Pháo đài số - Chương 035 - 036
Chương 35
Becker nhìn Rocio chằm chằm, anh hoàn toàn
bị sốc.
- Cô đã bán cái nhẫn rồi sao?
Cô ta gật đầu, mái tóc đỏ đổ xoà xuống
vai.
Becker không muốn tin chuyện này là có
thực.
- Pero… Nhưng…
Cô nàng nhún vai rồi nói bằng tiếng Tây
Ban Nha:
- Cho một con bé ở gần công viên.
Becker cảm thấy chân anh mềm ra như sắp khuỵu đến nơi.
- Không thể nào!
Rocio nở một nụ cười ướt át rồi chỉ về
phía gã người Đức:
- Ông ta muốn giữ chiếc nhẫn ấy nhưng tôi
bảo không nên. Tôi mang trong lòng dòng máu Gitana, dòng máu của dân Gypsy;
những người Gitana như chúng tôi luôn có mái tóc đỏ và rất mê tín. Một chiếc
nhẫn từ tay một kẻ sắp chết chắc chắn sẽ chẳng mang lại điều tốt lành nào.
- Thế cô có biết cô gái đó không - Becker
xen vào.
Rocio cong đôi lông mày.
- Anh cần chiếc nhẫn đó đến thế sao?
Becker gật đầu lạnh lùng:
- Cô đã bán nó cho ai?
Gã béo người Đức ngơ ngác ngồi trên
giường. Buổi tối lãng mạn của gã thế là đi tong, và rõ ràng là hắn không tài
nào hiểu nổi họ đang nói gì với nhau. Gã hỏi vẻ sợ sệt:
- Chuyện gì đang xảy ra vậy?
Becker không thèm để ý đến hắn.
- Thực ra tôi không bán nó - Rocio nói -
Tôi đã thử ra giá, nhưng cô gái đó chỉ là một đứa trẻ và nó chẳng có đồng nào
cả. Thế là tôi đành cho không nó cái nhẫn. Tôi mà biết trước là anh sẽ đưa ra
một lời đề nghị hào phóng thế này thì chắc chắn tôi đã để nó lại cho anh.
- Thế tại sao cô lại rời khỏi công viên -
Becker thăm dò - Có người chết, tại sao cô không đợi cảnh sát đến rồi nộp cho
họ chiếc nhẫn?
- Ông Becker ạ, tôi không muốn mua dây
buộc mình. Vả lại, lúc ấy ông già đó dường như kiểm soát được tình hình.
- Người đàn ông Canada?
- Đúng rồi, ông ta gọi xe cứu thương, thế
là chúng tôi quyết định bỏ đi, tôi chẳng muốn dính líu tới mấy tên cớm chút
nào.
Becker gật đầu vẻ thẫn thờ. Anh đang cố
gắng chấp nhận sự thật phũ phàng này. Cô ả đã đem cho người khác!
- Tôi cũng định giúp - Rocio giải thích -
Nhưng có vẻ ông ta không cần. Ông ta cứ giơ chiếc nhẫn lên rồi dúi vào mặt chúng tôi, mấy
ngón tay của ông ấy duỗi thẳng ra. Ông ấy cứ liên tục dúi bàn tay về phía chúng
tôi như thể muốn chúng tôi lấy chiếc nhẫn đó. Tôi không hề muốn vậy, nhưng cuối
cùng anh bạn đây đã lấy thật. Rồi ông ta chết.
- Và cô đã thử hồi sức cấp cứu cho ông ta
- Becker đoán.
- Chúng tôi không hề chạm vào ông ta. Anh
bạn tôi cảm thấy sợ. Anh ta trông to con thế thôi nhưng nhát gan lắm - Cô nàng
cười vẻ đưa đẩy với Becker.
- Anh đừng lo, anh chàng này không biết tí
tiếng Tây Ban Nha nào đâu.
Becker cau mày. Anh đang nghĩ về vết tím
trên ngực của Tankado.
