Pháo đài số - Chương 101 ---> 107
Chương 101
David Becker chưa bao giờ cầm súng, nhưng
lúc này anh đang có một khẩu trong tay. Người Hulohot vẫn cuộn tròn trong bóng
tối trên cầu thang Giralda. Becker dí nòng súng vào thái dương kẻ địch và cẩn
thận ngồi thấp xuống. Chỉ cần lên đạn và bóp cò.
Nhưng khẩu súng của Hulohot đã lên đạn
sẵn. Trong nháy mắt, viên đạn đã kết liễu cuộc đời Hulohot.
Becker buông súng rồi đổ vật xuống sàn.
Bao lâu rồi mới có lúc anh lại muốn được khóc to lên. Nhưng phải cố ghìm lòng.
Còn khối thời gian để làm điều đó. Đã đến lúc trở về nhà. Anh cố đứng lên, song
chưa thể đi được vì quá mệt mỏi. Kiệt sức, David ngồi nghỉ một lúc lâu trên sàn
cầu thang đá.
Lơ đãng, anh xem xét cái xác đang nằm cạnh
đó. Đôi mắt của tên sát nhân bắt đầu đờ đẫn dần và như nhìn vào cõi vô định. Có
vẻ cặp kính của hắn vẫn nguyên vẹn. Becker nghĩ đây là một cặp kính bất thường,
có một dây kim loại nối từ tai mắt kính xuống một cái hộp nhỏ dắt ở thắt lưng.
Anh thấy nó khác những chiếc kính bình thường, song cũng không còn đủ sức để
xem xét thêm nữa.
Ngồi trên bậc cầu thang và miên man suy
nghĩ, Becker đưa mắt nhìn chiếc nhẫn trên tay. Mắt anh vẫn đủ tinh tường để đọc
dòng chữ khắc trên đó. Đúng như Becker suy đoán, chữ viết không phải là tiếng
Anh. Nhìn chăm chú những ký tự được khắc trên mặt nhẫn một lát rồi ảnh chau mày
nghĩ: Vật này có đáng để đổi lấy một sinh mạng không?
Khi Becker bước ra khỏi tháp chuông
Giralda ánh nắng buổi trưa thật chói chang. Vết thương hai bên sườn không đau
như trước nữa, thị lực cũng trở lại bình thường. Song anh vẫn choáng váng.
Becker đứng lại một lát và ngửi hương hoa
cam. Rồi anh chậm rãi đi qua hành lang.
Khi Becker đang sải bước ra khỏi pháo đài,
một chiếc xe tải thình lình tiến đến, đỗ lại bên cạnh anh. Hai người trong xe
nhảy ra ngoài, họ đều mặc quân phục và còn rất trẻ. Họ tiến tới gần Becker với
dáng vẻ cứng đơ như chiếc máy đã được gài sẵn chương trình hoạt động. Một người
hỏi:
- Có phải David Becker không?
Becker dừng lại, ngạc nhiên vì họ biết tên
anh. Becker hỏi:
- Các anh là ai?
- Hãy đi theo chúng tôi, ngay bây giờ!
Có điều gì đó khiến David Becker nghi ngờ
cuộc gặp gỡ này.
Suy nghĩ ấy khiến đầu óc anh lại quay
cuồng. Anh lùi lại. Người thấp hơn ném cho Becker một cái nhìn sắc lạnh. Anh ta
nói:
- Lối này, ông Becker, đi ngay.
Becker quay đầu toan chạy, nhưng anh vừa
nhấc chân thì một trong hai người đã rút súng ra. Becker cảm thấy ngực đau dữ
dội, rồi cơn đau lan lên tận đỉnh đầu. Những ngón tay anh cứng đơ lại, rồi anh
ngã xuống. Một giây sau, chỉ còn là màu đen bao phủ.
Chương 102
Strathmore xuống đến nền tầng máy
TRANSLTR, xuống khỏi chiếc thang hẹp và lội bì bõm trên nền nhà lõng bõng nước.
Chiếc máy tính khổng lồ đang rung dữ dội. Hơi nước mù mịt, ngưng đọng thành
những giọt lớn và rơi xuống như mưa. Còi báo động rú như sấm dậy.
Ông nhìn chiếc máy phát điện chính đã
ngừng hoạt động. Xác của Phil vẫn đó, nằm vắt trên cánh quạt tản nhiệt. Quang
cảnh nơi này chẳng khác gì một màn trình diễn dạ hội hoá trang.
