Pháo đài số - Chương 014 - 015 - 016 - 017 - 018

Chương 14

Becker cúi nhìn xác chết. Thậm chí nhiều
giờ sau khi chết, gương mặt của một người châu Á này vẫn hằn các vệt hồng hồng
do bị cháy nắng. Các phần khác đều tái nhợt, xám xịt, trừ một phần vết thâm tím
trên ngực anh ta.

Có lẽ là CPR (phương pháp hồi sức cho
tim), Becker ngẫm nghĩ. Đáng tiếc là không có tác dụng.

Anh lại tiếp tục nghiên cứu đôi bàn tay tử
thi. Lần đầu tiên anh gặp đôi bàn tay thế này. Mỗi bàn tay chỉ gồm ba ngón xẹo
và vặn xoắn. Tuy nhiên, sự dị dạng này không phải là cái mà Becker để mắt tới.

- Hừm, tôi sẽ… - Tử góc bên kia vườn, viên
trung uý làu bàu - Anh ta là người Nhật đấy, không phải người Trung Quốc đâu.

Becker ngẩng đầu lên. Anh ta đang cầm hộ
chiếu của người đã chết.

- Tốt hơn là anh không nên xem nó - Becker
yêu cầu. Đừng, đừng đọc bất cứ thử gì.

- Ensei Tankado… sinh tháng Một…

- Làm ơn đi mà - Becker lịch sự nói - Hãy
để nó lại chỗ cũ.

Viên sĩ quan nhìn chằm chằm vào quyển hộ
chiếu một hồi rồi ném nó về đống quần áo.

- Gã này có chiếc visa loại 3. Anh ta có
lẽ đã ở đây hàng năm trời rồi.

Becker lấy bút chọc vào tay nạn nhân.

- Có thể anh ta đã sống ở đây.

- Không. Tuần trước anh ta mới đến đây.

- Có thể anh ta đang chuẩn bị chuyển đến
đây - Becker sẵng giọng.

- Vâng, có thể lắm. Tuần đầu bận rộn nên
say nắng rồi đau tim. Khổ thật.

Becker phớt lờ lời nói của viên sĩ quan và
quan sát kỹ bàn tay.

- Anh có cho rằng anh ta đã không đeo bất
kì một loại trang sức nào khi chết không?

Viên sĩ quan ngấng đầu thảng thốt.

- Trang sức ư?

- Đúng thế. Hãy nhìn đây!

Viên sĩ quan tiến lại gần.

Da tay trái của Tankado chứng tỏ rằng anh
ta đã bị cháy nắng, mọi chỗ trừ một vòng thịt nhỏ quanh ngón út.

Becker chỉ vào vòng thịt tái nhợt.

- Hãy nhìn này. Tại sao chỗ này không bị
cháy nắng? Có vẻ như là anh ta đã đeo một chiếc nhẫn.

Viên sĩ quan tỏ vẻ vô cùng ngạc nhiên.

- Một chiếc nhẫn ư? - Đột nhiên anh ta
lúng túng. Sau một hồi nghiên cứu ngón tay của tử thi, anh ta thẽ thọt thốt lên -
Lạy Chúa! Câu chuyện này có thật sao?

Becker đột nhiên thấy rất nôn nao.

- Anh vừa nói cái gì?

Viên sĩ quan lắc đầu.

- Lẽ ra tôi phải nói từ trước… nhưng tôi
tưởng gã đó chỉ là một gã gàn gàn dở dở.

- Gã nào - Becker nghiêm mặt.

- Gã đã gọi điện trong trường hợp rất khẩn
cấp. Một khách du lịch người Canada nào đó. Luôn mồm nhắc đến chiếc nhẫn. Lão
nói tiếng Tây Ban Nha dở kinh khủng.

- Ông ta nói rằng ngài Tankado có đeo một
chiếc nhẫn?

Viên trung uý gật đầu, lôi từ túi áo ra
một điếu Ducado, nhìn thấy biển cấm hút thuốc lá, anh ta do dự rồi cuối cùng
vẫn châm lửa.