- Có phải mấy nhân viên y tế đã làm hồi
sức cấp cứu không?
- Tôi không rõ. Như tôi vừa nói với anh,
chúng tôi đi trước khi họ đến.
- Tức là sau khi cô ăn trộm cái nhẫn đó -
Becker gằn giọng.
Rocio trừng mắt.
- Chúng tôi không ăn cắp. Ông ta sắp chết.
Rõ ràng ông ta có ý tặng chúng tôi. Chúng tôi chỉ đơn giản đã thực hiện ước
nguyện cuối cùng của ông ta thôi.
Becker dịu xuống. Cô ả Rocio này nói đúng:
trong tình huống ấy anh chắc cũng sẽ làm như vậy.
- Cô đem cái nhẫn ấy cho một cô gái nào đó
à?
- Tôi đã nói rồi. Cái nhẫn làm tôi thấy
sợ. Tôi thấy cô gái đó lúc ấy đeo rất nhiều đồ trang sức do vậy tôi mới nghĩ
chắc con bé sẽ thích.
- Và cô bé không cảm thấy kỳ lạ hay sao?
Sao tự nhiên lại có người cho không cô ta cái nhẫn được?
- Không hề, tôi bảo tôi nhặt được nó trong
công viên. Tôi cứ nghĩ con bé sẽ trả cho tôi vài đồng, nhưng không. Tôi cũng
chẳng thèm quan tâm, tôi chỉ muốn tống khứ nó đi cho nhanh.
- Cô cho cô bé vào lúc nào?
Rocio nhún vai.
- Chiều nay. Khoảng một giờ sau khi chúng
tôi nhận nó.
Becker nhìn đồng hồ của mình: 11 giờ 48
phút tối. Vậy là chuyện đó xảy ra đã 8 tiếng rồi. Mình đang làm cái quái gì ở
đây thế này? Đáng nhẽ mình đang ở Smokys rồi chứ. Anh thở dài và hỏi câu duy
nhất có thể nghĩ ra lúc này:
- Cô gái đó trông như thế nào?
- Nó ăn mặc kiểu Punk. - Rocio trả lời.
Becker ngước nhìn bối rối.
- Kiểu punk?
- Vâng, đúng thế!
Cô nàng đáp lại bằng thứ tiếng Anh không
trôi chảy lắm, và ngay lập tức chuyển sang tiếng Tây Ban Nha.
- Con bé đeo rất nhiều đồ trang sức. Nó
đeo một cái hoa tai khá kỳ dị. Hình đầu lâu thì phải.
- Ở Seville mà cũng có người ăn mặc kiểu
Punk ư?
Rocio mỉm cười.
- Mọi thứ trên đời. Đó là khẩu hiệu quảng
cáo của Sở Du Lịch Seville.
- Cô bé có cho cô biết tên không?
- Không!
- Cô ta có nói đang đi đâu không?
- Không, tiếng Tây Ban Nha của con bé rất
kém.
Cô bé không phải người Tây Ban Nha sao - Becker
hỏi.
- Không, Tôi nghĩ con bé là người Anh. Nó
có mái tóc loè loẹt lắm, đỏ, trắng rồi còn xanh nữa chứ.
Becker nhau mày trước hình ảnh quái dị vừa
được vẽ ra.
- Có lẽ cô ta là người Mỹ.
- Tôi không nghĩ vậy - Rocio nói - Con bé
có mặc một cái áo phông có hình quốc kỳ nước Anh.
Becker gật đầu trong im lặng.
- Được rồi, tóc đỏ, trắng và xanh, áo
phông có cờ của nước Anh, một khuyên tai hình đầu lâu, còn gì nữa nào?
- Chẳng có gì. Nó giống hệt những người ăn
mặc kiểu Punk điển hình.
Kiểu Punk điển hình? Becker đã quen sống
trong một môi trường với các cô cậu sinh viên quần áo chỉnh tề đầu tóc gọn
gàng. Anh thậm chí không thể mường tượng ra hình ảnh của cô gái mà Rocio vừa
nhắc tới.