Strathmore thấy tiếc về cái chết của Phil,
nhưng đó chỉ là một tai nạn rủi ro. Chính anh ta đã buộc ông phải hành động như
vậy.
Khi anh nhân viên an ninh hệ thống lao
xuống cầu thang, luôn miệng khẳng định có virus xâm nhập, Strathmor đã chặn anh
ta lại ở ngay chân cầu thang và cố giải thích mọi chuyện. Nhưng Phil nhất định
không chịu tin: "Có virus, tôi sẽ gọi Jabba". Phil cố lao về phía
trước, ngài chỉ huy cố chặn lại. Đầu cầu thang thì quá chật hẹp, mào chắn lại
thấp. Mỉa mai thay, Phil đúng, đó chỉ là một con virus mà thôi. Cú ngã thật
đáng sợ. Một tiếng thét kinh hoàng vang lên chỉ trong vòng một khoảnh khắc rồi
lập tức im bặt. Nhưng cái mà ngài chỉ huy Strathmore nhìn thấy ngay sau đó còn
hãi hùng hơn gấp nhiều lần. Từ một góc tối dưới chân cầu thang. Greg Hale đang
ngước nhìn lên, vẻ mặt đầy kinh hãi. Đó chính là khoảnh khắc ông quyết định
Greg Hale phải chết.
TRANSLTR kêu răng rắc. Strathmore bắt đầu
quay ra xem xét cỗ máy. Phải cắt hẳn nguồn điện. Ông có thể thấy rất rõ thiết
bị ngắt mạch vòng nằm ở bên kia máy bơm khí freon, bên trái thi thể của Phil.
Strathmore biết chỉ cần kéo chiếc cần lên là mọi nguồn điện trong Crypto bị
ngắt hoàn toàn. Vài giây sau những máy chính sẽ lại tiếp tục hoạt động, toàn bộ
thiết bị làm lạnh sẽ trở lại bình thường và TRANSLTR sẽ an toàn.
Nhưng khi Strathmore định gạt cầu dao, ông
nhận ra còn một trở ngại cuối cùng nữa: thi thể của Phil vẫn nằm vắt trên cánh
quạt của một máy tản nhiệt. Tắt và bật lại máy chính chỉ gây thêm sự cố về điện
nữa. Phải chuyển cái xác đó đi. Strathmore túm cổ tay Phil lôi ra. Xác Phil đã
cứng đơ lại. Toàn bộ nước trong cơ thể đã bay hơi hết, cái xác lúc này đã khô
đét lại. Ngài chỉ huy nhắm mắt lại, nắm lấy cổ tay xác chết rồi lôi ra. Cái xác
xê dịch vài inch.
Strathmore cố hết sức lôi mạnh hơn nữa. Bỗng
nhiên cái xác lộn về phía sau. Strathmore chới với rồi ngã nhào xuống cửa buồng
máy.
Ông kinh hãi nhìn bàn tay mình. Trong tay
ông là cánh tay của Phil đã long rời khỏi cơ thể.
Trên lầu, Susan vẫn tiếp tục chờ đợi. Cô
ngồi trên ghế trong Node 3, người tê dại. Xác của Hale ngay dưới chân cô. Susan
không thể tưởng tượng được ngài chỉ huy sẽ đi lâu như vậy. Cô cố gắng không
nghĩ tới David nhưng vô ích. Lời của Hale như những lưỡi dao găm vào trái tim
cô. "Tôi rất lấy làm tiếc về chuyện của David".
Susan nghĩ mình sắp phát điên mất.
Cô định chạy xuống Crypto thì Strathmore
đã cắt nguồn điện.
Chỉ còn bóng đêm và sự im lìm bao trùm.
Còi báo động im bặt và các màn hình trong Node 3 tắt ngấm. Trong bóng tối,
không còn nhìn thấy xác của Greg Hale nữa, Susan sợ hãi co cả hai chân lên đi
văng. Cô quấn chiếc áo khoác của Strathmore quanh mình.
Bóng tối tĩnh mịch bủa vây lấy cô.
Susan chưa bao giờ chứng kiến không khí
tĩnh mịch đáng sợ như vậy ở Crypto. Thường thì luôn có tiếng máy kêu rền rĩ.
