Khách điếm Đại Long Môn (Tập 1) - Chương 06 - 07
Chương 6: Gà bay chó sủa đón đương gia (hạ)
Kiểu chào hỏi hạ lưu
Lo xong chuyện của Long đại tiểu thư, Giả quản gia vội vã đi ra cổng.
Ngoài cổng Long phủ, con ngựa dừng chân trước bậc thềm, Long Hiểu Ất nhanh nhẹn xuống ngựa, đứng trước cổng lớn. Hắn đeo bên bộ y sam dài màu đen vài bó trúc xám. Đôi giày dính đầy bùn đất, một tay giữ dây cương, một tay vỗ vỗ con ngựa rồi vuốt bờm nó. Con ngựa đó cúi đầu hít hít vai hắn thể hiện sự gần gũi, làm cái môi mỏng của hắn lại nhếch lên thấy rõ.
- Nhìn kìa, nhìn kìa. Đương gia đang cười! Đẹp quá! Nụ cười ấy mới dịu dàng làm sao. Chỉ đối với con ngựa yêu quý, đương gia mới nở nụ cười như vậy. - Mấy nha đầu đứng ngoài cổng phủ bắt đầu bàn tán.
- Đúng thế. Đương gia vừa nhìn thấy tiểu thư là sắc mặt lại lạnh băng. Tất cả đều do lỗi của tiểu thư. Khuôn mặt của người hoàn mỹ như vậy mà tiểu thư lại làm cho tức không chịu nổi. Nhìn xem, đôi mắt đó, hàng mi đó, cái mũi đó, đôi môi đó…
- Cái miệng của đương gia đẹp thật đấy! Cặp môi còn mềm mại hơn cả các cô nương. Không biết chạm vào thì cảm giác thế nào nhỉ?
- Sao cô không nói là không biết hôn lên đôi môi đó thì cảm giác sẽ thế nào?
- Haizzz! Cô nói xem, tiểu thư nhà chúng ta đã hôn bao giờ chưa?
- Xì! Cô ấy ư? Cô ấy có thể đứng sát bên đương gia đã là giỏi lắm rồi. Chúng ta cũng đã nói với tiểu thư, vẻ đẹp của đương gia là tài sản chung của Long phủ, cô ấy không thể độc chiếm được.
- Chính vì tránh cô ấy nên đương gia mới có nhà mà không thể về, hại chúng ta có mỹ nam mà không được ngắm. Hằng năm, chỉ đến Tết mới được thỏa lòng mong đợi, rồi lại một năm tương tư đau khổ. Híc! Haizzz! Nhưng năm nay sao chưa hết hè mà đương gia đã về thế nhỉ?
- Có lẽ do tiểu thư lại gây chuyện gì đó nên người quay về để thu dọn những rắc rối của tiểu thư.
- Cũng có thể vì cuối cùng, đương gia chọn được một người trong số tiểu thư các nhà đến cầu thân và chuẩn bị tục huyền. Người cũng không thể lãng phí tuổi xuân với tiểu thư được.
- Rốt cuộc đương gia thích kiểu cô nương như thế nào nhỉ?
- Tóm lại là không giống như tiểu thư.
- Ừ… Có lý. Haizzz! Giả quản gia đến rồi. Suỵt! Nói nhỏ thôi.
- Đương gia! Sao người cứ đứng ngoài cổng không vào thế? - Giả quản gia hớn hở ra cổng đón. Thấy Long Hiểu Ất lâu ngày không gặp, ông ra sức kéo hắn vào nhà.
Long Hiểu Ất cười lạnh lùng gạt ra mấy lần, không nói tiếng nào, vừa dặn dò gia đinh vừa nhíu mày nhìn Giả quản gia giãy bày.
- Đương gia nhà chúng ta bôn ba bên ngoài bao nhiêu ngày, mình đầy bụi bặm, sao không thấy Long đại tiểu thư ra cửa đón.
- Tiểu… tiểu thư, cô ấy… - Giả quản gia nhìn Long Hiểu Ất tiếp tục vuốt ve con ngựa yêu. Lẽ nào tiểu thư phải đích thân ra đón thì đương gia mới chịu vào phủ. Đại đương gia à, tiểu thư đã chẳng còn chút uy quyền nào nữa rồi. Đâu cần mỗi lần về phủ lại phải ra uy với cô ấy như vậy chứ?