- Cô còn nghĩ ra điều gì nữa không - Anh
hối thúc Rocio nghĩ ngợi một lát.
- Không, chỉ có thế thôi.
Đúng lúc đó, tiếng kẽo kẹt từ chiếc giường
vang lên. "Thượng đế" của cô nàng Rocio vừa xoay người một cách không
thoải mái cho lắm. Becker quay sang chỗ gã, nói một câu tiếng Đức chuẩn.
- Còn gì nữa không? Ông có biết gì thêm về
cô gái đang cầm chiếc nhẫn không?
Im lặng kéo dài. Có vẻ như gã khổng lồ có
gì đó muốn nói nhưng hắn không biết nói ra như thế nào. Môi hơi run run, hắn
ngập ngừng và cuối cùng cũng chịu nói. Gã thốt ra bốn từ tiếng Anh nhưng do cái
giọng Đức đặc khịt, mấy từ đó trở nên rất khó hiểu.
- Fock off und die.
Becker há hốc mồm ngạc nhiên.
- Ông nói gì?
- Fock off und die!
Gã vừa nhắc lại vừa đưa lòng bàn tay trái
vỗ nhẹ lên cẳng tay phải mập mạp của gã. Hành động đó na ná như một từ thô tục
trong ngôn ngữ cử chỉ của dân Italia có nghĩa "Mẹ kiếp".
Becker quá mệt mỏi, anh chẳng buồn nổi
giận vì những từ ngữ xúc phạm vừa hiểu ra. Fuck off and die? Cút xéo ngay ư? Gã
nhút nhát này đang sinh chuyện đây? Anh quay về phía Rocio và nói bằng tiếng
Tây Ban Nha.
- Có vẻ như tôi đã lạm dụng quá đáng lòng
tốt của anh bạn cô rồi thì phải?
- Anh đừng ngại! - cô nàng cười.
- Anh ta đang thất vọng một chút ấy mà.
Lát nữa anh ta sẽ có cái mà anh ta muốn - Cô nàng đưa tay vuốt tóc rồi nháy mắt
với Becker.
- Cô còn biết thêm gì nữa không - Becker
hỏi - Bất cứ điều gì có thể giúp tôi?
Rocio lắc đầu.
- Hết rồi, nhưng anh chẳng thể tìm thấy
con bé đó đâu. Thành phố Seville này rất lớn, sẽ rất khó tìm đấy.
- Tôi sẽ làm hết sức có thể. Vấn đề an
ninh quốc gia mà…
- Nếu anh không gặp may - Rocio vừa nói
vừa nhìn vào chỗ cái phong bì phồng to trong túi áo Becker - thì nhớ quay lại
đây nhé. Tôi dám chắc anh bạn tôi đây lát nữa sẽ ngủ say như chết. Anh cứ gõ
cửa nhẹ nhàng thôi. Tôi sẽ kiếm cho hai ta một căn phòng khác. Tôi sẽ chỉ cho
anh xem một phần của đất nước Tây Ban Nha này, đảm bảo anh sẽ khó mà quên được
- Cô nàng trề môi với Becker đầy vẻ khêu gợi.
Becker cười gượng lịch thiệp.
- Có lẽ tôi nên đi - Anh quay sang xin lỗi
gã người Đức vì đã quấy rầy buổi tối vui vẻ này.
Gã khổng lồ mỉm cười.
- Không vấn đề gì.
Becker bước ra khỏi phòng. Không vấn đề
gì? Chẳng phải mày vừa văng tục đó sao?
Chương 36
"Ngưng hoạt động do thao tác bằng
tay" - Susan chết lặng nhìn vào màn hình.
