Pháo đài số - Chương 022 - 023

Chương 22

David Becker bước đến và nhìn chăm chú
nhìn ông già đang ngủ trên giường. Cổ tay phải của ông ta quấn đầy băng. Ông ta
khoảng 60 hay 70 tuổi gì đó. Mái tóc bạc phơ của ông ta được chải gọn gàng sang
một bên. Ở giữa trán có một vết khâu bầm tím kéo dài xuống gần mắt phải..

Một vụ va chạm nhẹ ư? Becker nghĩ thầm,
nhớ lại lời kể của viên trung uý, và kiểm tra những ngón tay của ông ta. Không hề
có chiếc nhẫn vàng nào cả. Anh chạm nhẹ vào cánh tay của ông già không cử động.

- Thưa ông! - Xin lỗi cho tôi hỏi…?

Becker thử lại một lần nữa, nói to hơn.

- Thưa ông!

Ông già cựa mình.

- Mấy giờ rồi?

Ông ta từ từ mở mắt và nhìn Becker. Rõ
ràng ông ta tức giận vì bị làm phiền.

- Anh muốn gì?

Đúng rồi, Becker nghĩ, một người Canada
nói tiếng Pháp! Anh mỉm cười với ông già.

- Tôi có thể phiền ông vài phút không ạ?

Mặc dù tiếng Pháp của anh rất hoàn hảo, nhưng
anh nói bằng thứ tiếng mà anh cho là ông ta không giỏi lắm, tiếng Anh. Thuyết
phục một người lạ cho mượn một chiếc nhẫn vàng thì phải khôn khéo một chút!
Becker có thể làm bất cứ điều gì có thể.

Sự im lặng bao trùm khá lâu trước khi ông
già lấy lại được tỉnh táo ông ta quan sát xung quanh và dùng những ngón tay dài
vuốt bộ ria mép bạc phơ. Cuối cùng ông ta lên tiếng, đó là thứ tiếng Anh giọng
mũi the thé.

- Anh muốn gì?

- Thưa ngài! - Becker nói thật to như đang
nói chuyện với người điếc - Tôi muốn hỏi ngài vài câu.

Ông già ngạc nhiên trừng trừng nhìn David.

- Anh có bị làm sao không đấy?

Becker tức giận, tiếng Anh của ông già
không chê vào đâu được. Ngay lập tức anh vứt bỏ vẻ mặt trịnh thượng.

- Tôi xin lỗi vì làm phiền ngài, nhưng hôm
nay ngài có tình cờ có mặt tại Plaza de Espana không?

Ông già nheo mắt lại.

- Anh là người của Hội đồng thành phố hả?

- Không ạ, thực ra tôi….

- Hay từ văn phòng du lịch?

- Không, tôi….

- Này, tôi biết vì sao anh đến đây đấy! -
Ông già gượng ngồi dậy. - Tôi không dễ bị hăm doạ đâu! Tôi đã nói rồi, tôi đã
nói hàng nghìn lần - Pierre Cloucharde luôn viết về cuộc đời này theo đúng cái
cách mà ông ta sống ở đời. Mấy quyển sách hướng dẫn du lịch tạp nham của các
anh thì thế nào cũng được. Nhưng tờ Montreal Times không phải để cho thuê! Tôi
từ chối!

- Tôi xin lỗi, thưa ngài. Tôi không dám
coi thường…

- Đồ rác rưởi! Tôi hiểu lắm chứ! - Ông già
huơ huơ bàn tay xương xẩu về phía Becker, miệng nói oang
oang - Anh không phải là người đầu tiên! Moulin Rouge, bọn chúng cũng làm thế ở
lâu đài Brown, cả Golfigno ở Lagos cũng thế! Nhưng cái gì đã được đăng trên báo
chí? Sự thật! Đó là món Wellington kinh tởm tôi chưa bao giờ ăn. Đường hầm bẩn
thỉu nhất mà tôi được nhìn thấy! Và bãi biển đầy đá lởm chởm nhất mà tôi đã
từng bước chân tới! Bạn đọc của tôi không thể cần sự thật!

Các bệnh nhân ở các giường gần đó bắt đầu
ngồi dậy để xem cái gì đang diễn ra. Becker nhìn xung quanh sợ một cô y tá nào
đó có thế xuất hiện. Anh không hề muốn bị người ta tống cổ ra khỏi chỗ này chút
nào.

Cloucharde tiếp tục la hét ầm ĩ.