- Sao thế? Lâu ngày không gặp, Long đại tiểu thư thế nào rồi? Vẫn chẳng có chút tiến bộ gì, càng ngày càng được thể phải không? - Cậu gia đinh không vui nhíu mày nhìn sang Giả quản gia.
- Tiểu Bính, tên tiểu tử thối tha này, từ sau khi đi theo đương gia, ngươi không còn biết kính trọng tiểu thư nữa sao?
- Bây giờ chủ nhân của tôi là đương gia. Tiểu thư là chủ nhân của ông, chứ không phải chủ nhân của Tiểu Bính này. Hứ! Ông mau gọi tiểu thư ra đón đương gia đi. Chải tóc, trang điểm cũng không ích gì đâu. Chắc chắn là ông lại bảo cô ấy đi chải tóc, trang điểm để mê hoặc đương gia đúng không?
- Đương gia, người xem, Tiểu Bính cậu ta… - Giả quản gia đang định phàn nàn với Long Hiểu Ất thì thấy mắt hắn đột nhiên sáng lên, hai con ngươi cử động, quét ánh nhìn về phía cổng Long phủ. Ông giật mình quay đầu lại thì phát hiện vật thể đang tiến ra ngoài, liền mặt mày hớn hở: - Tiểu thư, tiểu thư đến rồi. Đương gia, tiểu thư ra đón người đó.
- Hứ! - Tiếng hứ trong cổ họng hắn phát ra không rõ là ý gì. Đôi môi hắn lại nhếch lên, hai tay chắp sau lưng, ánh mắt lạnh lùng nhìn nàng tay xách chiếc váy dài không quen mặc đang bước thấp bước cao đi tới, cho đến khi bộ váy màu vàng tơ ấy cũng trở nên lấm lem như chiếc giày phủ bụi trên chân mình.
Thấy nàng dừng bước trước cổng, dường như không kịp ngẩng đầu lên nhìn mình, hắn nhếch mép vẻ không vừa lòng. Thật dám cá rằng, nàng có thể sắp ngã sóng soài trước mắt hắn và chổng cả bốn vó lên để đón hắn hồi phủ.
Ý nghĩ vừa lóe lên thì quả không nằm ngoài dự tính, hắn đã nghe thấy mấy tiếng kêu đau bên tai.
- Oạch! - Ngã.
- Uỵch! - Ngã vào hắn.
Quả là nàng đã không phụ sự kỳ vọng của hắn, nàng đã hoàn thành pha vấp ngã có độ khó cực kỳ cao trước mặt hắn. Chỉ có điều vị trí ngã lại cách xa so với hắn nghĩ đến mười vạn tám nghìn dặm.
- Tiểu thư! - Giọng Giả quản gia run rẩy.
- Tiểu thư! - Tiểu Bính thở hổn hển.
- Tiểu thư! - Các nha đầu hoảng hốt.
- Ồ! - Dường như tất cả mọi người có mặt đều hốt hoảng.
- Ờ! - Nàng biết mình đã ngã sóng soài. Điều này cũng chẳng có gì là mới mẻ, đây cũng chẳng phải lần đầu họ thấy cảnh đó. Điều mới lạ chính là sự hốt hoảng và tiếng kêu thê thảm.
Ơ… không đúng. Chẳng lẽ mặt nàng đã va vào thứ gì? Sao không phải là mặt đất mà lại mềm mềm ấm ấm và có mùi quen thuộc như vậy? Vải lụa đen nào thế này? Lại còn mấy ống trúc xám gì nữa? Trò gì vậy?
Nàng không hiểu những câu hỏi đang quay cuồng trong đầu. Má nàng đang áp vào thứ gì đó âm ấm nhưng lại nghe thấy những tiếng hoảng hốt xung quanh càng nổi lên.
Cuối cùng, không thể chịu đựng thêm được nữa, tiếng nghiến răng vang lên bên tai nàng, là tiếng của Long Hiểu Ất - Long đại đương gia chết tiệt:
- Long Tiểu Hoa, cô tránh ra cho ta!
Tránh… tránh ra ư?
Muốn nàng tránh đi đâu?
- Bỏ cái bản mặt không biết sống chết là gì của cô ra khỏi chỗ đó của ta ngay.
Nàng giật mình. Nàng hoàn toàn không hiểu. Nàng hơi ngẩng đầu lên thì nhìn thấy khuôn mặt lạnh băng đang nhìn mình, đôi môi đầy hàm ý, đôi mày chau lại, răng đang nghiến ken két.
