Ông chủ quan tâm thêm chút đi - Chương 18 - 19
Chương 18: Có tiền xuất tiền, do dự ......
Có phúc lợi
"Ông chủ, anh thật
là bị cận sao?" Liêu Bắc Bắc không thể xác định, nhưng trong đầu của
cô thật giống như hiện lên một hình ảnh, cô đã khẳng định nhìn thấy Đường Diệp
Trạch đã đeo mắt kính ở một nơi nào đó.
"Ừ, làm sao?"
Đường Diệp Trạch nhìn như mạn bất kinh tâm (* không để ý tới), nhưng vẫn
đang quan sát những sự biến hóa nhỏ trên mặt của cô.
Liêu Bắc Bắc nghiêng đầu
nhìn kỹ Đường Diệp Trạch chốc lát, lại chậm chạp lắc đầu, lẩm bẩm nói:
"Nhà các anh có tiền như vậy, mỗi người hẳn đều là những người có cấp bậc
anh tuấn tiêu sái, tôi nhất định là nhận lầm người rồi."
"Nga, vậy cô đang
nghĩ đến ai?"
Liêu Bắc Bắc nghiêng mắt
nhìn trời, như cũ tự nhủ: "Cổng khu cư xá nhà ta thu phế phẩm
đấy ......"
Đường Diệp Trạch mấp máy
môi, tựa lưng vào ghế ngồi, ánh mắt đành buông thả.
Liêu Bắc Bắc
quơ quơ đầu, một mực cung kính làm ra tư thế "Muốn
mời": "Thầy giáo Đường, mời đi theo tôi."
Đường Diệp Trạch không
biết âm thanh "Thầy giáo Đường" là gọi mình, anh vẫn như cũ
đắm chìm trong hồi ức lúc còn trẻ, khẽ mỉm cười.
Liêu Bắc Bắc cúi người
chào nhưng đã lâu không thấy anh phối hợp, nghiêng đầu nhìn lại, hí mắt hô lên:
"Đường Diệp Trạch."
"Ừ? sao."
Đường Diệp Trạch phút chốc đứng lên, Liêu Bắc Bắc ngoắt ngoắt ngón tay, đẩy cửa
ra, Đường Diệp Trạch thì theo sát phía sau.
Đợi sau khi bọn họ rồi
đi, thuộc hạ của Phan Hiểu Bác không ít người đang rối rít nghị luận,
vị này chính là Liêu Bắc Bắc .
Rõ ràng là bạn gái của
Phan quản lý, cho nên Phan Hiểu Bác mới có thể sai bọn họ tùy lúc để
ý đến Liêu Bắc Bắc, nhưng là Liêu Bắc Bắc dường như cùng vị tiên sinh này quan
hệ cũng không tồi, theo tình hình này cũng không hay, phải báo cáo cho Phan
Hiểu Bác mau sớm hạ thủ thôi.
Bên ngoài cửa tiệm, trên
đầu của Đường Diệp Trạch mang vải lụa tuyên truyền, tạo hình có hơi quê mùa một
chút, y phục rách nát một chút, nhưng ngũ quan không thay đổi, lúc này
như ẩn như hiện, vẫn có thể nhìn ra nam nhân này là một
vị "giai nhân thanh tú ". Giờ phút này, vừa đúng lúc thời
gian ăn tối, trên đường phố người đến người đi, các bác gái đại thẩm đi
cung cấp rau xanh cũng thả chậm cước bộ lại, nhìn chăm chú vào vẻ mặt thẹn
thùng kia nhưng thật ra chỉ là một vẻ mặt không chút thay đổi cuả Đường Diệp
Trạch.
Phạm Phỉ cùng Liêu Bắc
Bắc thì đứng ở đằng xa nhìn thấy anh như vậy cười đùa, thật ra thì
Phạm Phỉ cũng tham dự kế hoạch tội ác lần này, cuộc sống chính là muốn
muôn màu muôn vẻ nha, tính cách quái gở Đường Diệp Trạch cũng
nên tiếp xúc với nhiều người một chút, nếu không đầu óc làm sao có thể mở mang
được chứ? Làm sao anh biết cô ngàn dặm xa xôi chạy đến đây cũng vì mục đích này
đây?
Là bạn học bốn năm, lần
đầu tiên Phạm Phỉ nhìn thấy Đường Diệp Trạch, cảm thụ đầu tiên chính là —— ngu
ngốc khả ái, sau này cô lại bị khả năng hội họa của Đường Diệp Trạch
thuyết phục, còn có đầu óc thương mại nhảy cảm của anh nữa, sau này hình tượng
bị phá vỡ, không thể nghi ngờ khiến cho cô ngoài ý muốn cảm thấy vui
sướng. Mà hiện tại, cô càng nhớ cách nhìn của mình về Đường Diệp Trạch lúc ban
đầu —— Đường Diệp Trạch là thật ngu ngốc, lại không cảm nhận được tình cảm của
cô.
Liêu Bắc Bắc nhìn thấy
các đại thẩm mượn cơ hội quyên tiền mà "Đưa móng heo" với Đường Diệp
Trạch, Đường Diệp Trạch vẫn nho nhã lễ độ nắm tay đáp lại,
nụ cười có chút cứng ngắc mà thôi.
