Pháo đài số - Chương 095 ---> 100

Chương 95

Máu. Máu của Chúa. Chúa ơi! Hãy cứu rỗi
linh hồn này!

Đám đông xúm quanh người đang nằm trên
ghế. Phía trên đầu, chiếc lư hương vẫn đung đưa theo nhịp. Hulohot lao như điên
dại về phía hành lang giữa rồi xục xạo khắp nhà thờ. Chắc chắn Becker đang ở
đây! Hắn lại lao lên phía điện thờ.

Cách đó ba mươi hàng ghế, lễ ban thánh thể
vẫn tiếp tục diễn ra khiến Hulohot không tài nào lách vào được. Padre Gustaphes
Herrera, vị linh mục chính đảm nhiệm việc bưng cốc rượu lễ, tò mò nhìn về phía
đám đông náo loạn chỗ dãy ghế trung tâm. Tuy nhiên vẻ mặt ông ta hoàn toàn hờ
hững. Đôi khi cũng có những kẻ quá sùng đạo đến mức điên rồ như vậy. Cũng có
thể một phần là do không khí quá ngột ngạt.

Trong khi đó, Hulohot vẫn đang sục sạo như điên. Becker mất
tăm. Có tới cả trăm người vẫn đang quỳ gối dọc theo điện thờ để nhận lễ ban
thánh thể.

Hulohot phân vân không biết liệu Becker có
trong trong đám người này không. Hắn tìm cẩn thận từng người một từ đằng sau
lưng. Hắn ta định nhắm bắn từ cách xa khoảng mấy chục mét rồi sẽ lẩn ngay vào
đám đông.

El cuerpo de Desus, el pan del cielo.(1)

 

Người thầy tu trẻ, người đang ban thánh
thể cho Becker, nhìn anh đầy vẻ nghi ngờ. Cha có thể hiểu được vì sao người lạ
mặt này háo hức muốn nhận lời ban phước của Chúa, nhưng anh ta không thể chen
ngang được.

Berker cố gắng cúi đầu xuống và cố gắng
nhai miếng bánh xốp.

Anh có cảm giác có điều gì đó đang xảy ra
ngay sau mình, một sự hỗn loạn. Anh chợt nghĩ đến người đàn ông đã bán cho mình
chiếc áo đen cộc tay và hi vọng anh ta đã nghe lời cảnh báo của anh là không
nên mặc chiếc áo ka ki ấy. Berker muốn xoay người lại để nhìn, nhưng anh sợ
gọng kính kim loại kia sẽ nhận ra anh. Anh hy vọng chiếc áo khoác đen sẽ che
được chiếc quần kaki. Nhưng hoàn toàn vô ích.

Người bưng rượu đang đi nhanh qua bên phải
anh. Mọi người đều đã uống rượu, làm động tác cầu nguyện rồi đứng dậy đi về.

Chậm lại! Becker không vội vàng gì rời
điện thờ này. Nhưng với hai ngàn người đợi được làm lễ ban thánh thể trong khi
chỉ có tám thầy tư thì xem ra buổi lễ này còn kéo dài cho đến khi hết rượu.

Người bưng rượu lễ gần đi tới phía bên
phải Becker thì Hulohot chợt nhận ra chiếc quần kaki không đồng bộ với áo khoác
ngoài màu đen. Hắn huýt sáo nhẹ, "Mày sắp chết rồi con ạ!". Hulohot
di chuyển nhanh tới lối đi trung tâm. Thời gian dành cho sự thận trọng đã hết
rồi. Chỉ cần hai phát súng; rồi sau đó hắn sẽ chộp lấy chiếc nhẫn và bỏ chạy.
Điểm đỗ taxi lớn nhất Seville là Mateus Gago. Hắn luồn ngón tay vào cò súng.

Adios, Senor, Becker…

La sangre de Cristo, la copa de la
salvacion (2)

Mùi rượu đỏ rất nặng xộc vào mũi Becker
khi Padre Herrera hạ cốc rượu lễ bằng bạc xuống. Uống rượu giờ thì hơi sớm.
Becker nghĩ thầm khi vươn người về phía trước. Nhưng chiếc cốc bạc vừa được đưa
xuống cho anh thì từ đâu đến xuất hiện một bóng người đi rất nhanh, hình dáng
của hắn hiện lên trên mặt chiếc cốc.

