Khách điếm Đại Long Môn (Tập 1) - Chương 08 - 09

Chương 8: Dùng bữa xong tiếp tục ngược đãi

 

Vừa vào phòng ăn, hai người lập tức phân biệt ranh giới. Long
Hiểu Ất dẫn theo một nhóm người đi lên vị trí cao, Long Tiểu Hoa cùng một nhóm
người đi xuống vị trí thấp. Con chó quẩn chân Tiểu Bính luôn làm vừa ý chủ nhân
cũng được luận công ban thưởng vị trí ngồi. Kết quả, với thành tích đuổi người,
đập quán, chửi bới hôm nay, nàng vẫn phải ngồi ở vị trí thấp nhất nhưng vị trí
đó đã bị Tiểu Đinh ngồi mất rồi. Nàng thở dài, tại sao thế giới này lại có
nhiều Long Hiểu Ất đến trừng trị nàng như vậy. Thường ngày hắn không ở nhà, Giả
quản gia ngồi vị trí của hắn, cứ thế theo thứ tự, nàng còn có thể ngồi bên Tiểu
Đinh, tại vị trí cuối cùng, trên một chiếc ghế nhỏ ọp ẹp. Nhưng hắn quay về,
vẫn theo thứ tự thì vị trí của nàng lại bị đẩy đi.

Tiểu Đinh nhìn tiểu thư đứng bên bàn không có chỗ ngồi thì
rụt cổ thì thầm: 

- Tiểu… tiểu thư, hay là tiểu thư và Tiểu Đinh ngồi chung một
ghế nhé. Chúng ta mỗi người một nửa ghế.

Nàng nhìn Tiểu Đinh dịch mông để lại nửa chỗ trống cho mình:

- Híc… Tiểu Đinh, vẫn còn có em đối xử tốt với ta. Hồi đó, ta
nên nói với mẹ, ta muốn gả cho em. Híc!

- … Ờ… Em không để tiểu thư ngồi được nữa. - Cô hoàn toàn
không muốn lấy tiểu thư. Cô chẳng có chút dũng khí nào cả.

- Này, em làm ta cảm động rồi lại nói ra câu vô tình thế sao?
- Nàng trừng mắt, rồi bỗng cảm thấy có người đang nhìn mình, nàng nghiêng đầu
và phát hiện ánh mắt của Long đại đương gia ở rất xa họ. Ánh mắt đó nhắm thẳng
vào nàng rồi dời đi. Sau đó, đương gia vẫy tay gọi Tiểu Bính lại, thì thầm với
hắn vài câu. Tiểu Bính lập tức gật đầu chạy ra khỏi phòng ăn. Không lâu sau, hắn
mang đến một chiếc ghế nhỏ.

- Này, Long Tiểu Bính, đừng nói với ta là chủ nhân của các
ngươi định để ta ngồi chiếc ghế này…

- Đương gia thấy cô đáng thương, không nỡ để cô không có chỗ
ngồi. Cô còn không biết cảm ơn? - Long Tiểu Bính hứ một tiếng, không nói thêm
nữa, đưa chiếc ghế nhỏ cho nàng rồi quay đầu đi về bên chủ nhân.

Nàng ôm chiếc ghế nhỏ đó đứng nguyên tại chỗ trước ánh mắt
của tất cả mọi người, cơn giận trong nàng cuồn cuộn bốc lên. Cho dù là mẹ kế
cũng không thể ngược đãi người ta như vậy chứ.

Rầm! - Nàng đập mạnh tay xuống bàn, thu hút sự chú ý của tất
cả mọi người.

Nàng hít một hơi thật sâu, quát lên giận dữ:

- Rốt cuộc ai là chủ cái nhà này?

- Ta là chủ. Làm sao hả? - Giọng nói không hề do dự từ vị trí
cao dội xuống.

- Không sao. Tôi chỉ tiện hỏi thế thôi. Mọi người ăn cơm đi.
Hì hì… - Hu hu… sự thực đã chứng minh, dũng khí và khí thế của Long Tiểu Hoa
đều chỉ đến trong giây lát và biến mất ngay sau đó. Nàng lại giống như quả bóng
da xì hơi xẹp lép.

Nàng chấp nhận số phận cầm chiếc ghế nhỏ đang định ngồi xuống
cạnh Tiểu Đinh, thì nghe thấy tiếng nói từ vị trí cao đó lại vang lên:

- Ngồi bên cạnh ta đây này.

- Hả?

- Ta bảo cô mang ghế lại ngồi cạnh ta. - Hắn hết kiên nhẫn
nhấn mạnh một lần nữa.

- … Ờ ờ ờ.

Nàng lập tức bê chiếc ghế nhỏ đến bên hắn, đặt xuống, ngồi xuống,
thu hút ánh nhìn của hắn.

Nhưng vừa ngồi xuống, chiếc bàn ăn đã che kín cả đầu nàng. Bê
bát cơm trắng, cầm đũa đang nghĩ xem làm thế nào để không thu hút sự chú ý của
mọi người mà vẫn gắp được món mình thích. Dường như nàng vừa nhìn thấy món sườn
mà mình thích gặm nhất, loại không có thịt mỡ mà ngày thường chắc chắn Giả quản
gia sẽ mang nó đến trước mặt nàng để nàng thưởng thức.

