Pháo đài số - Chương 032 - 033 - 034

Chương 32

David Becker đứng ở hành lang trước cửa
phòng 301. Anh biết chắc đâu đó sau cánh cửa bí mật kia là chiếc nhẫn mà anh
đang tìm.

Vấn đề an ninh quốc gia.

Becker có thể nghe được tiếng động trong
phòng. Có tiếng nói chuyện nhỏ dần nhỏ dần. Anh quyết định gõ cửa. Một thứ
giọng Đức đặc sệt vọng ra.

- Ai đấy?

Becker im lặng.

- Ai đấy?

Cánh cửa mở ra và một khuôn mặt Đức phì
nộn hơi cúi xuống nhìn anh.

Becker cười nhã nhặn. Anh không hề biết
tên gã người Đức này.

Anh hỏi:

- Ông có phải người Đức không?

Người đàn ông gật đầu, hơi hoang mang.

Becker tiếp tục nói với một giọng Đức
chuẩn hoàn hảo.

- Tôi có thể nói chuyện với ông một lát
được không?

Người đàn ông tỏ vẻ khó chịu.

- Anh cần gì?

Becker bây giờ mới nhận ra đáng nhẽ anh
phải nghĩ đến tình huống này trước: không có lý do gì mà lại gõ cửa một người
không quen biết. Anh cố tìm ra những lời thích hợp.

- Ông đang giữ một vật mà tôi cần.

Rõ ràng là những lời này của anh chẳng phù
hợp chút nào. Mặt gã người Đức nhăn lại.

- Ông đang giữ một cái nhẫn.

- Cút ngay! - gã người Đức gầm lên. Hắn
đóng cửa lại. Không kịp suy nghĩ, Becker đưa bàn chân vào giữa khe cửa, cánh
cửa không khép lại được. Ngay lập tức anh thấy tiếc vì đã hành động như vậy.

Mắt gã người Đức trợn trừng. Hắn gào lên:

- Làm cái gì thế hả?

Becker biết hắn đã phát điên rồi. Anh liếc
mắt thật nhanh xem xét lại hành lang. Trước kia, anh đã từng bị người ta ném ra
ngoài khi đang ở phòng khám bệnh. Anh không có ý định sẽ đọ tay đôi với hắn ta
chút nào.

Gã rống lên:

- Nhấc chân mày ra ngay!

Becker nhìn thoáng qua những ngón tay mập
mạp của gã tìm xem có thấy chiếc nhẫn không. Không thấy.

- Chiếc nhẫn! - Becker nhắc lại đúng lúc
cánh cửa đóng sầm lại trước mặt anh.

David Becker đứng như trời trồng một lúc
lâu trong cái hành lang trang nhã trước căn phòng 301 đó. Bên cạnh anh là một
bức tranh chép lại của tác giả Salvador Dali.

- Trùng hợp thật! - Becker lầm bầm. Đúng
là siêu thực. Mình đang có một giấc mơ kỳ dị thì phải. Anh thức giấc trên chiếc
giường của mình vào buổi sáng hôm đó vậy mà không hiểu sao bây giờ anh lại ở
đây, ở giữa Tây Ban Nha, đập cửa làm phiền một kẻ hoàn toàn xa lạ trong khách
sạn chỉ để tìm kiếm một chiếc nhẫn quái quỷ nào đó.

Lời của Strathmore đưa anh về với thực
tại: "Cậu phải tìm thấy chiếc nhẫn đó".

Becker hít một hơi thật dài rồi phác hoạ
ra những gì cần phải làm. Anh muốn về nhà. Nhìn lại cánh cửa phòng 301, Anh
biết tấm vé giúp anh trở về nằm sau cánh cửa đó - cái nhẫn vàng. Tất cả những
gì anh cần làm bây giờ là lấy được nó.

Anh thở mạnh ra, rồi rảo bước trở lại
trước căn phòng 301. Anh gõ cửa thật mạnh, đến lúc phải thể hiện rồi đây.

Gã người Đức mở cửa, ngay khi hắn định
phản kháng Becker đã chặn đứng hành động đó. Anh giơ ra thật nhanh tấm thẻ Hội
viên câu lạc bộ Bóng Quần Maryland rồi hét lên:

- Polizei! Cảnh sát đây! - Tiếp đó, không
chờ đợi, Becker đẩy cửa xông vào.

