Khách điếm Đại Long Môn (Tập 1) - Chương 01 - 02 - 03
Chương 1: Bái đường bỏ vợ
- Sổ sách xem đến đâu rồi?
- … - Lắc đầu, lắc đầu.
- Bàn tính sử dụng thế nào rồi?
- … - Lắc đầu, lắc đầu.
- Haizzz! - Tiếng người phụ nữ thở dài yếu ớt, bước được một
bước, lại thở dài. Trong giây lát trầm lặng, bà chợt nhớ ra. - Nếu đã như vậy
thì thành thân trước đi.
- … - Cổ họng nàng đột nhiên cứng đờ. - Mẹ… mẹ nói ai thành
thân với ai cơ ạ?
- Tất nhiên là con và Hiểu Ất rồi.
- … - Toàn thân nàng bắt đầu run rẩy. - Mẹ… con có thể lấy
Tiểu Giáp, Tiểu Bính, Tiểu Đinh, A Hoàng, A Hắc hay chó mèo nhà nào cũng được
nhưng… nhưng con không thể lấy hắn ta được.
- … Giả quản gia còn nhiều tuổi hơn cả mẹ con, con muốn lấy
ông ta sao? Sau này mẹ gọi con là mẹ hay con gọi mẹ là mẹ đây?
- … Nhưng, nhưng mà không phải mẹ đã nói mẹ chẳng còn nhiều
thời gian nữa sao? Lấy đâu ra mà sau này chứ?
- Con nha đầu thối này, dám trù ẻo mẹ cơ đấy! Khụ khụ! Tiểu
Bính, A Hoàng, A Hắc biết làm sổ sách không? Biết sử dụng bàn tính không? Còn
Đinh nha đầu nữa. Người ta cũng thân nữ nhi, sao có thể lấy con được?
- Con… con không để ý chuyện đó.
- … Nhưng mẹ con để ý. Con nghe mẹ đi. Hiểu Ất là người có
tài, ăn ở có chừng mực lại khôn ngoan khéo léo, làm sổ sách, dùng bàn tính, lo
buôn bán, chuyện gì cũng tinh thông. Giao khách điếm của Long gia cho cậu ta mẹ
cũng thấy yên tâm.
- Nhưng mẹ không thể “mua một tặng một” như vậy.
- Con cũng biết, bản thân con chỉ có thể làm đồ tặng kèm mà.
Nhà họ Long chúng ta không nuôi kẻ ăn hại. Sau này, mẹ về trời, cũng chỉ có mỗi
Hiểu Ất có thể chăm lo cho con và khách điếm này chu toàn thôi.
- … Vậy sau này, con tình cờ gặp được bạch mã hoàng tử của
con thì phải làm thế nào?
- Bạch mã hoàng tử ư? Đó là gì vậy?
- Là chàng trai anh tuấn hào hoa, dịu dàng chu đáo, tao nhã
phong độ, hào hiệp trượng nghĩa, sẽ cứu cô gái đáng thương ra khỏi cảnh nước
sôi lửa bỏng.
- … Hiểu Ất không phải sao?
- Sao lại là hắn ta chứ? Hắn ta là kẻ bắt nạt tiểu cô nương
yếu đuối, ngược đãi cô bé, coi thường cô bé, vứt bỏ cô bé, lôi cô bé ra làm trò
đùa giữa thiên hạ. Hắn ta còn thích gây chuyện thị phi như thể một bà mẹ kế
vậy.
- … Vậy cũng chẳng còn cách nào khác. Vì khách điếm nhà họ
Long, con cứ tạm thời lấy “bà mẹ kế” đó trước rồi từ từ tìm bạch mã hoàng tử
nhé.
- …
- Bạch mã hoàng tử nhà con dịu dàng chu đáo như thế, mẹ tin
hắn sẽ không để ý chuyện quá khứ khi còn chưa hiểu biết của con đâu.
- …
- Nhất bái thiên địa!
- Nhị bái cao đường!
- Phu thê giao bái!
- Đưa vào động…
- Giả quản gia, cuối cùng phu nhân đã về trời rồi ạ.
- Có lẽ phu nhân thấy tiểu thư có thể gả cho đại chưởng quỹ
nên cuối cùng bà đã yên tâm. Đại chưởng quỹ, sao người lại vội vàng nâng khăn
trùm đầu của tiểu thư lên như thế, đã vào động phòng đâu?
- Ta muốn bỏ vợ.
- Haizzz! Đại chưởng quỹ, còn chưa vào động phòng mà. Dù sao
cũng nên động phòng trước…
- Bắt đầu từ hôm nay, nhà họ Long sẽ do Long Hiểu Ất ta làm
chủ. Ta nói là làm. Ai có ý khác thì cuốn gói đi cho ta.
