay làm ngươi bị thương, chỉ để Tuấn Ngạn nhà
ta chơi đùa với ngươi thôi.” Nói xong, Tuấn Ngạn đã ép sát đến, tay áo như rắn
cuốn vòng quanh, khiến Ly Vẫn trở tay không kịp, ca ca khoa trương tức giận
nói: “Tiểu Thất ngươi có xin lỗi nổi bọn ta không? Cho dù hai tộc Long - Phượng
có thù có oán, nhưng ngươi có từng nghĩ đến tiểu hồ ly không?”
Lời vừa nói ra, Ly Vẫn thất thần cứng nguyên tại chỗ, cả
cánh tay phải và thanh trường kiếm của hắn đều bị cuộn trong sợi lụa dài. Đang
suy nghĩ làm thế nào để thoát ra thì mọi người nghe thấy từ trong Thanh Ngô cư
vọng ra một tiếng “đoàng” cực lớn, căn nhà giống như nổ tung, hào quang tỏa ra
vạn trượng, chói đến mức khiến người ta không thể mở mắt.
Đến khi mắt nhìn lại được, có một chùm sánh sáng ngũ sắc rực
rỡ bao quanh cột trụ bằng gỗ của căn phòng, thoắt cái, thấy Bích Nữ chân trần,
quấn tóc, kéo Tang Chỉ đi ra. Tay áo bay lất phất, ánh mắt rừng rực, rõ ràng vẫn
là hình dáng của Bích Nữ, nhưng một Bích Nữ đội trời đạp đất lại có phong vị
khác.
Mắt Bích Nữ sáng lấp lánh, nhếch môi nói: “Ta có thể rời khỏi
Thanh Ngô cư, điều này chứng tỏ Tuấn Thúc đã chết. Ly Vẫn, ngươi vẫn còn muốn
đánh sao?”
Nghe thấy vậy, Ly Vẫn cuối cùng vẫn là suy bại đến tận cùng,
nhắm mắt trầm ngâm: “Tang Chỉ, ta nợ nàng... Nàng đi mau, ta sẽ kéo dài thêm một
thời thần nữa mới báo cáo lên Thiên cung, hy vọng bọn họ cũng không phát hiện
ra Tuấn Thúc đã chết nhanh như vậy...”
Tang Chỉ được Bích Nữ kéo ra ngoài, nhưng không kìm được liền
quay đầu lại, nhìn Ly Vẫn thêm một lần. A Ly ngã trên mặt đất, không nói thêm
tiếng nào, chỉ nhếch môi cười ngốc với tiểu hồ ly. Dưới ánh mặt trời rực rỡ, nụ
cười đó trong sáng, thuần khiết, dường như A Ly thật sự quay lại rồi.
Tang Chỉ chớp chớp mắt, nước mắt không kiềm chế được bỗng
lăn dài. Bằng khẩu hình miệng, tiểu hồ ly khẽ nói với A Ly ba chữ: “Tiếp - tục
- sống!”
Chỉ có tiếp tục sống, mới có thể làm được nhiều việc hơn. Chỉ
có tiếp tục sống, mới có thể nhìn thấy kết cục mình mong đợi. Chỉ có tiếp tục sống,
mới có thể nhìn thấy người mà bạn yêu thương hạnh phúc... Nghĩ đến đây, A Ly nhếch
nhếch khóe miệng, cuối cùng cười thành tiếng.
---- Vào địa phủ ----
Cứu được Bích Nữ ra, mọi người không nghỉ ngơi mà đi thẳng đến
đáy Minh hồ.
Có lời đồn, đáy Minh hồ là con đường duy nhất để người phàm
đi vào Minh giới. Mặt hồ bình lặng như gương nhưng đáy hồ lại sóng lớn cuồn cuộn,
và có một xoáy nước cực lớn. Theo lời đồn, xoáy nước này chính là để bảo vệ cửa
vào Minh giới, cho nên người bình thường muốn thông qua đường này đi vào Minh
giới cũng chẳng phải chuyện dễ dàng.
Bên hồ, mọi người yên lặng đứng. Tang Chỉ sốt ruột đi vòng
quanh: “Rốt cuộc phải đi xuống dưới như thế nào? Nếu không đi nhanh, thiên
binh, thiên tướng của Vương Mẫu sẽ đuổi đến nơi mất.”
Bích Nữ đảo đảo mắt, đi loanh quanh bên hồ nước một hồi rồi
mới rủ rỉ nói: “Thực ra, muốn đi xuống đáy Minh hồ cũng không phải là không có
cách, chúng ta ngậm định hải châu trong miệng là có thể đến được cửa vào Minh
giới dưới đáy hồ. Có lời đồn rằng, nếu muốn bình yên vô sự đi xuống đáy Minh hồ
thì phải vận động pháp trận và tìm được người trông giữ.”