Nàng đang mơ tưởng đến món sườn xào chua ngọt thì cảm giác
một gắp rau bay qua đỉnh đầu mình, trong nháy mắt nó đã rơi vào bát của nàng.
Nàng mơ màng ngẩng đầu lên nhìn người vừa gắp thức ăn cho mình thì nhận ra đó
là Long Hiểu Ất. Hành động như thể mình vừa ban phát thức ăn cho người khác,
hắn rất hài lòng. Khốn khiếp, hắn còn không thèm nghĩ xem, là ai đã hại nàng ra
nông nỗi này!

- Cô nhìn ta làm gì? Mau ăn đi.

Nàng liếc nhìn chỗ rau mà hắn gắp vào bát mình. Đây là gì?
Món này sao? Hắn quá sỉ nhục nàng rồi! Nàng không thèm. Hứ! Thà ăn cơm không
còn hơn.

Hắn thấy nàng không động đến chỗ rau đó, cũng không nói thêm.
Dường như hắn chẳng buồn quan tâm đến nàng mà quay đi tiếp tục ăn.

Giả quản gia trò chuyện với hắn:

- Đương gia, lần này vẫn chưa đến cuối năm, sao bỗng nhiên
người quay về thế?

- Sao vậy? Đây không phải là nhà ta à? Không chào đón ta về phủ
sao? - Hắn vờ cười trả lời.

Đúng vậy. Không chào đón. Mau cút đi!

Người đang ăn cơm không, miệng đầy cơm, thầm nghĩ trong lòng.

- Đương nhiên không phải vậy. Đương gia quay về là tốt nhất.
Lão hủ rất vui. Mọi người rất vui. Tiểu thư, cô ấy… à, vui nhất đấy ạ. Hà hà!

Tiểu Bính liếc nhìn Giả quản gia vẫn chưa từ bỏ ý định tác
hợp cho đôi vợ chồng xa cách, lạnh lùng nói:

- Hứ! Cô ấy vui hay không thì sao chứ? Lần này, đương gia về
là vì Lâm viên ngoại ở phía đông thành có chuyện muốn bàn với đương gia.

- Lâm viên ngoại ư? Lão già đó sao? - Giả quản gia đặt đũa
xuống: - Đương gia, không phải lão hủ nhiều lời nhưng đương gia còn gì để nói
với lão già đó ạ? Hồi đó, khi phu nhân qua đời, khách điếm đứng trước nguy cơ
phá sản, lão ta còn giậu đổ bìm leo. Nghĩ đến đây, lão hủ đã thấy uất hận trào
dâng rồi.

Long Hiểu Ất cười nhạt không nói, chỉ gắp một miếng đậu phụ
thả xuống dưới bàn như thể vứt đi vậy.

- Thì cũng có lúc này lúc khác. Giả quản gia chưa từng nghe
câu, trên thương trường không có tình bạn tuyệt đối, chỉ có lợi nhuận tuyệt đối
thôi sao. Đây là câu đương gia đã dạy cho Tiểu Bính. Hơn nữa, Lâm viên ngoại
còn có ý gả nhị tiểu thư của mình làm phu nhân của đương gia. Người ta có lòng
thành như vậy thì tại sao phải từ chối chứ?

Không thèm để ý đến chuyện tranh luận của hai người Giáp,
Bính, hắn tiếp tục gắp giá thả xuống dưới bàn nhưng người nào đó vẫn cứ ăn cơm
trắng.

- Gì cơ? Muốn bàn chuyện kết hôn với đương gia sao? Điều điều
điều điều này sao có thể được chứ? Tiểu thư đó, cô ấy…

- Lâm nhị tiểu thư nhà người ta học rộng biết nhiều, tao nhã
ôn hòa, thanh tú dịu dàng, tinh thông cầm kỳ thi họa. Tại sao không lấy được
chứ?

- Nhưng nhưng nhưng… tiểu thư, cô ấy cũng…

- Tôi muốn ăn sườn. - Không chịu nổi sự sỉ nhục của Long đại
đương gia, nàng đã thốt lên tiếng nói chính nghĩa nhưng lại càng khiến cho Tiểu
Bính coi thường mình hơn.

- Tiểu thư, cô ấy làm sao? Một Long tiểu thư chỉ biết gặm
xương sườn mà đòi sánh với người ta?

- Tiểu thư, cô mau ăn giấm đi, mau ăn giấm đi[1].
- Đúng là hoàng đế chưa lo, thái giám đã sốt ruột, Giả quản gia kêu lên. -
Ngoài chuyện ăn xương sườn, cô ấy còn có thể làm rất nhiều việc.

[1] Ăn giấm: Có nghĩa là ghen tuông, nổi cơn ghen.

- Ăn giấm cái gì chứ? - Nàng lau cái miệng không dính chút
dầu nào. Hứ hứ! Làm việc cả ngày mà còn không cho ăn chút đồ béo, nàng sắp gầy
trơ xương rồi đây này. Sườn sao có thể ăn cùng giấm được!