- Điều tồi tệ nhất là nhân viên cảnh sát ở
đây! Hắn bắt tôi trèo lên chiếc xe máy của hắn! Anh nhìn xem tôi có còn ra
người nữa không? - Ông ta cố giơ bên cổ tay bị thương lên. - Bây giờ thì ai
viết các bài cho tôi đây?

- Thưa ngài, tôi…

- Đi đây đi đó suốt 43 năm trời tôi chưa
bao giờ cảm thấy khó chịu như bây giờ! Nhìn chỗ quái quỷ này xem! Anh có biết
là chuyên đề tôi phụ trách rất…

- Thưa ông! - Becker giơ cả hai tay làm
dấu tạm ngừng - Tôi không quan tâm đến chuyên đề báo của ông; tôi là nhân viên
Lãnh sự Canada. Tôi đến đây để giúp ông.

Bỗng nhiên cả căn phòng trở nên im lặng.
Ông già nhìn người thanh niên lạ mặt đầy ngờ vực.

Becker nói khẽ.

- Tôi đến đây để xem có giúp gì được
không. Chẳng hạn như lấy cho ông một chút Valium.

Sau một lúc im lặng, người Canada nói.

- Lãnh sự quán? - Giọng của ông ta trở nên
mềm mỏng hơn.

Becker gật đầu.

- Vậy ra anh không đến đây vì bài báo của
tôi?

- Không, thưa ngài.

Dường như cơn giận dữ bỗng bùng lên trong
con người Pierre Cloucharde. Nhưng ông từ từ nằm xuống đống gối. Trông cực kỳ
đau khổ.

- Tôi tưởng anh là nhân viên Hội đồng
thành phố… định thuyết phục tôi đến… - Đầy vẻ thất vọng, ông ta ngước nhìn lên
- Nếu không phải vì bài báo của tôi thì tại sao anh lại đến đây?

Một câu hỏi hay, Becker nghĩ thầm và lại
mơ tưởng về Smoky Mountains.

- Chỉ là một cuộc viếng thăm ngoại giao
thân mật thôi. - Anh nói dối.

Ông già ngạc nhiên:

- Một cuộc viếng thăm ngoại giao?

- Đúng vậy thưa ngài, tôi chắc rằng ngài
hiểu vấn đề ở đây. Chính phủ Canada làm hết sức mình để bảo vệ công dân của
mình không phải chịu bất cứ phiền toái nào ở những quốc gia, à, nên dùng từ gì
nhỉ, những quốc gia không được phát triển cho lắm.

Cặp môi mỏng dính của Cloucharde hé mở
trông giống như một điệu cười mỉm.

- Nhưng mà… rất thú vị.

- Ông là một công dân Canada đúng không?

- Tất nhiên rồi. Tôi thật ngốc. Hãy tha
lỗi cho tôi. Những người ở vị trí như tôi thường được đối xử một cách… tôi nghĩ
là anh hiểu.

- Vâng, thưa ngài, tôi hiểu. Đó là cái giá
phải trả cho sự nổi tiếng.

- Đúng vậy - Cloucharde thở dài. Ông là
một kẻ tử vì đạo bất đắc dĩ nay buộc phải tha thứ cho số đông.

- Anh có tin nổi rằng một nơi ghê tởm như
thế này lại có ở trên đời không - Ông đưa mắt nhìn xung quanh. - Thật là một sự
báng bổ. Thế mà người ta định để tôi ở đây suốt đêm nay đấy.

Becker nhìn xung quanh.

- Tôi hiểu. Ở đây thật kinh khủng. Rất
tiếc tôi đã không thể đến sớm hơn.

Cloucharde có vẻ bối rối.

- Tôi không nghĩ là anh sẽ tới.

Becker thay đổi chủ đề.

- Hình như ông bị một vết toạc rất lớn ở
đầu. Có đau lắm không?

- Không, không đau lắm. Sáng nay tôi đã
uống thuốc rồi - Đúng là làm phúc phải tội. Cổ tay tôi đau quá. Tên cảnh sát
ngu xuẩn! Bắt một người ở tuổi tôi ngồi xe môtô. Không thể thông cảm được"

- Tôi có thể giúp gì cho ông không?

Cloucharde nghĩ một lúc, có vẻ hài lòng vì
được quan tâm.

- Ô! thực ra… - ông nghẹo đầu sang phải
rồi sang trái - Tôi có thể dùng chiếc gối khác được không?

