Pháo đài số - Chương 011 - 012 - 013
Chương 11
"Tây Ban Nha. Tôi đã cử David tới Tây
Ban Nha". Những lời của vị chỉ huy cứ nhảy múa trong đầu Susan.
- David đang ở Tây Ban Nha? - Susan nói vẻ
đầy hoài nghi - Ngài đã cử anh ấy đến Tây Ban Nha - Đột nhiên cô chuyển giọng
giận dữ - Tại sao chứ?
Strathmore sững người. Rõ ràng ông không
hề quen với việc bị người khác la ó, ngay cả đó là nhân viên mật mã đắc lực
nhất. Ông bối rối đưa mắt nhìn Susan. Cô xù lông cứ như con hồ mẹ đang bảo vệ đứa
con bé nhỏ của mình.
- Susan à! Cô đã nói chuyện với anh ấy
rồi, đúng không? David đã giải thích rồi chứ?
Cô bị sốc đến nỗi không để ý đến những gì
Strathmore nói. Tây Ban Nha? Đó là lý do tại sao David lại trì hoãn chuyến đi
đến Stone Manor của hai người?
- Sáng nay tôi đã gửi đến cậu ta một chiếc
ô tô. Anh chàng nói rằng sẽ gọi cho cô trước khi đi. Tôi rất tiếc. Tôi tưởng…
- Tại sao ngài lại cử David đến Tây Ban
Nha?
Strathmore ngập ngừng, nhìn thẳng Susan
nói.
- Để lấy một chiếc chìa khoá giải mã khác.
- Chiếc chìa khoá khác nào cơ?
- Phiên bản của Tankado.
Susan cảm thấy thật sự lúng túng.
- Ngài đang nói về cái gì vậy?
Strathmore thở dài:
- Tankado chắc chắn đã giữ một phiên bản của chìa khoá giải mã
khi anh ta chết. Tôi chắc như đinh đóng cột rằng anh ta không muốn để nó trôi
nổi ở một nhà xác ở xứ Seville.
- Vì vậy ngài đã cử David Becker - Susan
đã vượt qua cơn sốc. Mọi thứ đều vô nghĩa - David thậm chí không làm việc cho
ngài cơ mà!
Strathmore giật mình. Từ trước đến nay
không một ai dám nói bằng cái giọng như thế với phó giám đốc của NSA.
- Susan! - ông nói trong khi cố gắng trấn
tĩnh - Đó chính là mấu chốt vấn đề. Tôi cần!
Susan chợt trở nên dữ dằn.
- Ông đã có hai mươi nghìn nhân viên sẵn
sàng làm theo mệnh lệnh của ông. Ai cho phép ông cử chồng chưa cưới của tôi?
- Tôi cần một thường dân làm giao liên,
một ai đó hoàn toàn không dính líu đến chính quyền. Nếu tôi chọn các cách thông
thường, thì có người sẽ chộp được tin này.
- Và David Becker là người dân thường duy
nhất mà ông biết?
- Không! David Becker không phải là người
dân thường duy nhất mà tôi biết. Nhưng 6 giờ sáng nay, mọi thứ diễn ra nhanh
như chớp! David biết tiếng Tây Ban Nha, cậu ta vô cùng thông minh. Tôi tin tưởng và đã ban
cho anh chàng một đặc ân!
- Một đặc ân… - Susan lắp bắp - Cử anh ấy
đi Tây Ban Nha là một ân huệ hay sao?
- Đúng thế! Tôi sẽ trả anh ta mười nghìn
đô la chỉ cho một ngày làm việc. Anh ta sẽ lấy tất cả đồ đạc của Tankado và bay
về nhà. Đó là một đặc ân!
Susan im lặng và chợt hiểu ra tất cả. Đó
là vì tiền.
Cô nhớ lại 5 tháng trước đây, vào cái đêm
mà hiệu trưởng Trường Đại học Georgetown đã đề nghị thăng chức cho David, giữ
ghế chủ nhiệm khoa ngôn ngữ. Hiệu trưởng đã cảnh báo anh là anh sẽ bị giảm giờ
lên lớp và sẽ phải làm nhiều công việc giấy tờ hơn, nhưng không được tăng
lương. Susan đã muốn gào to lên, David, đừng làm điều đó. Anh sẽ chẳng sung
sướng gì đâu! Chúng ta có nhiều tiền - do ai làm ra cũng thế cả thôi mà! Nhưng
cô không có quyền. Cuối cùng, cô đành phải chấp nhận quyết định của anh.