Hắn nhìn nàng hứ một tiếng lạnh lùng rồi gắp miếng xương giơ
ra trước mặt mình:

- Xem ra, miếng sườn này còn ngon hơn cả giấm? - Hắn muốn xem
miếng sườn ngon hơn giấm ở điểm nào?

Nàng nhìn hắn gắp miếng sườn thì lập tức mắt sáng lên, bê bát
cơm trắng đưa theo. Hắn sang trái nàng sang trái, hắn sang phải nàng sang phải.
Hiếm khi thấy cảnh vợ chồng hợp nhau đến thế nhưng làm sao Giả quản gia có thể
vui nổi cơ chứ?

- Hứ! Ông xem đi. Tôi nói rồi mà. Cô ấy chỉ biết có gặm xương
sườn mà thôi. Phụ nữ mà không biết ghen tuông thì làm sao xứng với đương gia
được? Đương gia xem, cô ấy làm gì có chút nữ tính nào chứ? - Tiểu Bính đưa ra
lời nhận xét.

- Ghen tuông và nữ tính thì có liên quan gì đến nhau? - Long
Tiểu Hoa tỏ rõ bất đồng với kết luận của Tiểu Bính. Hai chữ thần bí “Nữ tính”
sao có thể giải thích một cách thô lỗ bằng hai chữ “Ghen tuông” được!

- Vẻ nữ tính của bổn tiểu thư ẩn sâu nơi này. Khi nào gặp
được bạch mã hoàng tử thì nó sẽ tự khắc xuất hiện, nhưng bây giờ ta chỉ ngửi
thấy mùi sườn xào thôi. - Nàng làm tư thế vỗ ngực thể hiện niềm tự hào về “vẻ
nữ tính” ẩn sâu của mình.

Rầm! - Tiếng đũa đập mạnh xuống bàn. Nàng tròn mắt nhìn miếng
sườn đó được bàn tay nặng nề của hắn quẳng lại trên đĩa. Lúc này khuôn mặt hối
lỗi không hề thích hợp chút nào.

- Hứ! - Tiếng hứ phát ra từ cổ họng hắn. Liếc mắt đoán chừng
ai đó đã lại cầm đũa lên và từ bỏ miếng ăn vừa rồi, nàng đứng dậy khỏi chiếc
ghế nhỏ và nhào đến quét sạch đĩa sườn xào chua ngọt trước ánh mắt kinh ngạc
của mọi người. Nàng đã dùng hành động thực tế để cho thấy “vẻ nữ tính” của mình
quý giá đến nhường nào, không phải ai cũng có thể dễ dàng thấy được.

- Hóa ra, Long đại tiểu thư lại keo kiệt thể hiện nữ tính
trước mặt ta đến thế? - Lông mày hơi dựng lên, thứ ngữ điệu không rõ vui hay
giận của hắn khiến những người xung quanh chẳng còn hứng thú gì mà ăn nữa, chỉ
muốn buông bát bỏ đi.

Nhưng cuối cùng ai đó đã gặm nhấm chân dung của chính mình
lại hoàn toàn không cảm nhận được bầu không khí buốt lạnh trên đỉnh đầu. Nàng
bê bát ngồi xuống chiếc ghế nhỏ, đặt đũa và bát cơm xuống đất, chuyên tâm gặm
nốt miếng xương sườn mình hằng mong nhớ mà chẳng hề cảm thấy hình tượng và dáng
vẻ vừa nãy của mình cực kỳ không phù hợp.

Nàng đang thưởng thức miếng ăn ngon và hận là chân tay mình
không giúp ích được nhiều cho cái miệng với miếng sườn cứng ngắc đó. Tóm lại
hắn đã gọi nàng đến bên nhưng nàng lại dứt khoát hạ thấp hình tượng của mình
cho hắn xem. Bỗng nhiên, mũi nàng ngửi thấy mùi hương không giống như thức ăn
đang xộc vào mũi mình. Quệt cái miệng đầy dầu mỡ, nàng ngẩng đầu lên và phát
hiện hắn không nhìn nàng, chỉ tiện tay đưa cho nàng một chiếc hộp mà nàng không
rõ là thứ gì.

- Tặng cô đấy. - Khẩu khí và thái độ đều như thể người tặng
quà.

- Tặng… tặng tôi ư? - Nàng có chút sợ hãi nhìn Long Hiểu Ất,
nặng nề nuốt nước miếng, cảm thấy khó tin trước món quà của hắn. Hắn lại chủ động
tặng quà cho nàng sao? Thật kỳ lạ! Thật đáng sợ! Hắn định giở trò gì ư?

Chẳng lẽ muốn lấy thứ đó để so sánh với miếng sườn trên tay
nàng?

- Cô bỏ miếng sườn xuống cho ta. - Hắn nắm lấy tay nàng, thể
hiện thái độ quan tâm rõ ràng, càng ngày hắn càng nghi ngờ, liệu rằng nàng có
mấy chữ “Nữ tính” hay không?

Nàng lập tức gặm nốt miếng sườn nhai một cách ngon lành rồi
vứt mẩu xương xuống đất tỏ ra là mình rất nghe lời.