Ngạc nhiên, gã người Đức tròn mắt đứng như
trời trồng lắp bắp:

- Thế này là…

- Im mồm! - Becker chuyển sang nói tiếng
Anh.

- Anh đang chứa gái điếm trong phòng đúng
không - Becker đảo mắt quan sát căn phòng. Nó cũng sang trọng như bất cứ căn
phòng khách sạn nào anh đã từng nhìn thấy. Những bông hồng, sâm panh, một chiếc
giường to có mái. Không thấy bóng dáng Rocio đâu. Cửa phòng tắm đang đóng kín.

- Gái điếm - gã người Đức liếc mắt sợ sệt
về phía cánh cửa phòng tắm đóng kín. Trông gã to hơn so với những gì Becker
tưởng tượng. Dưới cái cổ ba ngấn của hắn là một bộ ngực đầy lông và dưới nữa là
một cái bụng phệ ngoại cỡ. Dây lưng trên chiếc áo choàng tắm bằng vải bông của
khách sạn Anfonso XIII đúng là cũng không đủ dài để có thể buộc quanh cái bụng
ngoại cỡ của gã.

Becker lườm gã khổng lồ bằng một cái nhìn
đầy đe doạ.

- Ông tên gì?

Một vẻ sợ hãi hiện ra trên khuôn mặt to
béo của gã.

- Ông muốn gì vậy?

- Tôi là cảnh sát phụ trách khách du lịch
ở Seville. Ông đang chứa gái điếm trong phòng phải không?

Gã người Đức nhìn một cách sợ sệt về phía
cánh cửa phòng tắm. Gã lưỡng lự rồi thừa nhận:

- Vâng.

- Ông có biết đây là hành vi bất hợp pháp
ở Seville không?

- Nein – Không… - Gã nói dối - Tôi không
hề biết điều đó. Bây giờ tôi sẽ bảo cô ta về nhà ngay.

- Quá muộn rồi ông bạn ạ - Becker nói vẻ
trịnh thượng - Tôi có một đề nghị dành cho ông đây.

Gã người Đức hổn hển:

- Một đề nghị…

- Phải, hoặc là sẽ đưa ông về trụ sở cảnh
sát ngay bây giờ…

Becker đột nhiên dừng lại, anh bẻ từng đốt
ngón tay răng rắc.

- Hoặc là sao - Gã người Đức hỏi, mắt gã
đầy vẻ sợ hãi.

- Hoặc là chúng ta sẽ làm một vụ trao đổi.

- Ông muốn trao đổi như thế nào - Gã đã
từng được nghe vô khối chuyện về lũ cảnh sát tham nhũng ở Tây Ban Nha.

- Ông đang có một thứ mà tôi cần - Becker
nói.

- À vâng, tất nhiên rồi! - gã thở pháo, nở
một nụ cười gượng gạo. Ngay lập tức hắn với chiếc ví trên bàn ngủ.

- Thế ông muốn bao nhiêu?

Becker làm ra vẻ khinh bỉ:

- Ông định hối lộ người đang thi hành công
vụ hả?

- Không! Tất nhiên là không rồi! Tôi cứ
nghĩ là… - Gã béo nhanh chóng cất ví đi - Tôi…tôi… - Gã trở lên lúng túng. Hắn
ngồi xụp xuống góc giường, vò hai bàn tay lo lắng. Chiếc giường như oằn xuống
trước sức nặng của gã.

- Tôi xin lỗi.

Becker chậm rãi rút ra một bông hồng từ
chiếc bình hoa đặt ở giữa phòng, anh đưa lên mũi ngửi thật thoải mái trước khi
đột nhiên thả bông hoa rơi xuống sàn nhà. Anh đột nhiên chuyển hướng.

- Ông có thể cho tôi biết gì về vụ án
mạng?

Mặt gã người Đức trở lên trắng bệch.

- Vụ án mạng ư?

- Phải, ông còn nhớ người đàn ông châu Á
hồi sáng chứ? Ở trong công viên ấy, đó là một vụ ám sát – Ermordung!