Nhưng giờ đây dường như chỉ có tiếng thở dài thất vọng của một cỗ máy khổng lồ,
tiếng lách tách nổ, tiếng quạt gió dần dần nhỏ đi. Susan nhắm mắt và cầu nguyện
cho David. Cô cầu xin Chúa lòng lành che chở, bảo vệ người cô yêu.
Vốn không phải là một con chiên ngoan đạo,
cô chưa bao giờ tin rằng Chúa sẽ nghe thấy lời cầu nguyện của mình. Nhưng lúc
này, trong tâm trạng bất an, cô cần một chỗ dựa tinh thần. Bỗng nhiên cảm thấy
có cái gì rung nhẹ ở ngực làm cô giật nảy mình.
Susan đặt tay lên ngực tự trấn an. Một lát
sau cô hiểu ra đó không phải bàn tay của Chúa mà là vật gì đó trong túi áo
khoác của ngài chỉ huy Strathmore. Ông đã đặt chế độ rung cho chiếc máy nhắn
tin hiệu SkyPager. Có người vừa gửi cho Strathmore một tin nhắn.
Dưới đó 6 tầng nhà, Strathmore đang đứng
cạnh thiết bị ngắt mạch vòng. Toàn bộ Crypto tối đen như mực. Ông tận hưởng
bóng đêm một lúc. Có tiếng ống thoát nước đang chảy. Một cơn bão đã xảy lúc nửa
đêm. Strathmore ngửa đầu ra sau cho nước mưa rơi xuống mặt để rửa trôi tội lỗi
của mình. Mình sẽ không bị đánh bại.
Ông ta quỳ xuống và rửa thật sạch mùi thịt
của Phil ám vào bàn tay.
Giấc mơ về Pháo Đài Số của Strathmore đã
không thành, ông có thể chấp nhận thực tế đó. Thứ duy nhất quan trọng với
Strathmore bây giờ là Susan. Lần đầu tiên trong đời, ngài chỉ huy nhận ra Tổ
quốc và vinh quang không phải là tất cả. Tình yêu cũng là một phần tất yếu và
không thể thiếu được. Ông đã hy sinh tuổi thanh xuân cho Tổ quốc, và danh dự.
Ông đã sống khắc kỷ suốt bao nhiêu năm. Nhưng để được cái gì chứ? Để chứng kiến
một gã giảng viên oắt con cướp đi giấc mơ của mình sao? Strathmore đã chăm sóc
Susan, bảo vệ cô. Ông ta đã mong chinh phục được cô. Và bây giờ cuối cùng thì
ông ta sẽ có được cô. Susan có thể cần đến bờ vai của ông. Khi Susan đau khố
tột cùng, vô vọng vì mất mát, thì ông sẽ kịp thời xuất hiện để chứng minh cho
cô thấy rằng tình yêu sẽ chữa lành mọi vết thương.
Danh dự, Tổ quốc, Tình yêu. David Becker
sắp chết vì cả ba thứ đó.
Chương 103
Ngài chỉ huy chui lên từ cửa tang hầm như
thể một người vừa từ cửa tử chui lên. Mặc dù quần áo sũng nước, nhưng bước chân
ông vẫn rất nhẹ nhàng. Strathmore tiến đến Node 3, đến bên Susan tình yêu của
ông, tương lai của ông.
Crypto đã sáng trở lại. Freon lại đang
chảy xuống TRANSLTR như một dòng máu mang đầy dưỡng khí. Strathmore biết rằng
chỉ vài phút nữa chất lỏng làm lạnh sẽ tràn xuống tầng hầm và những bộ vi xử lý
ở bên dưới sẽ không bốc cháy. Cho rằng mình đã hành động kịp thời, Strathmore
thở phào tự đắc, không hề biết rằng ông ta đã quá muộn mất rồi.
Ta là kẻ bất diệt, Strathmore nghĩ. Phớt
lờ lỗ hổng ở Node 3.
Ông tiến tới cánh cửa điện, cánh cửa tự
động mở ra. Strathmore bước vào phòng.
Susan đứng đó, mình vẫn khoác chiếc áo của
ông, toàn thân ướt sũng, mái tóc rối bù. Trông cô như một nữ sinh năm thứ nhất
vừa bị gặp mưa, còn Strathmore tưởng như mình là sinh viên năm cuối mang áo che
mưa đến cho cô. Lần đầu tiên sau nhiều năm Strathmore thấy mình trẻ lại, và
giấc mơ cửa ông giờ đang sắp thành hiện thực.