Hành động hào phóng của hắn đối với nàng đúng là khó hiểu.
Hắn đặt chiếc hộp đó lên bàn, buông đũa xuống, đứng dậy, xem ra hắn đã bị cái
miệng ngon lành của nàng đánh bại.

Hắn vừa đứng lên thì tất cả mọi người cũng lập tức buông đũa,
đi theo hắn ra khỏi phòng ăn, giờ chỉ còn lại mình Giả quản gia đang nhìn Tiểu
Bính nói:

- Đã thấy chưa? Trong lòng đương gia vẫn có tiểu thư. Đương
gia vừa tặng quà cho tiểu thư đấy. Tiểu thư mau mở ra xem là món quà gì đi.

Nàng gạt mỡ ở miệng và mở chiếc hộp ra. Một làn phấn thơm bay
lên khiến nàng suýt nữa thì sặc:

- Phì! Thứ quái quỷ gì thế này? Thối chết đi được. Tiểu Giáp,
có phải là thuốc độc không? Hắn muốn đầu độc tôi sao?

- Tiểu thư, tiểu thư! Trời ơi! Đương gia đã tặng đồ trang
điểm đấy. Đây là một bộ đồ trang điểm.

- Đồ… đồ trang điểm ư? - Nàng bàng hoàng nhìn cái hộp nhỏ đó.
Ánh mắt hoài nghi hướng theo Long Hiểu Ất ở ngoài đại sảnh, khó khăn lắm nàng
mới nuốt được nước bọt.

Người xưa có câu “Nữ vi duyệt kỷ giả dung”[2].

[2] Nữ vi duyệt kỷ giả dung: Con gái làm đẹp vì người mình
yêu.

Đương nhiên nàng hiểu lý lẽ này. Hắn tặng nàng đồ trang điểm,
lẽ nào muốn nàng bộc lộ vẻ nữ tính của mình? Hắn muốn trêu chọc dây thần kinh
cảm xúc vô cùng nhạy bén của nàng sao? Đó không phải là nói hắn đối với nàng…?

Híc híc híc! Nàng cảm thấy, ngay từ nhỏ hắn đã có cách nghĩ
rất kỳ lạ về nàng. Liệu đó có phải cảm tình thời thơ ấu không? Nhưng dù sao
nàng cũng như cha mẹ tái sinh ra hắn, nhặt hắn về nuôi. Hắn có đối xử với nàng
thế này hay thế khác thì cũng là chuyện đã qua rồi, chỉ tiếc rằng mẹ kế thì vẫn
là mẹ kế, mãi mãi không thể biến thành hoàng tử. Có điều, nàng sẽ cho hắn một
góc nhỏ trong trái tim của nàng…

- Giả quản gia, Tiểu Bính, hai người chớ nghĩ ngợi quá nhiều.
Đây là đồ trang điểm mà người ta gán nợ cho đương gia đấy thôi. Nha đầu ở Long
phủ ai cũng có phần, Tiểu Đinh tôi cũng có. Nếu ông muốn đem cúng phu nhân đã
qua đời để tỏ lòng hiểu kính cũng hoàn toàn không thành vấn đề.

- …

- Tiểu thư, sao tự nhiên tiểu thư lại đá em thế?

- Ta ghét những kẻ không để cho ta mơ hết giấc mộng của mình.
- Hiếm khi nàng mơ tưởng một chút. Nàng còn mơ tưởng mẹ kế thay đổi thái độ với
nàng, nhưng ít nhất thì cũng đợi nàng mơ xong rồi hãy phá vỡ giấc mộng đẹp của
nàng chứ.

- …

- Ta còn ghét kẻ không để cho ta gặm hết miếng xương sườn.

- …

- Ta ghét nhất kẻ tặng ta đồ trang điểm.

- Đương gia, tiểu thư nói cô ấy ghét người! - Tổng kết tất cả
những câu nói của Long tiểu thư, Tiểu Bính nói vọng ra đại sảnh.

Đại sảnh lập tức vang lên tiếng chén trà rơi xuống đất, tiếng
đồ sứ vỡ tan, tiếp đó là…

- Gọi Long Tiểu Hoa ra quét dọn, lau nền nhà, pha trà và ra
chuồng ngựa!

- Đương gia bảo tiểu thư ra chuồng ngựa làm gì ạ?

- Cho ngựa ăn.

- … Vâng, thưa đương gia.

Đoạn đối thoại vọng lại khiến Tiểu Bính nhướn mày, nhìn khuôn
mặt đang nhăn nhó của Long Tiểu Hoa: 

- Tiểu thư, cô còn đứng ngây ra đó làm gì? Đương gia bảo cô
đi làm việc đấy.

- … - Đây là nhằm vào nàng. Đây rõ ràng là nhằm vào nàng.

- Phải rồi. Ngựa của đương gia chỉ thích ăn yến mạch. Cô đừng
cho nó ăn linh tinh nhé. Nó mà tức giận là sẽ đá người đấy.

- … - Đây là ngược đãi. Đây rõ ràng là ngược đãi mà.