Becker thấy ánh kim loại của vũ khí. Ngay
lập tức anh lao về phía trước như một vận động viên vừa nhận được phát súng báo
hiệu bắt đầu chạy. Vị linh mục ngã ngửa về phía sau vì sợ hãi, làm cho cốc rượu
lễ bật tung lên không trung, rượu đỏ đổ tung toé lên nền đá thạch trắng. Các
linh mục khác và những tiểu đồng đã chạy xô vào nhau khi Becker cố gắng thoát
khỏi đám đông. Kẻ sát nhân bắn một phát súng. Becker nằm rạp xuống một cách khó
nhọc, viên đạn nổ ngay trên đá hoa cương sát bên cạnh. Ngay sau đó anh đã lê
người xuống ba bậc cầu thang đá dẫn vào trong một lối đi nhỏ mất hẹp dành cho
các linh mục để họ có thể tiến thẳng ra điện thờ như có phép màu nhiệm.

Đến bậc thang cuối, anh sẩy chân ngã.
Becker cảm giác như đang trượt tự do trên nền đá, các vết thương trên người anh
đau dữ dội khi mạng sườn đập xuống nền. Một lát sau anh lại bị trượt xuống một
lối có rèm che bên cánh gà, và tiếp tục lăn xuống một cầu thang gỗ.

Đau dữ dội, Becker cố chạy qua phòng thay
đồ. Tối như hũ nút.

Ngoài điện thờ vọng lại những tiếng la
hét. Bước chân của kẻ sát nhân vẫn đang rượt đuổi. Becker đâm sầm vào một cánh
cửa đôi và ngã nhào vào phòng đọc sách. Căn phòng tối om nhưng anh vẫn lờ mờ
thấy những tấm thảm dệt kiểu phương Đông và đồ gỗ bóng lộn. Trên tường phía góc
xa là cây thánh giá gắn hình Chúa Giê Su to bằng người thật. Becker bước lảo
đảo rồi dừng lại. Đường cụt.

Anh đứng ngay cạnh cây thánh giá. Có thể
nghe được tiếng Hulohot đang tới gần. Becker nhìn trân trối cây thánh giá và
nguyền rủa vận rủi của mình.

- Chúa ơi! - anh gào lên.

Có tiếng chai đổ vỡ bên trái Becker. Anh
xoay người ra. Một người đàn ông trong chiếc áo choàng đỏ đang thở hổn hển và
hoảng sợ nhìn Becker. Giống như một con mèo bị bắt quả tang đang ăn vụng, con
người thánh thiện nọ đang chùi mép, và cố che đi chai rượu lễ đã bị vỡ dưới
chân mình.

- Cho tôi ra khỏi đây mau - anh yêu cầu -
Cho tôi ra ngoài mau!

Linh mục Guena phản ứng lại ngay lập tức.
Một con quỉ lao vào căn phòng bí mật của ông rồi lại gào lên đòi ra khỏi ngôi
nhà của Chúa. Ông phải ban ân huệ đó cho anh ta ngay lập tức. Người lạ mặt này
xuất hiện vào thời điểm không thích hợp chút nào.

Mặt tái nhợt, vị linh mục chỉ tay ra phía
tấm rèm trên tường phía bên phải ông. Đằng sau tấm rèm đó chính là cửa ra vào.
Ông đã cho đục cái của này cách đây ba năm. Cánh cửa thông trực tiếp với sân
ngoài. Ông không thích vào nhà thờ qua cánh cửa chính giống như những con chiên
đến xưng tội.

Chú thích:

(1) Tiếng Tây Ban Nha (Người dịch).

(2) Tiếng Tây Ban Nha (Người dịch).

Chương 96

Susan ướt sũng và run rẩy vì lạnh, ngồi co
ro trên chiếc đi văng ở Node 3. Strathmore choàng chiếc áo khoác lên vai cô.
Thi thể Hale nằm cách đó vài mét. Còi báo động lại tiếp tục rú. Như đá tan ra
trên mặt ao đã đóng băng, TRANSLTR phát ra tiếng gãy rắc nghe thật khủng khiếp.

- Tôi sẽ xuống tắt nguồn, Strathmore nói
và đặt tay lên vai động viên cô - Và tôi sẽ quay trở lại đây ngay!

Susan thẫn thờ nhìn chằm chằm phía sau
ngài chỉ huy khi ông lao qua sàn Crypto. Ông không còn là người đàn ông khác
thường của mười phút trước nữa. Ngài chỉ huy Travor Strathmore đã trở lại bình
thường, sáng suốt, quyết đoán, làm mọi thứ để ổn định tình hình.

Những chữ cuối cùng trong bức thư tuyệt
mệnh của Hale cứ chạy vùn vụt qua tâm trí cô như một đoàn tàu bị mất lái.
"Trên hết, tôi thành thật xin lỗi anh, David Becker. Hãy tha thứ cho tôi,
tôi đã mù quáng vì tham vọng".

