Pháo đài số - Chương 019 - 020 - 021
Chương 19
- Nếu như cũng có ai đó đang tìm kiếm
chiếc nhẫn thì sao? - Susan tự hỏi và bỗng nhiên cảm thấy lo lắng. - Có thể
David đang gặp nguy hiểm.
Ngài Strathmore lắc đầu:
- Không ai biết rằng chiếc nhẫn đó tồn
tại. Vì thế mà tôi đã cử David đi. Tôi muốn làm như vậy. Những kẻ quan tâm sẽ
chẳng buồn theo đuôi một thầy giáo đâu.
- Anh ấy là một giáo sư - Susan chữa lại,
nhưng lại cảm thấy hối tiếc. Giáo sư David cũng chẳng là gì đối với ngài chỉ
huy, và ông ta nghĩ dù sao thì cô cũng làm tốt hơn một thầy giáo - Thưa sếp! -
Susan nói - nhỡ có ai biết được là sáng nay ngài chỉ dẫn cho David bằng điện
thoại trên ô tô thì sao?
- Cơ hội ngàn năm có một. - Ngài
Strathmore cắt ngang lời cô, giọng ông làm cô yên lòng - Bất cứ kẻ nghe trộm
nào trong những tình huống cụ thể sẽ phải biết mình sẽ phải lắng nghe cái gì -
Ông đặt bàn tay của mình lên vai cô và nói - Tôi không bao giờ cử David đi nếu
có nguy hiểm - Ông cười với cô. - Hãy tin tôi. Nếu có bất cứ dấu hiệu nguy hiểm
nào, tôi sẽ cử một chuyên gia đi hỗ trợ.
Những lời nói của ông bị ngắt quãng do
tiếng ai đó đập mạnh vào Node 3. Susan và Strathmore cùng quay lại.
Nhân viên Phil Chartrukian đang in mặt
mình trên tấm kính đối diện và đang đụng rất mạnh vào tấm cửa, khuôn mặt căng
thẳng và anh ta đang cố nói qua cửa kính. Nhưng họ không thể nghe thấy anh ta
đang cố nói gì qua tấm cửa kính cách âm. Trông anh ta kinh hoàng như vừa nhìn
thấy ma.
- Chartrukian đang làm cái quái gì ở đây
vậy nhỉ? - Strathmore lẩm bẩm - Anh ta có phải trực hôm nay đâu cơ chứ?
- Hình như anh ta có vấn đề rồi - Susan
nói.
- Có thế anh ta đã nhìn thấy màn hình vi
tính đang chạy bên kia.
- Quái quỷ thật! - Strathmore rít lên -
Tôi đã nói những nhân viên an ninh hệ thống phải trực không được đến đây cơ mà.
Susan không hề thấy ngạc nhiên. Hoãn lịch
làm việc của nhân viên là điều bất thường, nhưng ngài Strathmore muốn được ở
một mình trong toà nhà này. Điều ông lo sợ là những nhân viên này sẽ hoảng sợ
và tiết lộ thông tin về Pháo Đài Số.
- Tốt hơn hết là chúng ta nên dừng
TRANSLTR - Susan nói.
- Chúng ta chỉnh lại màn hình chạy và nói
cho Phil biết cái gì đang xảy ra.
Strathmore xem xét điều Susan nói, nhưng
ông lắc đầu.
- Không được máy TRANSLTR đã chạy được 15
tiếng rồi. Tôi muốn nó chạy giải mã trong 24 tiếng, để đảm bảo thật chắc chắn.
Điều này tác động đến Susan. Pháo Đài Số
lần đầu tiên sử dụng chức năng giải mã văn bản gốc tuần hoàn. Biết đâu Tankado
bỏ qua điều gì đó, có thể máy TRANSLTR sẽ bẻ khoá được trong vòng 24 tiếng. Tuy
nhiên Susan vẫn nghi ngờ khả năng đó.
- TRANSLTR vẫn đang chạy - Strathmore
quyết định - Tôi cần biết chắc chắn rằng mật mã đó là không thể giải mã được.
Chartrukian vẫn tiếp tục dộng vào cánh
cửa.
- Thật chả ra làm sao cả - Strathmore rên
rỉ - Giúp tôi nhé.
Ngài chỉ huy hít một hơi thật sâu, sau đó
vươn tay ấn nút. Đĩa áp suất trên cánh cửa hoạt động và đẩy cánh cửa mở ra.
Chartrukian lập tức bị ngã ngay xuống
phòng.