Nhưng khi tiến lại gần Susan, ông thấy
mình đang nhìn vào ánh mắt của một người hoàn toàn xa lạ. Ánh mắt thật lạnh
lùng, không còn thấy ánh nhìn trìu mến mọi khi nữa. Cô đứng bất động như một
pho tượng, mắt đẫm lệ.
- Susan?
Một giọt nước mắt đang lăn xuống gò má run
ray.
Strathmore hỏi gặng:
- Susan, chuyện gì vậy?
Máu của Hale đã chảy thành một vũng lớn
trên sàn. Strathmore nhìn cái xác một cách lo lắng, rồi lại nhìn Susan. Liệu cô
ấy có biết không? Không thể nào. Strathmore đã rất cẩn trọng, không có gì sơ
suất:
- Susan? - Ông tiến lại gần - Có chuyện gì
vậy?
Susan vẫn không nhúc nhích.
- Em lo lắng cho David đúng không?
Môi cô mấp máy, nhưng vẫn chưa thể cất
thành lời. Ông bước lại gần hơn, định chạm vào người cô, song lại do dự. Cái
tên David rõ ràng đã tác động mạnh đến tâm trạng đau khổ của Susan. Đầu tiên
chỉ là một cơn rùng mình, là sự run rẩy. Rồi dường như những đau khổ chợt trào
lên trong lồng ngực của cô. Susan mấp máy môi muốn nói, nhưng không một âm
thanh nào thoát ra khỏi cổ họng.
Không một lời nào.
Vẫn chằm chằm nhìn Strathmore với ánh mắt
băng giá, cô rút từ trong túi áo ra một vật rồi giơ cho ông xem, cánh tay run
rẩy.
Strathmore nhìn xuống, tưởng đó là khẩu
Beretta. Khẩu súng vẫn ở trên sàn, nằm gọn trong tay Hale. Còn Susan đang cầm
một vật nhỏ hơn. Ông nhìn nó và trong giây lát hiểu ra tất cả.
Strathmore nhìn trân trối. Thời gian nặng
nề chậm chạp, không gian im lìm đến mức ông có thể nghe rõ tiếng tim mình đang
đập.
Một vị anh hùng bao năm nay đã hạ gục vô
số tên khổng lồ giờ chỉ trong chốc lát đã gục ngã. Ông đã bị hạ gục bởi chính
tình yêu và chính sự ngu ngốc của mình. Ông đã nghĩa hiệp đưa chiếc áo khoác
cho Susan, cùng với chiếc áo là thiết bị nhắn tin cá nhân của mình.
Giờ đến lượt Strathmore như hoá đá. Tay
Susan run rẩy. Chiếc máy nhắn tin rơi xuống cạnh chân Hale. Mắt Susan mở to đầy
kinh ngạc và ngỡ ngàng, một ánh mắt Strathmore không thể nào quên.
Gạt ông sang một bên, Susan lao ra ngoài.
Ngài chỉ huy không cản đường, cúi xuống và
nhặt chiếc máy nhắn tin lên. Không có tin nhắn mới, vậy là Susan đã đọc hết.
Strathmore xem từng tin trên danh mục.
MỤC TIÊU: ENSEI TANKADO THANH TOÁN XONG.
MỤC TLÊU: PIERRE CLOUCHARDE- THANH TOÁN
XONG.
MỤC TIÊU: HANS HUBER- THANH TOÁN XONG.
MỤC TIÊU: ROCIO EVA GRANADA- THANH TOÁN
XONG.
Nhiều tin nhắn quá, ông ta bỗng thấy rùng
mình. Mình sẽ giải thích, rồi Susan sẽ hiểu và tha thứ bởi tất cả cũng chỉ vì
danh dự và Tổ quốc.
Nhưng vẫn còn một tin nữa ông chưa đọc -
tin nhắn mà không lời lẽ nào có thể giải thích nổi. Run rẩy, ông đọc tin nhắn
mới nhất MỤC TIÊU: DAVID BECKER - THANH TOÁN XONG.
Strathmore lắc đầu tuyệt vọng, giấc mơ đã
tan thành mây khói.
Chương 104
Susan chạy ra khỏi Node 3.
MỤC TIÊU: DAVID BECKER - THANH TOÁN XONG
Như trong cơn ác mộng, Susan chạy về phía
cửa chính. Giọng Hale vẫn văng vẳng bên tai: "Susan, Strathmore sắp giết
tôi. Ông ta yêu cô tha thiết".