Cảm giác lo lắng lại bao trùm tâm trí
Susan. David đang gặp nguy hiểm…hay còn tồi tệ hơn thế nữa cũng nên. Có lẽ tất
cả đã quá muộn mất rồi. "Tôi thành thật xin lỗi anh, David Becker".

Cô nhìn bức thư chằm chằm. Hale vẫn chưa
hề kí tên - anh ta mới chỉ đánh máy tên ở cuối thư. Greg Hale. Anh ta nói thật những
gì anh ta nghĩ, nhấn nút in, rồi sau đó tự vẫn - chỉ có vậy. Hale đã thề sẽ
không quay lại nhà tù; anh ta đã giữ lời bằng cách chọn cái chết để thay thế.

- David… - cô thổn thức - David!

Lúc đó, ở độ cao 10 foot phía dưới sàn
Crypto, ngài chỉ huy Strathmore bước xuống cầu thang đến tầng hầm thứ nhất. Quả
là một ngày thảm bại. Những dự định đầy tinh thần yêu nước đều vượt ra khỏi tầm
kiểm soát. Ngài chỉ huy buộc phải đưa ra những quyết định khó khăn, tiến hành
những hành động khủng khiếp - những hoạt động mà ông không bao giờ tưởng tượng
là mình đủ khả năng để làm.

***

Đó là một lối thoát! Lối thoát duy nhất và
đáng nguyền rủa! Chỉ có hai điều ông luôn nghĩ tới: Đất nước và danh dự.

Strathmore biết vẫn còn thời gian. Ông có
thể tắt nguồn điện TRANSLTR. Ông có thể sử dụng chiếc nhẫn để bảo vệ cơ sở dữ
liệu vô giá của quốc gia. Đúng, ông nghĩ, vẫn còn thời gian.

Strathmore xem xét quang cảnh hỗn độn xung
quanh mình. Hệ thống phun hơi nước cứu hoả của toà nhà đã làm việc. TRANSLTR
đang gầm gừ như một con mãnh thú bị trọng thương. Còi báo động rú lên liên tục.
Những chiếc đèn xoay tít trông như những chiếc trực thăng đang hạ cánh trong
màn sương dày đặc. Dò dẫm từng bước, tất cả những gì ông có thể nhìn thấy là
Greg Hale - một chuyên gia giải mã trẻ tuổi đang ngước nhìn lên, ánh mắt như
đang cầu xin và sau đó là một phát súng. Sự hy sinh của Hale là vì quốc gia và
vì danh dự. NSA không thể chịu thêm một vụ tai tiếng nào nữa. Strathmore cần
một vật hy sinh. Ngoài ra Greg Hale còn là một quả bom chưa được tháo ngòi.

Dòng suy nghĩ của Strathmore bị cắt ngang
bởi tiếng chuông điện thoại di động, gần như bị át đi bởi tiếng còi rú và tiếng
hơi nước phun phì phì. Ông thò tay vào thắt lưng trong khi vẫn sải bước.

- Nói đi. Mã khoá của tôi đâu? - một giọng
quen thuộc vang lên.

- Ai đấy - Strathmore nói như hét vì lẫn
trong tiếng ồn xung quanh.

- Là Numataka đây! - giọng nói kia trả lời
lại giận dữ - Ông hứa bán mã khoá cho tôi cơ mà!

Strathmore vẫn tiếp tục đi.

- Tôi muốn sở hữu Pháo Đài Số! - Numataka
rít lên.

- Chẳng có Pháo Đài Số nào cả! -
Strathmore đốp lại.

- Cái gì?

- Chẳng có thuật toán nào không có thuật
giải cả.

- Dĩ nhiên là có chứ! Tôi vừa thấy trên
Internet mà! Mấy ngày nay nhân viên của tôi vẫn đang cố gắng giải mã đấy thôi.

- Nó chỉ là một con virus được mã hoá, may
mà ông không giải mã được đấy.

- Nhưng mà…

- Chẳng mua bán gì nữa cả! - Strathmore
hét lên. Tôi không phải là Dakota. Chẳng North Dakota nào ở đây cả! Hãy quên
tất cả những gì tôi đã hứa hẹn đi!

Ông tắt điện thoại, nhét vào thắt lưng. Sẽ
chẳng còn ai quấy rối ông nữa.

***

Cách đó khoảng 12 ngàn dặm, Tokugen
Numataka đứng như trời trồng bên cửa sổ kính. Điếu thuốc lá hiệu Umami suýt rơi khỏi miệng
ông ta. Vụ làm ăn quan trọng nhất đời ông giờ chỉ còn là sương khói.

Strathmore vẫn tiếp tục đi xuống. Vụ mua
bán thế là đã bị huỷ.