Becker cảm thấy thích từ vụ ám sát trong
tiếng Đức. Ennordung, nghe mới rùng rợn làm sao.

- Ermordung? Ông ta…ông ta đã bị…?

- Phải!

- Nhưng… không thể nào - Gã người Đức như
nghẹn ứ trong cố họng. Tôi đã ở đó mà. Ông ta hình như chỉ bị một cơn đau tim
thôi, chính tôi đã thấy, không có máu cũng chẳng có đạn.

Becker lắc đầu lạnh lùng.

- Mọi thứ không phải lúc nào cũng đúng như
vẻ bề ngoài của chúng.

Mặt gã người Đức tái mét.

Becker cười thầm trong bụng. Câu chuyện
anh bịa ra đã thực sự có tác dụng. Gã người Đức đáng thương sợ đến mức vã hết cả
mồ hôi.

- A…a…anh muốn gì - Gã lắp bắp - Tôi có
biết gì đâu.

Becker bắt đầu đi qua đi lại quanh gã.

- Người đàn ông bị giết lúc đó có đeo một
chiếc nhẫn. Tôi muốn có chiếc nhẫn đó.

- Tôi… tôi không có chiếc nhẫn đó.

Becker tỏ vẻ bề trên, anh hất hàm ra phía
cửa phòng tắm.

- Thế còn Rocio? Còn Dewdrop thì sao?

Khuôn mặt gã người Đức chợt chuyển từ tái
mét sang trắng nhợt

- Ông biết Dewdrop - Gã liền đưa tay lên
lau trán, chiếc tay áo bằng vải bông thấm đẫm mồ hôi. Gã đang định trả lời thì
cánh cửa phòng tắm đột nhiên hé mở.

Hai người đàn ông đưa mắt nhìn.

Rocio Eva Granada đứng ở bệ cửa. Một mái
tóc đỏ dài bồng bềnh, một làn da Iberian không chê vào đâu được, đôi mắt nâu
sâu thăm thẳm, một gò trán cao tuyệt đẹp. Cô nàng mặc chiếc áo khoác tắm bằng
vải bông cùng một loại với gã người Đức đang mặc. Sợi giải rút buộc khít bên
hông, cổ áo trễ đễ lộ ra bộ ngực rám nắng.

Cô nàng bước vào phòng, đầy vẻ tự tin.

- Tôi giúp gì được anh nhỉ - cô nàng thốt
ra một thứ tiếng Anh hơi khàn khàn.

Becker nhìn người đàn bà trước mặt không
chớp mắt.

- Tôi cần chiếc nhẫn - Anh nói giọng lạnh
lùng.

- Thế anh là ai - cô nàng vặn lại.

Becker chuyển sang dùng tiếng Tây Ban Nha
với một âm giọng Andulusian đặc sệt.

- Cảnh sát.

Cô nàng bật cười rồi trả lời bằng tiếng
Tây Ban Nha.

- Không thể nào.

Becker cảm giác cứng lưỡi. Rõ ràng Rocio
cứng cơ hơn nhiều so với gã khách hàng của cô ả.

- Không thể - Anh nhắc lại, cố giữ thái độ
lạnh nhạt - Liệu tôi có cần đưa cô về đồn để giúp cô tin không?

Rocio cười tự mãn.

- Tôi sẽ không làm khó cho anh như vậy
đâu. Nào, nói xem anh là ai?

Becker vẫn kiên trì với vở kịch của mình.

- Cảnh sát Seville.

Rocio bước lại phía anh đầy hăm doạ.

- Tôi không lạ gì mấy gã cảnh sát vùng
này. Họ đều là những khách hàng tuyệt vời nhất của tôi..

Becker cảm giác cái nhìn của cô ả như
xuyên thấu tim gan anh.

Anh liền thay đổi vở diễn đôi chút.

- Tôi thuộc bên cảnh sát đặc nhiệm chuyên
trách vấn đề về khách du lịch. Cô đưa chiếc nhẫn ra đây nếu không tôi sẽ đưa cô
về đồn và…

- Và gì nào - Cô nàng nhếch cặp lông mày
lên vẻ mỉa mai thách thức.

Becker đột nhiên im lặng. Anh gần như điên
lên, kế hoạch của anh xem ra đã thất bại. Tại sao cô ta lại không tin nhỉ?