- … - Không gian yên lặng, chẳng còn ai dám ho he nửa tiếng.
- Mọi người đều không có ý gì khác. Như vậy là tốt nhất.
Nhưng người nhà họ Long đều biết, nhà họ Long không nuôi kẻ ăn hại. Long đại
tiểu thư, xin hỏi tiểu thư có biết làm sổ sách không?
- …
- Có biết dùng bàn tính không?
- …
- Nếu cả hai đều không biết, vậy thì xin để Long tiểu thư
xuống làm tiểu nhị của khách điếm Đại Long Môn, dốc hết sức mình, sau này vươn
lên. Tiểu thư thấy thế nào?
Mẹ ơi, mẹ có thể thấy rồi đấy. Mẹ vừa mới đi, Long Hiểu Ất đã
lập tức lộ rõ bộ mặt “mẹ kế” của hắn ta. Chỉ cần dùng đầu ngón chân cũng nghĩ
ra, gả cho “bà mẹ kế” này thì làm gì có kết cục tốt đẹp!
Bạch mã hoàng tử của nàng đang ở đâu? Hu hu!
Nhưng sẽ có một ngày, nàng gặp được bạch mã hoàng tử của
mình. Nàng tin rằng người đó sẽ không để ý chuyện quá khứ ngày đầu tiên nàng gả
cho người ta, vào thời khắc trước khi động phòng đã bị người ta hưu[1],
từ một tân nương trở thành người vợ kém cỏi bị chồng ruồng bỏ.
[1] Bị hưu: Từ cổ, có nghĩa là bị chồng bỏ.
Sẽ có một ngày, nàng có thể chống nạnh, ngẩng đầu, dắt ngựa,
à, không phải… là đi bên bạch mã hoàng tử. Nàng có thể tự hào chỉ vào mặt gã
“chồng cũ” vô liêm sỉ của mình mà mắng chửi:
- Từ khi khách điếm, cơ nghiệp trăm năm nhà ta rơi vào tay
ngươi đã trở nên lộn xộn thế này, đi đến đâu cũng thấy người ta mở thêm khách
điếm. Tất cả giao hết lại cho ta. Ta mới là đại tiểu thư chính thống của nhà họ
Long. Ngươi chẳng qua chỉ là kẻ làm sổ sách đáng thương mà khi còn nhỏ ta nhất thời
cao hứng thuê về làm thôi.
Tốt nhất là bạch mà hoàng tử của nàng không chỉ anh tuấn chu
đáo mà còn có sức mạnh vô địch, võ công tuyệt thế, nội lực thâm hậu, nhún một
cái liền bay lên, chỉ tay một cái liền vỡ đá. Vậy thì thế giới này thật tốt
biết bao…
Chương 2: Ân oán giang hồ
- Vù!
Một cơn gió lạnh tạt vào sống mũi nàng. Ngẩng mặt đón cơn gió
thổi qua, dường như có thứ gì đó lóe lên trước mặt, nàng khịt khịt mũi định
xoay người tiếp tục giấc ngủ trưa với cơn ác mộng của mình. Thảo nguyên ngoại
thành không chỉ ấm áp dễ chịu với con người mà còn ấm áp dễ chịu với cả côn
trùng. Hình như có con côn trùng nào đó đang nhảy trên chóp mũi nàng. Chao ôi!
Lát nữa lại phải đến khách điếm làm việc mưu sinh… thôi… thôi… để nàng ngủ thêm
một…
- Cô nương muốn ngủ mơ giữa ban ngày thì xin mời đi chỗ khác.
Ở đây không được.
Giọng đàn ông hơi trầm và tuyệt đối không ấm áp, dịu dàng xộc
vào tai nàng. Nàng cố hé đôi mắt lim dim, mí mắt mở ra một khe nhỏ. Tên khốn
nào dám nói Long đại tiểu thư nàng ngủ mơ giữa ban ngày vậy? Ước nguyện của
nàng sẽ có ngày trở thành hiện thực đấy.
Vừa hé mắt ra, nàng đột nhiên co rúm người sợ hãi, mồ hôi
lạnh cứ thế toát ra trên mặt.
Chỉ thấy trước mắt là một thanh bảo kiếm ánh bạc lạnh lùng,
lưỡi kếm cách chóp mũi nàng vài tấc, cắm ngập một phần ba dưới đất. Kiếm khí
vẫn còn gây chấn động, khiến những hạt cát nhỏ tạt vào má nàng.
