Ông chủ quan tâm thêm chút đi - Chương 20

Chương 20:  Anh còn dám tới đây, tôi liền......
đẩy anh xuống

"Cô Liêu, Cô Liêu,
Niếp Niếp đói......" Niếp Niếp ôm lấy con thỏ lông xù, lôi kéo tay của
Liêu Bắc Bắc.

Liêu Bắc Bắc
mơ mơ màng màng tỉnh lại, nhìn không gian chung quanh , chợt ngồi
dậy, trong nháy mắt liền thanh tỉnh.

Niếp Niếp tóc tai bù xù,
đáng thương ngồi bên cạnh cô, chớp mắt to.

Liêu Bắc Bắc cười gật
đầu, không để ý thuận tiện vuốt lấy mái tóc rối bời kia, đi vào phòng bếp giúp
đứa nhỏ pha sữa bột. Niếp Niếp ngáp một cái, mơ mơ màng màng đi tới
cửa sổ sát đất, xoa ánh mắt, nhìn thấy ở dưới lầu có một người đàn ông,
chạy chậm tới phòng bếp, nghi ngờ hỏi: "Cô Liêu, tại sao chú kia
không lên đây?"

"Ừ? Chú nào
nha?" Liêu Bắc Bắc hỏi như có như không.

"Chính là ......
Đến ......" Niếp Niếp kéo lấy góc áo của cô hướng ra ngoài cửa sổ.

Liêu Bắc Bắc không chú ý
nhìn lại, trong mắt cả kinh, ai nha. Cô cho rằng anh đã về sớm rồi chứ.

Trên mặt Đường Diệp
Trạch vậy mà mỉm cười, hướng cô phất tay một cái.

Liêu Bắc Bắc thấy
thế xoay người hướng lầu dưới chạy đi, trong lòng dâng lên một trận áy
náy.

"Làm sao anh biết
tôi ở chỗ này? Phan Hiểu Bác nói cho anh sao? Một đêm không ngủ hay là anh
vừa mới tới ?" Trong đầu Liêu Bắc Bắc đầy dấu chấm hỏi.

"Vừa mới đến sớm,
thuận tiện tới đón cô." Đường Diệp Trạch đứng lên, đem túi ăn sáng đưa cho
cô.

Liêu Bắc Bắc nói một
tiếng cám ơn, ngoài cảm động còn cảm thấy có gì đó kì lạ , cho nên khiến
cho cô thấy mơ hồ.

Nghi ngờ nhìn anh,
nghiêm túc hỏi: "Anh, chẳng lẽ anh còn đang hoài nghi tôi đang có
khuynh hướng tự sát sao?"

"Không phải......"

"Không phải cái
gì?"

Lời nói của Đường Diệp
Trạch dừng lại khóe miệng, cuối cùng vẫn nuốt trở vào, cười nói: "Bởi
vì chúng ta là bạn bè."

Liêu Bắc Bắc gãi gãi
đầu, mới nhớ tới mình còn chưa đánh răng rửa mặt, cô vội vàng che khóe
mắt, không khỏi hít một hơi lạnh, vẻ mặt Đường Diệp Trạch không đổi sắc đứng
đối diện với bộ dạng lôi thôi của cô.

Đường Diệp Trạch thấy bộ
dạng mất tự nhiên của cô, khéo hiểu lòng người nói: "Cô lên trước đi, tôi
muốn đi đến cửa hàng bán lẻ một chút, trước giữa trưa sẽ đi, có việc gì cứ liên
lạc điên thoại là được." Vừa nói, anh xoay người rời đi.

Liêu Bắc Bắc nhìn
về phía bóng lưng của anh, vừa nhìn một chút vào bữa ăn sáng trên tay, có
lẽ là cô  suy nghĩ nhiều rồi, Đường Diệp Trạch hẳn là vừa vặn
đi ngang qua mà thôi. Hơn nữa nếu hình thức chung sống giữa bạn bè với nhau thì
nên như vậy, ví dụ như Đường Diệp Trạch nửa đêm đói bụng, cô cũng
sẽ bò dậy giúp anh nấu bát mì.