Chạy đến cửa chính, Susan đập tay tuyệt
vọng lên bàn phím.
Cửa vẫn đóng, cô lần nữa cố gõ trên bàn
phím nhưng cánh cửa quay vẫn không nhúc nhích. Susan gào lên trong câm lặng,
mất điện nên mã số đã bị huỷ. Cô vẫn không thể thoát ra được. Bỗng nhiên hai
cánh tay từ đằng sau ôm quàng quanh thân thể rã rời của Susan. Một cảm giác
quen thuộc nhưng thật ghê tởm.
Cánh tay này không có sức mạnh của một con
thú như cánh tay của Hale, nhưng có có sức mạnh của sự tuyệt vọng, của một ý
chí cứng như thép. Susan quay lại. Khuôn mặt con người này đầy vẻ sợ hãi và
tuyệt vọng. Một vẻ mặt cô chưa từng nhìn thấy.
- Susan - ông ôm lấy cô, van nài - Hãy để
tôi giải thích.
Cô cố thoát ra khỏi vòng tay ấy thì ngài
chỉ huy càng giữ chặt hơn.
Susan muốn kêu thét lên, nhưng không cất
nối nên lời. Cô muốn chạy, nhưng bị hai cánh tay rắn như thép kìm giữ, níu cô
lại.
Ông ta thì thầm:
- Tôi yêu em, tôi mãi yêu em.
Susan thấy lòng đau quặn thắt.
- Hãy ở lại với tôi.
Đầu óc ông quay cuồng bởi những hình ảnh
ghê rợn: đôi mắt xanh của David nhắm lại lần cuối, thi thể Hale đẫm máu trên
sàn, xác Phil gãy rời và bốc cháy dưới tầng hầm.
- Nỗi đau sẽ qua đi, rồi trái tim em sẽ ấm
lại tình yêu thương.
Không một lời nào lọt được vào tâm trí
Susan.
- Hãy ở lại với tôi - Giọng nói tiếp tục
van nài - Tôi sẽ chữa lành vết thương lòng của em.
Cô cố dãy dụa, nhưng vô ích.
- Tôi làm vậy là vì hai ta, hai chúng ta
sinh ra để yêu nhau, tôi yêu em - Những lời ấy cứ tiếp tục tuôn trào như thể chúng
đã bị kìm nén từ lâu lắm rồi - Tôi yêu em, yêu em.
Đúng lúc đó, cách họ ba mươi thước, có
tiếng rít man rợ như thể muốn bác bỏ lời tỏ tình đầy tội lỗi của Strathmore.
Ngay sau đó, TRANSLTR phát ra một âm thanh ghê rợn và khủng khiếp. Một thứ âm
thanh họ chưa nghe thấy bao giờ, nghe như tiếng một con quái vật mình rắn đang
phun phì phì dưới hầm. Chất freon dường như đã không xuống hầm kịp thời.
Ngài chỉ huy buông Susan ra, quay về phía
chiếc máy tính trị giá 2 tỷ đô la. Mắt trợn tròn kinh hãi, ông ta vò đầu, hét
to:
- Không! Không!
Cả toà nhà sáu tầng bắt đầu rung chuyển,
Strathmore loạng choạng từng bước tới gần rồi khuỵu gối xuống như kẻ tội đồ
đang quỳ trước cơn thịnh nộ của Chúa Trời. Nhưng vô ích. Dưới tầng hầm, những
bộ vi xử lý cấu tạo bằng chất Titan và Stronti bắt đầu bốc cháy.
Chương 105
Một quả cầu lửa phóng lên lướt qua 3 triệu
con chip điện tử phát ra một thứ âm thanh kinh hoàng. Tiếng răng rắc của một
khu rừng đang cháy, tiếng rít của bão lốc, tiếng la ó của một cô gái làng chơi
đang giận giữ, tất cả đều bị nén lại trong thân máy. Giống như hơi thở của một
con quái vật đang giãy dụa trong một cái hang bị bịt kín miệng, đang vùng vẫy
tìm lối ra. Strathmore vẫn đang quỳ trên sàn, luồng âm thanh kinh khủng đó dội
thẳng vào tai. Chiếc máy tính đắt nhất thế giới sắp trở thành đống sắt vụn cao
tám tầng.