Nhìn… nhìn nàng ư? Sao hắn lại nhìn nàng? Ồ! Sao tay của nàng vẫn ôm hai chân hắn thế? Ồ! Mặt nàng vừa chạm vào thứ gì vậy? Ồ! Sao nàng lại quỳ xuống trước mặt hắn thế này? Lại còn mắt thấy, mũi dí sát vào chỗ đó của hắn nữa chứ.
- Tiểu thư, sao cô lại ngã xuống chân đương gia thế? Mặt cô va vào… của người ta. Ôi! - Giả quản gia đang giải thích bổ sung khiến sắc mặt nàng giống như đống tro tàn. - Đương gia không sao chứ ạ? Nếu thấy khó chịu thì để tiểu thư giúp người… ờ… xoa bóp ạ.
- Giả quản gia, ông còn dung túng cho nữ quỷ háo sắc này sao? Đương gia là người có thể tùy tiện sờ mó như vậy à? Hứ! Tiểu Bính tôi đã sớm biết ông thèm muốn vị trí của đương gia từ lâu. Người vừa mới quay về, trước mắt bao nhiêu người thế này mà ông dám giở trò cầm thú với người. Đương gia, người không sao chứ ạ? - Tiểu Bính vội vàng dìu chủ nhân của mình nhưng Long Hiểu Ất lại giơ tay ra hiệu cho hắn lùi lại. Cú va đó quả là không nhẹ, và không phải chỗ nào của đàn ông cũng chịu nổi cú va đó.
- Á! - Sau khi hiểu ra thì miệng nàng thét lên tiếng kinh hãi.
Nàng vội vàng buông chân hắn ra thì chạm phải vật thể khó hiểu mà mình vừa va phải. Không biết liệu nó có bị “hỏng hóc” gì hay không? Mặt nàng thuỗn ra, cố gắng đứng lên bằng đôi chân của mình.
Hắn cắn răng tránh xa nàng ba bước, nhưng khi tới chỗ an toàn rồi, lại trừng mắt nhìn nàng, tiến gần chỗ nàng. Chỉ đến khi ép nàng lùi hắn vào bậc cửa thì đôi môi mỏng của hắn mới lạnh lùng nói:
- Lâu ngày không gặp, ta không ngờ cô lại có cách chào đón ngày càng hạ lưu như vậy.
Đúng là… hơi hạ lưu… Gửi lời chào xuống tận chỗ đó của người ta, còn không biết sống chết đụng chạm một trận… Hu hu… Tự nàng cũng thấy ngại khi giải thích điều đó cho chính mình…
Long Tiểu Hoa cố cười gượng gạo với Long Hiểu Ất. Hắn thì đã nở một nụ cười lạnh lùng băng giá khiến son môi của nàng muốn đông cứng cả lại.
Thôi rồi, thôi rồi. Phong cách “mẹ kế” của hắn bắt đầu phát huy, chắc chắn hắn lại nghĩ ra trò biến thái gì đó để giày vò nàng rồi. Nàng tuyệt đối không thể để hắn ép mình xem tranh khiêu dâm cả tối, rồi lại vứt nàng một xó với cơn cồn cào, thèm muốn vô hạn, chà đạp lên danh dự trinh nữ của nàng…
Nàng còn phải đợi bạch mã hoàng tử đến cứu nàng thoát khỏi tai họa. Nàng không muốn là trinh nữ đầu tiên chết vì dâm dục. Tuyệt đối không muốn.
Chương 7: Quy tắc dùng bữa của Long gia
Công bằng mà nói, Long Tiểu Hoa không thích cái tên của chính
mình, giống như nàng không thích tâm hồn hơi quá mức lương thiện ngốc nghếch
động lòng vào những lúc không thích hợp của mình. Nàng vốn chẳng phải người quá
lương thiện nhưng mười năm trước, tại sao nàng lại dại dột làm ra cái việc đáng
hận nghìn năm, đó là đưa tai họa Long Hiểu Ất về nhà nuôi dưỡng chứ? Nàng đem
tất cả những sai lầm quy kết rằng, đó là do thời niên thiếu không hiểu biết, bị
lóa mắt trước sắc đẹp, và còn bởi vì cái mâu thuẫn tâm lý nữ nhi thường tình
vốn có trong nàng.