Nghĩ như vậy, Liêu
Bắc Bắc híp mắt cười một tiếng, mang theo bữa ăn sáng chạy về phòng, vừa
mở cửa, đã nghe trong phòng khách phát ra một tiếng “Bịch” vang lên, ngay
sau đó chính là tiếng khóc của đứa nhỏ, Liêu Bắc Bắc vội vàng đẩy cửa ra, hoảng
sợ nhìn thấy Niếp Niếp đang té vào bên trong đống CD-ROM.

Liêu Bắc Bắc từ giữa
đống CD-ROM ôm lấy đứanhỏ, giúp Niếp Niếp vuốt vuốt cái chân bị sưng đỏ,
lời nói ôn nhu: "Không khóc không khóc, Niếp Niếp kiên cường nhất."

"Rớt bể hết rồi, hu
hu —— chú không cho cháu đụng đến cái rương kia...... huhu ——"
Niếp Niếp rất sợ hãi.

Liêu Bắc Bắc giúp đứa
nhỏ lau nước mắt: "Chỉ cần dũng cảm thừa nhận sai lầm, chú chắc là
không trách cứ Niếp Niếp , tin tưởng Cô Liêu có được hay không?"

"Có thật không?
Nhưng mà chú đã nói nhiều lần, không được chạm đến, không cho sờ
vào." Niếp Niếp giả bộ giọng chú của mình nói.

Liêu Bắc Bắc bật cười,
đừng nói hài tử, ngay cả người lớn cũng có tâm lý trái ngược mà thôi, càng
không cho động thì càng cảm thấy tò mò. Cô vuốt vuốt tóc của Niếp Niếp, mang
theo bữa ăn sáng đi về phía phòng bếp, từ trong hộp lấy ra một khối
điểm tâm đặt vào trong đĩa, sau đó đổ sữa tươi ra. Niếp Niếp hít hít lỗ mũi,
đôi mắt - trông mong nhìn. Liêu Bắc Bắc cúi đầu cười một tiếng, nói:
"Nhanh đi rửa tay, rửa tay bàn tay nhỏ mới được ăn."

Niếp Niếp dứt khoát đáp
một tiếng, chạy vào phòng rửa tay, đồng thời, Liêu Bắc Bắc đã đem bữa ăn sáng
bày lên  trên bàn trà. Đợi đứa nhỏ ăn no xong, cô đi tới
tủ treo quần áo bên cạnh, ngồi chồm hổm xuống thu dọn đống
đĩa  CD-ROM rơi lả tả...... Nhưng mà, khi ánh mắt của cô rơi trên bề
mặt của CD-ROM , lưng của cô cứng đờ, bỗng chốc, đặt mông ngồi ở trên
sàn nhà, đừng trách cô cảm thấy ngạc nhiên, chỉ đổ thừa tại vì đội
hình quá cường đại, quả thật cô chưa từng thấy một cái rương đầy phim nhựa màu
vàng...... Cái kia, Phan Hiểu Bác làm sao sưu tầm nhiều đĩa CD-ROM tình dục như
vậy chứ?

"Cô Liêu. Sàn nhà
bẩn, mau dậy đi......" Niếp Niếp giống như Tiểu đại nhân nhắc nhở.

"A, được......"
Liêu Bắc Bắc lau mồ hôi lạnh, vội vàng đem CD-ROM nhét vào thùng giấy, cặp
mông cùng cặp ngực trên đĩa thu hết vào trong mắt của cô.

Lúc này, cửa phòng
truyền đến tiếng động, bả vai Liêu Bắc Bắc rụt lại, vội vàng cất vào cửa tủ.

Phan Hiểu Bác cũng mang
theo một túi ăn sáng trở về, anh thấy Liêu Bắc Bắc còn chưa đi, không khỏi mở
cờ trong bùng.

Liêu Bắc Bắc thì dán
chặt vào cửa tủ một cách nghiêm túc, nuốt nuốt nước miếng, thần sắc khẩn
trương, cô không biết mỗi người đàn ông đều có đam mê thu thập
CD-ROM  tình dục như vậy, hay là chỉ có Phan Hiểu Bác là đặc
biệt. Đường Diệp Trạch cũng sẽ như vậy sao?