- Không thành vấn đề - Becker lấy một
chiếc gối ở giường gần đó và giúp ông già cảm thấy thoải mái hơn.

Ông già rất vừa ý.

- Tốt hơn rồi… Cảm ơn!

Becker nói:

- Pas du tout. (tiếng Pháp - Có gì đâu ạ)

- Ah! - Ông già mỉm cười thân thiện:

- Vậy ra anh biết nói ngôn ngữ của thế
giới văn minh.

- Chỉ chút ít thôi ạ - Becker cười ngượng.

- Không vấn đề gì. - Cloucharde nói -
Chuyên mục của tôi nói về nước Mỹ, tôi nói tiếng Anh tốt lắm đấy.

- Tôi biết - Becker cười nói. Anh ngồi
xuống mép giường của ông già. - Bây giờ, nếu mấy câu hỏi của tôi không làm
phiền ông, thưa ông Cloucharde, tại sao một người như ông lại đến một nơi như
thế này? Ở Seville có những bệnh viện tốt hơn nhiều.

Cloucharde bực mình.

- Tên cảnh sát đó… Hắn kéo tôi lên xe máy
rồi bỏ mặc tôi máu me như thế trên đường y như một con vật vậy. Tôi phải tự lết
đến đây.

- Anh ta không đưa ngài đến một bệnh viện
tốt hơn sao?

- Trên chiếc xe khủng khiếp đó à? Không,
cảm ơn.

- Vậy sáng nay điều gì đã xảy ra vậy?

- Tôi kể hết cho viên trung uý rồi.

- Tôi vừa nói với anh ta và…

- Tôi hy vọng anh sẽ kỷ luật hắn! - Ông
già cắt ngang.

Becker gật đầu.

- Theo những điều luật nghiêm khắc nhất.
Cơ quan của tôi sẽ xem xét vấn đề này.

- Tôi cũng hy vọng là như vậy.

- Monsieur Cloucharde - Becker mỉm cười và
lấy một chiếc bút trong túi áo của anh ra.

- Tôi sẽ gửi một kiến nghị lên thành phố.
Ông giúp tôi chứ? Một người như ông sẽ là một nhân chứng tốt.

Cloucharde trông như chết đuối vớ được cọc
khi thấy có người định ghi lại lời nói của mình. Ông ta ngồi dậy.

- Tại sao, ồ… tất nhiên rồi. Tôi rất lấy
làm vinh dự.

Becker lấy ra một cuốn số ghi chép nhỏ và
bắt đầu.

- Được rồi, bắt đầu từ sáng nay. Xin ông
kể về vụ tai nạn.

Ông ta thở dài.

- Đó là một chuyện buồn. Có một người châu
Á đáng thương bị ngã quỵ xuống. Tôi cố giúp anh ta, nhưng không kịp.

- Ông đã sơ cứu tim cho anh ta?

Cloucharde trông ngượng ngùng.

- Tôi e rằng tôi không biết cách. Tôi đã
gọi xe cấp cứu.

Becker nhớ đến vết thương trên ngực của
Tankado.

- Có phải các nhân viên y tế đã ép tim anh
ta?

- Lạy chúa, không phải vậy - Cloucharae
cười to - Không có lý do gì để cứu một con ngựa chết. Người đàn ông đó đã chết
trước khi xe cấp cứu đến. Họ kiểm tra mạch đập và chở ông ta đi, bỏ lại tôi với
tên cảnh sát kinh khủng đó.

Thật kỳ lạ. Becker nghĩ, và anh băn khoăn
không hiểu vết bầm đó từ đâu ra. Anh gạt nó ra khỏi đầu và tập trung vào vào
vấn đề chính.

- Thế còn chiếc nhẫn? - Anh nói với giọng
lãnh đạm hết sức có thể.

Cloucharde ngạc nhiên.

- Viên trung uý nói với ông về chiếc nhẫn?

- Đúng anh ta có nói.

Cloucharde thực sự ngạc nhiên.

- Thật sao? Tôi nghĩ hắn ta không tin câu
chuyện của tôi. Hắn quá lỗ mãng, có thể hắn cho rằng tôi nói dối. Nhưng chuyện
đó có thật. Tôi xin cam đoan như vậy.

- Chiếc nhẫn bây giờ ở đâu? - Becker nhấn
mạnh.

Cloucharde dường như không nghe thấy. Ông
ta đờ đẫn nhìn vào khoảng không.