Tập đoàn Numatech sẽ không bao giờ có được
thuật toán không có thuật giải đó và NSA cũng sẽ không bao giờ cài được cửa hậu
vào đó

Giấc mơ của Strathmore từ rất lâu đã nằm
trong kế hoạch này ông đã cẩn thận khi chọn Numatech. Numatech là một tập đoàn
mạnh và rất có thể thắng trong vụ đấu giá mã khoá này.

Sẽ chẳng ai nghi ngờ nếu tập đoàn này có
được mã khoá. Hiển nhiên công ty này không đời nào chịu bắt tay hợp tác với
chính phủ Hoa Kỳ. Tokugen Numataka là một người Nhật thực thụ - sẵn sàng chết
vì danh dự. Ông ta ghét người Mỹ. Ông ta ghét cả đồ ăn, phong tục, và hầu như
mọi thứ, ông ta cũng căm ghét cách người Mỹ thâu tóm thị trường phần mềm toàn
cầu.

Ý tưởng của Strathmore vô cùng táo bạo.
Ông định tạo ra một chuẩn mực về mật mã chung cho thế giới với một cửa hậu bí
mật cho NSA. Từ lâu ông đã khát khao được chia sẻ mơ ước đó với Susan và cùng
cô thực hiện nhưng ông biết rằng điều đó là không thể. Cho dù cái chết của
Ensei Tankado có thể cứu được hàng ngàn người trên thế giới trong tương lai thì
Susan cũng không bao giờ đồng ý, cô là người theo chủ nghĩa hoà bình. Mình cũng
là một người yêu hoà bình, Strathmore nghĩ, mình chỉ không được phép hành động
giống một cách hoà bình mà thôi.

Ngài chỉ huy không hề do dự khi chọn người
khử Tankado. Tankado ở Tây Ban Nha - và ở đây có Hulchot, 42 tuổi, người Bồ Đào
Nha, hắn là một tên thạo việc, một trong những cánh tay đắc lực của Ngài chỉ
huy từ nhiều năm nay. Hulohot đã làm việc cho NSA trên toàn châu Âu. Chưa bao
giờ những vụ giết người của hắn lại bị phản hồi về Fort Meade (1).

(1) Fort Meade: Cơ quan đầu não của NSA

Duy một điều lạ lùng là Hulohot bị điếc,
do đó không thể liên lạc qua điện thoại được. Gần đây Strathmore đã trang bị
cho hắn một phương tiện hiện đại của NSA, một chiếc máy tính Monocle.

Strathmore đã mua cho mình một chiếc
SkyPaper và đặt cùng tần số với chiếc Monocle của Hulchot. Kể từ đó trở đi ông
có thể liên lạc trực tiếp với Hulohot mà không bị theo dõi.

Tin nhắn đầu tiên mà Strathmore gửi cho
Hulohot đã có một chỗ không rõ ràng. Họ đã thảo luận về điều này. Hãy giết
Ensei Tankado và lấy lại bằng được mã khoá.

Strathmore chưa bao giờ hỏi tại sao Hulohot
có thể làm được những điều phi thường như thế. Nhưng dù sao thì hắn đã lại làm
điều đó một lần nữa. Ensei Tankado đã chết và được bác sĩ pháp y chẩn đoán là
do đau tim. Một vụ giết người hoàn hảo ngoại trừ một điều: Hulohot đã chọn nhầm
địa điểm. Rõ ràng Tankado chết nơi cộng cộng và điều đó có thể đánh lừa được
mọi người. Nhưng một điều không thể tính trước là mọi người xuất hiện quá sớm.

Hulohot bắt buộc phải trốn đi rồi quay lại
kiếm mã khoá trên xác nạn nhân sau. Trước khi được chôn cất, xác Tankado đã
thuộc quyền của bác sĩ pháp y tại Seville.

Strathmore vô cùng tức giận. Lần đầu tiên
Hulohot đã không hoàn thành sứ mệnh được giao - hắn ta đã không gặp may trong
vụ này. Lấy được mật khẩu từ Tankado là rất quan trọng, nhưng Strathmore biết
rằng cử một kẻ sát nhân bị điếc đến nhà xác của vùng Seville là quá mạo hiểm.
Ông đã cân nhắc nhiều lựa chọn khác. Kế hoạch thứ hai bắt đầu hình thành. Đột
nhiên Strathmore nhìn thấy cơ hội đạt được hai mục đích - Hai thay vì chỉ một.
Vào lúc sáu rưỡi sáng ông gọi điện cho David Becker.

Chương 97

Fontaine lập tức lao vào trong phòng hội
nghị. Brinkerhoff và Midge theo sát gót ông.

- Nhìn kìa! - Midge nói không nên lời, tay
run run chỉ về phía cửa sổ.