- Thưa ngài… Tôi xin lỗi vì làm phiền,
nhưng màn hình chạy… Tôi đã cho chạy phần mềm chống virus và…
- Phil, Phil, Phil…- Strathmore đặt tay
lên vai anh ta và nói từ tốn - Bình tĩnh, có chuyện gì vậy?
Nghe giọng nói bĩnh tĩnh ấy, không ai có
thể nghĩ là thế giới như đang sụp đổ quanh ông. Ông đứng sang một bên và đưa
Chartrukian đến bên cửa kính Node 3. Chàng nhân viên miễn cưỡng bước tới, giống
như một con chó đã được rèn luyện kỹ và biết điều gì là tốt hơn cho mình.
Cái nhìn kinh ngạc trên khuôn mặt của
Chartrukian cho thấy rõ ràng anh ta chưa bao giờ thấy cái gì bên trong căn
phòng đó cả.
Dường như nỗi sợ hãi của anh biến mất
trong giấy lát. Anh quan sát bên trong căn phòng, đường dẫn riêng, những chiếc
đi văng, giá sách, đèn chiếu sáng. Khi ánh mắt bắt gặp nữ hoàng của Crypto,
Susan Fletcher, anh vội nhìn sang chỗ khác. Susan như đang đe doạ anh. Cô làm
việc theo một cách khác. Trước vẻ đẹp của cô, những lời nói của anh trở nên
vụng về lắp bắp. Bầu không khí quanh cô càng khiến anh cảm thấy choáng ngợp.
- Có vấn đề gì vậy, Phil? - Strathmore hỏi
rồi mở tủ lạnh - Uống chút gì nhé!
- Không, à - không, thưa ngài - Anh cảm
thấy lưỡi mình như cứng lại, không biết ngài chỉ huy có hoan nghênh sự xuất
hiện của mình không - Thưa ngài… Tôi nghĩ máy TRANSLTR có vấn đề.
Strathmore đóng tủ lạnh và nhìn
Chartrukian không mảy may ngạc nhiên.
- Ý của anh là màn hình chạy…?
- Vâng, thưa ngài. Nó đã chạy được 16
tiếng rồi. Tôi chắc không nhìn lầm, thưa ngài - Chartrukian rất ngạc nhiên -
Vâng, thưa ngài, 16 tiếng. Nhưng không chỉ có vậy. Tôi đã cho chạy phần mềm
chống virus. Nhưng có một điều hết sức kỳ lạ đang diễn ra.
- Thế sao - Strathmore không có vẻ quan
tâm - Điều kỳ lạ gì vậy?
Susan nhìn ông và thực sự ngưỡng mộ vẻ
bình tĩnh của ngài chỉ huy.
Chartrukian bắt đầu run.
- TRANSLTR đang giải mã cái gì đó rất siêu
việt mà bộ lọc chưa bao giờ gặp phải. Tôi e rằng máy TRANSLTR bị nhiễm một loại
virus gì đó.
- Virus - Strathmore cười thầm và hơi cúi
xuống - Phil, tôi đánh giá cao sự quan tâm của anh. Thật đấy. Nhưng cô Fletcher
và tôi đang thử một phương pháp mới, một phần mềm hết sức ưu việt. Đáng ra tôi
phải nói cho anh biết điều đó, nhưng hôm nay có phải phiên trực của anh đâu.
Chàng nhân viên đã chống đỡ hết sức tài
tình.
- Tôi đổi ca làm với một đồng nghiệp mới.
Tôi làm ca cuối tuần của anh ấy.
Strathmore nheo mắt lại.
- Thật vô ý, tôi đã nói với anh ta tối qua
rồi mà. Anh ta không cần phải đến ngày hôm nay. Và anh ta cũng không nói gì về
chuyện đổi ca làm cả.
Chartrukian cảm thấy cổ họng anh như tắc
lại. Một bầu không khí căng thẳng bao trùm.
Cuối cùng Strathmore thở dài và nói.
- Có vẻ như có chuyện nhầm lẫn ở đây - Ông
đặt tay lên vai chàng trai trẻ và đẩy anh về phía cửa - Nhưng một tin tốt là
anh không phải ở đây nữa. Cô Fletcher và tôi sẽ ở đây cả ngày. Chúng tôi sẽ
trực chiến ở đây. Và anh hãy tận hưởng ngày nghỉ cuối tuần của mình đi.
Chartrukian cảm thấy miễn cưỡng.
- Thưa sếp, tôi nghĩ là chúng ta nên kiểm
tra….
- Phil! - Strathmore nhắc lại vẻ nghiêm
nghị - TRANSLTR vẫn hoạt động tốt. Nếu phần mềm của anh thấy có gì lạ, là do
chúng tôi đã cài vào trong đó. Bây giờ thì đừng bận tâm nữa…
Strathmore bước lại, và Chartrukian hiểu
rằng đã hết thời gian dành cho anh.