Cũng giống như mâu thuẫn trong cái tên của nàng vậy. Họ Long
- mới dữ dội và khí thế làm sao.
Sao lại không phối với cái tên nào đó cũng khí thế và hiển
hách chứ? Nhưng mẹ nàng đã làm hỏng cả cái họ hoàn mỹ của nàng bằng cách đặt
một cái tên cực kỳ tầm thường - Tiểu Hoa, khiến cho nàng gặp bao nhiêu tai họa.
Long Tiểu Hoa, cái tên nghe rất lộn xộn, rất mâu thuẫn, nhưng
cũng là cái tên rất nữ tính. Tuy vậy, nàng vẫn thích người khác gọi mình là
Long cô nương, Long tiểu thư hoặc là Long Nhi hơn. Thực ra gọi nàng là Tiểu
Long Nữ thì nàng cũng không phản đối, nhưng vẫn có người muốn ra đòn trả miếng,
luôn gọi rõ cả họ lẫn cái tên mâu thuẫn của nàng. Cũng chỉ vì hồi đó khi đưa
hắn về, trong nhà mới có Giáp, Bính, Đinh, còn thiếu Ất nên nàng đặt cho hắn
cái tên là Hiểu Ất, và hắn ghim hận đến tận bây giờ.
Hơn nữa, từ khi nàng có cái tên 1227 đến nay, ba chữ Long
Tiểu Hoa cũng chỉ còn một mình hắn thích gọi mà thôi.
Nàng không mong đợi gì ở người đàn ông không chút độ lượng
này, mà chỉ cố hiểu hơn những đòn trả thù ngày càng cay độc của hắn. Việc đầu
tiên hắn làm khi về phủ là dong cờ gõ trống đi tắm, khiến nàng khó mà quên được
mà mình đã áp vào bộ phận quan trọng của Long đại đương gia, từ lúc này, đã
không thể gột sạch bụi trần nữa. Tắm xong, tóc còn chưa khô, hắn đã mặc đồ, thư
thái an nhàn ngồi trên ghế chủ tọa nghe các vị chưởng quỹ báo cáo sổ sách. Từng
tập, từng tập sổ sách chất lên bàn, hắn nhìn mà không hề biến sắc, nhưng mặt
nàng lại vàng như nghệ.
Hắn nghiêng người, lật một trang, con mắt tiếp tục dò xét,
tay vân vê dưới môi.
- Mang trà lên đây.
Đinh nha đầu vội vàng bưng mấy chén trà mang vào đại sảnh,
đặt một chén lên trước mặt đương gia nhưng đương gia lại nhíu mày, ngẩng đầu
không hài lòng nhìn vị tiểu thư nào đó đang nhàn nhã đứng ở đâu đó, có ý mà
không nói…
- Cô còn không lại hầu hạ, đứng ngây ra đó làm gì?
Hầu hạ hắn ư? Dựa vào cái gì mà nàng phải hầu hạ hắn chứ? Vợ
chồng ngưởi ta xa nhau lâu ngày còn phải giữ khoảng cách, hắn muốn để người
khác bàn tán sao? Mắt nàng khẽ động nhưng vẫn đứng im tại chỗ.
Hắn cũng chẳng nói gì, chỉ cười lạnh lùng, lườm một cái bắt
Đinh nha đầu phải bê chén trà chứ không cho cô đặt xuống. Đinh nha đầu miễn
cưỡng giữ tư thế nửa ngồi nửa quỳ, đau khổ nhìn tiểu thư của mình… Tiểu thư, cô
đấu với đương gia, sao không chọn lúc Tiểu Đinh không có mặt chứ? Tiểu Đinh
thật sự chỉ là một tiểu nha đầu bất hạnh mà thôi.
Không quen nhìn thái độ cao ngạo của Long tiểu thư, Tiểu Bính
lập tức lên tiếng đòi công bằng cho chủ nhân của mình:
- Tiểu thư, đương gia vất vả quản lý cơ nghiệp cho tiểu thư.
Cô đứng một bên ăn trắng mặc trơn đã chẳng nói làm gì, lẽ nào muốn cô bưng cho
một chén trà cũng không được sao?