Cô cười đến ngửa tới
ngửa lui, đúng là nam nhân có mị lực lớn hơn mà, ơ, lại có người ném mười
đồng tiền lớn vào rồi, cho nên, cô vẫn nên rèn sắt khi còn nóng, chạy đến bên
cạnh Đường Diệp Trạch, giơ cao cái loa khuếch đại âm thanh lên hô hào mọi người
nên hiến lòng yêu thương nhiều hơn một chút nữa.
"Cám ơn mọi
người ủng hộ sự nghiệp giáo dục, bất kể tiền ít hay tiền nhiều
đều là lòng yêu thương của mọi người, chúng tôi sẽ đem phần quyên tiền này đến
vùng núi, do chính công ty vận chuyển tài chính. Lần này quyên tiền hoạt động
nhận được sự ủng hộ cực lực của tập đoàn giải trí Đường Thịnh, đằng sau còn có
các cửa hàng làm chứng, tuyệt không phải lừa gạt .... Phàm là người quyên hơn
mười đồng tiền, thì đích thân thầy giáo của chúng tôi sẽ bắt tay tạ ơn; còn hễ
là những người quyên hơn năm mươi đồng tiền, thì thầy giáo của chúng
tôi sẽ đích thân trao tặng hoa hồng giấy do người tự tay làm. Tiện tay thôi,
xin mọi người trợ giúp đi nào." Liêu Bắc Bắc buông tay chỉ hướng
Đường Diệp Trạch, sau khi nói xong, cô âm thầm khen ngợi mình một
phen, nói cô cũng không biết lấy can đảm từ đâu, chưa từng nói ra câu văn có
lời nói dối thiện ý như vậy.
Đường Diệp Trạch chậm
rãi nhìn về phía cô, đây cũng chính là Liêu Bắc Bắc, nếu như đổi lại
những người khác, anh tuyệt đối sẽ quay đầu đi.
Lời này vừa nói ra, tâm
tình của các bác gái đại thẩm nhanh chóng dâng cao, lấy ra tờ năm mười đồng đầu
tiên nhét vào thùng quyền tiền, Đường Diệp Trạch lấy ra giấy hoa hồng từ trong
hộp hai tay dâng lên, nhân được hoa hồng vị đại thẩm còn xấu hổ nhận lấy, đỏ
mặt nha. Mà những khác bác gái các đại thẩm thì không nhịn được hoan hô nhảy
nhót một trận, có thậm chí dặn dò bọn họ, để về nhà lấy tiền.
......
Cứ như vậy,
không tới một canh giờ, toàn bộ hơn năm mươi hoa hồng giấy được phát xong.
Liêu Bắc Bắc nhiệt huyết
sôi trào, hơn năm mươi giấy hoa hồng sẽ tương đương với hai ngàn năm trăm đồng,
về phần vấn đề Đường Diệp Trạch bị bao nhiêu nắm tay, là không có giá vốn,
tạm thời không đáng kể.
Liêu Bắc Bắc âm thầm
tính toán, nếu như ngày mai lại tiếp tục như vậy..., vậy việc quyên tiền
sẽ càng ngày càng nhiều.
"Khụ khụ ——về sau
trong một tháng, tôi sẽ bề bộn nhiều việc." Đường Diệp Trạch lên
tiếng, thuận tiện xoa bóp tay.
"......" Liêu
Bắc Bắc khuôn mặt hắc tuyến, vừa tính nói gì, Phạm Phỉ đi lên trước,
ra mặt thay Đường Diệp Trạch giải vây, "Được rồi Bắc Bắc, Tiểu Trạch hôm
nay đã đủ cực khổ, anh không thể ngày ngày phụng bồi chúng ta
được."
Đây là sự ăn ý giữa bọn
họ, chỉ cần Đường Diệp Trạch một vẻ mặt mờ ám hoặc khẽ nhăn mày, Phạm Phỉ
liền biết mình phải ra sân giải vây rồi, vừa điềm đạm vừa mạnh mẽ, đi khuyên
nhũ đám nữ nhân đang dây dưa cùng Đường Diệp Trạch .
Mặc dù lần này Đường
Diệp Trạch cũng không muốn cầu cứu Phâm Phỉ, nhưng vẫn nở nụ cười với cô.
Liêu Bắc Bắc thu hết vào
trong đáy mắt, miễn cưỡng mà cười vui vẻ. Lời nói của Phạm Phỉ chẳng những có
lý, còn không đắc tội với ai, tài ăn nói thật tốt .
"Thật xin lỗi Bắc
Bắc, anh tới trễ." Phan Hiểu Bác đã nhận được tin tức nhắn nhủ bát quái
của Đồng nghiệp—— quan hệ giữa bạn gái mình cùng Đường Diệp Trạch không
phải là ít, cho nên người đàn ông nào nghe thế cũng sẽ bị tổn thương lòng
tự ái thôi, hơn nữa trước mắt anh còn tới kỳ khảo nghiệm, cho nên anh âm
thầm quyết định, tuyệt đối không thể thua cho Đường Diệp Trạch.