Vừa bừng tỉnh, thính giác của nàng cũng trở lại. Nàng bỗng
phát hiện nơi ngủ trưa yêu quý bao nhiêu năm nay đã bị mấy người mặc áo đen
chẳng lấy gì làm tử tế đứng vây tròn xung quanh. Mà tâm của vòng tròn ấy lại
chính là nàng và thanh bảo kiếm, tua kiếm sắc trắng dưới tác động của kiếm khí
vẫn đang không ngừng đung đưa.
- Vù!
Một bóng người vụt qua nàng, nhanh chóng rút thanh kiếm cắm
sâu một phần ba xuống đất đó lên. Thanh kiếm bạc được người đó thu về không
chút do dự khiến nàng há hốc miệng. Có lẽ nội lực của tay kiếm này quá mạnh nên
nàng mới cảm giác như có mấy tiếng xoẹt qua tai. Nàng ôm mặt chỉ muốn bỏ chạy
giữ lấy mạng, lảo đảo đứng lên. Nàng chưa từng hoảng sợ như vậy. Nàng sợ từng
cử động của người đó.
- Cô nương, nam nữ thụ thụ bất thân, sao cô lại ôm lấy tại hạ
như vậy? - Kẻ có giọng trầm trầm đó nhìn xuống “vật dư thừa” đang ôm lấy thắt
lưng mình.
Nàng ngẩng mặt lên nhìn "vật thể" mình đang ôm,
toàn thân một màu đen, tay cầm thanh kiếm bạc, hàng mi rủ xuống như buông rèm
nhìn nàng. Cũng không biết người trước mặt dùng ánh mắt kiếm sắc, phong thái
phiêu du đó trong lúc này liệu có hợp không, nàng chỉ biết cổ họng mình nhanh
chóng tiết ra vô vàn nước miếng, đủ để khiến nàng chết sặc mà không kịp thở.
Thực ra con người chàng trai đó thế nào, đối với nàng cũng không quan trọng
nhưng phong cách đại hiệp, phong độ này, võ công này đủ để khiến nàng chảy nước
miếng.
- Đại, đại, đại, đại hiệp có thể cho biết quý danh, tuổi tác
không ạ? Cha mẹ đại hiệp vẫn còn chứ ạ? Đại hiệp đã có thê thiếp gì chưa? Tôi,
tôi, tôi, không không, tiện thiếp, không không, dân nữ, à, không, nô gia, à à...
- … Cô nương có điều gì chỉ giáo thì có thể đợi tại hạ giải
quyết xong chuyện giang hồ trước không?
- Hả? Ồ ồ ồ, được được được. Không có gì. Vậy tôi, không,
tiện thiếp, không, dân nữ, không, nô gia sẽ đứng qua một bên đợi đại hiệp xử lý
xong chuyện giang hồ. Hì hì!
Nàng nhã nhặn buông tay, ngoan ngoãn đứng qua một bên nghe
đám người mặc áo đen gào thét.
- Đại ca, nha đầu ngốc nghếch ngái ngủ đó đã ôm lấy hắn ta.
Không biết có phải cùng phe với hắn không? Hay là chúng ta chém cả cô ta nhé.
- Chỉ cần có thể đoạt được thanh kiếm gia truyền của nhà họ
Bạch thì bất kể người cầm kiếm là ai, cứ việc chém không tha.
- Nhưng chúa thượng của chúng ta chẳng phải đã nói âm thầm
điều tra, không để lộ tin tức, không đánh rắn động cỏ sao?
- Ngươi đúng là tên ngốc! Chém cả con nha đầu thối đó mới
không để lộ tin tức.
- Nói cũng đúng. Nhưng tên này võ công cao cường, liệu có
phải là tên thiếu chủ không biết trước không biết sau của nhà họ Bạch đó không?
Đại ca nói xem, nếu đúng là thiếu chủ nhà họ Bạch thì không thể làm hắn bị
thương được đâu.
- Hừ! Nói ngươi là tên ngốc mà ngươi còn không nhận. Ngươi đã
thấy người nhà họ Bạch mặc đồ đen bao giờ chưa? Hơn nữa, không phải thiếu chủ
họ Bạch đó luôn tao nhã lịch sự, khuôn mặt dễ mến sao? Ngươi thấy tên này có
được như thế không?
- Đúng rồi. Vừa mới gặp, bộ mặt hắn đã lạnh tanh rồi. Oa, đại
ca, hắn xông tới rồi.
- Mẹ kiếp! Tất cả là tại ngươi lải nhải lắm lời như thế đấy.
Các huynh đệ, xông lên.
Tà không thắng chính, đây là quy luật bất biến từ xa xưa,
nhưng từ trước tới nay, chưa một ai nói cho ta biết, rốt cuộc chính là thế nào?