- Lẽ ra tôi nên nói một điều gì đó, nhưng
thằng cha đó điên rồ không chịu được.

Becker nhăn mặt. Những lời nói của
Strathmore vang vọng trong tai anh: "Tôi muốn tất cả mọi thứ Ensei Tankado
mang theo bên mình. Tất cả. Không để sót bất kì một cái gì, thậm chí là một mẩu
giấy thừa bé tẹo".

- Chiếc nhẫn bây giờ ở đâu? - Becker hỏi.

Viên sĩ quan thả một hơi thuốc:

- Đó là một câu chuyện dài.

Có một điều gì đó mách bảo Becker rằng đây
không phải là một tin tốt lành.

- Dù gì anh cũng phải kể cho tôi.

Chương 15

Susan Fletcher ngồi trước máy ở Node 3.
Node 3 là một phòng kín, cách âm, khuất sau tầng một, nơi các nhân viên mật mã
làm việc. Một lớp kính dày hai inch với một mặt cong cho phép các nhân viên mật
mã có được bức tranh toàn cảnh đại sảng trung tâm Crypto, đồng thời ngăn không
cho ai nhìn từ ngoài vào trong phòng.

Ở phía cuối Node 3 đặt mười hai chiếc máy
vi tính được đặt quây thành hình tròn. Mục đích là để khuyến khích các nhân
viên mật mã trao đối ý kiến, và để nhắc rằng họ là một phần của một êkíp lớn -
giống như là các hiệp sĩ giải mã ngồi Bàn Tròn.

Vậy mà, mỉa mai thay, ngay trong Node3 vẫn
có những điều được coi là bí mật.

Được mệnh danh là cái cũi. Node 3 không
giống với tất cả các phòng khác của Crypto, được thiết kế để đem lại cảm giác
khoan khoái giống như ở nhà, những chiếc thảm trải nhà sang trọng, hệ thống âm
thanh công nghệ cao, chiếc tủ lạnh chất đầy đồ ăn, thức uống, một gian bếp nhỏ,
sân bóng rổ Nerf. Lãnh đạo NSA am hiểu rất tường tận về Crypto, đừng có bao giờ
đổ vài tỷ đô la vào một chiếc máy vi tính giải mã nếu không dụ được những người
thông minh nhất trong những người thông minh theo dõi và sử dụng nó.

Nhón chân trên đôi giày Salvatore
Ferragamo đế bằng, Susan rón rén đặt chân lên những tấm thảm dày cộp để bước ra
ngoài.

Những viên chức nhà nước được hưởng lương cao
đều được khuyến khích không nên khoa trương sự giàu có của mình. Điều này chẳng
bao giờ làm Susan phải bận tâm - cô luôn cảm thấy hài lòng với căn hộ nhỏ bé,
chiếc ô tô hiệu Volvo và chiếc tủ quần áo khiêm nhường. Nhưng giày dép lại là
một vấn đề khác. Thậm chí hồi còn là sinh viên, cô sẵn sàng mua những đôi đắt
nhất chỉ đơn giản chỉ vì cô thích chúng.

Chân đau thì chẳng thể mơ leo lên được đến
trời, dì cô đã từng nói thế. Và một khi đã đến được nơi cần đến, chúng ta thực
sự được mãn nguyện.

Susan cho phép mình nghỉ một lúc rồi lại
lao vào công việc. Cô tìm phần mềm dò tìm và chuẩn bị định dạng nó, mắt liếc
nhìn địa chỉ e-mail mà Strathmore đã đưa.

NDAKOTA@ARA.ANON.ORG

Người đàn ông tự xưng là North Dakota có
một địa chỉ thư điện tử nặc danh, nhưng Susan chắc chắn nó sẽ nhanh chóng không
còn là nặc danh nữa. Phần mềm dò tìm sẽ xâm nhập vào ARA, gửi đến North Dakota,
rồi sau đó sẽ gửi lại những thông tin liên quan đến địa chỉ Internet thật của
anh ta.