- Một vật trông rất lạ, những chữ viết
trên đó không giống bất cứ ngôn ngữ nào mà tôi đã từng biết.

- Có thể là tiếng Nhật - Becker phỏng
đoán.

- Hoàn toàn không phải.

- Vậy ông nhìn thấy dòng chữ đó?

- Lạy chúa, đúng thế! Khi tôi quỳ xuống
định giúp anh ta, anh ta cứ dúi bàn tay vào người tôi. Anh ta muốn cho tôi chiếc nhẫn
đó.

Thật khủng khiếp, đôi bàn tay của anh ta
bị dị dạng.

- Và ông đã lấy chiếc nhẫn đó?

Cloucharde mở to mắt.

- Gì? Tên trung uý đó nói với anh như thế
sao? Rằng tôi lấy chiếc nhẫn?

Becker hơi bối rối.

Cloucharde quát to:

- Tôi biết là hắn ta không hiểu tôi nói gì
mà! Lại tai nọ xọ tai kia. Tôi nói với anh ta rằng người Nhật đó đã đưa chiếc
nhẫn, nhưng tôi không nhận. Tôi không muốn lấy bất cứ thứ gì của một người đang
hấp hối. Chúa ơi, chỉ ý nghĩ đó thôi…

Becker bắt đầu thấy căng thẳng.

- Vậy ông đã không lấy chiếc nhẫn đó?

- Lạy chúa, không!

Becker thấy bụng đau nhói.

- Vậy thì ai đã lấy chiếc nhẫn?

Cloucharde bực bội nhìn Becker.

- Tên người Đức! Tên người Đức đã lấy
chiếc nhẫn. Tên người Đức ở trong công viên! Tôi đã nói với cảnh sát về hắn!
Tôi từ chối chiếc nhẫn nhưng tên phát xít đó lại lấy.

Becker viết vào cuốn sổ. Trò chơi đã kết
thúc. Có một vấn đề ở đây

- Vậy tên người Đức đã lấy chiếc nhẫn đó?

- Đúng vậy!

- Ông ta đã đi đâu?

- Tôi không biết. Tôi chạy đi báo cảnh
sát. Khi tôi trở lại hắn đã đi mất.

- Ông có biết hắn là ai không?

- Một khách du lịch.

- Ông có chắc không?

- Cả đời tôi nghiên cứu về du lịch mà -
Cloucharde ngắt lời.

- Nhìn thoáng qua là tôi biết ngay. Hắn và
bạn gái hắn đang đi dạo trong công viên.

Becker càng thấy bối rối hơn.

- Bạn gái sao? Có một người đi cùng tên
người Đức đó?

Cloucharde gật đầu.

- Một cô gái gọi, tóc đỏ tuyệt đẹp, lạy
Chúa! Rất xinh đẹp.

- Gái gọi - Becker sửng sốt - Tức là gái
điếm à?

Cloucharde nhăn mặt.

- Đúng, nếu anh thích cái từ thô tục đó.

- Nhưng… viên trung uý kia không nói gì
về…

- Ồ tất nhiên là không rồi! Tôi không nhắc
đến cô gái đó.

Cloucharde xua tay.

- Họ không phải là tội phạm… Thật vô lý nếu
họ bị coi như những tên trộm.

Becker vẫn chưa hết bàng hoàng.

- Có ai ở đó nữa không?

- Không, chỉ có ba chúng tôi thôi. Trời
rất nóng.

- Và ông cho rằng cô gái đó là gái điếm?

- Đúng vậy. Không một phụ nữ nào đẹp như
vậy lại đồng ý cặp với tên đó, trừ khi cô ta được trả cao! Chúa ơi! Hắn trông
quá béo! Một tên người Đức mồm rộng, béo phì và đáng ghét - Cloucharde nhăn mặt
lại khi ông thay đổi tư thế. Nhưng ông nén cơn đau và tiếp tục nói - Tên người
Đức đó trông giống như một con thú, nặng ít nhất 135 kg. Hắn ghì cô gái đáng
thương như thế sợ cô ta chạy mất. Tôi không đổ lỗi cho cô gái. Ý của tôi là,
hắn vòng tay ôm chặt cô ta, cứ như thể hắn bao cô ta cả tuần với giá 300 đô la.
Chính hắn là kẻ đáng phải chết chứ không phải là người châu Á đáng thương kia -
Cloucharde hít lấy hơi, và Becker liền hỏi:

- Ông có biết tên của hắn không?