Chương 9: Thế giới mà ngay cả “mẹ kế phiên bản nam” cũng có
nữ nhân thèm muốn

 

Bôn Tiêu.

Đó là tên con ngựa đen ngu ngốc của Long Hiểu Ất.

Nghe Tiểu Bính nói, đó là cái tên mà chủ nhân hắn đã chọn ra
từ tên tám con ngựa của Chu Mục Vương được viết trong cuốn Thập Di Ký.
Ngựa Bôn Tiêu vượt nghìn dặm đường, bụi không dính chân.

Nhưng đối với Long Tiểu Hoa, một con ngựa đen mà mang cái tên
đầy cảm xúc, tốt đẹp và cảm tính như vậy quả là không cần thiết. Chính vì thế,
nàng cũng đã từng đề nghị Long Hiểu Ất đổi tên cho con súc sinh chạy quá nhanh
này. Có thể tùy chọn cái tên nào đó như: Đại Hắc hay Hắc Mao gì đó, một cái tên
thường gặp, như vậy chẳng càng thân thiết hơn sao? Gọi lên nghe cũng thuận
miệng. Chỉ cần gọi Đại Hắc thì con ngựa đen chạy đến. Như vậy chẳng phải là rất
hay sao?

Nhưng đương gia nhà họ không hiểu hết được sự sâu sắc trong
đề nghị của Long Tiểu Hoa mà liếc nàng rồi buông một câu:

- Ta không “tùy tiện” như cô. Cô ra ngoài đi.

- …

Tùy tiện ư? Nàng tùy tiện lúc nào? Tên của một con súc sinh
cũng có thể ví von với sự trong trắng của nàng sao? Liệu có phải khả năng của
hắn từ nhỏ đến lớn đã quá hạn hẹp không? Bôn Tiêu, Bôn Tiêu, nàng cũng không
tin trinh tiết của tên nam nhân cưỡi con súc sinh khốn khiếp “Chạy suốt đêm”[1] này
lại có thể so bì với trinh tiết của nàng.

[1] Tên con ngựa là Bôn Tiêu, “Bôn” nghĩa là chạy, “Tiêu”
nghĩa là đêm, nên ý nghĩa cái tên là nói con ngựa quý có thể chạy suốt đêm
không mệt mỏi.

- Bôn Tiêu, đương gia sai tiểu thư đến cho ngươi ăn đấy.

Tiểu Bính treo chiếc đèn lồng giấy lên cột chuồng ngựa, hất
hàm ý bảo Long tiểu thư mau làm việc đi. Long Tiểu Hoa nhăn mặt bê một chậu yến
mạch thất thểu bước vào chuồng ngựa.

- Thường ngày đều là tôi cho con ngựa Bôn Tiêu của đương gia
ăn. Cô biết đấy. Bôn Tiêu không thích ai lại gần nó trừ đương gia. Nếu tôi không
đi cùng cô thì chắc chắn bộ móng sắt của Bôn Tiêu sẽ đá cô ra ngoài.

Đúng vậy. Chủ ngựa hắn tình nghĩa sâu nặng còn nàng là người
ngoài, một năm mới gặp có một lần. Nàng cũng không mong đợi gì con súc sinh này
có thể ghi nhớ giọng nói và nụ cười của mình. Nàng cười lạnh lùng. Thật tệ khi
phải cho con ngựa này ăn trong ánh nến leo lét. Nàng giơ tay ra mà cũng không
nhìn thấy năm đầu ngón tay của mình. Tuy nàng có thể thấy được bóng nó nhưng
kiếp sau nó đi đầu thai làm ngựa bạch thì sẽ tốt hơn.

- Chạy suốt đêm, đồ ăn của ngươi đến rồi. Ăn đi. - Nàng đổ
yến mạch vào chuồng ngựa, hoàn thành nhiệm vụ. Đúng lúc nàng định xoay người bỏ
đi thì thấy con ngựa đó ngửi ngửi yến mạch, khinh miệt ngẩng đầu lên, phì hơi
ra từ cái mũi to của nó tỏ vẻ không hài lòng.

- Tiểu thư cho ăn như vậy, Bôn Tiêu sẽ không ăn đâu. - Tiểu
Bính khoanh tay trước ngực đứng một bên. - Nó chưa bao giờ ăn uống “tùy tiện”
cả.

Như vậy là con ngựa của đương gia còn sống tốt hơn cả nàng.
Đúng là phân biệt đối xử.

- Tại sao? - Nàng không thể tin được, chỉ vì nàng đổ yến mạch
vào chuồng ngựa mà Tiểu Bính lại nói nàng như vậy. Xì! Đúng là chủ nào tớ nấy.
Có điều nụ cười của hắn vẫn chưa luyện được như chủ nhân của hắn. Tức giận tột
bậc, hoàn cảnh thật tàn khốc nhưng nếu nàng không thể tu thân dưỡng tính, nín
nhịn, thì sớm muộn gì cũng bị tức chết.