Nếu như mọi thứ suôn sẻ, phần mềm sẽ nhanh
chóng xác định được vị trí của North Dakota, và Strathmore sẽ có thể lấy được
chìa khoá giải mã. Khi David tìm ra phiên bản của Tankado thì cả hai chiếc chìa
khoá có thể sẽ đều bị phá huỷ, quả bom hẹn giờ của Tankado sẽ trở nên vô dụng
như một khối thuốc nổ không có ngòi.

Susan kiểm tra hai lần địa chỉ hiện ra
trước mặt cô và nhập thông tin vào phần kiểm tra dữ liệu đúng. Cô thích thú
cười thầm khi thấy Strathmore không thể tự gửi phần mềm dò tìm này được.

Rõ ràng là ông ta đã gửi đi hai lần, nhưng
cả hai lần đều nhận được địa chỉ e-mail của Tankado chứ không phải của North
Dakota. Đó là một sai lầm rất dễ hiểu; có thể Strathmore đã thay đổi trường dữ
liệu, vì vậy phần mềm dò tìm đã tìm không đúng account cần tìm.

Susan nhập xong thông tin một lát thì
chiếc máy vi tính kêu lên một tiếng bíp.

PHẦN MÊM DÒ TÌM ĐÃ ĐƯỢC GỬI.

Bây giờ thì chỉ việc ngồi chờ.

Susan bỗng nhiên thở dài, cô thấy có lỗi
vì đã phản ứng quá mạnh đối với chỉ huy của mình. Nếu có một ai đó đủ năng lực
để một mình giải quyết vấn đề, thì người đó không thể là ai khác ngoài Trevor
Strathmore. Ông thực sự là một thiên tài trong việc thu phục những người thách
thức mình.

Sáu tháng trước, khi EFF khui ra vụ một
tàu ngầm mà NSA dùng để cài máy nghe trộm vào hệ thống đường dây điện thoại
dưới nước, Strathmore đã khôn ngoan tung thông tin rằng chiếc tàu ngầm đó thực
ra đang chở chất thải độc hại phi pháp. Ngay lập tức, EFF và các nhà bảo vệ đại
dương đã mất nhiều thời gian tranh luận xem thông tin nào là đúng đến nỗi cuối
cùng các phương tiện thông tin đại chúng trở nên mệt mỏi và bỏ qua toàn bộ vụ
việc. Trước bất kỳ hành động nào, Strathmore đều lên kế hoạch kĩ lưỡng, tỉ mỉ.

Cũng giống những nhân viên khác của NSA,
Strathmore đã sử dụng một phần mềm do NSA xây dựng, được gọi là BrainStorm- một
phần mềm chương trình máy tính có khả năng nêu ra tất cả các khả năng diễn biến
của sự việc nhằm bảo mật sự tồn tại của TRASTLR.

BrainStorm là tên một thử nghiệm tình báo
nhân tạo mà các tác giả của nó đã dựa trên nguyên lý nhân quả. Lúc đầu nó được
chế tạo để phục vụ cho các cuộc vận động chính trị như là một phương pháp tạo
ra các mô hình xử lý thông tin trong "một môi trường chính trị cụ
thể". Được nạp một khối lượng dữ liệu khổng lồ, chương trình này đã tạo ra
một môi trường ảo - một mô hình giả thuyết về sự tương tác giữa các biến cố
chính trị, bao gồm các nhân vật chính trị lỗi lạc, nhân viên của họ, những mối
quan hệ cá nhân với nhau, những vấn đề nóng bỏng, những động cơ cá nhân được
tính toán dựa trên những tiêu chí khác nhau như giới tính, tính cách, sắc tộc,
tiền bạc và quyền lực. Sau đó người sử dụng có thể nhập một sự kiện mang tính
giả thuyết vào và BrainStorm sẽ dự đoán những ảnh hưởng của sự kiện đó đối với
môi trường này.