Cloucharde nghĩ một lúc rồi lắc đầu.

- Tôi không biết - Ông ta lại nhăn mặt vì
đau và nằm lại xuống gối.

Becker thở dài. Chiếc nhẫn vừa bốc hơi
trước mắt anh. Ngài Strathmore hẳn sẽ không vui khi biết tin này.

Cloucharde vỗ nhẹ vào trán. Sự nhiệt tình
của ông đã hết.

Trông ông rất mệt mỏi.

Becker cố gắng theo cách khác.

- Ông Cloucharde, tôi muốn biết về tên
người Đức và cô gái đó. Theo ông thì họ ở đâu?

Cloucharde nhắm mắt lại, không còn chút
sức lực nào, hơi thở yếu dần.

- Bất cứ điều gì - Becker nhấn mạnh - Tên
của cô gái?

Nhưng chỉ có sự im lặng kéo dài.

Cloucharde day nhẹ thái dương bên phải.
Trông ông thực sự kiệt sức.

- À… không, tôi không chắc… - Giọng ông ta
phều phào.

Becker cúi xuống phía ông.

- Ông ổn chứ?

Cloucharde hơi gật đầu.

- Ổn thôi…chỉ một chút… có lẽ do phấn
khích quá… - ông nói.

- Hãy nghỉ đi ông Cloucharde - Becker hối
thúc. - Điều này rất quan trọng.

Cloucharde nhăn mặt.

- Tôi không biết… cô gái đó… tên kia gọi
cô ta là… - ông nhắm mắt lại và rên rỉ.

- Tên cô ta là gì?

- Tôi không nhớ nổi… - Cloucharde uể oải.

- Hãy nghĩ xem? - Becker thúc giục. - Quan
trọng lắm đấy. Tài liệu của lãnh sự quán càng đầy đủ càng tốt. Tôi cần dẫn
chứng câu chuyện của ông bằng những câu nói của các nhân chứng khác. Bất cứ
thông tin nào của ông cũng giúp tôi tìm ra họ….

Nhưng Cloucharde không nghe thấy gì hết.
Ông ta đang dùng khăn chấm nhẹ lên trán của mình.

- Tôi xin lỗi… có lẽ ngày mai….

Trông ông như đang buồn nôn.

- Ông Cloucharde, điều này rất quan trọng.
Nếu ông nhớ được ngay bây giờ thì rất tốt - Becker đột nhiên nhận thấy minh
đang nói quá to. Mọi người ở các giường gần đó vẫn đang quan sát cả hai người.
Ở phía góc xa, cô y tá xuất hiện, bước qua cửa và sải bước đến chỗ họ.

- Bất cứ điều gì… - Becker nhấn mạnh.

- Tên người Đức gọi cô gái là…

Becker lắc nhẹ ông già, cố gắng làm cho
ông ta tỉnh lại.

Đôi mắt của Cloucharde loé sáng một chút.

- Tên cô gái… Ở lại với anh, fella… Dew…

Cloucharde lại nhắm mắt. Cô y tá đã đến,
trông rất giận dữ.

- Dew - Becker lắc cánh tay ông già.

Ông ta rên rỉ.

- Hắn gọi cô gái là… - Cloucharde lẩm bẩm,
rất khó nghe rõ.

Cô y tá chỉ còn hơn 3 mét nữa là đến nơi,
và đang giận dữ réo gọi Becker bằng tiếng Tây Ban Nha. Becker không nghe thấy
gì cả.

Mắt của anh còn đang nhìn chằm chằm vào
môi của ông già. Anh lắc ông ta một lần cuối khi cô y tá túm lấy anh.

Cô y tá nắm lấy vai Becker. Cô kéo anh ra
ngay khi đôi môi của ông già hé mở.

Một từ thoát ra khỏi miệng của ông già,
nhưng không hẳn được phát âm. Đó là một tiếng thở dài. Giống như hồi tưởng xa
xăm…

- Dewdrop…

Tiếng la rầy kéo Becker đi ra.

Dewdrop? Becker nghĩ. Cái tên quái quỷ gì
thế nhỉ? Anh tránh khỏi cô y tá và quay xuống hỏi Cloucharde một lần cuối.

- Dewdrop? Ông có chắc không?

Nhưng Pierre Cloucharde đã lịm đi.

Chương 23

Susan ngồi một mình trong Node 3 sang
trọng. Vừa uống trà chanh vừa nhìn màn hình chờ đợi.