Cô biết mình chưa hề gõ một dòng lệnh nào
có thể khiến chương trình ngưng chạy - Ít nhất là một cách có ý thức. Cô tự hỏi
không biết mình có vô tình đánh nhầm một dòng lệnh nào đó hay không - Không thể
nào - Cô lẩm bẩm. Những gì cô đọc được trên màn hình giúp cô khẳng định chắc
chắn lệnh đó đã được nhập cách đây khoảng 20 phút trước. Susan nhớ rất rõ thứ
duy nhất cô nhập vào máy vi tính trong khoảng thời gian đó là mật khẩu của
Screenlock (chương trình bảo vệ màn hình) lúc cô bước ra ngoài nói chuyện với
sếp. Thật ngu ngốc nếu nghĩ rằng những ký tự mật khẩu đó lại có thể bị máy vi
tính hiểu nhầm là lệnh ngưng hoạt động chương trình Tracer.
Biết rằng mình đang phí phạm thời gian,
Susan nhanh chóng khởi động lại chương trình Screenlock và nhập mật mã đến hai
lần để chắc chắn rằng cô không mắc bất cứ lỗi nào khi tiến hành thao tác này.
Và quả thật không có bất cứ trục trặc nào.
Cô giận dữ.
- Vậy thì Tracer đã nhận lệnh ngưng hoạt
động từ đâu chứ…
Susan cau mày bực mình và đóng cửa sổ
chương trình Screenlock. Nhưng thật kỳ lạ, ngay lúc cửa sổ chương trình còn
chưa kịp đóng lại hoàn toàn, dường như cô đã kịp phát hiện ra điều gì đó. Susan
liền mở lại chương trình và nhìn đăm đăm vào những dòng dữ liệu. Chúng hoàn
toàn vô nghĩa. Chương trình còn ghi lại thời điểm cô thao tác khoá máy tính khi
Susan rời khỏi Node 3, nhưng có cái gì đó không bình thường liên quan đến thời
điểm máy tính bị truy nhập lại. Hai thao tác này được chương trình ghi lại cách
nhau chưa đến một phút. Susan chắc chắn rằng cô đã đứng nói chuyện ở ngoài với
sếp lâu hơn một phút rất nhiều.
Susan di chuyển về phía dưới màn hình xem
còn gì khác lạ nữa không. Những thông tin trên màn hình làm cô thực sự choáng
váng. Chương trình Screenlock còn ghi lại một thao tác khoá máy và một thao tác
truy nhập khác nữa. Thao tác truy nhập cuối cùng được ghi lại cách thời điểm
hiện tại khoảng 3 phút. Vậy là đã rõ!
Susan hiểu ngay ra rằng đã có người truy
cập lén lút vào máy của cô trong khi cô đang ở bên ngoài.
- Không thể nào! - Susan như nghẹn thở. Kẻ
đáng ngờ duy nhất là Greg Hale nhưng Susan chắc chắn rằng cô chưa bao giờ cho
Hale biết mật khẩu. Tuân thủ những quy tắc của một mật mã viên, Susan đã chọn
ngẫu nhiên mật khẩu của mình và chưa bao giờ ghi nó ra cả. Việc Hale có thể
đoán chính xác 5 kỹ tự mật khẩu của cô là chuyện không tưởng vì 5 ký tự đều nằm
trong bảng chữ cái la tinh và điều đó đồng nghĩa với việc sẽ có đến 36 mũ 5
tương đương với trên 60 triệu khả năng xảy ra.
Nhưng việc có người truy nhập lén lút vào
máy của cô qua chương trình Screenlock đã rõ như ban ngày. Susan không hiểu
chuyện gì đang xảy ra nữa. Có lẽ Greg Hale bằng cách nào đó đã truy nhập được
vào máy của cô khi cô đi ra ngoài và chính anh ta đã nhập lệnh yêu cầu Tracer
ngưng hoạt động.
Bây giờ Susan chuyển sang thắc mắc không
hiểu tại sao Hale lại làm vậy? Anh ta đâu có động cơ nào để đột nhập vào máy
của cô. Anh ta thậm chí còn không biết cô đang chạy chương trình Tracer mà.