Là một thiết bị TFM (Time-Line, Flowchart,
Mapping) nó là một công cụ hữu ích để vạch ra những chiến lược phức tạp và dự
đoán những điểm yếu của chiến lược đó. Và đó chính là lý do tại sao chỉ huy
Strathmore thường xuyên sử dụng BrainStorm. Susan cho rằng bên trong máy tính
của Strathmore có thể có những kế hoạch có khả năng làm biến đổi cả thế giới.

Mình đã không phải với ông ấy, Susan tự
nhủ.

Tiếng mở cửa Node 3 làm cô giật mình.

Strathmore thình lình xuất hiện.

- Susan! David vừa gọi điện về. Đã có một
manh mối.

Chương 16

- Một chiếc nhẫn ư? - Susan hoài nghi.

- Tankado bị mất một chiếc nhẫn?

Đúng thế. May mà David đã tìm thấy. Màn
kịch đã kết thúc.

- Nhưng ông đang tìm chìa khoá giải mã chứ
có tìm đồ trang sức đâu.

- Tôi biết, nhưng cũng thế cả thôi mà.

Susan lúng túng.

Đó là một câu chuyện dài.

Susan đưa tay chỉ màn hình vi tính và nói:

- Vẫn chưa đâu vào đâu cả!

Strathmore thở dài, đi tới đi lui.

- Như chúng ta biết một số người đã chứng
kiến cái chết của Tankado. Theo lời viên trung uý phụ trách nhà xác, sáng nay
một du khách người Canada đã hốt hoảng gọi cảnh sát và báo rằng một người Nhật
Bản đang bị cơn đau tim hành hạ trong công viên. Khi viên trung uý ấy đến thì
Tankado đã chết, vị du khách Canada vẫn còn ở đó, anh ta đã gọi các nhân viên y
tế. Trong khi các nhân viên y tế đưa xác Tankado đi anh ta đã cố gắng yêu cầu
vị du khách tường thuật lại toàn bộ sự việc. Điều duy nhất ông già Canada đó có
thể làm là bập bẹ nói về một chiếc nhẫn mà Tankado đã đem cho trước khi chết.

Susan đưa mắt nhìn một cách đầy nghi ngờ.

- Tankado đã đem cho chiếc nhẫn?

- Đúng thế. Rõ ràng là khi anh ta dúi nó vào tay gã này, anh
ta đã năn nỉ hắn cầm lấy. Có vẻ như người Canada này đã kịp quan sát chiếc nhẫn
- Strathmore đột nhiên dừng lại, quay đầu về Susan - Ông ta nói rằng trên chiếc
nhẫn có khắc một kiểu chữ nào đó.

- Chữ ư?

- Đúng thế, và còn cho biết đó không phải
là tiếng Anh. - Strathmore nhướng mày chờ phản ứng của Susan.

- Hay là tiếng Nhật?

Strathmore lắc đầu:

- Lúc đầu tôi cũng nghĩ thế. Nhưng ông ta
nói rằng không thể đánh vần được những chữ cái đó. Ông ta không thể nhầm chữ
Nhật với các con chữ Latinh. Ông ta còn thấy những hình chạm khắc đó giống mèo
cào cơ…

Susan cười phá lên.

- Thưa sếp, ngài không thực sự cho rằng…

Strathmore ngắt lời cô:

- Susan, mọi chuyện đã rõ như ban ngày.

Tankado đã khắc chìa khoá Pháo Đài Số lên
chiếc nhẫn. Vàng là thứ kim loại tốt. Bất kể khi ngủ, tắm hay ăn, thì chiếc
chìa khoá giải mã luôn ở bên anh ta, sẵn sàng cho giây phút đem ra công bố.

Susan dường như vẫn còn hoài nghi.

- Trên ngón tay? Lộ liễu như thế kia à?

- Tại sao không? Tây Ban Nha không phải là
thế giới của các chuyên gia giải mã. Không một ai biết những chữ đó hàm ẩn điều
gì. Hơn thế nữa, nếu chiếc chìa khoá đó là một bit 64 chữ cái thì thậm chí giữa
ban ngày cũng chẳng ai nhớ được tất cả sáu mươi tư kí tự như thế.