Là một chuyên gia cao cấp về mật mã, Susan
được bố trí một căn phòng ở vị trí đẹp nhất. Nó ở phía sau dãy vi tính, đối
diện với Crypto. Từ căn phòng này, cộ có thể quan sát toàn bộ Node 3.

Không những thế cô có thể nhìn thấy phía
bên kia của tấm kính quan sát một chiều, TRANSLTR ngay giữa trung tâm của
Crypto.

Susan nhìn đồng hồ. Cô đã đợi được một
tiếng. Trung tâm kiểm tra thư tín nặc danh (American Remailers Anomymous) rõ
ràng đã kiểm tra thư từ của Dakota. Cô thở dài nặng nhọc. Mặc dù đã cố quên
cuộc nói chuyện với David sáng nay, nhưng những lời nói vẫn cứ hiện ra trong
đầu cô. Cô biết mình đã quá khắt khe với anh. Mong rằng anh sẽ không sao khi ở
Tây Ban Nha.

Những ý nghĩ của cô bị ngắt quãng bởi một
tiếng động lớn phía cửa kính. Nhân viên mật mã Greg Hale đang đứng ở ngưỡng
cửa.

Cao to lực lưỡng, tóc vàng dầy, Greg Hale
có chiếc cằm chẻ sâu. Anh ta thích diện quá mức, luôn phô trương những bắp
thịt. Đồng nghiệp đặt cho anh biệt danh là "Halite" - một chất muối khoáng.

Hale cứ nghĩ rằng biệt danh này là một
chất quý hiếm, tương xứng với trí thông minh và cơ thể cường tráng của mình.
Chỉ khi tra tên đó trong bách khoa toàn thư, anh mới phát hiện ra rằng nó chỉ
là chất muối cặn còn lại khi nước biển rút đi.

Giống như các nhân viên mật mã khác. Hale
có mức lương cao. Tuy nhiên, anh ta không thể giữ kín thu nhập của mình. Anh ta
lái chiếc xe Lotus mui trần, với một dàn âm thanh chói tai. Trông anh ta giống
như một tay chơi ngông, và chiếc ô tô của anh ta đầy vẻ phô trương với hệ thống
vi tính định vị toàn cầu, khoá cửa xe điều khiển bằng tiếng nói, máy làm nhiễu
năm điểm sóng ra đa, và một máy fax, điện thoại di động để không bao giờ bị mất
liên lạc. Một đĩa đọc MEGABYTE hảo hạng được đặt trong khung có ánh nê-ông tím.

Greg Hale được Tập đoàn hàng hải Mỹ cứu
thoát khỏi một tuổi thơ đầy tội phạm. Năm ba tuổi anh ta học vi tính. Anh ta là
một trong những lập trình viên giỏi nhất của Cục Hàng hải, trên con đường sự
nghiệp quân sự đầy vinh quang của mình. Nhưng hai ngày trước khi hoàn thành
chuyến công tác ba ngày của mình, tương lai của anh ta bỗng nhiên thay đổi.
Hale chẳng may giết chết một đồng nghiệp ở Cục Hàng hải trong cơn say. Môn võ
tự vệ của Hàn Quốc, Taekwondo, đã không thể giúp anh ta tự bào chữa. Và nhanh
chóng, Hale bị đuổi khỏi ngành.

Sau một thời gian ngồi bóc lịch trong nhà
tù, Hale bắt đầu tìm kiếm công việc ở các công ty tư nhân với tư cách là một
lập trình viên. Bị tai tiếng do vụ tai nạn ở Cục Hàng hải, Hale luôn phải
thuyết phục các ông chủ bằng một tháng làm việc không lương để chứng tỏ tài
năng. Không thiếu người thuê anh ta và ngay khi họ thấy anh ta có thể làm việc
với cái máy tính, họ đã không bao giờ để anh ta đi mất.

Khi trình độ vi tính của mình đã nâng cao,
Hale bắt đầu kết nối toàn cầu qua mạng Internet. Anh ta lập ra trào lưu mới của
những người say mê mạng máy tính cùng với những người bạn qua thư điện tử trên
khắp thế giới, đăng tải những tuần thư điện tử vớ vẩn hoặc các nhóm chát chít ở
châu Âu. Anh ta đã bị hai ông chủ đuổi việc do lợi dụng công việc để đăng tải
những hình ảnh khiêu dâm cho bạn bè mình.