Nghe được tiếng gọi của
Phan Hiểu Bác, trong lòng Liêu Bắc Bắc cảm thấy cân bằng không ít, cũng giảm
bớt đi một chút lúng túng, cô chen qua bên cạnh Đường Diệp Trạch, đi tới bên
cạnh bạn trai của mình giới thiệu: "Phạm Phỉ, đây là bạn trai của tôi Phan
Hiểu Bác."
Vẻ mặt Phạm Phỉ tươi
cười đón chào: "Xin chào, tôi tên là Phạm Phỉ, sau này tôi là đồng nghiệp
của Liêu Bắc Bắc, mong anh chiếu cố nhiều hơn."
Phan Hiểu Bác cười gật
đầu: "Thời gian không còn sớm, hôm nay tôi cũng không có chuyện gì, không
bằng mời mọi người đi ăn cơm có được không?"
"Vậy thì không
khách khí nữa." Phạm Phỉ đã sớm cảm thấy đói bụng.
Phan Hiểu Bác nhìn thấy
Đường Diệp Trạch không biểu lộ thái độ gì, liền kỳ lạ hỏi: "Đường
tổng giám sẽ không từ chối chứ?"
Đường Diệp Trạch nhìn
về phía Liêu Bắc Bắc, nếu như anh cự tuyệt, Liêu Bắc Bắc dường
như sẽ cùng đi ăn tối với Phan Hiểu Bác .
"Chờ chốc lát,
tôi đi thay quần áo." Đường Diệp Trạch trực tiếp đi vào trong công ty giải
trí Đường Thị, Phạm Phỉ cũng theo vào.
Phan Hiểu Bác nhìn theo
bóng lưng của anh, khinh thường hừ một tiếng, sau đó nghiêng đầu sang
chỗ khác, thấy Liêu Bắc Bắc đứng ở một bên thu thập đồ linh
tinh, anh đi tới, đồng thời ngồi xổm xuống, đưa cánh tay khoác lên
vai của Liêu Bắc Bắc.
Lưng Liêu Bắc Bắc cứng
đờ, khẩn trương không nhúc nhích.
Phan Hiểu Bác nhìn thấy
cô không chán ghét, lại tiến thêm một bước đem cô kéo tới trong ngực mình, ngay
sau đó, dưới tình huống này Liêu Bắc Bắc phản ứng không kịp, anh hôn lên
gò má của cô một chút: "Bắc Bắc, em thật xinh đẹp."
Liêu Bắc Bắc sửng sốt
vài giây đồng hồ, bỗng nhiên đỏ mặt.
Phan Hiểu Bác nhìn thấy
bộ dạng xấu hổ của Liêu Bắc Bắc, không khỏi cảm thấy nhiều hơn mấy phần tự tin
với bản thân, mặc dù Liêu Bắc Bắc đã trải qua mối tình đầu tiên, nhưng tâm
trạng vẫn như thiếu nữ, xấu hổ, thấp thỏm, ước mơ, hơn nữa rất khó khăn để
xử lý các mối quan hệ nam nữ này. Nói xong khó nghe một chút, người nào đối tốt
với cô, cô sẽ cảm động, không suy nghĩ tương lai hoặc kết quả, ngây ngốc mà
tiến tới.
Nghĩ được như vậy,
Phan Hiểu Bác nhảy đến trước mặt Liêu Bắc Bắc, thử thăm dò nâng cái cằm
của Liêu Bắc Bắc lên, mà Liêu Bắc Bắc nhìn chăm chú vào gương mặt càng ngày
càng gần của Phan Hiểu Bác, theo bản năng ngửa về phía sau, bịch một tiếng,
lưng tựa vào cây khô phía sau lưng.
Liêu Bắc Bắc cảm thấy
tránh cũng không thể tránh khỏi, cho nên chặn ngang đầu vai của Phan Hiểu Bác,
Phan Hiểu Bác ngây ngốc, Liêu Bắc Bắc rũ mắt xuống, xin lỗi nói: "Thật xin
lỗi...... Em...... Em còn chưa có chuẩn bị tốt...... Thật xin lỗi......"
Phan Hiểu Bác nháy mắt
mấy cái, Liêu Bắc Bắc thậm chí liên tục gật đầu tạ lỗi, thật giống như cô
đã làm chuyện gì xấu hổ với anh vậy.
Anh nhìn thấy thong thả
cười cười, vỗ nhẹ gương mặt của cô: "Được rồi được rồi, là do
anh quá nóng lòng, nên người phải nói xin lỗi là anh. Đừng nóng giận, một lát
lúc ăn cơm từ từ sẽ phạt anh ba ly rượu ."
Liêu Bắc Bắc lặng yên
lắc đầu, thật ra thì trong lòng cô cảm thấy có chút không thoải mái , hôn lên
mặt của cô, cô còn có thể tiếp nhận, nhưng tạm thời cô chỉ có thể tiếp
nhận nụ hôn trong giới hạn. Hơn nữa mới gặp mặt mấy lần, hiệu suất này không
phải quá nhanh sao. Dĩ nhiên, cô thừa nhận tình yêu nhanh chóng đã trở thành xu
thế lớn của xã hội hiện nay , nhưng đối với cô mà nói, cô vẫn tương đối truyền
thống . Chính bởi vì điểm này, cha mẹ Liêu Gia mới dám đem khuê nữ của bọn họ
vất xuống đám người "Mặt người dạ thú" trong xã hội
này để cô có thể từ từ rèn luyện.