- Và Tankado đã đưa chiếc nhẫn đó cho một
người hoàn toàn xa lạ trước khi chết - Susan thắc mắc - Tại sao chứ?

Strathmore nheo mắt:

- Theo cô thì tại sao nào?

Chỉ một tích tắc Susan đã hiểu ra vấn đề.
Mắt cô mở to.

Strathmore gật đầu.

- Tankado cố gắng vứt nó đi. Anh ta biết
mình sắp chết và có thể cho rằng chúng ta có trách nhiệm trong việc này. Thời
điểm của cái chết giống như trời định. Anh ta có thể cho rằng chúng ta đã truy
tìm anh ta, một người đang bị rối loạn tim chỉ chờ ngày chết, để đầu độc hay
làm gì đó tương tự. Điều duy nhất anh ta biết chắc chắn là nếu tìm được North
Dakota, chúng ta sẽ thủ tiêu anh ta.

Susan cảm thấy ớn lạnh.

- Đương nhiên - cô thì thầm.

- Tankado nghĩ rằng biện pháp tự vệ của
anh ta đã bị chúng ta vô hiệu hoá, thì đương nhiên là anh ta sẽ bị tiêu diệt.

Bây giờ Susan đã rõ tất cả. Thời điểm xảy
ra bệnh đau tim có vẻ có lợi cho NSA đến nỗi Tankado cho rằng NSA dính líu
trong vụ này. Mục đích cuối cùng của anh ta là trả thù. Ensei đã đem cho chiếc
nhẫn để công bố chìa khoá giải mã. Và hiện giờ một du khách Canada lại đang nắm
giữ trong tay thuật toán giải mã vĩ đại nhất trong lịch sử nhân loại.

Susan hít một hơi thở dài và hỏi tiếp.

- Vậy bây giờ du khách Canada đó ở đâu?

Strathmore nhăn mặt.

- Vấn đề chính là ở chỗ đó.

- Viên trung uý không biết ông ta ở chỗ
nào à?

- Không. Lời khai của du khách đó khó tin
đến mức anh ta cho rằng đó là đo ông ta bị sốc hoặc là do tuổi già. Vì vậy anh
ta đã lấy xe máy chở ông ta về khách sạn. Nhưng ông già đó không biết ngồi sau
xe máy, kết quả là chưa đi đầy 1 mét, ông ta đã bị ngã vỡ đầu và gẫy tay.

- Cái gì cơ! - Susan cảm thấy ngạt thở.

- Viên trung uý muốn đưa ông ta đến bệnh
viện, nhưng ông ta đã rất tức giận - nói rằng phải quay về Canada và nhất định
không leo lên xe máy lần nào nữa. Vì vậy tất cả những gì mà viên cảnh sát có
thể làm là dìu ông ta đến một trạm xá gần đó và để cấp cứu ông ta ở đó.

Susan cau mày.

- Tôi cho rằng chúng ta không cần hỏi
David đang đi đến đâu.

Chương 17

David Becker bước vào toà nhà Plaza de
Espana nóng như thiêu như đốt. Đằng sau anh là toà thị chính thành phố cố kính
El Ayuntamiento với những vòm mái màu xanh dương và trắng ẩn sau những rặng
cây, toạ lạc trên vùng đất rộng ba hécta. Những chóp mái kiểu Ảrập và mặt tiền
được chạm trổ tinh vi khiến cho toà nhà trông giống như một lâu đài hơn là một
văn phòng làm việc.

Mặc dù ở đây đã xảy ra những vụ bạo động,
hoả hoạn, treo cổ tự vẫn, nhưng khách du lịch vẫn đến vùng đất này vì những
cuốn hướng dẫn du lịch luôn so sánh nó với một trung tâm quân sự trong phim
Lawrence xứ Ảrập. (Hãng phim Columbia Pictures làm phim tại Tây Ban Nha vì chi
phí rẻ hơn nhiều lần so với ở Ai Cập. Và những ảnh hưởng của phong cách Bắc Phi
trong lối kiến trúc ở Seville cũng đủ sức thuyết phục mọi khán giả xem phim là
họ đang chiêm ngưỡng Cairo.)