- Lẽ nào nó… còn muốn đi dạo xong thì mới chịu ăn? - Nàng
liếc Tiểu Bính với vẻ khinh thường rồi nhìn về phía con ngựa rất biết hưởng thụ
kia. - Thế này đi. Chuồng bên cạnh có một con lừa cái. Ta sẽ dắt nó sang bên
đấy cho chúng ở với nhau một đêm. Thu xếp cho chúng như vậy là được rồi chứ gì?
- Nàng cũng được coi là nhân từ đấy chứ? Ở khách điếm nàng cũng không chu đáo
như vậy đâu.

- Cô nói cái gì? - Tiểu Bính nhảy lên kinh ngạc trước chủ ý
của nàng. - Cô điên thật rồi. Bôn Tiêu là dòng ngựa thuần chủng, nghìn vàng khó
mua. Cô dám tùy tiện cho nó phối giống với lừa sao? Tôi cảnh cáo cô. Đây là con
ngựa yêu quý nhất của đương gia. Cô mà làm bừa, cẩn thận kẻo đương gia cho lừa
làm chuyện đó với cô đấy.

- Trời tối đen như mực, ngươi bảo ta đi đâu để tìm con ngựa
cái thuần chủng, nghìn vàng khó mua cho nó chứ? Nếu nó có thể chấp nhận, vậy
thì ta…

- Cô cô cô đúng là hạng nữ nhân vô liêm sỉ. Sao cô có thể tùy
tiện nhắc đến chuyện giường chiếu như vậy?

- Nữ nhân có liêm sỉ thì cuối cùng cũng vẫn bị nam nhân đưa
lên giường đấy thôi. - Xin lỗi nhé. Nàng chính là hạng nữ nhân tùy tiện như vậy
đấy. Hứ!

- Làm sao cô có thể xứng với đương gia được chứ?!

- Bây giờ tìm đối tượng kết hợp cho Bôn Tiêu hay là cho đương
gia của ngươi đây?

- Hừ! Tôi không thèm tranh cãi với cô nữa. Cô mau cho ngựa ăn
đi. Đây là nhiệm vụ đương gia giao cho cô đấy.

- Cho ăn thì cho ăn. - Nàng đổ yến mạch vào chậu và nghĩ nên
dùng cách gì để nịnh con súc sinh còn tai quái hơn cả chủ này. Nó không để ý
chuyện nàng đã làm với chủ của nó hôm nay chứ? Ồ, nói cho cùng thì đó vốn là
chỗ của nó mà. Nàng đã xâm phạm chỗ của nó mà còn muốn tùy ý cho nó ăn sao?
Dường như là không thể. Ồ, trước đây, có vài lần nàng trông thấy Long Hiểu Ất
cho nó ăn. Hắn vừa cho nó ăn, vừa vuốt cổ nó, vỗ đầu nó. Vậy thì nàng cũng dứt
khoát phát huy tình yêu thương đó…

Nàng đang định giơ tay ra thì giọng Tiểu Bính lại vang lên
bên cạnh:

- Đừng chạm vào!

- Lại sao nữa?

- Không phải tôi đã nói với cô rồi sao? Bôn Tiêu không thích ai
ngoài đương gia lại gần nó. Đến cả tôi cũng không dám chạm vào nó. Hơn nữa… Hừ,
vừa rồi đương gia đã dặn tôi không được để cô chạm vào nó.

- Tại sao? - Bảo nàng cho ngựa ăn mà lại không cho chạm vào
nó sao?

- Bôn Tiêu là chú ngựa ngày chạy cả nghìn dặm, cực kỳ chăm
chỉ. Đừng để thói quen lười biếng của ai đó nhiễm sang nó. - Tiểu Bính nhếch
mép: - Đây là nguyên văn lời dặn của đương gia. Cô không biết là đương gia rất
coi thường cô sao? … Này, cô quay người định đi đâu thế? 

- … Dắt con lừa cái sang đây cho con ngựa ngày chạy nghìn dặm
của hắn. Ta muốn xem sau khi nó nhiễm thói quen của con lừa thì nó có thể chạy
được nữa không? Khốn khiếp!

Nói xong, nàng bất chấp tiếng thét kinh hoàng của Tiểu Bính
và tư thế bảo vệ con ngựa anh dũng của hắn, cũng không cần biết số phận của
mình sẽ ra sao, tự mở cửa chuồng bên cạnh tìm con lừa cái đang đói khát đó.
Tuấn mã kết hợp với lừa cái thì sẽ sinh ra con gì? Bây giờ nàng thật sự rất
hứng thú với thí nghiệm này. 

- Tiểu thư, không hay rồi. - Tiểu Đinh chạy vào chuồng ngựa
đúng lúc nàng đang định dắt con lừa ra: - Giả quản gia sai em đi gọi tiểu thư
về đại sảnh ngay. Nhanh lên, nhanh lên. Họ đến rồi.

- Ai đến? Ái chà! Mặc kệ ai đến, phải giải quyết chuyện với
con súc sinh đó trước đã.

- Tiểu thư nên lo cho hạnh phúc của chính mình đi đã. Tiểu
thư, vị tiểu thư học rộng hiểu biết, tao nhã dịu dàng, hiền thục nết na, cầm kỳ
thi họa mà Tiểu Bính nói đến rồi!