Phan Hiểu Bác cảm thấy
không khí không đúng lắm, thức thời đứng lên, chỉ huy nhân viên thu dọn
bàn ghế, ra vẻ bận rộn.
Lúc này, Đường Diệp
Trạch cùng Phạm Phỉ đi ra, Đường Diệp Trạch quét qua một lần, không nhìn thấy
thân ảnh của Liêu Bắc Bắc, sau đó hỏi thăm Phan Hiểu Bác, Phan Hiểu Bác
cũng mới phát hiện Liêu Bắc Bắc đã rời khỏi tàng cây lúc trước.
"Có thể đi
phòng rửa tay rồi." Phan Hiểu Bác mơ hồ suy đoán giải thích.
"Phòng rửa
tay ở bên trong trước cửa, nhưng tôi không nhìn thấy cô ấy đi vào."
Đường Diệp Trạch có chút hăm dọa nói.
"Hay là cô ấy đi
đến ngõ vứt đồ rồi."
"Trời đã tối rồi,
lại không có đèn đường, anh không lo lắng sao?" Đường Diệp Trạch chất vấn.
"Ai nha, một người
lớn như cô ấy sẽ biến mất được sao? Có lẽ cô ấy đi dạo các cửa hàng đi.
Nếu như anh không yên tâm thì chỉ cần gọi điện thoại cho cô ấy là được
sao?" Phạm Phỉ vội vàng tiếp lời, giọng nói chua xót .
Tâm trạng của Đường Diệp
Trạch nặng nề, đi tới một bên bấm số điện thoại của Liêu Bắc Bắc.
"Đang ở đâu?"
"Tôi...... đang
đứng bên cạnh xe của anh."
Đường Diệp Trạch nâng
ánh mắt lên nhìn về phía cách xa trăm mắt kia, Liêu Bắc Bắc quả nhiên
đứng ở cạnh xe của anh phất phất tay, Đường Diệp Trạch thở phào
nhẹ nhỏm, cúp điện thoại, trực tiếp đi tới về phía cô.
"Sao vậy?"
Đường Diệp Trạch hỏi.
"Sao gì? Tôi đang
đói bụng, muốn ăn cơm." Liêu Bắc Bắc giả vờ ngây ngốc. Nguyên
nhân cô chạy trốn rất đơn giản thôi, sau khi cô cự tuyệt Phan Hiểu Bác, nhất
định trong lòng lại cảm thấy tội lỗi, dẫn đến tâm tình căng thẳng, rơi vào tình
cảnh lúng túng.
"Chúng ta là bạn
thân, bất cứ chuyện gì cũng có thể tìm tôi để bàn bạc."
Liêu Bắc Bắc nhìn thấy
vẻ mặt nghiêm túc của anh, cũng không biết tại sao, mỗi khi Đường Diệp Trạch
bắt đầu nghiêm túc, ngược lại cô trở thành một người hào khí sinh động, cho nên
trêu chọc anh: "Vậy anh thành thật trảlời tôi, anh thích Phạm Phỉ nhiều
hơn, hay là yêu thích tôi nhiều hơn?"
Chương 19: Anh là ông chủ hay là cha của cô ấy
Đường Diệp Trạch nghe
thấy Liêu Bắc Bắc đưa ra vấn đề này, hít một hơi, trầm mặc vài giây, vừa muốn
nghiêm túc mở miệng, Liêu Bắc Bắc thấu tình đạt lý giải thích: "Không
làm khó dễ anh nữa, tình hữu nghị của chúng ta sao có thể vượt qua
được tình bạn suốt bốn năm giữa anh cùng cô ấy chứ." Vừa nói, cô hào phóng
vỗ vỗ bả vai Đường Diệp Trạch, "Anh không nói ra chân tướng ngay,
chứng minh là tôi ở trong anh vẫn có trọng lượng, anh nói có phải không?"
Cô nghiêng đầu cười khúc khích nói.
Đường Diệp Trạch ngây
ngốc, muốn nói lại thôi, gật đầu mỉm cười.
"Ừ, tôi thõa mãn
rồi. Sau này có tâm sự anh cũng phải nói với tôi nha, mặc dù tôi không có
sáng kiến giống anh, nhưng tuyệt đối sẽ kiên nhẫn nghe anh càu nhàu , làm một
cái thùng rác đúng nghĩa, hắc hắc ——"
"Tôi làm sao có thể
để cô làm thùng rác chứ?"
"A, thì ra là còn
muốn trải qua khảo nghiệm a. Trước đây tôi làm thùng rác rất được nha."
"......"
Liêu Bắc Bắc híp mắt
cười một tiếng, cô dám không một chút kiêng kỵ khi dễ Đường Diệp
Trạch, đơn giản là anh cho cô một cảm giác bản thân mình được—— coi trọng. Anh
sẳn lòng phối hợp với cảm xúc thay đổi bất thường của cô, bởi vì
cô khổ sở mà phiền muộn, cho nên nói, một khi tình bạn hữu
nghị cùng người khác trở thành một việc quan trọng, lòng tự tin dĩ nhiên
là sẽ cao hơn .