- Cô đang làm gì ở đây vậy? - Hale hỏi,
dừng ở ngưỡng cửa và nhìn chằm chằm Susan. Rõ ràng anh ta không muốn gặp ai ở
Node 3 ngày hôm nay.

Susan cố gắng tỏ vẻ bình thường.

- Hôm nay là thứ 7, Greg. Tôi cũng muốn
hỏi anh câu đó!

Nhưng Susan thừa biết Hale làm gì ở đây
vào ngày này. Anh ta là kẻ nghiện vi tính nặng. Mặc dù là thứ bảy nhưng anh ta
vẫn đến Crypto để sử dụng mạng vi tính siêu việt ở đây đế chạy thử những chương
trình mới của mình.

- Để ngắt một số đường dây và kiểm tra hòm
thư mà thôi - Hale nói - Đó không phải là những gì cô đang làm đấy chứ?

- À tôi thì không - Susan trả lời.

Hale nhướn lông mày ngạc nhiên.

- Không có gì phải xấu hổ cả. Trong Node 3
không ai giữ bí mật chuyện gì đúng không nào? Một người vì mọi người, mọi người
vì một người.

Susan nhấp một ngụm trà và không chú ý đến
Hale nữa. Hale nhún vai và đi về phía tủ đồ uống. Tủ đồ uống bao giờ cũng là
điểm dừng chân đầu tiên của anh ta. Khi Hale đi ngang qua phòng, anh ta nuốt
nước bọt và nhìn chằm chằm vào cặp chân của Susan đang duỗi dài dưới gầm bàn.
Susan không thèm nhìn lên, co chân lại và tiếp tục làm việc. Hale cười khẩy.

Susan đã quen với việc bị Hale cố tình
đụng chạm. Cô quá kiêu hãnh nên không phàn nàn với Strathmore về Hale. Tốt nhất
là không nên để ý đến anh ta.

Hale đến tủ đồ uống, mở mạnh tấm cửa mắt
cáo. Anh ta với hộp đậu phụ, ngoạm một miếng rồi đứng dựa vào cái lò sưởi, kéo
thẳng chiếc quần Bellvience màu xám bị chùng và chiếc áo sơ mi được hồ cứng.

- Cô ở đây lâu không?

- Cả đêm. - Susan nói.

- Hmm… - Halite vừa nhai vừa nói - Một
ngày thứ Bảy tuyệt đẹp ở đây chỉ có hai chúng ta.

- Ba chúng ta - Susan chữa lại - Ngài
Strathmore đang ở trên gác. Anh nên biến đi trước khi ông ta nhìn thấy.

Hale nhún vai.

- Ông ấy không bận tâm khi cô ở đây sao?
Chắc hẳn ông ấy cũng thích cô đến đây thế này rồi.

Susan cố gắng im lặng.

Hale cười khục khục và bỏ bịch đậu phụ
xuống. Sau đó anh ta lấy một hộp dầu ô-liu, và tợp vài ngụm. Anh ta là một người
rất chăm lo cho sức khoẻ, và cho rằng dầu ô-liu sẽ rửa sạch ruột. Khi nào không
thuyết phục các nhân viên khác uống nước cà rốt thì anh ta lại thao thao về tác
dụng của vitamin.

Hale đặt hộp dầu ô-liu xuống và ngồi xuống
bên chiếc vi tính của mình đối diện với Susan. Mặc dù cách xa, nhưng Susan vẫn
có thể ngửi thấy mùi nước hoa Cologne của anh ta. Cô nhăn mũi.

- Mùi nước hoa Cologne cũng thơm đấy nhỉ,
Greg. Anh dùng hết cả lọ đấy à?

Hale nhổm lên khỏi chỗ và nói:

- Chỉ dành cho riêng em thôi, em yêu.

Khi anh ta ngồi xuống chỗ của mình đợi máy
tính khởi động.

Susan chợt có một ý nghĩ. Nếu như Hale
truy cập vào màn hình chạy của TRANSLTR thì sao? Không có lý do hợp lý nào
khiến anh ta làm như vậy, tuy nhiên Susan biết rằng anh ta sẽ không bao giờ tin
một câu chuyện ngớ ngẩn về một mật mã làm cho TRANSLTR xử lý trong 16 tiếng.
Hale có thể muốn biết sự thật, và Susan không có ý định cho anh ta biết. Cô
không tin Greg Hale. Anh ta không phải là nhân viên của NSA. Cô đã phản đối
việc thuê anh ta ngay từ đầu, nhưng NSA không có lựa chọn nào khác. Anh ta là
một món nợ mà NSA phải gánh sau một phi vụ.