Rocio tiến lại gần hơn nữa.

- Tôi không biết anh là ai và anh muốn gì
nhưng nếu anh không biến khỏi đây, tôi sẽ gọi bảo vệ khách sạn và chắc chắn
những nhân viên cảnh sát thực sự sẽ tống anh vào tù vì dám mạo danh họ.

Becker biết rằng trong tình huống đó,
Strathmore sẽ chỉ cần khoảng 5 phút thôi là có thể đưa anh ra khỏi xà lim,
nhưng anh nhận thức rõ rằng chuyện này nhất thiết cần phải được giải quyết một
cách bí mật. Nếu bị tống giam thì chẳng còn gì để nói nữa.

Rocio dừng lại cách Becker vài bước chân
và lườm anh chằm chằm.

- Thôi được rồi - anh thở dài, giọng nói
nặng nề như thừa nhận thất bại. Anh nói tiếng Tây Ban Nha bằng giọng chuẩn của
mình.

- Đúng là tôi không phải cảnh sát ở
Seville này. Chính phủ Mỹ phái tôi qua đây tìm chiếc nhẫn. Đó là toàn bộ những
gì tôi có thể cho cô biết. Tôi muốn mua lại chiếc nhẫn của cô.

Không gian yên lặng một hồi lâu.

Rocio đột nhiên hé môi nở một nụ cười quỷ
quyệt.

- Bây giờ thì dễ nói chuyện hơn rồi - Cô
nàng ngồi xuống một chiếc ghế vắt chéo chân lên hỏi - Thế anh có thể trả tôi
bao nhiêu?

Becker cố che đậy sự hài lòng của mình.
Anh nhanh chóng bắt đầu cuộc mặc cả.

- Tôi sẽ trả cô 750 000 pesetas. 5000 đô
đấy - Số tiến này chỉ là một nửa số tiền anh hiện có nhưng có lẽ phải gấp đến
10 lần giá trị thực của chiếc nhẫn.

Rocio nhếch lông mày lên.

- Cũng khá nhiều đấy?

- Đúng vậy, cô đồng ý chứ?

Rocio lắc đầu.

- Ước gì tôi có thể nói có.

- 1.000.000 pesetas. - Becker thốt lên -
Tôi chỉ có từng đó thôi.

- Úi chà! - cô nàng mỉm cười - Mấy người
Mỹ các anh đúng là chẳng biết mặc cả gì thật. Sống ở đây mà thế thì…

- Tiền mặt, trao tay luôn - Becker vừa nói
vừa định rút chiếc phong bì trong túi áo ra. Mình chỉ muốn được về nhà.

Rocio lắc đầu.

- Tôi không thể.

Becker gần như phát khùng.

- Tại sao không?

- Tôi không còn giữ chiếc nhẫn nữa! - cô
nàng nói giọng thương cảm - Tôi đã bán đi rồi.

Chương 33

Tokugen Numataka nhìn chằm chằm ra ngoài
cửa sổ rồi đi đi lại lại vô cùng bực bội. Vẫn chưa nhận được tin tức gì từ đối
tác của ông ta, North Dakota. Mấy thằng Mỹ chết tiệt, chẳng đúng giờ chút nào!

Đáng nhẽ ông ta đã chủ động gọi cho Dakota
nhưng lại không có số điện thoại. Numataka không thích làm việc theo kiểu này
chút nào, và không muốn bị phụ thuộc vào bất cứ ai trong công việc. Ngay từ đầu
ông ta đã nghi ngờ rằng những cuộc gọi của North Dakota có thể chỉ là một trò
lừa bịp - có thể một đối thủ cạnh tranh người Nhật đang cố ý chơi khăm. Giờ đây,
những ý nghĩ đó lại quay trở lại trong tâm trí. Numataka cảm thấy cần có thêm
nhiều thông tin hơn nữa.

Ông ta lao ra khỏi phòng rồi rẽ trái đi
xuống đại sảnh của công ty Numatech. Thấy chủ tịch đi qua, mấy nhân viên liền
cúi đầu chào. Numataka biết rằng những nhân viên đó thực sự tôn trọng và quý
mến ông mặc dù hình thức cúi đầu chào chỉ là một cử chỉ xã giao không hơn không
kém.