"Ông chủ, tôi
vẫn ngại nói chuyện này, thật ra thì, tôi đối với anh có cảm giác rất quen
thuộc."
Đường Diệp Trạch cười
cười, nói: "Tại sao không gọi tôi là Đường Diệp Trạch?"
"Ừ? Gọi quen rồi,
ngược lại cảm thấy ‘ông chủ’ là nhũ danh của anh." Liêu Bắc Bắc mím
môi cười một tiếng.
Đường Diệp Trạch nháy
mắt, mang theo nụ cười dời đi tầm mắt.
Phan Hiểu Bác từ xa nhìn
hai người bọn họ, bọn họ dường như cười cười nói nói thật vui vẻ .
Tâm tình của anh càng cảm thấy buồn bực.
Phạm Phỉ gặm một cái
quả táo đi tới bên cạnh Phan Hiểu Bác: "Khi nào đi ăn cơm đây, tôi
rất đói."
"Lập tức đi
ngay." Phan Hiểu Bác vừa trả lời vừa nhìn Phạm Phỉ bên cạnh đang cầm quả
táo, trong mắt cả kinh, "Cô cầm táo này từ đâu?"
" Đó, Cái quả hồng
đào trên bàn kia." Phạm Phỉ phát ra một tiếng "Răng
rắc", cắn xuống một miệng lớn trên quả táo.
Phan Hiểu Bác chặn lại
quả táo trên tay cô, trừng to mắt chất vấn: "Tiểu thư, đây là lễ vật đặc
biệt chuẩn bị cho Quan Nhị Gia. Cô có phải người Trung Quốc hay không?"
"......" Phạm
Phỉ liếm liếm đôi môi, Quan công là đại thần, làm sao so đo với cô kia chứ,
đúng không, tại cô đói bụng chứ sao.
Phan Hiểu Bác thở ra một
hơi thật dài, dù sao quả táo đã bị Phạm Phỉ cắn chỉ còn lại có
một nửa, dứt khoát nhét lại cho cô.
"Phạm tiểu thư, Cô
cùng Đường Diệp Trạch là loại quan hệ đó sao?" Phan Hiểu Bác hỏi.
"Anh nói người yêu
sao? Không phải, ít nhất tạm thời không phải." Phạm Phỉ tiếp tục cắn
quả táo, quanh co co , "Bất quá tôi rất có lòng tin, một ngày nào đó
tôi sẽ đem anh thu vào tay."
Phan Hiểu Bác vừa nghe
thấy lời này cảm giác an tâm, giơ ngón tay lên nói với Phạm Phỉ:
"Cố gắng lên, tôi xem trọng cô."
Phạm Phỉ nhướn lông mày
lên, không khách khí nói: "Ai cần anh coi trọng? Anh vẫn nên trông chừng
bạn gái mình đi."
"......" Phan
Hiểu Bác nheo mắt lại, gấp làm gì chứ, vũ khí bí mật còn chưa có phát huy công
dụng đâu.
Cho nên, hai người trừng
lẫn nhau, song song đi về phía Liêu Bắc Bắc.
"Bắc Bắc, buổi tối
muốn ăn cái gì?" Phan Hiểu Bác chen chúc qua bên cạnh Đường Diệp Trạch,
thuận thế tách bọn họ ra. Phạm Phỉ thì đứng ở bên Đường Diệp
Trạch, tạo thành hai đội ngũ một cách tự nhiên.
"Nghe mọi
người." Liêu Bắc Bắc hôm nay không có ý định mời khách, bởi vì nhân
số quá nhiều.
Đường Diệp Trạch cùng
Phạm Phỉ đều nói không sao cả, cho nên cuối cùng Phan Hiểu Bác
đề nghị ăn hải sản, kỳ thật đồ ăn của thành phố duyên hải này cũng có
hạn chế, cho nên cũng không cần do dự gì cho nhiều .
Bốn người bọn họ đi
vào một quán hải sản nhỏ, hải sản chung quanh đây rất thuận tiện, đốt sạch cả
một bàn lớn cũng không vượt qua một trăm đồng tiền, nhưng có thể đoán
được, đợi sau khi vào khu biệt thự trong nội thành, hải sản giá tiền ít nhất
gấp hai mươi lần ở đây.
Chỉ chốc lát sau,
một đĩa cua màu mỡ được bưng lên bàn, Phan Hiểu Bác đầu tiên chọn lấy hai con
cua biển lớn nhất, chia ra đặt ở giữa bàn của hai cô gái. Hai cô gái ngửi
được mùi thơm mê người kia, vốn cũng không phải là người bận tâm đến hình
tượng, vén tay áo lên liền bắt đầu ăn.
Đường Diệp Trạch không
tham gia nói chuyện, chậm rãi ăn cháo hải sản, xem báo chí, dường như chỉ đang
ghép bàn lại với bọn họ .
"A." Phạm Phỉ
lắc lắc ngón tay, không cẩn thận bị càng cua cắt đứt tay tay.
Đường Diệp Trạch nghe
tiếng ngẩng đầu, nhìn thấy tay cô đang chảy máu, rút ra mấy tờ khăn giấy
đưa tới: "Lấy đi, anh giúp em lột xác."