Ngay cả khi nếu có biết đi nữa, Susan nghĩ, thì tại sao anh ta lại muốn phá rối
việc cô tìm kiếm gã North Dakota này?
Những câu hỏi không có lời đáp liên tục
nảy sinh trong đầu cô.
- Phải giải quyết việc quan trọng nhất
trước đã - Cô buột miệng nói ra thành lời. Cô quyết định sẽ giải đáp những thắc
mắc về Hale sau.
Susan khởi động lại chương trình Tracer,
cô nhấn vào phím ENTER, máy tính kêu một tiếng bíp.
CHƯƠNG TRÌNH ĐÃ ĐƯỢC GỬI ĐI
Susan biết phải mấy tiếng đồng hồ nữa
Tracer mới gửi thông tin trở về. Cô nguyền rủa Hale, không hiểu làm thế quái
nào mà anh ta lại có được mật khẩu của cô, không hiểu anh ta muốn gì khi làm
Tracer ngừng hoạt động chứ?
Susan liền đứng dậy và ngay lập tức cô bước
đến bên máy vi tính của Hale. Màn hình tối đen nhưng cô nhận ra ngay là nó
không bị khoá - vẫn có thể nhận thấy những điểm sáng mờ mờ bên các mép màn
hình. Các lập trình viên rất hiếm khi khoá máy vi tính của mình, trừ khi họ kết
thúc công việc và rời khỏi Node 3 về nhà. Thay vào đó họ thường chỉ đơn giản
giảm độ sáng của màn hình - đây được coi là một thông báo ngầm mà ai cũng hiểu
đó là: đừng đụng vào máy của tôi.
Susan ngồi cạnh máy của Hale:
- Sao lại để máy thế này mà ra ngoài chứ?
- Cô nói - Có ai bắt anh phải làm thế đâu?
Nhìn thoáng qua không gian vắng lặng của
Crypto, Susan tăng độ sáng màn hình của Hale lên. Màn hình đã chạy bình thường
nhưng trên đó hoàn toàn trống trơn. Susan cau mày trước màn hình trống rỗng
không biết nên làm gì tiếp đây, cô quyết định chạy chương trình tìm kiếm và bắt
đầu gõ:
TÌM KIẾM: "CHƯƠNG TRÌNH TRACER"
Việc tìm kiếm này xem ra rất khó có thể
mang lại kết quả.
Nhưng nếu tồn tại bất cứ thông tin gì về
phần mềm Tracer của Susan trên máy của Hale, việc tìm kiếm sẽ cho kết quả. Nó
có thể sẽ giúp hé mở nguyên nhân tại sao Hale lại tắt chương trình Tracer khi
nó đang hoạt động. Một vài giây sau, màn hình xuất hiện dòng chữ..
KHÔNG TÌM THẤY
Susan ngồi thẫn thờ một lát, cô cũng không
biết là mình đang tìm gì nữa. Cô thử lại lần nữa.
TÌM KIẾM: "CHƯƠNG TRÌNH
SCREENLOCK"
Màn hình thay đổi trạng thái và hiển thị
một loạt những thông tin vô bố - rõ ràng là không có dấu vết nào chứng tỏ Hale
đã sao chép mật khẩu của Susan và lưu trên máy của mình.
Susan thở dài thành tiếng. Vậy hôm nay anh
ta ta đã chạy những chương trình gì nhỉ? Cô liền truy cập vào danh mục những
ứng dụng gần thời điểm hiện tại nhất trên máy của Hale để tìm xem anh vừa chạy
chương trình gì. Đó là chương trình Email - thư điện tử. Susan kiểm tra ngay ổ
cứng của máy, cuối cùng cô cũng tìm được danh mục Email được dấu kín sau hàng
loạt các thư mục khác nhau. Cô mở danh mục đó ra và một loạt doanh mục khác
cùng lúc hiện ra, có vẻ như Hale sử dụng nhiều địa chỉ Email khác nhau. Susan
không mấy khó khăn phát hiện ra một địa chỉ không ghi tên cụ thể. Cô mở danh
mục đó ra, bấm vào một trong số những lá thư gửi đến và đọc.