- Ồ… - Nàng đáp một tiếng lấy lệ, giữ con lừa đứng lại, lúc
này mới phản ứng kịp ý câu nói của Tiểu Đinh: - Gì cơ?

- Ha ha! Hóa ra Lâm viên ngoại đã đưa nhị tiểu thư nhà ông ấy
đến ra mắt đương gia. - Tiểu Bính lập tức hiểu chuyện gì đang xảy ra ở đại
sảnh: - Nếu đã như vậy thì tiểu thư mau đến đại sảnh đón khách để xem người ta
thế nào, cô thua cũng tâm phục khẩu phục.

- Tiểu thư sẽ không thua đâu. Phải rồi. Tiểu thư! - Tiểu Đinh
kéo tiểu thư của mình ra khỏi chuồng ngựa, lắc mạnh vai nàng: - Phải rồi. Em
nghe nói nhị tiểu thư nhà họ Lâm đó rất giỏi đàn. Cô ta đang định đàn cho đương
gia nghe đấy. Tiểu thư, tiểu thư luyện khúc Lệ phượng hoàng đến
đâu rồi?

- Đánh… đánh… đánh đàn ư?

- Đúng vậy. Đương gia thích nhất là những cô nương có khí
chất, tinh thông cầm kỳ thi họa. Tiểu thư không biết sao? Hồi đó, không phải
Giả quản gia vì muốn cô luyện đàn mà đã mua đàn cho cô à, rốt cuộc cô luyện thế
nào rồi? Kể cả là bật pưng pưng thì dù sao cũng có thể chơi trọn vẹn một khúc
nhạc chứ?

Nàng dùng bàn tay vẫn còn dính đầy yến mạch ôm lấy đầu với bộ
dạng đau khổ, cười xòa:

- Ta chỉ giỏi gẩy linh tinh thôi, nếu để ta lôi đàn ra thì lại
có người mất mặt đấy.

- Tiểu thư, em xin tiểu thư đó. Trong lúc quan trọng này,
tiểu thư có thể tỏ ra nữ tính một chút được không? - Tiểu thư cứ như vậy thì sẽ
khó lấy được thiện cảm của đương gia lắm.

- … - Nàng rất muốn không keo kiệt thể hiện một chút nữ tính
đã giấu kín đó nhưng vì chôn giấu quá lâu nên cũng rất dễ quên mất. Lần trước
nàng thể hiện vẻ nữ tính quý giá của mình là lúc nào ấy nhỉ? Ồ! Đây là một câu
hỏi, một câu hỏi lớn.

- Tiểu thư, không phải là Tiểu Đinh kích động cô. Nếu hôm
nay, người khác muốn chiếm lấy đương gia thì cũng mặc nhưng đó lại là nhị tiểu
thư nhà họ Lâm, lẽ nào cô cam lòng sao?

- Ồ! Nhị tiểu thư nhà họ Lâm? - Nàng sực tỉnh từ câu đố thiên
cổ kia, nhìn Tiểu Đinh chớp chớp mắt: - Nhị tiểu thư nhà họ Lâm… là ả có đầu
chân còn ít thịt hơn cả thịt trong nhân bánh chưng đó ư? Cô ta trước mặt nữ
nhân, cằm còn vênh hơn cả ngực, còn trước mặt đàn ông thì lại yếu đuối như con
mèo. Mỗi lần cười chào ta, trên mặt cô ta đều viết mấy chữ “Nếu tôi là cô thì tôi
sẽ chết quách đi cho xong”.

Tiểu Đinh gật đầu nặng trịch. Cuối cùng, tiểu thư nhà mình đã
phản ứng lại được với sự thực tàn khốc rồi.

Long Tiểu Hoa luôn tự hào về họ của mình nhưng lại đau đầu về
cái tên xấu xí của mình.

Tương phản với Long Tiểu Hoa, nhị tiểu thư nhà họ Lâm có tên
là Nội Hàm - Lâm Nội Hàm.

Tên là Nội Hàm nhưng lại thêm cái họ chẳng ra sao lập tức hạ
thấp ý nghĩa cái tên xuống bằng không[2]. Có thể vì cái tên này bị
châm chọc nên từ nhỏ nhị tiểu thư nhà họ Lâm đã phấn đấu trở thành tấm gương
thiên kim tiểu thư mẫu mực: không trang điểm quyết không ra ngoài, không mặc y
phục mới quyết không gặp người lạ, cầm kỳ thi họa nằm trong lòng bàn tay, lời
nói đầy ca từ, cười không để lộ răng, bước chân nhẹ nhàng, gót không dính bùn,
tay không bụi bẩn, rút ra cuốn sách nào thì nhất định vô cùng uyên thâm, ánh mắt
nhìn Long Tiểu Hoa đúng là…

[2] Nội hàm tức là ý nghĩa. Nhưng trong cái tên Lâm Nội Hàm,
chữ “Lâm” tiếng Trung đọc là “Lín” lại gần giống như cách đọc chữ Linh là
“Líng”, mà chữ “Linh” thì có nghĩa là số 0, không có gì. Vì vậy nghe gọi “Lâm
Nội Hàm” giống như là “Không nội hàm” vậy.