Phạm Phỉ mút lấy đầu
ngón tay, bốc cua biển lên đặt trong mâm của Đường Diệp Trạch, nũng nịu nói:
"Chỉ có anh đối với em là tốt nhất, em muốn ăn hào sống trước, giúp em gắp
hai con tới đây đi."
Đường Diệp Trạch đáp một
tiếng, bưng lên dĩa hào sống đặt trước mặt Phạm Phỉ.
Liêu Bắc Bắc liếc nhìn
Phạm Phỉ một chút, còn chưa kịp nghĩ gì, Phan Hiểu Bác đã đem tôm được lột vỏ
bỏ vào trong đĩa của Liểu Bắc Bắc, sau đó hỏi: "Bắc Bắc, có thể giúp
anh một chuyện nhỏ hay không?"
"Anh nói đi."
Liêu Bắc Bắc kẹp lên khối thịt tôm thật lớn bỏ vào miệng, vô hạn thỏa mãn.
"Mới vừa rồi nhận
được một cú điện thoại, bây giờ anh phải đến phim trường một chút, nhưng Niếp
Niếp vẫn còn đang ở nhà chờ anh, cho nên......"
"A? Đứa nhỏ ăn cơm
chưa?" Liêu Bắc Bắc vội vàng hỏi.
"Ăn rồi, anh đã gọi
trợ lý đem hộp cơm trở về rồi."
Liêu Bắc Bắc nhìn thời
gian một chút, vội vàng để bát đũa xuống, lo lắng nói: "Anh làm sao
có thể để cho một đứa trẻ ăn cơm hộp chứ? Hơn nữa anh để đứa nhỏ ở nhà một mình
rất nguy hiểm có biết không? Anh...... được rồi được rồi, bây giờ em sẽ đến
trông Niếp Niếp, đưa địa chỉ nhà cho em đi. Mau mau mau......"
Phan Hiểu Bác ra vẻ đau
lòng vuốt vuốt mái tóc: "Sáng sớm anh đã muốn nói cho em biết, nhưng nhìn
thấy em bận rộn, còn không biết xấu hổ mà mở miệng sao." Vừa nói, anh kéo
thấp khuỷu tay của Liêu Bắc Bắc xuống,"Em ăn cơm trước đi, chỉ mất ba đến
năm phút thôi, ngồi xuống ngồi xuống."
Liêu Bắc Bắc vừa nghĩ
tới tình trạng của đứa nhỏ cũng không có hứng ăn cơm, trước tiên cô đem tiền
quyên góp hôm nay giao hết cho Đường Diệp Trạch, sau đó cầm túi lên, nói:
"Trong nhà có sữa bột phiến mạch ... không? Nếu như không có trước em
muốn đi siêu thị mua."
"Cái gì cũng có,
trước em đừng có gấp. Đây là địa chỉ hiện tại cùng chìa khóa cửa của anh."
Phan Hiểu Bác cầm trong lòng bàn tay.
Liêu Bắc Bắc không rảnh
suy nghĩ nhiều, đem chìa khóa cùng địa chỉ bỏ vào trong túi, nghiêng đầu nhìn
về phía Đường Diệp Trạch, lại phát hiện Đường Diệp Trạch đồng thời đang
nhìn chăm chú vào mình, Liêu Bắc Bắc định thần lại một giây, nói: "Ông
chủ, nếu như quá muộn không cần chờ tôi, sáng mai tôi ngồi xe ôm
trở về đi làm."
Bên này phương tiện giao
thông duy nhất chính là xe gắn máy cùng xe ba bánh, qua nửa đêm sẽ
không còn ai nguyện ý đi xe.
Đường Diệp Trạch chậm
rãi di chuyển tầm mắt, cùng Phan Hiểu Bác bốn mắt nhìn nhau, đáp: "Tôi chờ
cô."
Phạm
Phỉ ở dưới chân bàn đá Đường Diệp Trạch một cước, việc này hiển nhiên
đều do Phan Hiểu Bác thiết kế rất tỉ mỉ, Đường Diệp Trạch thật là không hiểu
phong tình.
Đường Diệp Trạch vừa
nhìn về phía Phạm Phỉ, móc chìa khóa xe đặt trong lòng bàn tay của
cô, cười nói: "Cứ chạy theo hướng tây, khoảng một phút đồng hồ là có
thể nhìn thấy một tòa nhà, cửa sổ thủy tinh màu xanh thẫm, đó chính là nhà tập
thể của Đường Thị. Trực tiếp lên tầng cao nhất, báo tên họ sau đó sẽ có an
ninh dẫn em lên. Em có thể làm được không?"
Phạm Phỉ nhìn chìa khóa
xe trong tay mình, chậm rãi nắm chặt, cười cười, âm thanh rất bình tĩnh nói:
"Ừ, yên tâm đi, nếu như tìm không được em sẽ điện thoại cho anh
."
Đường Diệp Trạch đồng ý
nở nụ cười áy náy, sau đó nói với Liêu Bắc Bắc: "Cô đi mau lên, tôi ở đây
chờ cô."