“Người trông giữ?” Tuấn Ngạn nhíu mày hỏi.
Húc Vương nói: “Bất luận là nhân - yêu - tiên, một khi đã được
sinh ra thì đều có người trông giữ của mình, tác dụng giống như ba ngọn đèn soi
đường trên vai ngươi. Khi ba ngọn đèn bảo vệ trên người ngươi đã tắt hết, người
trông giữ kiếp này của ngươi sẽ xuất hiện vào một thời cơ gặp gỡ đặc biệt, dẫn
dắt ngươi thoát khỏi kiếp nạn, hoặc là... đưa ngươi quay về Minh phủ.”
Tuấn Ngạn xoa cằm: “Nói như vậy, người trông giữ có khả năng
là người thân hoặc bạn bè của mình? Vậy chẳng phải rất đơn giản sao, chúng ta
chỉ cần gọi người trông giữ ra, chưa biết chừng lão đệ chính là người trông giữ
của ta và tiểu hồ ly, đến khi đó chúng ta làm phượng hoàng khấp huyết trận giúp
đệ ấy sống lại, chẳng phải là được rồi sao?”
Bích Nữ lắc đầu: “Người trông giữ phải là người không có thần
thức, nó là do chấp niệm của người chết hình thành, từ lúc bắt đầu tồn tại thì
chỉ nhớ một việc bảo vệ chủ nhân, một khi người này chết đi, vào trong Minh phủ,
nó sẽ tiêu tan.”
“Tiêu tan?” Tuấn Ngạn trừng to mắt. “Ý tỷ tỷ là... sẽ không
bao giờ xuất hiện nữa? Nhưng mà chúng ta cứu lão đệ rồi vẫn phải quay lại dương
gian mà?”
Bích Nữ gật đầu: “Cho nên trước khi đi xuống, ta có ý kiến
là đi càng ít người càng tốt. Bởi vì người trông giữ có thể gọi là vật chắn cuối
cùng của sinh mệnh, nếu nó tiêu tan, nhẹ thì giảm thọ, nặng thì...” Bích Nữ ngừng
lại một lát, quay người nhìn Tang Chỉ chăm chú, nói. “Nặng thì bị người khác
phát hiện sự suy nhược của muội, sau này, bất cứ lúc nào muội cũng có thể gặp
nguy hiểm.”
Tang Chỉ đưa mắt, dường như không để ý đến lời của Bích Nữ,
liền ngồi xổm, đặt Lai Mễ ở trong lòng xuống. Nhóc con còn đang trong trạng
thái nửa tỉnh nửa mê, đột nhiên rời khỏi vòng ôm ấm áp, nhõng nhẽo dụi vào Tang
Chỉ xoay vòng vòng. Tang Chỉ xoa bộ lông hồ ly của Lai Mễ, khẽ nói: “Lai Mễ
ngoan, hãy cùng với đại ca đệ, ca ca khoa trương ở trên bờ đợi bọn tỷ, bọn tỷ sẽ
quay lại rất nhanh thôi.”
Nói xong, quả thật nàng đứng thẳng người dậy, bước xuống hồ.
Bích Nữ nói: “Tiểu hồ ly, muội... đã nghĩ kỹ rồi?”
Tang Chỉ quay đầu, cười tươi như hoa: “Giảm thọ thì làm sao
chứ? Không có Tuấn Thúc, cho dù sống được lâu hơn nữa thì cũng chỉ là đau khổ
mà thôi.” Nói xong, không hề quay đầu lại, nàng nhảy xuống đáy hồ.
Tang Chỉ và Bích Nữ đến được đáy Minh hồ, Bích Nữ liền làm
phép, thổi tắt ba ngọn đèn trên người Tang Chỉ, tiểu hồ ly bỗng chốc cảm thấy từng
cơn ớn lạnh dội lên, lồng ngực đau đớn, cảm giác đau đớn này sao mà quen thuộc
đến vậy. Tang Chỉ thấy miệng xoáy nước từ từ bình lặng lại, rồi lùi ra phía xa,
phía sau lại xuất hiện hai cánh cửa sắt cao đến mấy mét.
Tang Chỉ ngước lên mà không nhìn thấy được ngưỡng của cánh cửa
sắt, đang muốn nói gì đó thì thấy không biết từ lúc nào, bên cạnh mình và Bích
Nữ lại xuất hiện một chiếc đèn lồng màu trắng treo lơ lửng giữa không trung.