Có lẽ cái gọi là chính nghĩa ấy chỉ dành cho những kẻ thân đơn bóng chiếc, cô
đơn một mình. Chưa từng nghe nói mấy người bao vây đánh một là có thể thắng
được. Nếu không thì vị anh hùng khí khái này từ đâu đến? Ít nhất quan niệm của
Long đại tiểu thư cũng là như vậy.
Thế nên, mấy người kia ngoài dáng vẻ lưu manh bang phái ra,
thì cái gì cũng không bằng người mặc đồ đen. Đại hiệp đẹp trai đã đánh cho
chúng ôm đầu mà chạy, khóc lóc thảm thiết, kêu trời kêu đất. Trước khi chạy,
chúng còn như tất cả các bang phái khác ném lại một câu truyền thống theo kiểu
“đánh không thắng thì buông lời hậm hực”:
- Dù tên tiểu tử thối tha nhà ngươi lấy được thanh kiếm đó ở
đâu thì ngươi cũng nên nhớ, sớm muộn gì chúng ta cũng giành lại để dâng lên cho
chúa thượng của chúng ta. Đến lúc đó, ta sẽ chém người thành mười tám khúc,
quăng cho lũ chó ăn!
- … Đã nhường rồi. - Đại hiệp và bọn du đãng quả nhiên không
có tiếng nói chung.
- Phì!
- Oa! Đại ca tức hộc máu ra kìa. Hắn vốn không thèm để ý đến
lời của đại ca. Làm gì có kẻ nào bị mắng là chém cho chó ăn mà còn bảo "Đã
nhường rồi" chứ. Đại... đại ca vẫn ổn chứ ạ?
- Đi đi đi! Chúng ta đi!
Xử lý xong chuyện giang hồ, thanh kiếm bạc được tra vào vỏ.
Kiếm khách liền bỏ đi.
- Ân công! Hắc công tử! Xin dừng bước!
Giọng nói từ phía sau đã giữ bước chân hắn. Hắn ngoái đầu
liếc nhìn cô nương vừa “thụ thụ bất thân” với mình, không dám chắc có phải nàng
gọi mình không.
- Cô nương gọi tại hạ ư?
- Đúng vậy. Ân công, Hắc công tử!
- … Tại hạ không phải họ Hắc.
- Ồ! Nhưng… - Mặc toàn đồ đen, không mang họ Hắc, chẳng phải
rất uổng sao?
- Tại hạ cũng không phải là ân công của cô nương.
- Ồ! Nhưng mà… - Đám người đó vừa muốn chém nàng. Tuy chủ yếu
là vì xử lý chàng nhưng may mà có chàng “tiện thể” cứu nàng.
- Cô nương họ Long ư?
- Ơ! Công tử quen tôi sao? Thật đúng là duyên định ba…
- Không. Những người phục vụ ở các tiểu điếm của Đại Long Môn
đều mặc giống cô nên rất dễ nhận ra. - Hắn liếc nhìn tấm thẻ bài trên ngực áo
nàng - số 1227, cũng có nghĩa là người thứ một nghìn một trăm hai mươi bảy của
nhà họ Long. Xem ra, cô ấy mới vào làm ở khách điếm không lâu. Số thứ tự trên
thẻ bài của cô ấy cũng căn cứ vào việc mới phân đến. Những người đến trước,
càng lâu năm kinh nghiệm thì số thẻ sẽ càng nhỏ. Số 1227 thực sự không thể tính
là có vai vế gì cả.
- … - Thế mới nói, nàng cực kỳ coi thường bộ y phục này. Mặc
y phục kiểu đồng loạt như vậy khiến nàng chẳng còn chút đặc điểm riêng nào. Thế
này thì làm sao có thể gây ấn tượng sâu sắc với hoàng tử trước mặt chứ? Chủ ý
quái gở của tên khốn Long Hiểu Ất! Ai quy định phải mặc y phục giống nhau cơ
chứ?
- Nếu Long cô nương đã là người của khách điếm Đại Long Môn
thì có thể cho tại hạ được thỉnh giáo, khi nào đại chưởng quỹ của cô, Long Hiểu
Ất, Long đại chưởng quỹ trở về?
- Haizzz! Công tử, công tử tìm hắn làm gì? - Nghe nhắc đến
Long Hiểu Ất, nàng lập tức cảnh giác hơn. Từ ngày bái đường, sau khi chiếm đoạt
quyền hành trong nhà họ Long rồi đá nàng xuống làm tiểu nhị không lâu, hắn đã
đi ngao du buôn bán khắp nơi, mở một loạt các khách điếm nhỏ. Thấm thoắt cũng
đã vài năm rồi. Ngoài chuyện xuất hiện vào lúc năm mới để ra oai với nàng, cho
nàng biết người chủ nhà họ Long vẫn còn sống, để hy vọng giành lại quyền làm
chủ khách điếm của nàng phai nhạt đi một chút, để nàng không gây rối với hắn
thì nếu không có chuyện gì, tuyệt đối hắn sẽ không trở về nhà họ Long.