Dự án Skipjack đã thất bại.

Bốn năm trước đây, trong một nỗ lực nhằm
tạo ra một tiêu chuẩn mã hoá chung, đơn giản, Quốc hội đã thuê những nhà toán
học giỏi nhất trong nước, những người làm tại NSA, viết một siêu thuật toán. Kể
hoạch này sẽ được sử dụng cho Quốc hội trong việc thông qua một điều luật về
một thuật toán chuẩn trong nước, do vậy các tập đoàn sẽ không phải chịu những
rắc rối do sử dụng các thuật toán khác nhau.

Tất nhiên khi yêu cầu NSA giúp một tay
trong kế hoạch phát triển tiêu chuẩn mã hoá chung là một yêu cầu như thể yêu
cầu một người tự xây chiếc quan tài cho mình vậy. TRANSLTR lúc đó chưa ra đời,
và một tiêu chuẩn mã hoá chỉ giúp đẩy mạnh việc sử dụng mã hoá, điều này sẽ làm
cho công việc khó khăn của NSA lại càng khó khăn hơn.

EFF hiểu rõ sự mâu thuẫn quyền lợi này và
loan tin NSA sẽ tạo ra một thuật toán kém chất lượng, có thể bị giải mã một
cách dễ dàng. Để đối phó với tình huống này, Quốc hội tuyên bố rằng khi nào NSA
tạo ra thuật toán, thì công thức đó sẽ được những nhà toán học trên thế giới
kiểm tra chất lượng.

Một cách miễn cưỡng, nhóm giải mã của NSA,
do ngài Strathmore lãnh đạo, đã tạo ra một thuật toán và họ đặt tên là
Skipjack. Skipjack được đưa cho Quốc hội thông qua. Các nhà toán học trên khắp
thế giới kiểm tra Skipjack và đã hoàn toàn bị chinh phục. Họ kết luận đó là một
thuật toán không thể bẻ khoá, và nó có thể tạo ra một tiêu chuẩn mã hoá siêu
việt. Nhưng chỉ ba ngày trước khi Quốc hội bỏ phiếu thông qua, thì một lập
trình viên trẻ tại phòng thí nghiệm Bell, Greg Hale đã gây sốc cho toàn thế
giới khi thông báo rằng anh ta đã tìm ra lỗ hổng cổng hậu của thuật toán đó. Lỗ
hổng này bao gồm một vài dòng mã lệnh hết sức tinh xảo mà Strathmore đã cài vào
trong thuật toán đó. Và phải nói thêm rằng, không một ai ngoại trừ Greg Hale
phát hiện ra nó. Và trong lời thú nhận của mình, Strathmore đã nói rằng bất cứ
mật mã nào viết bằng chương trình Skipjack đều bị bẻ khoá thông qua một mật
khẩu bí mật chỉ có NSA biết. Strathmore sắp biến tiêu chuẩn mã hoá quốc gia trở
thành một phương tiện tình báo lớn nhất trong lịch sử NSA; NSA cũng nắm giữ mật
khẩu của các mã hoá khác trên nước Mỹ.

Những người hiểu biết về máy tính đều cảm
thấy bị xúc phạm.

EFF coi NSA là kẻ trục lợi, chế nhạo sự
khờ khạo của Quốc hội và tuyên bố NSA là mối đe doạ lớn nhất cho một thế giới tự do sau kỷ nguyên
Hitle. Dự án tiêu chuẩn mã hoá bị phá sản.

Một điều ngạc nhiên là chỉ hai ngày sau
đó. NSA đã thuê Greg Hale. Strathmore thấy để anh ta làm việc cho NSA thì tốt
hơn để anh ta ở ngoài và tìm cách phá hoại nó.

Strathmore phải đối mặt với vụ xì căng
đan. Ông đã bảo vệ cho hành động của mình. Một cách đầy thuyết phục trước Quốc
hội.

Ông tranh luận rằng chính yêu cầu đòi
quyền riêng tư của người dân sẽ chống lại chính họ. Ông khăng khăng rằng dân
chúng cần một ai đó đứng ra bảo vệ họ; và dân chúng cần NSA bẻ khoá mật mã nhằm
duy trì hoà bình. Những nhóm chống đối như EFF lại nghĩ khác, và họ tiếp tục
phản đối từ đó đến nay.

Báo cáo nội dung xấu