Trong lồng đèn là ánh nến lập lòe, tỏa ra màu trắng bạc quái dị. Bích Nữ thấy vậy,
nói: “Cầm lấy đi!”
Tang Chỉ nghe thấy liền gật đầu, đi cầm lấy đèn lồng, nhưng
cảm thấy tay cầm đèn lồng giống như có luồng sức mạnh, tự dẫn dắt nàng đi về
phía trước. Lát sau, hai chiếc đèn lồng màu trắng đều lần lượt quay về hướng
cánh cửa sắt, rất lâu sau, cánh cửa sắt liền từ từ mở ra. Cùng với những tiếng
lạch cạch của cánh cửa, Tang Chỉ còn cảm thấy một luồng cảm giác lạnh lẽo từ
bên trong truyền đến. Bên trong đó tối đến mức mà duỗi tay ra không nhìn rõ năm
đầu ngón tay, cũng không biết cảnh tượng bên trong thế nào...
Tang Chỉ hỏi: “Bây giờ chúng ta làm thế nào?”
Bích Nữ tập trung thăm dò tình hình bên trong, nghe thấy vậy
liền đưa ngón trỏ lên miệng ý bản Tang Thị im lặng, lát sau lại nháy mắt ra hiệu
tiểu hồ ly nhìn vào bên trong. Tang Chỉ quay đầu, quả nhiên thấy trong Minh phủ
tối om xuất hiện một đường sáng mờ, thoắt cái cụm sáng đó đã đến gần, đến gần...
Tang Chỉ cố nhìn kỹ lại một lần nữa, không kìm nén được hít
một hơi thật sâu. Nữ tử với khuôn mặt thanh tú, mặc một bộ đồ trắng, tóc cũng
được búi đơn giản ở sau gáy, tay cầm một ngọn đèn lồng giống của Tang Chỉ, ánh
mắt vô hồn. Tiểu hồ ly kinh ngạc thốt lên: “Lục Khởi tỷ tỷ, sao lại là tỷ? Sao
tỷ lại là người trông giữ của muội?”
Tiểu hồ ly thấy kỳ lạ, liền nhìn sang Bích Nữ, lắc đầu nói:
“Không đúng! Muội mới gặp tỷ ấy, làm sao tỷ ấy lại chết rồi?” Còn trở thành người
trông giữ của mình nữa?
Bích Nữ nói: “Không thể nào! Người trông giữ của muội là từ
khi muội mới sinh ra đã tồn tại rồi, nếu tiêu tan cũng sẽ không có người thứ
hai.” Tang Chỉ cảm thấy kỳ lạ thì đột nhiên nghĩ tới cái gì đó, lại nhìn chăm
chú sang Bích Nữ lần nữa: “Người trông giữ của muội đến rồi, Bích Nữ tỷ tỷ, người
trông giữ của tỷ đâu?”
Bích Nữ nghe thấy vậy liền nở nụ cười khổ: “Không chết không
sống, thì làm gì có người trông giữ!”
Nghe thấy vậy, Tang Chỉ cũng không hỏi thêm nữa. Hai người
liền đi vào Minh phủ tăm tối dưới sự dẫn dắt của Lục Khởi, phía sau người, cánh
cửa sắt từ từ khép lại. Tang Chỉ nghe thấy tiếng động muốn quay người, nhưng bị
Bích Nữ ngăn lại: “Chớ quay đầu, nếu không, muội vĩnh viễn không thể siêu
sinh.”
Tang Chỉ bỗng đờ người ra, vội vàng quay đầu nhưng thấy đèn
lồng của Lục Khởi giống như có phép thuật, đi đến đâu thì chỗ đó được điểm lên
sáng tỏ, từ mặt đất, giữa núi rừng hoang vu không thấy bóng người dần dần tiến
đến thành trấn vô cùng náo nhiệt... Chỉ là thành trấn này vô cùng kỳ quái, tọa
lạc bên cạnh một dòng suối nhỏ, trên đường hoa nở như gấm thêu. Bên cạnh mỗi
ngôi nhà đều có một cái cây nhỏ mọc đầy những bông hoa nhỏ màu bạc hút mắt.
Tiểu hồ ly ngạc nhiên: “Đây là cây gì? Sao muội chưa từng
nhìn thấy?”