Numataka đến thẳng tổng đài chính của công
ty. Tất cả các cuộc gọi đến và đi đều được kiểm soát bằng một chương trình phần
mềm chạy trên hệ máy chủ Corenco 2000, đây là một máy chủ có khả năng đồng thời
kết nối với 12 đường dây điện thoại khác nhau.

Người phụ nữ trực máy dù đang rất bận
nhưng vẫn đứng dậy, cúi chào khi thấy Numataka đi vào.

- Ngồi đi! - Ông nói nhanh.

Cô ta liền ngoan ngoãn ngồi xuống.

- Hôm nay tôi có nhận được một cuộc gọi
vào khoảng 4 giờ 45 phút tới máy điện thoại của tôi. Cô có thể kiểm tra xem
cuộc gọi đó từ đâu đến không - Numataka tự trách mình sao không hỏi việc này
sớm hơn.

Người phụ trách phòng máy tỏ vẻ sợ sệt.

- Thưa ông, chúng ta không lưu lại thông
tin về người gọi trên máy chủ. Nhưng nếu ông cần tôi sẽ liên hệ ngay với công
ty điện thoại. Tôi chắc chắn họ sẽ giúp được chúng ta.

Numataka không hề nghi ngờ việc công ty
điện thoại sẽ đồng ý giúp đỡ. Trong thời đại kỹ thuật số này, vấn đề bảo mật
thông tin xem ra đã chỉ còn là chuyện của ngày xửa ngày xưa. Họ luôn luôn ghi
chép lại tất cả các thông tin. Các công ty điện thoại có thể nói cho bạn biết
một cách chính xác ai đã gọi cho bạn và cuộc gọi đó kéo dài trong bao lâu.

- Cô hãy làm đi - Ông ra lệnh - Có thông
tin thì báo tôi ngay.

Chương 34

Susan ngồi một mình tại Node 3 chờ đợi kết
quả tìm kiếm của Tracer. Trước đó một lát, Hale vừa quyết định ra ngoài để hít
thở không khí trong lành. Không có anh ta cô cảm thấy thật dễ chịu.

Nhưng thật kỳ quặc, chính sự vắng vẻ lúc
này tại Node 3 như sắp biến nó thành một nhà thương điên. Susan cứ thắc mắc mãi
về mối quan hệ mà cô vừa biết giữa Tankado và Hale.

"Thế ai giám sát các giám sát
viên". Cô tự nhắc lại. Lời trích này cứ lởn vởn mãi trong đầu cô. Susan cố
tống khứ nó khỏi tâm trí mình.

Cô lại hướng suy nghĩ của mình về David,
hi vọng rằng anh sẽ bình an vô sự. Cô vẫn khó có thể tin được giờ này anh đang
ở mãi tận Tây Ban Nha. Càng sớm tìm thấy mật khẩu và kết thúc chuyện này sớm
bao nhiêu thì sẽ càng tốt bấy nhiêu.

Susan hoàn toàn không thể ước lượng được
cô đã ngồi ở đây bao lâu để chờ đợi kết quả tìm kiếm của Tracer. Hai giờ đồng
hồ? hay là ba nhỉ? Cô đưa mắt nhìn toàn bộ trung tâm, bây giờ Crypto hoàn toàn
vắng lặng, cô chờ một tiếng bíp sẽ phát ra từ chiếc máy vi tính của mình nhưng
vô vọng. Không gian xung quanh hoàn toàn im ắng. Phía bên ngoài kia, mặt trời
mùa hè đã sắp lặn. Trên trần nhà những chiếc bóng đèn huỳnh quang đã được bật
lên tự bao giờ. Susan thực sự hiểu rằng cô không còn nhiều thời gian nữa.

Cô nhăn mặt khi quay lại nhìn chiếc máy vi
tính.

- Nhanh nữa lên nào - Cô càu nhàu - Mày đã
ngốn của tao quá nhiều thời gian rồi đấy!

Cô di chuột và bấm để hiển thị cửa sổ
trạng thái của chương trình Tracer.

- Không biết máy đã chạy được bao lâu rồi?