Vẻ mặt Liêu Bắc Bắc lo
lắng, trong đầu của cô bây giờ đều tràn đầy hình đứa nhỏ mò công tắc điện hoặc
là trèo lên lang cang, cho nên vội vàng gật đầu, xoay người rời đi.
Đợi Liêu Bắc Bắc chạy
xa, Phạm Phỉ cũng đã ăn no, quyết định về nhà tập thể trước đi ngủ, nhất
thời tranh giành không có chút ý nghĩa nào, cô không ngu ngốc mà dẫn
đến tình trạng này. Hơn nữa thông qua chuyện nhỏ này, cô rốt cuộc nhìn thấy sự
tồn tại của Liêu Bắc Bắc. Như vậy tốt hơn, chỉ cần có mục tiêu thì sẽ
có phương án, tiến lên thôi.
Sau khi hai cô gái rời
khỏi, Phan Hiểu Bác rốt cục bộc phát.
"Đường Diệp Trạch.
Anh có ý gì? Liêu Bắc Bắc là bạn gái của tôi hay là bạn gái của anh hả?"
"Ừ? Không phải anh
phải nhanh đến phim trường sao?" Đường Diệp Trạch nhấp một miếng trà, cúi
đầu thưởng thức điện thoại di động.
"Rầm" —— Phan
Hiểu Bác vỗ bàn, chặn ngang kéo lấy cổ áo của Đường Diệp Trạch, trong cơn
giận dữ nói: "Đừng tưởng rằng anh là cổ đông của Đường
thị thì tôi không dám đắc tội với anh. Cô gái Liêu Bắc Bắc tôi nhất
định muốn."
Đường Diệp Trạch ung
dung mà nâng lên con ngươi, đẩy ngón tay của anh ra, nháy mắt mấy cái, cúi đầu
xuống lần nữa, lật xem tin tức trên điện thoại di động.
Phan Hiểu Bác kìm nén
một hơi, nhưng anh chưa hoàn toàn mất hết lý trí, tức giận quay lại chỗ ngồi,
càu nhàu uống hết một ly bia lớn, nặng nề đem ly bia đặt trên bàn: "Uy.
Mọi việc nên có thứ tự đến trước sau, tôi vừa theo đuổi được anh lại
đoạt đi mất, thõa mãn chứ? hay muốn kích thích đây?"
Đường Diệp Trạch
giơ tay lên đè lỗ tai xuống, đứng lên, đi tới trước quầy tính tiền, xoay
người bước ra khỏi cửa tiệm.
Phan Hiểu Bác đuổi theo,
nhìn chung quanh, rất nhanh tìm được bóng dáng của Đường Diệp Trạch, anh
ngồi ở trên thềm đá, nhìn về phía xa chân trời.
"Anh không dám nói
gì sao?" Phan Hiểu Bác phát hiện cùng người này nói chuyện thật vất vả.
Đường Diệp Trạch
chỉ về phía chân trời: "Nhìn đi——"
Phan Hiểu Bác khó chịu
ngẩng đầu lên: "Nhìn cái gì, trừ trăng sáng còn có cái gì có
thể nhìn?"
"Ánh trăng rất
đẹp."
"Sau đó thì
sao." Phan Hiểu Bác vô lực hỏi.
"Liêu Bắc Bắc
nguyện ý cùng người nào gặp gỡ đó là tự do của cô ấy, nhưng nếu có người lợi
dụng sự thiện lương của cô ấy đạt tới mục đích nào mà nói..., tôi sẽ không
ngồi nhìn mà bỏ qua cho." Đường Diệp Trạch chậm rãi nhìn về phía Phan
Hiểu Bác, thần sắc nhìn bình tĩnh như nước, nhưng trên mặt nước đó dường
như đang kết thành một tảng băng.
Bỗng chốc Phan Hiểu Bác
bị ánh mắt của anh lướt qua, sửng sốt trong chốc lát, sau đó cười nhạt một
tiếng, xoay người rời đi.
Không biết có
phải ảo giác hay không, Phan Hiểu Bác cảm giác được việc Đường Diệp Trạch
quan tâm Liêu Bắc Bắc không hề giống như tình yêu, làm sao mới
có thể so sánh cho phù hợp đây? Ừ, càng giống cha hoặc anh trai của cô thì
đúng hơn.
10 phút sau ——
Liêu Bắc Bắc rốt cục đi
tới cửa phòng Phan Hiểu Bác thuê, cô từng chút cẩn thận mở cửa phòng. Trong
phòng ánh đèn mờ mờ, cô rón rén đi vào, chỉ thấy Niếp Niếp nằm trên
ghế sa lon ngủ say, Liêu Bắc Bắc đứng bên cạnh ghế salon,
sờ sờ vào khuôn mặt nhỏ nhắn mập mạp của đứa nhỏ, thở phào
nhẹ nhỏm, nhưng trong lòng vẫn còn cảm thấy sợ hãi.
Liêu Bắc Bắc nhìn chung
quanh phòng khách, đồ ăn vặt thì bày ra trước mặt, đồ chơi thì nằm ngổn
ngang trên mặt đất , quần áo mũ giày tùy tiện treo lên...... Nói cô có thể
thuận lợi từ giữa đống "Phế tích" tìm ra được đứa bé
coi như đã rất may mắn rồi.