Phan Hiểu Bác đầu tiên
hàn huyên mấy câu với cháu gái của mình, vừa ngẩng đầu đã nhìn thấy ánh mắt bối
rối của cô, theo bản năng sờ sờ gò má trên mặt, không hiểu hỏi:
"Làm sao vậy Bắc Bắc?"

"Không có......
Không có chuyện gì...... Anh đã trở lại...... Em...... em đi trước......"
Liêu Bắc Bắc dựa vào tường, sau khi cô phải trải qua một phen đấu tranh
tư tưởng, vẫn không cho rằng một người đàn ông đường đường như vậy lại
mang theo một cái rương "Món ăn tinh thần" như thế.

Phan Hiểu Bác nhìn thấy
Liêu Bắc Bắc đi vội vàng như vậy, thì tiến lên ba bước giữ chặt tay của cô,
nói: "Từ từ đã, một lát anh đưa em về công ty."

"Không cần, không
sao, cả một đêm anh đã cực khổ rồi , Đường Diệp Trạch đúng lúc cũng đang ở
trong thành phố làm việc, em đi nhờ xe anh ấy là được." Liêu Bắc Bắc nhờ
vào sự giúp đỡ giãy giụa ra khỏi tay của Phan Hiểu Bác.

Hiện tại Phan Hiểu Bác
nghe thấy ba chữ "Đường Diệp Trạch" cảm thấy một trận nhức đầu,
nhưng vào lúc vẻ mặt của anh hiện lên sự hoảng sợ, Liêu Bắc Bắc đã mở cửa muốn
đi, Bịch—— Phan Hiểu Bác một tay đặt ởtrên ván cửa, cảm thấy không vui
chất vấn: "Bắc Bắc, em có thể suy nghĩ một chút cảm thụ của anh có được
hay không? Anh là bạn trai của em, nhưng cuối cùng em vẫn muốn ở cùng một chỗ
với Đường tổng sao?"

"Tại sao? Anh ấy là
ông chủ cũng là bạn của em." Liêu Bắc Bắc khẽ nhíu mày.

"Tốt, vậy em nói
cho anh biết, một ông chủ của công ty lại muốn làm bạn với một nhân viên nho
nhỏ sao, huống chi ông chủ là người thiếu hồng nhan tri kỷ sao?" Phan Hiểu
Bác càng nghĩ càng giận, hiện tại anh có thể xác định Liêu Bắc Bắc đã hiểu
nhưng vẫn giả bộ hồ đồ mà thôi, ban đầu anh cho rằng cô rất đơn thuân, hôm nay
anh cảm thấy người bị lừa hình như chính là bản thân mình. Hừ. Anh làm sao lại
không nhìn ra được Liêu Bắc Bắc cũng thích chơi trò mập mờ kia chứ?

Liêu Bắc Bắc dĩ nhiên
trả lời không được vấn đề sắc sảo như vậy, nói thật, cô không phải là
không nghĩ tới, nhưng quả thật Đường Diệp Trạch chưa từng yêu cầu cô làm chuyện
gì, thậm chí trải qua thời gian dài như vậy cũng là anh chiếu cố mình, nếu như
nói loại tình cảm này là một loại tình yêu thì thật không thể nào rồi, bởi vì
Đường Diệp Trạch thuộc về dạng đàn ông vừa có tiền vừa có diện mạo lại tự tin,
còn bản thân cô chỉ là một cô gái tự ti mà thôi, dựa vào điều kiện của Đường
Diệp Trạch hoàn toàn có thể trực tiếp nói cho cô biết. Cho nên thông qua phân
tích những cử chỉ của Đường Diệp Trạch nói cho cô biết, lập tức đem Đường Diệp
Trạch quy thành dạng người bên ngoài mạnh mẽ nhưng nội tâm rất cô đơn . , cao
xử bất thắng hàn (* đứng ở vị trí càng cao càng cảm thấy mình cô
đơn). Ở trong vòng thương nhân này anh lừa tôi, tôi lừa anh, Đường Diệp
Trạch khẳng định đặc biệt cần một tri âm , mà cô vừa vặn có thể là người lắng
nghe .

Nghĩ như vậy, Liêu
Bắc Bắc cúi người tạ lỗi: "Thật xin lỗi, đây là lần đầu tiên em có
bạn trai, cho nên suy nghĩ không chu toàn thật  xin lỗi anh."