Đêm đó, trước khi chìm vào giấc ngủ, cô đã
cố gắng bắt mình phải mừng cho anh, nhưng vẫn có một cái gì đó không ngừng mách
bảo cô rằng đó sẽ là một tai hoạ. Cô đã đúng - không tin nổi là linh cảm của
mình lại đúng đến mức này.
- Ông đã trả cho anh ấy mười nghìn đô la.
Đó là một cái bẫy bẩn thỉu!
Bây giờ đến lượt Strathmore nổi giận đùng
đùng.
- Bẫy à? Đó không phải là một cái bẫy chết
tiệt nào hết! Thậm chí tôi đã không nói với anh ta về số tiền đó. Tôi đã yêu
cầu anh ta làm cho tôi một việc dưới danh nghĩa cá nhân. Anh ta đã đồng ý đi.
- Tất nhiên là anh ta đồng ý? Ông là sếp
của tôi! Ông là phó giám đốc của NSA! Làm sao anh ấy dám từ chối cơ chứ?
- Cô nói đúng! - Strathmore ngắt lời - Đó
là lí do tại sao tôi gọi anh ta. Tôi không có nhiều lựa chọn.
- Giám đốc có biết ông cử một người dân
thường đi hay không?
- Susan! - Strathmore cố tỏ ra kiên nhẫn -
Giám đốc không liên quan đến vụ này. Ông ta không biết gì hết.
Susan nhìn Strathmore kinh ngạc, không thể
nào tin được.
Dường như cô không còn hiểu nổi con người
này nữa. Ông ta đã gửi chồng chưa cưới của cô - một giáo viên, đi làm nhiệm vụ
của NSA và không thông báo với giám đốc về cuộc khủng hoảng lớn nhất trong lịch
sử NSA.
- Ngài Leland Fontaine không được thông
báo?
Strathmore không thể chịu được nữa, hét
lên:
- Nghe này, Susan! Tôi gọi cô đến đây là
vì tôi cần một đồng minh, chứ không phải một điều tra viên. Tôi đang sống cảnh
địa ngục trần gian đây. Đêm qua, tôi đã tải file của Tankado và ngồi hàng giờ ở
đây, bên chiếc máy in, cầu nguyện TRANSLTR có thể giải mã được. Sáng sớm nay,
tôi đã dẹp lòng tự ái và gọi điện cho giám đốc - nói cho cô biết tôi rất muốn
nói ra chuyện này. Xin chào ngài giám đốc. Tôi xin lỗi vì đã đánh thức ngài.
Tại sao tôi lại gọi điện à? Tôi vừa mới phát hiện ra rằng TRANSLTR đã lỗi thời
rồi. Chỉ có một thuật toán thôi mà toàn bộ ê kíp ăn lương cao ngất ngưởng tại
Crypto không thể lập trình nổi! - Strathmore đập mạnh tay xuống bàn.
Susan đứng im bất động. Mười năm nay, cô
đã từng thấy Strathmore mất bình tĩnh một vài lần, nhưng chưa bao giờ ông nổi
giận với cô.
Mười giây trôi qua, cả hai không nói với
nhau một lời nào.
Strathmore ngồi xuống và Susan có thể nghe
thấy ông cố nén thở bình thường trở lại. Cuối cùng ông nói, giọng đã bình tĩnh
trở lại.
- Thật không may - Strathmore nói chậm rãi
- Giám đốc đang tham dự một cuộc họp với Tổng thống của Columbia ở Nam Phi. Bởi
vì ông ấy không thể làm được điều gì từ bên đó, cho nên tôi chỉ có hai giải
pháp - thứ nhất, yêu cầu giám đốc rút ngắn thời gian ở bên đó và sớm quay về -
thứ hai, tự mình giải quyết.
Cả hai im lặng một hồi lâu. Rốt cuộc,
Strathmore ngẩng lên và ánh mắt mệt mỏi của ông chạm phải ánh mắt Susan. Ngay
lập tức ông hạ giọng.
- Xin lỗi Susan. Tôi kiệt sức mất. Cơn ác
mộng này đang biến thành sự thật. Tôi biết cô buồn về chuyện của David. Tôi
không định nói với cô chuyện ấy theo kiểu này. Tôi tưởng cô đã biết rồi.
Susan cảm thấy vô cùng ân hận.