- Chẳng giấu gì cô nương, không phải tại hạ tìm Long đại
đương gia, mà người tìm ngài ấy là thiếu chủ nhà tại hạ. Thiếu chủ và đương gia
nhà các cô có quan hệ bí mật. Lần này tại hạ hộ tống thiếu chủ đặc biệt đến
thăm Long đại đương gia nhưng lại gặp đám người thèm muốn thanh kiếm của thiếu
chủ nên tại hạ mới phải dẫn dụ chúng ra ngoài thành…
- Thiếu chủ ư? - Là nam hay nữ vậy?
- Quan hệ bí mật sao? - Bí mật thế nào? Bí ẩn đến mức độ nào?
Có thể bí ẩn hơn chuyện nàng là vợ trước của hắn không? Sao bỗng nhiên xung
quanh lại bốc mùi gian tình thế này?
- Hắc huynh, non xanh không đổi, nước biếc chảy mãi. Ngưỡng
mộ đại danh đã lâu, nay được gặp mặt, quả là thỏa lòng mong ước. Thật đúng là
gặp mặt không bằng nghe danh, gặp lại chẳng bằng nhớ nhung, tốt nhất là đừng
gặp thêm lần nào nữa. - Nàng chắp tay chào rồi quay người bỏ đi.
- Cô nương phải đi ư?
- Vâng. - Không đi sao? Đợi thiếu chủ gì đó của các ngươi và
hắn gặp nhau để họ lại tiếp tục ức hiếp người vợ bị bỏ rơi đáng thương như nàng
sao?
- Nhưng cô nương có biết Long đại đương gia…
- Tôi không biết hắn. Tôi không quen cái tên cầm thú, con
kiến họ Long đó, kẻ mặt người dạ thú, tướng mạo tử tế mà tâm địa bỉ ổi vô sỉ,
lấy chuyện ức hiếp thiếu nữ yếu đuối ra làm trò đùa, cướp sản nghiệp của người
ta, hủy hoại sự trong trắng của người ta, vứt bỏ người vợ kết tóc xe tơ. - Nàng
lại một lần nữa phủi tay áo chuẩn bị bỏ đi.
- … Vậy à? - Nhưng tại sao cô nương này còn hiểu rõ tính cách
của “con kiến họ Long” đó hơn cả người ta vậy?
- Khốn thật, công tử không thấy phiền sao? Lão nương đây đã
nói là không quen hắn. Làm ơn tránh xa lão nương ra một chút. Lão nương ghét nhất
là loại đàn ông cứ bám dai như đỉa ấy. Hứ!
- …
Rõ ràng nàng quên mất ai đã tự xưng “tiện thiếp”, “nô gia”,
lại còn gọi người ta là “ân công”, “Hắc công tử” rồi.
Chương 3: Lần đầu gặp Tiểu Bạch
- Mau xem, mau xem này. Long tiểu thư đến rồi. Ái chà! Vẫn
còn chưa thay bộ y phục tiểu nhị ra!
- Coi huynh nói kìa. Cô ta ngoài bộ y phục của tiểu nhị thì
còn có gì để mặc đâu. Cô tiểu thư khuê các này cũng thật đáng thương. Mẹ vừa
mới qua đời, sản nghiệp của gia đình liền rơi vào tay con sói gian ác, một tay
che cả bầu trời, ức lớn nạt bé. Mẹ cô ta vốn tưởng tìm được cho con gái một nơi
nương tựa, nào ngờ lại đẩy con gái mình vào biển lửa. Nghe nói, ngày đầu tiên
thành thân, còn chưa kịp động phòng thì cô ta đã bị bỏ rồi.
- Tôi thấy mẹ cô ta thật không tự lượng sức mình. Muốn ông
chủ Long tướng mạo phi phàm, nhìn xa trông rộng để ý đến khuê nữ nhà mình ư?
Nếu trước đây bà ấy tự kiềm chế được mong muốn của bản thân, thì biết đâu ông
chủ Long đã bớt coi thường con gái bà ấy rồi.
- Nói cũng đúng. Chẳng phải vì không muốn phải chạm mặt với
người vợ trước là cô ta mà mấy năm nay ông chủ Long không về sao. Nghe nói chỉ
năm mới Tết đến ông ta mới về kiểm tra khách điếm, ở dăm ba ngày rồi lại đi
ngay.