Ngay lập tức cô cảm thấy nghẹn thở. Nội
dưng bức thư như sau:
Người nhận: NDAKOTA@ARA.ANON.ORG
Người gửi: ET@DOSHISHA.EDU
MỘT BƯỚC TIẾN LỚN! CHƯƠNG TRÌNH PHÁO ĐÀI
SỐ ĐÃ GẦN XONG.
VÀI THẬP KỶ NỮA NSA MỚI THEO KỊP!
Susan không tin vào mắt mình nữa. Cô đọc
đi đọc lại bức Email, rồi sau đó run rẩy mở bức khác.
Người nhận: NDAKOTA@ARA.ANON.ORG
Người gửi: ET@DOSHISHA.EDU
CHỨC NĂNG XOÁ VĂN BẢN LIÊN TỤC ĐÃ CÓ TÁC
DỤNG! NHỜ CÓ CÁC CHUỖI KÝ TỰ HOÁN CHUYỂN!
Không tài nào tưởng tượng nổi, nhưng đó là
sự thực. Đây là những bức thư điện tử của Ensei Tankado. Cả hai đã liên lạc và
làm việc với nhau một thời gian rồi. Susan nhìn màn hình chết lặng.
Geg Hale chính là NDARKOTA sao?
Susan dán mắt vào màn hình. Cô cố nghĩ xem
liệu còn có cách lý giải nào khác nữa không, nhưng không, bằng chứng quá rõ
ràng, quá bất ngờ và không thể chối cãi được: Tankado đã sử dụng các chuỗi ký
tự hoán chuyển nhằm tạo ra chức năng xoá văn bản liên tục, và Hale đã đồng loã
với anh ta nhằm cản bước NSA.
- Điều này…- Susan lắp bắp - Điều này…là
không thể.
Lúc đó những lời nói trước đây của Hale
như vang lên trong tâm trí Susan, chống lại nhưng phán đoán vừa rồi của cô.
"Tankado có vài lần viết cho tôi… Strathmore đúng là thật quá mạo hiểm khi
thuê tôi làm việc… Một ngày nào đó tôi sẽ ra đi".
Nhưng Susan vẫn không thể tin được những
điều cô thấy là sự thật. Đúng, Hale là một kẻ đáng ghét và ngạo mạn - nhưng anh
ta không thể là kẻ phản bội được. Hale thừa hiểu tầm quan trọng của Pháo Đài Số đối
với NSA, không có lý nào anh ta lại tham gia vào một âm mưu nhằm tiết lộ nó ra
ngoài được!
Nhưng Susan cũng phải công nhận không có
lý do gì ngăn cản anh ta cả - ngoại trừ danh dự và sự chính trực trong con
người anh ta. Cô nghĩ lại chuyện xảy ra với thuật toán Skipjack. Rõ ràng Greg
Hale đã từng làm hỏng các kế hoạch của NSA một lần, vậy thì chẳng có lý do gì
mà anh ta lại không lặp lại chuyện đó một lần nữa.
- Nhưng Tankado… - Susan thắc mắc - Tại
sao một người thận trọng như Tankado lại đi tin một kẻ khó lường như Hale chứ?
Cô chợt nhận ra tất cả những thứ đó bây
giờ không còn quan trọng nữa. Việc cần phải làm ngay bây giờ là gặp ngay
Strathmore.
Susan không thể hiểu nổi, trời xui đất
khiến thế nào mà đối tác của Tankado lại ở ngay trước mũi họ thế này. Susan lại tự hỏi không
hiểu Hale biết chuyện Tankado đã chết hay chưa.