Cửa sổ trạng thái đã hiển thị - Susan có
thể trông thấy một chiếc đồng hồ giống hệt như trong chương trình TRANSLTR,
nhìn vào đó cô có thể nắm được chương trình đã được chạy trong bao lâu. Cô dán
mắt vào màn hình hy vọng sẽ biết được bao nhiêu thời gian đã trôi qua, nhưng
những thứ hiện ra trên màn hình như làm tim cô ngừng đập.

TRACER ABORTED

(Chương trình đã ngừng chạy)

- Tracer đã ngừng chạy! - Cô như nghẹt
thở.

- Tại sao thế này?

Quá sợ hãi, Susan nhìn chằm chằm vào màn
hình, cố gắng tìm kiếm xem liệu có một lệnh bị lỗi đã được nhập hay không, có
thể chính nó đã khiến cho Tracer ngưng hoạt động. Nhưng những cố gắng của cô
hoàn toàn vô hiệu. Có vẻ như chương trình đã tự động tắt Susan hiểu rằng chuyện
này chỉ có thể do một nguyên nhân duy nhất - chính chương trình của cô đã bị
lỗi lập trình.

Susan coi những lỗi lập trình là một trong
những vấn đề đau đầu nhất trong các chương trình máy tính. Do các máy vi tính
luôn tuân theo một trật tự hoạt động chính xác tuyệt đối, chỉ cần một lỗi rất
nhỏ trong khi lập trình cũng có thể sẽ làm hỏng toàn bộ chương trình. Các lỗi
cú pháp chẳng hạn - ví dụ như khi lập trình viên chỉ cần sử dụng nhầm dấu phẩy
thay cho dấu chấm - có thể khiến cho toàn bộ chương trình sụp đổ. Susan biết từ
"lỗi " (bug - còn có nghĩa là sâu bọ) trong lĩnh vực công nghệ
thông tin có nguồn gốc khá ly kì.

Nó bắt nguồn từ một trục trặc xảy ra với
chiếc máy vi tính đầu tiên trên thế giới - chiếc Mark 1- chiếc máy này được làm
ra vào năm 1944 tại phòng thí nghiệm của Đại học Harvard, nó có kích cỡ bằng cả
một căn phòng với chằng chịt các bản mạch cơ điện. Đột nhiên một hôm chiếc máy
này chạy rất chập chờn, không ai hiểu nguyên nhân tại sao. Sau nhiều giờ tìm
kiếm một nhân viên trong phòng đã tìm ra lỗi: hình như là 1 con bọ nhỏ rơi vào
một bản mạch của cỗ máy tính và gây ra hiện tượng đoản mạch. Từ đó trở đi,
những hiện tượng kiểu đó thường được gọi là lỗi (bug).

- Mình không đủ thời gian để giải quyết
vấn đề này! - Susan bực bội. Tìm kiếm một lỗi bất kỳ trong một chương trình máy
tính có thể phải mất đến mấy ngày. Sẽ phải xới tung hàng ngàn lệnh của chương
trình để tìm một sai sót có thể là rất nhỏ - Việc này tương tự như việc tìm một
lỗi in ấn của một cuốn từ điển bách khoa toàn thư.

Susan hiểu mình không còn lựa chọn nào
nữa, chỉ còn cách cho Tracer chạy lại từ đầu. Cô cũng biết chắc chương trình sẽ
gặp phải lỗi đó một lần nữa và sẽ lại tiếp tục ngưng hoạt động. Nhưng việc sửa
lỗi lập trình cho Tracer sẽ cần rất nhiều thời gian, mà thứ đó thì cả cô và sếp
đều không có vào lúc này.

Nhưng ngay khi Susan nhìn lại Tracer một
lần nữa, thắc mắc không hiểu nó đã bị lỗi gì thì cô chợt cảm thấy có cái gì đó
không bình thường. Tháng trước chính cô đã từng chạy chương trình này mà đâu có
gặp trục trặc nào. Tại sao hôm nay đột nhiên nó lại dở chứng như vậy?

Đang hoang mang, chợt một câu nói trước
đây của Strathmore chợt vang lên trong đầu cô. "Susan này, tôi đã thử tự
mình gửi chương trình Tracer nhưng những số liệu nó truyền về hoàn toàn vô
nghĩa".