Chậm chạp, Strathmore quay lại nhìn Susan
đang đứng như hoá đá cạnh cửa chính của Crypto. Ông nhìn chằm chằm vào khuôn mặt đẫm nước
mắt của Susan. Trong ánh sáng rực của lửa huỳnh quang, Susan dường như vẫn toả
ra một thứ ánh sáng lung linh của riêng mình. Nàng đúng là một thiên thần, ông
nghĩ. Ông cố kiếm tìm ánh sáng của thiên đàng trong đôi mắt ấy, nhưng chỉ nhìn
thấy cái chết. Cái chết của niềm tin. Tình yêu thương và sự kính trọng đã biến
mất hoàn toàn. Ngài chỉ huy biết nguồn động lực bấy lâu nay thúc đẩy mình phấn
đấu giờ đây đã chết.
Strathmore sẽ không bao giờ giành được
tình yêu của Susan. Không bao giờ nữa. Cảm giác cô đơn trống trải lúc này như
muốn nuốt chửng toàn bộ con người ông.
Susan đờ đẫn nhìn về phía cỗ máy TRANSLTR.
Cô biết rằng ngọn lửa bị hãm trong các bức tường xi măng sẽ vụt lên theo đường
ống đó lan nhanh lên phía trên. Cô có cảm giác ngọn lửa đang tiến lại rất gần,
càng ngày càng to hơn vì được tiếp thêm ôxy từ các con chip bốc cháy. Ngọn lửa
đang cháy nhanh hơn. Chỉ trong chốc lát, toàn bộ Crypto sẽ bị thiêu rụi.
Ý trí Susan mách bảo cô chạy đi, nhưng ý
nghĩ về cái chết của David vẫn tác động mạnh đến tâm trạng cô. Susan tưởng như
mình đang nghe thấy giọng nói của David, giục cô thoát khỏi nơi kinh hoàng này,
nhưng biết chạy đi đâu bây giờ. Crypto lúc này chẳng khác gì một ngôi mộ kín
mít. Nhưng với Susan điều đó không đáng sợ nữa. Ngay cả cái chết cũng không thể
làm cô sợ hãi. Chết đi rồi sẽ không thấy đau đớn nữa, và cô sẽ được ở bên
David.
Toàn bộ Crypto bắt đầu rung chuyển mạnh
như cơn giận dữ của con quái vật biển đang lồng lơn muốn thoát khỏi đại dương.
Giọng David lại tiếp tục vang lên: "Chạy! Chạy đi Susan!"
Strathmore đang tiến về phía Susan, một
khuôn mặt xa lạ, đôi mắt xám ánh lên sự chết chóc. Strathmore, vị anh hùng mà
cô từng ngưỡng mộ chỉ là một kẻ sát nhân. Ông ta ôm chặt cô, hôn lên má Susan
và van nài:
- Hãy tha thứ cho tôi!
Susan cố đẩy ra nhưng ông ta càng siết
chặt hơn.
TRASNLTR bắt đầu rung chuyển như một quả
tên lửa đang chuẩn bị lao vút ra khỏi bệ phóng. Mặt sàn của Crypto cũng rung
lên, Strathmore giữ cô chặt hơn:
- Hãy ôm tôi đi! Susan, tôi cần em.
Susan bỗng cảm thấy một nguồn sức mạnh
trỗi dậy trong từng đường gân thớ thịt, giọng nói của David vẫn tiếp tục
vang lên: "Em yêu, hãy ra khỏi đây mau". Cố hết sức bình sinh, cô
vùng ra khỏi cánh tay của Strathmore. Tiếng gầm rú phát ra từ TRANSLTR đã trở
nên đinh tai nhức óc. Ngọn lửa đã lan tới Crypto.
Giọng nói của David như đã truyền cho
Susan một nguồn sức mạnh phi thường và đang dẫn đường chỉ lối cho cô. Susan lao
qua sàn của Crypto, vụt qua lối đi hẹp dẫn tới cầu thang dành riêng cho
Strathmore. Sau lưng cô, cỗ máy TRANSLTR gầm gào như sấm dậy.
Khi những con chip điện tử cuối cùng đã bị
gãy rời ra, một nhiệt lượng lớn toả ra từ tầng hầm, bụi và mảnh gốm vụn bốc cao
30 foot. Ngay lập tức luồng ôxy ở Crypto tràn vào lấp đầy khoảng chân không
rộng lớn.