- Một phương pháp mới, quái quỷ! -
Chartrukian lẩm bẩm khi bước vào phòng An ninh hệ thống - Loại phương pháp nào
mà làm cho bộ xử lý trị giá ba tỉ đô la hoạt động suốt 16 tiếng đồng hồ.
Chartrukian băn khoăn không biết có nên
báo cho lãnh đạo phòng An ninh hệ thống hay không.
- Những kẻ viết mật mã chết tiệt! - Anh
nghĩ - Họ chẳng hiểu an ninh là cái quái gì cả.
Lời thề của Chartrukian khi anh gia nhập
lực lượng an ninh hệ thống đã trỗi dậy trong anh. Anh đã thề dùng hết kiến thức
chuyên môn, kỹ năng và bản năng tự nhiên của mình để bảo vệ khoản đầu tư trị
giá nhiều tỷ đô la cho trung tâm NSA.
"Phải vận dụng giác quan!" -
Chartrukian bướng bỉnh nghĩ. Ta không cần quan tâm xem chương trình quái nào
đang được vận hành!
Chartrukian quay lại phòng chỉ huy và bật
toàn bộ hệ thống phần mềm xử lý của TRANSLTR.
- Thưa sếp, hệ thống của chúng ta có vấn
đề - Anh lầm bầm - Ngài không tin vào bản năng sao? Tôi sẽ chỉ cho ngài thấy!
Chương 20
La clinica de salud Publia giống như một
trường tiểu học hơn là một bệnh viện. Đó là một ngôi nhà một tầng dài lợp ngói,
với những ô cửa sổ to và một chiếc xích đu phủ đầy bụi ở đằng sau.
Becker bước lên bậc tam cấp.
Phía trong toà nhà rất tối và ồn ào. Phòng
đợi có dãy ghế gấp bằng kim loại chạy dọc theo hành lang. Một biển
chỉ dẫn trên giá ghi OFICINA với một mũi tên chỉ xuống phía hội trường.
Becker đi bộ dọc theo hành lang tối mờ mờ
trông như một cảnh rùng rợn trên bộ phim của Hollywood. Không khí bốc mùi khó
chịu như mùi nhà vệ sinh. Ánh sáng yếu ớt hắt lại từ phía đằng xa cho thấy
trong khoảng cách 15 đến 20 mét nữa chẳng có gì ngoài những cái bóng câm lặng.
Một phụ nữ đang bị chảy máu… một cặp đang khóc… một bé gái đang cầu nguyện…
Becker bước đến cuối căn phòng. Cánh cửa phía tay trái anh hơi hé mở, anh đẩy
cửa bước vào. Căn phòng trống trơn, duy chỉ có một bà già tiều tụy trần truồng trên chiếc
bô vệ sinh dành cho bệnh nhân.
Thật tuyệt nhỉ! - Becker rít lên. Anh đóng
cửa lại - Văn phòng ở nơi quỷ tha ma bắt nào đây?
Xung quanh góc tối nhỏ trong phòng, anh
nghe thấy có tiếng nói. Anh đi theo âm thanh đó và đến bên một cánh cửa kính
mờ, hình như có tiếng cãi nhau phía bên trong. Becker miễn cưỡng đẩy cánh cửa
bước vào. Chính là văn phòng. Cực kỳ hỗn độn. Đúng những gì anh tưởng tượng.
Có khoảng mười người đang xô đẩy, quát
tháo nhau. Người Tây Ban Nha không được nổi tiếng về hiệu quả làm việc cho lắm,
nhưng Becker sẵn sàng đợi ở đây cả đêm để lấy thông tin về người Canada kia.
Duy nhất chỉ có một nữ thư ký phía sau bàn đang làm việc. Cô ta đang cố sức đối
phó với những bệnh nhân hết sức cáu kỉnh. Becker đứng ở phía cửa một lúc và nảy
ra một ý. Có cách hay hơn.
- Tôi chịu hết nổi rồi! - một ông già hét
lên. Đám đông dãn ra khi ông ta lao ra khỏi phòng.
Becker vội chạy theo ông ta và hỏi:
- Ở đây có điện thoại không ạ?
Ông già chỉ tay về phía vào cánh cửa đôi
mà không thèm quay lại nhìn và biến mất sau một góc quanh. Becker bước đến và
đẩy cửa bước vào.