Fontaine nhìn ra ngoài cửa sổ và thấy đèn
báo động đang nhấp nháy liên hồi ở mái vòm Crypto. Ông mở to mắt. Đó dứt khoát
không phải là một phần của kế hoạch.

Brinkerhoff lắp bắp.

- Sàn nhảy mắc dịch nào ở đó vậy!

Fontaie nhìn trân trối, cố nghĩ xem hiện
tượng này là thế nào.

TRANSLTR đã hoạt động trơn tru suốt mấy
năm nay, ông chưa thấy có hiện tượng này bao giờ. Máy bị nóng quá, ông nghĩ.
Băn khoăn không hiểu tại sao Strathmore chưa tắt TRANSLTR đi, sau giây lát ông
quyết định hành động.

Ông vồ lấy chiếc điện thoại trên bàn, bấm
số tới Crypto. Chỉ có tiếng bíp bíp như thể đường dây này không hoạt động được.

Fontaine ném phịch ống nghe xuống. Ông rủa
"Quỷ tha ma bắt!". Ngay lập tức ông lại nhặt điện thoại lên và bấm số
điện thoại cá nhân của Strathmore. Lúc này điện thoại mới bắt đầu đổ chuông.

Sáu hồi chuông liên tiếp vang lên.

Brinkerhoff và Midge nhìn Fontaine kéo
căng dây điện thoại đi đi lại lại y như một con hổ bị xích. Một phút sau, ông
tái mặt đi vì giận giữ.

Ông lại ném ống nghe xuống.

- Không thể tin được! - Ông gầm lên.

Crypto sắp nổ đến nơi mà Strathmore vẫn
không buồn trả lời cái điện thoại chết tiệt của ông ta!

Chương 98

Lao từ phòng của linh mục Guena ra một
khoảng sân nắng chói chang, Hulohot giơ tay che mắt và lẩm bẩm chửi rủa. Hắn
đang đứng giữa khoảng sân nhỏ của thánh đường, bao quanh là một bức tường đá
cao, phía Tây đối diện với tháp Giralda và hai hàng rào sắt Cổng mơ. Phía ngoài
là một quảng trường. Ngoài đó chẳng có gì. Xa xa là những bức tường của Santa
Cruz. Becker không có cách gì chạy nhanh đến thế được, hắn ta nghĩ. Hulohot
quay lại và kiểm tra sân trong một lần nữa.

- Hắn vẫn còn ở đây. Chắc chắn vẫn ở đây.
Hulohot nói.

Cái sân mang tên Jardin de los Naranjos
vốn rất nối tiếng ở Seville vì có hai mươi cây cam rất sai quả. Những cây cam
xứ Seville này được nhiều người coi là "tổ tiên" của mứt cam kiểu
Anh. Vào thế kỷ 18, một thương nhân người Anh đã mua ba mươi sáu cân cam từ nhà
thờ Seville để mang về nước Anh, về đến nơi mới biết rằng chúng chỉ có mỗi vị
chát. Ông ta đành dùng vỏ cam làm mứt và cứ phải cho thêm đường mãi mới thấy
vừa. Mứt cam ra đời từ đó.

Hulohot tiến qua những lùm cây, súng
giương sẵn. Những cây cam này đã lâu đời lắm rồi, tán lá của chúng vươn cao,
những cành thấp nhất cũng cao quá tầm tay với, và dĩ nhiên chúng không thể che
phủ những gốc cây già cỗi. Hulohot nhanh chóng nhận ra rằng khoảng sân này
trống trơn. Hắn ngước nhìn lên tháp chuông Giralda.

Lối vào cầu thang hình xoắn ốc của tháp
chuông Giralda đã bị người ta chặn lại bằng dây thừng và một cái biển gỗ nhỏ.
Chiếc dây thừng chăng ngang bất động. Hai mắt Hulohot nhìn dán vào toà tháp 419
bậc và ngay lập tức hắn nhận thấy suy nghĩ của hắn thật nực cười. Becker không
thể ngu ngốc đến mức ấy. Cầu thang hình xoắn ốc dẫn thẳng lên một phòng ngủ nhỏ
xây bằng đá. Trên tường có những ô trổ hẹp cho phép người ta nhìn ra ngoài,
tuyệt nhiên không có một lối thoát nào.

David Becker trèo lên những bậc thang dốc
cuối cùng, vừa bước vừa thở hổn hển, anh bước vào một căn phòng chật hẹp. Trên
bốn bức tường đều có những ô trổ nhỏ. Nhưng không có một lối thoát nào.