Làm thiên kim tiểu thư là số phận của cô. Nếu tôi là cô, tôi
thà chết quách đi cho rồi!

Vừa mới bị Long đại đương gia giáng xuống làm người vợ bị
hưu, lần nào gặp, Long Tiểu Hoa cũng đều nhìn thấy ánh mắt của Lâm Nội Hàm nhìn
mình rất bí ẩn. Nàng hoàn toàn không hiểu tại sao cô nương này lại yêu quý bản
thân nàng đến vậy. Thậm chí mỗi lần nhìn thấy nàng, cô ta đều như muốn thay
nàng chết đi cho xong.

Đợi đến khi nàng hiểu được ánh mắt bí ẩn của Lâm Nội Hàm thì
cũng đã là chuyện của vài năm sau rồi. Hóa ra, ánh mắt tưởng chừng nhu hòa và
đầy thương cảm đó không phải là muốn thay nàng đi tìm cái chết mà là thương hại
nàng đã mất đi dáng vẻ thiên kim. Nếu đã cảm thấy nàng mất mặt như vậy thì tại
sao mỗi lần các thiên kim tiểu thư tụ họp lại nhất định kéo nàng đi cùng chứ?

- Tiểu thư, trong những cuốn tiểu thuyết mà chúng ta xem, có
phải thường xuất hiện những nhân vật nữ chẳng ra sao đứng bên làm nền cho nhân
vật nữ chính không? - Tiểu Đinh, người cùng nàng đọc nát cả sách đã nhắc nhở
nàng như vậy.

Nàng cốc một cái vào trán mình rồi vụt đứng dậy.

- Khốn thật, cô ta dám lôi ta ra làm nền sao?!

Sau mấy năm làm nền, cuối cùng nàng cũng nhận ra một sự thực
tàn khốc. Tại sao bạch mã hoàng tử của nàng lại xuất hiện muộn như vậy? Hóa ra
nguyên nhân chính vì nàng đứng bên một cô gái có vòng hào quang sáng chói hơn
mình gấp hàng triệu lần. Ngoài việc không thể làm việc nặng, thơ, từ, ca, phú
cô ta đều tinh thông, ngoài việc không biết huýt sáo miệng, tiêu, đàn, sáo, nhị
cô ta đều giỏi cả. Còn Long Tiểu Hoa thì chỉ có thể đánh bại cô ta ở hai điểm
đó, chỉ có người mắt không tròng mới để nàng lọt vào mắt được. Chẳng trách
người cầu thân Lâm Nội Hàm lại nhiều đến nỗi san bằng cả bậc cửa, còn bậc cửa
nhà nàng lại suốt ngày bị hàng xóm giẫm nát.

- Có điều có một thứ, cô ta không thể mạnh bằng ta. Hơn nữa,
cả thành này cũng không có ai lợi hại bằng ta. - Nàng vỗ ngực, tự nói những lời
mù quáng với bạch mã hoàng tử tương lai của mình.

- Tiểu thư còn có vũ khí bí mật gì mà Tiểu Đinh chưa biết ư?

- Đó chính là số phận bi thảm! - Nàng chỉ ngón tay vào mình,
tự hào nói: - Nhân vật nữ trong sách làm gì có ai số phận không bi thảm. Kể cả
là con gái hoàng đế, thì cũng phải chịu ức hiếp chết đi sống lại, rồi sau đó
mới có được hạnh phúc. Em yên tâm. Trên đầu ta còn có bà mẹ kế quái gở như thế,
chỉ cần có vũ khí bí mật này, chắc chắn bạch mã hoàng tử có thể phát hiện ra ta
mới là nữ nhân vật chính. Sớm muộn gì cũng có ngày ta thoát khỏi bể khổ này.

- …

- Ai có thể thê thảm hơn ta chứ? Ha ha ha ha!!!

Điều này vốn không phải là thứ gì đáng vui mừng mà…

- Nhưng tiểu thư… nếu để cái cô “Không Nội Hàm” đó cướp Mẹ kế
đi mất, không có người ức hiếp tiểu thư nữa thì bạch mã hoàng tử của cô còn có
thể tìm được cô không?

- … Ờ?

- Như vậy, chẳng phải tiểu thư nên đến đại sảnh cướp đương
gia lại sao? - Để tăng cao ý chí chiến đấu của tiểu thư, thì cách khích tướng
cũng phải dùng thử.

- Ờ… Sao em không nói sớm chứ? Chết tiệt! Vì bạch mã hoàng tử
của ta, ta không thể để “Không Nội Hàm” cướp mất vầng hào quang mà ta có được.

Mẹ ơi! Năm nay đến cả người đàn ông có tính cách “mẹ kế” mà
cũng có người muốn cướp đi ư? Thế giới này có thể tàn khốc đến mức nào nữa đây?

Báo cáo nội dung xấu

Chi phí đọc tác phẩm trên Gác rất rẻ, 100 độc giả đọc mới đủ phí cho nhóm dịch, nên mong các bạn đừng copy.

Hệ thống sẽ tự động khóa các tài khoản có dấu hiệu cào nội dung.