Căn phòng trước mặt anh thật rộng lớn -
một phòng tập thể dục cũ. Sàn nhà màu xanh nhạt loang lổ dưới ánh sáng huỳnh
quang yếu ớt. Một cái lưới tròn để chơi bóng rổ được gắn trên tường. La liệt
khắp phòng là những chiếc giường bệnh cũ kỹ. Ở góc xa của căn phòng, ngay dưới
bảng ghi tỷ số, có một máy điện thoại trả tiền xu đã cũ. Becker hy vọng nó còn
hoạt động được.
Vừa đi ngang qua sàn nhà, anh vừa lần tìm
tiền xu trong túi áo Chỉ còn thấy 75 pesetas loại đồng xu cinco-duros, tiền thừa
khi đi taxi, thế cũng đủ cho hai cuộc điện thoại nội hạt. Anh mỉm cười lịch sự
với cô y tá ở đó và bước đến chỗ máy điện thoại. Chụp lấy ống nghe, Becker quay
số trợ giúp danh bạ. Ba mươi giây sau anh đã có số điện thoại văn phòng chính
của bệnh viện.
Ở đâu cũng vậy, các nhân viên văn phòng
luôn có một thói quen. Đó là cứ chuông reo thì phải trả lời điện thoại. Dù cho
có bao nhiêu khách hàng đang chờ đợi đi chăng nữa thì người thư ký vẫn cứ dừng
công việc lại và nhấc máy trả lời.
Becker bấm sáu con số. Ngay lúc đó anh đã
nối máy với văn phòng bệnh viện. Không nghi ngờ gì nữa, chỉ có duy nhất một
người Canada bị gẫy cố tay và chấn thương não nhập viện ngày hôm nay, cho nên
thông tin về người này rất dễ tìm thấy. Becker biết rằng văn phòng không muốn
cung cấp tên và địa điểm của nạn nhân cho người lạ, nhưng anh đã có cách.
Chuông điện thoại bắt đầu đổ. Becker đoán
chỉ reo khoảng năm chuông, nhưng chuông reo những 19 lần.
- Đây là trạm y tế công cộng - cô thư ký
cáu giận nói.
Becker nói bằng giọng người Mỹ gốc Pháp
nặng.
- Tôi là David Becker. Tôi ở đại sứ quán
Canada. Một công dân của chúng tôi đã được cứu chữa trong bệnh viện ngày hôm
nay. Tôi muốn biết thông tin về anh ta để đại sứ quán có thể trả chi phí.
- Được thôi! - Cô thư ký trả lời - Tôi sẽ
gửi đến đại sứ quán vào thứ hai.
- Thực ra - Becker nhấn mạnh - Điều này
rất quan trọng, tôi muốn có ngay lập tức.
- Không thể được! - cô thư ký ngắt lời. -
Chúng tôi đang rất bận.
Becker càng tỏ vẻ trịnh trọng.
- Đây là một vấn đề rất cấp bách. Một
người đàn ông bị gãy cổ tay và chấn thương đầu. Anh ta được cứu chữa sáng nay.
Vậy thông tin của anh ta phải ở ngay phía trên cùng.
Becker nói giọng Tây Ban Nha, đủ rõ để đạt
được yêu cầu của mình, nhưng cũng đủ gây bực tức. "Bị chọc tức, cô thư ký
sẽ bỏ qua quy định để cung cấp thông tin cho xong chuyện", anh nghĩ.
Nhưng không, cô thư ký chửi thề: tên Bắc
Mỹ tự cao tự đại và ném phịch ống nghe xuống.
Becker nhăn mặt và bỏ ống nghe xuống bước
ra ngoài. Viễn cảnh phải chờ đợi suốt nhiều giờ trong căn phòng ấy khiến anh
thấy hơi nản. Kim đồng hồ vẫn đang quay. Và tay người Canada kia có thể đang ở
bất cứ nơi đâu. Có thế hắn đã quyết định quay trở về Canada. Cũng có thể hắn đã
bán chiếc nhẫn. Becker không có thời gian để chờ đợi hơn nữa. Anh quyết định
nhấc máy và quay số một lần nữa. Anh áp chặt ống nghe vào tai và dựa lưng vào
tường. Chuông bắt đầu đổ. Becker nhìn ra phía ngoài phòng. Một chuông…hai
chuông…ba…
Bỗng nhiên một niềm phấn khích trào dâng
trong anh.
Becker quay lại và đặt mạnh ống nghe xuống
máy. Sau đó anh quay trở ra và nhìn chằm chằm vào căn phòng yên ắng đó. Trong
phòng, trên chiếc giường ngay trước mặt anh là một ông già cổ tay băng trắng
toát đang nẳm trên những chiếc gối cũ kỹ.