Susan nhớ lại. Những số liệu nó truyền về…

Cô đưa tay lên gõ đầu mình, liệu có thể
hay không? Số liệu nó truyền về ư?

Nếu như Strathmore đã từng nhận được số
liệu từ Tracer thì rõ ràng là lúc đó chương trình vẫn hoạt động tốt. Những số
liệu mà ông ấy nhận được vô nghĩa có thể là do ông ấy đã nhập không chính xác
các chuỗi ký tự cần tìm kiếm, cô phán đoán. Nhưng hiển nhiên là chương trình
vẫn hoạt động.

Susan ngay lập tức nhớ ra rằng có thể còn
có một cách giải thích khác cho trục trặc xảy đến với chương trình tìm kiếm của
cô.

Những lỗi lập trình không phải là nguyên
nhân duy nhất khiến các chương trình máy tính ngưng hoạt động. Đôi khi còn có
những tác nhân bên ngoài nữa - nguồn điện, bụi bám vào bảng mạch điện tử, dây
cáp bị lỗi. Từ trước đến nay, do các thiết bị phần cứng ở Node 3 hoạt động rất
ổn định nên Susan chưa hề bao giờ nghĩ rằng chuyện đó có thể xảy ra.

Susan đứng dậy và sải bước thật nhanh
ngang qua Node 3 đến chỗ có đặt một cái giá sách lớn toàn các cuốn sổ tay hỗ
trợ kỹ thuật.

Cô vội lấy xuống một cuốn có tên gọi SYS-OP
và bắt đầu tìm kiếm.

Dường như cô đã phát hiện ra thứ mình cần
tìm, cô liền mang cuốn sổ tay đến chỗ máy vi tính của mình và gõ một vài dòng
lệnh. Tiếp theo cô chỉ còn việc ngồi chờ máy vi tính tìm kiếm lại tất cả các
lệnh đã được thực hiện trên máy trong suốt ba giờ qua. Susan hi vọng máy sẽ tìm
ra được những tác động từ bên ngoài - một lệnh ngừng chạy phát ra do trục trặc
về nguồn điện hay do lỗi của con chíp nào đó chẳng hạn.

Một vài giây sau, máy vi tính của Susan
kêu bíp một tiếng. Tìm cô như đập nhanh hơn. Cô nín thở nhìn lên màn hình.

ERROR CODE 22 (LỖI 22)

Susan cảm thấy có một tia hi vọng. Một tin
tốt lành đây. Việc máy tính tìm ra một mã lỗi có nghĩa là Tracer vẫn ổn. Quá
trình tìm kiếm của phần mềm rõ ràng đã bị cắt ngang bởi một trục
trặc từ bên ngoài, chắc chắn nếu được phát hiện và khắc phục nó sẽ không lặp
lại nữa.

LỖI 22 à? Susan đánh vật với bản thân cố
gắng nhớ xem đây là lỗi gì. Các lỗi về phần cứng rất hiếm khi xảy ra ở Node 3
do vậy việc này quá khó khăn. Các ngón tay của Susan lại lướt thoăn thoắt trên
các trang của cuốn sổ tay tìm kiếm phần danh sách các mã lỗi.

19: HỎNG Ổ CỨNG

20: CHƯƠNG TRÌNH KHÔNG TƯƠNG THÍCH

Khi tìm được mã lỗi 22 cô bỗng nhiên dừng
lại, mắt nhìn đăm đăm một hồi lâu. Hoàn toàn mất phương hướng, cô kiểm tra lại
màn hình cho chắc chắn.

ERROR CODE 22 (LỖI 22)

Susan nhăn mặt quay trở lại nhìn vào cuốn
SYS-OP. Cô không hiểu mình đang nhìn thấy cái gì nữa. Cuốn sổ tay đơn giản chỉ
ghi một dòng:

22: NGƯNG HOẠT ĐỘNG DO THAO TÁC BẰNG TAY

Báo cáo nội dung xấu

Chi phí đọc tác phẩm trên Gác rất rẻ, 100 độc giả đọc mới đủ phí cho nhóm dịch, nên mong các bạn đừng copy.

Hệ thống sẽ tự động khóa các tài khoản có dấu hiệu cào nội dung.