- Xem ra cuộc đời Long tiểu thư bị hủy hoại thật rồi. Nhưng
nói đi cũng phải nói lại. Ông chủ Long cũng không tồi, bộ y phục tiểu nhị trên
người cô ta chẳng phải chính là kiểu y phục sinh động trên người búp bê sao.
- Kẻ vô đạo đức, hắn chỉ biết thuê các cô nương chưa chồng
làm nha đầu phục vụ ở khách điếm, lôi kéo khách quan. Thật chẳng ra sao! Kẻ
buôn bán đúng là kẻ buôn bán, ngoài tiền ra, trong đầu trống rỗng.
Càng nghe đầu càng căng lên, bốc hỏa. Cái gọi là thêm thắt
đặt điều, ba cô sáu bà, lời nói ngon ngọt, miệng lưỡi thiên hạ là vậy. Từ ngày
phải thành thân, bị hưu giữa lúc bái đường, mấy năm đã trôi qua, tại sao không
ai có thể ngừng soi mói, thóc mách chuyện về nàng vậy? Đúng là nhàn cư vi bất
thiện, nhàn quá hóa lắm chuyện, ăn no không còn việc gì lại cứ lôi chuyện của
nàng ra để nói. Nhưng bao năm nay nàng chưa hề có động tĩnh gì. Dường như từ
sau khi bị người ta làm hại, nàng đã thay đổi, đã bị ép phải vứt bỏ cuộc sống
vui vẻ hạnh phúc.
Ngẩng mặt hứng chịu những lời đàm tiếu, nàng sải bước bước
vào bậu cửa khách điếm Đại Long Môn, phủi bụi đất trên y phục, nàng sợ chưởng
quỹ nhìn thấy người mình còn dính cỏ đất. Dường như thế giới của nàng và tay
chưởng quỹ quèn này hoàn toàn khác nhau. Cho dù người chồng trước đây của nàng
vẫn là vị đại đương gia có bộ ria con kiến và gương mặt khôi ngô.
- 1227, cô lại đến muộn. Theo quy định của bản tiệm, cô bị
trừ nửa canh giờ tiền công.
Nghe thấy chưa… 1227, tất cả là do chủ ý biến thái của tên
Long Hiểu Ất biến thái đó. Nói gì thì cũng là tiện cho hắn quản lý. Tất cả
những người làm thuê đều có mã số riêng. 1227… Mẹ ơi! Đó giống cái tên để gọi
sao? Nàng đường đường là đại tiểu thư nhà họ Long, thế mà đến đây lại biến
thành 1227.
Tức giận cũng không dám thốt ra lời, nắm tay giơ lên của nàng
lại hạ xuống. Nàng đổi bộ mặt thân thiện tiến lại quầy.
- Bá bá ơi, thúc thúc ơi, đại ca ơi! Người ta vừa mới gặp một
đám thổ phỉ đáng sợ ngoài thành, suýt nữa thì bị bọn chúng làm hại. Người ta
phải chạy thục mạng mới…
- Tôi là 420, không phải là bá bá, thúc thúc hay đại ca gì
của cô. Trong giờ làm việc không gọi mã số, trừ nửa canh giờ tiền công.
- …
- Y phục không sạch sẽ, chỉnh tề, trừ nửa canh giờ tiền công.
- …
- Làm dáng vô cớ, trừ nửa canh giờ tiền công.
- Này! Ai quy định làm dáng cũng bị trừ tiền công thế?
- Đại đương gia mới quy định mấy ngày trước.
- … - Chắc chắn là hắn cố ý. Không phải cái quy định dở hơi
này rõ ràng là nhằm vào nàng sao?
Nàng đang âm thầm hỏi thăm tổ tông mười tám đời của hắn thì
nghe thấy tiếng “rầm rầm” ở cầu thang gỗ. Chỉ thấy một nha đầu chạc tuổi mình
đang thở dốc từ trên lầu chạy xuống. Mắt nha đầu đó sáng lên như trông thấy
Quan Âm Bồ Tát cứu khổ cứu nạn, vội vàng nắm lấy tay nàng.
- 1227, cô đến rồi. Chưởng quỹ 420, chúng ta được cứu rồi.
- Sao thế? Tiểu… - Nàng vô cùng ngạc nhiên, thảng thốt định
gọi tên nha đầu, nhưng cũng kịp bịt miệng mình lại. Trước mắt nàng như có muôn
vàn ngôi sao bay vòng vòng. Nàng đứng trước nha đầu đó hỏi: - Cô… số mấy nhỉ?
Tôi lại quên mất rồi.
- Tôi là 813!