"Thật là lần đầu
tiên sao?" Phan Hiểu Bác nhướn chân mày hỏi.

Liêu Bắc Bắc mím môi
không nói, bài xích giọng điệu nói chuyện này của anh.

Phan Hiểu Bác nhéo lấy
gương mặt của Liêu Bắc Bắc, cười khan hai tiếng, tự nhận bản thân thông
tình đạt lý nói: "Có phải lần đầu tiên hay không anh không cần biết, anh không
quan tâm đến quá khứ của em, chỉ để ý tương lai của em, còn em gặp gỡ bao
nhiêu người bạn trai rồi anh không để ý, thật sự đấy Bắc Bắc." Vừa nói,
anh vừa vén tóc Liêu Bắc Bắc lên.

Liêu Bắc Bắc cảm thấy
chán ghét, cô đẩy Phan Hiểu Bác ra, thấy Niếp Niếp đang chơi đồ chơi, thấp
giọng kích động  nói: "Em nghĩ, chúng ta có thể không quá
thích hợp để gặp gỡ, hay là...... Làm bạn bình thường cũng được. Nếu
như anh đồng ý, em sẽ giúp anh chiếu cố Niếp Niếp."

Phan Hiểu Bác ngây ngốc,
làm sao cũng không nghĩ Liêu Bắc Bắc có thể pha trò như vậy, cho nên, anh lập
tức lùi lại ba bước, thành khẩn nói xin lỗi: "Thật xin lỗi Bắc Bắc, anh
không cần sự thương hại của em, thật không cần, thật xin lỗi, em đừng làm anh
sợ."

Liêu Bắc Bắc cắn cắn môi
dưới, nhìn thấy anh chặn ở ngoài cửa, đang định đi về phía sân thượng,
Phan Hiểu Bác thì lại theo sát ở phía sau, vừa đi vừa nói xin lỗi. Liêu Bắc Bắc
không muốn để cho một đứa nhỏ nhìn thấy chuyện này, cho nên khóa trái cửa thủy
tinh kéo rèm cửa sổ lại, xác định không gian đã bị che kín, nghiêm túc hỏi anh:
"Em trước thừa nhân, ban đầu đáp ứng qua lại , là bởi vì vẻ ngoài của
anh hấp dẫn em, em cũng đối với tình cảm này mơ ước rất nhiều. Nhưng mà......
Bất kể anh có tin hay không, em thuộc về quan niệm nữ nhân
tư tưởng truyền thống. Anh có thể tiếp nhận được việc không phát sinh quan
hệ với bạn gái trước hôn nhân được không?"

"......" Phản
ứng đầu tiên của Phan Hiểu Bác là, xử nữ? Anh gặp được người hiếm có
rồi? Phản ứng thứ hai là, không trách được đối với việc đụng chạm thân thể
Liêu Bắc Bắc luôn cảm thấy hoảng hốt lo sợ như vậy, thì ra là chưa có nam nhân
nào chạm qua cô ấy.

"Dĩ nhiên, anh chấp
nhận, Bắc Bắc. Anh phát hiện anh yêu em." Anh kích động giang hai đôi tay
ra. Thật tốt quá, biết làm việc nhà, lại từng làm qua công tác giáo dục, là một
cô gái xinh đẹp lại chưa từng trải qua chuyện trên giường cùng với nam nhân
khác, một cô gái như vậy quả thật rất thích hợp để lấy về làm vợ rồi, huống chi
anh cũng rất yêu thích Liêu Bắc Bắc, không cần chọn nữa, người đó chính
là cô ấy .

"......" Liêu
Bắc Bắc lùi lại hai bước,đây là tình huống nào?

Phan Hiểu Bác bước lên
hai bước, phút chốc, quỳ một chân trên đất, cứ thế mà kéo ngón tay của Liêu Bắc
Bắc qua, nâng con ngươi lên, hàm tình ẩn ý nói: "Bắc Bắc, gả cho anh
đi." Phan Hiểu Bác vươn ba ngón tay ra, nói, "Em tin tưởng vừa nhìn
thấy đã yêu không? Anh đã từng không tin, nhưng kể từ sau khi thấy em, anh rốt
cục tin tưởng, thì ra em chính là người phụ nữ hoàn mỹ mà anh muốn tìm. Anh
Phan Hiểu Bác có thể xin thề với trời, từ nay về sau, trong mắt của
anh, trong lòng của anh, trừ em Liêu Bắc Bắc ra, sẽ không chứa người phụ
nữ thứ hai......"