- Tôi đã phản ứng quá dữ dội. Xin lỗi
ngài. David quả là một sự lựa chọn tốt.
Strathmore lơ đãng gật đầu.
- Tối nay anh ta sẽ quay về.
Susan nghĩ đến những thứ mà vị chỉ huy này
đang phải trải qua - áp lực của việc giám sát TRANSLTR, làm việc, rồi họp hành
liên tục không có thì giờ nghỉ ngơi. Người ta đồn rằng người vợ chung sống đã
ba mươi năm cũng đang định bỏ ông mà đi. Bây giờ lại thêm chuyện Pháo Đài Số -
hiểm hoạ đáng sợ đối với ngành tình báo trong lịch sử của NSA. Ấy vậy mà người
đàn ông khốn khổ này đang phải đơn thương độc mã gánh chịu. Chẳng trách lúc nào
ông ta cũng có vẻ như sắp nổ tung ra vậy.
- Trong những trường hợp thế này - Susan
lên tiếng - Tôi nghĩ có lẽ ngài nên gọi cho giám đốc.
Strathmore lắc đầu, một giọt mồ hôi nhỏ
xuống bàn.
- Tôi sẽ không thông báo cho giám đốc về
một cuộc khủng hoảng mà ông ta không làm gì được. Để tránh làm hại đến sự an
toàn của ông giám đốc hay làm rò rỉ thông tin này.
Susan biết rằng ngài chỉ huy đã đúng. Ngay
cả trong những giờ phút khó khăn như thế này, Strathmore vẫn giữ được tỉnh táo.
- Ngài đã nghĩ tới việc gọi điện cho Tổng thống chưa?
Strathmore gật đầu.
- Có. Tôi vừa quyết định không làm điều
đó.
Susan hiểu. Các quan chức hàng đầu của
NSA có quyền giải quyết các trường hợp tình báo được xác nhận là khấn cấp mà
không phải thông báo cho cơ quan hành pháp. NSA là tổ chức tình báo duy nhất
của Mỹ được hưởng quyền miễn hoàn toàn tất cả các hình thức giải trình trách
nhiệm trước Toà án Liên bang.
Strathmore thường tận dụng đặc quyền này
để tự mình giải quyết các công việc.
- Thưa sếp! Việc này quá phức tạp và không
thể giải quyết một mình. Ngài cần phải tìm ai đó để cùng giải quyết.
- Susan, sự tồn tại của Pháo Đài Số liên
quan mật thiết đến tương lai của NSA. Tôi không hề có ý định báo cáo với Tổng
thống khi giám đốc đi vắng. Chúng ta đang phải đối mặt với một cuộc khủng
hoảng, và tôi sẽ tự giải quyết - ông trầm ngâm đưa mắt nhìn cô - Tôi là phó
giám đốc ở đây - Một nụ cười mệt mỏi hiện lên khuôn mặt ông - Và ngoài ra, tôi
không phải đơn thương độc mã. Tôi đã có cô - Susan Fletcher - làm hậu thuẫn.
Vào giây phút đó. Susan chợt thấy vô cùng
kính trọng Strathmore. Mười năm qua, dù thuận lợi hay khó khăn, ông luôn là người
chỉ đường vạch lối cho cô. Vững vàng, kiên định, trước sau như một. Sự tận tụy của ông làm cô thấy
kinh ngạc - lòng trung thành không gì lay chuyển đối với những nguyên tắc, đối
với Tổ quốc và lý tưởng. Dù chuyện gì xảy ra, chỉ huy Trevor Strathmore luôn là
ngọn đuốc soi đường trong một thế giới đầy rẫy những quyết định dường như không
thể.
- Cô đứng về phía tôi, đúng không?
Susan mỉm cười:
- Vâng, thưa ngài. Một trăm phần trăm.
- Tốt. Bây giờ chúng ta tiếp tục công việc
được chứ?
Chương 12
Đây không phải là lần đầu David Becker đi
dự tang lễ và chứng kiến xác chết, nhưng lần này có một cái gì đó khiến anh cảm
thấy vô cùng khó chịu. Đây không phải là một xác chết được vận bộ đồ sang
trọng, sạch sẽ nằm yên nghỉ trong chiếc quan tài bọc lụa. Cơ thể này trần
truồng, nằm chềnh ềnh trên chiếc bàn nhôm. Anh ta chết mà không nhắm mắt. Thay
vì đó, cặp mắt nhìn thẳng lên sàn nhà lộ vẻ tiếc nuối và kinh hoàng.