Một người đàn ông trưởng
thành mang theo đứa nhỏ thật không dễ dàng, nếu cô đã tới, làm sao cũng phải
giúp đỡ thu dọn đồ đạc. Cho nên, Liêu Bắc Bắc trước đem đứa bé ôm
trở về phòng ngủ, đóng kín cửa, cuộn lên tay áo, bắt đầu tổng
vệ sinh.
......
Gần hai
giờ quét dọn, Liêu Bắc Bắc lau mồ hôi, đứng thẳng lên kiểm tra
thành quả lao động của bản thân, nhìn về phía phòng khách vừa được
dọn dẹp sạch sẽ, rất có cảm giác thành tựu.
"Bịch" một
tiếng, cô dựa vào ghế salon mềm mại, vốn định ngừng lại, lại không nghĩ rằng
cứ như vậy ngủ thiếp đi.
Mà cô đã ngủ, thì thấm
thoát đã trải qua mấy giờ......
Lúc Liêu Bắc Bắc nằm
ngáy o..o, Đường Diệp Trạch ngồi trên ghế đá ở dưới lầu, bầu
trời đã nổi lên một vòng ngân bạch sắc, ánh vàng rạng động chiếu lên trên mặt
của anh, cùng bữa ăn sáng đang để ở một bên.
Lúc này, điện
thoại trong tay của anh vang lên.
"Anh hai, dậy sớm
như thế?"
"Còn chưa ngủ, mới
vừa rồi xem websites công ty thấy một người đẩy xe đạp, đang phát truyền đơn
tuyển nhân viên nữ, cô gái đó tên là Liêu Bắc Bắc sao?"
"Vâng, làm sao
vậy?" Đột nhiên Đường Diệp Trạch hồi tưởng lại, anh hai nhìn thấy Liêu Bắc
Bắc, có lẽ sẽ không quên.
Không biết là do Đường
Diệp Hoa cảm thấy mệt mỏi, hay là do uống một chút rượu, anh thở một hơi
dài nhẹ nhõm, nhẹ nhàng nói: "Không có chuyện gì, anh
chỉ chợt nhớ đến chuyện chúng ta còn nhỏ, em còn nhớ không? Mẹ thường
mang theo chúng ta......"
"Anh hai, em
không muốn nghe." Đường Diệp Trạch rũ đôi con ngươi xuống, anh làm sao
không nhớ rõ, khi đó Đường thị còn chưa phát triển như bây
giờ, cha của bọn họ đành phải bí quá hóa liều vay ngân hàng hai ngàn vạn, đấu
thầu quyền đại lý một tòa nhà, việc đầu tư vốn không nhỏ , nhưng một khi dùng
đến việc tuyên truyền quảng bá thì quả là có chút hơi quá sức, cho nên, mẹ của
bọn họ không để ý đến việc bố phản đối, tự mình mang theo hai anh em bọn
họ đi đến quảng trường phát truyền đơn, mặc dù không có tác dụng lớn, nhưng mà
hai anh em bọn họ cảm thấy thời điểm đó kiếm tiền rất khó khăn.
Nhưng mà mẹ của bọn họ
là một nữ nhân rất khác biệt, không muốn làm phu nhân ăn mặc sung sướng, thích
du lịch, tha thiết yêu tự nhiên, bà lại dùng phương thức thực tế để dạy dỗ
những đứa con của bà, bà thường nói, muốn làm một người lãnh đạo tốt, các con
phải hiểu rõ nhu cầu của các giai cấp, chỉ có cảm thụ sâu sắc, có thể suy
nghĩ cho người khác, mới có thể đặt chân cho xã hội này.
Nhắc tới mẹ của bọn họ,
vẻ mặt của Đường Diệp Trạch trở nên ảm đạm, vẫn là một người phụ nữ hoạt bát
lanh lợi, nhưng lại chui đầu vào đường cùng.
"Em, em còn đang
nghe sao?"
"Đây."
"Anh nhớ mẹ."
Tiếng Đường Diệp Hoa khàn khàn, vô luận trước mặt người khác anh ngạo mạn lãnh
khốc như thế nào, nhưng nghĩ đến người mẹ yêu thương anh, sự kiên cường lần nữa
cũng sẽ trở nên một kích không chịu nổi của anh.
Hơn nữa, bởi vì
mẹ qua đời, đem hai anh em thân thiết bọn họ đẩy về hai phía cực
đoan của cuộc sống, một trầm mặc ít nói, người còn lại nóng nảy dễ giận, ngôn
ngữ vô cùng khắc nghiệt.
"Em cũng nhớ bà,
thôi đi ngủ đi." Đường Diệp Trạch khóe miệng nở nụ cười khổ sở, anh
hai so với anh còn ỷ lại vào mẹ hơn rất nhiều, nhưng chung quy phải có người
đứng ra khống chế cảm xúc đau thương tràn ngập ra.
Anh nhìn về phía
sân thượng trên đỉnh đầu, chờ đợi, đối với anh mà nói thật ra cũng có một thứ
may mắn, ít nhất có thể đợi, có thể chờ một người.
Bắc Bắc, buổi sáng tốt
lành.