Susan đã chạy lên đầu cầu thang và kịp túm
vào tay vịn trước khi luồng hơi nóng cuồng nộ kịp cuốn cô vào. Cô loạng choạng,
và nhìn thấy ngài phó giám đốc đang ngước lên nhìn cô từ tít phía dưới, bên
cạnh TRANSLTR. Xung quanh ông ta là bão táp khủng khiếp nhưng sâu trong đôi mắt
lại là một sự bình yên lạ kỳ. Môi ông mấp máy và thốt ra lời cuối cùng trong
cuộc đời: "Susan".
Luồng khí trời thổi vào TRANSLTR khiến cho
ngọn lửa bùng lên. Trong nháy mắt, ngài chỉ huy Trevor Strathmore chỉ còn là
một cái xác cháy khô một huyền thoại.
Khi luồng hơi ập vào người Susan, cô bị
đẩy về phía sau đến 15 feet, văng vào tận trong văn phòng của Strathmore. Tất
cả những gì cô có thể nhớ được là một luồng khí nóng khủng khiếp.
Chương 106
Tại cửa sổ phòng họp của giám đốc phía
trên mái vòm Crypto xuất hiện ba khuôn mặt, tất cả đều nín thở. Vụ nổ đã làm
rung chuyển cả khu liên hợp NSA. Leland Fontaine, Chad Brinkerhoff và Midge
Milken cùng nhìn trân trối, sững sờ, vẻ kinh hoàng hiện rõ trên khuôn mặt.
Phía dưới, cách bảy mươi feet. Crypto đang
cháy hừng hực.
Mái vòm làm bằng polycacbonat vẫn chưa hề
bị ảnh hưởng nhưng phía dưới mái vòm trong suốt đó, lửa đang bốc lên dữ dội.
Khói đen cuộn xoáy mù mịt bên trong.
Cả ba cùng nhìn xuống, không nói một lời
nào. Cảnh tượng này quá ghê rợn và hãi hùng. Fontaine đứng lặng một lúc. Cuối
cùng ông ra lệnh, giọng nói hơi yếu nhưng vẫn vững vàng.
- Midge, hãy điều một đội xuống đó… ngay
lập tức.
Trong phòng, điện thoại của Fontaine đổ
chuông.
Đó là Jabba.
Chương 107
Susan không biết mình đã bất tỉnh bao lâu.
Cảm giác bỏng rát ở cố họng đã khiến cô tỉnh lại. Hoàn toàn mất phương hướng,
cô nhìn quanh. Cô thấy mình nằm trên tấm thảm, phía sau một cái bàn.
Nguồn ánh sáng duy nhất trong căn phòng là
một tia sáng lạ lập loè màu da cam. Không khí sặc mùi nhựa cháy khét lẹt. Căn
phòng này không còn là một căn phòng nữa, chỉ còn là một cái hộp bị phá huỷ tan
tành. Các tấm rèm đang bốc cháy và các bức tường chất dẻo Plexiglas cũng đang
cháy âm ỉ.
Cô nhớ lại tất cả.
David.
Trong nỗi sợ hãi tột cùng, cô gắng đứng
dậy. Cô cảm giác không khí đầy hơi độc đang ăn mòn khí quản. Cô loạng choạng
lao ra cửa tìm đường ra. Khi vừa bước qua ngưỡng cửa, cô hụt chân xuống một
khoảng không vô tận, may thay cô vừa kịp víu lấy khung cửa. Hành lang đã biến
mất. Chỉ năm mươi feet phía dưới là một đống đổ nát và kim loại nóng chảy. Cô
kinh hoàng liếc nhìn xuống sàn Crypto: Một biển lửa. Ba triệu con chíp silicon
tan chảy khi TRANSLTR phát nổ tạo thành một khối nóng chảy như dung nham. Không
khí sặc mùi axit cuộn lên. Susan biết đó là mùi cháy của silicon, một loại khí
độc chết người.
Lùi lại phía phòng của Strathmore, cô bắt
đầu cảm thấy mình yếu dần. Cổ họng cháy rát. Crypto đang chết, mình cũng thế,
cô nghĩ.
Trông thoáng chốc, Susan nghĩ đến lối
thoát duy nhất còn lại.
Thang máy riêng của Strathmore. Rồi cô
hiểu điều đó là không thể; không thiết bị điện tử nào có thể hoạt động bình
thường sau vụ nổ khủng khiếp đó.