- Tư trang của anh ta đâu - Becker hỏi
bằng tiếng Tây Ban Nha khá sõi.
- Kia kìa - viên trung úy hé môi trả lời,
để lộ ra hàm răng vàng khè. Anh ta chỉ đống quần áo và những tư trang cá nhân
khác.
- Tất cả đây sao?
- Đúng thế!
Becker hỏi xin một cái thùng giấy. Viên
trung uý vội vã đi tìm.
Đó là tối thứ Bảy, và nhà xác Seville đã
sắp tới giờ đóng cửa.
Viên trung uý trẻ được lệnh trực tiếp của
giám đốc phòng xác dẫn đường cho Becker - dường như vị khách người Mỹ này là
người rất có vai vế.
Becker đưa mắt nhìn đống quần áo. Có một
hộ chiếu, một cái ví một cặp kính mắc vào chiếc giầy. Còn có thêm một miếng vải
len thô mà người bảo vệ đã lấy từ khách sạn nơi người đàn ông này đã ở.
Becker được hướng dẫn khá rõ ràng, cụ thể:
Không sờ vào bất kì cái gì. Không đọc một cái gì. Chỉ mang tất cả chúng về Mỹ.
Mọi thứ. Không được để sót một thứ gì.
Becker quan sát đống quần áo, cau mày nhăn
nhó. NSA định làm gì với đống rác rưởi này chứ?
Viên trung uý trẻ tuổi mang lại về một
chiếc hộp nhỏ, và Becker nhanh chóng nhét quần áo vào trong.
Anh ta chọc vào chân tử thi và hỏi:
- Quienes? Gã này là ai?
- Không biết.
- Trông giống người Trung Quốc.
Người Nhật chứ, Becker nghĩ.
- Tội nghiệp gã. Đau tim à?
Becker gật đầu lơ đãng.
- Tôi thấy họ nói vậy - Viên trung uý thở
dài, lắc đầu đầy vẻ cảm thông - Nắng ở Seville rất khắc nghiệt. Ngày mai khi đi
ra ngoài, anh hãy cẩn thận nhé!
- Cảm ơn! Nhưng tôi sẽ về nhà luôn.
- Anh vừa mới đến cơ mà - Viên trung uý vô
cùng ngạc nhiên.
- Tôi biết, nhưng người đàn ông mua vé máy
bay cho tôi đang chờ những vật này.
Viên trung uý dường như thấy bị xúc phạm
theo đúng kiểu người Tây Ban Nha.
- Ý anh là anh sẽ không chiêm ngưỡng
Seville sao?
- Năm ngoái tôi đã đến đây rồi. Quả là một
thành phố xinh đẹp. Tôi rất thích ở lại.
- Vậy anh đã thăm La Girilda chưa?
Becker gật đầu. Thực ra anh chưa bao giờ
đặt chân lên toà tháp của người Marốc cổ xưa này, nhưng anh đã nhìn thấy nó.
- Thế còn Alcazar?
Becker vừa gật đầu vừa nhớ lại buổi tối
anh được thưởng thức điệu nhạc Flamenco của Pacode Lucia ở sân, dưới ánh sao
hiền dịu ở một pháo đài được xây từ thế kỷ XIX. Anh ước giá mà đã gặp Susan từ
ngày ấy.
- Và tất nhiên cả Christopher Columbus nữa
cũng ở đó! - anh thanh niên tươi cười - Ông ấy được chôn cất tại nhà thờ của
chúng tôi.
Becker ngẩng lên.
- Thật không? Tôi tưởng người ta lưu giữ
thi hài của Columbus ở Cộng hoà Domini chứ?
- Chúa ơi! Đồn nhảm đấy! Thi hài của
Columbus hiện đang được lưu giữ ở đây, trên đất nước Tây Ban Nha xinh đẹp này.
Tôi tưởng anh nói anh đã đi học đại học.
Becker nhún vai.
- Chắc tôi đã để lỡ giờ giảng đó.
- Nhà thờ Tây Ban Nha rất tự hào được bảo
quản thi hài của ông ấy.
Nhà thờ Tây Ban Nha. Becker biết ở Tây Ban Nha
chỉ có một kiểu nhà thờ duy nhất - đó là nhà thờ của người theo đạo Thiên chúa
giáo La mã. Nhà thờ Thiên chúa giáo La mã ở đây thậm chí còn hùng mạnh hơn cả ở
thành phố Vantican.