Bích Nữ nói: “Đây là cây ngân hoa. Quỷ không chịu đầu thai
mà sống ở Minh phủ thì sẽ trồng một cây như thế này. Nếu trên phàm giới có người
nhớ nhung thì cây của hắn sẽ nở đầy hoa. Nhưng vì Minh phủ nằm cạnh sông Mạnh
Bà, mỗi linh hồn khi đi qua đây đều phải uống nước sông này thì gần như quên hết
chuyện của kiếp trước rồi.”
Tang Chỉ có chút căng thẳng: “Vậy Tuấn Thúc có phải sẽ...”
Bích Nữ lắc đầu: “Hắn vừa đến, chắc sẽ không đến chỗ này
nhanh như vậy, chúng ta đi qua bên kia cầu tìm thử xem. Nhưng mà Tang Chỉ, muội
phải nghĩ kỹ, một khi đi qua cầu, người trông giữ của muội sẽ...” Nói xong,
Bích Nữ cố ý nhìn sang Lục Khởi, Tang Chỉ quay đầu mới phát hiện, thân thể của
Lục Khởi lại ở trong trạng thái nửa trong suốt, giống như đã đến cực hạn, còn cảm
giác đau đớn ở lồng ngực mình cũng càng lúc càng mãnh liệt.
Tang Chỉ sợ bị Bích Nữ nhìn ra được vấn đề của mình, vẫn cố
gắng chịu đựng, nói: “Không sao cả, đi thôi!”
Hai người tìm đến bên cầu. Tang Chỉ liền thấy Tuấn Thúc mặc
áo trắng tao nhã, đang đứng ở đầu cầu ngắm cảnh. Tang Chỉ rất vui mừng, nhìn
Bích Nữ một cái rồi chạy lên đầu cầu, gọi: “Tuấn Thúc!”
Tang Chỉ chạy đến trước mặt Tuấn Thúc, đối phương cũng vừa
khéo quay đầu lại, khuôn mặt đẹp đẽ vẫn như xưa, đôi lông mày chứa đầy vẻ buồn
bã, quả nhiên là tướng công nhà mình. Lúc này, niềm vui đã lấn át cả cơn đau đớn
trong lồng ngực, Tang Chỉ cẩn trọng chạm lên trán của Tuấn Thúc, mừng đến phát
khóc: “Đúng là Tuấn Thúc của thiếp, Tuấn Thúc của thiếp...”
Nói xong, tiểu hồ ly liền nhào vào lòng phượng hoàng cao ngạo.
Tuấn Thúc cũng ôm Tang Chỉ thật chặt, giống như sợ nàng sẽ chạy mất, hít hà mùi
hương trên người nàng, vùi đầu mình lên trên vai nàng... Tuấn Thúc thở dài: “Chỉ
Nhi, xin lỗi nàng...”
Tang Chỉ lắc đầu, cong mắt cười: “Không cần nói xin lỗi, chúng
ta phải nhanh chóng nghĩ ra cách rời khỏi đây. Ca ca khoa trương đang ở trên đợi
chúng ta, chúng ta còn phải đi cứu Thất Thủy...”
“Công chúa...” Tang Chỉ chưa nói hết lời, Thất Thủy đã từ
phía sau Tuấn Thúc thò đầu ra, dáng vẻ đáng thương, nói: “Thất Thủy ở đây!”
Tang Chỉ ngạc nhiên: “Thất Thủy, sao ngươi cũng...” Tiểu hồ
ly mới nói được một nửa, cảm giác đau đớn ở lồng ngực tăng lên gấp bội, vừa
quay đầu nhìn, quả nhiên không còn thấy bóng dáng của Lục Khởi. Chỉ là cảm giác
đau đớn này... vì sao lại quen thuộc như vậy, giống như lúc ở núi Thạch Quái...
“Á... á...!” Tiểu hồ ly thét lên thảm thiết rồi quỳ xuống mặt
đất, vô thức cúi đầu thì nhìn thấy ở lồng ngực mình có một khối đen sì, không
biết là thứ gì đang dần dần to lên. Còn bên này, Tuấn Thúc im lặng niệm chú,
ngón trỏ, ngón giữa hợp lại, làm phép để lấy thứ kia ra khỏi người Tang Chỉ.
“Tuấn...” Tang Chỉ chẳng còn chút sức lực, ngã gục xuống.
Trước khi hôn mê, nàng đã kịp nhìn thấy viên đá đen sì kia đang lấp lóa thứ ánh
sáng khác thường trong lòng bàn tay Tuấn Thúc. Bích Nữ vẫn luôn im lặng, lúc
này cũng cất bước đến bên cạnh Tuấn Thúc, thở dài, nói: “Trải qua nghìn khổ, cuối
cùng cũng tìm thấy Ma nhãn rồi.”