Nhưng khi đang loạng choạng đi trong đám
khói dầy đặc, Susan chợt nhớ đến câu nói của Hale: "Thang máy chạy bằng
nguồn điện của toà nhà bên cạnh! Tôi đã xem bản đồ điện rồi mà!". Và Susan
tin đó là sự thật. Cô cũng biết rằng đường ống thang máy làm bằng bê tông cốt
thép rất vững chắc.
Bị khói đen bủa vây tứ phía, Susan lao vội
ra phía thang máy.
Nhưng khi tới nơi cô nhận thấy nút gọi của
thang máy đã bị cháy đen. Susan đập tay lên bàn điều khiển đen sì và cánh cửa
thang máy một cách tuyệt vọng.
Đột nhiên cô dừng lại, có tiếng vo vo phía
sau cửa. Giật mình,
Susan ngước nhìn lên. Dường như chiếc
thang máy đang ở ngay đó.
Susan nhấn nút lại lan nữa, và lại nghe
thấy tiếng vo vo phía sau cánh cửa.
Và đột nhiên cô nhìn thấy.
Nút gọi không hề chết, nó chỉ bị phủ trong
muội đen và bây giờ nó đang sáng lên yếu ớt ngay dưới các ngón tay nhọ nhem của
cô.
Có điện!
Tràn đầy hy vọng, cô bấm nút, liên tục
liên tục. Có cái gì đó đang hoạt động phía sau cánh cửa. Cô có thể nghe thấy
tiếng cánh quạt thông gió bên trong thang máy. Thang máy đang ở đây. Sao cái
cánh cửa chết tiệt này không mở ra nhỉ?
Nhìn qua lớp khói đen cô thấy các nút nhỏ
của một bàn phím phụ, có đầy đủ các ký tự từ A đến Z. Susan chợt nhớ ra, tuyệt
vọng: phải có mật khẩu.
Khói bắt đầu cuộn vào phòng qua khung cửa
đã tan chảy. Cô lại tiếp tục đập thình thịch vào cánh cửa thang máy. Nó không
chịu mở. Phải có mật khẩu, cô nghĩ, Strathmore không bao giờ nói với mình về
mật khẩu này! Lúc này căn phòng đã dày đặc khói silicon.
Susan nghẹt thở, tựa vào cửa thang máy
trong tuyệt vọng. Cánh quạt thông gió chỉ cách cô vài feet thôi. Cô đang đứng
đó choáng váng cố gắng hít thêm không khí
Cô nhắm mắt lại, nhưng rồi tiếng gọi của
David lại vang lên. "Chạy đi, Susan! Mở cửa ra! Chạy mau!". Cô mở mắt
mong nhìn thấy khuôn mặt anh, đôi mắt xanh nồng nhiệt, nụ cười tinh nghịch.
Nhưng cô chỉ thấy những chữ cái từ A đến
Z. Mật khẩu, Susan nhìn chằm chằm vào bàn phím. Cô không thể tập trung vào
chúng được.
Màn hình phát quang ở dưới bàn phím có năm
ô trống đang chờ nhập mật khẩu. Mật khẩu gồm năm ký tự, cô nghĩ. Và cô cũng
ngay lập tức biết rằng đoán mò mật khẩu là việc không tưởng: hai mươi sáu mũ
năm có nghĩa là sẽ có 1 1.881.376 khả năng xảy ra. Và giả sử cô có thể đoán
được mỗi trường hợp trong một giây thì cô cũng phải mất mười chín tuần mới thử
được hết.
Khi Susan Fletcher nằm trên sàn ngay phía
dưới bàn phím, nghẹt thở, cô lại nghe thấy tiếng gọi tha thiết của ngài chỉ
huy. Ông ta lại đang gọi: Tôi yêu em, Susan? Tôi đã yêu em từ lâu lắm rồi!
Susan! Susan! Susan!…
Cô biết, ông ta đã chết, nhưng giọng của
ông ta vẫn còn văng vẳng bên tai. Cô nghe tên mình vang lên như một điệp khúc.
Susan… Susan…
Rồi, trong một thoáng ớn lạnh cô chợt nhận
ra. Mật khẩu chính là tên mình. Run rẩy yếu ớt, cô cố gắng với lên bàn phím và
nhập mật khẩu.
S U S A… N
Không đầy một giây sau, cánh cửa bật mở.