Sáng nay định mệnh đã không cho Becker gặp
may. Khi lao từ nhà thờ ra sân, áo khoác của anh bị mắc vào cửa. Miếng vải áo
khiến anh phải dừng lại và xoay mạnh về bên trái trước khi nó rách hẳn ra.
Becker bị chói mắt vì ánh nắng, và trượt ngã. Khi ngẩng lên, anh thấy chân mình
đã chạy lên một cái cầu thang. Anh đã kịp nhảy qua dây thừng và lao lên. Đến
khi anh nhận ra cái cầu thang sẽ dẫn đến đâu thì đã quá muộn.

Giờ đây anh đứng trong căn phòng ngột ngạt
và thở hổn hển.

Mạng sườn đau rát. Những tia nắng yếu ớt
của buổi sáng chiếu rọi qua những chỗ trổ trên tường. Anh nhìn ra ngoài. Gã đeo
kính đang ở dưới, hắn quay lưng về phía cầu thang và đang nhìn ra ngoài quảng trường. Becker nghiêng người ra đằng trước khe tường nứt để nhìn rõ hơn. Ra
khỏi quảng trường đi, anh nhủ thầm.

Bóng tháp chuông Giralda đổ dài xuống
quảng trường như cây củ tùng khổng lồ bị đổ. Hulohot nhìn chằm chằm cái bóng
hồi lâu.

Ba luồng sáng xuyên qua ba chỗ trống trên đỉnh toà tháp tạo
thành một hình tam giác trên nền sân rải sỏi phía dưới. Một trong những hình
tam giác đó bị bóng một người đàn ông che lấp. Thậm chí không cần nhìn lên
đỉnh, Hulohot chạy vụt tới cầu thang của tháp chuông Giralda.

Chương 99

Fontaine tự đấm vào tay mình. Ông đi đi
lại lại trong phòng và nhìn chằm chằm vào những chiếc đèn báo động của Crypto đang
xoay tít. Tắt đi! Quỷ tha ma bắt! Tắt máy đi!

Midge xuất hiện ở lối vào, tay giơ lên một
tờ fax:

- Thưa sếp! Strathmore không thể tắt được
TRANSLTR!

- Cái gì? - Brinkerhoff và Fontaine đồng
thanh kêu lên.

- Thưa ngài, ông ta đã cố tắt máy nhưng
không được - Midge tiếp tục báo cáo - Đã bốn lần rồi. TRANSLTR đang bị khống
chế bởi những vòng xoáy vô tận.

Fontaine lao đến bên cửa số và nhìn ra
ngoài:

- Lạy chúa tôi!

Chiếc điện thoại trong phòng hội nghị đổ
chuông, ngài giám đốc nghĩ: "Chắc là Strathmore! Chắc ông ta muốn giải
thích vì sao chưa tắt TRANSLTR. Đúng lúc gớm!"

Brinkerhoff nhấc điện thoại lên, trả lời:

- Văn phòng giám đốc xin nghe!

Fomtain chìa tay ra đợi.

Brinkerhoff quay sang Midge vẻ khó chịu.
Ông nói:

- Jabba đấy. Ông ta muốn gặp bà!

Giám đốc nhìn chằm chằm Midge, bà ta đã
kịp đến bên điện thoại, mở loa ngoài và nói:

- Nói thẳng luôn đi, Jabba.

Chất giọng kim của Jabba vang lên trong
phòng:

- Midge! Tôi đang ở ngân hàng dữ liệu
chính đây. Chúng tôi vừa phát hiện những thứ bất thường ở đây. Tôi đang phân
vân là…

- Thôi đi Jabba! - Midge giận dữ - Lúc nãy
tôi bảo ông mà có chịu nghe đâu.

- Có thể là không có gì trầm trọng,
nhưng…- Jabba rào đón - Nhưng mà…

- Bỏ cái giọng ấy đi! Có chuyện rồi đấy!
Bất cứ điều gì xảy ra ở bên đó đều nghiêm trọng, rất nghiêm trọng. Tài liệu của
tôi không hề sai, chưa bao giờ sai, và sẽ không bao giờ sai cả!

Mụ ngừng lại rồi nói thêm:

- Ô, Jabba này! Đúng là chẳng có gì đáng
ngạc nhiên lắm đâu… Strathmore đã tắt Gauntlet.

Chương 100

Hulohot chạy ba bước một lên cầu thang.
Nguồn sáng duy nhất trong chiếc cầu thang hình xoắn ốc này là những khung cửa
sổ hẹp hiếm hoi. David Becker đã tự sa bẫy, hắn không thể thoát được nữa rồi.
Hulohot khom người leo lên từng bậc một, súng giương sẵn. Hắn luôn đi sát vào
bức tường phía ngoài để đề phòng David Becker dùng chân nến tấn công từ phía
trên xuống. Những giá nến bằng sắt đặt ở các chiếu nghỉ cầu thang có thể trở
thành một thứ vũ khí lợi hại nếu Becker biết cách sử dụng. Tránh xa bức tường bên trong, Hulohot sẽ
phát hiện ra David kịp thời. Tầm súng của y chắc chắn phải dài hơn tầm sát
thương của cây chân nến.