Susan nhanh chóng tắt hết các thư điện tử
mình vừa mở, nhằm để máy tính trở về với trạng thái ban đầu như trước khi cô
truy nhập Hale sẽ không nghi ngờ gì - chưa thể. Đột nhiên cô nghĩ ra rằng có
thể mật khẩu của chương trình Pháo Đài Số có cất giấu đâu đó trong chiếc máy vi
tính này.
Ngay khi Susan vừa đóng xong file cuối
cùng, một bóng người đi ngang qua cửa sổ của Node 3. Susan giật thót nhìn ra
ngoài và trông thấy Greg Hale đang quay trở lại. Lượng hoóc môn adrenalin trong
người Susan đột nhiên tăng vọt - cô hoảng sợ. Anh ta đã gần đến cửa rồi.
- Chết tiệt! - Cô vừa nghĩ vừa ước lượng
khoảng cách từ chỗ này đến chỗ bàn làm việc của mình. Cô hiểu rằng mình sẽ
không thể kịp về chỗ. Hale đã sắp vào đến nơi rồi.
Lo lắng, Susan đảo mắt thật nhanh quanh
Node 3 để tìm đường rút lui Có tiếng mở cửa phát ra sau lưng cô. Cánh cửa từ từ
hé mở.
Susan cảm thấy mọi hành động của mình như
bị bản năng chế ngự.
Cô đột nhiên tăng tốc, sải những bước
nhanh và dài về phía phòng ăn. Khi cánh cửa được mở ra Susan đã kịp dừng lại
ngay trước chiếc tủ lạnh và giật mạnh cánh cửa. Bình nước thuỷ tinh đặt trên
nóc tủ chòng chành như muốn đổ, nhưng rồi nó cũng dần thăng bằng trở lại và
không có chuyện gì xảy ra.
- Cô đói à? Hale hỏi khi vừa ló mặt vào
trong Node 3. Anh ta đi lại chỗ Susan, giọng bình thản và châm chọc - Cùng nhau
làm chút đậu hũ chứ?
Susan thở phào nhẹ nhõm, cô quay mặt lại.
- Không, cảm ơn! - cô nói - Tôi nghĩ sẽ
chỉ…
Đột nhiên cô như nghẹn ứ trong cổ họng.
Mặt Susan chuyển sắc trắng bệch.
Hale nhìn cô thắc mắc:
- Có chuyện gì vậy?
Susan cắn môi nhìn anh ta.
- Không! - cô cố gắng kiếm soát tình hình.
Nhưng đó chỉ là một lời nói dối. Từ bên này gian phòng, Susan vẫn nhận ra màn
hình vi tính của Hale đang hoạt động.
Susan đã quên không giảm độ sáng của nó.
ột l���b�hRPQrong một chương trình máy
tính có thể phải mất đến mấy ngày. Sẽ phải xới tung hàng ngàn lệnh của chương
trình để tìm một sai sót có thể là rất nhỏ - Việc này tương tự như việc tìm một
lỗi in ấn của một cuốn từ điển bách khoa toàn thư.
Susan hiểu mình không còn lựa chọn nào
nữa, chỉ còn cách cho Tracer chạy lại từ đầu. Cô cũng biết chắc chương trình sẽ
gặp phải lỗi đó một lần nữa và sẽ lại tiếp tục ngưng hoạt động. Nhưng việc sửa
lỗi lập trình cho Tracer sẽ cần rất nhiều thời gian, mà thứ đó thì cả cô và sếp
đều không có vào lúc này.
Nhưng ngay khi Susan nhìn lại Tracer một
lần nữa, thắc mắc không hiểu nó đã bị lỗi gì thì cô chợt cảm thấy có cái gì đó
không bình thường. Tháng trước chính cô đã từng chạy chương trình này mà đâu có
gặp trục trặc nào. Tại sao hôm nay đột nhiên nó lại dở chứng như vậy?
Đang hoang mang, chợt một câu nói trước
đây của Strathmore chợt vang lên trong đầu cô. "Susan này, tôi đã thử tự
mình gửi chương trình Tracer nhưng những số liệu nó truyền về hoàn toàn vô
nghĩa".