- Tất nhiên chúng tôi không được vinh dự
bảo quản - viên trung uý nói thêm - Chỉ một phần thôi.
Becker ngừng xếp đồ, nhìn chằm chằm viên
trung uý. Chỉ một phần thôi sao? Anh cố nhịn cười.
- Chỉ một phần thôi sao?
Người sĩ quan gật đầu đầy vẻ tự hào.
- Vâng. Khi nhà thờ lưu giữ thi hài của
một người vĩ đại như thế, họ tấn phong ông là thánh và chia sẻ thi hài đó cho
các nhà thờ khác vì vậy mà ai cũng có thể chiêm ngưỡng vẻ đẹp đặc biệt của
những nhà thờ này.
- Và ở đây các anh có… - Becker cố nén
cười.
- Ô! Đó là một phần rất quan trọng! Không
giống như việc chúng tôi có một giẻ xương sườn hay một đốt ngón tay như những
nhà thờ khác ở Galicia. Anh nên ở lại đây để chiêm ngưỡng.
Becker gật đầu cho phải phép.
- Có thể trên đường về tôi sẽ ghé qua.
- Tiếc quá - Viên trung uý thở dài. Đến
tận bình minh nhà thờ mới mở cửa.
- Thế thì lần khác vậy - Becker mỉm cười,
nhấc chiếc hộp lên.
- Có lẽ tôi nên đi. Máy bay đang chờ tôi -
Nói xong, anh đưa mắt nhìn căn phòng lần cuối.
- Anh có muốn tôi đưa đến sân bay không?
Tôi có xe môtô Guzzi ở ngoài cửa.
- Ồ không cảm ơn. Tôi sẽ đi taxi.
Becker đã từng lái xe môtô một lần khi anh
còn là sinh viên, và suýt chết. Từ đó trở đi, anh không có ý định đi môtô thêm
một lan nào nữa, bất kể do ai cầm lái.
- Cho dù anh nói gì đi chăng nữa - viên
trung uý vừa nói vừa bước về phía cửa ra vào - Tôi cũng phải tắt đèn.
Becker vòng tay ôm chiếc thùng giấy. Mình
đã có hết mọi thứ chưa nhỉ? Anh nhìn lần cuối vào xác chết đang nằm trên bàn.
Dưới ánh đèn huỳnh quang, một thân hình trần như nhộng, không một mảnh vải che
thân lồ lộ trước mắt anh. Đôi tay biến dạng đã thu hút ánh mắt của Becker. Anh
cúi xuống nhìn nó chằm chằm.
Viên trung uý tắt đèn, căn phòng chìm vào
bóng tối.
- Khoan đã!
- Bật đèn lên! - Becker ra lệnh.
Đèn nhấp nháy rồi sáng trở lại.
Becker đặt chiếc hộp xuống sàn và tiến lại
gần xác chết. Anh cúi xuống và nhìn không chớp mắt vào cánh tay trái của người
đàn ông xấu số.
Viên trung uý nhìn theo Becker, nhận xét:
- Rất xấu, đúng không?
Nhưng cái mà Becker chú ý đến không phải
là việc cánh tay bị biến dạng. Anh đã phát hiện ra một thứ khác. Quay sang viên
trung uý, anh nói:
- Có chắc là mọi thứ đều ở trong hộp chứ?
Người trung uý gật đầu.
- Vâng. Đúng thế.
Becker chống tay vào hông. Một lát sau anh
nhặt chiếc hộp lên, mang nó quay lại, và đặt phịch xuống đất. Rất cẩn thận anh
giũ tung đống quần áo ra. Sau đó anh dốc ngược đôi giày xuống rồi bóp nó như
thể là đang cố gắng vất bỏ một hòn sỏi trong giầy ra.
Sau khi làm xong lần thứ hai, anh bước lại
chỗ viên trung uý, cau mày:
- Có chuyện gì chăng?
- Đúng thế - Becker nói.
- Chúng ta đã để sót một thứ gì đó…
Chương 13
Tokugen Numataka đang ở văn phòng sang
trọng của mình trên tầng cao nhất của một toà nhà chọc trời ở Tokyo. Tất cả
nhân viên và đối thủ cạnh tranh đều biết rõ ông ta, một sakuta same - một con
cá mập nguy hiểm. Trong vòng ba thập kỷ qua, ông ta luôn vượt trội so với tất
cả các đối thủ cạnh tranh ở Nhật Bản; và bây giờ sắp trở thành một người khổng
lồ trên thị trường thế giới.