Hulohot di chuyển nhanh nhưng rất cẩn
trọng. Cầu thang dốc đứng; nhiều khách khu lịch đã bỏ mạng vì nó. Đây không
phải kiểu cầu thang ở Mỹ, mà là kiểu Tây Ban Nha, không tay vịn. Và nếu có ai
bị ngã thì đó là do anh ta bất cẩn, người thiết kế chẳng liên quan gì hết.

Hulohot dừng lại và nhìn quanh. Hắn đang ở
phía bắc toà tháp và đã leo được nửa cầu thang.

Từ chỗ hắn đang đứng có thể thấy được ban
công tầng cao nhất. Lối lên gian trên cùng trống trơn. Không thấy Becker có dấu
hiệu chống cự nào. Hulohot đoán chắc David không nhìn thấy hắn lên cầu thang.
Vậy là hắn nắm phần chủ động trong cuộc chạm trán này, mà chưa chắc Hulohot đã
cần đến thế chủ động ấy. Holuhot đang có quân chủ bài trong tay. Thậm chí cách
bài trí trong tháp chuông này cũng có lợi cho Holuhot, bậc cầu thang giao nhau
với ban công ngắm cảnh ở góc Tây Nam, Holuhot có thể tha hồ ngắm bắn mà không
sợ bị tấn công từ sau lưng. Điều quan trọng nhất là Holuhot sắp bước từ chỗ tối
ra chỗ sáng. Hắn trầm ngâm, "Thật đúng là tình huống chết người".

Hắn ước lượng khoảng cách từ chỗ bắn tới
cửa, chừng bảy bước. Hắn mường tượng các bước để hạ sát David. Nếu hắn đứng
nguyên ở bên phải cửa thì có thể bao quát phía trái căn lầu. Nếu David ở đó,
hắn sẽ bắn. Nếu không hắn sẽ bò vào căn lầu và David chỉ còn ở bên phải. Hắn
mỉm cười đắc chí và nghĩ đến kết quả:

MỤC TIÊU: DAVID BECKER - THANH TOÁN XONG

Thời cơ đã đến. Hulohot kiểm tra lại vũ
khí.

Hắn lao như tên bắn về phía trước. Toàn bộ
lầu ngắm cảnh nằm gọn trong tầm quan sát. Góc trái trống trơn. Đã lường trước
tình huống, Hulohot di chuyển nhanh vào trong. Y bắn mấy viên đạn về phía cánh
phải, đạn trúng vào tường và bật lại suýt nữa vào người hắn. Hulohot quay người
và gầm lên. Không có ai cả.

David Becker đã biến mất.

Cách lầu ngắm cảnh ba nhịp cầu thang,
David Becker đang treo lơ lửng phía bên ngoài Giralda, trên độ cao 325 foot,
trông anh giống như người đang thực hiện động tác đứng bằng đầu trên bệ cửa sổ.
Khi Hulohot chạy lên đến nhịp cầu thang trên cùng thì David Becker đã kịp tụt
xuống ba nhịp cầu thang và núp phía ngoài một lỗ trổ trên tường, vừa kịp để hắn
không nhìn thấy. Tên sát nhân vừa đi qua ngay cạnh David Becker mà không hay
biết. Hắn quá vội vã nên không thể nhận thấy có người đang thở hổn hển ngay
phía ngoài bức tường.

Treo người lơ lửng bên ngoài của sổ, David
Becker thầm tạ ơn Chúa vì những buổi rèn luyện cơ bắp bằng máy Nautilus, dù mỗi
lần tập chỉ kéo dài khoảng 20 phút. Oái ăm thay, dù có hai cánh tay rất chắc khoẻ,
Becker lúc này không còn đủ sức để co người rồi lăn vào bên trong. Vai nóng
ran, hai bên xương sườn mỏi rã mời. Cạnh đá thô ráp lại có pha thuỷ tinh cứa
vào ngón tay, làm tay anh đau rát.

Becker biết chỉ lát nữa thôi tên sát nhân
sẽ từ tầng trên lao xuống, và hắn sẽ dễ dàng nhìn thấy những ngón tay anh đang
bám trên bệ cửa số.

Becker nhắm mắt và cố co người lại, thầm
nghĩ phải có phép màu nhiệm thì anh mới thoát khỏi bàn tay tử thần. Các ngón
tay đang mất dần sức đu bám. Becker liếc nhìn xuống phía dưới, một sân bóng
rộng bao quanh là hàng cây cam.