- Ồ… 8… 8… 813… - Hu hu! Sao nàng lại lúng túng thế chứ? Tự
nhiên lại tập báo mã số trước mắt mọi người. - Cô tìm tôi làm gì?
- Vị công tử trên lầu gọi một bàn đồ ăn, sơn hào hải vị, bào
ngư tổ yến, vi cá tay gấu.
- Công tử đó để thừa và chúng ta có thể lấy ăn ư? - Mắt nàng
sáng lên khi nghĩ đến đồ ăn thì bị chưởng quỹ giơ tay cốc cho một cái.
- Ăn cái đầu cô ấy. Chúng tôi đang lo công tử đó không có
tiền, là kẻ ăn quỵt.
- Haizzz! Tại sao? Người ta gọi một bàn thức ăn thì chắc chắn
là người giàu có, túi tiền rủng rỉnh rồi. Sao có thể là kẻ ăn quỵt được chứ?
- Tôi thấy cô vẫn chưa học thuộc những lời dạy của đại đương
gia. Đại đương gia đã sớm nhắc nhở, những kẻ ăn quỵt luôn ăn mặc đàng hoàng,
gọi một đống đồ ăn không bình thường, cơ hội hiếm có chắc chắn phải kêu các món
ăn đắt tiền, mới lạ gì đó và kỵ nhất là mấy món ai cũng ăn được. Loại người ăn
xong không chịu trả tiền, nhiều nhất thì chỉ bị đánh cho một trận thừa sống
thiếu chết. Tên này gọi đồ ăn mà lại không ăn, muốn xưng bá xưng vương sao?
- … Có thể hắn tìm hiểu và cũng từng làm kẻ ăn quỵt nên rất
sành sỏi chăng? - Nàng lườm chưởng quỹ, khịt mũi vẻ khinh bỉ, dõng dạc tuôn ra
một tràng lý thuyết từ những kinh nghiệm thực tiễn: - Ông thuộc lời dạy của đại
đương gia như vậy, sao còn cho kẻ trên lầu kia cơ hội?
- Bởi vì… vị khách đó đã ngồi ở đây từ sáng sớm, cứ nửa canh
giờ lại gọi đồ ăn một lần, hơn nữa lại càng lúc càng gọi đồ đắt tiền nên chúng
tôi mới biết. - Chưởng quỹ thở dài, định viết báo cáo cho đại đương gia. Bây
giờ loại khách ăn quỵt này ngày càng nhiều, cần phải có kế sách mới ứng phó
được.
- Thật đúng là kỳ phùng địch thủ. Vậy bây giờ phải làm thế
nào? Muốn biết người đó có tiền hay không thì hai người lên hỏi xem. - Nàng đẩy
tiểu nha đầu đứng bên cạnh đi.
- Người… người ta không tiện hỏi mà.
- Ngại ư? Điều này có gì phải ngại chứ?
- Cô đi thì khắc biết.
Tiểu nha đầu đỏ mặt, không nói gì nhiều mà đẩy nàng lên lầu.
Nàng ngẩng đầu lên nhìn vị công tử mặc áo trắng dựa vào chiếc ghế tựa ở gian
phòng giáp ban công, chân gác lên, một tay cầm chén rượu, một tay co nắm đấm,
đầu hướng về phía cửa sổ nhìn cảnh đường phố. Mấy dải lụa đen buộc tóc bị gió
thổi bay phất phơ trước mặt. Nghe có tiếng động ở cầu thang, người đó lạnh lùng
quay lại.
Rầm!
- 1227, 813, sao hai cô lại chạy xuống đây? - Chưởng quỹ nhìn
hai nha đầu ngã chổng tám vó lên trời.
- Tôi đẩy 1227 lên. Cô ấy lại đè tôi xuống. Híc! Đau… đau
chết đi được! - Tiểu nha đầu vừa khóc vừa vội vàng đứng dậy nhìn nàng vẫn còn
nằm xoài trên đất. - Bây giờ thì cô biết tại sao tôi ngại rồi chứ?
- … Rõ ràng là nàng chưa hết sốc khi nhìn thấy khuôn mặt đó,
nằm trên đất nói: - Cô cũng thật nhẫn tâm. Cô biết ngại,chẳng lẽ tôi không
biết? Cô bảo tôi đi xin người đó… bạc ư? Tôi không muốn. Tại sao lại là tôi
chứ?
- Tất nhiên là cô rồi. Cô quên rồi sao? Trong khách điếm này
ai là người duy nhất không bị quay cuồng trước vẻ đẹp của Long đại đương gia?