Giả quản gia cúi đầu thì thầm bên tai nàng:
- Chuyện nhỏ không nhịn sẽ làm hỏng việc lớn. Cô nên giữ vẻ
hiền thục, nắm giữ trái tim đàn ông từ việc bưng trà. Đương gia có mấy khi để
cô lại gần mình, tiểu thư mau đi đi.
- … - Đây là đòn trả thù. Chắc chắn hắn đang trả thù chuyện
ngoài cổng phủ. Nàng biết hắn sẽ không dễ dàng bỏ qua chuyện này nhưng cũng
không ngờ rằng cách báo thù của hắn lại nhanh hơn sấm nổ không kịp che tai như
vậy.
Đảo mắt, bĩu môi, nàng đón lấy chén trà trên tay Tiểu Đinh,
hít một hơi thật sâu rồi miễn cưỡng mỉm cười, bưng đến trước mặt Long Hiểu Ất
nói:
- Đại đương gia, mời dùng trà. Cẩn thận kẻo bỏng miệng. Để
tôi thổi giúp nhé…
- Đặt xuống. Cô bớt làm những việc thừa đi.
Hắn nhíu mày, ý bảo nàng đặt chén trà xuống rồi về chỗ. Dường
như hắn vẫn còn kinh hãi bởi cách chào hỏi hạ lưu của nàng trước cổng ban nãy.
Tốt nhất là hắn bảo nàng làm gì thì nàng hãy làm đó, không bảo nàng làm thì
nàng đừng nhiều chuyện.
- … - Xì! Trong lòng nàng chỉ muốn nhổ một bãi nước bọt lớn
vào chén trà ấy.
Hắn bê chén trà lên nhấp một hớp rồi vừa đảo mắt qua sổ sách
vừa vờ như tán chuyện:
- Gần đây có vị Bạch công tử nào đến không?
- À, đương gia nói vị công tử mặc toàn đồ trắng, khinh công
tuyệt đỉnh ấy ạ? Nếu là vị công tử đó thì… người ta đã bị tiểu thư đánh cho bỏ
chạy rồi. - Chưởng quỹ 420 báo cáo kết quả tình hình thực tế khiến cho Long
Hiểu Ất phải giương mắt lên khó hiểu.
- Cô đánh người đó ư? - Là người đó bỏ qua cho cô thôi. Cuối
cùng, từ cổ họng hắn bật ra tiếng “hứ” chẳng rõ là ý gì. Dường như hắn rất
không hài lòng với hành động ấy của nàng.
- Tiểu thư không chỉ đánh người đó mà còn đập hỏng nửa gian
phòng ăn.
- … - Thái độ coi thường càng tăng lên.
- Tiểu thư không chỉ đập hỏng nửa gian phòng ăn mà còn đứng
trên ban công chửi bới người ta nữa ạ.
- … - Thái độ coi thường lên đến cực điểm, hắn liếc nhìn ai
đó.
- Tiểu thư không chỉ đứng trên ban công chửi bới người ta mà
còn làm mấy vị khách vừa bước vào quán sợ quá bỏ chạy.
- Chưởng quỹ 420, ông đừng có lần nào báo cáo cũng dùng cụm
từ “không chỉ, mà còn”. Bớt dùng những từ ngữ như vậy để đặt câu đi được không?
- Cuối cùng, ai đó không chịu nổi những lời tố cáo nữa, đã phải hét lên.
- Cô chẳng nói với ta, phải dùng những câu như thế nào để ghi
lại những thành tựu hiển hách của Long Tiểu Hoa cô sao? - Long đại đương gia
xen vào, đặt quyển sổ trên tay xuống, hai tay khoanh trước ngực đợi nàng giải
thích.
- Ai bảo người đó là kẻ ăn quỵt! - Nàng tự biện minh cho
mình. Kể cả là người đứng đầu thì cũng không thể dung túng cho bằng hữu thân
thiết gì đó của mình làm như thế, không thể để bạn bè có quan hệ thân thiết đến
khách điếm ăn quỵt được. Nàng chính là muốn cho hắn biết, không phải cứ họ Bạch
là có thể tới chỗ nàng ăn quỵt, nếu còn dám làm vậy, nàng sẽ đánh cho thành kẻ ngốc.
- Người đó không trả tiền sao? - Long Hiểu Ất không quan tâm,
hỏi chưởng quỹ và thấy ông ta gật đầu. Hắn nhíu mày nói: - Ghi vào sổ nợ.