Không thể sống sót nếu rơi xuống chỗ này.
Mạng sườn David ngày càng đau ê ẩm. Anh không thể chịu đựng thêm được nữa.

Tiếng bước chân xuống cầu thang ngày càng
to dần, rõ dần.

Becker nhắm mắt lại. Một là sống, hai là
chết. Anh nghiến răng, cố co người. Mép đá sắc cứa vào cổ tay đau nhói. Tiếng
bước chân xuống cầu thang ngày càng dồn dập hơn. Becker níu vào cạnh phía trong
của hốc cửa, cố bám vào chỗ dựa. Anh đẩy chân vào tường làm điểm tựa để nâng
người lên. Cơ thể anh nặng như chì vậy, như thể có ai đó đang kéo chân anh
xuống.

Becker đu người lên chống được khuỷu tay
lên bờ tường, tạo điểm tựa và dùng cơ tay kéo toàn bộ cơ thể lên. Anh đã nhìn
thấy mọi thứ bên trong, nửa thân trên đã ngoi được lên bục cửa. Tiếng bước chân
đang đi mỗi lúc một gần hơn. Anh vội tóm lấy bục cửa và trong nháy mắt đã lăng
được toàn bộ cơ thể vào bên trong.

Hulohot nghe rõ tiếng người rơi trên sàn
ngay phía tầng dưới.

Hắn nhảy nhẹ về phía trước rồi lên đạn.
Hắn nhìn thấy cánh cửa sổ. Hắn đang ở đây! Nghĩ vậy, y di chuyển về phía bức
tường bên ngoài và chĩa súng xuống dưới. Hắn nhìn thấy chân của Becker vừa thụt
vào, khuất khỏi khúc uốn cầu thang. Hulohot xả đạn dữ dội, vỏ đạn văng rào rào
xuống chân cầu thang.

Chạy xuống theo con mồi, hắn luôn bám sát
bức tường bên ngoài để có góc nhìn rộng nhất. Vì đây là loại cầu thang hình
xoáy ốc nên dường như Hulohot và David Becker luôn là hai điểm đối diện trên
một hình tròn. Becker luôn ở phía trước và ngoài tầm ngắm của Hulohot. Becker
nép vào sát tường để cắt góc nhìn. Anh nhảy bốn, năm bậc một. Hulohot đã theo
kịp Becker, khoảng cách giờ chỉ còn bằng một làn đạn. Hắn đang cố rút ngắn
khoảng cách.

Dù Becker có chạy được xuống dưới thì cũng
không còn đường thoát thân. Hắn sẽ bắn từ đằng sau, khi Becker chạy qua hành
lang lớn. Cuộc truy sát sinh tử diễn ra thật chóng vánh.

Hulohot di chuyển vào phía tâm cầu thang
để chạy nhanh hơn. Hắn cảm thấy mục tiêu đã rất gần. Hắn luôn thấy bóng của
Becker mỗi khi cả hai lao qua một ô cửa sổ trổ trên tường. Xuống, xuống tiếp,
hình trôn ốc. Dường như hắn lúc nào cũng nhìn thấy David Becker vừa vụt qua chỗ
ngoặt. Hulohot vừa dõi theo bóng Becker vừa để ý bậc cầu thang. Bỗng nhiên
Hulohot thấy bóng của Becker vấp ngã. Cái bóng lảo đảo sang bên trái rồi bổ
nhào xuống thềm cầu thang. Hulohot chạy nhanh về phía trước. Tóm được hắn rồi!
Một vật kim loại vụt sáng loé lên trước mặt Hulohot. Hắn nhìn thấy cây chân nến
và tránh sang bên trái nhưng không kịp nữa. Bị chân nến ngáng trúng vào giữa
hai chân.

Khi hắn nhấc chân sau lên thì bị va mạnh
vào thanh sắt, và bị đầu nhọn đâm sâu vào ống chân. Hắn chới với giang tay tìm
chỗ vịn, nhưng trước và sau chỉ là khoảng không. Hulohot ngã nhào, lăn lông lốc
trên cầu thang. Hắn lăn qua David đúng vào lúc anh cũng vừa ngã sấp, tay chới
với. Cây chân nến trên tay Becker giờ đây đã găm luôn vào ống chân Hulhot khi
tên này tiếp tục lông lốc lăn qua các bậc thang bằng đá cho đến khi xuống tận
đến chân cầu thang. Khẩu súng trong tay Hulohot văng ra, rơi trên sàn, thân thể
hắn vẫn lăn thêm năm sáu vòng nữa. Chỉ còn khoảng 12 bước chân nữa là y văng ra
khỏi sân thượng của nhà thờ.

Báo cáo nội dung xấu