Susan nhớ lại. Những số liệu nó truyền về…
Cô đưa tay lên gõ đầu mình, liệu có thể
hay không? Số liệu nó truyền về ư?
Nếu như Strathmore đã từng nhận được số
liệu từ Tracer thì rõ ràng là lúc đó chương trình vẫn hoạt động tốt. Những số
liệu mà ông ấy nhận được vô nghĩa có thể là do ông ấy đã nhập không chính xác
các chuỗi ký tự cần tìm kiếm, cô phán đoán. Nhưng hiển nhiên là chương trình
vẫn hoạt động.
Susan ngay lập tức nhớ ra rằng có thể còn
có một cách giải thích khác cho trục trặc xảy đến với chương trình tìm kiếm của
cô.
Những lỗi lập trình không phải là nguyên
nhân duy nhất khiến các chương trình máy tính ngưng hoạt động. Đôi khi còn có
những tác nhân bên ngoài nữa - nguồn điện, bụi bám vào bảng mạch điện tử, dây
cáp bị lỗi. Từ trước đến nay, do các thiết bị phần cứng ở Node 3 hoạt động rất
ổn định nên Susan chưa hề bao giờ nghĩ rằng chuyện đó có thể xảy ra.
Susan đứng dậy và sải bước thật nhanh
ngang qua Node 3 đến chỗ có đặt một cái giá sách lớn toàn các cuốn sổ tay hỗ
trợ kỹ thuật.
Cô vội lấy xuống một cuốn có tên gọi SYS-OP
và bắt đầu tìm kiếm.
Dường như cô đã phát hiện ra thứ mình cần
tìm, cô liền mang cuốn sổ tay đến chỗ máy vi tính của mình và gõ một vài dòng
lệnh. Tiếp theo cô chỉ còn việc ngồi chờ máy vi tính tìm kiếm lại tất cả các
lệnh đã được thực hiện trên máy trong suốt ba giờ qua. Susan hi vọng máy sẽ tìm
ra được những tác động từ bên ngoài - một lệnh ngừng chạy phát ra do trục trặc
về nguồn điện hay do lỗi của con chíp nào đó chẳng hạn.
Một vài giây sau, máy vi tính của Susan
kêu bíp một tiếng. Tìm cô như đập nhanh hơn. Cô nín thở nhìn lên màn hình.
ERROR CODE 22 (LỖI 22)
Susan cảm thấy có một tia hi vọng. Một tin
tốt lành đây. Việc máy tính tìm ra một mã lỗi có nghĩa là Tracer vẫn ổn. Quá
trình tìm kiếm của phần mềm rõ ràng đã bị cắt ngang bởi một trục
trặc từ bên ngoài, chắc chắn nếu được phát hiện và khắc phục nó sẽ không lặp
lại nữa.
LỖI 22 à? Susan đánh vật với bản thân cố
gắng nhớ xem đây là lỗi gì. Các lỗi về phần cứng rất hiếm khi xảy ra ở Node 3
do vậy việc này quá khó khăn. Các ngón tay của Susan lại lướt thoăn thoắt trên
các trang của cuốn sổ tay tìm kiếm phần danh sách các mã lỗi.
19: HỎNG Ổ CỨNG
20: CHƯƠNG TRÌNH KHÔNG TƯƠNG THÍCH
Khi tìm được mã lỗi 22 cô bỗng nhiên dừng
lại, mắt nhìn đăm đăm một hồi lâu. Hoàn toàn mất phương hướng, cô kiểm tra lại
màn hình cho chắc chắn.
ERROR CODE 22 (LỖI 22)
Susan nhăn mặt quay trở lại nhìn vào cuốn
SYS-OP. Cô không hiểu mình đang nhìn thấy cái gì nữa. Cuốn sổ tay đơn giản chỉ
ghi một dòng:
22: NGƯNG HOẠT ĐỘNG DO THAO TÁC BẰNG TAY