- Haizzz! Đó chẳng phải là bằng hữu của đương gia sao? Còn
ghi vào sổ nợ ạ? - Chưởng quỹ bàng hoàng.
Long Hiểu Ất gập sổ lại, buông tiếng cười lạnh lùng và ánh
mắt cổ quái:
- Ta nói người đó là bằng hữu của ta khi nào? Ghi vào sổ nợ,
lần sau nhớ đòi. Ta ghét nhất là những kẻ ăn quỵt.
- Vâng, thưa đương gia. - Chưởng quỹ 420 rất sùng bái ông chủ
của mình. Dường như ông ta rất tôn thờ con người máu lạnh chỉ có bạc mà không
nhận lục thân[1] ấy.
[1] Lục thân gồm cha, mẹ, vợ, con, anh chị, em.
Quả nhiên chỉ cần nhìn thấy bạc thì động vật máu lạnh đó lục
thân cũng không nhận. Long Tiểu Hoa lạnh toát cả người, dịch từng bước, tránh
xa hắn một chút nhưng lại bị Giả quản gia đứng ở bên huých, đưa mắt với ý bảo
nàng lại gần đương gia. Tốt nhất là sà đến, đấm chân, bóp vai, xoa ngực cho
hắn. Tốt nhất là xoa vào bộ phận quan trọng vừa bị đối xử tàn khốc lúc nãy.
Nàng cắn răng nhìn Giả quản gia, thể hiện tinh thần thà chết không chịu khuất
phục của mình.
Giả quản gia cảm thấy ánh nhìn của ai đó không hợp tác nên đã
dứt khoát bước lên một bước, cười với đương gia:
- Đương gia đi đường mệt mỏi chắc cũng đói rồi. Tiểu thư nghe
nói đương gia về đã vào bếp làm những món ăn mà người thích ăn nhất đấy ạ. Tiểu
thư thật sự rất quan tâm đến người. Cũng không còn sớm nữa. Hay là các vị
chưởng quỹ cùng ở lại dùng bữa tối nhé.
Hắn liếc nhìn nàng tỏ vẻ chê cười:
- Ta thực sự không biết. Hóa ra cô lại mong ta về như vậy.
- … Đương gia cảm thấy thế nào? - Nàng bất đắc dĩ đáp lại.
Mọi người xung quanh không rõ hai người bọn họ thù địch nhau đến thế nào, còn
hoài nghi rằng trong lòng đương gia không phải chỉ có những con số.
Người luôn ảo tưởng rằng hai người họ có thể ân ái hòa hợp
vẫn đang ở đó:
- Đúng vậy, đúng vậy. Tiểu thư ngày nhớ đêm mong đương gia,
cơm chẳng buồn ăn, gầy đi trông thấy, vì phu quân…
- Giả quản gia, ta đề nghị ông, tốt nhất đừng theo cô ta đọc
những cuốn sách không hợp với mình. Nếu không đầu sẽ không chứa nổi đâu. - Hắn
tuôn ra một tràng với ông già Tiểu Giáp rồi cất bước đi thẳng đến phòng ăn: -
Cùng dùng bữa thôi.
Những người xung quanh lập tức như các vì sao vây quanh mặt
trăng đi theo hắn mà không nhìn lại hai người một già một trẻ đang nhìn chủ
nhân uy nghiêm của họ với vẻ hậm hực.
Phòng ăn nhà họ Long tương đối đặc biệt. Không giống những
gia tộc khác thích dùng bàn tròn thể hiện sự đoàn viên, hòa hợp, cả nhà vui vẻ.
Từ sau khi phu nhân qua đời, đương gia bái đường bỏ vợ, Long đại tiểu thư bị
mất vị thế, thì chuyện đoàn viên tuyệt đối không có, chiếc bàn tròn đã sớm bị
dẹp đi.
Thế là một chiếc bàn dài bằng gỗ sơn đỏ được đặt vào chính
giữa phòng. Xung quanh bàn là hàng loạt những chiếc ghế cao, đệm rộng, và cũng
có một loạt những chiếc ghế gỗ thấp bé. Theo quy tắc của đương gia, dù là tiểu
thư hay là kẻ dưới, người có công thì sẽ được ngồi ở vị trí cao, kẻ gây họa
không có năng lực thì tự nhiên sẽ phải ngồi vào những chiếc ghế thấp đó. Tốt
nhất là không gắp nổi cả rau mà chỉ có thể ăn cơm không.