Ông ta đang hoàn tất cuộc làm ăn lớn nhất
trong đời - một cuộc làm ăn có thể tạo dựng tương lai cho Tập đoàn Numatech trở
thành một Microsoft của tương lai. Mạch máu của ông sôi lên như có thuốc kích
thích. Thương trường là chiến trường - Và chiến trường thì luôn sôi động.
Mặc dù ba hôm trước, Tokugen Numataka nghi
ngờ về cuộc gọi đó, nhưng hôm nay ông biết đó chính là sự thật. Tự dưng ông ta
được món hời trên trời rơi xuống. Chúa đã chọn ông ta.
***
- Tôi có một phiên bản chìa khoá giải mã
của Pháo Đài Số - Một giọng Mỹ - Ông có muốn mua không?
Numataka suýt bật cười thành tiếng. Ông ta
biết đó là một âm mưu. Tập đoàn Numatech đã bỏ ra một khoản tiền khổng lồ để có được thuật
toán mới của Ensei Tankado, và bây giờ một đối thủ cạnh tranh với Numatech đang
giở trò, hòng biết được số tiền mà Numatech trả cho cuộc đấu giá này.
- Anh có chìa khoá giải mã - Numataka giả
vờ quan tâm.
- Tôi có. Tôi là North Dakota.
Numataka nén cười. Ai mà chẳng biết North
Dakota. Tankado đã nhiều lần tiết lộ với cánh báo chí về một cộng sự bí mật.
Tankado quả là rất khôn ngoan khi có một
người cộng sự, bởi vì ngay cả ở Nhật Bản, giới kinh doanh cũng sẵn sàng giở đủ
mọi trò đê tiện. Ensei Tankado không thể an toàn. Chỉ cần một hành động thái
quá của một hãng phần mềm đang khao khát có chìa khoá giải mã, ngay lập tức nó
sẽ được công khai, và không một hãng phần mềm nào trên thế giới không bị tổn
thất.
Numataka hít một hơi thuốc xì gà Umani và
định chơi xỏ lại.
- Anh đang muốn bán chiếc chìa khoá giải
mã? Thú vị đây. Thế Ensei Tankado có ý kiến gì không?
- Lòng trung thành của tôi không dành cho
ngài Tankado. Ông ấy thật là ngốc vì đã tin tưởng tôi. Chiếc chìa khoá giải mã
này đáng giá gấp hàng trăm lần cái giá mà tôi được trả để giữ nó cho ông ta.
- Tôi rất tiếc - Numataka nói - Chỉ riêng
chiếc chìa khoá giải mã của anh thì chẳng có nghĩa lý gì với tôi. Khi phát hiện
ra hành động của anh, Tankado chỉ việc công bố phiên bản mà anh ta giữ, và nó
sẽ tràn ngập trên thị trường.
- Ông sẽ nhận được cả hai chiếc - giọng
nói đầu dây bên kia lên tiếng - Của Tankado và cả của tôi..
Numataka bịt ống nghe và cười phá lên. Ông
ta không thể không hỏi:
- Anh muốn bao nhiêu cho cả hai chiếc chìa
khoá?
- Hai mươi triệu đôla Mỹ.
Hai mươi triệu đôla Mỹ. Gần bằng cái giá
mà Numataka đã đưa ra trong cuộc đấu giá.
- Hai mươi triệu? - Ông ta giả vờ thở kinh
ngạc - Điên rồ!"
- Tôi đã trông thấy thuật toán đó. Tôi cá
là nó đáng giá như thế.
Mẹ kiếp, Numataka nghĩ. Nó đáng giá gấp
mười lần số tiền đó ấy chứ.
- Nhưng thật không may - Ông ta nói giọng
mệt mỏi vì trò đùa này - Cả tôi và anh cùng biết là ngài Tankado sẽ không bao giờ tán
thành việc này. Hãy nghĩ đến những hậu quả nếu vụ việc này được đưa ra pháp
luật.
Người gọi ngập ngừng:
- Thế nếu ngài Tankado không còn sống nữa?
Numataka suýt cười phá lên, nhưng lại gật
đầu đầy quyết đoán:
- Nếu Tankado không còn sống nữa -
Numataka suy nghĩ - Thì tôi và anh sẽ có một cuộc mua bán.
- Tôi sẽ liên lạc lại! - giọng nói lên
tiếng, rồi máy bị cúp.