Becker chỉnh đồng hồ theo thời gian địa
phương: 9:10 tối, giờ này vẫn được dân địa phương coi là buổi chiều. Một người
Tây Ban Nha chính gốc không bao giờ dùng bữa tối trước khi mặt trời lặn, mà ông
mặt trời lười nhác ở vùng Andalusia thì chỉ khuất núi sau mười giờ tối.

Mặc cho không khí nóng bức của buổi chiều
tà, Becker vẫn rảo bước nhanh qua công viên. Sáng ngày hôm đó, mệnh lệnh của
ngài Strathmore trở nên cấp bách hơn bao giờ hết. Yêu cầu của ông ta rất rõ
ràng: tìm tay người Canada, lấy chiếc nhẫn. Làm bất cứ điều gì, chỉ cần lấy
được chiếc nhẫn.

Becker tự hỏi có gì quan trọng ở chiếc
nhẫn có khắc chữ đó chứ. Nhưng Becker không hỏi. NSA, anh tự nghĩ, nghĩa là
không được hỏi gì hết.

Ở phía bên kia của toà nhà Avenida Isabela
Catolica, phòng khám chữa bệnh hiện rõ trong ánh hoàng hôn. Trên nóc nhà phấp
phới lá cờ chữ thập đỏ trong hình tròn trắng. Nhân viên cảnh sát Guardia đã đưa
tay người Canada đến đây vài tiếng trước, cổ tay bị gẫy, đầu bị vỡ. Không còn
nghi ngờ gì nữa, nạn nhân đã được sơ cứu và đưa vào đây. Becker hy vọng bệnh
viện sẽ cung cấp thông tin về một khách sạn địa phương hay một số điện thoại
nào đó nơi tìm thấy người đàn ông này. Với chút xíu may mắn, Becker nghĩ mình
có thể tìm thấy tay người Canada, lấy chiếc nhẫn và trở về nhà mà không chút
rắc rối nào cả.

Ngài Strathmore nói với Becker: "Dùng
mười nghìn đô tiền mặt để mua chiếc nhẫn đó, nếu cần thiết. Tôi sẽ hoàn trả lại
anh sau".

"Điều đó không cần thiết" Becker
nói. Anh định sẽ trả lại tiền. Anh đến Tây Ban Nha không phải vì tiền, mà là vì
Susan. Ngài Trevor Strathmore là người thầy, người giám hộ của Susan. Susan nợ
ông ta rất nhiều, những gì Becker có thể làm chỉ là một chuyến đi kéo dài một
ngày.

Thật không may, mọi thứ vào sáng nay đã
không hoàn toàn như kế hoạch của Becker. Anh hy vọng sẽ gọi cho Susan từ máy
bay và giải thích mọi thứ. Becker đã cố gọi cho Susan ba lần. Trước tiên từ bốt
điện thoại nhỏ gần ngay trạm điện thoại của sân bay nhưng nó đã bị hỏng. Một
lần từ nhà xác. Nhưng Susan không nhấc máy.

David băn khoăn không biết cô đã đi đâu.
Anh chỉ nghe thấy tiếng máy trả lời tự động, nhưng anh không để lại lời nhắn gì
cả. Những gì anh muốn nói không thể như tin nhắn cho chiếc máy trả lời tự động
được.

Khi ra đến đường, anh đến trạm điện thoại
gần lối vào công viên. Anh bước vào, vồ lấy ống nghe, cắm thẻ điện thoại vào
gọi.

Một khoảng khá lâu đợi máy kết nối. David
nghe thấy tiếng chuông đổ.

Thôi nào, nhấc máy đi..

Sau năm hồi chuông đổ

- Xin chào! Đây là số điện thoại của Susan
Fletcher. Xin lỗi tôi không có nhà, nếu bạn để lại tên…

Becker nghe tin nhắn và tự hỏi, cô ấy đi
đâu nhỉ? Lúc này nhất định Susan đang rất lo lắng. Liệu cô ấy đến Stone Manor
mà không có anh không? Sau đó có một tiếng bíp.