Ai không bận tâm đến vẻ đẹp của Long đại đương gia? Chính xác là ai đã dạy
chúng tôi nhìn đàn ông tuyệt đối không được xem tướng mạo bên ngoài? Giống như
đương gia nhà chúng ta lòng dạ rắn độc, tính khí quái đản thì dù có đẹp trai
hơn nữa cũng chỉ là bông hoa độc, đẹp nhưng không thể hái, hái thì sẽ chết cả
nhà. Đó là câu của ai?
- … - Dường như những câu cảnh báo tâm huyết, đầy máu và nước
mắt này chỉ có nàng mới có thể nói ra được. Đúng vậy. Tướng mạo của đàn ông là
thứ không đáng tin. Ngay bản thân nàng đây cũng vì một lần lỡ chân mà phải oán
hận cả đời. Nàng giống như bông tường vi đang ở trên tường lại phải chịu cảnh
như kẻ hầu người hạ khi dẫn sói về nhà. Nếu hôm nay trên lầu lại xảy ra tai
họa, hừ, tai họa này không do nàng đối phó thì ai sẽ đến giải quyết đây?
- Cô đã nghĩ thông suốt chưa? - Tiểu nha đầu nhìn nàng đứng
dậy, thẳng người bước lên lầu. Nàng ngoái đầu lại nghiêm túc nhìn nha đầu, bĩu
môi kiêu ngạo nói: - Tôi không xuống địa ngục thì ai xuống chứ?
- Cố lên! Tôi và chưởng quỹ 420 sẽ ở đây cổ vũ cho cô.
- … Đòi được tiền về, cô được tăng nửa canh giờ tiền công.
- Một canh giờ. - Nàng bỗng dừng bước, quay đầu lại nhấn
giọng.
- Mặc cả, trừ nửa canh giờ tiền công.
- …
Thắt chặt dây lưng, đứng trên chiếu nghỉ tầng hai, nàng hít
một hơi thật sâu. Đang định sải bước đến trước mặt người đó thì hắn chợt quay
đầu lại, một tay chống vào cái cằm tuyệt đẹp nhìn nàng cười, mắt hơi nheo lại,
không rõ hắn đang nhìn vào bộ phận nào trên người nàng. Hắn cười như hoa nở, nụ
cười rạng rỡ.
Bước chân nàng bỗng thu ngắn lại thành bẽn lẽn. Nàng thẹn
thùng đứng trước mặt hắn, nói:
- Tôi… Bạch công tử…
- Sao cô biết ta họ Bạch? - Giọng nói không hề lộ vẻ kinh
ngạc, dịu dàng thốt ra từ đôi môi mỏng, bay đến bên tai nàng.
- Toàn thân mặc đồ màu trắng, không phải họ Bạch thì họ gì?
Hi hi!
Hắn cúi đầu nhìn bộ y phục trắng như tuyết của mình mỉm cười:
- Cô nương rất tinh tường. Xem ra ta muốn giấu tên tuổi cũng
thật là khó. Đây đúng là một trở ngại lớn. - Nói đoạn, hắn kéo lại cổ áo để lộ
cái cổ tuyệt mỹ sau lượt cổ áo trắng muốt với tiếng thở nhẹ.
- Bạch công tử, cuối con phố này có một thợ may rất giỏi,
tiền công cũng không nhiều. Công tử “trả xong tiền” rồi đến đó là có thể giấu
kín tên tuổi. - Nàng nhấn mạnh mấy chữ quan trọng “trả xong tiền”, nở nụ cười
người phục vụ tận tâm, nhưng ánh mắt lại mang vẻ lưu luyến với người có cái cổ
trắng nõn đó.
Hắn nâng chén rượu lên, mắt như mang ý cười. Ánh mắt vô tình
lộ rõ sắc xuân, nhếch mép nói: - Này, cô đã thành thân chưa?
- Sao vậy? Khách quan muốn làm mối cho tôi sao?
- Cô có đồng ý không?
- … - Nàng nheo mắt đánh giá nam nhân mỹ lệ trước mặt, môi
hơi cong lên: - Nói thật đi, công tử không có tiền đúng không?
- Thiếu chủ nhà họ Bạch, hai mươi lăm tuổi, chưa có thê
thiếp, tướng mạo đàng hoàng, tính tình ôn hòa, gia thế hiển hách, gia tài vô
kể, ruộng vườn vạn mẫu, cô có hứng thú không? - Không hề trả lời mà lại đặt ra
câu hỏi.
Đúng là những lời của chuyên gia mai mối, hắn dường như đã
quá thuần thục với công việc này. Hắn chắp tay, chốt câu cuối cùng cực kỳ quan
trọng. Những điều kiện mà hắn kể ra khiến nàng động lòng. Sao… sao hắn biết
được nhược điểm của nàng chứ?