"......" Liêu
Bắc Bắc bị dọa cho hoảng sợ nhìn chăm chú không nói được một lời, may là
cô là một người phụ nữ tự mình biết mình, nếu như trong lòng của cô hiện
tại nổi lên một chút rung động nào..., vậy khẳng định là —— đối với việc này
cũng không nên quá tin tưởng?

Phan Hiểu Bác nhìn thấy
Liêu Bắc Bắc ngây ngốc, nhớ tới tình tiết trong một kịch bản khác,
gở xuống chiếc nhẫn độc thân trên ngón tay, dịu dàng nói: "Anh sẽ đem
chiếc nhẫn độc thân này giao cho em coi như là một lời bảo đảm, giống như con
người của anh, đã nắm chắc trong lòng bàn tay của em, Bắc Bắc......
Đáp ứng anh nhé?"

Liêu Bắc Bắc rùng mình
một cái, khúm núm mở miệng nói: "Phan Hiểu Bác, anh bình tĩnh trước
một chút......"

"Anh rất tỉnh táo,
trừ em ra, ai anh cũng không cưới." Phan Hiểu Bác đứng dậy,
gương mặt mỉm cười đi về phía cô. Liêu Bắc Bắc bỗng chốc cảm thấy hoang
mang, nhưng cửa thủy tinh đã bị cô khóa lại, tay chân luống cuống mở không ra,
cho nên cô trực tiếp đẩy người hướng ra bên ngoài cửa sỗ, Phan Hiểu Bác không
biết cô đang làm gì, chỉ nhìn thấy thân thể của cô càng ngày càng nhích đến gần
thang dây trên bệ cửa sổ, cho nên có lòng tốt đến ôm lấy hông của cô.

"A." Liêu Bắc
Bắc lầm tưởng Phan Hiểu Bác có ý đồ lưu manh đùa bỡn với cô, cô xoay người
lại, ngăn chặn lại bả vai  của Phan Hiểu Bác, âm thanh cảnh cáo
tăng lên, "Anh...... anh còn dám tới đây...... Tôi liền đẩy anh xuống......"

Phan Hiểu Bác
quả thật  không ngờ rằng sức bật của cô cũng không nhỏ, lảo
đảo hai bước mới đứng vững gót chân, Phan Hiểu Bác nghiêng đầu ngắm nhìn cô,
bên này anh vừa mới cầu hôn với cô, bên kia cô lại xem anh phạm tội cưỡng gian
rồi sao?

"Bắc Bắc, em nghĩ
anh là loại người nào chứ?"

"Nếu như anh là một
người tốt thì cần gì sưu tập nhiều đĩa CD-ROM tình dục như vậy chứ?" Liêu
Bắc Bắc không cẩn thận đem sự thật nói ra.

Phan Hiểu Bác rụt vai
lại, hồi tưởng lại những phản ứng không bình thường của cô, không khỏi bất đắc
dĩ cười một tiếng: "Cũng là vì những thứ CD-ROM kia sao?"

Liêu Bắc Bắc nhát gan
gật đầu.

"Bây giờ có
lẽ em không hiểu được, nhưng anh có trách nhiệm nói cho em biết, trong nhà
mỗi người đàn ông đều có. Không tin em bây giờ có thể gọi điện thoại hỏi
Đường Diệp Trạch thử xem, hỏi xem anh ta có cất giấu những thứ đó hay không?
Nếu như anh ta dám nói không có, anh sẽ từ trên ban công này nhảy xuống
dưới." Phan Hiểu Bác lấy điện thoại di động ra đưa cho  cô, hơi
ra lệnh một chút, "Em gọi đi."

Báo cáo nội dung xấu

Chi phí đọc tác phẩm trên Gác rất rẻ, 100 độc giả đọc mới đủ phí cho nhóm dịch, nên mong các bạn đừng copy.

Hệ thống sẽ tự động khóa các tài khoản có dấu hiệu cào nội dung.