- Chào em, David đây! - Anh dừng lại,
không biết phải nói gì.

Điều anh ghét nhất ở máy trả lời tự động
là nếu dừng lại để nghĩ thì nó sẽ cắt cuộc gọi ngay.

- Xin lỗi vì anh đã không gọi cho em.

Anh thốt ra vừa kịp lúc. Không biết có nên
nói cho cô ấy biết chuyện gì đang xảy ra hay không? Nhưng anh nghĩ tốt hơn hết
là gọi cho ngài Strathmore. Ông ấy sẽ giải thích cho Susan. Tự nhiên trái tim
anh thót lên, "Thật là ngu xuẩn" "Anh yêu em" David nói
nhanh và cúp máy.

Becker đợi xe đến Avenida Borbolla. Anh
nghĩ chắc Susan sẽ nghĩ đến điều tồi tệ nhất. Cung cách này không giống anh
chút nào. Không gọi điện như đã hứa.

Becker bước trên đại lộ bốn làn đường và
tự nhủ "Tiếp tục hay thoái lui?". Anh chợt thấy lo lắng khi thấy một
người đàn ông đeo kính gọng kim loại đang quan sát suốt dọc đường phố.

Chương 18

Đứng sau tấm cửa sổ kính rộng rãi của một
căn phòng tại cao ốc của mình ở Tokyo, Numataka rít một hơi xì gà và mỉm cười.
Ông ta không thể tin nổi mình lại may mắn đến thế. Ông ta đã nói chuyện với tên
người Mỹ, nếu mọi chuyện theo đúng kế hoạch, Ensei Tankado đã bị trừ khử, và
ông ta sẽ có bản sao mật khẩu.

Thật nực cười, Numataka tự nghĩ, là mình
lại có được mật khẩu của Ensei Tankado. Tokugen Numataka gặp Tankado nhiều năm
về trước. Một lập trình viên trẻ tuổi mới ra trường đã đến tìm việc tại công ty
Numatech Corp. Numataka đã từ chối người đó. Không có gì nghi ngờ là Tankado
rất thông minh, nhưng vào thời gian đó, có nhiều sự lựa chọn khác nữa. Mặc dù
nước Nhật đang phát triển, nhưng Numataka lại được đào tạo trong một ngôi
trường kiểu cũ, ông ta sống theo luật menboko - trọng danh dự và thể diện. Ông
ta không thể chấp nhận bất cứ điều gì không hoàn hảo. Nếu ông ta thuê một kẻ
tàn tật, điều này là không thể chấp nhận được ở công ty của ông ta. Cho nên ông
ta vứt ngay sơ yếu lý lịch của Tankado mà không thèm xem qua.

Numataka kiểm tra đồng hồ một lần nữa.
Đáng ra tên người Mỹ, North Dakota, đã phải gọi cho ông ta rồi. Numataka cảm
thấy hơi bồn chồn. Hy vọng không có điều gì xấu xảy ra.

Nếu mật khẩu hoạt động như lời đảm bảo thì
họ có thể bẻ khoá một chương trình đang được săn lùng nhất hiện nay trong kỷ
nguyên máy tính, một chương trình mã hoá không thể giải mã được. Numataka có
thể giữ chương trình mã hoá này trong con chíp đóng dấu VSLI chống giả mạo và
rao bán rộng rãi cho cho các nhà sản xuất máy tính, chính phủ các nước, các
ngành công nghiệp, và có lẽ cả thị trường đen… thị trường của bọn khủng bố.

Numataka mỉm cười. Như thường lệ, ông ta
lại được hưởng sự may mắn do thần Shichigosan ban tặng. Công ty Numatech Corp
sẽ kiểm soát bản sao duy nhất của Pháo Đài Số. Hai mươi triệu đô la là một
khoản tiền lớn, nhưng nếu đem so với chương trình mã hoá này thì đó quả là vụ
trộm béo bở nhất trong thế kỷ.

Báo cáo nội dung xấu